Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Em đã viết xong Đơn xin ly hôn...

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 35.5K Lượt đọc
  • 210 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 5 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #201
    Ca 2 VC nha nay tre con qua!
    Phai can nhac that ky truoc khi viet cai gi do!
    BUT SA GA CHET!
    Anh ki khon hon mot ti la bo di, nhung cung chua khon lam, vi neu k muon LD thi dung de cap den don tu chu!
    Con dao 2 luoi day!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của meo_u'
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 1,896 Bài viết

    • 2,218 Được cảm ơn

    #202
    Trích dẫn Nguyên văn bởi DOTUANHUNG Xem bài viết
    Ca 2 VC nha nay tre con qua!
    Chứ theo bạn thì thế nào mới là người lớn? Nếu bạn ở vào hoàn cảnh chủ tóp (kéo dài lâu rồi chứ chả phải mới ngày một ngày hai), thì bạn chấp nhận chồng (vợ) bạn có "tri kỷ" kiểu đó à?
    • 93 Bài viết

    • 64 Được cảm ơn

    #203
    Tự nhiên hôm nay lại muốn viết gì đó...
    2 hôm nay trời mát mẻ, có lúc ngủ dậy lại thấy lất phất mưa...em thích mùa đông, em thích mưa...và những ngày vừa rồi, em lại có cảm giác mình là người thích cô đơn nữa??? Mỗi tối, sau khi nhóc con đã ngủ (ông xã ngủ riêng), em lại ngồi thêu thùa, em thấy ko buồn, em thấy căn phòng ấm cúng và đầy đủ...
    em đã xác định với bản thân mình rằng, giờ niềm vui và nỗi buồn của em sẽ gắn với những công việc khác, ko gắn với anh ấy nữa, em thấy thoải mái hơn...
    hôm qua, em đi mua thẻ tập aerobic. em sẽ cố gắng đi tập 1 tuần 3 buổi, em ko làm điều đó để thoát ra khỏi gia đình, ko phải để ít thời gian nghĩ đến anh, hay để chứng tỏ điều gì cả, đơn giản là vì em muốn tốt cho sức khỏe và tinh thần của em. Đôi khi em nghĩ lại, em còn trẻ, còn có sức khỏe, cv ổn định, con cái xinh xắn ngoan ngoãn, là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi...
    em nghĩ về cuộc hôn nhân của em. vẫn còn nhiều dấu chấm hỏi, còn nhiều mâu thuẫn và khúc mắc, nhưng em thừa nhận, trong những mâu thuẫn đó, ko phải ko có lỗi của mình. Lỗi của emlà đã làm mọi thứ ngày càng căng thẳng, lỗi của em là ko nhìn vào mặt tích cực của cuộc sống...
    nghĩ được như thế, em thấy em thanh thản hơn.

    ...
    Những ngày vừa rồi, chồng em đã chủ động nói chuyện với em. Khi mà em ko còn muốn để tâm đến anh í nữa, thì trong bữa cơm, trong lúc xem ti vi, anh ấy đã nói chuyện với em nhiều hơn, chủ động kể những câu chuyện về bạn bè, bình luận về nhiều sự kiện. Em, với phép lịch sự, vẫn đáp lại nhẹ nhàng, vui vẻ. Rồi có hôm nhà hàng xóm mời sang ăn cơm, lúc đó em đã ăn rồi, nhg anh í vẫn hỏi em có sang một lúc cho vui ko, em bảo "anh cứ sang trc đi", một lúc sau ko thấy em đâu, anh ấy lại chạy về gọi...
    Nói chung, em thấy anh í mỗi lúc tức giận và bực bội, thường nên để cho anh í tự nguôi ngoai...

    @ chị panda: đó cũng chínhs là câu hỏi mà em vẫn tự hỏi. bởi vì lúc bình thường, anh ấy đi về nhà lúc nào cũng trêu đùa em rất vui vẻ, thi thoảng nhìn trc nhìn sau ko thấy ai thì "sờ soạng" tí, là người ko thích đi đâu hay ko thích mua quà, nhg với em, nếu em thích gì anh ấy sẽ cố gắng, hoặc nếu ko đòi hỏi gì, khi đi công tác anh ấy cũng hay nghĩ ra cái gì đó để tìm mua tặng em. Nếu trong cs em có gì đó khiến anh ấy bực mình, thì anh hoặc là ko nói, hoặc là góp ý rất tế nhị, nói 1 câu là xong luôn... thế nên khi anh í tức giận, nói ra những suy nghĩ xấu về em như vậy, em cảm thấy rất bất ngờ và thất vọng.

    xét cho cùng, chồng em là người rất tốt, ko đến nỗi tệ như những gì mọi người cảm nhận ở trên kia. Nếu người chồng khác có khuyết điểm, thì chồng em cũng thế thôi, và khuyết điểm của anh í là đôi khi hơi cực đoan, tư tưởng cũ, quá nặng về gia đình...

    @ be bee: ko hiểu sao tớ cứ có cảm giác là be bee bằng tuổi tớ. cũng chưa đọc dc những post của bạn về chuyện tình yêu, nhg nghe các mẹ nói như thế là mình vui cùng bạn lắm. Ngày xưa những ý kiến của bạn lạnh lùng và rắn rỏi, đôi khi khiến tớ sợ, nhg dạo này đúng là tớ thấy khác nhiều rồi. tặng hoa cho mẹ nó :Rose:

    Nhà em giờ không khí đã vui vẻ hơn, và phần lón là nhờ...sự chủ động của anh ấy...
    em vẫn đang trên con đường "giác ngộ" lại cách yêu, cách nghĩ, cách sống của bản thân.
    Trước đây, em oán trách anh ấy quá nhiều. Giờ em nhận ra, em đang đổ hết lỗi của người khác cho việc mình ko hạnh phúc.
    trước đây, em tự dằn vặt mình tại sao anh ấy ko tin em, tại sao nghi ngờ em. Nhưng rồi em nghĩ lại, mình đã có một ngày nào thử tin anh ấy? đã một phút nào ko dò xét về mối qhe của anh ấy?
    Trước đây, em cho rằng sao anh ấy ko yêu em? sao anh ấy ko dành cho nhiều tc như với ngkhac? giờ nghĩ lại, ko ai có nghĩa vụ phải yêu thương em, ko có ai là có nghĩa vụ "phải" tốt với em, có lẽ em phải xem lại nhiều vấn đề, có thể em nghĩ em đã yêu anh ấy, hết lòng hết sức với anh ấy, nhưng thực tế những gì họ cảm nhận dc thì ko như vậy. Bởi nếu yêu, thì chắc là ko ai làm khổ người mình yêu như cái cách em dằn vặt anh í mỗi tháng 3 lần trong suốt 2 năm như vừa rồi...
    cho nên em mới nói, em vẫn chưa giác ngộ hết về cách nghĩ, cách yêu, cách sống của mình...
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Buu
    • Buu
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 994 Bài viết

    • 3,120 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #204
    Hiiii tình hình có vẻ tốt đẹp lên rồi nhỉ
    Chúc chị hạnh phúc nha , cố gắng lên .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,773 Bài viết

    • 6,853 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #205
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Cafe thang' 10 Xem bài viết
    Tự nhiên hôm nay lại muốn viết gì đó...
    2 hôm nay trời mát mẻ, có lúc ngủ dậy lại thấy lất phất mưa...em thích mùa đông, em thích mưa...và những ngày vừa rồi, em lại có cảm giác mình là người thích cô đơn nữa??? Mỗi tối, sau khi nhóc con đã ngủ (ông xã ngủ riêng), em lại ngồi thêu thùa, em thấy ko buồn, em thấy căn phòng ấm cúng và đầy đủ...
    em đã xác định với bản thân mình rằng, giờ niềm vui và nỗi buồn của em sẽ gắn với những công việc khác, ko gắn với anh ấy nữa, em thấy thoải mái hơn...
    hôm qua, em đi mua thẻ tập aerobic. em sẽ cố gắng đi tập 1 tuần 3 buổi, em ko làm điều đó để thoát ra khỏi gia đình, ko phải để ít thời gian nghĩ đến anh, hay để chứng tỏ điều gì cả, đơn giản là vì em muốn tốt cho sức khỏe và tinh thần của em. Đôi khi em nghĩ lại, em còn trẻ, còn có sức khỏe, cv ổn định, con cái xinh xắn ngoan ngoãn, là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi...
    em nghĩ về cuộc hôn nhân của em. vẫn còn nhiều dấu chấm hỏi, còn nhiều mâu thuẫn và khúc mắc, nhưng em thừa nhận, trong những mâu thuẫn đó, ko phải ko có lỗi của mình. Lỗi của emlà đã làm mọi thứ ngày càng căng thẳng, lỗi của em là ko nhìn vào mặt tích cực của cuộc sống...
    nghĩ được như thế, em thấy em thanh thản hơn.

    ...
    Những ngày vừa rồi, chồng em đã chủ động nói chuyện với em. Khi mà em ko còn muốn để tâm đến anh í nữa, thì trong bữa cơm, trong lúc xem ti vi, anh ấy đã nói chuyện với em nhiều hơn, chủ động kể những câu chuyện về bạn bè, bình luận về nhiều sự kiện. Em, với phép lịch sự, vẫn đáp lại nhẹ nhàng, vui vẻ. Rồi có hôm nhà hàng xóm mời sang ăn cơm, lúc đó em đã ăn rồi, nhg anh í vẫn hỏi em có sang một lúc cho vui ko, em bảo "anh cứ sang trc đi", một lúc sau ko thấy em đâu, anh ấy lại chạy về gọi...
    Nói chung, em thấy anh í mỗi lúc tức giận và bực bội, thường nên để cho anh í tự nguôi ngoai...

    @ chị panda: đó cũng chínhs là câu hỏi mà em vẫn tự hỏi. bởi vì lúc bình thường, anh ấy đi về nhà lúc nào cũng trêu đùa em rất vui vẻ, thi thoảng nhìn trc nhìn sau ko thấy ai thì "sờ soạng" tí, là người ko thích đi đâu hay ko thích mua quà, nhg với em, nếu em thích gì anh ấy sẽ cố gắng, hoặc nếu ko đòi hỏi gì, khi đi công tác anh ấy cũng hay nghĩ ra cái gì đó để tìm mua tặng em. Nếu trong cs em có gì đó khiến anh ấy bực mình, thì anh hoặc là ko nói, hoặc là góp ý rất tế nhị, nói 1 câu là xong luôn... thế nên khi anh í tức giận, nói ra những suy nghĩ xấu về em như vậy, em cảm thấy rất bất ngờ và thất vọng.

    xét cho cùng, chồng em là người rất tốt, ko đến nỗi tệ như những gì mọi người cảm nhận ở trên kia. Nếu người chồng khác có khuyết điểm, thì chồng em cũng thế thôi, và khuyết điểm của anh í là đôi khi hơi cực đoan, tư tưởng cũ, quá nặng về gia đình...

    @ be bee: ko hiểu sao tớ cứ có cảm giác là be bee bằng tuổi tớ. cũng chưa đọc dc những post của bạn về chuyện tình yêu, nhg nghe các mẹ nói như thế là mình vui cùng bạn lắm. Ngày xưa những ý kiến của bạn lạnh lùng và rắn rỏi, đôi khi khiến tớ sợ, nhg dạo này đúng là tớ thấy khác nhiều rồi. tặng hoa cho mẹ nó :Rose:

    Nhà em giờ không khí đã vui vẻ hơn, và phần lón là nhờ...sự chủ động của anh ấy...
    em vẫn đang trên con đường "giác ngộ" lại cách yêu, cách nghĩ, cách sống của bản thân.
    Trước đây, em oán trách anh ấy quá nhiều. Giờ em nhận ra, em đang đổ hết lỗi của người khác cho việc mình ko hạnh phúc.
    trước đây, em tự dằn vặt mình tại sao anh ấy ko tin em, tại sao nghi ngờ em. Nhưng rồi em nghĩ lại, mình đã có một ngày nào thử tin anh ấy? đã một phút nào ko dò xét về mối qhe của anh ấy?
    Trước đây, em cho rằng sao anh ấy ko yêu em? sao anh ấy ko dành cho nhiều tc như với ngkhac? giờ nghĩ lại, ko ai có nghĩa vụ phải yêu thương em, ko có ai là có nghĩa vụ "phải" tốt với em, có lẽ em phải xem lại nhiều vấn đề, có thể em nghĩ em đã yêu anh ấy, hết lòng hết sức với anh ấy, nhưng thực tế những gì họ cảm nhận dc thì ko như vậy. Bởi nếu yêu, thì chắc là ko ai làm khổ người mình yêu như cái cách em dằn vặt anh í mỗi tháng 3 lần trong suốt 2 năm như vừa rồi...
    cho nên em mới nói, em vẫn chưa giác ngộ hết về cách nghĩ, cách yêu, cách sống của mình...
    tuyệt vời!

    Em đọc bài mới của chị mà thấy mình cũng hạnh phúc xốn xang cùng chị , heheee. Vậy là chị đã làm được điều quan trọng nhất rồi, đó là thả lỏng cho tâm hồn mình bình yên, hướng tới cuộc sống độc lập và tự tìm niềm vui cho bản thân. Chị ơi, sắp tới mùa đông trời lạnh lắm nhưng đừng bỏ buổi tập earobic nào nhé, tập cái đó sẽ thấy mình tràn đầy sức sống và yêu đời lắm đấy. À, chị thử lang thang hiệu sách và tìm sách đọc xem sao, những cuốn sách về món súp tâm hồn, cuộc sống, niềm tin và nguyên tắc ứng xử ấy (đừng đọc tiểu thuyết tình yêu buồn nha, đọc cái đó càng ngày càng buồn thêm), điều đó giúp mình nhìn cuộc sống trên nhiều khía cạnh và tích cực hơn đó chị. Đôi khi, những vấn đề mà các chị em WTT không giúp được mình, thì đọc sách lại khiến mình tự ngộ ra được. Em mong được nghe những tin vui của chị :LoveStruc:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 762 Bài viết

    • 465 Được cảm ơn

    #206
    Trích dẫn Nguyên văn bởi leo_tiger4424 Xem bài viết
    Vấn đề là, dù chị nói, dù chị muốn cố gắng, nhưng vượt qua bản thân và cảm xúc của mình khó lắm đấy. Dù chị làm thế nào, trong đầu chị những điều đã qua cũng sẽ trở lại. Chị vẫn sẽ bị ám ảnh, vẫn bị dày vò, vấn nghĩ ngợi, vẫn khổ tâm, nghi ngờ, và khi mà chị như thế, chị ko thể vui vẻ mà hàn gắn, ko thể nén mình lại được, dù lòng chị muốn thế. Em nói vậy vì em cũng trải qua cảm giác ấy, đến giờ vẫn vậy, vẫn luôn nghĩ ngợi, ám ảnh.
    Chồng chị chắc chắn khó thay đổi tình cảm với người kia lắm, cái tình cảm như thế, chắc chẳng bao giờ dứt đc nhau ra đâu, nhất là khi người ta làm việc cùng nhau, ngày nào cũng gần gũi nhau, chia sẻ mọi điều với nhau.
    Em nghĩ thế, bởi vì em vẫn đang chứng kiến chuyện như vậy. Người chồng lúc nào cũng về đúng giờ, yêu thương con hết mực, gia đình rất đầm ấm, cuối tuần chả đi chơi đâu, nhưng anh ta ngoại tình, tình cảm công sở mà. Và người phụ nữ kia cũng thế, cũng có gia đình, con cái, nhưng họ vẫn đến với nhau. Em thấy đau khổ cho người vợ ở chỗ ngoài việc cặp bồ thì họ coi nhau như tri kỷ, chia sẻ mọi chuyện với nhau, quan tâm nhau kinh khủng. Phụ nữ mình làm sao chấp nhận người chồng như vậy được. Đàn ông vốn dĩ là giống tham lam, cái gì gần miệng thì ko tha bao giờ, nhưng bảo mất đi cái gì cũng tiếc lắm.
    Túm lại, em nghĩ mọi chuyện là ở chồng chị thôi, thật sự anh ta chẳng muốn bỏ ai, sống quá ích kỷ. Kể cả khi chị có thay đổi, anh ta cũng ko từ bỏ đc cái tình cảm kia đâu, vẫn vậy thôi, đừng hy vọng mình thay đổi, hàn gắn mà chồng quay đầu lại, từ bỏ tình cảm đó. Nếu làm được thì anh ta đã làm lâu rồi.
    Nếu chị muốn có gắng, vì tình cảm vẫn còn, vì con cái, em vẫn ủng hộ chị. Dù sao cũng là suy nghĩ, thà mình cố một lần rồi thôi còn hơn ko làm gì cho nó. Nhưng hãy nhớ, đừng bao giờ chấp nhận một tình cảm nửa vời.
    Những dòng đỏ rất giống tấm trạng của mình, nói là tha thứ, cố gắng chấp nhận để sống mà vẫn day dứt, vẫn đau khi nghĩ đến những lúc họ bên nhau. Buồn vì mồm chồng bảo vẫn yêu vợ mà sao lại đi làm thế. Rất khó có thể kìm nén đc cảm xúc của mình để cuộc sống trở lại như ngày xưa :Crying:
    chika11 :Rose: Ba mẹ là lá chắn, che chở suốt đời con:Rose:chika10

    GjFAp7

    NB: 3,5kg - 1M: 5kg - 2M: 6kg - 3M14D: 7,4kg - 4M: 7,8kg - Lẫy - 4,5M: 8kg - 9M: 9kg 70cm vịn và đứng dựa tường -13,5M- đi vài bước rồi bò cho nhanh, 10kg non vì ốm ho quặt quẹo 2 tuần
    Qd4dp7
    • Avatar của Tôm yêu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 147 Bài viết

    • 296 Được cảm ơn

    #207
    Đọc từ đầu đến cuối, nói thật vấn đề là từ chị. Rất may đến cuối thấy chị có vẻ đã đi đúng hướng. Chúc mừng chị. Have fun!

    Với những cảm xúc đấy em nghĩ chị đã bỏ qua nhiều điều,những điều thực sự quan trọng với chị: như tận hượng 1 năm đầu đời của con gái chẳng hạn....

    Xin lỗi nhưng em thấy chị có nhiều suy nghĩ tiêu cực, cách xử lý không đúng:

    -Bản chất tình cảm của chị là không chịu chấp nhận, ghen với quá khứ của chồng. Khi không muốn chồng còn bất kỳ quan hệ nào với người kia thay vì vợ chồng bàn bạc chuyển đổi công việc thì chị lại yêu cầu họ làm việc chung nhưng không có bất kỳ quan hện nào thì điều này là không thể và không giám sát đc. Nếu điều kiện không cho phép chồng chị thay đổi công việc thì chỉ còn cách chị phải chấp nhận quan hệ trên công việc của họ thôi. Đâu thể bắt người khác làm theo ý mình được, chỉ có thể thay đổi mình thôi.

    -Thay vì tận hưởng cuộc sống, tận hưởng sự quan tâm chăm sóc cũng như đáp lại điều đó với chồng thì chị lại biến cuộc sống gia đình thành địa ngục. Thật kinh khủng! Chồng chị còn hiền chứ nếu em ở trong hoàn cảnh đấy chắc em tìm mọi cách để không phải ở nhà.

    -Như chị nào đấy trên này kể chuyện là không tin được chồng. Em đồng ý. Nhưng vấn đề ở chỗ không tin hoàn toàn được chồng thì mình làm gì? Nghi ngờ, tra hỏi, thuê thám tử? Mệt người, tốn tiền và mất thời gian. Mỗi lần em nghi ngời chồng là lại một lần tự dặn mình phải độc lập: cả về tài chính và tinh thần luôn ở trong tình trạng sẵn sàng.

    Mà em xin lỗi chị, "chị có nhiều thời gian rảnh lắm ah?". Như em chả thấy có thời gian mà nghĩ lung tung chứ ở đấy mà nghi ngờ, theo dõi chồng. Ngoài thời gian đi làm em còn phải đi học thêm, đi tập earobic, shopping cf với bạn bè, đi làm đẹp, đọc sách... rùi còn rất nhiều kế hoạch làm việc, kinh doanh, du lịch và đặc biệt là thời gian toàn tâm toàn ý cho con.

    Cuộc sống có bao nhiêu điều thú vị mà thời gian thì ít lắm.
    • 93 Bài viết

    • 64 Được cảm ơn

    #208
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tôm yêu Xem bài viết
    Mà em xin lỗi chị, "chị có nhiều thời gian rảnh lắm ah?". Như em chả thấy có thời gian mà nghĩ lung tung chứ ở đấy mà nghi ngờ, theo dõi chồng. Ngoài thời gian đi làm em còn phải đi học thêm, đi tập earobic, shopping cf với bạn bè, đi làm đẹp, đọc sách... rùi còn rất nhiều kế hoạch làm việc, kinh doanh, du lịch và đặc biệt là thời gian toàn tâm toàn ý cho con.

    Cuộc sống có bao nhiêu điều thú vị mà thời gian thì ít lắm.
    Mình không có nhiều thời gian rảnh bạn rạ. Một tuần của mình luôn chất ních bởi nhiều kế hoạch công việc, kinh doanh, hỗ trợ một vài dự án của bạn bè, gặp gỡ đối tác, đi mua sắm, làm đẹp, và dành thời gian cho con...Mình cũng ko rảnh rỗi chỉ để ngồi vẽ ra chuyện này chuyện kia, ghen tuông vớ vẩn với chồng mà nghĩ ngợi làm gì. Nghe bạn nói, có vẻ như bạn chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh như mình, hay như một người phụ nữ nào đã bị tổn thương vì bị chồng ngoại tình.
    Ở đây, mình ko muốn phân trần với bạn rằng tại sao mình bị tổn thương. Mình ko muốn nhắc lại những sự thật phơi bày trước mắt mình khi mới hạnh phúc sau đám cưới chưa được đến 1 tháng, và phải đeo đuổi nỗi đau đó đến hết cuộc đời này, bởi chồng mình chưa một ngày nào rời xa người phụ nữ kia??? Mình chỉ muốn nói với bạn rằng, ko phải mình ko nghĩ được như bạn. Nhưng để làm được như thế, để quên nỗi đau của mình đi mà sống vui trong hoàn cảnh đó, thì ko phải chuyện dễ dàng.
    Dẫu sao, cũng cảm ơn bạn vì đã hiểu rằng mình đang muốn thay đổi. Bởi vì sao? Bởi vì lâu nay mình vẫn băn khoăn giữa hai con đường: cố gắng hay từ bỏ? Khi ta chưa biết nên theo con đường nào, thì sẽ rất hoang mang và manh động.
    Mình cũng rất mong có được cuộc sống thoải mái và tinh thần lạc quan như bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meiukun
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 64 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #209
    em thì đang muốn ly hôn vì cuộc sống ở gia đình nhà chồng, chị nào có mẫu đơn xin ly hôn và trình tự thủ tục ly hôn thì làm ơn gửi link cho em download với ạ
    em cảm ơn nhiều
    • Avatar của B0LD9780
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 59 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #210
    ra Tòa án của Quận mua nhé đồng chí (15K) mua 2 cái cho chắc cú nhỡ khai sai
    The.Fighter
    • 148 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #211
    Hì, đến khi các bạn có em bé, lúc đó khó có thể ... đùa bằng cách viết đơn lắm.