Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Em đang có bầu thấy tủi thân quá. Có chồng mẹ nào như chồng em không?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.66K Lượt đọc
  • 23 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của yingtao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 221 Bài viết

    • 485 Được cảm ơn

    #1
    Chồng em SN 80, em SN 83. Người ta bảo VC chênh nhau 3 tuổi hay khắc khẩu, em thấy đúng ghê.Em thì phải cái nóng tính, lấy phải lão chồng còn cứng đầu hơn. Hồi iu nhau bọn em cũng hay cãi nhau vì những chuyện chả đâu vào đâu, nhưng lão nhà em cuối cùng đều phải xuống nước làm lành trước.Đến khi cưới nhau rùi,biết là không thể chạy đi đâu được nữa,yên tâm rùi,nên khi cãi nhau, em có giận, có khóc, có vò đầu bứt trán, có hành hạ bản thân thì lão cũng kệ. Mà có ai như lão chồng em,ừ thì đàn bà bản tính nói nhiều,im lặng không chấp là xong, đằng này, em nói 1 câu là lão đốp lại 1 câu như kiểu nói kém đi 1 câu sẽ thiệt ý.Thế nên vợ chồng em có kiểu nói nhau như chém chả khoảng 5, 10 phút, sau đó chiến tranh lạnh vài ba ngày, kỷ lục nhất có khi gần cả tháng !!! Sau đó thì tự nhiên bình thường lại, có lúc thì hắn tự nguyện làm lành bằng cách quay ra ôm em và...make love ( VC em khi cãi nhau là chuyện đó cũng nghỉ luôn, nên nhiều lúc em cứ nghĩ vẩn vơ rằng hay có khi để lâu quá lão thèm xxx, nên mới chủ động làm lành với em, nhưng không dám nói ra, sợ lão tự ái).
    Bọn em cưới nhau kế hoạch hơn 1 năm mới có bầu.Lúc mới biết có bầu em mừng, lão cũng mừng, 2 VC buổi chiểu hẹn đi khám thì buổi sáng bọn em tức nhau, lão bảo em: " cô thế này, cô thế kia...", rồi để mặc em 1 mình tự phóng xe đi khám.Em uất hộc máu, không thèm nói 1 câu. Sau đó gần 1 tháng, khi em đang trong giai đoạn nhạy cảm nhất về tâm lý, lão cũng không thèm hỏi em 1 lời.MC em gọi điện hỏi thăm, thấy em khóc, bà bảo thằng con bà gây chuyện gì cứ mách bà, bà giải quyết ( bà mong có cháu bế lắm).Em thật thà kể hết mọi chuyện, tưởng bà sẽ dạy dỗ thằng con bà như đã nói, ai dè bà quay lại cho em một bài giáo huấn: nào là làm vợ con phải thế này, phải thế kia.v.v.Rồi bà bảo bà gọi điện cho con bà, nó bảo có chuyện gì đâu, là mày làm mọi chuyện trở nên phức tạp đấy chứ...Thế là em chẳng có chỗ nào trút nữa, cũng chả tin ai nữa,đành âm thầm nằm khóc, âm thầm chịu đựng cảnh không quan tâm của chồng trong vòng gần 1 tháng.
    Rồi em cũng không nhớ sau 1 tháng bọn em trở lại bình thường như thế nào nữa.Chỉ biết rằng trong suốt mấy tháng mang thai, lão chồng em không mua cho em được 1 quả cam. Nhiều lần em nhắc khéo, thì lão làm vẻ mặt ngây thơ vô số tội và hổi lại em: thế em muốn ăn gì, để anh mua??? Em bảo: nhiều thứ lắm...Lão bảo: ừ, để mai anh mua. Nhưng em chờ mãi mà chẳng đến ngày mai của lão, thế là em đành biết thân biết phận tự đi mua đồ tẩm bổ cho mình.
    Có lúc thấy em uống sữa bà bầu, lão còn bảo: đừng uống nhiều quá, không tốt ( lão bảo đứa em họ lão vì uống nhiều sữa nên bị làm sao ý, em quên rồi), em ăn khỏe thì lão bảo ăn vừa thôi không con bị tiểu đường (đây là câu mẹ lão bảo với lão).Mùa đông rét mướt, em bị ho và sổ mũi, thì lão trách em không chịu giữ ấm,coi thường sứa khỏe...
    Mỗi tháng đi khám thai 1 lần, em rủ đi cùng thì lão cũng đi, cũng háo hức chờ kết quả.Nhưng em ghét nhất cái kiểu mỗi lần khám lại phải chọn lúc lão rảnh mới đưa đi được, rồi trong lúc chờ vợ khám hết người này gọi điện, người kia gọi điện bàn công việc, ừ thì biết là lão bận thật, nhưng, ngồi trong phòng khám thấy lão oang oang nói điện thoại, là em cứ thấy sốt hết cả ruột.Có hôm khám xong, lão tự để đi xe máy về 1 mình, còn lão thì có bạn đón sẵn ở cổng phòng khám để đi công việc!!!Thế là từ đấy, em tranh thủ giờ đi làm đi khám luôn, chả thèm nhờ lão đưa đi nữa.
    Còn nữa, từ khi em có bầu tháng thứ 2 đến nay đã là tháng thứ 7, lão không động vào người em.Em thì cũng chả thèm thuồng cái chuyện abc ấy, nhưng em đủ sức khỏe để đáp ứng cho lão, em thấy lạ, nhiều khi cố tình đụng chạm hoặc nhắc khéo thì lão bảo: khi nào sinh xong sẽ làm, giờ sợ ảnh hưởng đến em bé.Em không hiểu lão nghe ai mà phán vậy nữa, vì em đọc sách thấy bảo chỉ kiêng 3 tháng đầu và 3 tháng cuối thôi, đằng này lão cho em kiêng cả 9 tháng luôn !!! Em thấy về khoản này lão chả giống các ông chồng khác gì cả, em đe hắn là đừng có mà gửi gắm ở bên ngoài rồi về lây bệnh cho vợ con, thì hắn bảo: đừng có nói linh tinh.
    Tuần trước, bọn em lại cãi nhau,lão ta không hề nể nang em đang có bầu mà nhường nhịn, dù chỉ 1 câu.Thế là lại chiến tranh lạnh, 1 tuần rồi.Lão hàng ngày đi làm về, ăn cơm em phần,rồi mỗi đứa ngồi 1 phòng, ngủ 1 đứa 1 chăn, không thằng nào hỏi thằng nào. Em chán, chả buồn khóc nữa, mặc kệ. Hơn 2 tháng nữa em sinh rồi, lão chả thèm hỏi 1 câu, em cũng chả cần.
    Mà lần này chắc lão chẳng làm lành nữa đâu, vì không còn vì cái nhu cầu xxx nữa mà.
    Nhưng mà tự nhiên ngồi 1 mình thấy tủi thân quá.Ngày trước thầy bói bảo em lấy lão sẽ khổ, mà em đâu có tin, cứ quyết tâm lấy...Mà ngày trước lão chiều em lắm, si tình lắm, đâu có như bi giờ...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của MHCR
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,318 Bài viết

    • 598 Được cảm ơn

    #2
    chồng e cũng hơn giống chồng chị, mới sinh 2 tuần 2 vc chị cũg cãi nhau, chị cg4 khóc nè, kệ đi e ơi, e đừng buồn quá mà ảnh hưởng đến con, phận đàn bà ở cái xứ này nó thế, em phải từ từ tâm sự với chồng để o.x em thay đổi từ từ, phân tích cho o.x e hiểu tâm trạng của e, nếu ngược lại thì sao? C cũg p nói chuyện với ox chị vậy đó nê ncu4g có tiến bộ chút đĩnh. Nhiều khi nhìn chồng ng ta chăm sóc vợ con mà ham, nhiều khi 2 vc cãi nhau chị cũg muốm buông xuôi, có 1 mình mình xây, còn ng kia cứ như chuyện của ai thấy chán lắm. Mình làm gì cũg nghĩ đến chồng con, còn chồng mình thì vô tư. Nên em phải nghĩ cho bản thân mình 1 chút, chăm chút cho mình 1 chút nhất là sau khi sinh thì nên cố gắng giữ vóc dáng, thằng đàn ông nào cũng chán vợ mập sau sinh hết
    • 399 Bài viết

    • 1,283 Được cảm ơn

    #3
    Vợ chồng trẻ thì thường như vậy,7 đến năm nửa em sè đằm tính hơn. Chồng em sau nầy cũng thế.
    Thông thường hai vợ chồng cải nhau thì mau lam lành. Và ít sãy ra chuyện lớn.
    Không có chuyện kỵ tuổi khắc khẩu đâu. Mà do chính tụi em không chịu nhường ai, ưa tranh thắng cho được . Cái tính trẻ con nầy vơ chồng trẻ hay bi lắm.
    Bản thân em cũng nên giãm bớt những giận hờn không đáng. Đừng chú ý tiểu tiết quá. Em càng cải nhau em càng khó control , em càng mệt óc. Hơn nửa em đang có thai. Bất cứ xúc động hay giận dử nào cũng làm thai nhi ảnh hưỡng Không tốt sau nầy cho em bé.
    • Avatar của yingtao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 221 Bài viết

    • 485 Được cảm ơn

    #4
    Em cám ơn các chị nhé. Thực ra VC em còn nhiều chuyện lắm, không kể hết được, em mà nhớ dai thù lâu thì chắc không khi nào hết khóc.Nhiều lúc em muốn để lão chồng em tự cảm nhận thấy là em cũng không phải là đứa không biết điều, sống cũng có thành ý, nhưng hình như lão chẳng cảm nhận thấy gì hết, suốt ngày chỉ công việc với làm ăn ( thế mà mãi vẫn không giàu được).Nhiều khi bức xúc quá em nói cho lão biết tâm trạng của mình, ừ thì lão cũng nghe, xong chẳng nói gì, đến sáng hôm sau ngủ dậy 1 giấc là lão quên tiệt !!! Lúc nghe nhiều chán quá thì lão bảo em cứ hay kể công, rằng thì là mà em có đầy tật xấu, đại loại không phải là: "dâu hiền vợ đảm". Em thấy choáng, thấy bao nhiêu công sức mình đã cố gắng vun vén đều bị hất xuống sông hết.Mọi người ở cơ quan em đếu bảo lão nhà em lấy được em sướng, chắc em sẽ được chiều lắm, hix, ai biết đâu...
    Em thấy pâận đàn bà nhiều khổ nhục quá. Đúng như MC em bảo: con gái giỏi không bằng xinh, xinh không bằng tốt số. Ngày trước em chỉ mong có con trai, không phải vì em trọng nam khinh nữ đâu, mà vì con trai thì sau này ít ra nó cũng tự chủ được cuộc sống của mình, không khổ và lệ thuộc chồng như con gái. Nhưng tiếc rằng em lại đang mang thai con gái, những lúc thế này tự nhiên em thấy thương con em quá, không biết cuộc sống sau này của nó sẽ như thế nào? Chỉ biết cầu mong cho nó sinh ra vào giờ tốt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 897 Bài viết

    • 1,099 Được cảm ơn

    #5
    Sống chung 1 nhà , nhưng ăn riêng , ngủ riêng , ko cần hỏi han gì nhau , sắp có con đầu lòng , chị có điều kiện ko , biến đi đâu đó 1 thời gian , đi đà nẵng đà lạt , đẻ 1 mình cũng đc , cứ bảo tâm sinh lý mình ko ổn định , 2vc đang như thế phẫn uất chỉ muốn ( die ) xem a chồng chị có cần vợ con ko , mẹ chồng cần ko , a ta có bỏ công bỏ việc có rơi nc mắt ko , ..... biến mất , biến mất ko lời từ biệt ...............
    • Avatar của ngoc_van
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 103 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #6
    Chồng chị chưa đến nỗi biến thành LÃO đâu, em không biết sự thật thì thế nào? chứ cách nói chuyện của chị thì chị cũng chẳng vừa. Chị suy nghĩ lại mình cư sử đúng chưa. Khi yêu Đàn ông yêu bằng mắt phụ nữ yêu bằng tai. còn khi lập gia đình đàn ông lại " Giầu vì bạn và sang vì vợ". Chúc chị và bé luôn khoe manh nhé.
    • Avatar của luongn69
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 108 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #7
    vợ chồng nhà nào cũng vậy cả thôi. Hichichi...cũng giống chuyện nhà mình, toàn cãi nhau giận nhau mấy chuyện dở hơi.

    Thôi thì đàn ông tính như vậy đấy, không có chồng hay ở một mình thì cũng rách việc lắm các mẹ ah.

    Em còn bị chồng mắng xơi xơi suốt ngày ý & chồng quay sang giận dỗi em mặt cứ hằm hằm, nhưng đâu lại vào đấy. Được cái cãi nhau chồng em toàn đi vào phòng đóng của lại & ở trong nhà, chứ chồng mà lại ra ngoài chơi thì đúng là không còn là gia đình nữa. Trông lên cũng phải nhìn xuống các chị em ah. Em cũng sinh năm 83, chồng SN 81,
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Faithful
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,117 Bài viết

    • 1,559 Được cảm ơn

    #8
    Đọc chuyện của chủ top cứ tưởng ai đó kể chuyện nhà mình lên đây. Ha ha . tớ cũng bằng tuoir cậu nên gọi cậu - tớ cho dễ.
    Cứ bực đi, cứ tức đi, cứ lên đây kể đi rồi vài hôm nữa lại nguôi ...giống mình ý mà. Rồi đâu lại vào đấy rồi cục tức vẫn trong bụng rồi cũng lại bỏ qua rồi lại cười hề hề với nhau rồi dăm hôm lại ấm ức .
    Là phận đàn bà phải chịu cậu ạ. Nghe thì có vẻ ko xuôi tai với cái thời nhà nhà đòi bình đẳng và nữ quyền lên cao nhưng chắc thời của chúng ta nó chứ lên đến mức thỏa mãn đâu nên ...đành bảo nhau chịu...khi nào ko chịu được thì xả.
    Mình thì hay nghĩ AQ thế này, chồng mình vô tâm nhưng tốt tính ( với người ngoài ) và bản chất tốt. Ko biết cách thể hiện quan tâm và ko biết nói ngọt ngào với vợ nhưng thuộc dạng thô nhưng thật. Thoi thì thà thô nhưng thật còn hơn là dạng leo lẻo cái mồm anh yêu em rồi nọ kia nhưng lại đâm sau lưng vợ.
    Chồng mình ko dành nhiều thời gian quan tâm đến vợ vì mải mê sự nghiệp, lo cho vợ con được đầy đủ bằng chị bằng em...
    SoEDSoEDp7
    G2F7bbXG2F7p7
    iMiip7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 585 Bài viết

    • 252 Được cảm ơn

    #9
    Lão chồng này rồi cũng sẽ mệt đây, thôi thì ráng mà lo cho bản thân và con cho tốt, nên hạn chế va chạm với hắn, loại này chắc không biết lo lắng vì con rồi, chán
    • Avatar của vdv2203
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 149 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #10
    Hic, số phận phụ nữ là thế hay sao ấy em vừa than chồng em bên topic kia thì sang đây thấy nhiều người còn tội hơn mình. Thôi thì hãy nghĩ đến bản thân m trước, ko có chồng thì làm công tác xã hội giảm stress là tốt nhất - mẹ đang có bầu thì đọc tài liệu, đi bộ, luyện tập và chăm sóc con, chú ý đến dinh dưỡng và mua sắm cho m bé (quên luôn ông í đi), còn những bà vợ thì đi bơi, tập thể dục, đi làm đẹp... rồi đến 1 lúc nào đấy các ông ấy sẽ phải ân hận cho mà xem. Chúc 2 mẹ con khỏe, tư tưởng phải thoải mái thì con mới khỏe được. Em nghĩ thoáng hơn rùi, may mà cũng rèn được ox biết lau nhà, phơi quần áo cho em ..hic
    :559:"Vợ là cơm nguội của ta nhưng là đặc sản của thằng cha láng giềng"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5,353 Bài viết

    • 2,788 Được cảm ơn

    #11
    Chả cứ gì chồng các ấy. Chồng tớ là Tây, cứ ngỡ là sẽ tâm lý, tế nhị hơn nhưng ko hề. Đàn ông cũng có nhiều người đoảng và ko tâm lý với vợ. Sau này khi có kinh nghiệm thì mình nhận ra rằng. Không phải vậy là họ ko yêu và quan tâm tới mình đâu. Đàn ông có nhiều người ko biết cách chăm sóc chu đáo với vợ khi mang bầu và khi sinh nở. Đôi khi là họ ko biết cách. Cũng đôi khi tại họ ko hiểu. Hồi mình bầu, lão nhà mình chả hề mua cho vợ đc cái gì. Vì có thể tại lão đưa hết tiền cho mình nên lão nghĩ mình tự xử lý đc. Cũng có thể lão vô tâm. Hồi đấy lắm lúc, lên cơn stress mình chửi lão là : tôi éo phải chửa hoang nhá. Rồi sau khi có con thì đôi khi lại chửi: này tôi éo phải single mum nhá...

    Vợ đi đẻ, thằng bạn chồng mang chai rượu vào và bảo: uống mừng đi. Mình trong phong đẻ sôi hết cả máu. Chả lẽ lại chửi tiếp : đã đẻ éo đâu mà ăn mừng. Vợ đẻ xong, chồng đi ngay ra quán bar mời tất cả những thằng có mặt 1 chầu rượu để ... Ăn mừng tiếp....

    Nhưng sau rồi cũng quen. Chồng càng ngày càng gần với con hơn. Nhất là từ khi con biết nói và " hai đứa" biết cách chơi với nhau. Nên mình suy ra rằng đàn ông đôi khi cũng có người cũng cần học làm chồng, làm cha.

    Em chủ topic cứ từ từ mà "giáo dục". Đây là dự án lâu năm em ạ. Buồn làm gì nhiều trong lúc mang thai. AQ 1 tí. Đừng so sánh chồng thời xưa và nay. Ngày nay ko phải làm hàng và ngày xưa em chưa có bầu... Cũng đừng để ý các anh đàn ông tuyệt vời khác.... So sánh lại buồn thì ko tốt cho sức khỏe.
    OX4Bp7dJuUp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hanhkeu
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 744 Bài viết

    • 15,044 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Nhưng sau rồi cũng quen. Chồng càng ngày càng gần với con hơn. Nhất là từ khi con biết nói và " hai đứa" biết cách chơi với nhau. Nên mình suy ra rằng đàn ông đôi khi cũng có người cũng cần học làm chồng, làm cha.

    Đồng ý với bạn này 2 chân 2 tay.
    Có lẽ phần nhiều đàn ông VN là vậy (mắc 1 số lỗi như chồng của chủ top) bởi ảnh hưởng văn hoá xung quanh và 1 lỗi của nhiều chị em là quá phụ thuộc vào chồng (ví dụ chuyện về nhà ngoại hay cứ phải chờ chồng về bằng được mới ăn cơm hoặc nặng hơn là cứ so sánh với người khác - để rồi tự chuốc thêm bao bực bội vào thân). Nhưng đúng như các mẹ đã nói, dần dần sau khi có con, người phụ nữ biết nhẫn nhịn và tình cảm 2 bố con ngày càng được vun đắp thì người bố cũng thay đổi khá nhiều. Nói gì thì nói, đời sống vợ chồng, dù rằng mới trải qua 7 năm nhưng mình cũng phải công nhận rằng: chữ NHẪN cứ phải đặt lên trên đầu. Chúc mẹ con chủ top tìm thấy nhiều niềm vui trong cuộc sống nhé!
    • 399 Bài viết

    • 141 Được cảm ơn

    #13
    Bạn có thai thì không nên khóc nhiều. Làm việc gì cũng nên nghĩ đến bé vì chuyện cha mẹ mà để ảnh hưởng đến bé sau này bạn hối hận ích gì? Đó là việc bạn cần làm trong giai đoạn này.

    Còn về chuyện vợ chồng thì cãi nhau và chỉ thấy nhược điểm của nhau đến mức đem lên diễn đàn lập topic thì mình nghĩ cũng nghiêm trọng. Hiện giờ bạn có vẻ xem thường chuyện này và chỉ muốn giải bày trên này thôi. Nhưng theo mình về lâu dài nó sẽ trở thành cảm giác chai cứng và có khi bạn không còn cảm xúc hay cảm giác gì về chồng mình từ khi nào cũng không hay. Lúc đó khó tránh khỏi tình cảm vợ chồng bị đe dọa và càng ảnh hưởng con cái về sau. Mình thấy bạn nên tìm cách để hỏi han chồng cũng không phải quá tệ. Đâu nhất thiết mình có bầu thì chồng phải hỏi thăm mình. Nhiều khi mình tự đặt ra quy tắc cứng nhắc cho mình rồi cảm thấy buồn. Trong khi mình tin rằng người chồng nào cũng cảm thấy vui vì có vợ quan tâm hỏi thăm. Có khi những câu chuyện hai vợ chồng cũng cho bé tham gia vô đại khái như hôm nay nó máy mấy lần, hay nói vui như bé nó hỏi thăm ba gì gì đó mình cũng không có nhiều kinh nghiệm :Smiling: Thiển nghĩ rằng, vói những cách mình vui vẻ trong cuộc sống và làm chủ cuộc sống gia đình như vậy sẽ mang lại cho bạn sự thoải mái và tránh được tình trạng xung đột không nên có.

    Theo mình phụ nữ Việt Nam mình là chủ gia đình, hạnh phúc hay không phụ thuộc rất lớn ở sự khéo léo của người đứng đầu này. Nếu bạn có thể bình tĩnh suy nghĩ và khéo léo tính toán thiệt hơn trong ứng xử cũng như cảm xúc thì mình tin bạn sẽ được như ý. Có những người đàn ông rất cứng đầu nhưng đừng nghĩ họ không thương vợ. Bởi vì không đàn ông nào giống tính nhau mà cách thể hiện yêu thương cũng khác nhau. Nhiệm vụ của bạn là phải nhìn thấy được tình cảm đó ở chồng mình thì bạn mới thấy hạnh phúc. Chỉ nghĩ đơn giản là chồng bạn đã chở bạn đến phòng khám tức là không quá thờ ơ. Chứ có những người chưa bao giờ nói được câu " em ăn gì anh mua" như chồng bạn nữa kia.

    Mình cũng sắp đón em bé và cũng là đàn ông. Không dám khuyên bạn làm gì nhiều vì bản thân chưa chắc có kinh nghiệm gì nhiều. Mình chỉ đưa ra những gợi ý để bạn thử suy nghĩ và lạc quan hơn để tốt cho bé về sau.

    Chúc mẹ và bé khỏe mạnh
    • Avatar của Ha_xanh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 293 Bài viết

    • 97 Được cảm ơn

    #14
    Bao giờ cũng vậy cuộc chanh cãi sẽ không bao giờ kết thúc vì là người nào cũng muốn thắng đối phương để thỏa mãn sự phẫn nộ và hiếu thắng của mình cho nên không có giải pháp thì mãi mãi ko có kết thúc.
    • 12 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #15
    Chào các chị,

    Đọc dòng tâm sự của chị chủ topic em thấy cũng có bóng dáng mình trong đó, dù em đang sắp lấy chồng. ( Cũng có thể là không lấy, chấm dứt. )

    Em cũng đang đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân, cũng muốn lập gia đình, có con như bao người khác. Nhưng em thấy sợ khi em và bạn trai chỉ hơn nhau có 1 tuổi. Một người thì trưởng thành hơn mức bình thường, một người thì cứ mãi như thằng trẻ con.

    Từ khi quen anh, cuộc đời em như đi theo hướng khác. Anh chưa có điều kiện và vì hoàn cảnh gia đình nên có phần thiệt thòi trong cuộc sống. Em hỗ trợ hết mình và nghĩ rằng, dù sao cũng đã yêu rồi, giờ mình cố gắng lo để sau này anh lo lại. Đồng lương của em chia năm xẻ bảy cho gia đình, hỗ trợ anh, và đôi khi giúp đỡ bạn bè, làm từ thiện. Em ít có thời gian và tài chính để lo cho bản thân mình. Hơn 2 năm trôi qua em vẫn hy vọng rồi 1 ngày nào đó, cả hai sẽ ổn hơn, sẽ sống tốt hơn. Đến bây giờ, khi hai bên gia đình sắp thăm nhà nhau thì qua những lần cải vã của hai đứa, em cảm thấy hụt hẫng, thất vọng và đôi khi muốn tất cả dừng lại.

    Anh chỉ hơn em có 1 tuổi, sinh trưởng trong gia đình không có truyền thống học hành, cha mẹ li thân. Em không thấy việc này là vấn đề lớn lao, nhưng trong cuộc sống thường ngày, em càng chỉnh chu thì anh càng lùi xùi, bộc trực. EM sống và muốn làm vừa lòng nhiều người, thì anh lại sống mà không cần care đến ai cả. Những khi gây nhau, anh cười xuề xòa cho qua chuyện, em thì lại muốn phải thẳng thắn nhìn vào vấn đề đó mà sửa đổi. Em góp ý cho anh biết mà chỉnh sửa, thì anh lại đem những chuyện không đáng ra để xem như cái cớ để cho em thấy em cũng sai chẳng kém gì.

    Như chuyện em có con cháu gái hơi ngịch, hiếu động, nhiều khi không lễ phép với người lớn. Gia đình đã dạy dỗ cháu rất nhiều lần, nhưng khổ nỗi nó giống tính bên nhà nội ( cô nó rất hung dữ ). Bạn trai em không thích nó, nhưng em không đồng ý việc đôi khi anh vo giấy mềm lại ném chọc nó. EM bảo nếu nó hư, a có thể lấy roi đánh nó, còn hành động đó em k vừa lòng. Anh là người lớn, anh phải cư xử cho ra người lớn.

    Vậy là đến lúc cải nhau, anh bảo, cháu cô mỗi khi tôi động vào 1 chút là cô ré ngược lên.

    EM thấy ức chế với người chồng tương lai như vậy lắm. Anh được cái thật thà, không phải kiểu người ăn nói hoa mỹ, phô trương, nhưng đôi khi lại cộc lốc và thật quá. Cũng không biết cách chăm sóc bạn gái. 2 năm trời em nói không cần phải sắm cho em gì cả, anh cũng không sắm gì thật, nhưng 1, 2 câu nói để bù đắp cho sự hy sinh của em, anh cũng kiệm lời. Đôi khi em đi làm về mệt mỏi nhờ anh matxa chân, anh cũng làm. Nhưng cũng hay kể công. Đôi khi trời mưa gió, mình em chở thùng hàng ra bến xe gửi, lúc đó đang giận nhau, anh đắp mền làm như không thấy....., em rất thất vọng.

    30/3 này thăm nhà các chị à. Em rất bối rối, muốn tất cả dừng lại. Thà em sống 1 mình chứ lao vào hôn nhân kiểu này, em thấy sợ hãi...
    • 48 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #16
    @phamleuyen :

    Nếu bạn đã cảm thấy "đến giới hạn của mình" và sợ hãi, mình khuyên bạn nên nghĩ lại một chút. Nghĩ lại không phải là để bỏ hết. Mà nghĩ lại xem mình sẽ thay đổi như thế nào. Đây mới là những khó khăn ban đầu thôi, chưa đối đầu thì chưa thể "chín" được.

    30 này bạn vẫn đi thăm nhà nhưng trước khi đi hãy nói chuyện thẳng thắn với người yêu rằng bạn chưa muốn cưới năm này vì abc.. Hãy đưa ra lý do dễ hiểu dễ chấp nhận như là bố mẹ em thấy năm nay chưa được tuổi (nhờ bố mẹ mình nói hộ). Đừng nói kiểu phong thanh và cũng đừng đả động tình cảm giảm sút. Đàn ông họ không hiểu được những thứ rắc rối như thế mà họ nghĩ đã hết thì hết luôn đấy.

    Về phần bạn, mình thấy bạn đang "ôm rơm" (giống mình). Bạn đang để người yêu dựa dẫm vào mình về cả kinh tế và tinh thần, hơn nữa người yêu bạn còn có chút không biết điều (sorry mình thẳng thắn). Hãy sửa trước khi lấy chồng. Mình lấy chồng rồi và mình thấy hơi ích kỷ cho bản thân một chút thì đỡ tủi thân đi nhiều. Bên topic của mình các mẹ cũng khuyên chí lý lắm. Ban đầu để "ích kỷ" có vẻ hơi khó vì quan điểm của bạn đã là share theo nấc thang tình cảm rồi. Thật sự lúc yêu và cả lúc cưới rồi, mình cũng có khá nhiều điểm giống bạn, một người hơi cứng nhắc một chút nên hay thất vọng đúng k?

    Bây giờ bạn có thể làm theo cách này, mỗi tháng bạn bớt lại một chút tiền, tự nhủ là tiền phạt tội của anh ấy (mục đích chính là để anh ấy bớt dựa dẫm một cách vô tình vào bạn và là để bạn làm vốn hoặc tự chăm sóc mình). Mỗi lần bỏ lại 1 khoản tiền nhỏ, bạn tự kể tội anh ấy với bản thân mình, sau đó bạn quên đi. Những tội to hơn, ngoài việc bớt lại tiền, trước khi bạn tỏ rõ quan điểm của mình với anh ấy, bạn ngẫm lại một chút xem rằng mình nói như thế nào anh ấy mới nghe và sửa. Đây là kinh nghiệm của mình. Mỗi cây mỗi hoa, chồng mình từ lúc yêu không giống người yêu bạn nhưng cũng vô tâm. Khi lấy nhau về chồng mình có trách nhiệm hơn. Chồng nào ý thức được việc phải gánh vác gia đình cũng sẽ thay đổi hết, đa số là như vậy, bạn đừng bi quan quá. Sau những trận cãi vã, mình tìm được cách nói cho chồng hiểu, và các mẹ ở diễn đàn ai cũng khuyên như thế thôi, hãy nói nhẹ nhàng dễ hiểu đừng than thở thêm thắt. Bạn cần hiểu mục đích chính của bạn là bạn cần thay đổi anh ấy để hợp với mình. Nhưng bạn cũng cần chấp nhận một số điều khó có thể thay đổi từ đối phương. Như chuyện cháu gái bạn, bạn k thể thay đổi cháu bạn (đó là phận sự của bố mẹ nó) và bạn cũng k thể thay đổi cách trêu trọc của người yêu bạn (đó là cách anh ấy muốn làm với cháu của bạn). Thêm nữa, đừng để chuyện nhỏ nhặt như thế ảnh hưởng đến 2 người. 2 bạn đã xác định đi đến hôn nhân, nghĩa là 2 bạn yêu nhau nghiêm túc và muốn chung sống với nhau. Vậy so sánh anh ấy với cháu bạn, ai quan trọng với cuộc đời bạn hơn? Đừng để bây giờ tình yêu thành thói quen lại đem nhau ra xét nét.

    Thời điểm này có lẽ bạn đang có nhiều vấn đề trong đầu quá nên bị ảnh hưởng đến tất cả mọi chuyện. Lúc nào cũng vậy, người mình thương yêu nhất lại hay phải nghe những lời đau lòng nhất từ mình. Nghĩ đơn giản hơn đi bạn à!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 12 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #17
    Cảm ơn chị.

    Hôm rồi việc thăm nhà cũng tiến hành suôn sẽ chị ah. Nhưng hai đứa em thì vẫn tình trạng này. Không hiểu sao từ khi lên chuyện cưới xin, em cảm thấy mình thay đổi nhiều, như muốn phản kháng, muốn vẫy vùng lần cuối vậy. Không biết các mẹ có như thế này trước ngày cưới không?

    Những điều trước đây em dễ dàng cho qua thì dạo này em lại thấy rất khó chịu vì nghĩ tới sau này mình sẽ phải sống chung với những thói quen này. Nói ra cho anh nghe thì luôn hứa sẽ thay đổi, nhưng rồi em thấy hình như bản chất con người khó thay đổi, năm bữa nữa tháng rồi đâu lại vào đấy. Em đơ luôn các mẹ ạ.

    Trước đây 2 ngày em có nói chuyện với anh, em nói muốn dừng việc cưới xin lại vì em thấy tương lai không mấy xa là sẽ li dị nếu hai đứa cứ trái chiều thế này. Anh nói việc đã nói người lớn hết rồi, anh cũng luôn cố gắng nhưng đôi khi hoàn cảnh không cho phép. Anh cũng công nhận ở thành phố này anh một thân một mình nên ỷ lại vào em, những lúc gây nhau anh cũng về nhà trọ một mình, không biết đi đâu, gặp ai, làm gì, riết sinh cọc tính. Về vấn đề công việc, sự nghiệp thì chắc vì em là người cầu tiến, ham làm nên đi đâu em cũng sống được, khá ngon lành. Anh thì bảo thủ, không chịu thay đổi, an phận. Vụ này thì khó mà giải quyết được, chỉ có việc chấp nhận hay không mà thôi. Em có nói với anh, cả hai phải hài hòa, không cần anh phải giỏi hơn em nhưng phải là cả hai cùng bước, nếu chỉ có 1 mình em liên tục bước tới, rõ ràng ngày mình sẽ càng xa nhau.

    Chuyện của tụi em thì đang dừng ở đây. Dạo này em stress kinh khủng. Hii. Ngày đám hỏi thì vào tháng 5, đám cưới tháng 11. Em cứ để tạm thòi theo ý người lớn, rồi từ từ suy nghĩ va trấn an mình. Nếu dừng lại thì rõ ràng đây cũng là cú sốc lớn cho mọi người và cho cả em. Chắc em không dám đối diện với nó các chị à.

    Cảm ơn các chị đã cho em lời khuyên nhé !
    • Avatar của myto
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 163 Bài viết

    • 157 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ Gốm Xem bài viết
    Sống chung 1 nhà , nhưng ăn riêng , ngủ riêng , ko cần hỏi han gì nhau , sắp có con đầu lòng , chị có điều kiện ko , biến đi đâu đó 1 thời gian , đi đà nẵng đà lạt , đẻ 1 mình cũng đc , cứ bảo tâm sinh lý mình ko ổn định , 2vc đang như thế phẫn uất chỉ muốn ( die ) xem a chồng chị có cần vợ con ko , mẹ chồng cần ko , a ta có bỏ công bỏ việc có rơi nc mắt ko , ..... biến mất , biến mất ko lời từ biệt ...............
    Các em gái trẻ thân yêu ơi.
    Đừng tự làm khổ mình như vậy. Đã là vợ chồng muốn gì cứ nói, ko phải ngại. Nếu cần chồng đưa đi khám thì cứ nói thẳng đấy là trách nhiệm, đừng tự đi rồi lại tủi thân, thích XXX với chồng thì đè nó ra mà làm, bảo là em thích anh ko cho thì em đi tìm chỗ khác, đừng có ngồi chờ rồi lại ấm ức....
    Nói chung, đàn ông họ ko để ý mấy cái chuyện lạt vặt ấy đâu...rồi sau này còn quên sinh nhật vợ, quên ngày cưới là chuyện thường...phải nhắc nhở thôi.
    Các em hãy tự giải phóng cho mình đi, đừng chuyện bé xé ra to tự làm khổ mình.
    Chúc các em vui vẻ
    • 45 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #19
    hihi mình có bầu còn bị chồng đánh bạn đã là gì mà tủi thân.mình cn khổ hơn bạn nhiều vẫn cắn răng để chịu đựng tất cả vì mình mong con mình có cha.nhiều lúc cũng tủi úp mặt vào gối khóc nhưng chỉ mệt thêm thui.lại ảnh hưởng tới con.đừng buồn nữa.ảnh hưởng tới con bạn đó.giờ con mình đã được 4 tháng.nó rất hay cười vì lúc bầu mình luôn cười nhiều.hihi.một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.cười nhiều bạn nhé cho con mình sau này mà.hihi
    • 96 Bài viết

    • 50 Được cảm ơn

    #20
    HUHu

    Chỉ chủ top ơi, ny em cũng hơn em 3 tuổi. Ty đẹp tiến tới hôn nhân đây, mà e nghiệm ra cũng đúng, hay khắc khẩu với nhau lắm. Em phân vân, chán đời quá. T_T

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2