TIN TÀI TRỢ.

Em có nên ly hôn không ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.83K Lượt đọc
  • 102 Trả lời

  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 15 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Chào các chị !

    Em nhờ các chị tư vấn giúp em chuyện của gia đình em. Hiện tại em đang rất đau khổ. Em sinh cháu được 8 tháng rồi, em và mẹ chồng em không hợp nhau từ ngày em về làm dâu. Hồi em sinh cháu được tháng đầu tiên, mẹ chồng em ở quê lên chăm em nhưng trong tháng này hai mẹ con đã xích mích nhau nhiều lắm nên cuối cùng hết 1 tháng bà bỏ về quê. Em thì nóng tính, thẳng thắn không ưa thì nói luôn nhưngn ói xong là quên ngay chứ không để bụng; còn mẹ chồng em thì hay dè chừng, giữ ý và để bụng, cố chấp. Ở đời đã không hợp nhau thì kiểu gì cũng gây ra chuyện. Vì vậy khi mẹ chồng em giậnem bỏ về quê em đã đau hết cả đầu vì chồng em quay sang nhiếc móc, nói em ko ra gì cả. Em ngẫm thấy em cũng có lỗi nên đã chủ động gọi điện về xin lỗi mẹ chồng em.
    Bắt đầu thời điểm sau tết bà giúp việc trông con em xin phép ko trông cháu nữa thì mẹ chồng em phải lên chăm cháu taạmthời 1 thời gian. Thực tình bà ko muốn lên đâu vì em và bà ko bao giờ có thể hợp nhau được nên bà cũng ko thích lên trông. Nhưng bố chồng em và họ hàng nhà chồng em khuyên bà là nên lên HN chăm cháu 1 thời gian chứ ai lại để ông bà ngoại chăm như vậy người ta lại nghĩ mình thiếu trách nhiệm. Vậy là bà cũng lên. Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Thời gian đầu cũng mấy lần em và mẹ chồng em xô xát với nhau vì cách bà ko biết chăm cháu. Em thì nói với bà là nhà lắm ruồi muỗi thì bà cố gắng bảo quản các dụng cụ ăn uống cho cháu nhưng bà toàn quên. Thế là có lần đang nấu cơm em thấy bà buông bình sữa đang cho cháu bú dở xuống đất nhưng ko đậy nắp thế là em ba chân bốn cẳng phi từ trong bếp chạy ra để đậy nắp bình sữa lại. Thực ra khi đó em đang nấu cơm nên phản xạ tự nhiên là chạy nhanh ra rồi để quay vào nấu tiếp. Nhưng mẹ chồng em lại cho là em hành động như vậy tỏ ý coi thường bà ko giữ vệ sinh cho cháu, thế là 2 mẹ con đâm ra lại to tiếng với nhau. Rồi việc cho cháu ăn theo giờ: nhà em chưa mua đồng hồ treo tường thì bà bảo ko có đồng hồ nên bà ko biết nhìn giờ để cho ăn. Em liền đi mua ngay 1 cái to tướng treo lên, vậy mà chiều đi làm về bà lại hỏi thế liệu mấy tiếng cho cháu ăn một lân đây (bà chăm cháu được 4 tuần rồi mà còn hỏi em như vậy). Em nghe đã thấy sôi cả máu lên rồi vì em đi làm cả ngày, bà thì ở nhà cả ngày với cháu thì bà phải liệu mà cho cháu ăn vì nó mỗi ngày nhu cầu ăn một khác, bây giờ lại quay sang hỏi em với thái độ có vẻ rất khó chịu. Sau vụ này em và bà cũng hoà bình. Và có một lần sau đó 2 mẹ con ngồi nói chuyện rất thẳng thắn với nhau về tất cả các sự kiện trước đây cho đến bây giờ tái ao 2 mj con lại hay gây mất đoàn kết. Sau vụ này em cũng hiểu ra rằng bà cũng ko có ý gì cả đâu, với lại bà là người sinh ra chồng em nên em cũng nhận ra mình ko nên làm bà buồn nhiều nữa, kệ bà muốn làm gì thì làm vì bà có ở với em lâu dài đâu. Cho đến ngày 7/3 vừa rồi, hai vợ chồng em đi ăn cưới nhà ông chú về, mẹ em có gói cho 1 đĩa xôi và 1 con gà mang về. Chồng em hôm đó lại rất nhiều việc ở cơ quan phải làm thêm ở nhà nên đã đi xe về trước (2 vợ chồng đi 2 xe), thực ra chồng em có nói là anh về trớc đây nhưng em ko nghe thấy. Thế là trên đường về em tức lắm, vừa tức vì chồng đi về trước em phải đi xe một mình về, thứ hai là chồng chưa mua hoa tặng em trong khi đó ngày 8/3 em phải chủ động nói với chồng em mua hoa tặng mẹ vợ và mẹ chồng (chồng em còn hỏi em định tặng gì cho mẹ chồng thì chắc mới mua hoa tặng mẹ em?). Chồng em cầm bó hoa tặng mẹ chồng về trước nên em nghĩ điên lắm đáng lẽ 2 vợ chồng cùng về để tặng thì hay hơn đằng này đi về trước và có khi tặng rồi cũng nên. Về đến nhà em mặt nặng mày nhẹ, cằn nhằn về chuyện về trước về sau và vụ 8/3. Chồng em nói thôi ko cằn nhằn nữa nếu ko ăn đòn bây giờ.(vì hiện đchồng em đang rất nhiều việc và mệt nữa) Em đang sôi máu sẵn nên nói là anh mà đánh tôi thì đã có pháp luật liệu có chạy trốn được ko, gia đình tôi để yên cho anh à. Anh thấy các chú tôi thế nào? Chồng em nghe thấy thế cũng sôi máu lên nói luôn: tao nóimày có nghe ko? Ôi trời lần thứ mấy ko biết chồng em xưng hô như vậy nên em chạy vào nhà nói với mẹ chồng em rằng anh ý gọi con là mày xưng tao. mẹ chồng em chưa hiểu đầu đuôi thế nào và có nói những ngày này các con ko để cho mẹ yên à. Em làm ầm lên và khóc rất to, nói rằng anh được ăn học tử tế mà anh nói vợ anh như thế à, cái đó chỉ dành cho những kẻ ko có học mới nói thế. Trong lúc nóng giận em đã hỏi mẹ chồng em xem chồng em nói thế nghe có được ko, ở nhà bố đã nói mẹ như thế bao giờ chưa? Mẹ chồng em điên lắm vì bà cũng thương con trai đang nhiều việc nhưng phải bỏ cả ngày trời để đi dự đám cưới, bây giờ về nhà lại còn bị em cằn nhằn nên bà quay ra bênh vực con trai luôn: Mẹ ko biết ở đây phong tục thế nào chứ ở quê mẹ phong tục tập quán vợ chồng mày tao, anh tôi là chuyện bình thường chẳng có việc gì cả. Em điên lên nói lại: mẹ ơi trước hết chuyện con sai hay đúng để sau con sẽ nói với mẹ nhưng mẹ hãy xem lại vợ chồng mày tao liệu có nghe được ko? Thế là em khóc to lắm và tronglúc ko kiềm chế được em đã cầm điện thoại gọi về nhà bố mẹ đẻ em kể lại sự tình và xin phép bố mẹ em mai cho em về bên nhà ở. Bố mẹ em nói qua điện thoại là bình tĩnh, ko có chuyện gì đâu, chuyện đó là bình thường thôi. (trấn an em thôi mà chưứem biết bố mẹ cũng đau lòng lắm vì vừa ở nhà bên này về còn vui vẻ mà). Em quay sang nói với mẹ chồng em rằng; mẹ ơi mai con xin phép mẹ cho con và cháu về bên nhà con. Các chị có biết mẹ em nói gì k? Đây là nhà bố mẹ con mua cho con, con đi thì cứ việc đi, cần gì phải xin phép mẹ. Em nói lại: Mẹ ơi, con là con của mẹ, con đi hay ở con cũng phải xin phép mẹ nếu ko mẹ lại bảo con là hỗn láo. Mà nhà này bố mẹ con cho cả 2 vợ chồng con chứ ko phải cho riêng con nên mẹ nói thế ko được đâu mẹ ạ. Đến bữa cơm, em nghĩ đơn giản chắc mọi người đều chán nản rồi nên chẳng muốn ăn đâu, vì sự việc xẩy ra xong mẹ chồng em vào giường nằm. Em thật sơ suất nên chỉ lấy mỗi đĩa xôi ra thôi , còn con gà em lấy ra rồi nghĩ thế naà lại cất đi vì có chặt ra rồi lại cất đi thôi nên ko lấy ra nữa. Vào bữa cơm chồng em hỏi sao ko mang thịt gà ra để mẹ ăn, tâm trạng em lúc đó rối bời cũng chẳng nghĩ cho thấu đáo, mẹ chồng em nói là thôi ko phải mang ra, như người ta thì em phải đứng lên mà lấy ra ăn đi nhưng đằng này em cũng vô tư nghĩ cả nhà chẳng ai ăn đâu nên ko nói già cả. Tối đó ko biết do em đòi về nhà bố mẹ em hay do con gà mà mẹ chồng em đòi sáng mai bà về quê sớm. Mặc kệ con em chưa có ai chăm nom. Sáng hôm sau, chồng em đưa mẹ em ra ô tô. Em cũng chỉ chào mẹ em thôi chứ ko can ngăn bà đừng về quê lúc này. Thực sự lúc đó em cũng giận bà lăm vì lúc 2 vợ chồng nói nhau như vậy bà lại ko phân tích phải trái mà lại đổ thêm dầu vào lửa, động viên con trai nói năng kiểu vậy. Trưa chồng em về, cầm ngay bó hoa tối qua chưa kịp tặng mẹ chồng em lẳng ra sân. Em dọn cơm trưa ra ăn, râtá vô tư em chặt thịt gà ra. Chưa kịp gắp miếng nào thì chồng em cầm cả đĩa thịt gà ném đi và nói là mày chờ mẹ tao về rồi mới mang thịt gà ra ăn à, mày coi mẹ tao ko bằng ôsin. Mày là đò con lợn, tại sao tao lại lấy một con lợn về để làm vợ. Tao thách cả lò nhà mày đấy, tao còn đánh mày trước mặt bố mẹ mày cơ. Em choáng váng và tủi thân quá. Lúc đó em mới giật mình vì chuyện con gà tối qua. Em chỉ nói rằng mày là thằng khốn nạn. Sau đó em dọn đồ của 2 mẹ con, chồng em thì lấy xe máy đi đâu ko rõ, em có viết một bức thư để lại và nói rằng cuộc sống kođơn giản như em nghĩ. Em nghĩ đơn giản mọi người đều mệt mỏi nên ko ăn thịt gà chứ ko hề có ý đồ gì cả...Từ đó đến nay 2 tuần rồi, chồng em ko hề qua nhà bố mẹ đẻ em, chỉ duy nhất từ đầu tùan vừa rồi dẫn bà giúp việc ở quê lên qua nàh bố mẹ em. ko biết nói gì với bố em ko nhưng bố em trông có vè buồn buồn. Ngay cả đến con, chỉ có ngày vừa rồi tranh thủ qua chơi với nó 10' vào buổi sáng khi nhà ko có ai. Đã gần 2 tuần nay em và bà ngoại tranh thủ xin nghỉ nửa ngày để chăm con. Bố mẹ em cũng rất giận chồng em, bố mẹ chồng em cũng đang rất giận em nên ko hề alô cho em gì cả.
    Em đang rất mông lung và đau đầu. Tinh thần của em giảm sút, hiện em đang bị stress rất nặng, vừa chuyện gia dình, vừa chuyện công việc thì nhiều và phải xin nghỉ liên tục. Em nhờ các chị cho em 1 lời khuyên bổ ích để em có thể đi đúng hướng. Em vừa muốn ly dị chồng (vì cứ nghĩ đến những lời chửi em em lại thấy buồn và tủi thân vì bị xúc phạm), nhưng vừa nghĩ đến con em còn bé quá liệu như vậy có làm tổn thương đến nó sau này k? Em thì ko muốn làmlành với chồng em vì em thực sự ghê tởm con người của chồng em, em ko ngờ chồng em lấy một con lợn như em về làm vợ. Ôi em đau khổ quá. Mong lời khuyên bỏ ích cho em.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của tami
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 29 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Thế này nhé, bạn thử nhờ ai đó đóng vai bạn (con dâu) còn bạn vào vai người chồng và mẹ chồng. Bạn sẽ hiểu chồng bạn và mẹ chồng chịu ko nổi sự láo léo, vô tâm, trẻ con và hiếu thắng của bạn rồi.Bạn mà hô li dị, chồng bạn kí đơn ngay.
    • Avatar của mesarang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,770 Bài viết

    • 1,187 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    thật sự khó thể thông cảm cho bạn nếu như mọi việc đúng như bạn kể, có lẽ bạn nên nói chuyện với chồng để có cách giải quyết tốt hơn. Nếu ly hôn có lẽ sau này bạn sẽ là người ân hận :Smiling:
    • Avatar của cordaid
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 617 Bài viết

    • 907 Được cảm ơn

    #4
    Con bé này sai lè còn ăn vạ...

    Em phải cám ơn trời là chồng em mới chỉ gọi yêu em là con lợn bé bỏng của anh, chứ chưa táng cho em một cái... để mà em lôi pháp luật ra dọa chồng...

    Li dị à, chẳng biết ai muốn li dị ai chứ thật thằng chồng em chịu đựng thế cũng là giỏi.
    • Avatar của mecuaem
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 137 Bài viết

    • 229 Được cảm ơn

    #5
    Chắc chồng em là người cục tính, lúc tức lên thì ăn nói bạt mạng, cho thoả cơn tức giận. Mẹ chồng hay tự ái thế thì cũng sợ thật. Nhung ko nen quyet dinh gi luc nay em ạ.
    • 235 Bài viết

    • 59 Được cảm ơn

    #6
    Nói thật nhé, bạn đúng là trẻ con vô cùng, bạn mà là em dâu mình chắc bạn toi rồi. Mình thấy mẹ chồng bạn quá tốt và chắc bà thấy lép vế với gia đình bạn còn chồng bạn thì quá hiền đấy. Mình cũng không hiểu tại sao bố mẹ bạn lại giận chồng bạn vì người có lỗi là bạn, bạn ko biết cách cư xử gì cả.
    • Avatar của Justin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 75 Bài viết

    • 175 Được cảm ơn

    #7
    Mình thích tính cách của ông xã bạn. Hy vọng bạn sẽ giải thoát cho anh ấy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,528 Bài viết

    • 560 Được cảm ơn

    #8
    hì, trong chuyện này thì đúng là chị... sai rùi, chị nên nói chuyện thẳng thắn với chồng, với mẹ chồng để tìm cách giải quyết. thực ra thì chồng chị cũng hơi... nóng nhưng thường thì người đàn ông nào vào hoàn cảnh đó cũng tương tự vậy thui, nếu là bố em chắc còn kinh dị hơn í chứ
    • 684 Bài viết

    • 474 Được cảm ơn

    #9
    anh chồng cũng ko đúng, tức gì cũng ko được ăn nói kiểu vô học như vậy (thách cả lò, mày tao với vợ...), còn cô vợ thì chắc được bố mẹ chiều, hơn nữa xung đột văn hoá, cách sống giữa nông thôn và thành phố ko dễ dàng san lấp.
    Tất cả đều sai hết, nên bây giờ im lặng là vàng, thời gian sẽ làm nguôi ngoai đi, còn nếu thời gian làm cho mọi thứ càng thêm ngứa mắt thì hãy tính chuyện khác (với điều kiện các bên cùng nhịn )
    • 3,304 Bài viết

    • 1,347 Được cảm ơn

    #10
    Qua lời văn mình lại thấy chủ topic có vẻ như là người chồng hơn.
    Vì mọi việc bạn kể đều thấy người chồng & MC đều có lý do, còn bạn thì sai lè lè.
    odQrodQrp7
    pVoPp7

    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 343 Bài viết

    • 233 Được cảm ơn

    #11
    ôi mình thấy thương mẹ chồng bạn quá, mình mà là bà thỉ chả bao giờ mình trông con cho bạn. Mình mà là bố mẹ bạn thì chả bao giờ mình cho bạn về nhà, còn mình mà là chồng bạn thì mình ko bao giờ làm lành với bạn. Mình thấy đàn ông trong trường hợp của bạn mà hành động như thế là còn nhẹ đấy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Noel2006
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 151 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #12
    Cô này mà ở với mẹ đẻ cũng không xong chứ đừng nói mẹ chồng.
    Tội nghiệp cho anh chồng bạn.
    Kiểu này không chóng thì chày anh ta sẽ ra đường kiếm một cô khác. Rồi thì tan nát hơn.
    Tính người thì khó đổi lắm bạn ạ.
    • Avatar của Noel2006
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 151 Bài viết

    • 79 Được cảm ơn

    #13
    À quên, câu hỏi của em là "Em có nên ly hôn không???" thì lời khuyên là "Nên, rất nên"
    • 4,035 Bài viết

    • 2,051 Được cảm ơn

    #14
    Khổ thân em quá! Em có thấy là mình sai không? Nếu anh (và nhiều người đàn ông bình thường khác) là chồng em thì em đã bị đánh từ tối hôm trước rồi. Chồng em thế là hiền đấy. Nếu em mà không chủ động làm lành và sửa tính đổi nết đi thì em sẽ "phải" ly hôn đấy!
    • 31 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #15
    Bạn nên suy nghĩ lại đi không phải cứ mỗi lần cãi nhau bạn lại muốn ly hôn, chuyện sảy ra không thể đổi lỗi hết cho chồng bạn. ban đã không khéo léo để sử lý bạn làm ầm lên như thế dẫn đến tình trạng như hôm nay. Mình nghĩ bạn nên nói chuyện với chồng và tìm ra cách giải quyết tốt nhất còn đối với mẹ chồng bạn nên xin lỗi và dàn hoà với bà
    • Avatar của tandh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 84 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #16
    Hic đúng là giận quá mất khôn, ai cũng có tý sai nhưng chỉ là sai nhiều và ít thôi. Bạn biết chồng bạn mệt mỏi và nhiều cv nhưng lại làm ầm lên trong lúc đó thì thiệt là vô tâm quá, còn mẹ chồng bạn đôi lúc vì thua kém gia đình bạn nên có những tự ái của bà, bạn nên thông cảm cho mẹ chồng bạn. Trong trường hợp này bạn sai đó bạn à, qua cách nói chuyện mình hiểu bạn là người cũng biết chuyện chứ kg đến nổi nào những vì những phút giận hơn bốc đồng mà nên thế, hãy bình tâm suy nghĩ lại rồi nói chuyện với chồng hy vọng mọi chuyện sẽ tốt!
    • Avatar của niver
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 301 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #17
    Chuyện con gái thành phố lấy chồng quê là hay thế này lắm, mong bạn suy sét cho kỹ càng nhé.
    • Avatar của meotuyet
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,224 Bài viết

    • 402 Được cảm ơn

    #18
    vấn đề này ban sai nhiều hơn đúng, chắc là đến 95% là bạn sai, mìh thấy mẹ chồng và chồng bạn rất tốt, nhiêù người mong có mẹ chồng như bạn mà không được, ngay cả vấn đề mới có như vậy mà bạn đã hỏi là có nên lý hôn hay không là bạn đã sai hoàn toàn rồi, bạn ích kỷ quá, chỉ nghĩ đến bản thân, phải nghĩ đến con nữa chứ, đừng trẻ con nữa, bạn cứ thoải mái thì cs sẽ thoải mái theo ý bạn thôi.
    • Avatar của totetcun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 599 Bài viết

    • 152 Được cảm ơn

    #19
    Chắc bản thân bạn cũng nhận ra bạn sai rồi phải không? Nếu mẹ chồng bạn là mẹ đẻ của bạn, còn bạn có một người em dâu như bạn, thì bạn có thấy thương xót mẹ mình ko? Tiên trách kỷ hậu trách nhân, dù có thế nào, khi mẹ chồng đang ở đó mà gọi điện xin phép bố mẹ đẻ về nhà là một hành động coi thường chồng và mẹ chồng. Chuyện gia đình bạn ko có gì là to tát, nhưng chính bạn đã làm phức tạp hoá mọi vấn đề, khiến bản thân mình và mọi người đều bị tổn thương. Bạn ko nên bực với mẹ chồng chuyện chăm con, vì con là con của bạn, bạn phải có 100% trách nhiệm, nếu bà trông và làm giúp được thì tốt, ko được như ý thì thôi, hơn nữa bà đâu có ở hẳn với bạn, mà chỉ lên để giúp một thời gian thôi. Khi vợ chồng giận nhau, tuyệt đối ko nên lôi bố mẹ anh em vào, vì chắc chắn sẽ gây ra nhiều mâu thuẫn. Bạn chưa xác định được một điều: đó là sau khi lập gia đình, thì chồng con mình mới là gia đình chính của mình, là những người mình gắn bó suốt cuộc đời còn lại, chứ ko phải bố mẹ hay anh em, vì vậy các bạn gái đừng có hơi tí đòi về nhà bố mẹ đẻ, nếu bố mẹ đẻ nào khuyến khích hay chấp nhận con cái giận nhau thì bỏ về nhà, chắc chắn con cái sau này sẽ khó hạnh phúc được.Vài lời với bạn, hy vọng bạn bình tâm suy nghĩ thấu đáo.
    • 309 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #20
    ở trong chăn mới biết có rận, nhiều khi chuyện chị kể đây nó chỉ là phần nào trong hàng trăm cái khó chịu của chị đối với mẹ chồng. Nhà nào cũng vậy, mẹ chồng với con dâu thì kg thể nào bằng mẹ ruột mình được. Thế nhưng kiểu đối xử của chị với chồng và mẹ chồng như thế là không được rồi.
    Đổi ngược lại, mỗi chuyện chồng chị chỉ chưa kịp tặng hoa và quà 8/3 cho mẹ chị mà chị đã trách rồi, đằng này bao nhiêu lỗi lầm chị gây ra với mẹ chồng chị thì thử hỏi sao chồng chị dửng dưng được. Máu mủ ruột thịt thì ai không xót xa được.
    Con người chồng chị thế nào thì chị là người rõ hơn ai hết, đúng là anh ta có quá cộc cằn và nói năng thiếu kiềm chế nhưng em nghĩ tại chị mà ra tất cả. Chị nên nhìn lại mình. Còn ly hôn thì em nghĩ nếu chị cứ như thế trước sau gì cũng phải ly hôn thôi. Bố mẹ chị sao lại dễ dãi vậy nhỉ? Chị trách mẹ chồng chị sao kg dạy chồng chị cách nói năng cho phải với chị nhưng sao chị kg trách ba mẹ chị kg dạy chị để chị biết cách cư xử với chồng và gia đình chồng. Em nghe chị nói mà em hãi hùng, em mà buồn thì chỉ rấm rứt khóc 1 mình mặc dù em cũng hơi ngang bướng, nhưng chả bao giờ em dám nói với chồng em là mẹ chồng thế nào cả. Em mà như chị chắc là trả về địa phương sớm cho khỏe.
    Chúc chị sớm tìm ra giải pháp nhé!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 6