EQ tầng 67- Trung thực với chính mình và tử tế với người khác cho hạnh phúc lâu bền.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 266K Lượt đọc
  • 1.68K Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1
    Xây nhà mới chị em nhé. Mình lười viết quá nên copy 1 bài hay hay về vậy.

    =================

    Mọi mối quan hệ đều cần sự nỗ lực, nhưng không phải nỗ lực nào cũng tốt cho mối quan hệ, và cho cả chính bạn.


    Một trong những thứ khiến tôi cứ mãi lưỡng lự khi quyết định dứt khỏi một mối quan hệ tồi tệ, và khiến tất cả chúng ta chìm đắm trong những mối bòng bong chẳng đi tới đâu, chính là hai câu nói tưởng là đúng, nhưng hoàn toàn sai:

    “Mọi mối quan hệ đều cần cố gắng"

    Và từ đó sinh ra một mệnh đề khác:

    “Ai yêu nhau mà chẳng cãi nhau đôi lần".

    Tôi nhớ lại vài mối quan hệ trước đây của tôi, đặc biệt là mối tình gà bông thời trung học. Tôi yêu bạn ấy rất nhiều. Chúng tôi chưa từng cãi vã; chuyện yêu đương hồi ấy sao mà đơn giản thế. Hai người yêu nhau chưa phải lo nghĩ đến cưới xin hay cơm áo gạo tiền. Vũ trụ của chúng tôi thu nhỏ lại chỉ bằng những câu hỏi: “Lát đi ăn ở đâu?”, “Tối nay xem phim gì?”, “Anh gác máy trước nhé” và hàng nghìn câu nói: “Anh yêu em”.

    Nhưng không cãi vã, liệu đã phải là một mối quan hệ dài lâu?
    1-15438923338061971000276

    Tôi biết rằng mình sẽ chẳng thể sống cô quạnh cả đời với chó mèo. Tôi muốn, rất muốn có một người bạn đời trưởng thành. Một người khiến tôi nghiêm túc nghĩ đến gia đình. Một người chia sẻ mọi niềm cảm hứng với tôi, mọi khó nhọc trong cuộc sống. Một người muốn nhiều hơn là chỉ chung sống cùng tôi dưới một mái nhà, ăn cùng một bữa, ngủ chung một giường.

    Tôi biết, để có được tất cả những điều trên - một mối quan hệ trưởng thành, bạn phải học cách chấp nhận khuyết điểm của đối phương. Và khuyết điểm đó chính là những cuộc cãi vã và kinh khủng hơn thế - sự thiếu tôn trọng.

    “Cặp đôi nào cũng cãi nhau mà”, đúng, nhưng không phải cuộc cãi vã nào cũng tốt cho mối quan hệ.
    1-copy-15438921718721170867411

    Sự coi thường là báo động đỏ cho một mối quan hệ. Hằn học cũng là một báo động. Gọi nhau bằng tên thật thay vì “anh yêu”, “em yêu”, chỉ trích, mỉa mai, “chiến tranh lạnh” là những báo động ầm ĩ cho một sự rạn nứt.

    Nghe có vẻ hiển nhiên, mà cũng có vẻ mơ hồ. Nhưng tôi có thể hiểu được điều này cho dù đang ở tuổi 18, 28 hay 58. Có một vài lần tôi thầm nghĩ: “Làm gì có chuyện mình ghét nổi người yêu”, và cũng có lúc tôi nghĩ: “Mọi người đều có lúc căm ghét bạn đời của mình”.

    Không bao giờ cãi nhau, không phải là một dấu hiệu của mối quan hệ lâu dài. Nhưng cãi nhau quá nhiều thì càng không.

    Cặp đôi nào cũng sẽ có lúc buồn chán. Bất kỳ ai đang yêu cũng sẽ có bất đồng quan điểm, giận dữ và cãi vã. Và bạn chỉ nên duy trì một mối quan hệ có cãi vã, nếu chúng đáp ứng đủ những tiêu chí sau đây:

    #1: Cãi vã không làm tổn thương bạn
    Bạn có thể nóng giận, nặng lời với người yêu. Nhưng khi màn đêm buông xuống, hãy “review” lại mọi hành động và lời nói của mình, gói ghém những cảm xúc sang một bên để biết cái gì quan trọng hơn: việc ai đúng ai sai hay tương lai của hai bạn. Và điều quan trọng là, đừng cãi nhau đến mức cả hai cùng đau.

    Tuy nhiên, nếu bạn đau, đau thật sự, đừng cố gắng thuyết phục bản thân mình vượt qua nỗi đau ấy để tiếp tục tạo điều kiện cho những người làm đau bạn.

    Yêu là phải vui, yêu là phải hạnh phúc. Đau thương là gia vị thiết yếu của tình yêu, nhưng chúng không nên chiếm quá ¼ chuyện tình của bạn.

    Đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Nhưng khi bạn nhìn vào bức tranh toàn cảnh, bức tranh đó buộc phải có nhiều màu hồng hơn là những gam màu u tối khác.
    1-copy-2-1543892241082428359577


    #2 Tình yêu nên “chủ động” và “duy trì” chứ không phải là đối phó và “chữa cháy”
    Mọi chuyện tình đều cần sự nỗ lực. Và bạn cần phải cảm thấy mình đang nỗ lực một cách dễ dàng, bình tĩnh, mọi nỗ lực hiện tại phải là viên gạch xây đắp cho tương lai. Trong đó, “nỗ lực” chính là làm những điều bạn yêu thích trong yên bình; chứ không phải là nỗ lực nhặt nhạnh từng mảnh vỡ sau một trận cãi vã nảy lửa; hay nỗ lực xoa dịu người bạn đời đã chịu quá nhiều tổn thương.

    Đừng phụ thuộc lẫn nhau, đừng thao túng nhau, đừng chiến tranh lạnh. Đừng nghĩ mình là một người yêu tuyệt vời chỉ vì bạn luôn xin lỗi và giảng hòa trước. Chính sự nhún nhường của bạn đang khiến mối quan hệ này ngày càng đi xuống.
    1-copy-3-1543892277038297172078


    #3 Nếu buộc phải nỗ lực, hãy nỗ lực 100% vì tình yêu
    Chiếc xe máy là tài sản yêu thích nhất của tôi, là thứ đầu tiên tôi sẽ lao vào cứu nếu nhà tôi bốc cháy. Cũng chính chiếc xe này đã mang lại cho tôi quá nhiều niềm vui trong cuộc sống.

    Đúng thật, đời không phải lúc nào cũng chỉ có nắng mai và cầu vồng. Tôi rong ruổi trên chiếc xe của mình cả trong những ngày mưa. Tôi có thể đi liền 18 tiếng đồng hồ hay lượn lờ ra đầu ngõ trong vòng 10 phút. Xe hỏng thì tôi sửa. Và tôi làm tất cả những việc đó với một nụ cười, không tức giận, không hằn học.

    Quả thật là lái xe trong cơn mưa không dễ chịu như trong một ngày nắng đẹp. Sửa xe cũng không thú vị bằng việc cưỡi lên nó. Nhưng tôi yêu chiếc xe nhiều đến nỗi sẵn sàng bỏ qua những thứ này và coi nó chỉ như quãng nghỉ của một niềm đam mê. Và tình yêu cũng như vậy. Bạn nỗ lực để xây dựng, vun đắp, gìn giữ nó. Chứ đừng nỗ lực để phải chịu đựng.
    1-copy-4-15438923637091508424974

    ===========

    Link tầng cũ
    https://www.webtretho.com/forum/f188/eq-tang-66-hanh-phuc-ben-nhau-2715906/

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3,712 Bài viết

    • 32,241 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Chúc mừng nhà mới. Bad bản lĩnh. Chị không thích làm những cái mà không có công thức, đám án rõ ràng. Những cái không thể chắc chắn thì chị thường không muốn làm. Kiểu như đi học thì toán, lý, hoá sinh,... là những môn làm chị thấy an tâm. Còn văn thì không vì nó tuỳ thuộc nhiều và cảm nhận của người khác nên chị thấy khó và không thích.

    Cho nên xưa giờ chị không đặt mục tiêu làm cho người ta thích mình. Tóm lại là vì thiếu tự tin nên thôi không để ý tới.
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #3
    Hí hí chị Han, người như em ko gọi là bản lĩnh mà gọi là "điếc không sợ súng đó chị". Điếc mà
    Em thì còn không có khả năng để mà biết cái gì là "không thể chắc chắn" để mà "không muốn làm" như chị cơ. Với em thì ở đời cái gì cũng không chắc chắn cả

    Nên em chỉ có thể lao vào thực địa để tìm ra đáp án cho chính mình thoai. Chung quy lại thì em thuộc type rằng cứ nằm im trên giường mà đọc bản tin về thời tiết sẽ không giúp em nhận định thực tế bằng việc tung chăn thò cổ ra ngoài hành lang để quyết xem mình nên đi chơi hay lại chui vô chăn eck eck
    • Avatar của KooHii
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 1,298 Bài viết

    • 8,676 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #4
    Chúc mừng nhà mới! *Tung bông * tung bông*
    0C3A443C-D72B-4092-8FB2-752EA39CA856_zps1idmozhw

    @chị Bad: chủ đề hay lắm chị ah. Em nằm vùng đọc chia sẻ từ các chị, chứ nói về trung thực với bản thân thì đôi khi em thấy mình còn cả nể, kể k muốn nhưng ng khác tha thiết thì mình vẫn làm để ng ta vui.
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi KooHii Xem bài viết
    Nói về trung thực với bản thân thì đôi khi em thấy mình còn cả nể, kể ko muốn nhưng ng khác tha thiết thì mình vẫn làm để ng ta vui.
    Thế thì lại trung thực hỏi lại bản thân 1 lần nữa là "nếu người ta vui thì mình có vui không", nếu có thì là do mình làm điều mình muốn mà Hi, cho dù mệt

    Còn người ta vui mà mình thấy khổ sở mệt mỏi thì nên sửa lại ko cả nể nữa.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của KooHii
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 1,298 Bài viết

    • 8,676 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Dab Ma I Xem bài viết
    Thế thì lại trung thực hỏi lại bản thân 1 lần nữa là "nếu người ta vui thì mình có vui không", nếu có thì là do mình làm điều mình muốn mà Hi, cho dù mệt

    Còn người ta vui mà mình thấy khổ sở mệt mỏi thì nên sửa lại ko cả nể nữa.
    Cũng có lúc vui, có lúc không vui, có lúc mệt mỏi thực sự vì phải gồng gánh đáp ứng (dù ít) nên em mới chỉ khắc phục ở bản thân nhẫn nại 1 tí, chậm lại 2 tí - nghĩ xem mình có vui khi làm việc đó k, kq có khả quan không. Trên 50% là em làm, dưới mức đó là từ chối. Bên kia năn nỉ nữa thì vẫn làm. Hehe. Chung quy lại thì tính cả nể vẫn nặng lắm một phát k ăn ngay đc chị ah.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #7
    Bên kia mà phải năn nỉ mình vẫn làm thì là do mình thích nghe năn nỉ rồi. Luyện máu lạnh không bị mủi lòng lên Hi ơi =)).

    Nói gì thì nói, cả nể chẳng qua vì mọi sự vẫn trong limit của Hii và thi thoảng xảy ra thôi. Nghĩ tích cực thì đó là nét đáng yêu và là hạt giống tử tế Hii gieo mà. Như bác Tũn nói đấy, quan trọng là "tâm thế" của mình khi làm điều đó.

    Chị thì quan điểm chỉ cần tự mình thấy không bị lợi dụng, không phải chịu đựng thì mọi chuyện cứ lừa lựa cho phù hợp hoàn cảnh tâm trạng là đc.
    • 411 Bài viết

    • 1,233 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Chúc mừng nhà mới
    Hơn 1 năm nay em mới quay lại WTT, bỏ lỡ 1 số tầng, không theo kịp tốc độ tám của các chị em. Chúc mọi người thật nhiều sức khỏe may mắn và hạnh phúc
    Thời gian trôi nhanh thật, mới hồi nào em còn vào đây vật vã thở than, giờ đã 5 năm, hôm nay nhân dịp cô NT3 của nhà em đi lấy chồng, có mời đi dự đám cưới, em mới nhớ lại 1 thời mình vật vã khổ đau, hơn 1 năm nay em quên béng hết cả.
    So với 5 năm trước khi nhìn lại, e thấy mình thay đổi thật nhiều, điềm tĩnh, bản lĩnh hơn và đặc biệt khỏe hơn vì chăm tập thể dục ( không luyện được món suối nguồn tươi trẻ giống các chị)
    Một lần nữa cảm ơn mọi người các anh chị em vẫn nhiệt tình xây dựng nhà EQ để lấy chỗ tâm sự cho các chị em
    • 22 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #9
    Chúc mừng nhà mới ạ. Em đang ở đáy của cảm xúc nhưng đang cố thoát ra để tìm hướng đi cho mình và gia đình. Lại phải nương nhờ các anh chị rồi. Chúc nhà mình luôn mạnh khỏe và yêu đời.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #10
    @ Mùa thu đẹp: thời gian sẽ mang đến mọi điều tốt đẹp mà.
    Hiện tại thì quên béng hết, nhưng 1 thời gian nữa khéo lại giống như Bad, lên nhà EQ kể vung thí mẹt về "chiến tích" ngày xưa đã từng bị bắn trọng thương do nhô đầu khỏi chiến hào mà không quan sát cũng nên

    @Biển: nhà mới rồi cứ mạnh dạn up bài đi nàng. Việc có thể không tìm ra hướng giải quyết nhưng được trút nỗi lòng cũng là 1 việc tốt mà.
    • Avatar của wicket
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 15,250 Bài viết

    • 117,648 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #11
    Bà Siêu nhân nhanh nhẹn quá.

    Chúc mừng nhà mới bằng ảnh cây hồng độc bông của nhà tôi.

    47386338_755190244816186_5045159217728585728_n.jpg?_nc_cat=111&_nc_ht=scontent.fhan2-2
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #12
    Người sao của chiêm bao là vậy Wick ạ. Bà thích yên tĩnh nên cây hồng cũng phải đú theo bà chủ chọn phong cách độc bông hé hé.
    • Avatar của Mossvale
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 350 Bài viết

    • 3,246 Được cảm ơn

    #13
    Việc cả nể và trung thực mà Hii nêu ra cũng là mớ bòng bong mà nhiều người trăn trở “có nên vì người khác hay không?”

    1. Trung thực với bản thân và làm hài lòng người khác

    - Không trung thực là che giấu sự thật. Không trung thực với bản thân là cố che giấu con người thật của mình, cũng là sợ người khác không thích mình, không chơi với mình nữa.

    - Cả nể là vì muốn làm vừa lòng người khác dù lòng mình còn ấm ức nhưng sợ ảnh hưởng đến mối quan hệ với người khác nên nhắm mắt đưa chân.

    Nhiều người luôn cố làm vừa lòng người khác, quên/bỏ rơi cảm xúc thực sự của mình thì cuối cùng người khác vui mà mình lại thành cô đơn trong khi sống bên cạnh người khác.

    2. Cho đi

    Ai cũng có nhu cầu cho đi, giúp đỡ người khác. Giúp được người khác như một thứ doping khiến mình thấy vui vẻ hạnh phúc vì mình có ích. Nhưng cho đi thế nào để lúc nào mình cũng thấy hạnh phúc?

    - Đừng hy sinh quên mình, đừng giúp người khác đến mức mình cũng kiệt sức, ai cứu lại mình đây? Bad có công thức nổi tiếng đã đăng ký bản quyền “Cho cái người ta cần, cái mình có thừa"

    - Cố gắng nhìn thấy kết quả của sự giúp đỡ của mình có ích thế nào với người nhận

    - Cho đi vui vẻ, đừng mong báo đáp, có đi có lại.

    3. Trung thực là tự do
    Khi trung thực, mình không phải thấp thỏm lo sợ sự thật có ngày bị lộ ra. Trung thực với bản thân khiến mình không sợ làm ai thất vọng. Thế là mình hoàn toàn tự do.

    --
    Cứ nhìn phong độ mở tầng, up bài liên tục của Bad là biết để có được rổ đu đủ không phải đơn giản đâu
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #14
    Bà Moss viết hay quá, hôm nay như vòi rồng rồi nha hí hí.

    Ơ loay hoay xóa nhầm ảnh à.

    Đây là quà MC vừa gửi cho và nhắn tẹo xe lên thì nhận. Chúc cả nhà EQ luôn tươi như hoa của Wick và no đủ như ảnh của tui
    rh-IWAMITr7ILtW9zdpinEQ6F1B3-hMg0HTy8CNw5y9KPDbK7oQErwlX2totisEA-LToKeKowDHAQir9TpqRDt42lkDoLHI
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,122 Bài viết

    • 63,672 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #15
    Cái vụ cho, tôi kể mấy bà nghe. Tôi có đứa bạn, xưa ở cùng nhau thời đại học vài năm, và sau khi ra trường. Cơ duyên đưa đẩy nên 2 đứa hỗ trợ qua lại khi cần. Và đứa bạn tôi còn hồi giáo cực đoan hơn tôi nhiều, giờ chưa có gia đình, yêu đương thì tôi cũng không hỏi.

    Bạn tôi tốt tính, thỉnh thoảng nó có cái gì ăn mà lạ hoặc ở quê mới có thì nó đem sang nhà tôi đưa rồi ù té chạy đi, hoặc mua sách hay mua váy áo cho con tôi. Và thỉnh thoảng nó tới nhà tôi ăn 1 bữa cơm mà không cần thiết có tôi hay không.

    Và bà nội mấy nhỏ thì thỉnh thoảng nhắc cô Y dạo này sao rồi, hoặc có thứ gì ngon thì nhắc đem qua nhà cô Y...

    Mà trần đời tôi sợ nhất là đem quà đến nhà cho bạn. Vì mỗi lần thế mẹ bạn bằng mọi giá phải lấy 1 món gì đó bắt tôi đem về. Sợ lắm luôn. Tôi mà nói với bà là cái Y mới ghé nhà con mấy hôm trước thì bà lại bảo à thì vậy nên nay mày mới qua, nhưng nếu không bảo thế thì bà lại bảo cái Y chả có gì cho mà lại nhận của con hoài.

    Hic, trời ạ, mấy cụ già cổ lổ, sao không phien phiến có phải vui không. Nên thôi mình chẳng đem quà cho bạn nữa.
    Nhận làm việc khó
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 7,610 Bài viết

    • 104,884 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #16
    Các cụ vẫn giữ nếp thư đi tin lại như ngày xưa đó bà HT. Tôi nhớ cái thời mà chưa có điện thoại thì việc chạy qua chạy lại thăm nom, quà cáp trả lễ nhau thực ra là một cơ hội để nắm thông tin về nhau. Bề ngoài thì có vẻ như cụ quá tính toán việc trả lễ khiến mình thấy ngột ngạt, nhưng tôi nghĩ phần nhiều do thói quen hàng chục năm nay đấy bà ạ.

    =========

    Nghe chuyện bà kể tôi lại hồi tưởng ngày cấp 1. Cứ cuối tuần là cả nhà trên xe Honda đi thăm họ hàng. Trước khi đi là mẹ soạn sửa mang này mang kia đến biếu, lúc về thì nhà tôi cũng khệ nệ quà mang theo. Những lần gặp gỡ lần sau lại nhắc về những kỉ niệm vui từ những món quà. Chà, giờ nghĩ lại thì quà cáp và đồ ăn ảnh hưởng sâu đậm trong nhận thức của tôi thật.

    Tôi rất thích lúc mẹ soạn đồ này nọ mang đi xong bảo tôi là nhà chú này thế kia, nhà cô kia tính nọ. Rồi lúc có quà mang về là bà cũng dạy tôi được rất nhiều điều. Cảm giác thoi đưa qua lại kết nối tôi thấy rất khoái.

    Còn giờ xã hội phát triển thì chuyện quà đi biếu lại không còn mang tính chất kết nối thông tin, tạo dịp qua thăm nhau nữa vì không cần thiết. Nhưng các cụ vẫn quen nếp xưa. Mẹ tôi vẫn thích nhận rau củ quả từ quê của bà thông gia, còn mẹ chồng tôi thì cũng cười tít hết cả mắt nếu nhận được dăm con cua từ bên nhà con dâu chẳng hạn.

    Chỉ có người đi đưa quà thì mệt thôi haha. Chồng tôi toàn có câu "Khổ quá, có ai ăn đâu các bà gửi làm gì" là lập tức 2 bà long lên bảo "Mày không ăn thì tao ăn ơ kìa"
    • 2,371 Bài viết

    • 15,624 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #17
    Mẹ tôi vẫn thích nhận rau củ quả từ quê của bà thông gia, còn mẹ chồng tôi thì cũng cười tít hết cả mắt nếu nhận được dăm con cua từ bên nhà con dâu chẳng hạn.
    Ơ ơ chuyện các ông bà thông gia quà cáp cho nhau nhà em cũng có nè. Mà hai cái đứa lẽ ra làm chân đưa quà thì đang sống ở cái chốn cách nhà vạn dặm, nên tuyền là các cụ tự đưa cho nhau thôi à. Thấy các ông các bà hai bên vui vẻ lắm í. Nhiều khi gọi điện về hết ông bà nội lại đến ông bà ngoại kể chuyện là bữa nọ ông bà thông gia mang quà sang biếu hahaha

    Em cũng thấy nếp này hay nè, nếu mà hai bên thương quý nhau thật sự ấy. Chính xác theo nghĩa quà cáp là ở tấm lòng í. Mà các ông bà hiểu tính nhau lắm, nên toàn tặng quà mà đằng kia thích ơi là thích

    Nhà em các ông bà còn tình thương mến thương đến mức lâu lâu lại sang nhà nhau chơi tâm hự các kiểu haha. Nhiều lúc thấy tự hào bản thân ghê cơ. Chọn chồng chuẩn chọn bố mẹ chồng cũng chuẩn luôn, "hợp cạ" với bố mẹ đẻ mình ahhaha
    • Avatar của KooHii
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 1,298 Bài viết

    • 8,676 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #18
    Em cũng có một vài bạn học chung kiểu như bạn chị HT á. Nhà nó thì biệt thự rộng thênh thang. Trồng từ rau muống đến mít/ chuối/ xoài các kiểu con đà điểu. Quà quê mang vào miến dong, nhãn lồng, vải thiều, long nhãn, đậu,....thì nó cũng nhét cho em đủ thứ.
    Lâu lâu em ghé 1 lần chơi với mấy đứa nhóc và nó rồi ra về với 1 bao tải rau quả nó trồng + quà quê. Em cứ nói với mẹ nó là chắc kiếp trc nó là con em nên kiếp này thì sắm vai con gái về nhà mẹ đẻ - thứ gì cũng vơ vét
    Tình cảm của thời thanh xuân đúng là món quà quý giá. Nhìn lại, bạn bè em chủ yếu là những ng học chung. Trưởng thành và đi qua khó khăn cùng nhau.

    @chị Bad: em cũng thấy là những việc em làm dù k muốn nhưng ng khác năn nỉ em làm nó thuộc giới hạn của em thật. Chứ quá giới hạn thì em cũng một phát ăn ngay cho vào cấm cung vĩnh viễn thôi ợ
    • Avatar của H&T
    • H&T
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 13,122 Bài viết

    • 63,672 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #19
    Hiểu cái chuyện thông gia trao nhau như Bad và Nắng nói, nhà tôi cũng thế. Và cách làm của 2 bà rất ổn, tình cảm, kết thân ngày càng thân.

    Nhưng cũng có những trường hợp trao quà phản cảm gây khó xử đó mọi người. Làm mình ngộp và ngột ngạt. Vậy là tôi né luôn
    Nhận làm việc khó
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nananan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #20
    Cảm ơn chị Dab Ma I đã xây nhà mới bằng một bài rất đáng đọc, suy ngẫm và đặc biệt đang rất đúng với tâm trạng hiện giờ của em.

    “Cặp đôi nào cũng cãi nhau mà”, đúng, nhưng không phải cuộc cãi vã nào cũng tốt cho mối quan hệ.

    Chính sự coi thường, không tôn trọng nhau đã dẫn tới một số cuộc cãi vã trong gia đình. Vợ chồng vẫn xưng hô với nhau là “anh, anh” và “em, em” nhưng không nhận biết rằng những lời lẽ mình nói đã làm tổn thương người khác như thế nào. Bằng chứng là sau các cuộc cãi vã như vậy, mối quan hệ vợ chồng ngày càng xấu đi.

    Cộng với việc em cứ nghĩ đã là của nhau rồi, đã quen và cưới bao nhiêu năm nay, đã có hai đứa con rồi thì còn gì mà phải quan tâm hay chia sẻ xem người kia đang nghĩ gì, đang gặp khó khăn như thế nào. Nếu yêu nhau và xem nhau như vợ chồng thì tự khắc chồng sẽ phải chia sẻ với mình. Em cứ thế, cứ muốn nhận nhưng không cho đi là bao.

    Tình yêu của em dành cho anh quá mãnh liệt mà trước đây em không nhận ra đó là em có thể sẵn sàng tha thứ cho anh chỉ để mong anh đồng ý làm lại từ đầu. Cũng vì quá tự tin vào tình yêu của anh dành cho mình và gia đình mà em đã ép anh phải chọn lựa giữa việc ở lại cùng mẹ con em hay ly dị. Cuối cùng, anh chọn phương án ly dị sau 2 năm với lý do là anh muốn tự do sống ở nơi anh muốn, muốn làm việc anh muốn chứ chẳng phải đến với ai.

    Em đã không nói nên lời vì quá bất ngờ khi nghe anh nói như vậy. Cuộc nói chuyện kết thúc và sau đó là những ngày em đau khổ triền miên khi nghĩ đến việc ngày mai mình không còn anh bên đời nữa, các con sẽ không có ba bên cạnh. Chỉ nghĩ tới đó thôi là nước mắt cứ tuôn trào và tim đau nhói.

    Nhìn nhận lại những sai lầm của mình trong thời gian qua, đánh giá lại tình cảm của mình dành cho chồng, em đang đứng giữa hai đường vì không biết mình nên làm gì:

    • Từ bỏ để người mình yêu hạnh phúc dù rằng mình sẽ rất đau đớn hay
    • Nỗ lực để ghép lại những mảnh vỡ tình yêu, cố gắng vun đắp và giữ gìn hạnh phúc

    Trên đây là những suy nghĩ và gút mắc hiện tại mà em đang rất mong nhận thêm được những lời khuyên, góp ý của các anh chị trong nhà EQ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)