TIN TÀI TRỢ.

Em nên làm gì khi gia đình bên chồng phản đối không cho cưới???

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 1.38K Lượt đọc
  • 5 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của thuy07k4
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 15 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    Chào các chị, các mẹ!
    Em năm nay 25 tuổi, như các cụ thường tính thì tuổi mụ là 26. Dự tính của e và anh là sang năm 27 sẽ được tuổi để lập gia đình. Nhưng có lẽ là chẳng còn j để hi vọng nữa.

    Em và anh quen nhau từ năm lớp 11. Tính đến nay chúng e đã yêu nhau được 8 năm. Chúng e học cùng 1 lớp cấp 3, nhà cũng chỉ cách nhau ước chừng 3 -4km. Nên việc 2 gia đình hiểu và biết thông tin của nhau là một chuyện hết sức dễ dàng.
    Quá trình quen nhau e cũng hay ghé nhà bên đó chơi, nhưng hầu như đi cùng bạn bè cùng lớp nên cũng ko gặp phải vấn đề gì đáng nói.

    Chuyện đầu tiên có lẽ phải bắt đầu từ gia đình e. Những năm 90 thì gia đình e thuộc loại giàu có gần như nhất vùng, e còn nhớ những tiện nghi hiện thời bây giờ nhà e hồi đó gần như có đủ. Bố e cũng làm tới chức đại tá trong quân đội và ông cũng có nhiều mánh khóe để kinh doanh riêng. E sống sung túc từ nhỏ, chính vì thế ngoài học ra thì hầu như e ko biết làm gì cả. Cho đến những năm e học cấp 2 thì gia đình có khó khăn, vì ba mẹ hôn nhân ko đc tốt. Ba có con riêng và chuyển qua sinh sống ở QN . Ngoài tiền phụ cấp cho chị e e ăn học thì chẳng còn j khác. Lúc ấy gia đình e bề nổi thì vẫn là có điều kiện nhưng bên trong lại mục nát vô cùng. Thêm nữa dù ba đi rồi nhưng ông bà nội vẫn sống kế bên và mối quan hệ bất hòa giữa mẹ và bà nội lại trở thành đề tài cho người ta bàn tán. Đó cũng là khoảng thời gian e bắt đầu trưởng thành và ý thức đc cuộc sống của mình, thì chỉ toàn là nước mắt. Học hết lớp 9 trường làng, với thành tích học tập tốt của mình e đã đc chọn vào trường điểm. Đó cũng là điều e ao ước, vì như thế e sẽ xa gia đình đến 1 nơi khác, chỉ có mình e. Hồi đó ba mẹ có mua 1 ngôi nhà nhỏ trên trường điểm cho 2 chị gái e học và ở. Khi các chị tốt nghiệp c3 vào đại học, cũng là lúc e tự mình xách vali lên đó bắt đầu cuộc sống tự lập của mình.

    Anh thì khác, bố anh làm chi cục thuế, mẹ làm ngành y. Gia đình a vốn rất gia trưởng và đuề huề. Nhà có 2 anh em trai nên a rất sung sướng, việc gì cũng đẩy đùn cho mẹ, có lẽ đó là nguyên nhân khiến anh có tính dựa dẫm và ỉ lại rất cao. Anh học ko giỏi, lười biếng và ham ngủ. Thi vào 10 ko đậu trường điểm nên a phải chấp nhận học ở trường dưới 1 năm. Năm lớp 11 thì gia đình đã lo lót tiền để nhấc a lên trường điểm. Đó chính là lí do mà bọn e gặp nhau.

    Có lẽ gần như là duyên phận, khi a bước vào lớp e đã cảm thấy ghét đến vô cùng, Và có lẽ càng ghét nhiều thì sau lại càng yêu.
    E chính thức nhận lời làm bạn gái anh khi lên học đại học. Vì anh học dưới Nam định còn e học trên HN. Nên thỉnh thoảng a có ghé lên thăm e và ở nhà 1 người bạn chung của 2 đứa trên kí túc xá.


    A học kế toán, còn e học thiết kế. Bọn e cứ yêu nhau như thế cho đến khi ra trường. A nhờ gia đình lo lót để vào cơ quan của nhà nước. Và nghiễm nhiên trở thành công an. Ngày a nhận việc e đã vui mừng biết bao, vì có lẽ a sẽ trưởng thành hơn, tự nuôi sống được mình. Nhưng rồi mọi thứ ko như e tưởng.

    A bừa bộn, chẳng có bất kì 1 quy tắc nào cả. Thời gian đi làm về a ngủ hoặc gần như chơi game xuyên đêm. Tiền kiếm được đã ko đáng là bao, thì ngoài việc trả tiền nhà ra a chỉ để nạp game mà chẳng làm đc gì khác. Ăn thì toàn trường kì mì tôm. Quần áo mặc cả tháng mới giặt 1 lần. Hết tiền lại gọi điện về xin mẹ. Thú thực mỗi khi sang thăm anh e cảm thấy sợ hãi vô cùng . Bước trên đống bát đũa gần như phủ khắp sàn nhà đôi khi e còn muốn ói. Lười biếng! E chỉ thốt lên đc có thế.


    Hồi đó e cũng đi làm cho 1 công ty tư nhân, lương 4,2 triệu. E ở cùng với anh chị nên cũng chẳng tiêu pha gì nhiều.
    Đi làm đc 2 năm thì bọn e quyết định dọn qua ở với nhau để tiện bề chăm sóc nhau cũng như giúp anh san sẻ mọi chi phí. Với hơn nữa tụi e tính tới thời điểm đó cũng đã yêu nhau đc 6 năm. Chỉ đợi năm tới đc tuổi thì sẽ ra mắt gia đình và cưới hỏi đàng hoàng.
    Lương a được 4tr5. Thì tiền nhà a đóng mất 2tr. còn hơn 2tr5 e để a giữ lại chi phí xăng xe đi lại. E ngoài làm cty còn cố nhận thêm công trình hoặc bán hàng onl để thêm thu nhập. Hơn 1 năm sống cùng a e đã làm việc quần quật để 2 đứa có đủ tiền trang trải cuộc sống, ngoài ra tích cóp mua thêm những vật dụng cần thiết, mua sắm quần áo cho a đi làm cho ra hồn người. Nói thật là 1 năm nay e chưa sắm 1 bộ cách nào tươm tất cho bản thân mình. Nhiều khi lượn qua những cửa hàng quen thì chỉ ao ước thế thôi, nhưng nghĩ lại số tiền ấy có thể thêm chút thì mua đc điều hòa, thêm chút thì đổi cho a được cái đt khác, hoặc thêm chút thì sắm cho a được đôi giày tốt hơn đôi a đi. Cứ như thế, e chẳng khác nào vợ a, mà cũng chẳng khác gì mẹ a cả. Có những khi chi phí phát sinh, e chẳng còn xu nào trong người nhưng cũng ko dám nói cho a biết. Vì mỗi lần vậy a lại bảo: " để a điện về xin mẹ " ... Hơn 1 năm sống cùng a kinh tế gần như phụ thuộc vào e cả, e cũng ko để a lấy thêm của mẹ a 1 xu nào. Dần dần a cũng bắt đầu có nhận thức và ko còn cách nghĩ ỷ lại vào mẹ mỗi khi gặp vấn đề nào cần giải quyết. Nhưng khổ hơn là a lại chuyển từ việc phụ thuộc vào mẹ sang phụ thuộc vào em???


    Từ việc to tới bé, cần gặp ai, nói chuyện với ai, thương thảo với ai a đều đẩy cho e làm hết, từ việc tìm nhà, mua sắm tủ lạnh tivi e đều tự mình làm hết, tự chọn tự chở về. E có nói với a thì a chỉ nói 1 câu: " em làm đi, vợ a đa năng mà "... Nhiều khi e cảm giác rất mệt mỏi vì a hầu như ko phải chỗ để e có thể dựa. Mặc dù thế, e vẫn yêu a, vì a chưa bao giờ phản đối những việc e làm, bên a e cảm giác mình hoàn toàn tự do và thoải mái.


    Gần đây ba mẹ a muốn a cưới vợ nên có giục giã mua nhà. E cũng mừng vì nếu 2 vợ chồng có căn nhà để ở thì tốt quá. E thúc giục a đi tìm hoặc hỏi han nhưng a chỉ nói 1 câu: " e thích cái nào cứ bảo a, e ưng là a ưng". Và thế là e lọ mọ đi tìm. Suốt 3 tháng trời với 1 đứa vô danh tiểu tốt giữa lòng HN như e. Lọ mọ đi tìm. Cuối cùng e cũng tìm đc căn nhà nhỏ xinh, 3 tầng, không quá rộng nhưg có ban công, có sân nhỏ. Anh chẳng buồn đến xem, chỉ lấy địa chỉ rồi gọi ba mẹ lên mua.


    Thật trớ trêu là sau khi mua xong căn nhà đó, căn nhà mà e cố gắng tìm kiếm và mơ tưởng cuộc sống của bản thân mình với a. Thì ba mẹ a lại hoàn toàn phản đối hôn nhân của bọn e. Họ nói gia đình e ko tốt, răng e có gien di truyền của ba, rằng e chắc chắn ko đc giáo dục tốt trong 1 gia đình như thế. Họ phản đối e với một lí do ko phải từ bản thân e. Tình cảm e dành cho a suốt 7,8 năm nay chẳng là gì với họ. Họ nghiễm nhiên tự bàn bạc với 1 gia đình khác và bắt a cưới 1 cô gái a chẳng quen.
    E cảm thấy đau lòng vô cùng mà ko biết bản thân mình phải làm thế nào? E đã cố gắng suốt bao nhiêu năm qua nhưng ko thứ gì như e mong muốn cả. E thực sự muốn biến mất khỏi thế giới này.


    E ko ghét họ cũng ko hận họ, vì đơn giản họ thương người e thương, nhưng e thật sự muốn oán trách bản thân mình, nếu e chẳng hết lòng, thì e đã ko thấy đau như vậy.
    Cho tới thời điểm hiện tại thì a vẫn bên e. Vẫn ở cùng e trong căn nhà thuê mà 2 đứa mới tìm được. Nhưng còn tương lai thế nào e cũng chưa dám nghĩ đến. Nếu cứ tiếp tục như thế e thấy mình thật sự kiệt quệ, Nếu có cưới nhau được thì liệu họ có yêu thương em? Khi bản chất họ đã coi thường e? Nếu từ bỏ thì vết thương này quá sâu... E có thể yêu ai sau a đc chứ? Nên cưới hay ko? Nên cố hay mặc kệ...
    Đôi khi e chỉ muốn nhìn a rồi nói:" anh về lấy vợ đi " !!!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 245 Bài viết

    • 847 Được cảm ơn

    #2
    Chị mà có đứa con gái như em thì chị đau lòng chết mất. Tự lập mà làm gì, năng động mà làm gì khi những đức tính lẽ ra là tốt đẹp ấy lại sử dụng vào việc vô tích sự, lãng xẹt như thế? Lẽ ra khi yêu thì quyền lợi của một cô gái là được hẹn hò, được người yêu đưa đi chơi, được người yêu quan tâm chăm sóc, chiều chuộng. Nhưng em thì lại tự biến mình thành 1 bà mẹ của anh chàng kia kiêm 1 bà vợ chu đáo phục vụ chồng từ tiền bạc, công sức đến tình dục. Ôi ôi, nói gì bây giờ được. Giả như bố mẹ anh chàng kia có không phản đối thì liệu cưới nhau về rồi, em đẻ thêm 2 đứa con nữa, cộng với 1 đứa con lớn là ông chồng vô tích sự của em thì liệu chỉ với một mình em có nuôi nổi cả 3 đứa con hay không? Thật sự chỉ biết thở dài não ruột...
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 885 Bài viết

    • 613 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Đứa nào luỵ tình đứa đó khổ. Và trong topic này đó chính là em. Nhân tiện chuyện gia đình bên ấy phản đối thì em giải tán luôn đi. Em lấy thì xác định sẽ phải làm mẹ , làm vú em cho 1 đứa treẻ con to xác.
    • 768 Bài viết

    • 2,203 Được cảm ơn

    #4
    Thiệt tình là bạn nên mừng vì gia đình họ đã phản đối, không thì bạn ôm cục nợ đó tới hết đời mất . Biết anh ta nhiều khuyết điểm, nhưng nếu không vì gia đình bên kia ngăn cản, chưa chắc bạn đã nghĩ tới chuyện bỏ, đừng nói là quyết tâm. Có thể hôm nay bạn đau lòng, nhưng sau này nhìn lại sẽ thấy là may mắn đó.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của omocat
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 692 Bài viết

    • 906 Được cảm ơn

    #5
    Thế tóm lại một câu, chồng hờ của em phát biểu ý kiến thế nào về vụ phản đối này. Quan trọng là thằng đàn ông, chứ chẳng ai cả. Mà chị cũng góp ý thật lòng, đường nào em cũng sẽ khổ thôi, vấn đề chỉ là khổ ít hay khổ nhiều. Nếu như được cưới, chắc chắn với bản tính người đàn ông đó, em phải lo toan mọi việc, gia đình, con cái + thằng con lớn xác. Nếu em có đủ dũng cảm, thì cũng nhớ rằng, chỉ có mình em ở một chiến tuyến, gia đình chồng ko về phía em đâu. Còn nếu dứt bây giờ, khổ thì có khổ đấy, nhưng ít ra mấy chục năm về sau, em vẫn còn hy vọng sung sướng nếu như biết sống bớt luỵ tình lại, bớt đảm đang lại, và biết chọn người đàn ông xứng đáng hơn.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của omocat
    Love%20Struck Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải đích đến Love%20Struck
    • Avatar của apple_ht
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 139 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #6
    Đọc tâm sự của bạn mà thấy buồn cho bạn quá. Bạn đã lụy vì tình ngay từ đầu rồi, yêu như bạn người ta ko gọi đó à tình yêu nữa đâu. Bạn như gánh trách nhiệm của ng chị, người mẹ, thậm chí là như 1 bà vú nuôi vậy. Đàn ông mà sống dựa dẫm như vậy liệu lấy về bạn nương nhờ kiểu gì. Đành rằng bố mẹ anh ta phản đối mà anh ta mạnh mec và đáng để sau này là chỗ dựa cả đời cho bạn thì tốt nhg đằng này như bạn nói anh ta chẳng khác nào đứa trẻ trong thân xác 1 chàng thanh niên 25t. Theo mình thì bg bạn nên suy nghĩ cho thật kỹ vì nếu có lấy nhau về cũng kiệt quệ vì anh ta thôi. Mà biết đâu giờ anh ta lại nghe bố mẹ lấy ng bố mẹ chọn cho ấy chứ.
    Chúc bạn sớm tìm đc lối đi cho mình

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    25/5/2013 Bill của mẹ được 1.3kg rùi vui quá
    29/6/1013 Bill của mẹ đc 2.1kg rùi. Chỉ còn 8 tuần nữa là bố mẹ sẽ đc đón Bill chào đời rùi. Yêu con lém
    03/7/2013
    16/7/2013 Bill được 2.2kg
    26/8/2014: Tròn 1 tuổi zai mẹ bắt đầu nhập ngũ đi bộ đội (thương lắm nhưng chẳng có ai trông)
    27/9/2014: Đành qđ cho con cai sữa mà ko làm cách nào đc vì sữa mẹ nóng quá, con chả lớn đc
    29/02/2016: Con bắt đầu đi trường mầm non
    07/5/2017: Nhớ cái ngày con bị....Đau lắm xót lắm mà ko nói đc lời nào. Haizzzz
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)