Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

có nên ly hôn với một người chồng như thế này không

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 5.76K Lượt đọc
  • 44 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 49 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Chào các Bác, em là HDV , em quen c em khi em đang hướng dẩn khách ở trong ks RRS, khi ấy c em chỉ là một nhân viên bình thường, chỉ la một bellboy( khuân vác hành lý), có khi là một nhân viên tiếp tân( khi nhân viên tiếp tân nào đó nghỉ.....). vì là trụ cột chính trong gia đình( gia đình của c em ), nên c em nổ lực làm việc, hầu như kg nghỉ, hết việc của mình thì lại làm việc khác ( thế cho đồng nghiệp),lúc đó em thật ngưỡng mộ c em, rồi chùng em yêu nhau, c em có bàn là phải chờ đợi vì c em phải nuôi gia đình, ( mẹ thi còn trẻ 50t nhưng là nội trợ, em kế thì được đi công tác sang mỹ và ở lại luôn,vì là mớii qua nên kg giúp đở gì được cho gia đình mà còn ngược lại, thỉnh thoảng bên này còn phải gởii tiền sang, em út thì phải đang đi học......).Chúng em đồng ý là khi nào có đk thì sẻ cưới, thỉnh thoảng khi kẹt tiền c em có mượn em tiền, mỗi lần vài chục triệu ( lúc đó chỉ là một người bạn bình thường, và em cũng chẳng cần giấy cam kết gì cả). sau đó bằng cách nào đó cũng xoay sở và trả lại cho em,......

    Đùng một cái thi hỏi cưới em, thật sự lúc đó em bất ngờ lắm, nhưng đã tỉm hiểu nhau 3 năm rồi, lúc đó em cảm thấy ok và đồng ý( sao này thì em mới biết là mc nói nếu quen em thì phải cưới trong năm nay, còn kg cưới thì kg cho quen nữa ,lý do đưa ra là em đã 30tuổi rồi, c em thi 29t , tội nghiệp cho em phải chờ đợi, hoạc nếu như chia tay thì tội nghiệp cho em phải làm lại từ đầu........). mặc dù lúc đó gd c em cũng chẳng có tiền ,tụi em phải tư xoay sở( hầu như là tiền của em nhiều hơn, vì tất cả những đồng lương của c em đều phải chi phí hết cho gia đình ,thậm chí em phải đưa tiền cho mc để mc cầm tiền sang gia đình em làm tiền cho lể cưới,.Sau nay em suy luận có lẻ mc kg đồng ý em nhưng kg muốn nói ra, mà c em thì rất có hiếu với mẹ, dù đúng dù sai cũng nghe theo, nhưng kg ngờ tụi em cũng lo chu toàn và tươm tất.

    Gia đình chồng em là có đạo ( thiên chúa) nhưng mc kg ép em phải theo, vi như theo mc nóii nếu ép em theo mà trong lòng thật sự em kg muốn theo thì mc là người có tội( có đúng kg các bác). Đám cưới của em cũng kg được tổ chức trong nhà thờ( mặc dù lúc đó em rất muốn học đạo, nhưng c thì nói là mất thới gian, mc thì nói mấy cha ở nhà thờ gần đây khó chịu lắm ,khi nào rảnh mc dẩn đi chổ khác để xin cha làm phép cho tụi em).

    Khi cưới xong, tụi em được phép ra riêng, vi công việc tụi em thuê nhà ở Q1( em ở Q11, c em ở Q12). nhưng em cũng mua nhà riêng ở Q8, căn nhà này là tiền của em và gia đình em giúp đở một ít. tuy c kg bỏ tiền ra nhưng em vẫn cho chồng dứng tên chung, và căn nhà này cứ bỏ kg vì nó cách TT 12km.

    Đám cưới em đưmợc tổ chức vào 5/2005, cuối tháng 10/ 2006 thì em có tin vui,em tưởng tất mọi người khi nghe được tin này thì chia vui với em, nhưng kg.chỉ có gia đình và bạn bè của em đều chia vui, gọi diện chúc mừng,riêng chỉ có gia đình anh ấy là kg đón nhận, lúc em gọi dt báo tin cho mc thi nhận được câu trả lời là: tại sau tao đã bảo là phải uống thuốc trước mà tại sao lại kg nghe;( vì theo ý của mc mặc dù em 31t, vẫn còn trẻ, chưa cần sinh em be vội, và uống thuốc ờ đây là phải uống thuốc bổ trước khi co thai 3t vi nếu kg uống thì em be có nghuy cơ BỊ LIỆT ỐNG THẦN KINH,) còn chồng em kịch liệt bắt em phải phá thai, em đã khóc rất nhiếu, em phản đối, anh ấy đã nạt nộ em, và khi đưa em về thăm nhà mẹ em anh ấy vẫn tỏ thái độ dứt khoát,gay gắt với em và lớn tiếng trước mặt mẹ em, em vì quá tức mà trả lời với anh ấy rằng, anh kg đồng ý thì thôi, con tôi, tôi nuôi, ......Vì câu nói này mà mẹ em đã rất buồn rầu trong lòng kg dám nói ra suốt trong thời gian em mang thai, vì cứ sợ rằng em đã dại dột với người nào đó ( mẹ em đã 70t rồi).

    Kể từ lúc đó, anh ấy kg còn để ý đến em, từ câu nói, ánh mắt, .... em muốn làm gì thì làm,thậm chí em đi làm cũng chẵng thèm đưa đón. mỗi lần em đề cập đến thi nói: thằng này con nhiều việc phải làm lắm , đi honda ôm hay đi taxi gi đi, kg thôi thì nghĩ làm....Lúc đó em buồn đến chêt, Cả gia đình em đều lo lắng cho em, các anh trai phai thay phiên nhau đưa đón em đi làm, thậm chí đưa em đi khám thai.v.v....

    Anh ấy viện cớ làm đêm kg về nhà, thậm chí những ngày kg làm đêm , cũng kg về nhà( vì mệt, nhà xa kg về). những người hàng xóm khu dân cư mới của em hầu như kg biết mặt anh ấy, cứ lầm tưởng anh trai là chồng của em thôi, hết anh hai, anh ba, anh tư....

    Khi có dip nói ra để tâm sự với mc thì mc nói ; mẹ kg cho nó chở con đi đó, vì nhà con có mình con là con gái, lở có chuyện gì mẹ đâu có con gái đền cho mẹ con";. Em tự hỏi tất cả những ông chồng VN có làm như vậy kg.Thậm chí đi mua đồ cho con cũng phải đi một mình, khi nói ra thì MC bảo nó con trai không biết cái gì đâu, con tự ý đi mua một mình đi ,để cho nó ngủ.

    Khi sanh vẫn còn trong bv phát hiện trong ví chồng có tấm hình người phụ nử khác (không nói cho chồng nghe chuyện này vào lúc đó, chỉ biết khóc mà thôi)*khi bà ngoại lên thăm cháu thấy bà nội đang ru cháu : mai mốt bố mẹ mày li dị mày về mày ở với tao (không biết sự có mặt của mẹ em, bà rất buồn kg dám nói ra và em cũng kg nghe lời ru đó,sau này bà nội có xin lổi vì đả........lở lời.)

    *con chưa đầy 2 tuần tuổi,em nói chuyện nhẹ nhàng,: em có lổi lầm gì với anh kg thì được trả lời :tôi và cô không hợp với nhau nửa chờ con bé một tuổi thì ly hôn.em đã lên cơn shock và bị co giật (nhà chỉ có hai vc và con nhỏ thôi).

    *khi con được 3 tuân tuổi,gia đình bên nội có VK về,tổ chức đi vũng tàu,khi ra đến nơi,do MC.......không biết đường nên gọi đt cho chồng em ra vũng tàu chỉ đường (em ở tp hcm cách vt hơn 100 cây số, vả lại có tài xế riêng,đi khoảng trên 10 người lớn, mà bảo là kg biết đường,thiệt kg có tin nổi kg) trong khi đó vợ và con thơ ở nhà một mình,chồng mới làm đêm xong,chỉ gọi đt nói là đi công chuyện và đi vt mãi đến 9g hơn vẫn chưa thấy về.khi nói ra thì MC bảo con kg thể tách nó ra khỏi gia đình mẹ được........

    * khi tâm sự cho mẹ chồng biết chuyện thì nói với em rằng : thôi bây giờ nó hư rồi mẹ mang nó về dạy,con có đồng ý không, em bảo để em bàn với chồng em thì mc kg cho, và có vẻ là ép em( cứ liên tục hỏi có đồng ý kg ) khi em kg còn cách nào khác ngoài gật đầu thì mc ép em phải ký giấy cam kết là đã đồng ý tạm thời sống xa nhau ( chông không biết chuyện này).khi em kg đồng ý ký thì bà bảo em là hổn và khôn hơn mc gấp ngàn lần. (chắc dụ kg được )lúc còn trong BV thì kg nhắc tên chồng em gì hết,chỉ nhắc tới thằng em chồng (ở Mỹ) là "bố NGUYÊn sẻ mang con đi mỹ" sau này nói ra ,chồng em nói đại diện MC sang xin lổi .me về nhắc khéo là chồng em là con làm sao mà đại diện người lớn được( chỉ nói cho em biết) em về bảo chồng lần sau đừng làm thế nhé,thế lá chồng lại về nói với MC , biết MC nói sao kg " con cái được quyền đại diện cha mẹ,ở khu nhà mẹ, con cái đại diện cha mẹ đi ăn đám cưới , đám ma hoài , Rồi nào la kg cho con em bận đồ VN vì sẻ ngứa em bé, nào là nếu nó khóc đêm phải cho uống thuốc siỏ ngũ( một dạng thuốc ngũ). kg tin vào các toa thuốc của bv nhi đồng mà tự ý mang thuốc sách tay từ mỹ về, và nói đã hỏi qua ý kiến bs, mắt con em có tí ghèn là buột em phải nhỏ thuốc, em bảo " dạ mẹ cứ để đó, từ từ con ....... nhưng em lén kg làm, sau này mới biết đó là thuốc sình bụng.
    Gội đầu thì phải gội jonson & jonson sách tay của mỹ, ngoài ra tất cả hàng ở siêu thi là đồ vn ,kg tốt bàng hàng mỹ.

    Một tuần chồng em chỉ ngũ ở nhà một đêm thôi, mọi chăm sóc con, em và mẹ em làm hết, mà vẫn chua vừa lòng , nhiều khi mới tắm bé xong , thoa phấn thay quân áo được 5p thì c về, c lại lấy khăn, lấy nước nóng , rồi lại thay quần áo, mẹ em có nói là mới tắm xong, c em chẳng thèm trả lời lấy một câu.

    Cũng rất may mắn là con em hầu như là kg bệnh ( cám ơn TRỜI PHẬT), chỉ có sổ mũi khoãng 2,3 lần gì đó, kg sốt, kg khóc đêm,hầu như là kg có gì hết có thể nói là rất ngoan, cách đây khoảng 2t, con em mọc rang cắm, có bi tước một chút ( lần đầu tiên bị tước). ngày hôm đó bé đi chỉ có 2 lần thôi, mà c em đả lấy một it phân của bé chạy ngay đến bs gần nhà( bs này sao đó có nói lại với em là thật sự bi shock, ) nhà của bs đâu phải là phòng xet nghiệm đâu, nào là bàn thờ ông bà, cha mẹ, các bệnh nhi......thật là ô nhiễm hết sức. con em chỉ có 1 thôi mà c em thì tả cho bs nghe đến 10., làm có vẽ nguy kịch lắm,thế là bs chẩn đoán là có thể nhiễm trùng đương ruột, phải XN mới biết, thế là c em đùng đùng về nhà gây gỗ và bắt em phải cho con uống thuốc,em nói, trước tiên muốn uống thuốc phải có giấy kết quả cua bs, phải có toa thuốc, vã lại con em vẫn ăn, vẵn uống , chơi nhảy bình thường, chẳng có dấu hiệu gì cả, thế là c em liền gọi cho chị dâu em ( đang làm việc và ở nhà riêng cách xa khoảng 30km) quát tháo um sùm, xong rồi bỏ đi, chi dâu va anh trai vì quá lo lắng ,đêm hôm chạy qua nhà em, và ở đó để sáng mai mang bé đi bv NHI ĐỒNG, kết quả xét nghiệm là ÂM TÍNH.

    Môt tuần sau c về, em mang giấy XN ra, rồi lại kiếm chuyện là đầu con em có gàu,rồi sẻ bi ghẻ tróc,v.v...."Em nói chuyện chẳng có gì mà anh làm um xùm lên thế, con bé đâu có gì mà anh cứ cho là bệnh này bệnh nọ, chị dâu đâu có liên quan gì đâu mà kêu trong lúc đang làm việc. c liền trả lời " VÌ TRONG NHÀ NÀY CHỈ CÓ TÔN TRONG BÀ CHI DÂU THÔI"em bo tay luôn, vì những điều c và gia đình c gây ra cho em, gia đình em chưa lên tiếng câu gì, còn chị dâu 1năm trời c em gặp chắc chưa tới 5 lần, mỗi lần chắc chưa tới một 1h. em tức quá, vì mẹ em đang sống cùng em, chứng kiến nhiều lần , lần này lại nghe câu này nữa , em đã đuổi thẳng c em ra khỏi nhà, và dt cho anh trai biết về nhưng sự việc đã xảy ra, anh trai co dt cho c em và hẹn thứ 7 về nói chuyên, nhưng sáng thứ 7, MC dt cho chi dâu và xưng hô với chi dâu là CHỊ CHỊ EM EM,và tyên bố rằng "CHỊ KG CHO NÓ VỀ NHÀ BÊN ĐÓ NỮA, BÂY GIỜ NÓ QUYẾT ĐỊNH LY HÔN RỒI, CHỜ TOÀ ÁN GIẢI QUYẾT" Em thật sự kg ngờ vì trước đây em có làm đơn xin ly hôn, nhưng ông đều giấu đi, co giận vợ bỏ đi, nhưng cũng về thăm con, nhưng từ lúc mẹ chồng em lên tiếng như vậy , c biến mất tiêu luôn, TẠI SAO CHUYỆN GIA ĐÌNH VỢ CHỒNG EM MÀ MC LẠI QUYẾT ĐỊNH , CHO PHÉP CHỒNG VỀ VỚI VỢ VỚI CON HAY KG CŨNG DO ME CHỒNG QUYẾT ĐỊNH.

    C em có lẻ đã nộp đơn LY HÔN mà kg cần chử ký của em, và có lẻ kg dám đối diện cùng em, chỉ nhắn mail yêu cầu bổ xung kê khai tai sản ( chồng chẳng có gì, trong khi đó toàn bộ cơ ngơi là tiền của em)......Có bác nào biết luật thì giúp em với, đơn ly hôn kg có chử ký của vợ thì có hiệu lực kg, và em phải làm gì khi đối diện với một người chồng như vậy ở toà án, chồng em chỉ là một người to xác, nhưng đầu óc chắc chỉ là một đứa con nít nếu kg có mẹ bên cạnh thi kg biết gì hết.

    TRƯỚC ĐÂY MẸ CHỒNG ĐÃ TỪNG NÓI VỚI EM, "NÓ NHƯ VẬY NÓ THẬT LÀ KHỐN NẠN VÀ TÀN NHẪN ĐỐI VỚI CON" sau khi biết em bị lên cơn sản hậu, co giật toàn thân ..... chuyện của em còn cách cứu chửa kg các bác ơi, c em nói với người bạn em là lấy lý do ly dị để về gặp con,và chờ em gọi dt để giải quyết va xin lổi.
    CIMG0263 Mẹ hiền vợ thảo kém năng lực

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 4,546 Bài viết

    • 18,027 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Em xin lỗi vì chỉ mới đọc sơ thôi vì chị viết luôn tuồn quá...hik..Đúng lúc mắt đang yếu nữa. Nhưng cũng được khoảng 2/3 câu chuyện rồi. Tự nhiên thấy giống hoàn cảnh mình, và không khỏi nghĩ rằng anh ta lấy chị chỉ vì lúc đó hoàn cảnh nó thế, cũng có khi anh ấy tri ân nữa. Nhưng chính vì không có tình yêu thật sự mà trong quá trình chung sống, khi nảy sinh vấn đề, người ta mới lộ ra mặt thật. Nhưng em giống chị ngay cả đến việc chồng vốn vẫn tử tế với vợ, tất nhiên là cãi nhau hờn dỗi suốt nhưng rõ ràng có thay đổi, hoặc khéo léo giấu. Chỉ từ khi mẹ chồng về thì tự nhiên chồng em quay ngoắt 180 độ, phũ phàng một cách tàn nhẫn luôn, thậm chí nói thẳng là ngoại tình được 2 năm rồi..... Nói chung nói ra những sự thật như nhát dao cứa vào mình vậy.

    Li dị hay không, em nghĩ rồi chị cũng sẽ có quyết định thôi. Em chịu đựng chồng em được 6-7 tháng, đánh em nhập viện nữa cơ mà em vẫn còn tha thứ được, nhưng rồi cũng có ngày mình tự giải thoát cho mình. Cho nên em nghĩ trước hết chị cứ tìm cách sống nào mà chị cho la thoải mái cho chị và vui vẻ cho con chị. Rồi mọi việc sẽ được Thiên Chúa soi đường dẫn lối mà thôi.

    Chúc chị tâm bình an.
    • Avatar của Mẹ Yuka
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 773 Bài viết

    • 450 Được cảm ơn

    #3
    Em đọc mà không hiểu rõ gia đình nhà chồng chị thế nào nữa :Sigh:
    Hình như từ lúc yêu và hỏi cưới chị, họ đã có âm mưu gì đó hix
    Chúc chị tìm được hướng đi sáng suốt nhất
    • 390 Bài viết

    • 69 Được cảm ơn

    #4
    Hoàn cảnh của chị giống em 50%. Phải suy nghĩ kỹ chị ạ, từ từ tìm hướng giải quyết
    • 20 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Tốt nhất bạn nên tóm tắt câu chuyện lại, mình đọc liền một mạch mà chẳng hiểu thế nào nữa, nên ko biết giúp bạn kiểu gì đây. Chỉ thấy đại khái là mẹ chồng bạn là người có quyền trong gia đình, chồng bạn thì nghe mẹ, bạn nhờ vả gia đình mình là chính rồi.... nó cứ rắc rối thế nào ấy:Sigh:, chồng bạn lúc thế này, lúc thế kia. Túm lại bạn viết lại nhé, chắc chắn mọi người sẽ luôn bên bạn.
    • 231 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #6
    Ôi trời! Chẳng ai dám khuyên vợ chồng người khác bỏ nhau nên chị cứ bình tâm suy xét lại tình cảm của mình chứ em thì thấy bà mẹ chồng và chồng chị... ghê quá! Đọc mà sợ quá trời!

    Nhà của chị mua bằng tiền riêng nhưng cho chồng cùng đứng tên (theo chị kể) nên sẽ coi là tài sản chung khi ly hôn (nếu có). Tòa sẽ xem xét tỷ lệ chia khi xét đến phần trách nhiệm nuôi con. Ngoài ra còn những tài sản khác phát sinh trong quá trình sống chung nữa... Như vậy là phần vật chất chị đã thiệt thòi rồi nhé. Phần tinh thần thì em không bàn vì có tổn thương thì người ta mới nghĩ đến chuyện ly hôn chứ.

    Túm lại, hãy nghĩ đến con và bản thân mình khi quyết định về chuyện ly hôn - nếu không tạo được cho con môi trường sống và phát triển tốt thì... xa ngay cái gia đình chồng đó đi. Còn chuyện chỉ có chữ ký của vợ không có chữ ký của chồng thì Tòa vẫn xét theo hướng đơn phương xin ly hôn chứ có gì đâu.

    Cầu mong gia đình chị sớm ổn định để bé con được hạnh phúc.
    • Avatar của QuyLoc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 639 Bài viết

    • 226 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi me be heo con Xem bài viết
    Chào các Bác, em là HDV , em quen c em khi em đang hướng dẩn khách ở trong ks RRS, khi ấy c em chỉ là một nhân viên bình thường, chỉ la một bellboy( khuân vác hành lý), có khi là một nhân viên tiếp tân( khi nhân viên tiếp tân nào đó nghỉ.....). vì là trụ cột chính trong gia đình( gia đình của c em ), nên c em nổ lực làm việc, hầu như kg nghỉ, hết việc của mình thì lại làm việc khác ( thế cho đồng nghiệp),lúc đó em thật ngưỡng mộ c em, rồi chùng em yêu nhau, c em có bàn là phải chờ đợi vì c em phải nuôi gia đình, ( mẹ thi còn trẻ 50t nhưng là nội trợ, em kế thì được đi công tác sang mỹ và ở lại luôn,vì là mớii qua nên kg giúp đở gì được cho gia đình mà còn ngược lại, thỉnh thoảng bên này còn phải gởii tiền sang, em út thì phải đang đi học......).Chúng em đồng ý là khi nào có đk thì sẻ cưới, thỉnh thoảng khi kẹt tiền c em có mượn em tiền, mỗi lần vài chục triệu ( lúc đó chỉ là một người bạn bình thường, và em cũng chẳng cần giấy cam kết gì cả). sau đó bằng cách nào đó cũng xoay sở và trả lại cho em,...... Đùng một cái thi hỏi cưới em, thật sự lúc đó em bất ngờ lắm, nhưng đã tỉm hiểu nhau 3 năm rồi, lúc đó em cảm thấy ok và đồng ý( sao này thì em mới biết là mc nói nếu quen em thì phải cưới trong năm nay, còn kg cưới thì kg cho quen nữa ,lý do đưa ra là em đã 30tuổi rồi, c em thi 29t , tội nghiệp cho em phải chờ đợi, hoạc nếu như chia tay thì tội nghiệp cho em phải làm lại từ đầu........). mặc dù lúc đó gd c em cũng chẳng có tiền ,tụi em phải tư xoay sở( hầu như là tiền của em nhiều hơn, vì tất cả những đồng lương của c em đều phải chi phí hết cho gia đình ,thậm chí em phải đưa tiền cho mc để mc cầm tiền sang gia đình em làm tiền cho lể cưới,.Sau nay em suy luận có lẻ mc kg đồng ý em nhưng kg muốn nói ra, mà c em thì rất có hiếu với mẹ, dù đúng dù sai cũng nghe theo, nhưng kg ngờ tụi em cũng lo chu toàn và tươm tất Gia đình chồng em là có đạo ( thiên chúa) nhưng mc kg ép em phải theo, vi như theo mc nóii nếu ép em theo mà trong lòng thật sự em kg muốn theo thì mc là người có tội( có đúng kg các bác). đám cưới của em cũng kg được tổ chức trong nhà thờ( mặc dù lúc đó em rất muốn học đạo, nhưng c thì nói là mất thới gian, mc thì nói mấy cha ở nhà thờ gần đây khó chịu lắm ,khi nào rảnh mc dẩn đi chổ khác để xin cha làm phép cho tụi em) Khi cưới xong, tụi em được phép ra riêng, vi công việc tụi em thuê nhà ở Q1( em ở Q11, c em ở Q12). nhưng em cũng mua nhà riêng ở Q8, căn nhà này là tiền của em và gia đình em giúp đở một ít. tuy c kg bỏ tiền ra nhưng em vẫn cho chồng dứng tên chung, và căn nhà này cứ bỏ kg vì nó cách TT 12km Đám cưới em đưmợc tổ chức vào 5/2005, cuối tháng 10/ 2006 thì em có tin vui,em tưởng tất mọi người khi nghe được tin này thì chia vui với em, nhưng kg.chỉ có gia đình và bạn bè của em đều chia vui, gọi diện chúc mừng,riêng chỉ có gia đình anh ấy là kg đón nhận, lúc em gọi dt báo tin cho mc thi nhận được câu trả lời la" tại sau tao đã bảo là phải uống thuốc trước mà tại sao lại kg nghe."( vì theo ý của mc mặc dù em 31t, vẫn còn trẻ, chưa cần sinh em be vội, và uống thuốc ờ đây là phải uống thuốc bổ trước khi co thai 3t vi nếu kg uống thì em be có nghuy cơ BỊ LIỆT ỐNG THẦN KINH,) còn chồng em kịch liệt bắt em phải phá thai, em đã khóc rất nhiếu, em phản đối, anh ấy đã nạt nộ em, và khi đưa em về thăm nhà mẹ em anh ấy vẫn tỏ thái độ dứt khoát,gay gắt với em và lớn tiếng trước mặt mẹ em, em vì quá tức mà trả lời với anh ấy rằng, anh kg đồng ý thì thôi, con tôi, tôi nuôi, ......Vì câu nói này mà mẹ em đã rất buồn rầu trong lòng kg dám nói ra suốt trong thời gian em mang thai, vì cứ sợ rằng em đã dại dột với người nào đó ( mẹ em đã 70t rồi) Kể từ lúc đó, anh ấy kg còn để ý đến em, từ câu nói, ánh mắt, .... em muốn làm gì thì làm,thậm chí em đi làm cũng chẵng thèm đưa đón. mỗi lần em đề cập đến thi nói " thằng này con nhiều việc phải làm lắm , đi honda ôm hay đi taxi gi đi, kg thôi thì nghĩ làm....Lúc đó em buồn đến chêt, Cả gia đình em đều lo lắng cho em, các anh trai phai thay phiên nhau đưa đón em đi làm, thậm chí đưa em đi khám thai.v.v.... Anh ấy viện cớ làm đêm kg về nhà, thậm chí những ngày kg làm đêm , cũng kg về nhà( vì mệt, nhà xa kg về). những người hàng xóm khu dân cư mới của em hầu như kg biết mặt anh ấy, cứ lầm tưởng anh trai là chồng của em thôi, hết anh hai, anh ba, anh tư.... Khi có dip nói ra để tâm sự với mc thì mc nói ; mẹ kg cho nó chở con đi đó, vì nhà con có mình con là con gái, lở có chuyện gì mẹ đâu có con gái đền cho mẹ con";. Em tự hỏi tất cả những ông chồng VN có làm như vậy kg.Thậm chí đi mua đồ cho con cũng phải đi một mình, khi nói ra thì MC bảo nó con trai không biết cái gì đâu, con tự ý đi mua một mình đi ,để cho nó ngủ khi sanh vẫn còn trong bv phát hiện trong ví chồng có tấm hình người phụ nử khác (không nói cho chồng nghe chuyện này vào lúc đó, chỉ biết khóc mà thôi)*khi bà ngoại lên thăm cháu thấy bà nội đang ru cháu : mai mốt bố mẹ mày li dị mày về mày ở với tao (không biết sự có mặt của mẹ em, bà rất buồn kg dám nói ra và em cũng kg nghe lời ru đó,sau này bà nội có xin lổi vì đả........lở lời.)*con chưa đầy 2 tuần tuổi,em nói chuyện nhẹ nhàng,: em có lổi lầm gì với anh kg thì được trả lời :tôi và cô không hợp với nhau nửa chờ con bé một tuổi thì ly hôn.em đã lên cơn shock và bị co giật (nhà chỉ có hai vc và con nhỏ thôi)*khi con được 3 tuân tuổi,gia đình bên nội có VK về,tổ chức đi vũng tàu,khi ra đến nơi,do MC.......không biết đường nên gọi đt cho chồng em ra vũng tàu chỉ đường (em ở tp hcm cách vt hơn 100 cây số, vả lại có tài xế riêng,đi khoảng trên 10 người lớn, mà bảo là kg biết đường,thiệt kg có tin nổi kg) trong khi đó vợ và con thơ ở nhà một mình,chồng mới làm đêm xong,chỉ gọi đt nói là đi công chuyện và đi vt mãi đến 9g hơn vẫn chưa thấy về.khi nói ra thì MC bảo con kg thể tách nó ra khỏi gia đình mẹ được........* khi tâm sự cho mẹ chồng biết chuyện thì nói với em rằng : thôi bây giờ nó hư rồi mẹ mang nó về dạy,con có đồng ý không, em bảo để em bàn với chồng em thì mc kg cho, và có vẻ là ép em( cứ liên tục hỏi có đồng ý kg ) khi em kg còn cách nào khác ngoài gật đầu thì mc ép em phải ký giấy cam kết là đã đồng ý tạm thời sống xa nhau ( chông không biết chuyện này).khi em kg đồng ý ký thì bà bảo em là hổn và khôn hơn mc gấp ngàn lần. (chắc dụ kg được )lúc còn trong BV thì kg nhắc tên chồng em gì hết,chỉ nhắc tới thằng em chồng (ở Mỹ) là "bố NGUYÊn sẻ mang con đi mỹ" sau này nói ra ,chồng em nói đại diện MC sang xin lổi .me về nhắc khéo là chồng em là con làm sao mà đại diện người lớn được( chỉ nói cho em biết) em về bảo chồng lần sau đừng làm thế nhé,thế lá chồng lại về nói với MC , biết MC nói sao kg " con cái được quyền đại diện cha mẹ,ở khu nhà mẹ, con cái đại diện cha mẹ đi ăn đám cưới , đám ma hoài , Rồi nào la kg cho con em bận đồ VN vì sẻ ngứa em bé, nào là nếu nó khóc đêm phải cho uống thuốc siỏ ngũ( một dạng thuốc ngũ). kg tin vào các toa thuốc của bv nhi đồng mà tự ý mang thuốc sách tay từ mỹ về, và nói đã hỏi qua ý kiến bs, mắt con em có tí ghèn là buột em phải nhỏ thuốc, em bảo " dạ mẹ cứ để đó, từ từ con ....... nhưng em lén kg làm, sau này mới biết đó là thuốc sình bụng gội đầu thì phải gội jonson & jonson sách tay của mỹ, ngoài ra tất cả hàng ở siêu thi là đồ vn ,kg tốt bàng hàng mỹ Một tuần chồng em chỉ ngũ ở nhà một đêm thôi, mọi chăm sóc con, em và mẹ em làm hết, mà vẫn chua vừa lòng , nhiều khi mới tắm bé xong , thoa phấn thay quân áo được 5p thì c về, c lại lấy khăn, lấy nước nóng , rồi lại thay quần áo, mẹ em có nói là mới tắm xong, c em chẳng thèm trả lời lấy một câu Cũng rất may mắn là con em hầu như là kg bệnh ( cám ơn TRỜI PHẬT), chỉ có sổ mũi khoãng 2,3 lần gì đó, kg sốt, kg khóc đêm,hầu như là kg có gì hết có thể nói là rất ngoan, cách đây khoảng 2t, con em mọc rang cắm, có bi tước một chút ( lần đầu tiên bị tước). ngày hôm đó bé đi chỉ có 2 lần thôi, mà c em đả lấy một it phân của bé chạy ngay đến bs gần nhà( bs này sao đó có nói lại với em là thật sự bi shock, ) nhà của bs đâu phải là phòng xet nghiệm đâu, nào là bàn thờ ông bà, cha mẹ, các bệnh nhi......thật là ô nhiễm hết sức. con em chỉ có 1 thôi mà c em thì tả cho bs nghe đến 10., làm có vẽ nguy kịch lắm,thế là bs chẩn đoán là có thể nhiễm trùng đương ruột, phải XN mới biết, thế là c em đùng đùng về nhà gây gỗ và bắt em phải cho con uống thuốc,em nói, trước tiên muốn uống thuốc phải có giấy kết quả cua bs, phải có toa thuốc, vã lại con em vẫn ăn, vẵn uống , chơi nhảy bình thường, chẳng có dấu hiệu gì cả, thế là c em liền gọi cho chị dâu em ( đang làm việc và ở nhà riêng cách xa khoảng 30km) quát tháo um sùm, xong rồi bỏ đi, chi dâu va anh trai vì quá lo lắng ,đêm hôm chạy qua nhà em, và ở đó để sáng mai mang bé đi bv NHI ĐỒNG, kết quả xét nghiệm là ÂM TÍNH Môt tuần sau c về, em mang giấy XN ra, rồi lại kiếm chuyện là đầu con em có gàu,rồi sẻ bi ghẻ tróc,v.v...."Em nói chuyện chẳng có gì mà anh làm um xùm lên thế, con bé đâu có gì mà anh cứ cho là bệnh này bệnh nọ, chị dâu đâu có liên quan gì đâu mà kêu trong lúc đang làm việc. c liền trả lời " VÌ TRONG NHÀ NÀY CHỈ CÓ TÔN TRONG BÀ CHI DÂU THÔI"em bo tay luôn, vì những điều c và gia đình c gây ra cho em, gia đình em chưa lên tiếng câu gì, còn chị dâu 1năm trời c em gặp chắc chưa tới 5 lần, mỗi lần chắc chưa tới một 1h. em tức quá, vì mẹ em đang sống cùng em, chứng kiến nhiều lần , lần này lại nghe câu này nữa , em đã đuổi thẳng c em ra khỏi nhà, và dt cho anh trai biết về nhưng sự việc đã xảy ra, anh trai co dt cho c em và hẹn thứ 7 về nói chuyên, nhưng sáng thứ 7, MC dt cho chi dâu và xưng hô với chi dâu là CHỊ CHỊ EM EM,và tyên bố rằng "CHỊ KG CHO NÓ VỀ NHÀ BÊN ĐÓ NỮA, BÂY GIỜ NÓ QUYẾT ĐỊNH LY HÔN RỒI, CHỜ TOÀ ÁN GIẢI QUYẾT" Em thật sự kg ngờ vì trước đây em có làm đơn xin ly hôn, nhưng ông đều giấu đi, co giận vợ bỏ đi, nhưng cũng về thăm con, nhưng từ lúc mẹ chồng em lên tiếng như vậy , c biến mất tiêu luôn, TẠI SAO CHUYỆN GIA ĐÌNH VỢ CHỒNG EM MÀ MC LẠI QUYẾT ĐỊNH , CHO PHÉP CHỒNG VỀ VỚI VỢ VỚI CON HAY KG CŨNG DO ME CHỒNG QUYẾT ĐỊNH. C em có lẻ đã nộp đơn LY HÔN mà kg cần chử ký của em, và có lẻ kg dám đối diện cùng em, chỉ nhắn mail yêu cầu bổ xung kê khai tai sản ( chồng chẳng có gì, trong khi đó toàn bộ cơ ngơi là tiền của em)......Có bác nào biết luật thì giúp em với, đơn ly hôn kg có chử ký của vợ thì có hiệu lực kg, và em phải làm gì khi đối diện với một người chồng như vậy ở toà án, chồng em chỉ là một người to xác, nhưng đầu óc chắc chỉ là một đứa con nít nếu kg có mẹ bên cạnh thi kg biết gì hết TRƯỚC ĐÂY MẸ CHỒNG ĐÃ TỪNG NÓI VỚI EM, "NÓ NHƯ VẬY NÓ THẬT LÀ KHỐN NẠN VÀ TÀN NHẪN ĐỐI VỚI CON" sau khi biết em bị lên cơn sản hậu, co giật toàn thân ..... chuyện của em còn cách cứu chửa kg các bác ơi, c em nói với người bạn em là lấy lý do ly dị để về gặp con,và chờ em gọi dt để giải quyết va xin lổi,
    Bạn ơi, mình nghĩ bạn nên bảo chồng bạn gặp mặt rồi hai bên trao đổi. Nếu không được, bạn nên liên hệ chỗ văn phòng luật sư và nhờ họ giúp đỡ.
    • Avatar của strive
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 12 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,280 Bài viết

    • 455 Được cảm ơn

    #8
    Bạn nên hỏi mẹ bạn, nhất là hai anh trai của bạn... như thế sẽ rõ nhất. Họ vừa là người trong cuộc vừa là người ngoài cuộc. Họ là những người đang phải làm các công việc mà lẽ ra Chồng bạn phải làm và chứng kiến thái độ của 2vc chồng bạn.
    • 49 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi cute85 Xem bài viết
    Đọc xong hoa hết cả mắt chị ạ!
    Em thấy chồng chị và nhà chồng chị cứ bệnh bệnh làm sao ấy.
    lúc nào cũng nghĩ là con mình bị bệnh hoạn vì kg có uống thuốc khi mang thai 3 tháng ( axit floric) nên bị nghi ngờ là bị bệnh liệt ống thần kinh từ trong bụng mẹ, mới sanh khoảng được một tháng thì thấy bé nằm hay xoay trở mình thì bảo là coi chừng bị bại nảo, uống sửa mẹ, 5 ngày đi phân một lần , bs nói không sao nếu phân dẻo, nhưng vẫn đè bé ra mà bơm đít,, bé có ghèn tí xíu thì bắt phải nhỏ thuốc, sao này nhình lại mới biết là thuốc sình bụng( hên là mình không chịu xài), bé bị sổ mũi có tí xíu, bs bảo kg sao đâu,tai bố lo lắng qua thôi, nhưng để cho bố yên tâm thì cho uống thuốc bổ và môt chút đề kháng , sau khi bé uống thuốc, bé ngũ. chồng đi về, đánh thức bé dậy và tiếp tục cho uống vì đó là thuốc ở mỹ mang về. bé đi tiêu một ngày 2 lần liền cho đó là kg bình thường suy luận la bị nhiễm trùng đường ruột nếu kg cho uống thuốc kịp thời thì sẽ chuyển sang nhiễm trùng đường máu. mình nhiều khi bực lắm nhưng vì sức khoẻ cua con mình, khi nào có toa bs, thuốc theo toa của bs, giấy XN thì mình cho uống, c nói để đến lúc đó thì còn gì nửa mà nói , minh nhất quyết kg cho thi c liền "vái trời cho con bệnh nặng đi để mang vào trong bv bs chuởi cho là sao để đến giờ này........ nào la chuyên tắm táp, hể có MC kế bên là sao nóng quá, sao lạnh quá, măc dù mình tắm bằng vòi sen ,va trước khi tắm mình đã thử rồi( minh tắm bé thương xuyên ở mức ấy) MC nói tại bé còn nhỏ, nóng và lạnh bé kg biết khóc đâu, nhưng sau này lớn lên sẽ nhăn da của bé....... Nói thật em làm dâu rất xướng nhưng nhức đầu lắm
    CIMG0263 Mẹ hiền vợ thảo kém năng lực
    • Avatar của totetcun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 599 Bài viết

    • 152 Được cảm ơn

    #10
    Mẹ chồng can thiệp quá sâu vào cuộc sống + chồng ko có ý thức vun đắp cuộc sống riêng kiểu này thì sớm muộn mẹ nó cũng chả chịu được lâu đâu. Thôi, chúc mẹ nó bình tâm tĩnh trí suy xét tuỳ theo thời điểm vậy.
    • 4,152 Bài viết

    • 40,673 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Tớ lại thấy Me-be-heo-con có khuynh hướng hơi tiêu cực. MC là người tốt. Chồng thì có trách nhiệm nhưng vô tâm.

    - Mẹ chồng bạn xuất phát điểm rất thương bạn. Chính bạn nói, MC là người giục chồng bạn hoặc cưới thì cưới luôn, nếu không thì chia tay luôn, vì thương bạn có tuổi (bạn 30 trong khi chồng bạn 29), bà không muốn để bạn phải chờ đợi, vì nếu có chia tay thì bạn sẽ là người thiệt thòi khi phải làm lại từ đầu --> tớ thấy bà MC của bạn quá tốt và tâm lý.

    - MC bạn không ÉP bạn theo đạo. Tớ thấy bà như thế là rất thoáng và tôn trọng chủ quyền của bạn. Còn nếu bạn thích thì bạn có thể chủ động theo đạo được cơ mà --> không hiểu vì sao bạn lại coi việc này là ảnh hưởng tới quyền lợi của bạn????? Thậm chí bạn còn nghi ngờ lòng tốt của bà khi bà nói 'ép bạn theo đạo khi bạn không muốn còn là có tội' và bạn còn phải hỏi lại mọi người xem như vậy có đúng không. Hơ hơ. Đời tớ đây là lần đầu tiên thấy có cô con dâu bất mãn vì không "được" mẹ chồng áp đặt.

    - Khi bạn thông báo có bầu, bà trách bạn không uống thuốc bổ như lời bà dặn --> tớ thấy đây là biểu hiện của sự quan tâm. Bà có quan tâm tới con và cháu thì bà mới yêu cầu bạn uống thuốc bổ 3 tháng trước khi có bầu để đảm bảo con bạn khoẻ mạnh từ khi còn là bào thai. Tớ đoán là sức khoẻ bạn không tốt (vì khi bạn có thai các anh bạn đều phải chia nhau đưa bạn đi làm. Chia sẻ nhé, tớ từ khi có bầu đến khi đẻ đều tự mình đi làm, chẳng ai đưa đón cả) --> nên mẹ chồng bạn yêu cầu bạn uống thuốc bổ trước khi có bầu là điều rất hợp lý. Tớ không hiểu tại sao bạn không làm theo lời khuyên của bà để đảm bảo sức khoẻ cho hai mẹ con. Ngược lại, bạn còn có ý trách bà???? Hơ hơ. Khó hiểu thật.

    - Khi bạn có bầu, bạn thông báo, chồng bạn bất mãn và muốn bạn phá thai. Đây là điểm khiến mọi người có thể bất bình. Nhưng cũng nên xét thêm yếu tố nữa: chồng bạn muốn bạn phá thai phải chăng vì bạn tự ý có bầu mà không cần bàn bạc với chồng và mẹ chồng??? Trong khi như bạn nói, chồng bạn hiện đang rất vất vả vì kinh tế đang khó khăn, lại là trụ cột nuôi mẹ và hai em --> việc chồng bạn chưa sẵn sàng có con là chuyện dễ hiểu. Thứ hai, việc có con là việc lớn, nên có sự quyết định của cả hai vợ chồng. Đằng này bạn tự ý quyết định, tự ý có bầu, rồi chỉ thông báo cho chồng và mẹ chồng biết, đẩy mọi người vào thế 'sự đã rồi' --> bạn không nghĩ là mọi người cũng có quyền bất mãn à????

    - Khi bạn sinh con xong, tớ thấy cả nhà chồng bạn đều rất thương và lo cho con bạn. Có thể quan niệm về chăm sóc sức khoẻ của nhà chồng và bạn khác nhau, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi nguời không thương con bạn. Cá nhân tớ thì lại đồng ý với nhà chồng bạn trong một số ví dụ bạn kể. Ví dụ: mắt con bạn có ghèn --> mẹ chồng bảo phải tra thuốc nhỏ mắt; nhưng bạn không tra (tớ thì lại nghĩ là phải tra thuốc. Kể cả con tớ mắt ko có ghèn tớ vẫn tra nước nhỏ mắt hàng ngày nữa là). Khi con bạn tiêu chảy, chồng bạn đem mẫu phân đi xét nghiệm. Tớ thì lại thấy chồng bạn thế là cẩn thận, vì BS riêng của con tớ cũng khuyên như vậy --> tớ không hiểu vì sao bạn lại bất mãn vì chuyện này??? Tất nhiên kết quả Âm tính thì là điều đáng mừng. Nhưng nếu chẳng may dương tính thì làm sao??

    - Khi bạn có bầu, mẹ chồng bạn nói thẳng là bà bảo chồng bạn đừng có đưa đón bạn đi, vì 'nhà con có mỗi con là con gái, lỡ có chuyện gì mẹ lấy đâu ra con gái mà đền cho mẹ con' --> tớ cảm thấy có lẽ nhà bạn hơi có vấn đề. Để bà nói ra câu đấy, tớ nghĩ có lẽ nhà bạn (mẹ và các anh của bạn) vì quá lo cho bạn nên có những hành động và lời nói khiến mẹ chồng bạn và bạn tự ái. Tớ không biết sức khoẻ của bạn thế nào, nhưng việc các anh trai bạn đưa đón bạn đi làm trong thời gian bạn có bầu là chăm sóc hơi bị cẩn thận đấy. Tớ đến cuối tháng thứ 8 vẫn tự phóng xe vù vù ngoài đường. Và tớ tin là phần lớn các mẹ trong này cũng thường tự đi làm khi có bầu, không cần ai đưa đón.

    Bạn hỏi có nên li dị không? Tớ nghĩ điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào bạn. Tớ thấy nhà chồng bạn (qua lời bạn kể) hoàn toàn chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu bạn cứ nhìn nhà chồng với con mắt xét nét và tiêu cực (vd, coi chồng là thằng bé lớn xác khôgn biết làm gì nếu không có mẹ) thì tớ nghĩ sớm muộn chồng bạn cũng kiên quyết đòi li dị bạn thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 395 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Đọc xong thì ong hết cả đầu óc. Chỉ muốn nhắc chị 1 câu, là làm gì cũng phải cẩn thận, cẩn thận cho chị và cho con chị,họ bắt chị viết lách hay kí kết cái gì cũng không nhé. E có cảm giác sợ sợ gia đình chồng chị sao ý, họ cứ có vẻ bệnh hoạn, hoặc nếu không thì họ cũng muốn làm chị rối tung đầu óc lên mà phát điên.
    Chúc chị vững tâm.
    ♥♥¸.•*´¨`*•.¸♥♥ Bống Xinh ♥♥ ¸.•*´¨`*•.¸♥♥
    • Avatar của mesarang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,770 Bài viết

    • 1,187 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    đọc nhức cả mắt, nhưng mà theo chi viết thì em thấy sợ nhà chồng chị quá, sợ luôn cả ông chồng của chị, nếu còn yêu chồng và chị vẫn còn muốn sống chung với chồng chị phải chấp nhận là sẽ còn đau khổ dài dài.
    • 395 Bài viết

    • 326 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi me Bống Xem bài viết
    Tớ lại thấy Me-be-heo-con có khuynh hướng hơi tiêu cực. MC là người tốt. Chồng thì có trách nhiệm nhưng vô tâm.

    - Mẹ chồng bạn xuất phát điểm rất thương bạn. Chính bạn nói, MC là người giục chồng bạn hoặc cưới thì cưới luôn, nếu không thì chia tay luôn, vì thương bạn có tuổi (bạn 30 trong khi chồng bạn 29), bà không muốn để bạn phải chờ đợi, vì nếu có chia tay thì bạn sẽ là người thiệt thòi khi phải làm lại từ đầu --> tớ thấy bà MC của bạn quá tốt và tâm lý.

    - MC bạn không ÉP bạn theo đạo. Tớ thấy bà như thế là rất thoáng và tôn trọng chủ quyền của bạn. Còn nếu bạn thích thì bạn có thể chủ động theo đạo được cơ mà --> không hiểu vì sao bạn lại coi việc này là ảnh hưởng tới quyền lợi của bạn????? Thậm chí bạn còn nghi ngờ lòng tốt của bà khi bà nói 'ép bạn theo đạo khi bạn không muốn còn là có tội' và bạn còn phải hỏi lại mọi người xem như vậy có đúng không. Hơ hơ. Đời tớ đây là lần đầu tiên thấy có cô con dâu bất mãn vì không "được" mẹ chồng áp đặt.

    - Khi bạn thông báo có bầu, bà trách bạn không uống thuốc bổ như lời bà dặn --> tớ thấy đây là biểu hiện của sự quan tâm. Bà có quan tâm tới con và cháu thì bà mới yêu cầu bạn uống thuốc bổ 3 tháng trước khi có bầu để đảm bảo con bạn khoẻ mạnh từ khi còn là bào thai. Tớ đoán là sức khoẻ bạn không tốt (vì khi bạn có thai các anh bạn đều phải chia nhau đưa bạn đi làm. Chia sẻ nhé, tớ từ khi có bầu đến khi đẻ đều tự mình đi làm, chẳng ai đưa đón cả) --> nên mẹ chồng bạn yêu cầu bạn uống thuốc bổ trước khi có bầu là điều rất hợp lý. Tớ không hiểu tại sao bạn không làm theo lời khuyên của bà để đảm bảo sức khoẻ cho hai mẹ con. Ngược lại, bạn còn có ý trách bà???? Hơ hơ. Khó hiểu thật.

    - Khi bạn có bầu, bạn thông báo, chồng bạn bất mãn và muốn bạn phá thai. Đây là điểm khiến mọi người có thể bất bình. Nhưng cũng nên xét thêm yếu tố nữa: chồng bạn muốn bạn phá thai phải chăng vì bạn tự ý có bầu mà không cần bàn bạc với chồng và mẹ chồng??? Trong khi như bạn nói, chồng bạn hiện đang rất vất vả vì kinh tế đang khó khăn, lại là trụ cột nuôi mẹ và hai em --> việc chồng bạn chưa sẵn sàng có con là chuyện dễ hiểu. Thứ hai, việc có con là việc lớn, nên có sự quyết định của cả hai vợ chồng. Đằng này bạn tự ý quyết định, tự ý có bầu, rồi chỉ thông báo cho chồng và mẹ chồng biết, đẩy mọi người vào thế 'sự đã rồi' --> bạn không nghĩ là mọi người cũng có quyền bất mãn à????

    - Khi bạn sinh con xong, tớ thấy cả nhà chồng bạn đều rất thương và lo cho con bạn. Có thể quan niệm về chăm sóc sức khoẻ của nhà chồng và bạn khác nhau, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi nguời không thương con bạn. Cá nhân tớ thì lại đồng ý với nhà chồng bạn trong một số ví dụ bạn kể. Ví dụ: mắt con bạn có ghèn --> mẹ chồng bảo phải tra thuốc nhỏ mắt; nhưng bạn không tra (tớ thì lại nghĩ là phải tra thuốc. Kể cả con tớ mắt ko có ghèn tớ vẫn tra nước nhỏ mắt hàng ngày nữa là). Khi con bạn tiêu chảy, chồng bạn đem mẫu phân đi xét nghiệm. Tớ thì lại thấy chồng bạn thế là cẩn thận, vì BS riêng của con tớ cũng khuyên như vậy --> tớ không hiểu vì sao bạn lại bất mãn vì chuyện này??? Tất nhiên kết quả Âm tính thì là điều đáng mừng. Nhưng nếu chẳng may dương tính thì làm sao??

    - Khi bạn có bầu, mẹ chồng bạn nói thẳng là bà bảo chồng bạn đừng có đưa đón bạn đi, vì 'nhà con có mỗi con là con gái, lỡ có chuyện gì mẹ lấy đâu ra con gái mà đền cho mẹ con' --> tớ cảm thấy có lẽ nhà bạn hơi có vấn đề. Để bà nói ra câu đấy, tớ nghĩ có lẽ nhà bạn (mẹ và các anh của bạn) vì quá lo cho bạn nên có những hành động và lời nói khiến mẹ chồng bạn và bạn tự ái. Tớ không biết sức khoẻ của bạn thế nào, nhưng việc các anh trai bạn đưa đón bạn đi làm trong thời gian bạn có bầu là chăm sóc hơi bị cẩn thận đấy. Tớ đến cuối tháng thứ 8 vẫn tự phóng xe vù vù ngoài đường. Và tớ tin là phần lớn các mẹ trong này cũng thường tự đi làm khi có bầu, không cần ai đưa đón.

    Bạn hỏi có nên li dị không? Tớ nghĩ điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào bạn. Tớ thấy nhà chồng bạn (qua lời bạn kể) hoàn toàn chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu bạn cứ nhìn nhà chồng với con mắt xét nét và tiêu cực (vd, coi chồng là thằng bé lớn xác khôgn biết làm gì nếu không có mẹ) thì tớ nghĩ sớm muộn chồng bạn cũng kiên quyết đòi li dị bạn thôi.
    Chị ơi chính chồng chị chủ topic muốn li dị mà. Chứ có phải do chị ấy chủ định đâu.
    Em chỉ nói mấy ý này thôi nhé
    Cái chuyện không muốn cho con dâu theo đạo thì đến em còn thấy lạ (mà chị chủ top lại nói là muốn học đạo nhé, chứ chị ý ko nói là ko muốn học đạo). Những người xung quanh em lấy chồng theo đạo, đều được nhà chồng chuẩn bị rất chu đáo việc này. Học đạo này,học xong rồi thi (kiểu như thi lấy bằng lái xe ý), rồi đám cưới phải tổ chức ở nhà thờ chứ?!Đằng này nhà chồng chị chủ top lại phủi ngay việc này đi, em nghĩ là do không xác định nghiêm túc lâu dài với chị ý. Đối với những người theo Đạo, chuyện này là quan trọng cực kì.
    Còn việc anh chồng nhẩy tanh tách lên bắt vợ bỏ thai rồi ko hề quan tâm gì đến người vợ đang có bầu, ko hề cùng vợ lo toan sắm sửa gì cho đứa con sắp chào đời, đó rõ ràng là chuyện không bình thường mà. Chẳng hạn như chị nói nếu anh ta giận vợ vì tự ý sinh con, thì cũng ko đến nỗi quá đáng như vậy đâu. Bà mẹ chồng bào chữa cho con thì nói này nọ để xoa dịu chị ấy là điều dễ hiểu mà.
    Còn chuyện "khi bà ngoại lên thăm cháu thấy bà nội đang ru cháu : mai mốt bố mẹ mày li dị mày về mày ở với tao (không biết sự có mặt của mẹ em, bà rất buồn kg dám nói ra và em cũng kg nghe lời ru đó,sau này bà nội có xin lổi vì đả........lở lời.)" thì em bó tay chả thông cảm nổi với mẹ chồng chị chủ top đựơc nữa.
    ♥♥¸.•*´¨`*•.¸♥♥ Bống Xinh ♥♥ ¸.•*´¨`*•.¸♥♥
    • 4,152 Bài viết

    • 40,673 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Em à, em nghĩ xem, một cô vợ xét nét mẹ chồng, không tôn trọng chồng --> không li dị mới lạ. Chị mà là anh chồng chị cũng muốn li dị. Sống mà không tôn trọng nhau thì sống thế nào được. Em công nhận không?

    Còn vụ theo Đạo, chị nghĩ MBHC không muốn theo đạo thực sự. Cô ấy kêu ca chẳng qua cô ấy tức vì nhà chồng không ép cô ấy theo đạo thôi. Chứ nếu cô ấy thực sự muốn theo thì đã tự theo rồi, đâu có khó gì đâu. Người thiên chúa lúc nào chẳng muốn mở rộng đạo. Còn vụ mẹ chồng cô ấy không ép cô ấy theo đạo thì chị không nghĩ đó là vì bà ấy không muốn tính chuyện lâu dài với cô ấy. Nếu không thì cưới cô ấy về làm gì??? Rồi rước theo hàng đống trách nhiệm và lễ nghi từ phong tục tập quán và pháp luật?? Chị không nghĩ là cưới vì tiền đâu nhé, vì:

    - Trước khi cưới, chồng MBHC tuy nhiều lần vay tiền của cô ấy, nhưng đều trả đủ  anh ta là người sòng phẳng, không lợi dụng

    - MBHC có vẻ cũng là con nhà lao động (như bản thân chị), nên chắc chẳng đủ giầu để một anh giai trẻ tuổi phải cưới mình vì tiền hehe

    Hihii, còn chuyện li dị, thì li dị nào chẳng là li dị và là phạm vào lời răn của Chúa (không chung thuỷ với vợ/chồng). Chị không nghĩ là người theo Đạo coi chuyện li dị là dễ dàng, dù là không làm lễ trước bàn thờ.

    Ngoài ra, chính MBHC cũng kể, mẹ chồng cô ấy mất niềm tin vào Đạo mà. Bà còn bảo cha xứ không tốt mà. Hơ hơ. Thế cô ấy muốn bà kéo cô ấy vào chỗ không tốt à??

    Chị thì vẫn không thấy vấn đề gì trong việc người chồng muốn vợ bỏ thai. Em thử hỏi xã em xem nếu em tự ý có bầu, không bàn trước với xã, xem xã phản ứng thế nào? Huống hồ lại trong hoàn cảnh gia đình khó khăn, chồng đang vất vả chuyện làm ăn và chưa chuẩn bị tâm thế có con (đang phải nuôi mẹ và nuôi em ăn học --> chưa đủ khả năng nuôi thêm được con). Chuyện đại sự như vậy mà không bàn với chồng thì chồng nào chịu cho được??

    Mà anh chồng cũng chỉ phản ứng vậy thôi (chị nghĩ là do tự ái với vợ và cũng vì hoàn cảnh chưa thuận lợi), nhưng xét cho cùng, anh ta vẫn chăm sóc con rất cẩn thận đấy chứ. Nếu thực sự không quan tâm đến con, thì anh ta đã không chăm con như vậy, đúng không? Cả bà nội cũng thế.

    Còn vụ "lỡ lời" của bà mẹ chồng, chị nghĩ chẳng phải lỡ lời đâu. Bà ấy đã thực sự thấy khả năng chia tay của hai vợ chồng rất cao rồi thì mới nói thế. Chị nghĩ mâu thuẫn nào mà chẳng là cả một quá trình dài, chứ có phải ngày một ngày hai đâu. Bà ấy tự y‎ thức chuyện đấy từ lâu rồi thì mới buột mồm ra. Bà ấy xin lỗi chẳng qua là vì lịch sự thôi, và có lẽ vẫn còn muốn thử cố gắng thêm xem sao thôi. Và bây giờ, khi thấy không chấp nhận được, họ đã đòi li dị rồi đấy thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 49 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi me Bống Xem bài viết
    Tớ lại thấy Me-be-heo-con có khuynh hướng hơi tiêu cực. MC là người tốt. Chồng thì có trách nhiệm nhưng vô tâm.

    - Mẹ chồng bạn xuất phát điểm rất thương bạn. Chính bạn nói, MC là người giục chồng bạn hoặc cưới thì cưới luôn, nếu không thì chia tay luôn, vì thương bạn có tuổi (bạn 30 trong khi chồng bạn 29), bà không muốn để bạn phải chờ đợi, vì nếu có chia tay thì bạn sẽ là người thiệt thòi khi phải làm lại từ đầu --> tớ thấy bà MC của bạn quá tốt và tâm lý.

    - MC bạn không ÉP bạn theo đạo. Tớ thấy bà như thế là rất thoáng và tôn trọng chủ quyền của bạn. Còn nếu bạn thích thì bạn có thể chủ động theo đạo được cơ mà --> không hiểu vì sao bạn lại coi việc này là ảnh hưởng tới quyền lợi của bạn????? Thậm chí bạn còn nghi ngờ lòng tốt của bà khi bà nói 'ép bạn theo đạo khi bạn không muốn còn là có tội' và bạn còn phải hỏi lại mọi người xem như vậy có đúng không. Hơ hơ. Đời tớ đây là lần đầu tiên thấy có cô con dâu bất mãn vì không "được" mẹ chồng áp đặt.
    hu
    - Khi bạn thông báo có bầu, bà trách bạn không uống thuốc bổ như lời bà dặn --> tớ thấy đây là biểu hiện của sự quan tâm. Bà có quan tâm tới con và cháu thì bà mới yêu cầu bạn uống thuốc bổ 3 tháng trước khi có bầu để đảm bảo con bạn khoẻ mạnh từ khi còn là bào thai. Tớ đoán là sức khoẻ bạn không tốt (vì khi bạn có thai các anh bạn đều phải chia nhau đưa bạn đi làm. Chia sẻ nhé, tớ từ khi có bầu đến khi đẻ đều tự mình đi làm, chẳng ai đưa đón cả) --> nên mẹ chồng bạn yêu cầu bạn uống thuốc bổ trước khi có bầu là điều rất hợp lý. Tớ không hiểu tại sao bạn không làm theo lời khuyên của bà để đảm bảo sức khoẻ cho hai mẹ con. Ngược lại, bạn còn có ý trách bà???? Hơ hơ. Khó hiểu thật.

    - Khi bạn có bầu, bạn thông báo, chồng bạn bất mãn và muốn bạn phá thai. Đây là điểm khiến mọi người có thể bất bình. Nhưng cũng nên xét thêm yếu tố nữa: chồng bạn muốn bạn phá thai phải chăng vì bạn tự ý có bầu mà không cần bàn bạc với chồng và mẹ chồng??? Trong khi như bạn nói, chồng bạn hiện đang rất vất vả vì kinh tế đang khó khăn, lại là trụ cột nuôi mẹ và hai em --> việc chồng bạn chưa sẵn sàng có con là chuyện dễ hiểu. Thứ hai, việc có con là việc lớn, nên có sự quyết định của cả hai vợ chồng. Đằng này bạn tự ý quyết định, tự ý có bầu, rồi chỉ thông báo cho chồng và mẹ chồng biết, đẩy mọi người vào thế 'sự đã rồi' --> bạn không nghĩ là mọi người cũng có quyền bất mãn à????

    - Khi bạn sinh con xong, tớ thấy cả nhà chồng bạn đều rất thương và lo cho con bạn. Có thể quan niệm về chăm sóc sức khoẻ của nhà chồng và bạn khác nhau, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi nguời không thương con bạn. Cá nhân tớ thì lại đồng ý với nhà chồng bạn trong một số ví dụ bạn kể. Ví dụ: mắt con bạn có ghèn --> mẹ chồng bảo phải tra thuốc nhỏ mắt; nhưng bạn không tra (tớ thì lại nghĩ là phải tra thuốc. Kể cả con tớ mắt ko có ghèn tớ vẫn tra nước nhỏ mắt hàng ngày nữa là). Khi con bạn tiêu chảy, chồng bạn đem mẫu phân đi xét nghiệm. Tớ thì lại thấy chồng bạn thế là cẩn thận, vì BS riêng của con tớ cũng khuyên như vậy --> tớ không hiểu vì sao bạn lại bất mãn vì chuyện này??? Tất nhiên kết quả Âm tính thì là điều đáng mừng. Nhưng nếu chẳng may dương tính thì làm sao??

    - Khi bạn có bầu, mẹ chồng bạn nói thẳng là bà bảo chồng bạn đừng có đưa đón bạn đi, vì 'nhà con có mỗi con là con gái, lỡ có chuyện gì mẹ lấy đâu ra con gái mà đền cho mẹ con' --> tớ cảm thấy có lẽ nhà bạn hơi có vấn đề. Để bà nói ra câu đấy, tớ nghĩ có lẽ nhà bạn (mẹ và các anh của bạn) vì quá lo cho bạn nên có những hành động và lời nói khiến mẹ chồng bạn và bạn tự ái. Tớ không biết sức khoẻ của bạn thế nào, nhưng việc các anh trai bạn đưa đón bạn đi làm trong thời gian bạn có bầu là chăm sóc hơi bị cẩn thận đấy. Tớ đến cuối tháng thứ 8 vẫn tự phóng xe vù vù ngoài đường. Và tớ tin là phần lớn các mẹ trong này cũng thường tự đi làm khi có bầu, không cần ai đưa đón.

    Bạn hỏi có nên li dị không? Tớ nghĩ điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào bạn. Tớ thấy nhà chồng bạn (qua lời bạn kể) hoàn toàn chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu bạn cứ nhìn nhà chồng với con mắt xét nét và tiêu cực (vd, coi chồng là thằng bé lớn xác khôgn biết làm gì nếu không có mẹ) thì tớ nghĩ sớm muộn chồng bạn cũng kiên quyết đòi li dị bạn thôi.
    Chào chị, vì chuyện của em hơi dài dòng,may là em ráng cố gắng lắm để viết gọn lại, mà còn bị bạn hiểu lầm, có những chuyện nói thẳng ra thì sợ các bác trên diễn đàn này nói là mình kể lể, khoe khoang....thôi thì em nói thẳng ra nhé, có những điều thật sự em chẳng muốn nói chuyện đụng chạ đến người lớn, nhưng đành vậy, Đúng là trước đây, em có cách nhìn giống như chị, em thần tượng MC lắm, đi đâu em cũng khoe với mọi ngượi là mình rất hạnh hà phúc khi có một người như vậy. Nhưng sau này đụng chuyện rồi mới biết là....... Sở dĩ ép buộc, hối thúc chồng em tổ chức đám cưới, trong khi nhà kg đủ đk,một mình chồng em phải làm nuôi 3 miệng ăn (MC, chồng, và em chồng đang đi hoc) thử hỏi với mức lương khoảng 2 triệu thì có khả năng kg, MC hay kể trước đây có một việt kiều, thích và muốn kết hôn với chồng em, nhưng kg biết tại sao nó kg chiu...... Có lẻ mẹ chồng kg đồng ý em đâu nhưng kg muốn nói ra, nghĩ là ra quyết định như thế thì chồng em sẻ bỏ cuộc, nhưng tụi em vẫn tổ chức đám cưới một cách long trọng đàn hoàng( cũng có thể nói là ngoài sức tưởng của gia đình chồng em).ĐIỀU DÁNG NÓI Ở ĐÂY LÀ MỘT KHI ĐÃ YÊU NHAU THẬT LÒNG THÌ THỜI GIAN KG CÓ Ý NGHĨA GÌ CẢ, VÀ NẾU LÀ NGƯỜI THÚC ÉP PHẢI LÀ EM MỚI ĐÚNG CHỨ Theo cách em suy nghĩ, MC em sống rất hình thức bề ngoài, vì khi cưới em hầu như là kg cho tiếp xúc nhiều với họ hàng, hàng xóm chung quanh,MC nói rằng thôi, đừng có hoặc họ, vì sẽ nhiều chuyện lắm, thậm chí những ngườ ruột rà ( mẹ của MC và anh chị em ruột .....) cũng hạn chế lắm, sồng ở gần đó thôi, 5p đi xe thôi mà một năm gặp được 2,3 lần. hay giải thích với mọi người rằng em phải đi làm, đi công tác ở HN, NHA TRANG......Ngay cả bà nội chồng vào chơi cũng kg cho gặp mặt ( gọi đt là em đừng về, nếu bố chồng có hỏi thì cứ nói đang ở HUẾ, ĐÀ NẴNG....Có lẻ MC muốn trong mắt mọi người em phải là người đẹp toàn diện, hoàn hảo( cứ chọ mọi người nghĩ như vây. Mà nói thật, em kg có xấu đâu,có lẻ nói dể nhìn là đằng khác, thường được gọi là HOA HẬU CUẢ LỚP.....HOA HẬU CUẢ CTY....Có điều là em ăn mặc rất giãn di, kg trang sức, ít trang điểm thôi.MC hay kêu em phải đeo trang sức vào, nếu kg người ta cứ nghĩ con kg có tiền v.v... Em đã 30 t rồi, so với tuổi để sinh con thì thấy có muộn kg chị, mà cứ nói là còn sớm,vã lại em đâu có tư ý mang thai đươc đâu khi kg có chồng, ý MC giải thích là phải UỐNG TRƯỚC 3 THÁNG, làm sao biết mà canh hả chị. mà em phải đi tư vấn đủ thứ ,các bv,bs. thậm chí để MC yên tâm, em tư vấn và khám thai hàng tháng của một bs đã từng làm việc bên Pháp về, các bs nói kg cần phải lo đến độ như vậy đâu, bây giờ uống, bồi dưỡng thì có sao đâu, Còn chuyện theo đạo à, kg biết chị là người có đạo kg, nhưng hính như theo luật của đạo, chưa đươc làm lể trong nhà thờ coi như là chưa phải là vợ chồng . ĐẾN BÂY GIỜ THI CHỒNG EM VẪN LÀ NGƯỜI CHƯA CÓ VỢ ( theo luật đạo) Trước lần với mẹ em " MÌNH LÀ NGƯỜI LỚN, NHIỀU KHI BỆNH TRONG NGƯỜI MÌNH KG BIỀT ĐÂU, EM KỶ CHO CHÁU EM, Ở BÊN NHÀ EM, AI MÀ MUỐN VÀO THĂM THÌ PHẢI ĐI CHỤP HÌNH PHỔI VÀ PHẢI CÓ GIẤY CUẢ BS EM MỚI CHO THĂM" tội nghiệp mẹ em 70 tuổi rồi , con gái đã gã cho người ta thì thuộc về họ người ta, làm gì thì làm. me em đội mưa đến thăm mà kg dám vào , chỉ đứng ngoài cửa sổ mà nhìn vào KHI Ở TRONG BV MC RU "MAI MỐT CHA MẸ MÀY LY DỊ MÀY VỀ MÀY Ở VỚI TAO" chị giải thích dùm em lòi ru này có được kg,( hầu như mọi người trên đây điều chia sẽ, và làm như có một sự SẮP ĐẶT đúng kg chị, chị giải thích dùm em, từ khi biết tin em có thai 1 tháng, thì vợ chồng kg còn sống chung với nhau, dù là một cái nắm tay cũng kg, 1 chử cũng kg, 1 tuần về 1 lần, nếu như chị thì chị như thế nào???.đằng này em kg muốn cuộc sống gia đình xáo trộn, phận làm vợ trong lúc mang thai , thôi thì im lăng cho qua Còn về gia đình em thỉ khỏi nói, có thể nói ở thời đại hiện nay thì là một gia đình tuyệt vời( đôi khi cũng có mâu thuẩn ) nhưng anh em lo cho nhau, em gái lấy chồng nhưng thương con rể,em rể còn hơn con gái, ,kg có nhiều tiền , nhưng sống đùm bọc lẫn nhau, có thể nói, me và anh trai, ra khỏi xóm, nói chung là trong quận , hầu như ai cũng biết và rất lể độ( hiền lành, bao dung, đức độ, hay gúp đở người khác..).Đả gả em đi rồi, thì tất cả những điều gì em muốm làm thì kg xen vào, và khuyến khích em NÊN BÀN VỚI CHỒNG, VỚI MẸ CHỒNG. thậm chí MC hứa cho em 1/2 căn nhà ở mặt sau, em chồng ở mặt trước, em hơi buồn , thi mắng em rằng " LẤY CHỒNG HAY LÀ LẤY NHÀ, CHO LÀ PHƯỚC LẮM RỒI, KG CHO CŨNG KG SAO, NẾU KG CÓ THÌ VỀ ĐÂY MÀ SỐNG, VỀ ĐÂY ANH NUÔI," và đã nói với em rể "NẾU SAO NÀY EM CÓ THẤT BẠI, GIA DÌNH ANH KG CÓ NHIỀU TIỀN GIÚP ĐỞ EM,TRONG KHẢ NĂNG CUẢ ANH CÓ THỂ, CÒN CƠM GẠO THÌ VÔ TƯ" . chị thấy có tuyệt vời kg Vì em phải đi làm em phải rước mẹ em sang trong cháu, mẹ đã lớn tuổi rồi ,tay lai yếu (đã bi gãy tay ), thương con, thương cháu,thuê người lam thì kg ra, mỗi ngày thai em chăm sóc như là có con mọn, hốt phân thay tả. mà còn chứng kiến cảnh cải cọ lớn tiếng từ chồng em, và cuối cùng phải nghe một câu động trời ' TRONG CĂN NHÀ NÀY, TÔI CHỈ TÔN TRONG BÀ CHI DÂU THÔ". nói thiệt bà chị dâu chẳng liên quan gì , một năm tất cả gom lại chắc đối mặt nhau được 4, 5 tiếng đồng hồ, chi dâu nghe xong cũng bó tay luônNếu như mẹ chị chứng kiến con rể nói như vậy thì như thế nào, Còn chuyện ly hôn, trước đây vợ chồng giận nhau, gây gổ, nhưng cũng về thăm con, có yêu cầu ly hôn cũng kg ký. có tức qua đuổi đi cũng quay về,.TỪ KHI ME CHỒNG LÊN TIẾNG NÓ SẼ KG VỀ ĐÓ NỬA CHỜ TOÀ ÁN GIẢI QUYẾT" thế là chồng biến mất tiêu luôn cho dến bây giờ gần 2 tháng, Tết này em vẫn dẩn con về MC chúc tết, gặp vợ chẳng nói gì, mẹ chồng chẳng nói gi, còn chồng mình kg thèm về nhà chúc tết mẹ vợ, kg một cú đt , mà tờ đơn ly hôn kg phải là em kg ký, mà là em chưa thấy mặt mũi lá đơn như thế nào, và gởi khi nào, chỉ có nhan đươc mail từ chồng là toà án yêu cầu bổ xung.MẮC CƯỜI Ở ĐÂY LÀ ĐƠN LY HÔN CHÔNG GHI, NHƯNG KÊ KHAI TÀI SẢN THÌ YÊU CẦU VỢ GHI ( hiện giờ em có 2 căn nhà, một là em đứng tền, một căn là khi em lấy chồng cũng là lúc mua nhà, nếu kg cho chồng dứng tên chung cũng cảm thấy hơi áy náy. bây giờ em giải thích nhửng chuyện đơn giản như vậy ,em mong chị có cách nhìn ,suy nghỉ lại dùm em. CÒN NHỮNG CHUYỆN khác nữa chẳng liên quan gì mà tự MC cứ thay thế chông trả lời, trong khi chồnh là người trong cuộc mà cứ ú ớ VÍ DU NGHE CHƠI THÔI NHÉ. TRONG TÚI QUÂN CUẢ CHỒNG CÓ CÂY KEP MÀU HỒNG ĐÃ XÀI RỒI, KHI MINH HỎI VỚI GIỌNG RẤT BÌNH THƯỜNG LÀ CUẢ AI VẬY ANH, TRẢ LỜI RẰN THẤP ĐẸP LƯỢM VỀ CHƠI,KHI NÓI CHUYỆN TRƯỚC MẶT BỐ CHỒNG, CHỒNG CHƯA KỊP GIẢI THÍCH THÌ ME CHỒNG NÓI, À NÓ HAY LƯỢM VỀ CHO ME, ĐỂ MẸ CHO HÀNG XÓM ĐÓ CON, CON CÓ MUỐN XEM KG, NHIỀU LẮM NÈ, RỒI LÁY CÁI TÚI KG BIÊT LÀ CỦA MC HAY LÀ CUẢ AI NỮA MANG RA, MÀ KỂ TỪ KHI QUEN BIẾT ĐẾN KHI SỐKG BIẾT CÁI TÍNH NÀY CUẢ CHỒNG EM, NÀO LÀ MC TỰ ĐI THEO DÕI RỒI VỀ NÓI LÀ KG CÓ GÌ( MÀ TRONG KHI ĐÓ EM HOÀN TOÀN KG BIẾT) NÓI LÀ MẸ THEO DÕI NÓ MẤY NGÀY NAY, ME GỌI ĐIỆN KHẮP NƠI, MẸ THẤY KG CÓ GÌ HẾT ( CÁC MẸ CÓ TIN KG KHI HAI VỢ CHỒNG ĐÃ KG XXX LÂU LẮM RỒI Lại làm phiền các bác mờ mắt thêm lần nữa, nhưng tại em bức súc quá, tại sao trên đời lại có người đàn ông như vậy mà ủ sao hô
    m qua tới nay em kg xuống dòng đươc nhỉ
    CIMG0263 Mẹ hiền vợ thảo kém năng lực
    • 49 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    [quote=me Bống;3768665]Em à, em nghĩ xem, một cô vợ xét nét mẹ chồng, không tôn trọng chồng --> không li dị mới lạ. Chị mà là anh chồng chị cũng muốn li dị. Sống mà không tôn trọng nhau thì sống thế nào được. Em công nhận không?

    Chi ơi kg biết chị có bà con xa hay bà con gần với gia đình chồng em kg, hầu như mọi người điều chia sẻ với em còn chị thì ngược lại Em có nói gì là phản đối với mẹ chồng em kg, từ khi cưới nhau đến giờ em đều làm theo sự xắp xếp, xắp đặt của MC ,đến bây giờ vẫn chưa một lần phản đối,lúc nào cũng DẠ và VÂNG, từ sau khi em sanh quan hệ giửa MC và em vẫn bình thường mà ,tới khi có chuyện thì mới biết hình như MC đã biết trước rồi Còn chị nói em kg tôn trọng chồng em ở điểm nào,mà người quát tháo lúc nào cũng là từ anh ấy, thậm chí ở ngoài đường, bạn bè chồng còn can thiệp dùm "TAO THẤY VỢ MÀY OK LẮM MÀ, SAO CỨ HAY NAY NẠT NỘ NÓ HOÀI VẬY" ( TẠI CHỊ NÓI EM KG TÔN TRỌNG CHỒNG EM MỚI NÓI RA). HỎI CHỒNG HÔM NAY CÓ ĐI LÀM KG, THÌ ĐƯỢC TRẢ LỜI RẰNG HỎI LÀM CÁI GÌ, THẬM CHÍ GIA ĐÌNH BÊN CHỒNG, HỌ HÀNG NHIỀU KHI CŨNG PHẢI CAN THIỆP DÙM VÌ HAY GẮT GỎNG VỚI EM NÓI THẬT CHUYỆN BUỒN CUẢ EM ,EM KG MUỐN NÓI RA, CẢ NHÀ EM, GIA ĐÌNH CHỒNG EM CŨNG KG AI HAY BIẾT, NGƯỜI BIẾT ĐẦU TIÊN LÀ MC, SAU ĐÓ CHÍNH CHỒNG EM QUA NHÀ MẸ EM TUYÊN BỐ LÀ " KHÔNG CÒN TÌNH CẢM VỚI H NỮA VÀ QUYẾT ĐỊNH CHIA TAY" KHI EM MỚI SANH CON 2 TUẦN TUỔI. EM ĐÃ HỎI MẸ CHỒNG EM "NẾU LÀ MẸ THÌ MẸ CẢM THẤY NHƯ THẾ NÀO,CHỒNG CON KG TÔN TRỌNG CON, DÙ CÓ NGƯỚI ĐÀN BÀ KHÁC NHƯNG TRONG LÚC VỢ ĐANG SANH NỞ TRONG BV THI TẠI SAO LẠI SƠ XUẤT ĐỂ CHO VỢ THẤY..."MC TRẢ LỜI RẰNG CON NÓI NHƯ VẬY LÀ CÒN NHẸ, NÓ LÀ THÀNG KHỐN NẠN , CƯ XỬ MỘT CÁCH TÀN NHẪN, THẬM CHÍ BẠN BÈ CỦA CHÔNG EM CÒN PHẢI BỰC TỨC DÙM EM NỬA MÀ , CHƯỞI RŨA CHỒNG EM TẠI SAO LẠI ĐỐI XỬ NHƯ VẬY, KÊU EM HẢY THA THỨ CHO CHỒNG EM ĐI TRONG LÚC EM CẢM THẦY VÔ VỌNG, CHÁN CHƯỜNG, ĐAU KHỔ TRONG NỔI CÔ ĐƠN VÀ LO LẮNG VỀ TƯƠNG LAI CỦA MỘT NGƯỜI MẸ TRẺ. MÀ CHỊ LẠI NÓI EM NHƯ VẬY THẬT LÒNG EM CẢM THẤY MỆT MÕI HƠN, EM NHƯ NGHẸN LẠI KG THỞ NỔI CHO ĐẾN BÂY GIỜ CHỒNG EM LÀ NGƯỜI TRONG CUỘC VẪN XÁC ĐỊNH LÀ EM KG CÓ LỖI GÌ HẾT NGOÀI CHUYỆN EM LÀM VIỆC QUÁ NHIỀU,TỪ 8G SÁNG VÀ THỈNH THOẢNG CHO ĐẾN KHI 11,12 G ĐÊM, . PHẢI THUYẾT MINH TIẾNG NHẬT TỪ SÁNG ĐẾN CHIỀU TỐI( Ở KHOẢNG GIỬA THỜI GIAN EM CŨNG GHÉ VỀ NHÀ, ĐỂ GẶP ANH ẤY, )V.V...EM RÁNG LÀM VIỆC ĐỂ CÓ THỂ THU NHẬP MỘT THÁNG MƯỜI MẤY TRIỆU, ĐỂ SAU NÀY SANH CON VÀ NUÔI NẤNG. NHỮNG LỖI CỦA EM TRÊN ĐÂY ĐÃ KHIẾN CHỊ NẾU LÀ MỘT NGƯỜI CHỒNG ĐỂ LY DỊ EM À
    CIMG0263 Mẹ hiền vợ thảo kém năng lực
    • 49 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    Còn vụ theo Đạo, chị nghĩ MBHC không muốn theo đạo thực sự. Cô ấy kêu ca chẳng qua cô ấy tức vì nhà chồng không ép cô ấy theo đạo thôi. Chứ nếu cô ấy thực sự muốn theo thì đã tự theo rồi, đâu có khó gì đâu. Người thiên chúa lúc nào chẳng muốn mở rộng đạo. Còn vụ mẹ chồng cô ấy không ép cô ấy theo đạo thì chị không nghĩ đó là vì bà ấy không muốn tính chuyện lâu dài với cô ấy. Nếu không thì cưới cô ấy về làm gì??? Rồi rước theo hàng đống trách nhiệm và lễ nghi từ phong tục tập quán và pháp luật?? Chị không nghĩ là cưới vì tiền đâu nhé, vì:

    - Trước khi cưới, chồng MBHC tuy nhiều lần vay tiền của cô ấy, nhưng đều trả đủ  anh ta là người sòng phẳng, không lợi dụng

    - MBHC có vẻ cũng là con nhà lao động (như bản thân chị), nên chắc chẳng đủ giầu để một anh giai trẻ tuổi phải cưới mình vì tiền hehe

    < Sao chị giống như người trong cuộc vậy, cả bạn bè, gia đình ai cũng khuyến khích lấy chồng thì phải theo chồng, vì em xin được học đạo, nên mẹ chồng mới hứa là khi có thời gian, sẻ dẩn em đến nhà khác ( cho đến bây giờ là gần 4 năm rồi mà kg có thời gian à) Em có nói là chồng em cưới vì tiền đâu, ở đây em nói ra để biết dù khó khăn tụi em vẩn chia sẻ với nhau mượn vài lần là để gởi tiền qua mỹ cho thằng em kế ăn học, mua xe hơi......Nhưng bây giờ thành tài rồi, có lẻ còn nhiều hơn em là đằng khác. cách suy nghĩ khác, cách cư sử cũng khác Còn "CON NHÀ LAO ĐỘNG " hay không thì em chẳng quan tâm, CON NHÀ LAO ĐỘNG, CON NÔNG DÂN , CON NHÀ GIÀU.....ĐỀU CŨNG LÀ CON NGƯỜI HẾT. Cái quí nhất là sống sao cho người thương mình là được, trong lúc khó khăn chia sẻ cho nhau là một điều chỉ có con người làm được mà thôi, ngoài ra các động vật khác kg biết
    CIMG0263 Mẹ hiền vợ thảo kém năng lực
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #19
    Cúc chị tìm đươc hanh phúc!.....
    Không biết nói gì hơn!.....
    • Avatar của Bluewish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,616 Bài viết

    • 2,182 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Ko dám có ý kiến gì, vì có khuyên bạn cũng ko nghe. Chỉ giải thích cho bạn biết, lý do MC bạn ko cho bạn cưới trong nhà thờ vì theo đạo, chỉ được cưới 1 lần, ko được phép li dị. Nếu vc bạn làm lễ thì về mặt đạo, bạn là vợ duy nhất và suốt đời. Có lẽ ngay từ đầu, gd chồng muốn lợi dụng bạn về mặt nào đó (thế nên cũng ko muốn có cháu để đỡ lằng nhằng)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3