TIN TÀI TRỢ.

Eq tầng 69 - khi bạn nhận ra vấn đề từ phía bạn, là nó đã giải quyết được 1 nửa.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 96.5K Lượt đọc
  • 691 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 567 Bài viết

    • 208 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #641
    @Medathatbai:
    Không sửa được nick đâu bạn, nếu bạn không thích cái nick này thì đơn giản là ... bỏ quên nó đi thôi. Xong bạn lập nick mới rồi dùng từ giờ là được mà.
    Học tiếng Anh trực tiếp thì mình không rõ, còn nếu học online thì bạn tham khảo Topica Native (chết ko biết có bị cho là quảng cáo không). Mình chưa học mà có cô bé quen học rồi cô ấy khen, mình mới chỉ khảo sát qua mà ngày nào họ cũng gửi mấy bài ngữ pháp vào email, thế là rảnh thì mình tà tà học theo (có vẻ chăm sóc khách hàng ghê lắm)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,738 Bài viết

    • 17,199 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #642
    Mình ngày xưa học Tiếng Anh mỗi ở trường, không đi học thêm bao giờ. Ra trường đi làm cho công ty nước ngoài mới tự cày kiểu đi tắt đủ để làm việc. Vài năm sau lại nghỉ làm với người nước ngoài, xong lấy chồng sinh con là quên tiệt tiếng Anh, cứng lưỡi.

    Gần đây rảnh tí mình hay nghe cho đỡ buồn. Thật ra nếu có chút Tiếng Anh cơ bản rồi tự học khá thuận tiện, trừ khi bạn muốn học ở trình cao thì phải đầu tư bài bản và nỗ lực. Không thì cứ tà tà học trên mạng, rất nhiều nguồn bổ ích.

    Mình hay nghe BBC Learning English và Learn English with EnglishClass101.com để đủ kiến thức học cùng con cấp tiểu học.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,677 Bài viết

    • 67,717 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #643
    Nói chuyện tiếng anh để tôi kể cho cả nhà nghe, bảo đảm ai cũng giỏi nói tiếng anh hơn tôi. Chuyện là hôm đó tôi đang trên xe bus đi từ Hóc Môn về thì đứa bạn nó alo bảo "qua Aeon luôn đi, trưa nay 3 đứa mình ăn trưa". Vậy mà khi tôi nói lại với tiếp viên xe Bus rằng tôi làm sao để tới được Aeon thì họ không hiểu tôi đang nói gì Mà không phải 1 lần, vì tôi phải chuyển 3 lần xe nên cứ mỗi lần như thế là bị chỉnh, mà cái miệng vẫn không đọc được từ Aeon. Hic tôi cứ đọc là "a quon" mà chỉnh kiểu gì cũng không được
    Nhận làm việc khó
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,677 Bài viết

    • 67,717 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #644

    Hôm qua mình làm salad Nga. Mình tra công thức trên google rồi sau đó đi mua nguyên liệu. Trong đầu đã nghĩ rằng khỏi mua xúc xích vì ở nhà có sẵn. Vậy mà khi làm xong ăn xong hết, mở tủ lạnh ra thấy gói xúc xích mới nhớ ra " úi trời ơi mẹ quên cho xúc xích vào". Vậy chứ chồng con khẳng định hôm nay salad rất ngon vì không cho xúc xích. 

    rSCoCg_bWoQsopKOjoiH9uxupEv4BJGuo91iu5FJW_uhgFwiv1OzBw9-l_QFgLo1RlqaCXy6JSWJAS2Z0VSrHvINPFfgFQ


    Tối qua mình còn được con gái ôm và thơm 1 cái vào má rằng " con cám ơn mẹ"
    Mẹ nấu 1 bàn thế này tiền nguyên liệu chưa tới 500k đâu, bày ra xanh xanh đỏ đỏ cho trẻ con vui là chính.
    cpZ4P5_3RRvY3IlAZEKKx4qDaO-5gofMF9NdX86_Mxb_T3BK5JDROlPHbfmtHLgGju7TCMV0ynHmEfXUPtwuf7ueaIG8fCs


    • Avatar của Yooko
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 793 Bài viết

    • 3,932 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #645
    @Chị HT: Mẹ bày biện thế kia thì 3 bạn nhỏ lại sướng cười tít mắt rồi
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mossvale
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 2 năm
    • 404 Bài viết

    • 3,936 Được cảm ơn

    #646
    Hello cả nhà. Thời gian vừa rồi chỉ xoay chuyển lại thứ tự ưu tiên một chút mà đã mấy tháng mình không chém tý nào trên này. Cũng vẫn chỉ là làm việc, học tập, vui chơi bình thường thôi mà thế mới biết một khi đã có thói quen biết ưu tiên thì mọi sức lực, nhiệt tình của mình sẽ tự động được dồn cho những gì mình muốn.

    Mình theo dõi các bài viết trong thời gian vừa rồi, hơi chóng mặt tý vì như thường lệ đang triền miên về chủ đề này chỉ cần một cú ngoặt là sang chủ đề khác miên man luôn. Nhưng vẫn hay nhé.

    Về tự do tài chính ý, chủ đề này đã được bàn nát nước nát cái trên này rồi, có ví dụ minh họa sinh động rồi nhưng gần đây cập nhật tình hình bạn bè người quen mình thấy cũng có cái này chia sẻ với mọi người. Mình cảm thấy “tự do tài chính” bây giờ không còn xa lạ nữa, nhưng lại gần như một cái mốt. Giống như hồi đầu những năm 2000, mốt của các anh chị em thành đạt “sếp ngân hàng, công ty chứng khoán, công ty nước ngoài” là tậu được một cái ô tô. Năm 2006, hở ra là thấy khoe mới đi đặt cọc Cam ri 2 lẻ bẩy. Bây giờ ai cũng nói đến “phải tự do tài chính”. Điểm qua mấy người bạn của mình, đều có sự nghiệp thành công, nói có người nghe, nhà xe có từ lâu, condotel vài chiếc, nhà phố cho thuê có khách hợp đồng dài, chuỗi nhà hàng, café có cổ phần kinh doanh cực kỳ tốt… tóm lại là tự do tài chính thực sự. Có người từ ngày thôi không làm công sở nữa, thời gian linh hoạt hàng ngày thì vợ lại tâm sự là cứ phải đi du lịch thường xuyên không ở nhà nhìn thấy nhau nhiều, hục hoặc suốt. Có người vẫn giữ chỗ làm ở viện nghiên cứu nhưng tu tại gia, xuất ngoại sinh hoạt tâm linh là chính, thế mà chuyện tranh chức tranh quyền ở cơ quan vẫn tham gia đầy đủ, sân si không ai bằng. Có người vừa về trang trại đồng quê, làm vườn được ít lâu là lại kéo về phố vì làm nông dân buồn không chịu được… Nói chung là hoang mang lắm, cứ như thể tự do tài như kiểu cái bẫy hạnh phúc, phải đạt được thì lúc đấy mới bắt đầu an hưởng, vui thú cuộc đời. Xem ra ở đời hạnh phúc hay không, không phải là không phải lo nghĩ đến tiền mà là có động cơ thúc vào đít hay không, cái thân mình có dùng vào được việc gì trên đời không. Mình cứ bỗ bã như thế vì nói “đam mê” với “lẽ sống” nhiều người cứ nghĩ là mình đang ở trong tiểu tuyết với văn kiện.
    ==

    Về các case mâu thuẫn, khúc mắc trong quan hệ với bố mẹ: Không ở trong cùng hoàn cảnh thì khó mà khuyên được các bạn nên làm thế nào với bố mẹ. Cũng rất khó có thể sống bằng kinh nghiệm của người khác dù chính mình từng tham gia vào trải nghiệm. (Gần đây mình nghe chuyện một anh bác sĩ chuyên điều trị ung thư chứng kiến đủ mọi cung bậc đau đớn, khổ sở của bệnh nhân mười mấy năm, bản thân anh ấy khi phát hiện bị ung thư vẫn bị sốc gần như ngã quỵ). Nghe chuyện của các bạn, mình nghĩ đến một câu đại ý là “Mỗi người ta gặp trên đường đời đều đang đấu tranh trong cuộc chiến của chính họ. Hãy tử tế và rộng lượng với họ.” (Nguyên văn là Everyone you meet is fighting a battle you know nothing about. Be kind. Always.) Khó mà tha thứ, tử tế, rộng lượng với những người đã gây ra cho mình nỗi đau, thôi thì hãy trở nên tử tế và rộng lượng với những người khác đang gặp và sẽ gặp. Biết đâu tử tế và rộng lượng trở thành thói quen trong cách đối xử với người khác rồi thì mình sẽ chấp nhận được những chuyện quá khứ. Không có lối tắt để đến với buông bỏ, hạnh phúc. Mình nghĩ để chấp nhận được cũng là một hành trình đau đớn nhưng mình lại học được rất nhiều thứ đáng giá cho mình.

    Mình thực sự đánh giá cao và trân trọng việc các bạn kể câu chuyện của mình ở đây vì rõ ràng mình nhận được khá nhiều bài học về làm con, hay làm cha mẹ dù áp dụng không giống vào chuyện đời mình. Mình cũng nghĩ đến một trong những cách để đạt được sự chấp nhận là nghĩ xem chuyện của mình giúp ích gì được cho những người khác để ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra. (Tiện đây nói về parenting, mình hay thấy quảng cáo các khóa parenting nhấn mạnh vào sản phẩm là con sẽ trở nên thế nọ thế kia, thật ra qua parenting, bố mẹ hưởng lợi là chính, bố mẹ được rèn luyện personal growth chứ nhỉ).

    Mình copy lại mấy bài trong dự án “Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ” của anh Đặng Hoàng Giang, rất đáng xem:

    Phỏng vấn tác giả về ý tưởng dự án:
    https://plo.vn/xa-hoi/nguoi-lon-dang...re-802311.html

    Bài 1: Tôi có phải là người xấu không:
    https://soha.vn/toi-co-phai-la-nguoi...6051646196.htm

    Bài 2: Tương lai mù mịt và đơn độc của một cô gái ngoan:
    https://soha.vn/tuong-lai-mit-mu-va-...7085929203.htm

    Bài 3: Phần đời đau đớn của những đứa trẻ bị bố mẹ quá kỳ vọng và áp đặt ước mơ:
    https://soha.vn/phan-doi-dau-don-cua...0815225114.htm
    • 35 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #647
    @Mossvale: Mình cũng vừa đọc Bài 3 của dự án.

    Highly recommend mọi người đọc thêm 3 cuốn sách của Đặng Hoàng Giang: "Thiện, Ác và Smartphone", "Bức xúc không làm ta vô can" và "Điểm đến của cuộc đời".
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vanevy
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 158 Bài viết

    • 321 Được cảm ơn

    #648
    Bác Tũn cho em hỏi với, em làm như bác khuyên chị Bad như thế này, đến lúc có dấu hiệu cơ thể quen rồi thì phải làm như thế nào tiếp ạ?

    1. Đồng chí đi mua một cái đồng hồ tập cho tôi. Tốt nhất là loại Garmin. Sau đó đếm xem mình đi bộ bao nhiêu bước 1 ngày. Hãy +1000 bước mỗi tuần cho đến khi đạt 10.000 bước/ ngày thì giữ nguyên và duy trì.

    2. Bữa sáng hãy bổ sung táo, sữa chua, chuối vào khẩu phần (chuối buổi tối cũng khuyến khích càng nhiều càng tốt). Bữa tối hãy ăm một đĩa xa lát hoặc rau luộc trước khi ăn và không quá 1 bát cơm cho bữa tối (đạm thoải mái).

    3. Quên cái cân đi trong vòng 3 tháng, không thông báo, không đặt mục tiêu, không bám trend (tôi biết cái này rất khó với đồng chí, nhưng vì sự sống còn của tổ chức mong đồng chí hãy cố gắng)
    • Avatar của bearbie
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 12 năm
    • 2,264 Bài viết

    • 3,300 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #649
    Trích dẫn Nguyên văn bởi H&T Xem bài viết
    mà cái miệng vẫn không đọc được từ Aeon. Hic tôi cứ đọc là "a quon" mà chỉnh kiểu gì cũng không được
    aeon là tiếng Nhật, tụi Nhật đọc là i on đó bà . Mà điều tui không đảm bảo bà nói I ON thì tài xế xe buýt sẽ hiểu .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 345 Bài viết

    • 2,038 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #650
    @ Anh Tũn: anh tư vấn giúp em về đồng hồ này với ạ, em tìm trên google mà nó mông lung quá.

    Đồng chí đi mua một cái đồng hồ tập cho tôi. Tốt nhất là loại Garmin.

    anh giúp em hình ảnh và giá với ạ.
    em cảm ơn anh rất nhiều
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vanevy
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 5 năm
    • 158 Bài viết

    • 321 Được cảm ơn

    #651
    Garmin đắt lắm, nên em dùng của Misfit Ray với Mi Band hehe. Dùng cũng được có đếm giờ, đếm nhịp tim, đo giấc ngủ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,978 Bài viết

    • 34,214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #652
    Bạn bè, người Hân quen biết thì không nghe nói tới tự do tài chính dù rằng ai cũng rất thành đạt. Hân toàn thấy bạn, người quen của Hân học thêm cái bằng, lên CEO, mở phòng khám, chuỗi nhà hàng, mở trường đại học,... Và luôn luôn là đang có dự án mới chứ chẳng thấy ai đòi nghĩ làm đi chơi giống Hân. Bởi thế Hân mới là một trong những đứa đứa yếu kém nhất trong đám bạn học cấp 3.

    Nhưng có đứa rất lì, dù là có nhiều gương sáng chói trước mắt thì Hân vẫn bình chân như vại. Vừa làm, vừa chơi, và không ngừng mơ ước làm ít hơn, chơi nhiều hơn.

    Đúng là bản chất con người sẽ không thay đổi. Từ ngày học chung thì đã vậy. Cả lớp chăm chỉ học hành, luyện thi quốc gia, quốc tế, huy chương, vinh dự mang về cho trường lớp. Bạn làm gì thì bạn cứ làm, Hân vẫn cứ đi học như đi chơi. Chẳng nhớ học cái gì, chỉ nhớ bạn nói cái gì vui, làm mình cười. Thầy, cô nào tiếu lâm,...

    Có bạn là giáo sư bên này. Làm giáo sư thôi chưa đủ, bạn ấy thực hiện đủ các dự án start up và rất hào hứng kể với Hân. Hân thì hay thầm nghĩ, chẳng biết khi nào bạn sẽ chán mình. Vì có ai năng động như vậy lại thích chơi với đứa ù lì chứ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Yellowtea
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 5,512 Bài viết

    • 10,915 Được cảm ơn

    #653
    Chào cả nhà, lâu ko vào, thấy EQ vẫn đông vui thú vị quá!
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nick1u29 Xem bài viết
    À nói thêm là chồng mình hay các anh đàn ông có tải ảnh các cô đẹp về ngắm và mơ mộng mình cũng ko thấy phũ phàng hay thất vọng, mình vẫn thường xuyên đưa ảnh các cô đẹp ra khen với chồng. Chồng mình trước khi lấy còn có 1 cái ảnh của cô Magie Q to đùng trong phòng. Từ bé mình cũng đầy ảnh các anh đẹp trai trong nhà, cho đến giờ xem phim các cháu trẻ trung đẹp giai mình cũng vẫn há hốc mồm ra như thường.

    Các anh càng nhiều tiền, càng nhiều sứ mệnh, càng hiểu mình cần tìm ngừoi đồng hành, chứ ko phải người để ngắm. Đương nhiên ko có nghĩa là ko có anh lấy tiền ra đổi sắc, hay các anh ko thèm muốn nhan sắc, ai chả thèm muốn. Nhưng vì thế mà nói đàn bà giỏi ko có đàn ông giỏi muốn lấy, nghe nó buồn cười. Còn nói về tranh thua với nhau, đàn ông hiếu thắng cũng gây khó chịu chẳng khác gì đàn bà, cái này thuộc về khả năng giao tiếp (như mẹ Bống nói rõ bên trên).

    Nói chung các bài nói chuyện kiểu đàn ông alpha, đàn bà mềm mại nữ tính, dễ gây hiểu nhầm bởi bản thân câu chữ của nó đã rất nhiều hàm ý. Trong khi trong tình yêu, và nhất là trong cuộc sống gia đình, hoà hợp quan trọng hơn là đàn ông alpha hay đàn bà mướt mát. Càng quan trọng hơn là sự đối xử tôn trọng với nhau, thông cảm và thấu hiểu nhau hơn là tranh giỏi, tranh khôn hay tranh đẹp.

    P/S: mình vẫn mê ngắm anh Tom Cruise nhưng đừng bảo mình lấy anh ấy.
    Ngày xưa mình cũng mê Tom Cruise, buồn cười thế!
    Nhưng giờ ko mê trai đẹp nào nữa, chắc tại mình già quá rồi, hixx.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của janykim
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 8 năm
    • 3,289 Bài viết

    • 12,397 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #654
    Trích dẫn Nguyên văn bởi motngaydaxa Xem bài viết
    @ Anh Tũn: anh tư vấn giúp em về đồng hồ này với ạ, em tìm trên google mà nó mông lung quá.
    [/SIZE]
    Garmin đắt rẻ tùy loại. Không phải dân thể thao chuyên nghiệp và không xét đến thời trang thì chị mua dòng vivofit là được rồi.
    Em có 1 cái vivofit 3, được tặng kèm khi mua đt. Đt thì thay màn hình 3 lần rồi, cái đồng hồ vẫn đang chạy tốt. Đếm được bước chân, quãng đường chạy, đo nhịp tim, theo dõi giấc ngủ, lượng calo tiêu hao, có app trên đt để cùng chia sẻ mục tiêu và khoe thành tích cà khịa đồng đội
    Cái vivofit 3 này giá trên web hồi đó đâu hơn 1tr, nhưng mua lại của mấy ng được tặng kèm như em thì chỉ 500k thôi. Hihi
    tinywomans.wordpress.com - Góc nhỏ giành cho những người phụ nữ muốn hạnh phúc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,677 Bài viết

    • 67,717 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #655
    Nhóc nhà chị đang đeo cái Fitbit alta. Chị search thấy trên t.i.ki đang bán là 3tr chứ hồi chị hỏi thì chồng bảo hơn triệu à ( lừa đảo)
    Thời gian đầu thấy con hào hứng lắm ăn gì cũng nhập vào rồi đặt mục tiêu mỗi ngày bao nhiêu bước, bước đạt thì tung bông bắn pháo hoa còn bước không đủ thì hối liên tục. Nhưng mà thể dục thể thao thì cũng như bất kỳ chuyện gì khác phải kiên trì thực hiện và tự thân kỷ luật mới hiệu quả. Chứ cái đứa lười không hứng thú thì dăm bữa nữa tháng là đâu hoàn đấy so với mẹ già 40 năm không cần máy móc này thì vẫn kém hơn.

    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 52 Bài viết

    • 471 Được cảm ơn

    #656
    Tôi tán đồng với bài trên của bà Moss quá. Nhiều người thường đánh đồng tiền và hạnh phúc, hoặc giầu có = giỏi toàn diện; thực ra những cái trên tuy có liên quan nhưng không phải là cứ có cái này sẽ có cái kia.

    Về kinh tế tôi được xếp vào thành phần người nghèo đô thị (người nhà nước, lại mắc bệnh thanh liêm thì biết dồi đấy). Nhưng gần đây tôi phát hiện mình càng ngày càng cân bằng và bình an hơn. Hôm rồi tôi đi công tác Trung quốc, đi vội nên ko mang theo nhiều tiền, đến nơi mới biết tiền KS (4*) phải trả bằng tiền mặt --> thế là vẹt mất gần hết tiền mang theo. Đến lúc về thì lại biết thêm cái nữa là vé ko dùng được do tôi mua khứ hồi, mà chiều đi thì tôi bỏ vì đổi lịch bay, nên phải mua chuyến khác. Và, again, hãng bay ko cho thanh toán thẻ. Điện thoại thì ko dùng được, vì tuy có free wifi nhưng lại phải có sim TQ. Các bạn TQ thì ko nói tiếng Anh. Dùng google dịch thì vừa lâu vừa lủng củng hai bên rất khó hiểu nhau. Chị cùng đoàn vét túi đưa tôi được 900 tệ, xong phải đi trước vì đến giờ bay. Tôi thì kẹt lại. Đến lúc liên hệ được với mọi người ở VN mới biết mọi người lo lắng thế nào. Cả chị đồng nghiệp đến gia đình và bạn bè tìm mọi cách liên hệ với các hãng bay để tìm xem có tên tôi trên các chuyến về VN ko. Về đến Nội Bài một cái là nhận được hàng đống tin nhắn FB Viber các kiểu hỏi han xem tình hình thế nào. Trong khi nhân vật chính là tôi thì từ đầu đến cuối vẫn thoải mái vui vẻ. Vì tôi nghĩ đến phương án tệ nhất là ko dùng được tiền trong thẻ để mua vé máy bay thì chắc nhờ công an đưa ra lãnh sự quán VN ở TQ, xong ở đó thì alo về VN nhờ bạn bè bên ngoại giao xử lý tiếp, nói chung kiểu gì cũng xoay xở về được, việc đến đâu xử lý đến đó, lo làm gì. Lúc nhận được vé, tôi chui vào cái lounge của hãng ăn uống no say xong lăn ra ngủ một giấc ngon lành.

    Sau về nói chuyện với bọn bạn mới biết, các bạn TQ chuyển hết qua dùng Alipay, nên rất hạn chế dùng thẻ. Mình thì ít có thói quen mang nhiều tiền mặt vì nghĩ quẹt thẻ cho an toàn, nên tí chết ở TQ. Một bài học xâu xắc.
    • 3,738 Bài viết

    • 17,199 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #657
    Em đọc một bài của anh ĐHG trong lick chị Mossvale đưa ở trên mới thấy hình như mình cũng là một "parentified child". Đúng là em đã trải qua nhiều thứ như vậy, chỉ là giờ mới biết đến khái niệm này. Em cứ nghĩ cuộc sống thời đó hầu như ai cũng thế. Mãi về sau này em mới nhận ra vấn đề là em bị "ngược" từ bé, nhưng lúc đó cũng muộn rồi.

    Từ bé tí em toàn ôm đồm việc nhà, chăm sóc người thân ốm đau. Đi học hay sinh hoạt trong hội nhóm thì tự nhiên thành "chuyên gia lắng nghe và tư vấn" cho người khác. Cứ đi học hay đi làm xa nhà một thời gian chừng 2 năm là em lại muốn về gần để giúp đỡ gia đình. Đi làm thì toàn ''được'' giao việc khó, cứ có việc khó là ''được'' sếp nhớ đến, nhưng lúc ăn chơi nhảy múa lại bị quên. Mà em chấp nhận những việc đó một cách rất bình thường. Sau nghĩ lại thấy lắm lúc đường quang không đi lại đâm vào bụi rậm.

    Tận đến lúc hơn 30 tuổi, sau một vài sự kiện nhơ nhỡ, em mới nhận ra hình như chả ai quan tâm đến mình nghĩ gì, muốn gì. Vì mọi người mặc định em tự lo được tất, cảm giác của mọi người là em chả bao giờ gặp khó khăn cả. Rồi em bị bệnh dạ dày nặng. Sau đợt đấy em bắt đầu biết nghĩ cho bản thân một tí, chơi nhiều hơn, biết mặc kệ mọi người (lúc đầu áy náy, cắn rứt lắm).

    Cũng chẳng biết là may hay không may, là chồng em rất đơn giản và chiều ý vợ. Chứ nếu em lấy một ông chồng kỹ tính, sâu sắc và tài giỏi, chắc em phải gồng tiếp đến chết như con tằm.

    Nhưng mà dù thế nào em cũng cảm ơn cuộc đời đã cho em trải nghiệm nhiều thứ. Có nhiều khó khăn nhưng em đã vượt qua được. Em có gia đình riêng, có công việc, có uy tín, có điều kiện rèn luyện sức khỏe và ngày càng tìm được nhiều niềm vui cho riêng mình.

    Mong là dự án của anh ĐHG có thể giúp các bạn trẻ giải quyết những vấn đề tâm lý, được là chính mình, sống cuộc sống của mình đúng nghĩa trước khi quá muộn. Đừng bao giờ phải dùng từ ''hy sinh'' bản thân vì chuyện này chuyện kia hay bất kỳ một ai khác.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,677 Bài viết

    • 67,717 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #658
    Hôm qua gái nhà mình nó bảo là cô giáo dạy văn bảo viết cái kết mới cho chuyện lão Hạc mà sao con thấy con đường nào cũng tối.
    Tôi hỏi truyện đó viết ở giai đoạn lịch sử nào vậy con, nội dung tóm tắt là gì và cái kết trong truyện là gì con phải nói sơ qua cho mẹ để mẹ hình dung.
    Bố nó bảo mẹ chả nhớ gì đâu nói với mẹ cũng vô ích à.
    Vậy chứ sau khi con gái nói sơ qua thì tôi hỏi lão Hạc vì sao mà tự sát vậy. Con bảo à là vì Lão muốn để lại đất đai và tiền cho con trai.
    Tôi bảo cái ông Nam Cao tào lao thế, tự nhiên con trai sức dài vai rộng lo mà làm ăn chứ sao lại viết ông Lão để của cho con rồi đi chết. Tôi bảo ở giai đoạn lịch sử thế nên tư tưởng con người thế cũng là dễ hiểu. Hồi xưa mẹ đi học thì khi thầy giáo dạy thì thấy Nam Cao viết hay. Nhưng bây giờ nhìn lại mẹ không thích ông Nam Cao đâu vì viết cái gì cũng u tối bế tắc. Con là thế hệ mới thì suy nghĩ khác đi viết khác đi chẳng hạn là anh con trai trở về kịp lúc khi mà ông Lão muốn chết. Cái chết được ngăn chặn, 2 cha con cùng làm ăn canh tác trên mảnh vườn...đấy viết như vậy đấy chứ tự dưng lại đi chết thì mẹ bảo ngu ráng chịu.
    Bà với bố nó há hốc mồm ra với con mẹ. Còn con gái thì bảo ok con thấy mẹ nói theo hướng hoàn toàn mới và con thích thế. Thế là tối đến nó hỏi viết về cô bé bán diêm mẹ có gợi ý gì không mẹ
    • 3,738 Bài viết

    • 17,199 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #659
    Ở chỗ em chơi thể thao có một anh là giáo viên tiếng Anh cấp 2, anh đó trẻ thôi có hơn 40t. Nhân tiện chỗ quen lại gần nhà nên mọi người gửi con học thêm tiếng Anh tại nhà anh ấy khá đông (hầu hết các cháu lớp 3 - 5).

    Mọi người rủ em cho con học. Nhưng em không có nhu cầu, hơn nữa nếu có em cũng không cho con học anh đó. Vì sao? Vì anh là giáo viên mà hở ra là nói toàn những lời tiêu cực về ngành (cả chuyện phiếm lẫn trên FB). Hỏi làm sao anh truyền đạt được thái độ dạy và học tích cực cho các cháu. Ngày xưa mình đi học, thích nhất và nhớ nhất không phải thầy cô giỏi, mà là thầy cô có tâm với nghề, yêu thương học trò.

    @chị H&T: hồi con em mới học tiểu học, nó về kêu mẹ ơi chào cờ nghe bài gì mà giết, máu, xác... ghê quá. Em phải giải thích một hồi nó mới đỡ băn khoăn, hic.

    À, nói đến học hành lại thoáng buồn. Vì con em mới có bài văn tả con đường đến trường. Cô chữa bài văn mẫu có câu: ''Từ trên cao nhìn xuống, con đường ngoằn ngoèo như con rắn khổng lồ". Thần linh ơi tả gì mà hình ảnh ghê rợn, mà đường thành phố trải nhựa phẳng lỳ thẳng tắp, ngoằn ngoèo chỗ mô???
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,978 Bài viết

    • 34,214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #660
    H&T, chị thấy mấy chuyện văn học sao mà tăm tối. Tất cả truyện, phim học trong trường hay được giải nghệ thuật này nọ đều rất buồn. Cứ làm như không buồn thì không hay, không nghệ thuật vậy. Không phải chỉ văn học VN mà hình như nước nào cũng vậy.

    Chị toàn nghe khen là chuyện này hay, lột tả được tâm trạng nhân vật này nọ. Mà toàn tâm trạng buồn. Chẳng thấy tâm trạng nào vui cả. Vui hình như chẳng có gì để nói, để viết vậy.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)