Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Em nên làm gì khi mọi thứ bế tắc.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.4K Lượt đọc
  • 20 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #1
    Chào các anh chị trên diễn đàn wtt. Đã theo dõi khá nhiều câu chuyện, im bặt để lắng nghe và đôi khi thấy mình lạc trong những suy nghĩ, câu chuyện ấy. Lang thang khá lâu và suy nghĩ khá nhiều. Cũng được mẹ động viên nên viết thư đến 1 chương trình của đài tiếng nói việt nam để nghe những chia sẻ của người lớn tuổi hơn. Nhưng vì lý do e ngại hoặc lý do nao đó ngăn cản nên em chưa dám viết. Chẳng hiểu sao ngày hôm nay, em dám đặt tay lên phím và viết lên những dòng tâm sự ngắn ngủi của mình, nhờ các anh chị chia sẻ và cho em ít "gạch đá" để cái đầu em được thông.
    Em sinh ra trong gia đình khá giả. Bố mẹ được ăn học đàng hoàng nhưng cả hai lại đi làm tự do mà k theo cơ chế nhà nước. Nhà em có 3 chị em gái, học hành giỏi giang, xinh xắn đáng yêu và có tiếng ở vùng ngoại thành hà nội. Nhưng mọi thứ đổ ập xuống gia đình khi bố em phải lòng người khác, dẫn đến bán hết đất cát, nhà cửa. Dù mẹ em cố sinh hạ 1 em nữa để được bé trai nhằm theo tâm nguyện của bà nội là "có cái nối dõi tông đường" nhưng cuối cùng vẫn là gái và k níu giữ được bố em ở lại bên mẹ con em được. Vì gia đình nhà nội ghét mẹ con em, laih thêm người cha nghe theo gia đình mà k có chính kiến cũng như thời gian đó là sự mụ mị của suy nghĩ, vì vậy mà mọi sự đi đến cái tột cùng của nó -bố mẹ em li hôn, để lại 4 cô công chúa cho mẹ em nuôi nấng khi đứa đầu được 20 đứa út được hơn 1 tuổi và chỉ được 1 mảnh đất ngang dưới nhà. Tuy vậy, nhưng 4 chị em vẫn được mẹ em nuôi nấng đàng hoàng và nên người. Cũng may vì trong cuộc sống mẹ em là người nuôi và dạy dỗ chúng em nhiều hơn, do bố em đi làm xa nhà liên tục. Ngày em đi thi đại học là ngày bố mẹ em ra toà. Tuy vậy nhưng e vẫn thi đỗ đại học, và chính ngày ấy đã vực dậy tinh thần của cả gia đình.
    Thời gian trôi đi, mẹ em đã nguôi ngoai. Chị gái em tốt nghiệp cao đẳng tài chính và đã có gia đình năm 2012. Còn em cũng mới tốt nghiệp đại học năm 2013 và ra trường cả hai chị em đều k phải mất tiền xin việc. Chị gái em đã có gia đình và hiện tại đang sống cùng mẹ đẻ em và 2 e gái em. Tuy nhiên kể từ đây mọi chuyện bắt đầu xảy ra..
    Mẹ em sống khác hơn. Mẹ em vẫn chăm lo cho con cái nhưng càng ngày mẹ sống càng vì chưx tiền. Nhiều khi em cũng thương mẹ, em nghĩ có lẽ do ảnh hưởng từ cuộc hôn nhân đổ vỡ nên mẹ e mới như vậy. Nhưng thời gian càng trôi đi thì tính cách mẹ em vẫn như vậy. Mẹ cũng chẳng thương chị em em như bgayf trước. Mẹ chỉn chu đến ăn mặc, mẹ thích tụ tập bạn bè, mẹ thích làm những gì mẹ muốn. Em lại nghĩ chắc do mẹ hồi xuân. Nhưng thời gian laii trôi và thấy mẹ vẫn khác. Mẹ hay gắt gỏng, mẹ hay nhắc đến tiền trước mặt em(vì từ khi tốt nghiêp em đã tự đi làm, nuôi sống bản thân và đôi khi có quà cáp cũng như tết nhất mang tiền về cho mẹ, cũng như việc em tự sắm được xe máy, điện thoại cho mình), dù mẹ vẫn đi làm, lương tháng của mẹ theo thâm niên cũng khá cao. Mẹ có của ăn của để. Nhièu khi thương mẹ thiết nghĩ chắc mẹ lo cho 2 em không coa tiền nên em thương rm lại dúi tay mẹ ít tiền. Nhưng càng về nhà nhiều và theo dõi ở nhà thì em thấy ở nhà chẳng thiếu thốn gì, laii còn sung túc hơn mình ở. Anh chị gái em ở chung với mẹ, anh chị đi làm mỗi tháng cũng đến 1-20 triệu tại sao tháng nào mẹ cũng kêu k có tiền. Trong khi cả lương của mẹ mỗi tháng cungz đến cả chục triệu. Mà lương của mình được 3-4 triệu bạc. Nhìn quanh mới thấy hoá ra họ cũng sống khác nhau. Mỗi tháng ac em chỉ đưa cho mẹ 1 triệu bạc. Mẹ trả tiền điện hết 660k, mua bỉm cho cháu hết 330 còn 10k mẹ mua rau và bù thêm tiền vào. Vậy là cả tháng mẹ đi chợ nuôi cả hai anh chị và đứa cháu nữa.
    Khi ấy em thất vọng lắm. Một lần ksao, em bỏ qua. Nhưng mấy lần sau bưcj quá em mới nói lại chị gái và mẹ thì nhận được sự phản kháng của cả hai. Chị gái thì cho rằng em dạy đời và xâm phạm đời tư. Còn mẹ thì cho rằng em là đưas láo toét rồi "không sống ở cái nhà này thì k biết được chi tiêu nhưu thế nào".
    E chán lắm. Và sau bao nhiêu lần góp ý, bị đuổi ra khỏi nhà vì mẹ bênh anh rể và chị gái, bị nói" tao không có loại con như mày" chỉ vì thương mẹ nói lại anh chị mà để rồi giờ em chỉ sống cho e thôi. Nhiều khi em nghĩ đời cơ cực lắm. E chẳng biết em có cái công bằng ở đâu. Và em có phải là con gái mẹ em không nữa. Đến cái mức mà em về nhà lần nào là phải mua quà cáp cho cháu, cho em lần ấy. Và những lần như thế em mới được đối xử vui vẻ. Và dần dần em thấy sợ về nhà. Em về nhà thưa dần. Rồi mẹ em lại nói lại chửi em khi mỗi lần em về thấy điều gì ngang tai trái mắt em thì mẹ bảo "tao không có đứa con như mày thì tao có những đứa khác và không cần em bước về cái nhà này nữa".(nói đến đây nước mắt em giàn giụa rồi đấy ạ).
    Em sống cuộc sống tự lập và vùi đầu vào công việc. Có khi là kiếm được rất nhiều tiền vì rm vừa làm công sở vừa có một shop quần áo nhỏ nên chạy đi chạy lại và cũng có đồng ra đồng vào.
    Em có 2 mối tình. Người đầu tiên em yêu hơn 5 năm. Nhưng mối tình đó em không nói đến vì nó qua rồi. Sau mối tình đầu tiên khoảng gần 1 năm em gặp người thứ 2 và là chồng em hiện tại.
    Người thứ hai rất yêu em nhưng cũng làm em tổn thương khá nhiều. Anh ấy hơn em 7 tuổi, sinh ra trong 1 gia đình phải nói là cực kỳ gia giáo. Nhưng bản thân anh ấy lại không sống theo lối gia trưởng quá như vậy mà sống thoáng hơn. Cũng vì vậy mà em mới yêu anh ấy.
    Khi mới bắt đầu yêu em, em ấy là người khá lạnh lùng, nhưng cũng hay hài hước, gặp ai quen và thân anh ấy mới nc nhiều. Anh ấy làm kinh doanh về thiết bị y tế nên rất hay phải đi giao tiếp. Tuần có 7 ngày thì anh ấy đi 6 ngày rưỡi. Ngày đó anh ấy gầy lắm. 1m8 mà có 58kg. Ngoài ra anh ấy còn hút thuốc lá và hay đi về khuya. Anh ấy đã từng yêu 2 người thực sự và cũng có những điều quá giới hạn.
    Từ khi yêu em anh ấy cũng thay đổi khá nhiều. Và sau hơn 1 năm chia tay người thứ 2 thì anh ấy gặp và yêu emm. Anh ấy bỏ thuốc lá(vì em dị ứng thuốc lá), anh ấy đi uống rượu ít hơn, anh âyd quan tâm đến sức khoẻ, học hành(khi ấy em đang ở đầu năm thứ 4 đại học-khi bắt đầu yêu em), cũng như bạn bè của em. Vì bị tổn thương ở người thú nhất do người thứ nhất hay quan tâm nguoief khác, rồi yêu em vẫn nt tán tỉnh người khác nên với anh em quản lý chặt chẽ hơn. E cũng chẳng biết do yêu hay do chính bản thân em bị tổn thươmg nữa. Nhưng em cứ làm theo vô thức và cảm tính của mình. Thời gian đầu mới yêu anh chưa quen, anh đi công tác anh vẫn nt hẹn hò với những cô gái khác trên xe. Nhưng khi em cay nghiệt và gây áp lực thì anh ấy cũng dần thay đổi. Nhưng vì từ bố e, từ người yêu cũ nên bản thân em chưua thể thoải mái và tha thứ cho anh ấy ngay được dù có thể anh ấy không mắc sai lầm.
    Về gia đình anh ấy - Yêu nhau đến hơn 1 năm rm mới về nhà anh ấy chơi và người ta gọi là ra mắt. Anh ấy yêu 2 người nhưng cũng chưa đưa ai về nhà cả. Thì em nhận được sự phản kháng của gia đình anh ấy là sự khinh miệt vì gia đình em bố mẹ li hôn, họ cho rằng con cái không được dạy dỗ cẩn thận.
    Em thất vọng lắm. Em đã khóc ròng nước mắt từ ngôi nhà người yêu không biết bao nhiêu lần vì sự xucd phạm của gia đình họ. Nhưung vì sự động viên của người yêu và cũng vì mềm lòng mà bản thân em chấp nhận cố gắng.
    Cũng từ đây em lấy anh người yêu làm điểm tựa cho cuộc sống. Nhưng cũng chính vì điều này đã khiến em trở nên gai góc, chai sạn và gan lì hơn cho đến tận giây phút này.
    Người yêu em là người cần tình cảm. Mỗi khi cãi nhau với bố mẹ và anh chị về chuyện của em là laih đi uống rượu(1 phần là đi tiếp bạn phần vì buồn). Và lần nào cũng qua khu em ở thuê. Cô chú cho thuê cũng thoái mái để anh ngồi đến 11h. Có hôm anh về muộn cô chú còn cho phép anh lên phòng anh bạn quen ngủ nhờ vì em là con gái chú cũng giưx gìn giúp. Nhưng rồi nhưng lần như thế em đều bị gia đình họ nghi ngờ là anh ấy ngủ ở phòng em và em là đứa con gái dễ dãi. Điều này khiến em thất vonhg lắm. Em cũng chẳng biết làm sao để đi giải thích hết được. Em đề ra phương châm sống cho mình là:mình sống đúng là được, còn xã hội họ cũng chẳng nghxi tốt cho minht, cũng chẳng đi thanh minh được cho mình hết cả, nên cứ sống thôi. Và rồi em lại cố gắng..,
    Rồi chị ở cùng em về quê lấy chồng, em khi ấy cũng đi làm được hơn 1 năm rồi. Em bắt đầu thuê chung cư mini ở riêng. Thời gian ấy có đôi khi người yêu em cũng phụ giúp chuyênj nhà cửa nhưng e không lấy. Em bảo tieenf ấy anh để dành còn nếu có đi ăn uống anh trả cũng được. Bởi em là đứa khá mạnh mẽ bề ngoài và không cần sự giúp đỡ của người khác, nên đành rằng là như vạy.,
    Rồi biết gia đình người yêu như thế nên em cũng ít về nhà ngy hơn. Chủ yếu là hai đứa đi chơi ở ngoài.
    Trong khoảng thời gian yêu nhau chúng em cũng cãi nhau khá nhiều. Và chuyện sẽ không có gì xảy ra khi đã có lần anh ấy đi uống rượu say và về nhà đánh em vô cớ... Khi ấy chị bạn vẫn ở cùng em. Rôid sau khi chị ở cùng em đi lấy ck thì em nhận được những lần đánh khác nữa.
    Dù kpai là đnhas bầm dập như người ta, mà chỉ là những cái ném túi vào đầu, hay xô từ cửa xuống đất thôi cũng làm em đau điếng người. E k dám kể cho ai nghe. Đã từng rất nhiều lần em muốn bỏ. E đã từng chuyển nhà đu rất nhiều lần. Em đã từng định yêu và thân với một người khác giới nhằm để cắt đuôi, nhưng đều k thành,.. Chuyển nhà thì anh ấy theo chân đến công ty rồi đi về nhà. Yêu người khắc hoặc thân thì anh ấy cố tình đến chen lấn hoặc phá phachs. Và cuối cùng là k thể tách được.
    Cho đến thời điểm tháng 7/2014 khi anh ấy say rượu và đánh em tại shop quần áo của em thì khi ấy em mới k thể chịu đựng nổi em mói gọi điện cho mẹ đẻ em. À có môth số lần trước bị đánh em có gọi cho mẹ anh ấy nhưng nhận được câu trả lời là "cháu chưua phải là gì của gia đình bác nên bác không can thiệp". Vì vậy em k gọi điện cho gia đình nhà người yêu nữa. Mẹ em thấy vậy nên đã báo công an. Và anh ấy đã phải ngồi ở phường mất 24h đồng hồ.
    Sau lần đó tinh thần em hoảng loạn. Gia đình nhà họ gọi cho em khá nhiều nhưng em sợ em k dám gặp mặt. Và cuối cùng em nhận được những lời khiếm nhã và k hay ho của gia đình họ. E trở về nhà nghỉ ngơi mấy ngày. Và sau đó chuyển đồ về nhà, chuyển công ty. Nhưng ở nhà được 1 tuần em lại k chịu nổi vì mẹ và chị gái sống lại phân biệt đồng tiền với mình nên em lại vào nội thành thủe nhà và đi làm trở lại ở cty khác. Trong thời gian đó người yêu em nhắn tin khá nhiều. Anh ấy noia vì say rượu và vì yêu em quá nhiều nên mới lamd như vậy. Vì anh ấy thấy em buổi chiều gặp bạn ở cửa hàng nên anh ấy ghen mới vậy. E cũng snghi khá nhiều. Và khóc cũng rất nhiều. Dù gì em cũng kpau là đứa thay lòng đổi dạ ngay được. E cũng đã thử đi chơi với bạn khác giới như ngồi cà phê, ăn trưa, nhưng all chẳng ai có tình cảm được cả.. Em quyét định gặp anh người yêu sau 2 tháng không gặp.
    Anh ấy mong em tha thứ và muốn hai đứa quay lại. Cuộc nói chuyện chỉ vẻn vẹn có vài câu. Rồi hai người ngồi nhìn nhau, nước mắt cú thế chảy. Em đọc được sự mệt mỏi trong đôi mắt anh. Em thấy anh suy sụp hẲn. Đôi mắt anh sưng húp. Có lẽ 2 tháng trời anh cũng chẳng vui vẻ gì. Sâu thẳm em mọi thứ như xé lại, gay gắt, cồn cào... E chẳng biết nói gì hơn nữa. E không còn cái cảm giác sợ anh như 2 tháng trước mà thay vào đó là sự thương cảm. Nhưng em k dám và k thể ôm anh ấy. Vì em vẫn tổn thương. Và em cũng hiểu sau khi có pháp luật can thiệp có lẽ anh ấy và em cũng có khoảng cách hơn.
    Rồi chúng em chia tay nhau sau 1 ly cà phê vừa chảy giọt cuối cùng. Sau hôm ấy chúng em nhăns tin nhiều hơn. Anh nhắn cho em những dòng từ ngọt ngào hơn như hồi mới yêu. Và mong hai đứa quay lại. Sáng hôm sau đó anh đứng ở cửa và mỗi ngày trên tay anh là một thứ: hôm thì hoa hôm thì bánh hôm thì là món quà nho nhỏ mà em thích.
    Rồi anh ấy hẹn hò em di chơi vào đúng dịp 2/9 gần đó. E đồng ý nhưng với điêuf kiện rủ bạn em đi cùng. Anh ấy đồng ý và cũng rủ bạn anh ấy đi cùng. Nhưng đêm hôm ấy sau khi đi nhậu về anh ấy lại bỏ em và bạn em đi qua đêm ở đâu đó đến sáng mới về cùng với bạn của anh ấy. Sự tổn thương đến tột cùng khi cả đêm em trằn trọc k ngủ được vì k biết có chuyện gì. Gọi thì vẫn đổ chuông còn đầu dây thì không nhấc máy.
    Sáng đến anh ấy quay lại nhà nghỉ đón em và bạn trong tình trạng phờ phạc của rượu bia tối qua. Anh ấy nói anh ấy gặp bạn và cả đám nhậu ở lều vịt nhà bạn ấy đêm qua đến sáng nay mới tỉnh giấc. Có tin được không?! Và sau đó em và bạn em bỏ mặc bắt xe về Hà Nội. Trên đường đi em khóc suốt...
    Sau hôm ấy về anh ấy nt rất nhiều còn em thì sự tổn thương và tuyệt vọng dâng lên đáng kể. Em nghĩ chắc sẽ k có sự gặp với gỡ naod nữa. Nhưng rồi em lAii mềm lòng sau những tin nhắn của anh ấy. Và em lại bỏ qua..
    Từ đó trở đi chúng em hay cãi nhau hơn. Việc anh nhậu xong về đòi gặp em và đanhs em lại trở nên quá đỗi bình thường với em khi lần nào đi uống rượu vè anh ấy cũng mè nheo và gây áp lực cho em, cũng như những lần em thức khuya khóc lóc là chuyện thường niên.
    Em trở nên xấu xí và mệt mỏi sau 1 tháng trời ròng rã khóc lóc. Sau đó em lấy lại tinh thần. Em đi tập thể dục với bé em tầng trên. Ăn uống điều độ. Và khi ấy em cũng chuyển nhà.
    Em đẹp hơn sau 1 tháng đến nơi ở mới. Em thoải mái gặp bạn bè hơn(vì khi yêu anh em k gặp ai là bạn bè dù là bạn thân khác giới hoặc nhóm bạn cả trai cả gái cả). E lấy lại tinh thần thì là lúc anh ấy cũng theo em đến nơi mới. Anh ấy nói với cô chú cho thuê cc là anh ấy là người yeu em và chúng em sắp cưới. Thế là cô chú để anh ấy vào phòng em thoải mái. Có cả chìa khoá nhà luôn.
    Em cảm nhạn được sự đáng sơj mà anh ấy đang giáng xuống đầu mình. Anh ấy nói anh ấy muốn quay lại và k nghĩ e lại sống tốt nhưi thế nayd. Anh ấy nói sẽ chẩng để ai yêu được em nếu anh ấy k yêu em. E muốn vùng vẫy thoát khỏi nơi ấy. Nhưng e mới chuyển đến và k thể đi ngay được. Rồi đó là những tháng ngày mệt mỏi.
    Hằng ngày anh ấy đi làm tối về nhà ăn cơm với bố mẹ rồi qua nhà em chơi rồi có hôm tối ở lại. Dù phải nằm đất nhưng anh ấy cũng can tâm ở lại. Cho dù em có đuổi đi hay như thế naod. Em có nhờ cô chú giúp đỡ can thiệp nhưng anh ấy nói khéo với cô chú nên mọi chuyện lại ổn thoả.
    Anh ấy ở đos em cũng chẳng đi đâu được, chẳng hẹn hò với ai. Có ai nhăns tin đến là anh ấy đọc. Có lần có bạn nt hỏi thăm ăn chưa?đi cà phê không mà anh ấy lôi ra chửi em chẩng ra gì. E đã rất nhiều lần bị anh ấy gây mệt mỏi vì chuyện như thế xảy ra nhưng vẫn cố cam chịu và k hé răng nửa lời.
    Rồi thời gian cũng trôi. Khi ngày nghỉ lễ em về nhà bạn chơi và không về nhà. Anh ấy gọi đien cho mẹ em và hỏi thì biế em k về. Anh ấy nói với mẹ em là chúng em ăn ngủ với nhau nhièu lần rồi mà em laih đi chơi nhà đứa khác rồi yêu đứa khác này kia. Anh ấy cho số cô chú chủ nhà để mẹ em gọi hỏi chuyện. Và vì k hiểu tromg nhà em ntn nên cô chú cũng nói vậy.
    Mẹ em gọi em lôi em về nói chẩng ra gì. Mẹ em nói em là đứa con gái chẳng ra gì. Rồi là um loa cả nhà lên nhằm để mọi người biết em chẳng phải là đứa ngoan ngoãn giỏi giang như mẹ em vẫn ca ngợi.
    Em k biết điều mẹ em lam như thế là vì gì nữa.
    Rồi người yêu em thừa thế xông lên sang nhà xin cưới. Trong khi em là đứa kmuon cưới von người ấy. Nhưng mẹ em phán ngay một câu xanh rờn"mày ăn ngủ với nó giờ mày không lấy nó thì mày muốn lấy ai".
    Em khóc mấy ngày trời. Trong khi mẹ em đâu có biết gia đình họ đang khi h gia đình em quá nhiều. Sau vụ dính líu đến pháp luật gia đình họ có chị gái anh ngy nt phán rằng"gia đình chị không bao giờ chấp nhận một người con dâu như em". Vậy là gì thé. Bây giờ còn đêns nhà họ làm dâu hay sao?!
    Nhưng rồi em bị gây áp lực đến mê muội sau 3 tháng chống cự. Em quyết định lấy anh ấy. Theo như mẹ em nói là lấy nhau thì sẽ hết ghen. Và đám cưới đươc tổ chức trong vòng 1 tháng chuẩn bị.
    Gia đình nhà trai khô g thoải mái khi em về nhà họ làm dâu. Nhưng vì cậu con trai độc nhất nên họ đành để em về nhà họ làm dâu với đủ thứ điều kiện và phải theo nhà họ. E cũng như nước đổ ngoài tai. Vì mặc kệ đến đâu thì đến.
    Sau đám cưới diễn ra tưng bừng (mẹ em cũng lo đủ cho em hơn người ta) thì em bước vào cuộc sống địa ngục. Sáng nào em cungc phải dậy nấu nướng đồ ăn sớm. Nhà có meh ck kic tính, khó tính và ghê gớm. Ngày nào bà cungz nực ngạt, khó chịu và chỉ trực chửi bới em. Em làm cái gì bà cũng k ưa, làm gì bà cungc khó chịu. Bà xưng bác- cháu với em như em chưa là gì.
    Ban đầu em nghĩ chắc do chưa quen nhưng đến khi 3 tuần trôi qua em vâbx thấy như vậy. Một hôm bà yêu cầu hai vk ck em ngồi nói chuyện e có hỏi lại bà chuyện này thì bà nói do chưa quen. Nhưng khi em ngỏ lời nếu em chưa qurn em gọi bằng bác được không thì bị cho là láo là k có phép tắc. Vậy là sao ak?!
    Mỗi tháng vk ck em tính đưa bà 3 triệu tiền đi chợ ăn uống. Ngoài ra nếu cuối tuần hoặc tiền gửi xe cộ hoặc điện nước vợ ck em gửi ngoài. Nhưng hôm rồi ngồi nc bà yêh cầu vk ck em làm. Bà nói em 25t(cả tuổi các cụ) là lớn đủ để quán xuyến rồi, nên bà đưa lại cho vk ck em đúng 3 trueuj như vk ck em đưa cho bà lo. Bà nói đấy có bằng ấy tiền lo được đến đâu thì lo. Tự biế là co cho ấm... E vies gánh nặng bắt đầu tưf đây....
    E cố gắng dậy sớm đi chợ, xin số điện thoại của những người quen mà mẹ ck hay mua thịt thà cá mú. Nhưng lần nào đi chợ về cũng bị chê này kia. Có lần đi chợ mua đồ về bà cho rằng dồ trung quốc bà không ăn. Rồi có hôm chẩnge hiểu bà bực chuyện gì mà bà làm chập hết cả đường dây điện ở trong nhà vì đóng cái quạt hút mùi ở bếp.
    E thấy sợ khi ngồi ganf bà lắm. Nhà có 1 mẹ ck như thế đã sợ đây nhà em có 3 bà mẹ ck. Đó là bà bác chị gái mẹ chồng cứ vài hôm lại xuống nhà em ở 1 tháng và chị gái chồng lấy chồng rồi nhưng ở nhà ngay cạnh nhà mẹ chồng em. Em cgag để gài hoà nhưng lnao cũng bị chuier đến phát mệt.
    Chồng em tưởng lấy về rồi sez hết thời ghen tuông nhưng lấy về rồi em lại bị ngta lấy ly do để đánh và hành hạ nhiều hơn khi amh ấy cho rằng em là đứa lămg nhăng khi em đi đâu chìe về nhà lo cho cả nhà.
    Từ hôm cưới cho đến nay là 1 tháng nhưng em chưa ngày naod nguôi ngoai. Mẹ chồng thì ghen ghét. Chồng thì k yêu thương đùm bọc knao cũng ghen tuông tuy chẳng có gì. Điều này khiến em mệt mỏi lắm. Đúng hôm đi trăng mật ck em lại lôi những chuyện cũ ra nói và hậu quả là em quá mệ mỏi em đã định nhảy lan can nhưng k thành.
    Cuộc đời em đã bước lên rất nhiều những nghiệt ngã cuốcj sống. Nhưng đây đúng là lần thứ 2 em có ya định chết mà bỏ lại all.
    Và hôm rồi là lần thứ 3.
    Và rất nhiêu lần khác
    Em đã nghĩ đến việc ly hôn. Vì tạm thời em chưa có em bé. Nhưng em sợ mẹ em bị mang tiếng là mẹ bỏ ck con cũng bỏ ck. Vậy thì biết lsao.
    Giờ em vô cùng bế tắc. E rất cần sự giúp đỡ của mọi người.
    Em nói thêm là hiện tại e đã bị nghỉ việc vì lấy chồng trước thời hạn mà công ty quy định.còn tháng 7/2014 sau khi anh ck gây lộn ở shop thì em cũng chuyển nhượng quán luôn rồi.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của SuCancer
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Haizz e nói thật c nên li dị đi c..e chưa kết hôn nhưng e quen ny e hơn 6 năm...ny vs mẹ ny e cũng giống chồng vs mẹ chồng c vậy..thậm chí còn ghê hơn..e cũng đang bế tắc như c..thấy cuộc đời mệt mỏi quá

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của SuCancer
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #3
    Cám ơn vì em đã quan tâm đến bài viết ngổn ngang những suy nghĩ của chị. Chị cũng đã nghĩ rất nhiều. Nhưng vẫn chưa có lời giải. Bố mẹ c đã ly hôn, nếu c cũng ly hôn thì tiếng tăm để đời và có lẽ mẹ c cũng k có đứa con như chị nữa. Hơn nữa trong thời giam yêu nhau chị đã muốn bỏ mấy lần nhưng anh ấy vẫn theo vẫn bám lấy chị như vậy. Thì liệu có thể để chị ra đi mà k mệt mỏi hay không. E hiện tại mới yêu. Chị nghĩ em nên snghi cho bản thân thật chín chắn, chứ đừng buông giống như chị để rồi k biết lối rẽ cho mình là về đâu em ạ
    • Avatar của tuongdoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 114 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #4
    Chị viết mà bị mất, giờ viết lại. Ghét nhất là mình viết dài, rồi nó mất sạch
    • Avatar của tuongdoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 114 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #5
    Chị hỏi khí không phải, em có làm gì có lỗi với chồng ko? Nên chồng ghen như thế. Hay đó là tính cách rồi..
    Ba chị cũng như chồng em. Hồi trẻ thì ghen, còn chưa đánh. Sau đó theo thời gian tồi tệ lên. Đi uống rượu về, ghen vô cớ, là lôi vợ con ra đánh. Cuộc sống gọi là địa ngục nh lúc đó
    Em ko bỏ đc khi còn chưa cưới, giờ chuyện bỏ lại càng ngoài tầm tay. Có bỏ đc cũng mệt mỏi, mà ng ta cứ đến ko cho em lấy chồng khác.. chị thấy khó lắm.
    Có lẽ nên bàn với chồng đi làm để tránh ở nhà quá thường xuyên. Né việc tiếp xúc với mẹ chồng xuống mức ít đi. Ko lâu dần em sẽ ko biết tiếng cười và cau có chỉ chực làm tổn thương ng hác khi có dịp (bị đè nén mà)..
    Đi làm thì có cái hại, là em càng giỏi giang xinh đẹp, càng bị ghen và bị đánh nhiều

    Chị hỏi một câu có vẻ lý thuyết. Ngày xưa em muốn chia tay sao em ko dọn đến một nơi xa, như ở bắc thì vô nam, ở nam thì vô bắc..

    Mai sau nếu em có con, thì ko b thời gian có làm mọi thứ theo hướng tích cực ko, hay làm mọi thứ đậm nét lên.. tức là cả mẹ lẫn con cái đều khổ..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 63 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #6
    sao bạn không thử chuyển đến 1 thành phố khác mà sống 1 mình . cuộc sống còn quá dài, bạn nhắm có thể chịu đựng đc không?

    mình cũng đang rất chán nản và vô định hướng, hãy tìm bạn bè để tâm sự cho thoải mái bạn nhé

    bạn có năng lực thì đi đâu cũng sống đc cả. cố lên nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #7
    Em cám ơn chia sẻ của chị ạ. Nhưng đúng là ở trong cuộc mới thấy mình vòng luẩn quẩn. Em không làm gì có lỗi với chồng cả chị ạ. Ngày còn yêu thì bao nhiêu người theo đuổi, nhưng bao nhiêu lần đánh em và em muốn bỏ, em có đi chơi với bạn có cả bạn khác giới, có chụp hình chung nhưng khi đó em và chồng chảng là gi của nhau thì em nghĩ anh ấy không có quyền. Từ khi lấy nhau tính ghen của anh ấy nhiều hơn, anh ấy luôn luôn phòng trừ khi em sang nhà em em để nghỉ ngơi mỗi ngày. Em đi phỏng vấn chỗ nào mà không về nhà em em đúng giờ là lại bị nói này kia dù là em ra chợ mua mấy đồ cho anh ấy. Kì thực là em chẳng có chỗ nào sai cả. Về nhà chồng thì gọi dạ bảo vâng, nhà cửa khi nào cũng tinh tươm, tuần 3 lần đi chợ sáng, đồ ăn luôn thay đổi á - âu - chay đủ kiểu. Quà cáp đi đâu cũng mua về. Nhà chị gái chồng ngay cạnh em vẫn làm liên hoan gọi anh chị và các cháu qua liên hoan cùng, quà cáp cho các cháu vẫn có mỗi lần đi du lịch hoặc đi chơi về (dù em mới cưới được 1 tháng). NHưng chuyện đời là vậy chị ạ.
    Hồi yêu em cũng tính vô Nam tiến nhưng mẹ em không cho. Ở nhà còn 2 em nhỏ, mẹ em nói qua nói lại nhiều lắm, em cũng nghĩ dài, và luẩn quẩn thật, Giờ nghĩ lại nếu ngày ấy em Nam tiến thì chắc đã khác. Nhưng giờ chuyện đã rồi, Em chẳng biết phải làm sao.
    Nói thật đến chuyện chăn gối vợ chồng em còn cảm thấy sợ chứ đừng nsoi gì đến con cái nữa chị ạ. Các anh chị em nhà em thì nói biết được khi em có con lại khác thì sao, nhưng em cảm thấy hình như còn tồi tệ hơn thì phải chị ạ. Hơn nũa nhà chồng có mỗi chồng là zai, nếu em sinh con gái thì gia đình nhà ấ sẽ như thế nào? Chồng em sẽ như thế nào?!!!
    Vì cuộc sống là không chờ đợi... Vì vậy hãy cố gắng để sống cho tốt và cho đúng...Fighting.
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #8
    Cám ơn bạn đã chia sẻ với mình. Nhưng giờ mình lấy chồng rồi, cso đi được không? Nếu bỏ đi thì gia đình nhà chồng cho là loạn luân. VÌ đến chuyện ra ngoài ở riêng cũng còn đang khó khăn huống chi là đi đâu đó khỏi thành phố này. Khó khăn thực sự
    Vì cuộc sống là không chờ đợi... Vì vậy hãy cố gắng để sống cho tốt và cho đúng...Fighting.
    • Avatar của zoro0207
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Chào bạn! Chắc bạn bằng tuổi mình ( tốt nghiệp 2013 hì) sao mình thấy thương bạn quá, con gái lấy ck đúng y đánh bạc. Nhưng này bạn mình thấy bạn ak khó mà được gia đình ck thương, ngay cả ck mà cũng không thương bạn( ghen quá lại còn đánh bạn nữa) thì bạn khó mà sống ak. Mình nghĩ nếu mà khó sống quá thì bạn nên tìm lối riêng, biết là sẽ khó khăn, bị nói, bị mang tiếng nhưng về sau bạn sẽ tìm được hạnh phúc mới, chứ cứ tiếp tục ko khác đi vào địa ngục.( chỉ là ý kiến riêng mình và nói thì dễ làm mới khó nên mình không dám nói nhiều).
    Chúc bạn tìm được niềm vui nhé, nếu được thì mình kết bạn nói chuyện cho vui hì!
    • Avatar của tuongdoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 114 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #10
    Nếu em sinh hai đứa con gái, mà gia đình ép có con trai, thì chồng em không bỏ em đâu. Làm sao để có con trai lúc đó sẽ mệt, như kiếp chồng chung chẳng hạn.. hay thụ tinh ống nghiệm... chuyện đó còn là tương lai xa

    Vậy là tính cách rồi. Mẹ chị cũng không làm gì có lỗi với ba. Đi làm năng động, giỏi giang, nên mọi người quý. Giao tiếp với mọi người để lấy mối làm ăn. Người giỏi giang và có vợ hay không có vợ, ba vẫn ghen được và dựng chuyện lên rồi uống rượu vào là đánh. Lúc đòi ly dị thì chồng giữ khóc lóc hứa hẹn. Sau đó lại tiếp diễn. Hồi 38 tuổi mẹ chị bỏ ra nước ngoài sống với nhà anh trai, làm lại cuộc đời..

    Em về tương lai một hai năm tới chắc sẽ có con, vì chồng em là con trai duy nhất trong nhà, thì ổn ổn một chút, khi em làm dâu có thời gian chút, chuyện đó sẽ đc nghĩ đến. Có con rồi muốn bỏ ra, phải là rất khổ, và ý chí cũng cao. Nếu không vòng luẩn quẩn sẽ ở đó

    Phân tích chút về mẹ em. Khi chồng đến nói đã ăn ở với em rồi, mẹ ép em lấy ảnh. Chị không hiểu, nễu mẹ biết ảnh đánh em, lại còn gọi công an rồi, sao ép em đi vào cs mà nó có xu hướng bị đánh thường xuyên hơn và ghen nhiều hơn. Mẹ em nhìn thấy gì từ cuộc hôn nhân này. Hay mẹ em thấy em đến tuổi lấy chồng rồi, và lại không bỏ được người đó, nên thấy em cứ thế không lấy đc ai hết. Nên ép em vào chỗ mà số đã định? Bởi vì lý do ngủ với ng đó không lấy ai khác được làm chồng lý do đó mà từ đó quyết định việc hệ trọng là không đủ..

    Lấy nhau rồi, bỏ nhau cũng còn xem số. Vậy giờ thử tính chuyện ở thế nào cho bớt khổ xem. Như khi chồng ghen thì luôn nói những câu làm chồng an tâm 'không có chuyện đó đâu anh, em không làm gif có lỗi cả, anh an tâm'. Cứ lặp đi lặp lại những câu nói đơn giản có tính củng cố niềm tin. Vì cái chồng em muốn là sự duy nhất, là số một đối với em. Tính ghen cũng bởi vì biết người đàn ông khác tốt hơn có thể có được em. 'Anh an tâm' làm chồng không sợ em có ý bỏ nữa,sẽ bớt ghen vì bớt sợ bị mất đi chăng?
    • Avatar của ict09no1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 30 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #11
    Thực sự mình cũng không hiểu nổi các bạn nữ nữa. Chuyện lập gia đình là chuyện cả một đời chứ có phải dăm bữa nửa tháng đâu mà sao cứ phải vội vàng như vậy. Lấy chồng là lấy cho mình chứ đâu phải lấy cho bố mẹ mình??? Để rồi sau đó lại cảm thấy hối hận muộn màng... Trước mình cũng có yêu một cô bé nhưng đến lúc 2 đứa học xong cố ấy về quê rồi lập gia đình mà không thèm nói một câu chia tay vì bảo là gia đình ép cưới, sau đó 2 tháng thì cô ấy lại điện cho mình bảo là cảm thấy hối hận rồi muốn bỏ chồng.... Lúc đó còn giải quyết được vấn đề gì nữa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tuongdoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 114 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #12
    Còn chuyện chăn gối, nếu em sợ nó thì thử nói ra xem. Như nói ra rằng em đau, nói ra cảm xúc của em..
    Vợ chồng sẽ ở với nhau lâu dài. Em thử tìm hiểu thêm về tình dục và thay đổi nó xem sao. Có thể lý do mà chồng em lạnh lùng với em vì việc quan hệ của hai người, em có thể từ chối nó nên chồng có cảm giác bị từ chối, từ đó cư xử lạnh nhạt với em.... nên nếu em thấy đau, hoặc sợ, hoặc không muốn, thì nói ra, bày tỏ cảm xúc, từ chối.. để chồng hiểu em hơn.. và em có thể chủ động hơn để em làm những gì em muốn thay vì bị động chịu đựng.. chị đoán thôi à :-)

    Chị đưa ý kiến xây dựng trước, vì chị nghĩ mình cứ thử làm nó tốt lên trước xem sao :-)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 32 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #13
    em ơi....cuộc sống của em là địa ngục đó em có biết k hả cô gái trẻ? Gia đình mình không thương k quan tâm đến e, chồng em hay đánh đập em, ghen tuông vô cớ, gia đình chồng coi e như cái gai trong mắt tất cả những điều đó e là người cảm nhận rõ ràng nhất, tại sao e vẫn muốn sống trong cái địa ngục trần gian đó hả? Tình lại đi e, tỉnh lại đi cô gái ngu ngốc, mù quáng, e phải sống vì bản thân mình chứ, e có tài có học thức và có thể kinh doanh e có thể đi thật xa chỗ e ở rồi làm lại từ đầu, em mạnh mẽ và độc lập phải không? cố gắng lên em à...e mới 25t đừng để chôn vùi tuổi xuân và cuộc sống của mình như vậy, bế tắc thì mình gỡ rối và tìm cách giải quyết. Không ai sống cuộc sống cho e ngoài chính bản thân e cả, e nên quyết định ngay và luôn chứ ngộ nhỡ 1 tháng hay 2 tháng nữa e có con thì mọi việc sẽ đi xa ngoài sức tưởng tượng của e đó. E có biết vụ ghen tuông vô cớ k cho vợ mặc váy mà ông chồng đánh vợ dập tim gãy xương sườn tới chết k, e có biết vụ mẹ uất ức quá k tìm đc giải giải pháp mà đành ôm con nhỏ tự tử ko? kết cục là cái chết đó e gái à. Đáng lẽ e phải biết kết thúc chuyện này từ lâu rồi chứ k để sự việc đến ngày hôm nay đâu, nhưng muộn còn hơn không e hãy chấm dứt ngay bây giờ khi còn có thể , chuyện này đi xa quá so với sức chịu đựng của e rồi... E ngu dại quá cô gái ạ, đừng trách chị vì đã nói thẳng như thế, thật sự chị k thể thông cảm cho e, k thông cảm cho hành động của e đâu, vì e đã thấy rõ mười mươi là k được rồi mà vẫn cố đấm ăn xôi, vẫn nhắm mắt làm liều như thế thì e làm khổ bản thân con người và tinh thần của e quá đó, nhưng chị vẫn muốn nói muốn phân tích để e ngộ ra điều j mình cần phải làm ngay bây giờ và ngay lúc này. Chúc e nhanh chóng thoát khỏi địa ngục trần gian này, đi 1 nơi khác sống để cho tinh thần thoải mái hơn, e vẫn còn trẻ lắm sẽ có người mang lại hạnh phúc cho e, hiểu và trân trọng e hơn. Chúc e sáng suốt!
    con gái mẹ. newborn 14/11/14 38w2d : 3kg.
    1m : 3.8kg.
    2m : 4.8kg
    3m : 5.7kg, 3m6d biết lật
    4m : 6.4kg
    5m : 6.9kg.
    6m : 7.5kg. ngồi thẳng lưng, ko chịu bò, mọc 2 cái răng dưới
    7m : 7.8kg, mọc thêm 2 cái răng trên, bò ít lắm
    8m : 8.2kg mọc hai răng nanh chảy nước bọt toe loe, bò chậm chậm
    9m : 8.2kg răng nah đã mọc dài tổng cộng con đc 6 cái răng rồi, đã vin đứng, thích soi gương, nhưng lại lười ăn lười bú mẹ buồn lắm
    con heo còi, heo tộc của mẹ. chậm lớn nhưng nhiều nạc chắc thịt hihi
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #14
    Sớm kết thúc đi chị ơi, Mẹ chị không phải chị nên ko hiểu được sự khổ sở của chị. Cuộc đời dài lắm chứ đâu phải vài tháng vài năm mà chịu tủi khổ mà sống như vậy. Vào nam mà sinh sống và phát triển, dù gì Mẹ chị cũng đã có chị chị lo, chị phải nghĩ cho bản thân, cho cuộc sống sau này nữa chứ.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của thuylinh.nguyen2306
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tutu91
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 96 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #15
    cuộc đời là do mình quyết định mà bạn, mình chỉ sống 1 lần thôi nên hãy làm điều mà mình cảm thấy được hp, đừng chịu đựng thêm nữa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    Cám ơn anh đã quan tâm bài viết này của em ạ. Em xin lỗi vi mấy ngày ốm cộng thêm việc em đã đi làm nên khá bận rộn.
    Kì thực người trong cuộc của những việc phải lấy ck vì gia đình thì came xúc khó khăn và k chi phối được anh ạ. Em là đứa trải qua quá nhiều thăng trầm của cuộc sống về chuyện gia đình mà em còn k chống cự laii được huống chi là bạn gái anh( cthe là bạn gái anh cgiuj đựng ít hơn em). Nhưng người ta nói đúng, chữ hiếu bao giờ cũng nặng hơn chữ tình. Cs mà. Có hoàn hảo điều gì đâu anh
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #17
    Cám ơn bạn. Mình hiểu là hạnh phúc hay không là do mình. Nhưng thực đúng là cuộc sống k sống cho riêng mình được. Mình là ngươif sống khá nặng tình cảm. Mình đã nghĩ sẽ buông. Nhưng vì được lên đây chia sẻ với mọi người, vì là lý trí của mình chiến thắng cảm xúc nên mình k để nó rơi vào bế tắc mà đang cố gắng, liên tục gồng mình để mọi thứ tốt đẹp hơn.
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #18
    E cám ơn c tuongdoi nhiều nhé. Chị là người quan tâm em nhất trong bài viết của em đấy ạ. Nếu được chị em mình có thể kết bạn để tâm sự nhiều hơn ạ. Cơ mà các anh chị khác cũng đừng anti nhé vì em muốn kết bạn và tâm sự với all mọi người mà.
    Mấy hôm em ốm và do em đã xin được việc làm rồi ạ. E đã đi thi 4 vòng mới vào được. Và em hiểu rằng mình cần cố gắng nhiều hơn gấp nhiêu lần so với mọi người. Em đi làm thật nên tinh thần thoaie mái hơn. Và bà mẹ ck có vẻ đỡ nực ngạt với em hơn. Và em ngầm hiểu một điều là :"không tin bố con thằng nào hết". Vì gia đình ck hứa với em là e về làm dâu thì sẽ lo việc cho em nhưng thử coi nếu em ăn rồi ở nhà thì trông em sez ntn?! Chắc chắn là sẽ như mẹ mướp và em sẽ phát rồ mất rồi c ạ. Ngoài ra còn Ân rồi với nghe chửi của mẹ chồng.
    Hằng ngày em đu làm về muộn vì công việc khá bận. Nhưng bà ấy vẫn chửi em, nói em. Em mệt e chẳng muốn nghe. Nói thì em đi vào phòng. Mặc kệ c ak. Giờ phải sống thế chứ không mệt lắm. Bà ấy muốn làm gì thì làm c ạ. Rồi mấy hôm mệt em nhờ đi chợ hộ. Thấy cũng đi. E kệ. Vì dù sao em cũng mệt chẩng muốn quan tâm.
    Còn ck em thì hình như đọc được bài than vãn này của em thì phải thấy đối xử khác hơn. Bênh vk hơn. Rồi em làm gì cũng sấn làm theo. Rồi chịu khó đưa vk ra ngoài buổi tối cho khuây khoả. Hay là kể cả chuyện chăn gối. Ck em kpai là người có nhu cầu cao đâu c ạ. Em k hứng là anh ấy cũng k đòi hỏi mà. Chie là do ghen quá thôi nên em mệt moit đó c. Giờ em cũng đi làm. E cũng làm ra tiền. Về thấy khác hẳn ạ.
    Em mới nghiệm ra một điều là ở cái thế giới và xã hội việt nam này đúng là người ta vẫn coi trọng cái sĩ diện quá. Hoá ea em phaie đi làm có việc làm hẳn hoi thì mới được coi trong. Ra là vậy.
    Giờ em đang cố gắng theo kiểu dạng cố đấm ăn xôi c ạ. Tức là lý trí chiến thắng tình cảm. Vì thế em vẫn cố gắng làm dâu hiền vợ thảo. Em chẳng biết em chịu đựng được đến đâu nhưng em nghĩ nếu mệt quá em cũng sẽ buông như hồi em quyết định lấy ck c ạ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mitmithn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #19
    E cám ơn các chị thời gian qua đã quan tâm em ạ. Em đã đi làm từ sau khi em viết bài viết này. Hiện tại em k còn nghĩ nhiều nữa ạ. Nhưng cuộc sống của vk ck em thì lại thay đổi khá nhiều. Hàng ngày ck đi làm tối về ăn uống xong lên giường là lăn ra ngủ. Và hai vk ck chẳng được nói chuyện nhiều. Em có tâm sự gì hay kể chuyện buồn cũn chẳng có ý kiến hay cảm xúc gì cả. Kể cả chuyện phó giám đốc bên em là người thích của lạ. Và cần phải nghĩ đến việc đề phòng khi ông ấy yêu cầu phục tùng. Ck em cũng chỉ cho qua ma cũng chẳng nói gì. Vậy là sao nhi?! Là đàn bà khi đang cố gắng mặt gia đình mà mặt ck lại ntnay thì chị em phụ nữ chúng mình khổ quá
    • 222 Bài viết

    • 119 Được cảm ơn

    #20
    Haiiizz~~ lướt qua một vòng wtt, nỗi khổ nỗi buồn của các chị em quanh quẩn cũng vẫn chỉ là chuyện chồng con gia đình nhỉ Số chị em phụ nữ mình sao mà nhiều thứ phải lo nghĩ quá...
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2