EQ Tầng 68 - Hạnh phúc là do chính mình quyết định

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 89.1K Lượt đọc
  • 512 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Mossvale
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 365 Bài viết

    • 3,444 Được cảm ơn

    #41
    Biết mình muốn gì chưa đủ các bà ạ, phải biết mình cần gì nữa. Nguồn lực của mình, bao gồm thời gian, sức lực, tiền bạc… là hữu hạn, nên ưu tiên phân phối nguồn lực vào những cái cần trước, những thứ muốn xếp hàng phía sau, sau khi những thứ cần đã được giải quyết ổn thỏa.

    Ví dụ trường hợp em Nhung đang phân vân chuyện có nên thả để có em bé. Ở em Nhung là muốn có con, để thỏa mãn khát khao được làm mẹ, để cho bằng chị bằng em, để cho mình cũng giống như người ta. Còn vì sao chỉ là “muốn có con” mà không phải là “cần có con”, vì nếu không có con, cuộc sống và con người hiện tại của em Nhung chả có gì thay đổi.

    Còn em Nhung cần gì: có thể thấy ngay

    • cần cải thiện tình trạng hôn nhân,
    • cần có giải pháp về chuyện tiền bạc

    Những cái cần của em Nhung chưa có giải pháp, hiện giờ đã thấy ngay hậu quả là tinh thần Nhung rất có vấn đề: mệt mỏi, tinh thần rất tệ, lúc nào cũng cau có, bực bội chỉ muốn chửi bới quát tháo… Tình trạng như thế này kéo dài thì chắc chắn hậu quả tiếp theo là sức khỏe toàn bộ cơ thể của em sẽ giảm sút tệ hại, bao gồm cả sức khỏe sinh sản, chứ em đừng ngồi đấy mà mơ thả là trúng.

    Còn có con chưa bao giờ là giải pháp cho một hiện trạng xấu liên quan đến tiền bạc em Nhung nhé. Em đừng tin vào những câu chuyện “một đứa con sẽ gắn kết gia đình, sẽ là động lực để bố mẹ vượt qua mọi khó khăn”. Toàn là chuyện ảo tưởng nếu không có ai trúng Vietlott!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,903 Bài viết

    • 31,283 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #42
    Bạn này là trường phái dùng 80% cuộc đời để dọn dẹp và chịu đựng việc không dùng 20% thời gian suy nghĩ chín chắn mà đưa ra quyết định. Kệ thôi.

    P/s: Vấn đề là những ca khó do chọn lựa sai lầm là những ca mà phải người đủ tài, đủ nghị lực mới nhảy room đến hạnh phúc được. Có điều những người đủ tài thì thường chọn đúng ngay từ đầu hoặc phanh trước khi nhẩy xuống hố rồi. Thế mới buồn.

    P/s: @Dab Tái bản Teppi rồi e ây.
    @Vang: Ra lại bộ "Thuyền trưởng đơn vị" rồi bạn ơi. Đẹp cực.
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 9 năm
    • 7,645 Bài viết

    • 105,342 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #43
    @Tũn ca ca: tin vui nhất trong ngày của em đấy. Em phải phi đi mua ngay mới được. Tuổi thơ sống cùng Teppi mặc dù hồi đó truyện này bị phê phán là bạo lực phản giáo dục nọ kia mà em mê kinh khủng.

    =====
    @Moss: 2 cái cần của bà chuẩn quá
    Nhưng mỗi tội em Nhung đã kết luận đợi giải quyết được 2 mục đó thì hết đời ẻm mất rồi. Khó khuyên lắm
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mossvale
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 365 Bài viết

    • 3,444 Được cảm ơn

    #44
    @Bad: Thôi thì không phải Nhung, thì còn Lụa, còn The còn Gấm, còn Soa... rất có thể đang đọc trên này
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,260 Bài viết

    • 64,744 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #45
    Bà Moss, hiểu mình muốn gì và đánh giá đúng bản thân mà.
    Chào các bà tôi đi làm nhiệm vụ buổi chiều.

    p/s: hình ảnh mang tính chất minh họa

    56222392_2315295435157156_6150329117024714752_n_zpsfmp1sb9s
    Nhận làm việc khó
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,903 Bài viết

    • 31,283 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #46
    Các bạn bước vào hôn nhân như một trò đùa nhỉ. Truyện cổ tích bao giờ chả kết thúc khi hôn nhân bắt đầu - Lúc nào cũng chỉ nhõn một câu - Và họ hạnh phíc mãi mãi về sau. Mà ở đây họ là công chúa, hoàng tử, nhà vua, kẻ cướp, yêu quái, phù thủy... Tức là toàn những thành phần cá nhân có năng lực to lớn hoặc hoàn cảnh gia đình bố làm to nhất nước luôn. Thế mà tác giả chả dám mô tả gì về cuộc sống gia đình của họ nữa là các bạn là người thường.
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 9 năm
    • 7,645 Bài viết

    • 105,342 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #47
    Ha ha còm của bác Tũn làm em khoái quá đi mất.
    Nhớ lúc nhỏ, chiến tích quậy làng phá xóm của em cũng hơi hơi leng keng một tí đâm ra toàn bị gọi bằng các biệt hiệu: nghịch như quỷ, dữ như beo, xấu như ma, đanh đá như phù thủy...v....v.... em cũng hơi hơi buồn một tí. Sau bà già em bảo, tưởng làm quỷ dạ xoa hay hùm beo ma quỷ mà dễ à, toàn là thành phần đội trời đạp đất người trần sợ chạy đứt dép, ăn bát to mà mở miệng là ngoạm miếng khổng lồ. Nhắm nghịch như quỷ hẵng nghịch không là bị tao đánh nát đít.

    Thế là em an phận ngày nào cũng ăn đòn vì mãi chưa thành quỷ như bà già phán xét
    • 3,903 Bài viết

    • 31,283 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #48
    @Dab: Làm người xấu khó ngang làm người tốt ấy. Bên Phương đông còn đỡ chứ bên Phương Tây cầm đầu đội xấu theo truyền thuyết Lucifer vốn là tổng thủ lãnh thiên thần chỉ vì kiêu ngạo không quỳ gối trước loài người vốn là tạo vật bị coi là hạ đẳng và nghi ngờ Chúa nên gây ra cuộc chiến thiên thần, thua cuộc và bị đầy xuống địa ngục. Đấy, đội trưởng phe người xấu lý lịch trích ngang và năng lực hoành tráng thế cơ mà.
    • 112 Bài viết

    • 364 Được cảm ơn

    #49
    Có em đây chị H&T. Hai vợ chồng lấy nhau là 30 tuổi, chồng còn nợ nần, hai vợ chồng ở xa nhau. Phải nhìn thấy lối ra thì mới quyết định được. Bọn em lúc chuẩn bị cưới nhau thì ông chồng em nợ tầm 100tr. Khoản nợ này là do chồng em hợp tác làm ăn thì thua lỗ. Chứ không phải do ăn chơi mà nợ.

    Lúc cưới thì hai vợ chồng tự chuẩn bị hết, em có khoản tiết kiệm, chồng thì tạm ứng hai tháng lương. Cưới xin thì bọn em tiết kiệm hết sức, mua một cái giường, một cái tủ, một bộ chăn ga, 1 cái quạt, ảnh cưới thì chụp hai cái phóng to treo hai nhà. Cưới xong thì vợ chồng em có ít vàng, em đề nghị với chồng là bán đi để cho chồng trả nợ một phần, chồng bảo của hồi môn của vợ, cứ để đấy không bán. Nợ nần anh sẽ trả được.

    Xác định để có con thì vợ chồng em cũng bàn bạc với nhau, em có đề nghị với chồng trả nợ xong thì vợ chồng sẽ đẻ con. Chồng bảo, vợ chồng mình xem xét trong khả năng có đẻ được không? 8 tháng nữa thì chồng sẽ trả hết nợ, còn dư 2 tháng được 20tr, nếu đẻ thường thì chi phí tầm 3tr, đẻ mổ thì tầm 7tr, còn dư ra vợ chi phí hai mẹ con nghỉ đẻ. Em tính, đến lúc đẻ em lấy họ được 12tr, em còn có thế độ thai sản, cũng được mấy chục tr. Đủ để mẹ con chi tiêu để đẻ. Ngoài ra, lúc đó chồng em đi làm có thêm lương. BMC, mẹ đẻ, bố mẹ nuôi em đề nghị hỗ trợ trông cháu để đi làm. Thế là quyết định đẻ.

    Về nội ngoại thì bọn em không có gánh nặng gì, ông bà nội có lương hưu, đủ chi tiêu và có thêm thu nhập, bà ngoại có khoản tiết kiệm, làm đủ chi tiêu bản thân. Bọn em có biếu thêm bà ngoại một ít, nhưng bà ngoại không nhận, bảo khi nào vợ chồng con hết nợ biếu mẹ thì mẹ nhận. Ông bà nội có đề nghị hỗ trợ nuôi ăn uống không phải đưa tiền sinh hoạt. Nhưng vợ chồng em có bàn, hai vợ chồng em có sức khỏe, chưa đến mức là không lo được sinh hoạt. Hàng tháng, vợ chồng em vẫn đưa ông bà tiền sinh hoạt phí.

    Sau đứa đầu, lúc đứa thứ hai ra đời thì làm nhà, lại nợ một khoản to. Chồng em ngoài công việc chính còn làm thêm. Ông trời phù hộ cho hai vợ sức khỏe thì hết năm nay vợ chồng em sẽ trả hết nợ làm nhà.

    Một hành trình không quá dài, không quá ngắn. Hai vợ chồng em cùng từng bước tìm ra giải pháp, cùng nhau nỗ lực cố gắng. Bên cạnh đó không tránh khỏi có nhiều mâu thuẫn, bấp cập phát sinh, biết lựa nhau, đối xử nhau chân thành, đặt vào vị trí mà hiểu cho nhau, rồi mọi thứ sẽ qua.

    Hiện tại, bọn em có hai cục cưng đáng yêu, một ngôi nhà che mưa, che nắng, một công việc đảm bảo mưu sinh. Cuộc sống tuy còn nhiều vất vả, cả nhà vẫn chưa gần nhau, gần nhau thì còn phải một khoảng thời gian nữa. Cả nhà gặp nhau là tràn đầy tiếng cười. Hạnh phúc với em đơn giản thế thôi. Biết đủ sẽ luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.
    • 50 Bài viết

    • 270 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #50
    Nhà EQ này hay quá, các chị em toàn là cao thủ EQ. Mình hay vào đây tàu ngầm đọc từ tầng trước rồi, nay nhà có tầng mới nên muốn vào tung bông các chị ẹm một cái. Mình cũng đã học hỏi được kha khá từ 1 số các case của nhà đó.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của con_nhoc
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 4 năm
    • 242 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #51
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phannhung89 Xem bài viết
    Còn các chị nói em sinh con ra rồi ăn vạ ông bà ngoại thì em xin trình bày tý ạ.
    Em trai em xuất khẩu lao động, thu nhập 40-60, trả nợ nần xong và lo cho em Út thì nó cũng dư 1 khoản để mua đất và tích lũy nhưng em ko có ý nghĩ để nó gánh hết mọi trách nhiệm.
    Em vẫn đi làm và nuôi em trai thứ 3 ăn học 4 năm đại học.

    Mượn tiền đám cưới nó nói cho em nhưng có thì vợ chồng em vẫn trả đủ. Nếu em khó khăn nó sẵn sàng giúp nhưng em chưa bao giờ có ý nghĩ để nó lo lắng gánh vác vấn đề của mình.

    Đối với gia đình em vẫn phân chia trách nhiệm rạch ròi chứ ko có chuyện con em đẻ ra rồi ăn vạ ông bà ngoại mặc kệ nó ra sao thì ra đâu ạ.
    Trình của chị thì vẫn còi nên cũng k dám khuyên em gì cả, chỉ có đôi lời muốn nói với em. Quá trình mang nặng đẻ đau em vất vả một, thì nuôi dưỡng con cái còn vất vả hơn rất nhiều em ạ. Người mẹ nào cũng mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con mình, vậy hà cớ gì khi mà cuộc sống của em đang nặng nề như vậy, em lại muốn sinh con ra để đồng hành cùng em cái sự nặng nề đó?

    Chị có 1 đứa em gái cũng bằng tuổi em, đang làm viêc tại một công ty kiểm toán hàng đầu, hiện chưa lấy chồng và đã có suy nghĩ về việc làm mẹ đơn thân. Thu nhập của em ấy chị nghĩ đủ cho 2 mẹ con em ấy có được cuộc sống tốt. Nhưng đến giờ, em chị vẫn chưa đủ dũng cảm để thực hiện điều đó, vì em ấy cho rằng để nuôi dưỡng 1 đứa trẻ, thì có kinh tế k thôi vẫn chưa phải là đủ, còn cần rất nhiều yếu tố khác để đảm bảo cho đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong một môi trường tốt nhất.

    Những điều cần khuyên thì các anh chị nhà EQ cũng đã nói hết cả rồi, em hãy suy nghĩ thật kỹ nhé .
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,761 Bài viết

    • 32,634 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #52
    Mossvalve, Hân nghĩ khác. Cái gì thuộc về duy truyền thì không phải do mình cho nên 50% đó không phải do mình. Còn 10% hoàn cảnh là do mình vì mình có thể tự tạo ra hoàn cảnh hay không bị ảnh hưởng của hoàn cảnh. Những người sinh ra đã có brain chemical làm cho lúc nào cũng buồn thì sao lại là do họ được.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mossvale
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 365 Bài viết

    • 3,444 Được cảm ơn

    #53
    @Hân: do mình bao gồm cả việc chấp nhận bản thân mình là ai, có gì đó Hân.

    Mình thích cách người ta giới thiệu công thức hạnh phúc 50-40-10 này ở chỗ, họ báo tin không lạc quan trước là 50 phần lớn nhất không thể tác động vào, phần 40 hấp dẫn nhất đưa ra sau cùng. Theo cách này, nếu không biết chấp nhận 50 thì khó mà dùng được 40, cuối cùng chỉ quanh quẩn ở 10 để tìm kiếm hạnh phúc thôi.

    Yêu bản thân chắc chắn phải yêu cả 50% mức hạnh phúc bố mẹ cho nữa :-)

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Mossvale
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 27 Bài viết

    • 203 Được cảm ơn

    #54
    Trích dẫn Nguyên văn bởi han.n.nguyen Xem bài viết
    Mossvalve, Hân nghĩ khác. Cái gì thuộc về duy truyền thì không phải do mình cho nên 50% đó không phải do mình. Còn 10% hoàn cảnh là do mình vì mình có thể tự tạo ra hoàn cảnh hay không bị ảnh hưởng của hoàn cảnh. Những người sinh ra đã có brain chemical làm cho lúc nào cũng buồn thì sao lại là do họ được.
    Hoàng có suy nghĩ khác.

    Mỗi người có thể sinh ra hoàn cảnh khác nhau, di truyền khác nhau. Nhưng Hoàng tin vào khả năng của con người, của trí não mà 200,000+ năm evolution đã làm gần như hoàn hảo để tự cải thiện để vượt qua khó khăn. Mình chọn cách luyện não của mình và điều đó quyết định tương lai của mình.

    Theo diện khoa học, Hoàng tin vào brain elasticity/neurogenesis theory: Hoàng tin rằng trí óc con người có thể thay đổi (rewire/reroute) để phát triển theo nhu cầu hoặc theo hướng mình muốn dù trong hoàn cảnh nào. Khả năng này tồn tại từ lúc sinh ra tới lúc mình chết. Ví dụ học ngôn ngữ mới, người không tay có thể dùng chân để cầm đũa. Hoặc người bị stroke (đột quy?) có thể học lại cách đi đứng, nói chuyện, v.v. Và vượt qua hoàn cảnh xám xịt để có cách nhìn tự tin, lạc quan về tương lai.

    Cách đây vài năm, có professor Perry Bartlett (tên dễ nhớ vì là loại lê Hoàng thích ăn nhất) được tôn vinh là người có tài của nước Úc. Trước đó lâu lắm, Hoàng có lần nghe ông ta giảng bài từ thời học khi ông ta tới trường của Hoàng để thăm--cách đây lâu rồi, và Hoàng nhớ 3 điều: 1) Trí óc con người luôn phát triển, kể cả tới lúc sắp chết, 2) Não người lớn có thể phát triển chậm hơn, nhưng vẫn phát triễn luôn luôn, và 3) Muốn não phát triển, phải ngừng uống bia/rượu (cảm giác say hay ngà ngà = tế bào não đang chết), phải tập thể thao mổi ngày, và tuyệt đối cố loại stress ra khỏi đời sống (cortisone giết neurogenesis). Rất vui là mười mấy năm sau, chính phủ Úc nhận ra tài năng của ổng và tôn vinh ổng.

    Vì neurogenesis bây giờ đã được khoa học chứng minh, kể cả trong não người lớn, Hoàng tin rằng ko quan trọng lắm đời cho mình những lá bài gì khi mình sinh ra. Quan trọng hơn là cách mình chơi ván bài và cách mình học hỏi để luôn chơi tốt hơn với ván bài mình có. Và ko quên thỉnh thoảng ngừng lại để tận hưởng cuộc đời vì đời này đẹp nhưng ngắn lắm.

    Và ko bao giờ đổi thừa ai hay đổi thừa hoàn cảnh, tự chơi tự chịu, hạnh phúc 100% trong tư duy của mình.

    qItmS__oHqKOB9LZWHPw6wK79wlYYqvrACWHdu0i-Xxo0_oIr107Vi5nkJJcmnDw2DBU946d79kXLVS1FJpUwMHFfgNM
    • 701 Bài viết

    • 8,422 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #55
    Em thuộc đội "50% di truyền tiêu cực" và thấy rằng nỗi buồn/sự éo le/bệnh sợ hãi/rối loạn lưỡng cực là 1 phần hâm dở của mình, nó cũng có ý nghĩa riêng của nó trong cuộc đời em và cho thế giới này. Em thích làm thơ viết văn nên nhanh chóng nhận ra khi éo le, đau khổ vật vã thì thơ văn mới tạm được người đọc phản hồi là nghe....hơi hơi ổn. Còn khi sung sướng hạnh phúc tuyệt nhiên tác phẩm nào cũng lào phào như cóc cụ, không ra cái củ khoai tây gì. Trong ngành công nghiệp giải trí/phim ảnh/âm nhạc thì các tác phẩm éo le bi kịch bao giờ cũng tạo được dư âm lâu hơn đối với khán gỉa và chiếm số lượng/chất lượng áp đảo các tác phẩm mừng vui ca ngợi cuộc sống, ha ha. Đã thế ý chí lại kém cỏi, nghị lực và kỷ luật hạng bét cho hợp cảnh nữ chính bộ phim "sống trong sợ hãi", hic hic.

    Trung thực nhận ra rằng mình đã bẩm sinh 50% tiêu cực rồi và cái đó không thể thay đổi được, thì cái 50% còn lại (40% thái độ/suy nghĩ tích cực và 10% hoàn cảnh) cũng phải làm tốt hết sức mới có cơ hội hạnh phúc trong cuộc đời này. Người trời sinh được 50% gen di truyền tích cực vui tươi như chồng Half thì lấy con vợ lởm vẫn không sao, vẫn phơi phới vui vẻ giải quyết được nhẹ như không. Nhưng mình thì không thể nào afford được dù chỉ là 10% nghịch cảnh, vi bẩm sinh mình đã kém rồi, cả cái 10% đó mình cũng phải thật ưu đãi, thật tốt đẹp mới bù được cho cái 50% dở òm mình bẩm sinh ra đã gánh. Đấy trung thực với bản thân và yêu lấy bản thân mình phiên bản dở nhất mới cho ra được quyết định phù hợp với sức mình mà hưởng hạnh phúc vậy.

    Ngoài ra 1 quan sát khác em đang theo dõi khởi nguồn từ lý thuyết "trầm cảm, tiêu cực, anxiety là bẩm sinh" này xuất phát từ mối quan hệ thân thiết của vợ chồng em với gia đình người bạn Mỹ gốc Do Thái. Anh này là Blacksheep trong 1 gia đình rất thành đạt người Do Thái và cũng bị "lỗi gen 50%" giống Half, trong người luôn có đứa trẻ (inner child) bị sợ hãi/đau đớn và không thể đi tiếp trong đời. Bạn này là đồng nghiệp cùng team chồng em, đổi 2-3 ngành đại học mới ra trường và tốt nghiệp ngành tâm lý học, cuối cùng nhân duyên loằng ngoằng thế nào lại đi làm ngân hàng. Thật ra là bạn ấy bị vậy nên chỉ có làm cùng chồng em bạn ấy mới thấy ổn, sang team khác cái là nghỉ dài hạn đi điều trị ngay, sức sống và sự vui tươi của chồng em đúng có sức chữa lành tự nhiên rất lớn. Trong những đợt bạn ấy điều trị trầm cảm, ngoài gia đình ra bạn ấy chỉ liên lạc với vợ chồng Half nên Half có dịp hiểu sâu hơn về sự tiêu cực bẩm sinh do não nó ghê gớm thế nào. Và Half khá bất ngờ khi phát hiện ra những dân tộc nổi tiếng thông minh như Do Thái và Nhật Bản luôn là nhóm sắc tộc có nguy cơ cao ngất về các chứng căng thẳng/trầm cảm/kém hạnh phúc. Lờ mờ Half cảm thấy có lẽ đó là cái giá của sự thông minh xuất sắc. Sau khi tìm hiểu sâu hơn nữa thì Half cũng không ham cả sự thông minh hay xuất sắc luôn, vì biết cái giá của nó quả thật không rẻ, he he he.

    Quay lại ca người bạn Mỹ của gia đình, Half được dịp chứng kiến cấu tạo não bộ "lỗi gen" ảnh hưởng thế nào tới sự hạnh phúc và bình an của con người. Anh này cha mẹ anh chị em đều siêu giàu ngành Dược và Công nghệ, vợ thì cũng lại con nhà giàu (nên hồi trẻ mới theo nghiệp làm ca sĩ Broadway), gia đình hạnh phúc viên mãn, giáo dục con tử tế, tất cả anh chị em đều học thức cao và sống đàng hoàng thương yêu nhau. Về tài chính thì kể cả khi 2 vợ chồng nhà này không làm gì, lợi tức từ Portfolio nhà vợ hồi môn thời đi lấy chồng cũng tời vài trăm ngàn USD/năm, bản thân anh này mỗi dịp bị trầm cảm công ty Half đều giải quyết chế độ nghỉ full lương, đồng nghiệp là chồng Half sẵn sàng hỗ trợ thích nghỉ bao lâu thì nghỉ, bao giờ quay lại cũng được không phải lo nghĩ. Lúc anh này quay lại đi làm bệnh vẫn rất nặng, chồng Half sẵn sàng dành thời gian đi cafe/đi dạo cùng ngoài trời đến khi bình tĩnh quay lại ngồi làm (moá, có chồng Half giỏi mới làm được thế chứ Half vật mặt cả ngày làm còn chả ăn ai, sao mà dám đi an trí người tâm thần được). Nói chung, 10% okay hết, 40% cố gắng ok (suy nghĩ tích cực, biết ơn, chăm chỉ thể dục thể thao, làm điều tử tế) thì cái 50% cấu tạo gen kia có thể phá huỷ con người bất cứ lúc nào dù là 1 xung động nhỏ nhất. Ví dụ, anh này mới quay lại đi làm, mở email ra thấy nhiều quá (đương nhiên) thế là rối loạn um sùm lên, phải phi về nhà nằm nghỉ. Hay đang hoang mang tự nhiên có thằng đồng nghiệp đề cử anh này trên hệ thống Gratitude của công ty, cũng lại rồ lên sợ hãi mình tệ thế này mà sao có thằng nghĩ tốt về mình quá, sợ nó vỡ mộng => thế là lại suy sụp, phải về nhà nằm nghỉ thêm 2 tuần. Thật khủng khiếp!! Đúng là núi cao có núi cao hơn, Half tưởng mình đã bệnh rồi hoá ra sang Mỹ cái gặp anh chàng bệnh còn nặng hơn gấp trăm lần.

    Nhưng người có xuát phát điểm cao hơn mình họ luôn vẫn có cách nghĩ, cách làm ở tầm "hoành" hơn thì phải. Anh này vừa xuất viện cái, tinh thần còn đang trồi sụt mà đã vận động công ty tổ chức hoạt động tình nguyện, quyên góp hàng năm hỗ trợ cho "Hội chiến đấu chống bệnh trầm cảm nơi công sở" cũng được vài ngàn USD/năm và lôi kéo được rất nhiều người khoẻ đi chạy marathon ủng hộ, ha ha ha.

    Half thì khâm phục nhất là cách cha mẹ anh này hỗ trợ con, dù biết con đi học/đi làm khó khăn như thế, bà mẹ thì làm Executive của mấy công ty Dược liền nhưng không để cho anh này hồi môn/tài sản thừa kế gì để con không phải cố gắng đi làm cho khổ thân (dù tài sản bà thưà sức). Anh này bệnh bà chi vé máy bay cho cả nhà đi nghỉ dưỡng thư giãn, trông cháu giúp cho anh được yên. Con nghèo nhất nhà thì bà bao toàn bộ tiền vé máy bay/ăn chơi cho cả nhà mỗi khi tụ tập đại gia đình. Nhưng chỉ thế thôi, dù khó khăn, dù broke down, dù anxiety cỡ nào, bà cũng không đưa tiền để đời sống của con dễ dàng hơn, mà bắt con phải tự vượt qua khó khăn và đi làm đàng hoàng. Ba mẹ có thể thừa tiền nuôi con cháu cả đời, nhưng ba mẹ sẽ không để tiền cho con chỉ vì biết ở trong hoàn cảnh như thế, chỉ cần không phải lo nghĩ về tiền 1 cái con sẽ buông xuôi, sẽ không cố gắng tự lập nữa, và cả đời sẽ không thể vượt qua căn bệnh của chính mình. Sức con không có, thì thà nghèo mà hạnh phúc còn hơn giàu mà mất đi độc lập, tự chủ và khả năng kiếm tiền nuôi gia đình con. Tình yêu con của mẹ Do Thái, sâu sắc và sáng suốt, khiến Half vô cùng cảm động và khâm phục.

    P/S: Hôm qua em ngồi coi liền tù tì hết 38 phút youtube bài nói chuyện của tác giả Sonja Lyubomirsky và thêm cái clip Chemistry of Happiness trong đường link chị Moss giới thiệu nữa. Tiếc rằng hiểu biết của em về lĩnh vực ứng dụng hoá học này chưa sâu, còn rất nhiều chỗ em khúc mắc chưa có hiểu được nên chưa bô lô ba la được. Nhưng mà vẫn phải cám ơn chị Moss trước đã vì giới thiệu lĩnh vực thú vị này. Những bước đi đầu tiên trong lĩnh vực này rất liên quan với những gì em chiêm nghiệm được về lý thuyết hạnh phúc trong các phân môn khác , hi vọng 1 ngày không xa em sẽ nỗi thêm được 1 sợi dây liên kết các môn khoa học xã hội này với nhau, he he he.

    Ứng dụng đầu tiên của nó là "Thuốc chống trầm cảm đa số tác động làm tăng Serotonin", vậy nếu tập yoga thường xuyên thì có tác dụng giống uống thuốc vì "Chemistry of Yoga" là làm tăng Serotonin.

    Giới thiệu cả nhà series về Yoga tập tại nhà dành cho người mới tập và có ít thời gian, Half được 1 em gái quen trên WTT này giới thiệu, thấy rất hay nên chia sẻ với cả nhà:

    Lược dịch 1 đoạn testimonial người tập đã để lại dưới series này:

    "Adriene, tôi tìm thấy series yoga của bạn khi đang trải qua hành trình ly hôn đau đớn. Tôi không còn động lực để nhìn thấy bất kì thứ gì tốt đẹp nào của cuộc sống. Và tôi tìm thấy bạn khi đang lang thang vô định trên youtube, ngay lập tức tôi phi ra siêu thị mua 1 bộ đồ tập và thảm yoga (tất cả $6) và chăm chỉ theo hành trình tập 30 ngày của bạn. Và đời tôi thay đổi. Tôi cảm thấy hạnh phúc, xinh đẹp và bình an. Tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn và không còn cô đơn"

    Vậy thì nếu chẳng có gì trong tay ngoài nỗi buồn chán, sự vô dụng, tuyệt vọng, có thể thử mua 1 tấm thảm về và tập liền 30 ngày xem? (cũng không cần bộ đồ tập nào luôn, Half chỉ mua thảm và mặc quần áo ở nhà bình thường tập, không cần quần áo yoga chuyên dụng luôn).

    https://www.youtube.com/watch?v=Ok2N3NuXMo0
    • 3,903 Bài viết

    • 31,283 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #56
    Số phận có thể là người chia bài, nhưng chơi thế nào luôn là việc của chúng ta.

    Mỗi người sinh ra có trên tay những con bài khác nhau. Có bài đẹp, có bài xấu nhưng đấy mới chỉ là bắt đầu. Cả cuộc đời chúng ta có một ván bài thú vị không tùy thuộc vào chúng ta chơi như thế nào. Vợ chồng cứ coi như một cây bài bốc thêm đi, có người không chọn bốc thêm bài, có người bốc sai bỏ xuống bốc tiếp (hoặc không), có người bốc cây bài vừa vừa nhưng biết xoay bài thành bộ bài đẹp ngon ơ để đánh, hiếm hơn có người bốc luôn được một cây bài ù tròn chả phải suy nghĩ gì. . Cho nên mình rất thích rảnh rảnh chơi cờ bạc cho vui. Để thể nghiệm các cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố của mình và của những người xung quanh, vui cực.
    P/s: Một trong những di sản lớn nhất mà nền tảng gia đình có thể để lại cho thế hệ tiếp theo là cách để hạnh phúc, quan trọng hơn nhiều để lại tiền bạc hay gì gì đó.
    P/s: Nói đến di sản gia đình hôm trước mệt quá ngủ thiếp đi ngoài sân thấy lịch kịch tỉnh dậy thấy ông con đang đi kiểm tra quanh nhà trước khi đi ngủ (như chó đi tuần - bà già vẫn bảo vậy), haha giống hệt ông già mình đã làm, mình đã làm và bây giờ con mình đã làm. Chắc nhiều thế hệ đàn ông trước của gia đình mình đã làm. Có thể bây giờ nhà mình ở nơi có bảo vệ, có tường bao, có thẻ ra vào hoàn toàn không có mối lo an ninh nhưng hành vi kiểu alpha ấy vẫn duy trì từ thế hệ này qua thế hệ khác một cách vô thức.
    • 3,761 Bài viết

    • 32,634 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #57
    Những bệnh liên quan tới brain chemistry là loại bệnh không nhìn thấy được. Vì không thấy được nên không thể hiểu được.

    Hân lấy ví dụ như vầy, một người sinh ra không có chân. Người đó có thể tập suy nghĩ lạc quan và vẫn có thể sống hạnh phúc. Nhưng nếu không có hỗ trợ khác thì họ không đi được. Cho dù có làm một cái chân giả thì vẫn không thể chạy, hay leo núi được,...

    Tương tự như vậy, khi một người mắc bệnh ngay cái chỗ tiết ra happy chemistry thì họ có thể đi chứ không thể hạnh phúc vui vẽ. Họ có thể tập để sống theo cách của họ chứ không sống theo cách của người bình thường được, không vui vẽ theo kiểu bình thường được.

    Thuốc thì cũng tương tự như một cái chân giả, có thể giúp họ. Tuy nhiên ngành y khoa chưa phát triển đến mức có thể hiểu được não của con người như hiểu các bộ phận khác. Có rất nhiều loại thuốc và nó chỉ thích hợp cho 1 số người chứ không phải là tất cả.

    Dùng thuốc nào, hoặc những loại thuốc nào và liều lượng bao nhiêu thì không ai biết. Bác sĩ cũng chỉ đoán mò. Cứ thử từ từ cho tới khi tìm được 1 hay vài loại thuốc thích hợp cho người đó. Mỗi một loại thuốc cần tới 6 tuần mới biết kết quả. Và khi biết không thích hợp cũng không thể ngừng ngay mà phải giảm từ từ, mất thêm 6 tuần. Nên thời gian trung bình để tìm ra đúng thuốc là 7 năm. Phần lớn trước khi tìm ra đúng thuốc bệnh nhân đã bỏ cuộc. Chưa kể tìm ra thuốc rồi, một thời gian sau cơ thể thay đổi, thuốc đó lại không thích hợp nữa.

    Những thứ như tập yoga, thể dục, thiền đều được chứng nhận là có ích. Nhưng nó không giúp trong lúc bệnh nặng vì khi bệnh nặng chẳng bệnh nhân nào nhấc nổi tay chân. Nó chỉ giúp khi bệnh thuyên giảm và người bệnh ý thức được là họ cần giữ cơ thể thật khoẻ manh.

    Trước đây không lâu Hân cũng sẽ nói y như mọi người nói. Hạnh phúc hay không là do mình. Cái gì Hân cũng cho là do mình cả. Nhưng bây giờ Hân không dám nói gì cả. Những gì Hân có được, Hân đều thấy biết ơn tạo hoá và thấy mình quá may mắn.

    Và Hân cũng mừng cho những bạn nghĩ như Hoàng, vì thực ra không hiểu hay không đồng ý những gì Hân nói là một điều tốt.
    • 3,761 Bài viết

    • 32,634 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #58
    Hân đang ở Chefchaouen, Morocco. Hân thích ngồi làng màu xanh này quá. Ngôi làng được xây trên vách núi với những đường hẻm ngoẳn ngoèo như một mê cung vừa đẹp lung linh, vừa cho mang lại một cảm giác bí hiểm.

    56378077-10215069753079779-3574895279838593024-o

    56711113-10215069764320060-1629515003033812992-o

    56718513-10215069759279934-3134761526859137024-o

    56806548-10215069759799947-7665328515146842112-o

    56890433-10215069760999977-1833356723587383296-o
    • 492 Bài viết

    • 5,122 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #59
    wow, ngôi làng màu xanh trong mơ...Nhấp nhổm bao nhiêu lần mà vẫn chưa có dịp, tôi coi như là duyên chưa tới Hân à...

    Văn hóa châu phi mà nằm ngay địa trung hải là một thứ văn hóa kỳ bí, hấp dẫn vô cùng...Ánh sáng của văn minh phương tây soi vào văn hóa châu Phi, tạo ra một vẻ lung linh đầy huyền ảo. Cơ mà lâu lâu nghe tin bất ổn tôi lại sợ.

    Bà bắt đầu cảm thấy, cái gì cugnx có thể là bà bắt đầu già rồi đó Hân. Tuổi trê thì cương lắm, 1+1=2. Càng già càng không dám nói gì hết.

    Không dám nói, vì thực tế linh hoạt vô cùng, cái gì cũng có thể xảy ra, chứ còn happy hay không happy...thì yếu tố tác động xã hội cũng lớn phết...

    xã hội va tâm lý tác động rất lớn đến co người.

    ================

    Ban đầu em Toàn nói tôi đã hoảng, đến em Nhung thì còn hoảng gấp bội. Đã dốt (chữ của em, chứ tôi chả dám nói) còn trả treo kinh lên. Thôi, ơn trời, cầu mong cho ẻm được bình an.
    • Avatar của motdoita
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 6 năm
    • 1,869 Bài viết

    • 12,229 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #60
    He he bà Én nói sao vậy, chính những e như e Nhung mới mau cải tạo. Cứ hành động, phi vào bụi rậm, thì mới học được, sau này mới biết dc đâu quang đâu rậm. Nên để đời nó dạy là chuẩn dồi, sau này quay lại e ý mới thấm.