Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Có Nên Đồng Ý Cưới Khi Tình Yêu Đã Không Còn

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.31K Lượt đọc
  • 9 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 19 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Chào các mẹ, các chị và các bạn cùng tuổi trên diễn đàn.

    Nhờ mọi người cho em lời khuyên về mối quan hệ rắc rối mà hiện tại em đang không biết xử lý thế nào.
    Mọi người có thể mắng em, trách em khi nghe xong câu chuyện này, nhưng hãy cho em biết ý kiến và hãy giúp em tìm được lối ra để em không còn phải suy nghĩ và tự dằn vặt mình nữa.

    Em và anh quen nhau tính đến thời điểm này, nếu như không có chuyện xảy ra đã là 4 năm trời. Anh hơn em 7 tuổi, và quan trọng hơn là a là e ruột của a rể của e. Sống ở gần nhà e. Tụi e quen biết khi e còn là sinh viên, và người chủ động bày tỏ tình cảm cũng là em chứ k phải là a. Sau lời bày tỏ tình cảm ấy, a ngập ngừng rồi sau đó cũng chấp nhận, tụi em quen nhau mà không cho mọi người trong gia đình cũng như k cho bất cứ người nào biết. Cho đến khi e ra trường đi làm. Tụi em vẫn yêu thương và quan tâm nhau. Vì e đi làm trên Sài Gòn, còn a ở quê nên thỉnh thoảng tụi e mới đc gặp nhau mỗi khi e về quê chơi hoặc đôi lần a lên thăm e. Chuyện của tụi e tưởng rằng êm đẹp và sẽ được ở bên nhau nên tụi e đã vượt quá giới hạn và em đã có thai. Khi biết tin đó e vừa mừng vừa sợ, sợ vì tụi em chưa được người lớn chấp nhận mà đã như vậy, mặt khác e mới đi làm, còn a công việc thu nhập thì thấp nên không có gì là đảm bảo cho sự phát triển của đứa trẻ. Em ngập ngừng điện thoại báo tin cho a, a im lặng và vòng vo một hồi, cuối cùng e hỏi a e và a làm đám cưới được không? a lấy lí do công việc và do e mới đi làm, tụi e chưa có gì nên khó để sinh đứa bé ra. Trước khi điện thoại cho a e cũng đã nghĩ đến vấn đề đó nhưng e vẫn mong nghe đc a nói câu chúng e sẽ giữ đứa bé lại và làm đám cưới. Nhưng sau cuộc điện thoại đó, sau những tranh cãi e và a đã quyết định không thể cho con 1 cuộc sống tốt thì coi như chúng e có tội với nó. Hôm sau em đau đớn 1 mình lặng lẽ vào bệnh viện để giết chết giọt máu đang hình thành trong bụng mình. Sau chuyện đó, e luôn dằn vặt, tự trách bản thân mình rất nhiều, nhưng cũng chỉ 1 mình e biết. Vì tụi e k ở gần nên a không hiểu đc cảm giác của e như thế nào. E luôn mường tượng ra nếu còn giữ lại thì con e được bao nhiêu ngày tháng, khi nào sẽ sinh.... Và khổ tâm hơn mỗi khi ra đường nhìn thấy những đứa trẻ khác được sinh ra và mỉm cười nhìn e, lòng e lại đau như cắt, và không biết bao nhiêu lần e khóc khi bế cháu mình trong tay, vì nếu con e còn thì chắc lúc đó e đang được bế bồng và nâng niu nó rồi các chị ạ.
    Các anh chị và các em của a đều đã có gia đình, thậm chí có người cũng giống như e, có con trước khi cưới, nhưng sao họ vẫn có 1 đám cưới hp, được mẹ a lo cho từng chút một, con của họ được sinh ra và lớn lên, được mọi người yêu thương và lo lắng. Mỗi lần gặp những đứa trẻ cháu của a, lòng e lại đau như cắt, rồi trong thâm tâm e bắt đầu oán hận mình, hận gia đình a và trách anh. Tuy nhiên những oán trách đó em không hề biểu lộ ra ngoài cũng như không hề nói cho a biết những khổ tâm e đang phải chịu, tụi e vẫn đi bên cạnh nhau , vẫn điện thoại và gặp nhau mỗi khi có dịp.
    Chuyện sẽ như được giấu kín cho tới khi e không còn sống trên đời này nữa, nhưng có một người đồng nghiệp làm chung với e biết chuyện, có thể a đồng nghiệp đã có gia đình nên nhạy cảm nhận ra mỗi khi e không kìm chế được cảm xúc khi vô tình xem được những đoạn clip có những đứa trẻ dễ thương trên mạng. Anh đồng nghiệp biết e đã có người yêu nên thỉnh thoảng vẫn quan tâm hỏi han chuyện của tụi e tốt không, những khi cãi nhau với người yêu e đều hỏi ý kiến a để coi có cách nào giúp tụi e hiểu nhau hơn. Rồi a khuyên nhủ rất nhiều, vô tình không kiểm soát được những khổ tâm đè nén trong lòng, e kể cho a nghe chuyện đứa trẻ, và tưởng tượng nhân vật chính là 1 người bạn khác của e chứ không phải là e. Nghe xong a nói a biết được đó là chuyện của ai, tuy nhiên vẫn gửi lời an ủi đến người bạn đó của e.
    Em và người yêu của mình sau khi trải qua chuyện đó, không biết a có bao giờ chạnh lòng mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ khác không? và vì bản thân e không muốn a phải khổ tâm như những gì e đã chịu nên e hoàn toàn không nói bất cứ gì, tụi e vẫn liên lạc, điện thoại, nhắn tin cho nhau. Một thời gian dài sau đó, e nhắc đến chuyện cưới xin với a, đó cũng là lúc gia đình 2 bên và mọi người biết chuyện của tụi e. Mẹ a đi xem tuổi, rồi bảo tụi e không hợp tuổi và nói nếu a cưới e trong năm nay sẽ gặp vận xui, e hỏi a tới khi nào mới cưới? a lẳng lặng trả lời: mẹ a bảo 3 năm nữa mới được cưới. E như chết lặng. Phải chăng e mất đi đứa con của chính mình, bây giờ e phải mòn mỏi đợi a trong 3 năm nữa? Ai có thể cho e 1 sự công bằng? ai cho e lại những gì e đã mất?.Em nói với a, bây giờ e đồng ý cưới, 3 năm nữa cưới hay không lúc đó là quyền của e, nếu lúc đó e không đồng ý thì a cũng đừng hỏi lý do tại sao. Nghe xong a cũng im lặng không nói gì.
    Bẵng đi thời gian e lại nhắc lại với a chuyện cưới, nhưng a cứ nói nếu cưới giờ thì xui lắm...rồi lý do này kia, khiến e dần chán nản rồi không nhắc nữa. Sau những chuyện đó e dần cảm nhận ra được mỗi khi tụi e nói chuyện hay bàn bạc gì với nhau thì mỗi người 1 ý, không hề có tiếng nói chung gì với nhau. Thậm chí lời e vừa nói, a nghe xong lại quên luôn, quay lại hỏi e lần nữa, những chuyện buồn bực ở chỗ làm việc, tối về kể với a, a nói vài câu qua loa rồi lảng sang chuyện khác. Những cuộc đối thoại giữa tụi e dần đơn giản hơn. Chỉ hỏi thăm về việc ăn uống vào các buổi sáng, trưa, chiều. Mỗi buổi 1 tin nhắn rồi thôi, buổi tối nhiều lắm thì được 10 tin. Chưa kịp nói đã hết chuyện, đơn giản chỉ vì mỗi lần nói a không để tâm và hỏi lại, khiến e chán nản, không muốn chia sẻ bất cứ gì nữa. Em thu gọn trong thế giới của em, chia sẻ những chuyện đáng lý nên chia sẻ với người yêu thì e chia sẻ với bạn bè để cho vơi bớt những chuyện buồn.
    Chuyện của tụi e cứ nhạt dần, nhạt dần như thế theo thời gian. Rồi e cảm nhận được giữa e và a không còn sự đồng điệu và y thương như trước nữa, e đem nói với a. A nói do xa cách nên mới vậy, a nói sẽ quan tâm e nhiều hơn để e k tủi thân. Em ậm ừ mong đợi một dấu hiệu khả quan từ cả 2 đứa. Nhưng mọi chuyện ngày càng tệ hơn khi tụi e tranh cãi nhiều hơn, bất đồng nhiều hơn và e càng chán nản nhiều hơn. Cho đến 1 ngày e về quê e nói với a hình như e đã thay đổi. Tình cảm với a không còn được đong đầy như trước nữa, e cần thêm thời gian để vun đắp lại mọi chuyện. Mong a đừng nhắc đến bất cứ chuyện gì quan trọng trong thời gian này. Nhất là chuyện e nghe được mọi người nói gia đình a bắt đầu có ý định nghĩ đến chuyện hôn nhân của tụi e. Anh ậm ừ nói rằng a hiểu rồi.
    Như bao nhiêu lần khác, a nghe rồi lại quên, thậm chí quên luôn lời a hứa. 1 tuần sau a nói với e a sẽ nói gia đình a qua nói chuyện với bố mẹ e. E như chết trân, lúc này mọi thứ trong e như vỡ òa, bao nhiêu uất ức bấy lâu e được dịp nói ra hết. Những bất đồng quan điểm bấy lâu e nói ra mà a không hề để ý. Rồi e nói e và a hãy xa nhau 1 thời gian, để cả 2 cùng xem lại bản thân mình ai sai những gì, nếu sửa được và còn duyên nợ với nhau thì làm lại từ đầu. A sững sờ rồi không đồng ý, lấy mọi lý do để níu kéo và giải thích mọi chuyện. Trong khi thời gian yêu nhau e có đủ cho a thời gian để gải thích, đến giây phút cuối cùng a mới nói a không muốn vậy.....Hôm đó, tụi e đã nói rất nhiều, rất nhiều nhưng mọi cảm xúc của e dường như không còn. E quay lưng đi với cái đầu trống rỗng và vô hồn. Ngay hôm đó, a bỏ nhà đi không ai có thể liên lạc được, cái trò mà a vẫn thường làm khi tụi e cãi nhau. Như lúc trc là e phải lo lắng cả ngày đêm để đi tìm a, thậm chí nhờ bạn bè a đi tìm giúp. Nhưng hôm đó, e nhắn tin nói a e k còn như trước nữa, e sẽ k đi tìm, a muốn đi đâu thì đi. Qua ngày hôm sau mọi người vẫn không liên lạc được. Chị gái a gọi e để nói chuyện, chị a nói e và a sao cứ cãi nhau hoài để a bỏ đi, bỏ bê công việc không lo, để chị phải lo việc thay a. E bật khóc nức nở mà không nói được gì để minh oan cho những khổ sở mà e phải chịu. Hôm sau nữa, e quay lại Sài Gòn, a bỏ đi đâu 2 ngày rồi cũng quay lại Sài Gòn tìm e, nhìn a tàn tạ lắm. Lúc đầu e nói e không muốn gặp, a 1 mực nói k gặp được e a sẽ chết, a đem mạng sống và tương lai của a ra để dọa e. Sau rất lâu, e đồng ý gặp a, tụi e nói chuyện không được bao lâu a kêu mệt, e thuê cho a 1 phòng nghỉ để a nghỉ, vì muốn chắc a không làm gì bậy e đã ở đó với a 1 chút. Chúng e nói chuyện rất lâu, e thấy a có mang theo 1 con dao, e đem giấu đi, a đòi lại, trong lúc quá uất ức và không thể chịu đựng e quăng dao cho a, nói a cứ thử chết đi. Em sẽ không bao giờ rơi 1 giọt nước mắt nào vì a nữa. A ôm chặt e, nói nhiều thứ mong níu kéo mọi chuyện. Rồi ở nhà a điện thoại lên cho e, e nói mọi người lên đón a về. E không lo chuyện của a nữa. A nói nếu e bỏ a lại, a sẽ đi không bao giờ quay lại nữa. Khuyên a thế nào cũng k đc, dỗ ngọt a về a cũng k chịu. Chị a ở nhà điện thoại lên thì a k nghe máy. Vì sợ a làm liều không suy nghĩ e đã nói với a e sẽ cho a thêm thời gian, cho đến cuối năm nay nếu a thay đổi đc mọi chuyện, kể cả tính cách vô tâm của a, và làm e nhận ra và tìm được lại cảm giác khi còn yêu, e sẽ đồng ý quay lại. A hớn hở như chết đuối vớ được cọc. Thật ra lúc đó e chỉ nghĩ cách để a về nhà, không làm chuyện dại dột mà thôi, chứ tình cảm đã mất làm sao có thể tìm lại dễ dàng như vậy. A đồng ý quay về nhà. Sau hôm đó e bắt a hứa với e k bao giờ lấy tính mạng mình ra để đùa nữa, và mai sau cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không bao giờ được phép làm chuyện giống vừa rồi. A nói a hứa, a sẽ thay đổi và cố gắng làm việc , lo cho tương lai sau này của a và e. Không vô trách nhiệm giống lúc trước nữa.

    Kể từ hôm đó, a quay về, e thấy được sự cố gắng làm việc và thay đổi bản thân của a, nhưng thật sự trong e hoàn toàn biến mất mọi cảm xúc yêu thương a, nói chuyện với a còn khó khăn hơn với người lạ. Suy nghĩ của e, e chỉ mong a bình tâm lại sau đó nói cho a hiểu chuyện của tụi e bây giờ không giống lúc trước nữa. Tuy nhiên trong thời gian vừa qua e cảm thấy nặng nề, vì lừa dối bản thân rằng nói cho a thêm cơ hội, nhưng cảm xúc và ty không còn, như vậy còn mang thêm tội lừa dối a. Bây giờ a đã bình tĩnh lại mọi chuyện nhưng vẫn không chấp nhận chuyện tình yêu giữa a và e đã phai nhạt, không còn gì ngoài nghĩa với nhau, cho dù có nói thế nào a cũng không chấp nhận chuyện đó, cứ kiên quyết giữ ý của mình, mong e thay đổi ý kiến. Nhưng các chị ạ, e không phải là người tham vàng bỏ ngãi, e cũng rất trân trọng tình cảm của tụi e, nhưng e biết phải làm thế nào khi tình cảm thật lúc trước của e dành cho a đã không còn nữa? e đâu thể làm chuyện giả như mình đã yêu lại và quay về làm vợ a, sống chung với nhau mà trong lòng không hề yêu thương gì ngoài cái cảm giác chỉ muốn 1 mình. Thậm chí có phần còn muốn trốn tránh a. Em phải làm sao để a hiểu ra vấn đề, bớt đau buồn và hiểu cho nỗi khổ của e?

    Chuyện có lẽ sẽ chỉ như thế nếu như e không rung động trước 1 ai nữa, mọi người sẽ phải ngạc nhiên lắm nghe thêm chuyện này. Trong thời gian tụi e có vấn đề với nhau, mọi yêu thương trong e dường như không còn đủ sức để trụ vững nữa, e đã cảm động và xao xuyến trước những quan tâm của một người ctrai khác, người đó đã lo lắng, quan tâm đến từng cảm xúc và ý kiến của e. Người ta cho e nói mọi quan điểm, mọi ý kiến rồi cùng góp ý đưa ra cách giải quyết, cũng đã bên cạnh và giúp đỡ e rất nhiều. Lúc ban đầu e chỉ nghĩ e sẽ coi như một người anh không hơn không kém, nhưng dần dần e đem a so sánh với người yêu của e. Đáng lý ra những điều e chia sẻ với người đó e nên chia sẻ với người yêu của e, những chuyện buồn bực hay những khó khăn cá nhân e phải nói cho người yêu của e chứ k phải là anh. Em ước gì người yêu e hiểu e như a một chút chắc mọi chuyện đã không tệ đến thế này. Rồi e nhận ra tình cảm của mình dành cho a, đủ để e biết rằng mình không thể làm vậy nhưng e không thể làm gì khác. A luôn bên cạnh, cho e những lời khuyên và quan tâm e, nhưng trớ trêu hơn là a là người đã có gia đình, một cô con gái xinh xắn và dễ thương. Nghe mọi người kể rằng vì a quá hiền, để vợ a hỗn láo và quá đáng với gia đình a nên mọi người không ai thích, a và vợ đã từng xảy ra nhiều trận cãi vã nên quyết định ly hôn. Tuy nhiên vợ a vẫn chưa đồng ý và nhiều lần đòi sống đòi chết nên vẫn chưa hoàn thành thủ tục. Anh bảo a yêu e và mong e chờ đợi a sau khi ly hôn xong a có thể đường hoàng công khai nói với mọi người về chuyện của e và a.

    Nhưng mọi người ạ, bản thân e, là người có ăn học, e cũng biết dù a có nói vậy đi chăng nữa thì sẽ rất khó để a đến bên e, e cũng không muốn mọi người dèm pha nói e là người phá hạnh phúc gia đình của người khác. Em cũng đã từng nói với anh về chuyện này, a khuyên nhủ e, nói rằng chuyện của a và vợ a đã đổ vỡ từ rất lâu rồi, chứ không phải do e. Nhưng e đủ tỉnh táo để nhận ra dù có thế đi chăng nữa thì chen chân vào gia đình a khi a và vợ vẫn hợp pháp về mặt pháp luật là e đã sai. Em cũng không muốn như vậy, vì dù gì e cũng đã từng có người yêu, vả lại bây giờ chuyện của e và người yêu e như thế này, e chưa gỡ được rối thì làm sao có thể làm vậy. Thế nhưng trái tim e vẫn yêu, vẫn dành cho a thứ tình cảm mà đáng ra không nên có. E đã tự nói với bản thân mình hàng trăm lần là nên tránh xa a ra, nhưng e làm không được. Em không còn cách nào khác ngoài việc đôi khi né tránh a, hằn học với a. Nhưng rồi chỉ cần a nhẹ nhàng chịu đựng rồi hỏi han e thì e lại không làm được. Đọc tới đây chắc trong số các chị và các bạn, đã có k ít người nói e ngu ngốc, là đứa phá đám, phản bội hay bắt cá hai tay.... mọi thứ e đều chấp nhận hết. Em chỉ mong mọi người cho e lời khuyên bây giờ e phải giải quyêt mọi chuyện ra sao? e phải làm sao để người yêu cũ chấp nhận sự thật, phải làm sao để e vượt qua được tình cảnh khốn khó lúc này. E biết là e sai, nhưng e biết dù e có tin a chờ đợi thì cuối cùng cũng khó để e và a đến được với nhau. Phải làm sao để e không còn thấy tội lỗi, dằn vặt và khổ tâm như vậy nữa. Kết thúc với người yêu cũ và chờ đợi a để mong tìm hạnh phúc mới. Hay buông tay a và quay về với người yêu cũ dù tình yêu đã chết.... E đã từng nghĩ, dù người yêu cũ có chấp nhận sự thật giữa tụi e và a có ly dị được vợ để đến với e thì e cũng sẽ khó có thể hạnh phúc thật sự. Em phải làm sao mới đúng. Hiện tại e rất khổ sở và không tìm được lối thoát cho chính mình. Mong mọi người có trách hay muốn chửi e thì cũng cho e lời khuyên để e có cơ hội sửa sai và làm lại từ đầu
    Em cảm ơn

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 106 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #2
    Minh Nghi neu da ko con cam giac thi dung Phi thoi gian. Minh yeu chong minh lam nhung lay ve roi chua chac duoc hanh Phuc nua. Có ngày Vui va Ngay buon nhung buon nheiu hơn vui. Do la cuoc song vo chong . Minh o may chi o day Cung nhu the .

    Ban Nen tim có Hoi nao thich hop bay to tinh cam cua minh ho Anh biet . Chu Keo dai chi lam Anh them lung sau thoi. Anh vi ban ma Sua doi, roi ban noi ko có cam giac . Nhieu thang Dan ong Dien no có the giet minh day .

    Minh doc tin tuc ve giet nguoi Hoi nhieu nen luc nao minh Cung phai de phong het. Hehe

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của boconganh2014
    • 167 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #3
    theo chị em nên kết thúc cả 2, vui vẻ mạnh mẽ lên, đón chờ ty thứ 3 1 cách đàng hoàng và tìm được ng hợp lí em nhé.
    người iu cũ khi em ko còn tc nữa đừng cố làm j, sống vs ng ko có tc chán lắm em, trc sau j cũng li hôn,
    người mới đã có gđ em cũng ko nên tiếp tục nữa dù gđ họ có như em kể và nghe được thật, em có học em biết phải làm j, vậy em hãy dứt ra đi, càng sớm càng tốt,
    chuyện vs ng iu cũ em cứ lạnh nhạt dần dần như kiểu anh ta lạnh nhạt vô cảm vs em time trc í, anh ta sẽ dần chấp nhận ngay mà
    chúc em hp !
    = = > Sống đơn giản cho đời thanh thản
    Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên
    <= =
    • 19 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    Em cảm ơn boconganh2014 và khongnho 1. Em đã rất nhiều lần nói với ngy cũ rằng ty nơi e dành cho a đã không còn. Nói a bình tĩnh và chấp nhận mọi chuyện xem như 1 kỷ niệm, nhưng tới giờ anh vẫn cố chấp không chịu chấp nhận, ngày nào cũng nhắn tin, hễ e không trả lời thì điện thoại rồi trách sao a nhắn tin không chịu trả lời? Em đã nhắc lại với a không biết bao nhiêu lần về tình trạng hiện tại của tụi e, nhưng a vẫn không bỏ cuộc.Bây giờ ở nhà ba mẹ a chỉ biết tụi e giận hờn chút ít mà không biết tình cảm tụi e đã đi đến bờ vực và không thể cứu vãn nên đã qua nhà nói bóng gió với ba mẹ e chuyện cưới xin. Bản thân e thật sự không muốn làm người lớn trong gia đình buồn hay hoang mang về chuyện của tụi e. Thật sự bây giờ e thấy bế tắc lắm. Em không biết nói sao để a chấp nhận được chuyện này.
    • Avatar của lehoa48
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 68 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Cái gì đã hết thì có nếu kéo lại thì cũng không có hạnh phúc chỉ làm cho cả 2 phải đau thôi. Đã không còn yêu thì có lấy nhau chỉ như thương hại họ, họ lại hận mình đấy ạ..
    • Avatar của xuxumap
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 69 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Trong lúc rối ren ko nên cân đong đo đếm để lựa chọn. Hãy dẹp nó qua 1 bên, tỉnh tảo sẽ làm bạn chọn đúng người.
    • Avatar của MeBB2011
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 89 Bài viết

    • 146 Được cảm ơn

    #7
    Đời còn dài, giai còn nhiều bạn ạ.

    Bạn chả nên phí thời gian với một người mà trong lúc yêu còn hờ hững lạnh nhạt thì sau này lấy về chả khác gì có chồng hờ hững cũng như không.

    Với anh có gia đình kia thì cũng không nên tiếp tục bạn ạ. Đàn ông có gia đình là vậy đấy, rất ngọt ngào và hiểu tâm lý phụ nữ nên định cưa đâu là đổ đấy, mà anh nào chả ca bài vợ anh già xấu, đanh đá cá cầy hỗn láo với gia đình nhà chồng, không hiểu anh, anh với vợ anh ngủ riêng lâu rồi, anh về chỉ chơi với con rồi đi ngủ bla bla... còn nội tình thực tế làm sao bạn biết khi chỉ nghe một phía như thế. Thêm vào đó việc vợ cũ con riêng rất phức tạp, liệu bạn có chịu nổi khi sau này lấy bạn chỉ cần con ốm đau là vợ cũ lại gọi chồng bạn về có trách nhiệm?

    Bạn còn trẻ, còn nhiều cơ hội kiếm nhiều anh khác tốt hơn nhiều, đừng đường quang không đi đâm quàng bụi rậm bạn nhé

    Chúc bạn quyết định sáng suốt
    • 167 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuthitien Xem bài viết
    Em cảm ơn boconganh2014 và khongnho 1. Em đã rất nhiều lần nói với ngy cũ rằng ty nơi e dành cho a đã không còn. Nói a bình tĩnh và chấp nhận mọi chuyện xem như 1 kỷ niệm, nhưng tới giờ anh vẫn cố chấp không chịu chấp nhận, ngày nào cũng nhắn tin, hễ e không trả lời thì điện thoại rồi trách sao a nhắn tin không chịu trả lời? Em đã nhắc lại với a không biết bao nhiêu lần về tình trạng hiện tại của tụi e, nhưng a vẫn không bỏ cuộc.Bây giờ ở nhà ba mẹ a chỉ biết tụi e giận hờn chút ít mà không biết tình cảm tụi e đã đi đến bờ vực và không thể cứu vãn nên đã qua nhà nói bóng gió với ba mẹ e chuyện cưới xin. Bản thân e thật sự không muốn làm người lớn trong gia đình buồn hay hoang mang về chuyện của tụi e. Thật sự bây giờ e thấy bế tắc lắm. Em không biết nói sao để a chấp nhận được chuyện này.
    em đừng có nói : kiểu như chúng mình nên dừng lại nữa, anh ta chơi bài cùn em cũng chơi bài cùn, anh ta nt gọi điện em hạn chế trả lời, rồi lúc anh ta hỏi cứ bảo bận, vậy thôi, đại loại cứ lạnh nhạt dần giãn ra là được, anh ta sẽ hiểu thôi, 1 khi anh ta tra khảo em cứ nhẹ nhàng bĩnh tĩnh trả lời 1 cách thờ ơ, kệ anh ta muốn nói j thì nói, đã là con ng thì trước sau j họ đều hiểu : tc phải có từ 2 phía, 1 phía thì cũng sẽ tắt sớm thôi em !
    = = > Sống đơn giản cho đời thanh thản
    Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên
    <= =
    • Avatar của Maria90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 6 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    Đọc câu chuyện của bạn mình thấy thông cảm cho bạn lắm vì mình và người yêu cũ hiện tại cũng ko dứt được cũng vì người đó. Mình xin chia sẽ với bạn:
    Người yêu cũ của bạn mình nghĩ khó có thể chấm dứt được lắm, vì trong mắt a ta bạn là người a ấy muốn lấy nhưng mình không hiếu sao người đó lại không muốn cưới, có lẽ vì a ta chưa sẵn sàng với cuộc sống hôn nhân. Nếu a ấy thật sự thay đổi vì bạn thì bạn nên cho một cơ hội, vì tìm người thương mình không dễ đâu bạn. Chỉ có cách bạn đi đâu đó một thời gian để cho thoải mái tinh thần rồi về quyết định tiếp, nhưng công việc bận rộn khó mà đi được.
    Còn người đồng nghiệp của bạn mình nghĩ bạn nên chấm dứt vì nếu tiếp tục sau này bạn sẽ khổ, bạn sẽ bị áp lực từ nhiều phía.
    Giá như cuộc đời này ai cũng có quyền chọn lựa cuộc sống cho riêng mình
    Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, đèn nhà ai nấy sáng
    • 53 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Mới yêu thì có thể cưới rồi vun đắp tình cảm, chứ tc đã mờ nhạt và phai rồi thì cưới nhau về chỉ làm khổ nhau thôi. Bạn nên suy nghĩ kĩ, đừng mềm lòng rồi hối hận cả đời.
    Một sự việc có nhiều sự lựa chọn nhưng bạn chỉ có thể chọn 1.