TIN TÀI TRỢ.

Đứng giữa "ngã rẽ cuộc đời" - Có phải em đã sai lầm?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.9K Lượt đọc
  • 39 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Chào các mẹ. Người ta vẫn quan niệm “Sinh ra làm thân con gái đã khổ. Nếu lấy nhầm chồng thì cuộc đời mình còn đau khổ cay đắng hơn. Với phụ nữ, lấy chồng là 1 canh bạc cuộc đời”. Có lẽ em cũng đang đánh cược bản thân mình vào 1 canh bạc lớn đó. Thời gian gần đây em phải chịu khá nhiều áp lực và nhiều đêm em đã mất ngủ vì suy tư 1 mình rất nhiều. Chuyện tình cảm em k dám hé răng tâm sự với 1 ai, kể cả mẹ đẻ, hay bạn thân của mình bởi em luôn nghĩ “xấu chàng thì hổ ai?” Em cố gắng 1 mình suy nghĩ và hành động nhưng đến hôm nay em cảm thấy quá bức bối và hoang mang nên quyết đinh tâm sự với mọi người và mong các mẹ chia sẻ và cho em lời khuyên.

    Theo đúng như kế hoạch, cuối năm nay em sẽ tổ chức đám cưới với người yêu sau 3 năm tìm hiểu. Những thủ tục đăng kí kết hôn cũng đã hoàn tất xong xuôi. Nhưng kể từ ngày đi lấy giấy đăng kí kết hôn về, hầu như đêm nào em và người yêu cũng tranh luận khá gay gắt. Ngẫm lại cả quá trình yêu nhau, em đang băn khoăn tự hỏi có phải mình đã sai lầm, có phải mình đã chọn nhầm người?
    Nói qua một chút về bản thân, em là 1 cô gái 23 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Sau khi đi du học 1 thời gian, hiện nay em đã tốt nghiệp và đi làm ở một tập đoàn lớn. K tự nhận mình là xinh đẹp, em thấy mình chỉ là 1 cô gái có học thức, dễ nhìn và cũng biết cách ăn mặc, điệu đà 1 chút. Về phần tính cách em sống hơi nội tâm và thích lãng mạn. Người yêu hơn em 4 tuổi, công ăn việc làm có thể nói là tạm thời ổn định, và k phải là người Hà Nội. Nói tới đây có thể sẽ có mẹ nghĩ chuyện tình cảm của em lại đi theo motip “người thành phố- dân tỉnh lẻ”. Nhưng em từ ngày quyết định yêu anh ấy, chưa khi nào em có tư tưởng coi khinh, phân biệt vùng miền như thế cả, em nghĩ có lẽ vì vậy mà em mới có thể tiếp tục tình yêu này trong suốt 3 năm vừa qua.

    Từ trước đến giờ tiêu chuẩn chọn người yêu/ chồng tương lai của em luôn là 1 người đàn ông yêu thương em thật long, biết hiểu và thông cảm cho em và hoàn cảnh của em. Có thể anh ta k phải là mộtchàng trai giàu có gia đình bề thế, nhưng anh ta phải là 1 người đàn ông có ý chí tiến thủ và biết vươn lên. Tóm lại là phải hơn em 1 cái đầu, cả về nghĩ đen lẫn nghĩa bóng.

    Chị em họ hàng 2 bên nội ngoại của em đều đã lấy chồng, yên bề gia thất. Những người anh rể đó đều sống gần nhà và có nhà cửa khá tươm tất. Cả họ còn mỗi em là cháu gái chưa lấy chồng. Mọi người cũng khá kì vọng vào em. Vì xét trên mặt bằng chung các cháu gái trong họ nhà em, có mỗi em là học cao nhất, lại là người hoạt bát nhanh nhẹn so với các chị em khác. Các chị em họ hang xung quanh em, có người chỉ học hết cấp 3 rồi đi lấy chồng, có người chẳng học hành đâu vào đâu cứ lông bông chơi bời, có người chật vật mãi 3 năm ôn thi mới đõ vào 1 trường dân lập, học cố cho xong rồi nhờ có người nhà làm trong cơ quan nhà nước mới xin được vào làm 1 vị trí khá ổn. Nhưng điểm chung của tất cả các chị em đó là đều lấy được tấm chồng gần nhà, có của ăn của để. Còn em xét về ngoai hình và học thức có nhỉnh hơn họ 1 chút, nhưng có lẽ tương lai chuyện hôn nhân của em k được suôn sẻ như họ. Người em quyết định lấy làm chồng là 1 chàng trai không có nhà cửa, công việc mới gần đây mới có thể tạm gọi là ổn định. Dù hơn em 4 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và giờ đang học lên thạc sĩ nhưng công việc của anh khá bấp bênh, công việc lâu nhất anh làm được hơn 1 năm, thậm chí lương anh còn thấp hơn lương em -1 đứa con gái mới ra trường năm nay và còn chưa có nhiều kinh nghiệm… Dù cuối năm kết hôn nhưng trong tay anh k có 1 đồng nào tích lũy để lấy vợ, việc chụp ảnh cưới, sắm sửa quần áo chuẩn bị cho đám cưới đều do em chi trả. Có thế mọi người sẽ trách em, sao lại có thể yêu và quyết định kết hôn với 1 người như vậy? Nhưng em cảm nhận anh cũng không phải là người xấu, chơi bời, trai gái cờ bạc gì, lỗi chỉ là ở chỗ anh k kiếm đc tiền bằng em, và trên hết là anh đã hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của em. Gia đình em k được hành phúc cho lắm, bố mẹ thường xuyên cãi nhau, em trai em lại k ngoan như bạn bè cùng trang lứa. Từ ngày mới yêu, mỗi lần gia đình em có chuyện gì, vui buồn em đều kể hết với anh, khi ấy anh cũng đồng cảm và an ủi em nhiều. Nếu bây giờ có ai hỏi tại sao em lại chọn anh thì có lẽ lí do đầu tiên sẽ là anh là người đã từng – đã từng hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của em; em cũng cảm thấy anh là 1 người hiền lành, tốt bụng, anh cũng có học thức và bề ngoài sáng sủa. Cũng có những người con trai khác có ý định tiến tới với em, nhưng em thường mặc cảm tự tin về hoàn cảnh của mình và cho rằng có lẽ họ sẽ k đồng cảm, nếu biết những chuyện trong gia đình em họ sẽ mỉa mai, giễu cợt và khinh bỉ, nên em quyết định yêu anh. Có lẽ nào vì tự ti vào hoàn cảnh của mình mà em đã lựa chọn sai lầm?

    BẮT ĐẦU
    Em và anh quen nhau vào 1 ngày cuối đông 2010. Em còn nhớ rất rõ lần đầu gặp nhau, sau khi em kết thúc môn thi cuối kì và anh cũng kết thúc môn thi cuối cùng trong chương trình để chuẩn bị đi thực tập và tốt nghiệp. Em nhận lời gặp nhau và đi chơi với anh chỉ vì lí do đơn giản có nhiều bạn bè cũng tốt và anh sinh năm 87, em sinh năm 91. Mẹ em hay bảo 2 tuổi đó hợp nhau nên cũng muốn thử gặp anh xem sao.Khi chuyện trò cũng thấy 2 đứa khá hợp, nói mãi k hết chuyện và tâm lý rất vui vẻ, thoải mái khi ở ở bên nhau. Những ngày đầu gặp nhau, những lần chúng em đi chơi mang đúng tính chất sinh viên, hẹn hò ở quán ăn vỉa hè và ngồi tán gẫu, chuyện trò. Em biết từ những ngày đầu anh cũng có chút ý định, tình cảm với em, nhưng em k phải người dễ dãi, “nhanh đến nhanh đi”. Sau nửa năm trời hẹn hò, trò chuyện như những người bạn em mới nhận lời yêu anh.
    Anh là một chàng trai tỉnh lẻ, lên Hà nội học và ở trọ. Thời điểm quen nhau, anh đang học năm cuối của 1 trường đại học bình thường. Con đường học hành của anh k được suôn sẻ cho lắm, anh thi trượt trường Y, đỗ trường đại học khác về IT. Học IT được 2 năm,anh thấy k hợp, chán nản và thi lại đại học, học chuyên ngành kinh tế. trong 6 tháng quen biết và chia sẻ với nhau như những người bạn, em dần dần biết được, trước em anh có mối tình đầu với 1 cô bạn cùng lớp đại học ngành kinh tế, kém anh 2 tuổi. Nghe bạn bè anh nói, 2 năm trời 2 người yêu nhau, quyết định ra trường là cưới. Nhưng nhà chị gái đó, ngăn cản vì anh là người tỉnh lẻ, k nhà cửa đất đai, k của cải. Chị nghe lời bố mẹ, mau chóng chia tay anh để đến với người con trai khác ở Hà Nội theo sự sắp đặt của bố mẹ. Anh chị chia tay cũng là lúc em và anh bắt đầu quen nhau. Vì sợ anh gặp gỡ em chỉ là bông đùa, qua đường và mục đích chỉ là để lấp chỗ trống cho người cũ nên em cũng k vội vã nhận lời anh ngay. Tự mình tìm hiểu thêm các thông tin về anh, em biết trong thời gian chia tay tình đầu anh đã rất đau khổ, hận chị gái kia, chia tay chỉ vì anh nghèo, chưa có nhà cửa đất đai. Anh lên blog cá nhân giãy bày sự đau khổ vì tình đầu tan vỡ và thề hẹn sẽ cố gắng làm ăn để chị gái kia phải hối hận nuối tiếc anh. Ngày đó khi biết chuyện tình cảm của anh như vậy, em rất thương anh và nghĩ đâu phải chưa có nhà, chưa có nhiều tiền là có tội? Chỉ cần người đàn ông đó có ý chí vươn lên, biết yêu thương vợ con thật lòng là đủ mà. Nhà rồi sẽ mua được, tiền rồi sẽ kiếm ra. Tại sao nói là yêu mà khi người khác tác động vài câu là bị ảnh hưởng ngay và quyết định dừng lại?
    Em cũng kể với mẹ về anh. Mẹ khuyên em nên xem xét mối quan hệ bạn bè này vì có lý nào người yêu cũ lại ruồng bỏ anh, và anh có ý định với em có phải là thật lòng k hay chỉ lấy em để lấp chỗ trống? Lúc ấy em chỉ nghĩ thương anh nhiều, khi 2 đứa nói chuyện với nhau cũng thấy hợp, và khi gặp gỡ nhau anh cũng thể hiện thật lòng quan tâm em. Em khinh ghét người cũ của anh, vì chị ta chỉ nghe lời mẹ mà rũ bỏ tình yêu đầu của mình. Để rồi thời gian đầu mới chia tay, ngày nào anh cũng mang hoa tới đặt trước cổng nhà chị gái kia để h vọng chị nghĩ lại. Em thấy anh là người con trai chung tình, người ta ruồng bỏ mình vì chê mình nghèo mà anh còn yêu và cố níu kéo họ như thế…Rồi 6 tháng sau, em nhận lời yêu anh.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #2
    NGƯỜI CŨ

    Sau một vài tuần bắt đầu tình yêu với anh, chị người yêu cũ lien lạc với em và hẹn café nói chuyện. Em cũng nghĩ mình cứ thử đi gặp chị ta xem sao? Xem người con gái vì sự ngăn cản của bố mẹ, sợ tương lai vất vả đã vứt bỏ tình yêu của mình để nghe theo sự sắp đặt của gia đình, thực tế là con người như thế nào. Bạn bè chung của 2 anh chị cho em biết, ngày xưa là chị chủ động bày tỏ với anh trước, yêu nhau 2 năm rồi chia tay chị cũng là người chủ động rời xa anh.
    Gặp nhau ở quán cafe, chuyện trò, thực sự em là một “con dê ngờ nghệch” trước một “con rắn xảo quyệt”. Em k hỏi về lí do vì sao 2 người chia tay, chỉ lặng im ngồi nghe chị ta nói. Chị hỏi em ở đâu, học gì, nghe bạn bè chung của 2 anh chị nói, anh có người yêu mới, kém tuổi chị, khá nhanh nhẹn dễ thương, nên tò mò muốn gặp em. Suốt cả buổi café chị k đề cập gì đến lí do vì sao 2 người chia tay, chỉ chăm chăm dò hỏi về em và kết thúc bằng 1 lời khuyên: anh ấy là người tốt, tuy không đến được với nhau nhưng chị cũng mong anh ấy hạnh phúc bên em. Chị ta nói cứ nghĩ gặp nhau chị sẽ đau khổ lắm, sẽ khóc trước mặt em nhiều mà k ngờ 2 chị em lại nói chuyện vui vẻ thế này. Trên đường về chị ta hỏi em nếu có 1 lúc nào đó chị mềm yếu muốn gặp anh, muốn mượn bờ vai anh, em có đồng ý k? Em thẳn thắng nói nếu 2 người gặp nhau đúng với tư cách là những người bạn thì em sẵn sàng đồng ý; còn nếu 2 người làm điều gì khuất tất sau lưng em thì em sẽ k bao giờ tha thứ!
    Một buổi cafe giữa 2 người con gái cùng có tình cảm với 1 người đàn ông, chỉ có khác về tuổi tác và người đến sau, kẻ bắt đầu trước. Cả em và chị ta đều thống nhất buổi trò chuyện này chỉ có 2 người biết với nhau, ngoài ra sẽ k nói cho bất cứ ai biết, kể cả anh, nhân vật chính giữa câu chuyện của 2 người con gái. Về nhà em tự hỏi sao tự nhiên chị ta lại muốn gặp mình và trò chuyện thân mật thế? Có lẽ nào chị ta đã hối hận và muốn làm lại với anh?
    Và sau buổi café đó em cũng thêm vững tin hơn là mình đã chọn đúng người. Nhất định anh là người tốt thì chị ta mới nuối tiếc, chủ động chuyện trò với em, và sau đó là tìm cách để nối lại tình cảm.
    Quả nhiên sau đó 1 thời gian lạnh lung chia tay dứt bỏ tình đầu, chị thường xuyên nhắn tin, chat với anh, nói nhớ anh, muốn gặp anh. Chị tìm cớ chuẩn bị thi nghiệp vụ xin vào ngân hang, muốn nhờ anh kèm cặp buổi tối, rồi muốn anh dành thời gian lên thư viện học cùng nhau. Có vẻ anh cũng muốn giúp đỡ chị ta nhưng những chuyện đó anh đều kể với em và xin ý kiến em có đồng ý hay k? Quả thực đến lúc này em nghĩ chị ta cũng k đơn giản như mình nghĩ. Tại sao trước kia chính chị ta là người chủ động đến với anh, rồi người rời bỏ anh cũng là chị ta, giờ thấy anh có tình yêu mới lại bắt đầu có ý định níu kéo và quay lại? Tại sao lại có người con gái trơ trẽn đến thế? Em cũng đã từng đau đầu vì chuyện này, nhưng k dám tâm sự với mẹ, chỉ dám nói với 1 vài bạn thân và ai cũng khuyên em đừng để họ gặp nhau. Vì ban đầu em ngây thơ nghĩ chia tay rồi thì là bạn, giúp đỡ nhau chuyện học hành có là gì. Nhưng nếu ngày đó em k quyết liệt với chính bản thân mình mà cứ cao thượng để 2 người ấy tự nhiên thì k biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
    Em nghĩ chị ta có giở chiêu trò thế nào nhưng em nghĩ trong thời gian đó, anh cũng k làm j có lỗi với em. Thậm chí 1 năm sau khi em chuẩn bị lên đường du học, chị vẫn đôi khi buông lời lả lơi, nói nhớ anh, cần bờ vai anh. Dù vậy em cũng rất tin tưởng người yêu mình. Vì em nghĩ đàn ông lòng tự trọng cao lắm. Người yêu cũ nó đá mình vì mình nghèo, thì mình sẽ khắc cốt ghi tâm điều đó và cố gắng làm việc nhiều hơn để chứng minh cho người cũ thấy cô ta đã sai. Và chuyện quay lại kiểu “tình cũ k rủ cũng tới” là khó có thể, vì nếu chia tay vì lí do ngoại cảnh khách quan thì người ta còn nuối tiếc về mối tình đó là điều dễ hiểu, còn tình tan vỡ vì mâu thuẫn giữa 2 người, vì đối phương khinh bỉ chê bai mình thì làm lại từ đầu là điều k thể. Trước khi đi em đi du học và bây giờ anh cũng thường xuyên khẳng định trấn an em rằng, hiện tại người anh yêu và lựa chọn là em, chứ k phải chị ta nên em hãy yên tâm.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #3
    ANH
    2 năm bắt đầu tình yêu với anh, trước khi em đi du học, em cảm thấy mình thực sự đã lựa chọn được 1 chàng trai tốt. Anh chung tình, chu đáo, chân thành với em. Trong suốt 2 năm đó, giữa anh và em chưa bao giờ đi quá giới hạn. Tết đầu tiên sau khi nhận lời yêu, anh dẫn em về quê thăm bố mẹ anh. Nhà anh ở một thị trấn nhỏ cách Hà Nội gần 100 km. Bố mẹ anh, người đã về nghỉ mất sức, người thì đang công tác ở huyện, làm thêm 1,2 năm cuối rồi cũng xin nghỉ hưu. Thực sự nhà anh k giàu, cũng k phải quan chức, về quê tiếp xúc với 2 bác thấy họ cũng nhiệt tình niềm nở nên em chỉ nghĩ tương lai bố mẹ chồng chất phác như vậy cũng tốt mà. (nhưng mâu thuẫn hiện nay giữa em và anh, cũng có 1 phần k nhỏ là do 2 bác bên ấy)

    Cần gì nhà chồng giàu có, bề thế quá đâu. Có người chồng yêu thương mình thật sự, biết đồng cảm với mình là hạnh phúc rồi mà. Sau chuyến về quê anh, em cũng k tâm sự gì với bố mẹ nhiều. Phần vì em và bố mẹ cũng k hợp tính nhau cho lắm, phần vì em tự hiểu nếu kể nhiều về gia đình anh, bố mẹ em sẽ càng k ưa hơn vì bố mẹ nào có con gái lại muốn gả chồng xa, lại phải người chưa ổn định nghề nghiệp.

    Gia đình em cũng phong thanh biết chuyện tình cảm giữa em và anh. Cũng có những lời rèm pha, có những lời mới nghe thoạt tưởng là “khuyên nhủ” như thực tế lại là “phá đám”. Em bỏ ngoài tai tất cả. vì em nghĩ chỉ cần mình cảm thấy được yêu thương, được hạnh phúc khi bên người đó là đủ. Cần gì quan tâm đến việc người khác nghĩ gì.
    Một mặt em vững tin vào tình yêu và sự lựa chọn của mình, một mặt em thường xuyên động viên anh cố gắng làm việc tích lũy vì tương lai của 2 đứa. Có những khi anh mải mê bạn bè, em cũng nhẹ nhàng khuyên nhủ anh rất nhiều, nhắc anh hãy nhớ vì sao tình đầu tan vỡ, lấy đó làm động lực để cố gắng hơn. Em cũng tin, anh hơn em 4 tuổi, chắc hẳn sau vấp ngã tình đầu sẽ suy nghĩ chín chắn và k phụ lòng tin tưởng của em. Nhưng dường như sự nghiệp của anh k hề suôn sẻ như những người khác. Tốt nghiệp đại học chuyên ngành kinh tế của 1 trường đại học bình thường với tấm bằng khá, nhà lại k quen biết nhiều nên anh cứ long đong chuyện sự nghiệp, nay công ty tư nhân này, mai công ty tư nhân khác. Bạn bè cùng khóa học kinh tế với anh, phần lớn đều tìm được việc tốt vì người có ô dù xin việc hộ cho, kẻ lại ma mắn nắm bắt được cơ hội. Chỉ có anh, học hành cũng thuộc dạng khá ở lớp mà k được may mắn cho lắm nên mãi chưa ổn định công việc thôi. Thấy anh như vậy, em cũng ngày đêm suy nghĩ lo lắng cho anh và tương lai sau này. Anh ở tỉnh lẻ, nhà cửa chưa có đã đành nhưng nếu anh k có nghề nghiệp ổn định, thì làm sao bố mẹ em đồng ý cho 2 đứa đến với nhau. Cũng k hẳn là anh k cố gắng, anh cũng rải cv xin việc và cố gắng tìm 1 công việc ổn định. Xét về mặt tình cảm, cả 2 đứa đều rất yêu thương nhau, đôi khi có chút giận hờn thì cũng là vì 1 vài chuyện nhỏ. Chỉ có điều về mặt sự nghiệp của anh, nó có vẻ bấp bênh quá. Có 5 lần 7 lượt gia đình anh nhờ vả chạy vạy người nọ cửa kia để xin việc ổn định cho anh nhưng k thành. Anh tự cầm cv đi xin việc ở các công ty tư nhân.
    Đến thời điểm ấy, gia đình em cũng biết 2 đứa có ý định với nhau rồi. Bố mẹ em tỏ ý k hài lòng, đồng ý với anh. Nhưng em thường trấn an bố mẹ rằng anh là người tốt, ngoan hiền và rất yêu thương em. Anh cũng là người tài giỏi học hành tuy hơi lận đận chút nhưng em tin anh sẽ k làm em khổ, anh sẽ lo được cho gia đình. Chuyện sự nghiệp của anh mãi k ổn, em tâm sự với mẹ, nhờ mẹ giúp đỡ xem sao. Để nói ra được điều đó với mẹ em cũng ngại vì em và anh, khi ấy 2 nhà chưa chính thức gặp mặt xin đi lại với nhau, mà lại nhờ bên gia đình em tìm việc. Anh cũng k muốn để bố mẹ em can thiệp vào chuyện sự nghiệp của anh vì danh chính ngôn thuận chưa là gì của nhau mà lại nhờ vả gia đình em.Nhưng em nghĩ sớm muộn gì cũng là vợ chồng. Đôi khi em tự thấy mình là con người suy nghĩ rất đơn giản, yêu là cưới, và k thực dụng toan tính yêu anh này phải có nhà, anh kia phải có xe thì mới tiếp tục.

    Thế là em và mẹ, đi hỏi chuyện công việc cho anh trước. Rồi sau đó dẫn cả anh tới nhà họ hang, người quen của em để nhờ họ xin việc cho anh. Mẹ em vì thương con gái và cũng tin tưởng anh nên mới quyết định cùng em đi nhờ vả người ta mong sao anh có công việc tốt. Sau bao lần nhờ vả, chuyện nhờ họ hang bên gia đình em, xin việc cho anh cũng k thành. Kết quả k đạt được, em còn bị họ hàng rèm pha là khéo mà bị anh lợi dụng, chưa cưới hỏi gì, chưa là gì của nhau mà em đã sốt sắng đi lo công việc cho anh. Và đâu đó, trong những câu chuyện của các cô các dì trong nhà đã nhắc tới chuyện thằng này kém vậy sao con cháu mình lại đâm đầu vào yêu, lại còn k biết xấu hổ đi nhờ vả nhà mình xin việc hộ nó nữa.

    Lúc đó em cũng chịu nhiều áp lực, nhưng em quyết bỏ ngoài tai hết. Vì em vẫn tin anh, và cảm thấy ở bên anh em được là chính mình và cảm thấy vui vẻ hơn. Bình thường em là đứa con gái sắt đá, k bao giờ muốn ai nhìn thấy 1 giọt nước mắt của mình, kể cả trc mặt bố mẹ, em cũng k muốn khóc. Nhưng với anh, cứ mỗi khi có chuyện buồn, em lại khóc ngon lành, òa lên như 1 đứa trẻ, rồi anh ai ủi vỗ về, để em vững tâm và lại đeo mặt nạ sắt đá, đối mặt với cuộc đời. Níu vào niềm tin chỉ có anh mới là người hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của em, chỉ khi ở bên an hem mới dc là chính mình với những cảm xúc vui buồn, và em tự suy xét thấy anh cũng là người đàn ông tốt chỉ có điều anh k gặp may mắn trên con đường sự nghiệp mà thôi; vì thế mà em vẫn yêu anh nhiều.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    Em lo nghĩ và tính toán cho sự nghiệp của anh nhiều. Có thời điểm anh và gia đình nhờ vả người quen để chạy vào nhà nước nhiều quá mà mãi k thành, em nhờ mẹ đến nhà họ hàng em để xin việc cho anh. Em cũng khuyên anh đừng nản chí, mình có thể k gặp may lúc này, nhưng nhất định ông trời sẽ k phụ lòng ai, anh cứ chịu khó làm ở công ty tư nhân 1 vài năm, vừa làm vừa học lên cao rồi dần dần mình tính toán tiếp. Ngành học của em cũng khá hot, đến giờ vẫn được coi là dễ xin việc và nhiều người đổ xô vào học. Em cũng thu xếp thời gian dạy thêm, kèm cặp cho anh vì biết đâu anh học thêm kiến thức ngành học của em, cộng với vốn kiến thức kinh tế anh sẵn có sẽ dễ xin việc hơn.
    Ngày em đi học, chiều đi làm thêm, tối về anh tới nhà em, em dạy thêm để anh học. Nhưng em nhiệt tình mua giáo trình dạy anh bao nhiêu thì lòng kiên trì, quyết tâm của anh chả được là bao, học buổi đực buổi cái. Em buồn và thất vọng nhắc nhở anh cần cố gắng hơn thì anh lại nhắn tin xin lỗi và hứa cố gắng chăm chỉ hơn. Nhưng cái kế hoạch dạy thêm anh, để anh kết hợp cả ngành học của em với ngành học của anh để tự xin được việc khá cũng không thành.
    Anh là ngừoi giản di, quần áo k có mấy. Chẳng bóng mượt, là lượt như những chàng trai khác. Đi chơi với nhau nơi hẹn hò cũng là những quán vỉa hè ven đường. Nhưng em k quan tâm quá nhiều đến điều đó, chỉ cần gặp nhau, ở bên nhau cảm thấy vui vẻ, thoải mái là em thấy hạnh phúc rồi. Vừa đi học vừa đi làm thêm, được đồng nào em cũng dàm dụm sắm sửa cho anh. Ngược lại vì biết anh chưa có nhiều tiền, cong việc chưa ổn định nên em cũng k đòi hỏi quà cáp gì, sinh nhật em anh tặng gì em cũng thấy vui. Dù vật chất k có nhiều, nhưng em ũng k hối hận hay mảy may 1 lần nghĩ sẽ chấm dứt tình yêu này, em cũng cảm thấy anh thật lòng với em chứ k phải là người lợi dụng đào mỏ. Anh thiếu thốn gì cũng k nói ra hay xin xỏ gì em, đều là do em tự để ý và tự nguyện mua sắm cho anh. Vì với em, người có thể chia sẻ lắng nghe, đồng cảm và yêu thương mình quan trọng lắm, 2 năm yêu nhau anh chưa bao giờ đi quá giới hạn, điều này càng làm em yêu và tôn trọng anh.
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    XA NHAU 1 NĂM
    Trước khi lên đường đi du học, tết năm ấy em về quê anh chơi. 2 bác vẫn nhiệt tình niềm nở với em, bác trai còn gọi em ra nói chuyện riêng, nhắc nhở phải giữ gìn sức khỏe, và giữ gìn là sao để tình cảm của 2 đứa tốt đẹp hơn. Em cũng thấy vui vì bác ấy tâm lý quan tâm em vậy. Thời điểm đó, em vẫn nghĩ bố mẹ chồng tương lai như thế là hạnh phúc rồi. Và em k để ý đến những lời nói, hành động khác của 2 bác. Nhưng đến lúc này, ở thời điểm hiện tại, khi bị stress quá nhiều, phải xin nghỉ việc ở nhà ngẫm lại tất cả, em mới thấy lúc đó mình suy nghĩ giản đơn quá đỗi, và phải chăng vì cái sự giản đơn ấy mà mình đã sai lầm?

    Thời gian em chuẩn bị thủ tục giấy tờ đi du học, anh luôn bên em, cùng em vượt qua khó khăn, anh đã động viên em rất nhiều để em gạt chuyện gia đình sang 1 bên, vững tâm học và giành học bổng. Cho đến bây giờ, trong em, hình ảnh anh luôn bên em trong những ngày tháng khó khăn ấy, k bao giờ em quên!
    2 năm bên nhau, phải cố gắng nhiều để giành được học bổng, nhưng nghĩ đến lúc phải xa nhau là em lại buồn và k cầm dc nước mắt. Ngày mai bay, mà hôm nay gặp nhau, em òa khóc nói với anh là em k đi nữa đâu, bỏ mặc hết để ở bên nhau. Vì bề ngoài sắt đá, nhưng thực tế bên trong em yếu mềm lắm. 2 năm yêu nhau, có anh bên cạnh động viên em nhiều, em mới có được như ngày hôm nay mà. Có những khi anh tìm dc công việc tạm ổn, phải xa nhau mà em cũng buồn, ôm anh khóc nức nở, chẳng muốn cho anh đi xa…

    Để chuẩn bị cho những tháng ngày xa nhau, em ngồi tỉ mẩn làm thiếp, viết nhật ký riêng của 2 đứa. Em làm cả lịch bỏ túi để nhắc nhở anh từng ngày phải giữ gìn sức khỏe ra sao. Lúc còn ở bên nhau, em khá chu đáo, sinh nhật anh hay lễ tết kỉ niệm gì của 2 đứa em đều chuẩn bị quà. Xa nhau 1 năm k thể tặng quà cẩn thận được như thế thì em làm rất nhiều thiếp, mỗi dịp kỉ niệm là 1 cái thiếp, ghi rõ ngày giờ dặn anh nhớ mở ra. Trong nhật ký em cũng viết nhiều, khuyên anh ở nhà chăm chỉ làm việc giữ gìn sức khỏe, tích lũy tiền và khi em trở về công việc của em ổn thỏa là sẽ tiến hành tổ chức đám cưới. Em dặn anh hãy vững tin ở em, dù có đi xa nhưng em chỉ có mình anh, nhất định chỉ yêu mình anh thôi.

    1 năm xa nhau, tối nào em và anh cũng chat chit, trò chuyện với nhau. Người ta đi du học là học hỏi, mở mang mối quan hệ thêm nhiều bạn mới, còn em cứ học xong là em về nhà, học là chính, bạn bè là 1 phần phụ nhỏ, rất nhỏ trong cuộc sống du học của em mà thôi. Thời gian còn lại em dành hết để chuyện trò với anh. Thực sự trong thời gian xa nhau, cũng có những người con trai khác có ý định với em. Nhưng em k có cảm tình với 1 ai hết vì em đã xác định toàn tâm toàn ý với 1 mình anh rồi.

    Xa nhau, có nhiều khi vì khoảng cách mà bất đồng quan điểm dẫn tới cãi vã giận hờn nhưng em nghĩ có giận nhau như vậy mới hiểu nhau hơn, có những khi bất đồng mà em cũng k lý giải nổi tại sao anh lại như thế nữa, dù nền tảng anh vẫn yêu em.

    Ngày khai trường bên xứ người, em có gặp 1 anh tiến sĩ đang nghiên cứu học tập cùng trường đại học với mình. Mối quan hệ bắt đầu mới chỉ là bạn bè. Về nhà em cũng kể với anh về chuyện anh tiến sĩ ấy và bảo anh hãy tin em, em biết ai tốt ai xấu, có mọi việc đều có chừng mực. Có 1,2 lần anh tiến sĩ kia inbox hỏi thăm em, em cũng nhã nhặn lịch sự trả lời như bạn bè bình thường. Người yêu ở nhà, bật teamview thấy có người con trai khác chat vs em liền nhảy bổ vào nói em có người yêu ở nhà rồi, anh đừng tán tỉnh em nữa. Sau lần ấy, em mất đi 1 người bạn. Emvà anh cũng cãi nhau to. Em trách anh cư xử lỗ mãn, họ chưa tỏ ý gì với em, mới hỏi han vài điều, anh đã nhảy bổ vào chat như vậy họ sẽ nghĩ gì về em? Em biết đâu là giới hạn và biết cách xử lý cơ mà!

    Một lần khác đi du lịch với nhóm bạn, phải đi qua đêm em cũng bàn bạc kể hết với anh. Nhóm bạn có cả nam lẫn nữ, gọi là đi du lịch theo 1 tập thể thì đúng hơn. Cơ hội đi thì rất hiếm, khó có khi nào tập hợp đủ người và tổ chức đi được như vậy. Trước khi quyết đinh đi, em cũng đắn đo rất nhiều tự hỏi là nên đi hay k? Hỏi ý kiến anh, anh k muốn cho em đi vì lý do sợ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng thực tế là trong tập thể đó, có 1 vài anh cũng sinh năm 87 và người yêu em k muốn cho em đi vì sợ mất em. Thầy cô bạn bè đều khuyên em nên đi vì cơ hội chỉ có 1. Em cũng đắn đo nhiều vì sợ quyết định đi 2 đứa sẽ cãi nhau. Đến sát giờ chốt danh sách em còn lưỡng lự nhiều và mãi mới quyết định là sẽ tham gia. Còn anh sau khi biết tin, rất giận dữ và đêm đó em và anh thức trắng đêm để tranh luận.
    Bạn bè biết chuyện thì khuyên em xem xét lại, anh ghen vô lý quá. Và cũng chẳng ai thật thà đến mức ngốc nghếch như em, chuyện gì cũng kể hết với anh. Về phần mình, em chỉ nghĩ do anh yêu mình quá thôi mà, vì lo cho sức khỏe em nên anh mới k muốn cho em đi du lịch và sợ mất em nên anh mới can thiệp vào chuyện chat vs anh tiến sĩ.
    Ngoài 2 câu chuyện trên, còn 1 vài lần khác em cũng từ chối gặp gỡ, làm quen với những anh bạn khác vì sợ người yêu ở nhà lo lắng, giận hờn. Suốt 1 năm trời, em chỉ biết đến học, tham gia vài hoạt động của trường lớp, chủ yếu chơi vs các bạn gái và chăm chăm về nhà ôm máy tính chuyện trò với anh. Nhưng khi em về nước, có đôi khi anh lại bóng gió, 1 năm xa nhau, có khi nào em làm điều gì có lỗi với anh k? Ngược lại, em chưa bao giờ hỏi anh thời gian k có em ở nhà, anh có qua lại với người cũ hay bắt đầu tình cảm vs ai k? Em k hề hỏi vì em rất tin anh.

    Khi đi du học, cũng có những việc ở nhà cần nhờ anh giải quyết hay mua sắm gửi chút đồ đạc, thức ăn sang cho em, nhưng lần nào em có việc nhờ cũng phải nhắc anh cả chục lần anh mới làm giúp cho. Anh hay viện lí do bận, quên, đi làm về mệt nên muốn nhận dc những thứ đó em phải nhắc anh rất nhiều lần. Về mặt tình cảm lãng mạn, trước khi đi em chuẩn bị quà thiếp đầy đủ, dặn anh tới ngày kỉ niệm là mở ra, coi như món quà đó thay em ở bên anh. Em chu đáo là vậy mà anh lúc quên lúc nhớ, chỉ việc mở quà ra thôi mà em cũng phải nhắc anh mỏi mồm. Đỉnh điểm ngày sinh nhật em ở nơi xứ người. bạn bè tổ chức party trước mấy ngày cho em mà em chỉ mong nhanh về phòng để chuyện trò với anh. Em chỉ trông đợi háo hức xem anh tặng em quà gì. Đến trưa ngày sinh nhật, anh mới tặng 1 clip nhạc do tự anh làm và hứa tối sẽ ở nhà chat skype trò chuyện với em. Nhưng đến tối anh nói nhà hỏng mạng, k chat skype dc và lí do nọ kia. Em gọi điện thoại về cho anh thì mẹ anh cầm máy, lúc đó em mới biết anh nói dối em, k phải anh đang ở Hà Nội bị hỏng mạng mà là anh đi về quê. Sau những lần em nhờ anh 1 vài việc, và sau lần anh nói dối em đúng ngày sinh nhật, niềm tin của em đôis với anh cũng giảm đi nhiều.

    Em thường xuyên nhắc nhở anh ở nhà cố gắng làm việc chăm chỉ, tích lũy để em về là tổ chức. Em biết anh chưa kiếm dc ra nhiều tiền nên chỉ đặt mục tiêu mỗi tháng anh để ra 1-2tr khi em về cũng có 1 khoản tiết kiệm để lo liệu đám cưới rồi. anh đồng ý và hứa sẽ thực hiện. Nhưng ngày em về, anh bảo đi làm dc bao nhiêu, ăn tiêu và đóng tiền học cao học hết rồi. Em biết trong khi em đi du học, anh chuyển việc và vào làm 1 công ty làm ăn thua lỗ k trả lương nhân viên. Ở nhà bố mẹ anh có chút của ăn của để, nhưng anh thương bố mẹ k muốn về xin nên bao tiền dành dụm dc trước lúc chuyển công việc mới, anh đem hết đi đóng học phí, kết cục là chẳng để được đồng nào chuẩn bị lấy vợ.
    • Avatar của Ran chua
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,107 Bài viết

    • 606 Được cảm ơn

    #6
    Em ơi vậy đợi thêm 4 năm nữa để anh ấy ổn định cv, dành dụm tiền cưới hòm hòm rồi hãy cưới. Vội văng làm chi cho thiệt mình vậy em!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #7
    Chị ơi e đang suy nghĩ nhiều quá. Em cũng nghĩ hay hoãn cưới lại. Nhưng đăng kí thì cũng đăng kí rồi. 2 bên gia đình ai cũng biết cuối năm 2 đứa tổ chức. Em đã nêu ra ý kiến hoãn lại 1 thời gian nhưng nhà bên đó k nghe.
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #8
    Mà bây giờ chuyện hoãn lại tất cả,em nghĩ nó k còn đơn giản như ngày trước - đơn thuần là tình cảm giữa 2 người nữa rồi. Người lớn 2 nhà đã gặp mặt nói chuyện, đã lựa ngày, làm sao thay đổi được dễ dàng. Mấy ngày nay em stress vì suy nghĩ nhiều, mặt mũi xuống dốc nhìn kiểu rất tàn tạ. Em phải xin nghỉ làm để ở nhà bình tâm nghĩ lại tất cả mọi chuyện. Đến giờ tất cả những chuyện em đã, đang và sẽ tâm sự với các mẹ trên diễn đàn, em vẫn giữ kín, 1 mình suy ngẫm, k hé răng với bất cứ 1 ai. Hi vọng em sẽ nhẹ lòng hơn và nhận được lời khuyên từ các mẹ có nhiều kinh nghiệm.
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #9
    TRỞ VỀ

    Trước ngày về, em và anh cũng có tranh cãi và giận nhau. Vì bước sang giao thừa, em rất chờ mong lời chúc của anh và muốn biết mong ước của anh trong năm mới là gì, còn anh thì mải mê ăn uống với bạn bè nên ngủ quên, lỡ mất khoảnh khắc giao thừa và quên k chúc mừng em. Xa nhau rồi dần dần mới thấy người đàn ông của mình k lãng mạn, tinh tế như mình đã kì vọng. Em k phải type người thực dụng yêu vì có nhà có tiền. Chỉ cần anh yêu thương thật lòng và đôi khi tinh tế, lãng mạn 1 chút bằng 1 vài hành động nhỏ như đưa em đi ngửi hoa sữa cuối thu, hay lễ tết gì viết tặng em 1 tấm thiệp là đủ. Nhưng anh k còn lãng mạn như ngày đầu mới yêu, thay vào đó là con người khô khan, vô tâm. Có những khi cãi nhau thâu đêm suốt sáng, mẹ em biết chuyện liền gọi điện thoại nhắc em đi ngủ. Sáng hôm sau mẹ gọi điện bảo anh có gì thì nhường nhịn nhau bởi dù gì em cũng đang xa gia đình, học tập ở nơi đất khách quê người, mẹ muốn em được bình yên.

    Khi đặt trên xuống sân bay, gặp anh và mọi người trong gia đình, việc đầu tiên em muốn làm là nhắc anh 2 đứa cùng đi xem chọn ngày đẹp để tổ chức đám cưới. Em vẫn nghĩ thế là qua 1 năm thử thách xa nhau rồi, cho dù anh k dành dụm được đồng nào để cưới vợ, nhưng em và anh còn yêu nhau, và bố mẹ em cũng xuôi xuối, bớt phản đối 2 đứa rồi. Thế là đủ để cho 2 đứa tiến tới hôn nhân. Trước mặt gia đình, bạn bè người thân, em xây dựng hình tượng anh đẹp lắm. Rằng anh rất yêu chiều em, có công việc ổn định và sẵn sàng để cưới vợ rồi.
    Rồi từ đây, dần dần em phát hiện ra người đàn ông của mình k hề lý tưởng như mình luôn kì vọng, dù trước đó có chuyện gì đi chăng nữa, em cũng vẫn rất rất yêu và luôn tha thứ cho anh.

    ***Một lần đến chơi nhà trọ anh, vô tình em đọc được những dòng chat trên fb của anh với người cũ. Họ chat vs nhau ngay sau ngày em đi. Chị gái kia có vẻ vẫn còn chút nuối tiếc và lăng lơ gợi chuyện với anh, thăm dò về em. Có vẻ như họ chỉ chat với nhau đúng 1 lần đó kể từ ngày em đi, hay họ còn chat vs nhau nhiều nữa mà anh đã xóa đi? Anh trả lời lại rất nhã nhặn, chỉ có 1 câu mà khi đọc được em thấy tim bị bóp nghẹn, anh nói dù gì chị ta cũng là mối tình đầu của anh, vui có buồn có nhưng anh chỉ giữ lại những kỉ niệm đẹp khi nhớ về chị. Đọc xong những dòng đó, em thấy mình đau nhưng lại tự trấn an bản thân phải bình tĩnh lại, nếu theo đúng những gì 2 người đó chat với nhau thì họ k làm gì khuất tất sau lưng em cả. Và có lý nào em lại đi ghen với quá khứ và vs con người cũ bội bạc, trơ trẽn ấy làm gì.

    Phải bình tĩnh để đọc tiếp! Rồi anh chat vs 1,2 người bạn đại học của anh. Với 1 người A thì anh kể xấu về gia đình em, những chuyện mà em đã tâm sự hết với anh lúc buồn vì gia đình, anh kể hết với họ chuyện tình cảm giữa anh và em như thế nào, cãi vã nhau ra sao. Với 1 người B thì anh nói em là đồ con gái “con nhà lính tính nhà quan” đỏng đảnh lắm, khó chiều, lại là gái HN k biết có tiến tới hôn nhân k vì sợ k chiều được, trong khi cách đó 1,2 tuần em và anh vừa đi xem ngày cưới và em về quê chơi thăm bố mẹ anh. Thực sự thì em là người sống hơi nội tâm, và có 1 chút khó tính. Đôi khi em cũng tự nhủ ai yêu chiều được mình thì người đó cũng giỏi. Nhưng em k hề nghĩ mình là loại con gái đòi hỏi quá nhiều hay là kiểu “con nhà lính tính nhà quan” như anh nói.

    Đọc đến đây thì em nước mắt rơi lã chã, cảm thấy toàn bộ niềm tin của mình bị sụp đổ. Em lặng lẽ xách túi đi về, vừa đi vừa khóc. Từ ngày yêu anh, k ít lần em rơi nước mặt bị cố gắng 1 mình tự vượt qua những lời rèm pha của họ hàng và cố tự nhủ bản thân vững tin vào sự lựa chọn của mình. Nhưng đến khi biết được sau lưng em, anh nói xấu, dung những từ ngữ k dc hay lắm khi nói về người yêu mình như thế em quá buồn. Có lẽ em là kể sống chỉ để yêu và biết đến 1 mình anh, kể từ ngày yêu nhau, em ít giao lưu bạn bè, đi thăm thú họ hàng cũng ít chỉ biết đến học hành, công việc và anh. Có lẽ vì thế mà khi biết được sau lưng em, anh k tôn trọng em như vậy thì em quá đỗi thất vọng và thế giới gần như sụp đổ hoàn toàn.

    Giận nhau, em k nói gì cứ lẳng lặng chịu đựng. Cuối tuần gặp nhau, anh gặng hỏi mãi, em mới nói ra vì sao lại buồn và thất vọng đến thế, anh vội vàng xin lỗi, thanh minh nói anh rất yêu em, bạn bè con trai nói chuyện với nhau thì bỗ bã vậy thôi, chứ anh k có ý gì. Em quá buồn. Và anh hứa sẽ không tái phạm như thế nữa. Em nuốt nước mắt và ép bản thân mình tin anh. Dù gì cũng gần 3 năm bên nhau rồi, anh cũng yêu em mà ( 1 năm xa nhau, có nhiều lần mẹ anh bảo anh về quê làm việc và lấy vợ ở quê luôn cho gần nhưng anh k nghe nhất định ở lại HN đợi em về)

    ***Lần khác anh đi du lịch cùng gia đình em. Em vốn rất thích chụp ảnh, đầu giờ chiều em rủ anh lên boong tầu chụp ảnh, nhờ em trai em chụp cho. Anh có vẻ k thích nhưng có lẽ muốn em vui nên anh miễn cưỡng lên boong chụp cùng em. Chụp được một lúc ban đầu mọi người còn hứng thú xem bọn em chụp ảnh cưới, có lẽ do hơi nóng mà em thì vẫn thích chụp, lúc đang tạo dáng, bỗng anh văng tục chửi em 1 câu trước mặt rất đông người. Câu chửi âm lượng vừa đủ để một vài người đứng gần nghe thấy. 1 vài tiếng xì xầm “đánh nhau đi”, em sững người, vờ hỏi anh bị con gì bay vào mắt ah mà sao chửi nó thế? Em biết lúc đó anh văng tục với em vì lúc ấy mắt anh nhìn vào em mà, nhưng em phải cố diễn để em trai và mọi người xung quanh k biết. Từ ngày đầu yêu nhau, chưa bao giờ anh văng tục với em, em cũng k phải người bỗ bã, thô tục để chửi bới dù có việc gì xảy ra đi chăng nữa. Thế mà lúc ấy, lần đầu tiên anh chửi thẳng vào mặt em. Em thấy mọi thứ xa xầm lại, tìm một chỗ vắng ngồi 1 mình khóc thầm. Anh chạy theo xin lỗi, thanh minh nói lí do nọ kia nên mới nhỡ mồm vậy thôi. Nhưng với em như thế là xỉ nhục, còn gì là tôn trọng nhau nữa. Anh cứ vừa lau nước mắt vừa luôn mồm xin lỗi em. Em thất vọng, nhưng trước mắt là chuyến đi du lịch, mà là đi cùng gia đình mình, k lẽ mình em cứ ủ rũ, buồn khóc để mọi người mất vui theo, em phải kìm nén, bình tĩnh lại và nói với anh rành rọt từ chữ một rằng nếu còn 1 lần anh chửi em như thế này nữa chúng ta chia tay, kể cả sau này khi đã thành vợ chồng và kể cả khi đã có con, em cũng k bao giờ tha thứ cho anh nữa, đây sẽ là lần cuối cùng và duy nhất em chịu đựng sự k tôn trọng của anh. Anh hứa và tự tát vào mặt mình, nếu lần sau còn tái phạm, mọi chuyện sẽ để em toàn quyền quyết định. 1 lần nữa, em nuốt nước mắt vào và lòng và tiếp tục tin anh.
    • Avatar của Athena93
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 31 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #10
    Khổ thân bạn y ng ta quá, lúc y còn áp lực thế này thì về sau k biết còn sao nữa. A ta tự cảm thấy tự ti k xứng với bạn. Nếu điều này còn kéo dài thì mqh của 2 bạn sẽ khó mà thành. Thế nên các mẹ khuyên phải lấy chồng hơn mình quả thật k sai. Nhất là lúc bạn bầu bí vẫn phải gồng mình gánh vác gia đình, chồng bạn thất nghiệp chẳng hạn thì chắc bạn sẽ còn mệt mỏi khổ sở hơn thế này nhiều chúc bạn có suy nghĩ thấu đáo và quyết định đúng đắn.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Athena93
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ran chua
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,107 Bài viết

    • 606 Được cảm ơn

    #11
    Chị ko ngăn cản chuyện đám cưới, nhưng thấy tính cách của em và bạn trai hoàn toàn ko hợp nhau. Nếu cố gắng lấy thì cả đời ko hề có hạnh phúc. Vì sao:
    -em: tính sĩ diện thái quá, nặng lòng về tình cảm, uỷ mị, nhẹ dạ, yếu kém về cân nhắc tính toán thiệt hơn, sống trong ảo mộng nhiều hơn thực tế, ko biết chia sẻ với bm để có sự hướng dẫn đúng đắn nhất,ham đám cưới cho giống người ta.
    -bạn trai em: thực dụng, ích kỷ, vô văn hoá, yếu kém về kte, ko ga lăng, ko tình cảm, chót lưỡi đầu môi, dở ông dở thằng.

    em ko có bản lãnh nên ko trị được anh chồng tương lai này đâu. Yếu mà cứ ra gió thì mệt lắm. Bông hoa lài mà cắm bãi cứt trâu.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #12
    Trước tiên, trong trăm người đọc có 1,2 người góp ý như chị, em cảm ơn chị đã dành thời gian đọc đưa ra lời khuyên cho em. Nhưng những điều chị nhận xét ở trên hoàn toàn chính xác, và còn phiến diện quá. Chính em là người trong cuộc còn chưa hiểu rõ ngọn ngành mọi việc đã diễn ra mà chị đã vội nhận xét về em và người yêu em như vậy. Có thể về kinh nghiệm sống và tuổi đời, em còn thua kém mọi người, và trong chuyện tình cảm, cuộc hôn nhân sắp tới, em còn phải học hỏi các chị nhiều. NHƯNG chưa bao giờ em nghĩ chuyện tình cảm của mình lại là 1 thứ "Bông hoa lài cắm bãi cứt trâu"! Em cũng chưa bao giờ dám nhận xét chuyện tình cảm của bạn bè, người thân mình theo cách ấy. Em cảm thấy hoang mang, bối rối nên mới up bài 1 phần vừa là chia sẻ nỗi niềm của mình với mọi người, 1 phần cũng mong các mẹ có kinh nghiệm sẽ đưa ra lời khuyên phù hợp giúp em bình tâm hơn. Điều em cần là được mọi người chia sẻ và giúp em định hướng lại để tương lai tốt đẹp hơn chị à.

    Đúng là em sống quá thiên về tình cảm và đôi khi "buông thả" cảm xúc của mình 1 cách tự do. Nhưng em hoàn toàn k phải là người tính toán, thực dụng yêu và cưới chỉ vì đồng tiền. Tính cách em khá nội tâm và tự lập, chuyện gì có thể tự giải quyết được sẽ tự làm, k phiền đến bố mẹ và 1 phần cũng bởi giữa các thành viên trong gia đình em k có tiếng nói chung. Còn về chuyện đám cưới chị à, thử hỏi trên thế gian này có cô gái nào k mong muốn có một đám cưới hạnh phúc, và lãng mạn, đáng nhớ? Tất nhiên chuyện đám cưới là phải trong tầm khả năng tài chính của mình, miễn sao k quá lố và sau ngày vui, 2 vợ chồng thi nhau kéo cày trả nợ là được!

    Về phần người yêu em, đúng thật là anh ấy cũng có vài tính xấu, và kinh tế chưa ổn, nhưng bản chất con người anh ấy em biết anh là người tốt. Có thể đàn ông khi tán tỉnh, bắt đầu tình yêu với 1 cô gái nào đó sẽ thể hiện mình là người rất hoàn hảo, và sau đó theo năm tháng những tính cách xấu sẽ dần lộ ra! NHƯNG em luôn tin người yêu em là người tốt, và bản thân em cũng k phải là người ngốc nghếch đần độn gì để bắt đầu tình cảm và nuôi dưỡng 1 tình yêu hơn 3 năm trời với 1 gã trai tồi!

    Thân ái, gửi chị.
    • Avatar của chii557
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 922 Bài viết

    • 1,503 Được cảm ơn

    #13
    THế em lo lắng gì nữa, đăng ký rồi, ở với nhau thôi, tốt xấu gì thì cũng lòi ra hết sau 1 thời gian sống chung, chị khuyên em đừng vội có con ít nhất là 2 năm đầu, hãy chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ ân hận vì cuộc hôn nhân này, anh ta ko phải người chồng như em mong đợi thì ít nhất cũng phải là người cha tốt và biết quý trọng gia đình. Đời người phụ nữ sinh con chỉ được 1, 2 lần, em đừng để con phải khổ như hoàn cảnh gia đình em.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mumbeo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 189 Bài viết

    • 412 Được cảm ơn

    #14
    E ơi, một người con gái tình cảm, lo toan và tốt bụng như em không nên trao tương lai vào tay 1 người như thế. Em biết điểm yếu của mình là quá tình cảm, ủy mị, vậy hãy tìm cách khắc phục. Chị thấy anh ta quá ích kỷ và không có chí tiến thủ, thậm chí còn gia trưởng, nếu lấy về e sẽ rất khổ sở đấy.
    Không biết em có thực sự coi trọng lời khuyên của các chị trên này ko, chị thì ít comment lắm, nhưng với trường hợp của em thì đây là lời khuyên chân thành đấy.

    Người như em sẽ tìm được hạnh phúc xứng đáng hơn.

    Cố lên nhé
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chii557 Xem bài viết
    THế em lo lắng gì nữa, đăng ký rồi, ở với nhau thôi, tốt xấu gì thì cũng lòi ra hết sau 1 thời gian sống chung, chị khuyên em đừng vội có con ít nhất là 2 năm đầu, hãy chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ ân hận vì cuộc hôn nhân này, anh ta ko phải người chồng như em mong đợi thì ít nhất cũng phải là người cha tốt và biết quý trọng gia đình. Đời người phụ nữ sinh con chỉ được 1, 2 lần, em đừng để con phải khổ như hoàn cảnh gia đình em.
    Em carm ơn chị đã cho em lời khuyên. Em cũng hiểu đăng kí xong là 2 con người đã trở thành vợ chồng của nhau được pháp luật và xã hội công nhận. Nhưng cũng bởi từ ngày lấy giấy đăng kí về, chúng em tranh cãi nhiều hơn. mà chủ yếu nguyên nhân có lẽ cũng vì bố mẹ anh và thái độ của anh khi đứng giữa em và bố mẹ mình. Có những chuyện bố mẹ anh sai rõ ràng nhưng anh vẫn chằm chập bênh vực, nên em nghĩ mình có phải đã sai lầm rồi k? Gần đây, em cảm thấy con người anh cũng khác, có lẽ anh nghĩ đã có em trong tay rồi nên k còn yêu chiều như trước nữa và quan trọng là anh rất vâng lời bố mẹ. Em e sự mình lấy phải 1 cậu trẻ con trong lốt người đàn ông gần 30 tuổi mà chỉ biết bám váy bố mẹ.

    Em cũng xác định nếu tiền tới và tiếp tục như dư định thì em sẽ k sinh con vội. Em vẫn còn sự nghiệp phải phấn đấu. Và nếu em lấy anh, hoàn cảnh cũng chưa phải là ổn hẳn để sinh con. Về phần này, em cũng rất đồng ý với ý kiến của chị.
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mumbeo Xem bài viết
    E ơi, một người con gái tình cảm, lo toan và tốt bụng như em không nên trao tương lai vào tay 1 người như thế. Em biết điểm yếu của mình là quá tình cảm, ủy mị, vậy hãy tìm cách khắc phục. Chị thấy anh ta quá ích kỷ và không có chí tiến thủ, thậm chí còn gia trưởng, nếu lấy về e sẽ rất khổ sở đấy.
    Không biết em có thực sự coi trọng lời khuyên của các chị trên này ko, chị thì ít comment lắm, nhưng với trường hợp của em thì đây là lời khuyên chân thành đấy.

    Người như em sẽ tìm được hạnh phúc xứng đáng hơn.

    Cố lên nhé
    Cảm ơn chị đã cho em lời khuyên. Vì quá bối rối và stress nặng nên em đã quyết định chia sẻ câu chuyện của mình lên diễn đàn và mong nhận được lời khuyên từ các chị. Chuyện tình cảm của em, em viết khá dài và chia sẻ nhiều điều, em hiểu k phải ai cũng dành thời gian đọc những dòng tâm sự này và cho em lời khuyên nhủ vì thế em rất trân trọng những gì các chị đã chia sẻ cùng em ạ.
    Chị khen em vậy, em k dám nhận đâu, vì đôi khi tính em cũng khá cầu kì và khó tính. Trước đây em từng nghĩ nếu người con trai nào chiều được cái tính khí "thất thường" của em thì hẳn họ phải yêu em lắm. Vì nghĩ anh có thể yêu và "chịu đựng" em 3 năm rồi nên em đã đồng ý kết hôn với anh. Chị nhận xét người yêu em là người gia trưởng là chính xác đấy ạ. Chính anh đôi khi cũng nói nửa đùa nửa thật với em là anh là người gia trưởng, yêu thì yêu thật nhưng cũng gia trưởng lắm.
    Thời gian gần đây em cũng băn khoăn nhiều, tự suy ngẫm xem nên đi tiếp hay dừng lại ngay khi còn có thể. Dừng lại hẳn sẽ đau và phí hoài 3 năm tuổi thanh xuân cùng những kỉ niệm vui buồn, nhưng nếu dừng lại là tốt hơn cho cả 2 thì em sẽ vẫn chọn cách đó, để chỉ chịu đau 1 lần thôi. Có lẽ em sẽ cho bản thân mình thêm 1 chút thời gian nữa để suy ngẫm nên lựa chọn con đường nào chị ạ.
    • 25 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #17
    Chào các mẹ, 2 ngày cuối tuần, lũ bạn tới nhà, k muốn để em ôm cái máy tính ngồi ủ rũ nên kéo em ra ngoài tận hưởng mùa thu Hà Nội. Bên ngoài cuộc sống vẫn vui tươi nhộn nhịp quá, và nhờ có bạn bè em cảm thấy mình đã bình tâm hơn. Hôm nay em cũng đã đi làm trở lại, dù “di chứng” của cái gọi là “stress vì tình” vẫn còn hiện hữu trên gương mặt em. Mọi người, từ mấy bác sếp người nước ngoài đến cách anh chị đồng nghiệp đều hỏi thăm và nghĩ chắc do em bị áp lực công việc. Em cũng cố gắng k để lộ cảm xúc thực trong mình như thế nào, nên hàng ngày vẫn cố gắng tạo 1 chiếc mặt nạ bình thản, vui vẻ như mọi ngày.

    Em kể chuyện tình cảm của mình qua nhiều giai đoạn để mong các mẹ có thể hiểu được khái quát phần nào về em và người em, và có thể đưa ra cho em lời khuyên phù hợp. Bởi người yêu em có thế nào đi nữa, em vẫn yêu anh, k phải là tình yêu mù quáng mà là em vẫn đủ lí trí để nhìn nhận ai là người đàn ông tốt và ai là gã trai tồi. Mọi chuyện em cảm thấy bế tắc, và đắn đo suy nghĩ nhiều, nguyên nhân chính k phải là từ anh; mà là từ bố mẹ chồng tương lai của em, và cách ứng xử của người yêu khi đứng giữa 1 bên là gia đình nhỏ của mình và 1 bên là bố mẹ. Em xin phép tóm lược qua về 2 bác ấy, và những sự việc xung quanh. Những điều em sắp kể ra dưới đây, k phải nhằm mục đích nói xấu bố mẹ chồng tương lai mà là em quá shock với tư duy, suy nghĩ của các bác, có gì đó gọi là toan tính của bậc làm cha mẹ có con xây dựng gia đình xa quê.

    BỐ MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI

    Nhưng em có chia sẻ ở những bài trên, bố mẹ người yêu em hiện giờ đều đã về hưu và sống ở thị trấn nhỏ cách Hà Nội gần 100km. 2 bác có 2 anh con trai, anh cả và em út là người yêu em. Anh cả hiện đã lấy vợ, sinh con, mua nhà và ổn định ở thành phố trực thuộc tỉnh đó. Còn người yêu em kém anh vài tuổi và cuối năm nay dự định xây dựng gia đình.
    Những lần đầu về quê thăm 2 bác, em cảm nhận 2 bác là người hiền lành chất phác, tuy cách bác sống ở nơi cách xa Hà Nội, trong tư tưởng suy nghĩ giữa 2 bác và bố mẹ em có những điểm k tương đồng, nhưng em cũng tự nhủ sau này, bố mẹ chồng như vậy cũng là ok mà, mình chọn chồng chứ có chọn bố mẹ chồng đâu. Suốt từ ngày đầu gặp 2 bác cho đến giữa năm nay, em k mảy may nghĩ xấu xa gì về bố mẹ chồng tương lai của mình cả. Đi du học về hay đi công tác nước ngoài em đều mua quà về biếu 2 bác. Nhưng từ giữa năm nay trở đi, nhất là trong 1 vài tuần gần đây, có nhiều sự việc diễn ra khiến em phải giật mình suy ngẫm, xâu chuỗi mọi sự việc và nhìn nhận lại bố mẹ chồng tương lai của mình. K chỉ mình em cảm thấy bố mẹ chồng tương lai của mình có vấn đề gì đó k ổn mà cả chị dâu em, người đã làm dâu trong gia đình 2 bác gần chục năm nay cũng cảm thấy 2 bác k như những người cha mẹ khác có con trai lớn lấy vợ lập gia đình.

    ***Bác trai
    Bác xin nghỉ mất sức nên về hưu sớm. Phần lớn tiền nong trong gia đình người yêu em đều do bác gái lo liệu và quản lý. Mới về thăm gia đình, em cảm nhận bác trai là người thoáng tính, khá yêu vợ con. Nhưng bác lại là người quá xuề xòa, và nói nhiều. Bác gái có mở cho bác trai 1 cửa hàng tạp hóa nhỏ để buôn ra bán vào cho vui, ở nhà bá trai chỉ loanh quanh việc nhà cơm nước và sang nhà hàng xóm chơi nên đề tài, câu chuyện bác nói cũng hạn hẹp. Sáng sớm, cứ 5,6 giờ là bác lục đục khua khoắng cả nhà phải thức dậy. 2 ông bà ở 1 mình, quen nết rồi thì k sao, nhưng có con cháu về. Anh chị cả làm trong ngành y thường phải trực ca, thức đêm và có con nhỏ mà ông nội cũng k tha, cứ khua 1 loạn dậy hết bắt ăn sáng sớm xong lại ngủ cũng được. Tội cho con cháu, được ngày nghỉ muốn dậy muộn chút cũng k xong với ông. Trên nhà em, cả bố mẹ, và kể cả ông nội k ai có thói quen kì lạ ấy. Nhưng em cũng k lấy đó làm phiền lòng hay để tâm quá nhiều, thôi thì mỗi nhà mỗi khác và có lẽ bác ở tuổi ấy sáng cũng khó ngủ nên thế.
    Điều làm em suy nghĩ nhiều và buộc lòng phải nhìn nhận lại bác trai chính là bởi, hình như trong tư tưởng của bác ấy lúc nào cũng là CHO CON TRAI MÌNH ĐI Ở RỂ, VÀ NHỜ VẢ NHÀ GÁI CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT.

    Trong năm nay giữa 2 gia đình em và người yêu đã có vài lần thăm hỏi nhau chính thức. Và lần nào khi gặp gỡ gia đình em, bác đều đề cập tới chuyện “cho cháu X nhà tôi ở rể nhà ông bà nhé”. Vấn đề này, k phải tới bây giờ em mới biết mà từ ngày đầu tiên về thăm quê người yêu, bác trai đã cười cợt, nửa đùa nửa thật nói vậy với em rồi. Nhưng em cũng chỉ nghĩ bác ấy vui mồm, buột miệng nói vậy thôi chứ chắc k có ý gì đâu. Nhưng lần 2 bác lên nhà em dạm ngõ, và lần nhà em xuống thăm gia đình bác, lúc ngồi ăn cơm, ở mâm toàn những đàn ông con trai, bác đều nói với nhà em như vậy. Trong cả 2 lần đó, em trai em đều có mặt trong mâm cơm và nghe rõ bác ấy đề cập tới chuyện xin cho con trai mình ở rể. Về nhà, em trai mới hỏi em, k biết bác ấy nghĩ gì trong đầu mà sao lần nào gặp bố mẹ mình cũng nói chuyện ở rể vậy chị? Em mới ngẫm lại từ đầu cho đến bây giờ, có lẽ lời nói đó k còn là câu nói đùa bang quơ của bác ấy nữa, mà là thực tế bác muốn nhờ vả nhà em, cho con trai mình ở rể. Bố mẹ em thì hoàn toàn k ưng ý 1 chút nào với cách nói chuyện của bác ấy. Có cha mẹ nào sinh con gái ra lại muốn con mình k có chỗ ở và lại quay về để nhờ vả mình. Em nghĩ thời buổi này mọi thứ đã thoáng hơn, cách suy nghĩ của mọi người cũng mở hơn trước, nhưng định kiến “ở rể - chó chui gầm chạn” thì k hẳn đã kết thúc. Dù k ưng với bác trai, nhưng bố mẹ em cũng tính nếu bên nhà trai chưa mua được nhàcho 2 đứa luôn thì bố mẹ cũng giúp đỡ chút ít và hoàn toàn có thể thu xếp để 2 đứa ở tạm nhà em 1 thời gian cho đến tìm mua được căn nhà ưng ý. Về phần người yêu em, em góp ý sao bố anh cứ lien tục để cập vấn đề nhậy cảm ấy với gia đình em thế, ý bố anh là sao? Thì anh khẳng định k bao giờ muốn ở rể, để chịu cảnh “chui gầm chạn”, ít nhiều gì anh cũng tính cách mua nhà nhanh nhất có thể.
    Qua lời kể của anh về bố mẹ mình, em cũng thấy bác trai là người nhu nhược, kém quyết đoán và luôn sợ hãi. Ngày trước khi bác gái có cơ hội học lên cao để trở thành lãnh đạo thì bác trai sợ mất vợ nên k cho bác gái đi. Khi bác gái có chút tiền định mua thêm 1 căn nhà mặt đường, đối diện với căn nhà hiện tại, thì bác trai cũng sợ lỗ và ngăn cản bằng được. Còn nhiều chuyện nữa nghe anh kể mà em thấy bác trai hoàn toàn k biết quyết đoán là gì và có chút keo kiệt chỉ sợ thiệt thòi, thua lỗ về mình.

    Có lẽ từ ngày đầu dẫn em về ra mắt, khi anh giới thiệu em có nhà trên Hà Nội, ở cùng bố mẹ nên bác đã nảy sinh ra ý định cho anh tới nhà em ở rể và khi 2 bác lên thăm nhà em, thấy nhà cũng khá rộng, k giàu nhưng cũng k phải là túng thiếu, có chút dành dụm cho sau này nên bác càng củng cố tư tưởng nhờ vả nhà em hơn. Từ trước đến giờ, anh đều bảo với em, nhất định khi ổn định chuyện cưới hỏi, bố mẹ anh sẽ hỗ trợ 1 khoản kha khá để tìm mua nhà Hà Nội, thiếu đâu sẽ vay mượn để lo liệu ổn cho anh. Cách đây 1 tháng khi đã quyết định chính xác ngày giờ và chuẩn bị tạm ổn cho đám cưới, bọn em đã bắt đầu tìm nhà. Khi tìm thấy 1 căn nhà vừa tậm tiền lại thuận tiện về mặt giao thông, anh đã gọi điện về nhà xin ý kiến của bố mẹ. Ngay sau cú điện thoại của anh, 2 bác đã gọi điện thoại lên với bố mẹ em và gợi ý nhà tầm tiền đấy, cần nhà gái góp chung cùng, mẹ em nhã nhặn trả lời, các bác nên cố gắng lo liệu cho 2 cháu thiếu đâu thì vay mượn chút ít, các cháu giờ đều đi làm ổn rồi nên sẽ tự trả đc nợ thôi. (Thực tế, tình hình tài chính của nhà người yêu em k phải là quá giàu cũng k phải là túng thiếu, bác gái có làm ở Huyện và theo như lời người yêu em thì trước khi về hưu bác cũng tích lũy dc 1 khoản khá rồi). Sáng hôm sau, bác gái đích thân lên xem nhà và mặc cả, rồi tính đặt cọc luôn, nhưng ben bán lại đán đo và gặp chút trục trặc. Tối cùng ngày k hiểu các bác nghĩ gì và bàn luận ra sao, liền gọi điện lên và nói thẳng với nhà em là chỉ cho con cháu được 1 nửa khoản tiền mua nhà đó thôi, nhà gái có thì góp thêm vào, chứ đi vạy mượn biét bao giờ vợ chồng trẻ mới trả nợ xong, hơn nữa chính bác gái là người trả mức giá A, giờ lại bảo bố mẹ đi trả người ta thật thấp vào, thấp hơn mức A đó càng nhiều càng tốt. Cả nhà em không khí căng thẳng, chuyện mua nhà là chuyện lớn, chuyện mặc cả cũng quan trọng, người lớn với nhau cả nói ra thì phải giữ lời, sao 2 bác lại như thế?

    Ngoài ra khoản tiền lúc trước 2 bác đã hứa cho anh mua nhà giờ cũng bị rút xuống kha khá. Em k hiểu vì sao 2 bác lại có những hành động này? Em góp ý với anh thì anh bảo, bố mẹ anh chỉ có vậy thôi, chuyện vì sao rút xuống thì anh k rõ, bố mẹ anh muốn nhà em đóng góp cũng có ý đúng, còn anh hoàn toàn k có ý xin xỏ nhà em hoặc ở rể,…=> Tóm lại em bảo sao anh cũng chăm chăm bênh vực bố mẹ mình là đúng!
    *** Bác gái
    Lúc trươc khi mới tiếp xúc với bác gái, em cũng k mảy may nghĩ xấu gì về bác ấy cả. Nhưng quả thực là gần đây, cách ứng xử của bác ấy với em, và với bố mẹ em đã làm em có cái nhìn khác về bác rồi. Bác làm ở huyện, một công việc lien quan đến kinh tế mà khá dễ dàng kiếm thêm được chút đỉnh ngoài đồng lương cơ bản. Có thể do em suy nghĩ đơn giản và chưa có nhiều kinh nghiệm nên thấy bác hiền lành, thương con dâu lắm. Trong năm nay, qua những lần tiếp xúc k chỉ với em mà còn tiếp xúc với gia đình em nữa, có lễ dần dẫn bác đã bộc lộ những tính cách k được hay cho lắm. Sự việc bác gái khiến em shock đó là chi tiết: trong 1 lần về quê chơi, có 3 người gồm em, người yêu và bác gái, bác đã nhắc em cái đồ abc của anh X cũ rồi, hỏng rồi, cháu mua mới cho anh dùng đi. Thật sự lúc ấy em đã choáng rồi, nhưng em cố giữ bình tĩnh và đợi khi có 2 đứa em mới nói chuyện riêng với anh là tại sao mẹ anh lại gợi ý 1 cách lỗ mãn như thế? Bản thân em là con gái, phía nhà em là nhà gái mà chưa 1 lần bố mẹ em mở lời đòi hỏi “cháu X, cháu mua đồ abc cho em nhà cô đi”. Trong khi anh hơn em 4 tuổi và đi làm trước em cả 4 năm mà bố mẹ em k bao giờ gợi ý anh mua sắm nọ kia cho em 1 cách lỗ mãn như thế cả. Em nhắc thì anh bênh mẹ, nói mẹ mình chân chất nhà quê, nghĩ gì nói đấy, chứ chả có ý gì xấu, hơn nữa mẹ anh nghĩ chúng mình sắp là vợ chồng nên mua sắm cho nhau cũng là chuyện bình thường. Em rất bực vì anh cứ bênh cha mẹ chằm chặp như thế. Em hiểu con nào chả bênh bố mẹ mình, nhưng khi bố mẹ sai thì mình phải thẳng thắn thừa nhận là góp ý để bố mẹ sửa chứ k thể cứ bênh vực kiểu ấy được. K cần đến lúc mẹ anh phải nhắc nhở em mới sắm sửa cho anh, từ ngày còn là sinh viên, đi làm thêm dc đồng nào em cũng dành dụm mua sắm ít nhiều cho anh, đên khi đi làm có lương ổn ổn, đồ em mua tặng anh cũng nhiều hơn và chất lượng tốt hơn. Em nghĩ chuyện săm sửa cho vợ chồng của mình, k cần phải thô thiển như thế, người có lòng tự trọng hẳn sẽ k phát ngôn như vậy.

    Ngoài ra bác còn cư xử nhiều điều khiến nhà em k ưng ý, mẹ em về thăm 2 bác thì bữa cơm bác gái gắp cho mẹ cái miếng phao câu. K rõ vùng miền khác nhau về tư tưởng như thế nào, nhưng nếu gắp cho thông gia tương lai miếng phao câu thì quả là k bình thường. Mẹ em vốn là người kỹ tính lại hay suy nghĩ sâu xa, thấy bác gái hành xử thế, mẹ em k vui từ lúc ấy và thương con gái mình sau sẽ về làm dâu con 1 bà mẹ chồng như vậy. Tuy nhiên mẹ em vẫn giữ bình tĩnh đến phút cuối, khi trở về nhà, thấy mẹ k được vui em gặng hỏi mãi, mẹ mới nói ra chuyện ấy. Một lần khác, khi cả nhà em nhận lời mời của bố mẹ anh, về quê thăm 2 bác, tiện thể hỏi thăm sức khỏe bà nội anh luôn. Việc 2 gia đình thăm hỏi đi lại, và chuẩn bị quà cáp biếu tặng nhau là điều bình thường. Bên nhà em mẹ cẩn thận đi chọn mua hoa quả trong siêu thị và bánh trái đầy đủ. Khi về nhà anh chơi, trước lúc về mẹ anh xách quà ra biếu lại nhà em, nhờ bố mẹ em mang về biếu ông nội. Trong gói quà nhà anh đáp lễ nhà em, có 1 quả dưa vàng rất to. Mẹ em k thích ăn hoa quả tàu cho lắm, nhưng vì lịch sự nên vẫn nhận quà. Tối về nhà bổ quả dưa ra để mời ông nội tráng miệng, k ngờ nó bị thối rữa từ trong các chị ạ. Mẹ em bất ngờ mà cả nhà em cũng bất ngờ. Sao quà đem biếu nhà thông gia mà bác gái lại chọn1 quả dưa thối từ ruột thối ra thế này? Mẹ em tiếp tục k ưng ý về hành động lần này của bác gái. Vẫn biết có thể là vô tình chọn nhầm quả dưa thối từ bên trong nhưng chẳng phải biếu quà tới ông nội nhà thông gia mà biếu quả dưa thối, hẳn người nhận sẽ phải suy nghĩ, nhìn nhận lại người tặng đúng k ạ? Em góp ý với người yêu thì anh lại một mực bên mẹ, nói là quả dưa vàng ở nhà quê là đắt tiền, là của ngon vật lạ nên mới biếu nhà em, ai ngờ mẹ anh mua phải quả thối chứ k ai cố ý cả. Anh nói có phần đúng, nhưng cũng có phần sai, em nghĩ mua bán thực phẩm có thể nhầm lẫn, bị lừa là chuyện thường, nhưng với 1 bà nội trợ lâu năm, lại là mua quà tặng nhà thông gia thì k thể xuề xòa dc. Ngoài ra còn nhiều sự việc khác nữa, mà khi ngồi 1 mình xâu chuỗi lại em càng ngẫm ra bác gái k hề đơn giản và dễ tính như em đã nhầm tưởng. Và chính chị dâu em đã có lần nói với em rằng, sau này nếu về làm dâu nhà này chị sẽ kể cho em biết nhiều chuyện hơn, nhưng em nên xác định trước 1 điều là ông bà nội là người khôn lỏi lắm, chỉ muốn vơ về cho mình và cho con trai mình thôi!

    Vì cảm thấy bác ấy là người đoảng như thế nên em k còn tin tưởng bác như trước nữa. Liên qua đến bác gái còn cả chuyện ngày cưới. Bình thường đi xem ngày thuuwong là nhà trai lo liệu phải k ạ? Nhưng anh nói mẹ anh k mê tín và k sàng chuyện bói toán lắm nên chúng em đã tự nhờ mẹ em đưa đi xem. Đi xem xong về báo kết quả với bác gái thì bác bảo ngày này xấu k hợp với em. Em bảo vậy cháu nhờ bác đi xem giúp ở quê vì dù gì bác cũng đã có kinh nghiệm tổ chức đám cưới cho con cả 1 lần rồi. Bác đi xem ở quê xong xuôi, liền bảo anh đánh tiếng vs gia đình em. Nhà em mọi người cũng đồng ý theo ngày giờ nhà trai chọn. Cách đây tầm 1 tháng bác tá hỏa nhắn tin lên với mẹ em là: “Bà thông gia ơi, cứu tôi với. đau hết cả đầu tội xem ngày. Ngày giờ hôm nọ chọn tôi xem lại trên điện thoại mà thấy k đẹp gì cả”. Mẹ em vừa giận vừa buồn. Sao lại có 1 bà thông gia đoảng ẩu như thế cơ chứ? Lần sau bác tự xem lại ở quê thì đưa ra tận 3 cặp ngày ăn hỏi – ngày cưới, rồi bảo nhà em chọn đi, em hỏi giờ giấc cụ thể như thế nào thì anh k nói, anh bảo mẹ anh cũng k nói rõ chỉ bảo chọn ngày đi là được. Em đem lịch về báo với gia đình thì cả nhà em thống nhất khuyên chúng em nên tự đi xem vài lần nữa trên này, làm sao cho chọn được ngày chuẩn và đẹp nhất vì cả đời cưới có 1 lần, k thể để cho 1 bà ẩu đoảng như thế xem ngày được!

    Mà liên quan đến chuyện ngày cưới, lúc trước em có đề nghị tổ chức vào ngày hè cho sớm sủa, tránh việc bà anh già yếu ốm đau lại nhỡ mấy chuyện trăm năm của con cháu, tuy lúc đó em chưa ra trường nhưng đã đi làm thêm và có 1 vài công ty lớn đồng ý nhận ngay sau khi em tốt nghiệp. Nhưng bác trai gọi em ra và bảo, cháu phải học xong, đi làm ổn định bác mới cho đám cưới, chứ bác k nuôi báo hại 2 đứa đâu. Lúc ấy em chỉ cười hiền nói bác yên tâm, cháu hoàn toàn có thể tự xin được việc tốt mà. Lên tâm sự chuyện này với bạn bè mà chúng nó bảo em hiền quá, con trai nhà ấy lấy được em là tốt quá rồi mà sao lại còn nói em như vậy, họ k biết là em hoàn toàn có thể tự xin được việc và thâm chí là lương khởi điểm còn cao hơn con trai hộ đi làm 3,4 năm rồi hay sao mà lại nói lời lẽ như thế với em?
    Rồi cả chuyện thêm bớt tiền nong cho con út mua nhà, chuyện đã lên tận Hà Nội trả giá nhà cửa cho con trai, xong về lại muốn nhờ mẹ em tới mặc cả thấp hơn nữa, chuyện gọi điện thoại nhắc gia đình em nên biết điều mà đóng góp tiền mua nhà cùng nhà trai đi, em thấy bác gái toan tính quá. Qua lời người yêu em kể được biết bác gái cũng có mấy tài khoản ngân hàng và số tiền kha khá, nhưng bác chia nhỏ ra, lấy tên người họ hàng này, người cháu kia ở nước ngoài, chỉ đứng tên mình 1 tài khoản ít tiền nhất. Em bảo người yêu, anh lấy vợ thì bố mẹ anh phải có trách nhiệm mua nhà, lo cho con cái. Nếu nhà anh k lo được cho anh nhà cửa ở trên này, em sẵn sàng bỏ sự nghiệp, bỏ lại tất cả để theo anh về quê sống. Nhưng anh nhất định k về và cũng nhất định k về vận động bố mẹ cho thêm tiền mua nhà. Anh bao biện bố mẹ chỉ có vậy, nên nếu muốn có nhà cửa thì nhà gái đóng góp là điều nên làm.

    Có lẽ bây giờ bất đồng lớn giữa em và anh chính vì bố mẹ anh. Đến giờ phút này, em cũng phải nói thẳng suy nghĩ của mình ra llà bố mẹ anh quá toan tính, keo kiệt. Còn anh thì k nhận ra bố ẹm mình là người như thế nào? Có lẽ vì vậy mà giữa em và anh, vốn đã có những vết rạn nứt nhỏ, nay lại xuất hiện những vết nứt lớn hơn do tay bố mẹ anh tạo ra.
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #18
    Chào bạn: Mình đã đọc khá kỹ bài viết của bạn, bài viết này mà xâu chuỗi lại, sửa một ít lỗi nữa là thành câu chuyện ngắn đời thường đấy ạ. Mình là người đàn Ông, lại là người tỉnh lẻ rât giống với hoàn cảnh của Chồng tương lai của bạn, tuy có cái khác là mình công tác tại tỉnh thôi. Mình có đôi lời tâm sự với bạn:
    Ông cha xưa có câu "Nhân vô thập toàn" Chuyện bạn kể chủ yếu kể về những người thân trong gia đình anh ấy. Tốt xấu bạn đã tường tận rồi, mình không vơ đũa cả nắm nhưng người quê thường thực dụng, bổ bả, "nói toạc móng heo" những điều mình nghĩ--> Người Tràng An mà nghe được quả là rất khó chịu. Nhưng bạn thấy đấy, họ nói là họ làm, chứ không vòng vo, rào trước, rào sau như người khôn, đúng không --> Vậy thì mình sẽ tránh được những điều mà mình không muốn xảy ra - -> Thành ra Vấn đề ấy cũng không đáng ngại nữa, đúng không.
    - Chuyện nhà cửa như bạn kể mình thấy cũng bình thường thôi à. Quan điểm của mình là: Tự lập là chính(Vì đã trưởng thành). Gia đình bên nào có đk giúp đỡ bao nhiêu là tự giác (Tuy nhiên cũng nên có cuôc hội ý để có tiếng nói chung, thống nhất huy động đc bao nhiêu khi ấy mới đi tìm nhà cho phù hơp). Bạn có nói, chuyện nhà Trai phải lo nhà cửa cho con theo mình nghĩ thế là không công bằng (Con nào mà chả là con). Tuy nhiên Bác gái sốt sắng đặt vấn đề thiếu tế nhị và có một số hành động khiếm nhả, thái quá làm bạn phiền lòng, thì mình nghĩ cũng lấy làm tiếc. Bác ấy quá sốt sắng. Bên nhà bạn đang ẩn mình, xem như là cổ động viên thôi. Về việc này mình thấy 2 bạn đều có lỗi. Bạn trai đã mất hết tự tin nên không còn tính chủ động, còn bạn có đk hơn thì đặt niềm tin ở anh ấy qua nhiều. Nhẽ ra 2 bạn bàn bạc trước, tự lựa thế thăm dò đằng nhà mình được bao nhiêu rồi mới ra qđ hội ý chung. Nếu làm đc thế thành công đến 99% rồi.
    Một lần nữa mình nhắc lại, Không tìm được người hoàn hảo đâu bạn ạ, Mình năm nay 38 tuổi = 1/2 cuộc đời rồi, lấy vợ 11 năm có 2 con đủ nếp tẻ cả. Khi mới quen nhau, mình thấy cô ấy như thiên thần, chẳng chê được thứ gì, sống với nhau rồi, cơm áo gạo tiền, chuyên nhà nội nhà ngoại, quan hệ ngoài xã hội mới thấy NGƯỜI hoàn hảo chỉ có trong tiểu thuyết tình cảm thôi. Đấy mình thức đén giờ tâm sự với bạn cũng vì chuyện không đâu vào đâu rồi cãi nhau....
    Bạn không còn trẻ nữa, cốt lõi anh ấy là ngưới tốt (Bênh cho mẹ mình là điều dễ hiểu- Và còn bênh nhiều nữa nếu bạn còn phàn nàn)--> Nên qđ sớm đi bạn ạ. Sống với chồng với con chứ có làm dâu nhà người ta đâu mà bạn lo lắng nhà chông.
    Chúc bạn vui.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Bluewish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,616 Bài viết

    • 2,182 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Đọc qua chị chỉ có thể nhận xét là em là người kỹ tính và chưa hiểu sự đời. Nếu có nhận xét ko tốt về chồng em thì chắc em sẽ có lý lẽ để bảo vệ, nên chị chỉ góp ý về BMC em. Con bênh bm là chuyện tất nhiên, và chồng em tìm lời lẽ bao che cho bm cũng là rất bình thường. Nếu cậu ta thừa nhận bm mình có ý lợi dụng em mới là ko bình thường. Người ko bình thường ở đây có lẽ là em, khi mà ngay từ những ngày đầu yêu nhau em đã đem chuyện xấu gia đình mình kể cho chồng nghe, sẽ khiến anh ta có cái nhìn ko hay về bm em, sẽ giảm sự tôn trọng với gia đình em. Hậu quả nhiều hay it thì còn phải đợi sau này sống chung mới biết được.

    Giả pháp nhà cửa thì rất đơn giản. Nhà trai ko chịu chi thêm tiền, nhà gái thì nghĩ đó là trách nhiệm của nhà trai. Tốt nhất bọn em tự kiếm tiền, vay mượn mà mua nhà, khỏi phải trông vào nhà nào hết. Trong khi đó thì cũng ko nên ở nhà vợ, ra ngòai thuê nhà em tạm.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của biheo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 8,124 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Chị thấy em còn quá trẻ, không hiểu sự đời nhưng lại cũng không có tinh thần cầu thị (thông qua cách em trả lời mọi người). Tất nhiên, không ai biết em là ai, chồng em là ai, và mọi người chỉ nhận xét dựa trên những gì em kể (và chị nghĩ cũng được kha khá đó).

    1. Em trẻ, lãng mạn nên nhạy cảm thái quá đối với 1 số sự việc không đáng nên dễ bị tổn thương (ví dụ như quà cáp, thời khắc giao thừa nọ kia ...) nhưng tính lại sĩ diện cao, sợ cách nhìn nhận của xã hội (thông qua cách em nhận xét, chê bai về các chị em họ..., người yêu cũ)
    2. Em không chấp nhận người khác nhận xét xấu về người yêu mình không hẳn vì em yêu đến mờ mịt (như nhiều em gái khác) mà vì em không chấp nhận được việc mình "đánh giá sai", "chọn sai"
    3. Về bố mẹ chồng, chị cũng chưa thấy có việc gì cảng thẳng. Vấn đề là nhà mới mua đó đứng tên ai?
    Nếu đứng tên VỢ CHỒNG em (đã đăng ký rồi) thì việc mỗi bên gia đình góp 1 phần là chuyện bình thường, đúng đạo lý pháp luật
    Nếu đứng tên CHỒNG em (bọn em đã đăng ký, nhưng chưa mua nhà, chồng em cũng khó đứng tên 1 mình) hoặc bố mẹ chồng thì việc nhà em không đưa thêm tiền là đúng
    Thân
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2