TIN TÀI TRỢ.

Chuyện vợ chồng kỳ lạ

  • 42.4K Lượt chia sẻ
  • 21.2M Lượt đọc
  • 4K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #41
    Thất vọng tràn trề, cô bảo:
    - Em không còn gì để nói với anh nữa. Thôi thế này, em trả lại anh cho tình yêu của anh. Hai người dù sao thì cũng yêu nhau thật lòng, muốn có nhau. Anh cũng không quan tâm tới việc nó có mưu mô hay “lành”, anh cũng chẳng tin những điều em nói. Chắc có lẽ nó ở với anh lâu hơn, còn em thì cũng chỉ như của lạ của anh mà thôi… Em vẫn sẽ để thứ này ở đây – Cô đặt chiếc USB lên trên bàn – Em với anh, - Phương nuốt nước bọt – Thôi nhé!
    Thành giật mình khi thấy Phương nói vậy, vội lên tiếng,
    - Ý anh không phải vậy. Mà vấn đề là nó xấu xa thế nhưng em cũng tìm mọi cách để xử lý nó đấy thôi. Chứ ý anh không phải là em xấu. Em hiểu nhầm anh rồi.
    - Em không hiểu nhầm, mà ý anh là vậy. Anh không hiểu việc em tìm hiểu nó để làm gì à? Hay anh cố tình không hiểu?
    - Anh…
    - Nếu mà em đến với anh khi biết anh đang có nó rồi, em chen vào, em dùng thủ đoạn nọ kia thì đã đành, đồng ý lúc đó anh có thể chửi em thủ đoạn. Nhưng em là nạn nhân, là nạn nhân của việc này anh hiểu không, là nạn nhân của anh, của nó anh có hiểu không? Phương gay gắt.
    - Con người anh là thế này à? Anh không hiểu đâu là thật, đâu là giả à? Đâu là đúng, đâu là sai à? Anh đánh đồng mọi chuyện như nhau à?
    Thật tình, Phương thấy không hiểu nổi con người của chồng cô nữa. Tại sao anh không thể hiểu ra một vấn đề thật sự đơn giản đến vậy. Hay là… Phải rồi, anh yêu nó sâu sắc, anh đã quá quen với nó nên không thể nghĩ được việc nó xấu xa, ghê tởm. Trong con người anh, nó thánh thiện, còn cô thì chẳng qua là mới quen, có chút lạ lẫm nên… vậy mà cứ làm như yêu cô chết đi sống lại. Rốt cuộc thì cô cũng chỉ là người đến sau mà thôi! Mà là người đến sau thì…
    Thành cứ nhìn Phương với vẻ mặt không hiểu mọi chuyện, rồi lại liếc sang những tấm hình Phương thật mật với những người đàn ông khác. Anh nói:
    - Để anh tìm hiểu việc này xem ra làm sao nhé. Dù sao thì chắc em cũng chán ghét anh rồi. Mọi việc do em quyết định hết, em muốn thế nào thì cứ làm vậy. Giờ anh có níu kéo chắc em cũng chẳng thèm nhìn mặt anh nữa rồi.
    Thái độ hờ hững này là sao? Phương tự nhủ rồi thở dài, cô kết thúc cuộc nói chuyện căng thẳng khi nhìn lên đồng hồ, đã 3h sáng.
    - Em và anh không hợp và không hiểu nhau. Cô sang phòng bên lên giường đi ngủ. (Bố mẹ chồng cho vợ chồng Phương một căn nhà rất rộng cho hai vợ chồng, có 2 phòng ngủ, 1 phòng khách, 1 phòng để đồ tủ … một nhà bếp, một phòng ăn, 2 toilet, 1 cái sân thoáng đãng và một cái nhà kho nho nhỏ bên cạnh sân…, có cãi nhau thì tha hồ mà ngủ riêng nhỉ… - thực ra là cho mượn để trông hộ nhà thì đúng hơn chứ cô có được đứng tên trên sổ đỏ đâu!)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của NaN2015
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 8 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #42
    Chi viet tiếp di chị ơi ..

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của NaN2015
    • Avatar của rain_man
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 9 năm
    • 215 Bài viết

    • 107 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #43
    Trích dẫn Nguyên văn bởi buffalohn Xem bài viết
    Sao vào đây toàn thấy chuyện chồng ngoại tình?
    Riết rồi mình cũng hay thấy nghi ngờ lão chồng

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    Theo rõi đi bạn,có khi lại có chuyện đem kể trên diễn dàn đấy.
    Hạnh phúc thì giống nhau nhưng bất hạnh mỗi nhà mỗi khác...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #44
    chuyện vợ chồng không thể nói được gì,cố gắng vun đắp là hết sức mình vậy hi vọng không có chuyện gì
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #45
    Sáng sớm thức dậy, thực ra là Phương cũng chẳng ngủ được, cô đã thấy không có xe trong nhà. Chồng cô đã đi rồi, thấy buồn buồn, cô thay đồ rồi đi gặp đứa bạn thân. Phương không có thói quen tâm sự với bạn bè, mà chưa bao giờ cô làm việc đó thì lấy đâu ra thói quen. Phương cũng chẳng bao giờ nói chuyện với bố mẹ hay anh chị em gì về sự cố của cô cũng như bất kể điều gì, thành ra là có bao nhiêu phiền muộn cô đều giữ trong lòng. Cô ở cùng ông bà nội từ khi mới sinh ra đời. Mẹ cô sau khi sinh ra cô bị ốm rất nặng, tưởng không qua khỏi vậy là ông nội cô đưa cô về nuôi và ở cùng ông bà. Cô ở đó tới ngày đi lấy chồng. Thành ra, bố mẹ với cô, cô có tới thăm, cũng nói chuyện bình thường nhưng thực ra, kiểu như tâm sự, chia sẻ giữa bố mẹ và con cái là không có. Cách đây gần chục năm, khi Phương còn học năm thứ 3 đại học, ông nội cô qua đời, bố mẹ cô đi buôn bị lừa hết tiền vốn phải bán đi căn nhà của họ và dọn về ở cùng bà nội cô, tới lúc đó cô mới ở với bố mẹ. Ông nội cô thì giàu có nhất nhì khu vực cô sinh sống, nhưng ông rất tốt bụng, và hay giúp đỡ người khác. Tài sản ông để lại cho các con nhiều, nhưng bố mẹ cô cũng không biết cách làm ăn và giữ lại được, còn lại bao nhiêu ông cho từ thiện. Riêng Phương, đứa cháu gái ông hết mực thương yêu ông đặc biệt cho ông một món mà ông không nói cho ai biết hết, kể cả Phương. Chính vì điều đó mà khi ông đột ngột lên cơn đau tim rồi qua đời, món quà bí mật đó chìm vào đêm tối. Mãi rất lâu sau này…
    - Thảo à? Đây này. Phương vẫy vẫy cô gái mặc chiếc váy đỏ chói giữa hè. Cô kia cười hết cỡ nói:
    - Nàng ta từ ngày gặp chàng lặn không sủi tăm. Khiếp, anh chị dính nhau thế!
    - Đâu có, tao bận quá. Dạo này ở công ty nhiều việc, tao phải đi công tác suốt chứ có mấy khi ở nhà đâu – Cô và Thảo thân nhau từ ngày học đại học, họ cứ gọi nhau mày tao như thế mà chẳng đổi được.
    - Vâng, chị thì thiếu gì lý do ạ. Thế hôm nay chàng nhà chị tha cho chị ra ngoài bay nhảy à?
    - Tao thích đi đâu tao đi, cần gì phải ai quản lý. Hâm. Đi nào.
    Hai đứa rủ nhau đi xem phim, đi shopping, Phương len lén mua mấy chiếc áo dành cho bà bầu khi Thảo mải chém với em bán hàng và đứa con trai xinh xắn. Vội ra quầy thanh toán trước, cô đưa vào cốp xe.
    - Má có gì bí hiểm thế vậy má? Thảo sau lưng Phương làm bộ khả nghi,
    - Đâu, mua tý đồ cho ông xã, sợ mày nhìn thấy thèm, hì hì. Phương bẽn lẽn.
    - Gớm, cứ làm như tao ế không bằng! Thảo, bạn của cô, thực ra còn hơn cô tới 2 tuổi nhưng nàng thi trượt đại học 2 lần nên mới học cùng khóa với cô, giờ vẫn chưa chồng.
    - Thế thì kiếm tạm phi công nào đi, trông mày trẻ lắm, chưa đến 20 đâu.
    Mà trông Thảo trẻ thật, váy đỏ, tóc búi y hệt các bé teen nhà ta, dáng người cân đối, váy thì đỏ chót giữa mùa hè, nổi như ông mặt trời vậy. Đi chơi với cô bạn thân, Phương cũng bớt đi nỗi sầu muộn. Chợt…
    Phía bên kia đường, có đôi tình nhân đang cãi nhau, trông ai quen quen vậy… Phương giật mình, chồng cô và nó đang căng thẳng. Cô vội nói với Thảo (vì sợ bạn mình chú ý thấy)
    - Mày vào trong cửa hàng tìm hộ tao 2 bộ váy ngủ sexy tý cho chồng yêu, khuyến mại thêm bộ tặng mày đi đong đưa các em phi công, tao qua công ty có tý việc, quay lại ngay.
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #46
    Cô dắt xe xuống đường, phóng sang phía ngã tư, đứng gọn vào. Giờ với khẩu trang kín mít, cùng chiếc áo chống nắng, lại không phải xe của cô, cô thầm nghĩ, họ không thể nhận ra mình, tay cô giả vờ đưa lên nghe điện thoại, quan sát tình hình – cũng hơi xa, hơi khó nghe họ nói chuyện đấy nhưng thôi, thế này cho an toàn. Cô muốn biết, họ đang “tâm sự” chuyện gì. Nói gì thì nói, bản tính của phụ nữ là tò mò mà, chết cũng không bỏ được. Cô nhớ ra là chỗ này gần trường con bé kia học.
    - Anh thật không thể hiểu nổi em nữa…
    - Anh sao đối xử vậy với em thế! (Con bé kia khóc mếu ầm ĩ lên, người đi đường có người nhìn vào rồi phóng đi, có người thì đứng lại xem một chút, thấy không có việc gì, chỉ là một đôi yêu nhau cãi nhau thì cũng bỏ đi nốt. Phương thấy thật xấu hổ thay cho chồng mình)
    - Em muốn gì thì phải bảo anh, đừng có làm mấy trò trẻ con.
    - Em có làm gì đâu, nó chối. Anh đừng bỏ em đi. Hu hu…
    - Anh chịu không nổi tính khí của em nữa rồi. Thôi em đừng có mà linh tinh nữa đi. Em cứ làm thế này, anh cũng điên theo em mất, Lương ạ.
    - Anh cố tình bỏ em thật đấy à? (Phương thấy mắt nó ráo hoảnh, gào lên)
    - Anh không nói thế. (Cô lặng người, thì ra chồng cô vẫn còn muốn tiếp tục với nó)
    - Vậy đây là anh nói thế đấy nhé.
    Lương cười sung sướng, vòng tay ôm chầm lấy cổ Thành… hôn ngay giữa đường. Phương tái mặt đi, trời đất ơi, mình đang chứng kiến cái gì vậy đây. Cô lao xe đi, quên mất Thảo đang đứng chờ ở shop quần áo.
    Vừa đi, Phương vừa khóc, giờ thì cô ức thật sự. Không còn chút nào cảm giác bình tĩnh nữa, cô cũng không biết phải làm gì cho bớt nỗi đau đang quặn hết ruột gan. Họ đâu có muốn chia tay nhau, việc này hoàn toàn do Thành gây ra, con kia nó có làm gì cô thì cũng do Thành hết, anh ta là người không dứt khoát, tham lam. Cuộc đời là đầy những nỗi khổ đau dằn vặt. Phương phóng xe qua công viên, cô vào trong, gửi xe, lặng lẽ leo lên ngọn đồi nhỏ, ngồi xuống bãi cỏ. Cô cầm điện thoại gọi cho Thảo, chợt nhớ ra con bạn chắc đang ngáo ngơ ngáo ngác chờ mình.
    - Tao một lát nữa mới xong việc, mày chịu khó bắt taxi về giúp tao nhé. Tao sẽ bù cho mày sau.
    - Ơ! Mày có chuyện gì vậy? Nghe giọng hơi khác đấy.
    Phương chợt nhớ ra là do cô khóc, nghe giọng hơi lạc lạc. Cô đổi giọng,
    - Chuyện công việc, đi làm không tốt, bị sếp mắng hơi ấm ức. (Sao mình nói dối giỏi thế) Đang phải xử lý nốt. Thế nhé.
    - Uh, vậy nếu mà có việc gấp thì thôi. Tao cũng về công ty đây. Tranh thủ tạt té đi cùng mày tý thôi.
    Phương nằm xuống bãi cỏ, mùi thiên nhiên sộc lên mũi cô, cảm thấy cay cay mà cũng thật dễ chịu. Phương đang nghĩ đến phương án giải thoát cho bản thân mình.
    • Avatar của linh.dan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #47
    Sao lại đau lòng như vậy hã chị ? E mong chị sớm giải thoát được cho mình !

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của linh.dan
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #48
    Phương nằm một lúc cho thư thái, cũng để mình bình tĩnh lại rồi đứng lên, lấy xe ra về. Giờ thì cô thấy mình thật thảm bại. Trong đầu lại có một chút tiếc nuối cho tình yêu đẹp ngắn ngủi đã qua. Chợt nhớ tới lời thơ của bác Xuân Diệu, “Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt. Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.” Phương ngẫm thấy, có khi tình ngắn ngủi là tình đẹp, khiến cho người ta nhớ mãi, chứ lúc nào cũng vậy khéo cũng nhàm. Tự nhiên cô nhớ về những ngày hai người vui vẻ bên nhau, không một chút gợn sóng. Có lẽ đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời cô. Cô không ít phiền muộn, nhưng trong thời gian đó, khi tình yêu đẹp đến, nó đã tan biến hết. Tình yêu của cô với Thành khác hoàn toàn với người cũ, nó ùa đến như con sóng vội vã xô vào bờ, đầy đam mê, đầy xúc cảm. Còn với người cũ, không hiểu sao cô chẳng nhớ nổi tình cảm gì hay kỷ niệm gì với hắn. Có lẽ khoảng thời gian sau khi biết hắn đi lấy vợ đã khiến cô mất đi tình yêu và cảm xúc với con người ấy.
    Cô nghĩ, giờ mà tiếp tục với Thành, có khi “buồn le lói suốt trăm năm” thật ấy chứ. Nghĩ tới đoạn đó, cô thấy nhẹ lòng khi nghĩ ra giải pháp cho mình.
    Phương ra quán quen - một người bạn thân khác học chung từ cấp 2 của cô mở, tốt nghiệp đại học Bách Khoa, đi làm một thời gian không được công việc như ý muốn, Toàn, bạn cô mở một quán cà phê và cơm văn phòng khá ấm cúng ở gần hồ. Cô bước vào, gọi ông bạn của mình đang lúi húi tính tiền cho khách.
    - Ê, người đẹp. – Cô gọi bạn mình vậy đấy. Họ xưng hô anh em, vợ chồng ngọt sớt, như là người yêu của nhau vậy. Nói nhỏ với các bác, Phương thích Toàn từ hồi cấp 2 học chung với nhau. Anh chàng là hot boy đầu bổ đôi của lớp chuyên Văn của cô. Thời trước, con trai toàn để đầu bổ đôi giờ xem lại ảnh trông buồn cười chết đi được. Chỉ là thích chứ cô chưa bao giờ nói ra, cũng không đến mức độ yêu. Toàn thì ga lăng, đẹp trai, lại con nhà giàu, anh chỉ chơi bời với mấy cô chân dài. Phương nghe đâu đang hẹn hò với một em người mẫu teen của báo Hoa Học trò. Con bé đến chụp ảnh quảng cáo cho quán của Toàn, thế là bị anh chàng vồ lấy luôn. Người như vậy không thể yêu Phương, một cô gái chân không dài, bù lại, Toàn quý Phương vô cùng, coi như là tri kỷ, anh mỉm cười hòa nhã,
    - Tình yêu ơi, cơn gió nào thổi nàng qua đây với anh thế này.
    Lời văn sến sẩm của anh chàng chủ quán đẹp trai khiến hai cô gái trẻ ngồi gần cửa sổ hích hích cười.
    Phương buồn cười, trả lời.
    - Bão cấp 13 mới thổi được em qua đây với anh đấy, chứ gió nào mà thổi nổi, “còi” thế này cơ mà. (Trộm vía, các bác ạ, em đã nói rồi đấy nhé, em chỉ được cái ưa nhìn thôi chứ không mi nhon đâu ạ)
    - Vào đây anh làm suất đặc biệt cho nào. Trông cái mặt là chưa ăn gì kìa. Khiếp, từ hồi đá anh kiếm thằng khác, nó không biết chăm em à, làm “voi còi của anh” trông sụt ký rõ thấy.
    Phương giật mình, nhìn lại thấy mình trong gương trông thảm quá, suy nghĩ làm cô căng thẳng, quầng hết cả mắt. Toàn kéo tay Phương đưa lên phòng mình, bắt ngồi xuống giường, dịu dàng hỏi,
    - Em ốm à? Chồng đâu?
    - Đến đây ăn chực một bữa. Thế ông có cho không? (Những lúc này, chỉ có bạn bè và gia đình là nguồn an ủi lớn nhất cho người phụ nữ, mình nghĩ vậy. Nhưng mình không muốn mang phiền muộn về cho gia đình, mẹ mình thì rất vất vả, bố mình từ nhỏ tới giờ ít khi mình gần, mà từ khi bị người ta lừa tiền, ông cũng sống rất khép kín)
    - OK. Chờ anh lát. Toàn xuống nhà, cô nhìn quanh, trên bàn là 3 bức ảnh, một bức ảnh đại gia đình Toàn, một bức ảnh cô, Toàn và 2 người bạn nữa (đang ở Canada) chụp chung, họ thân thiết với nhau từ cấp 2 tới giờ, trong đó, Toàn bá cổ cô cứ như bạn trai với nhau vậy, và một bức nữa, cô hơi thấy xấu hổ, một cô gái trẻ chụp với Toàn, quay tấm lưng trần ra ôm cổ anh hôn, cánh tay che đi phần ngực nhưng cũng vẫn để lộ ra kha khá điểm nhạy cảm. Anh chàng thì cởi trần, ngực cô kia dính lấy Toàn... ảnh nude nửa trên các bác ạ, kéo tớ tận dưới ngang hông. Toàn là người có sở thích kỳ lạ, cũng có thể gọi là một dạng chung thủy tạm thời. Khi yêu một ai, Toàn không bao giờ léng phéng liếc mắt tới cô khác, và thể nào cũng có một dạng chứng nhận bản quyền Toàn thuộc về cô gái đó. Bức ảnh này là ví dụ. Chỉ khi ai đi đường nấy thì Toàn mới nhảy sang cô khác. Phương đếm sơ sơ cũng đã hết cả đầu ngón tay, ngón chân rồi. Cô nào lâu lắm thì cũng chỉ vài tháng, anh ta là kẻ cả thèm chóng chán. Ấy vậy mà họ chơi thân với nhau đã gần 20 năm, Phương thầm nghĩ, vì mình và Toàn có yêu nhau đâu. Đàn ông, khủng khiếp thật, họ có thể thay người yêu như thay áo, mà cũng có thể thân mật với hết người này tới người khác sao? Thảo nào ngày xưa, mấy ông vua ông nào cũng hàng nghìn cung tần mỹ nữ mà không chán.
    Toàn mở cửa, bê vào trong phòng một bát cơm chiên thật lớn, một đĩa sườn thơm phức và một bát canh nóng hổi.
    - Được ông chủ phục vụ cơ đây, mà nhiều thế này tôi ăn sao hết?
    - Mình ăn chung.
    Toàn thản nhiên kéo Phương ra chiếc bàn tròn kê ở gần giữa nhà, lấy thìa… bón cơm cho cô
    - A nào…
    - Ơ, tui có tay, đừng làm vậy, sao hôm nay ông chưa uống thuốc à? Đi phục vụ gái già thế?
    - Hì, thì thích vậy. Thôi mà, anh em mình có gì mà ngại nhỉ!
    Cô cũng buồn cười mà để kệ Toàn vừa ăn cơm, vừa xúc cho mình ăn. Hai người nói chuyện rôm rả, chủ đề quay quanh cô người yêu mới của Toàn và vấn đề của anh.
    - Nó trông thế thôi chứ như bà già em ạ, (Tại sao đàn ông ai cũng gọi người yêu mình là “nó” nhỉ?)
    - Sao thế, nó người lớn thì càng yêu chứ sao?
    - Không phải, nó kiểm soát anh như nó là vợ anh ấy. Anh đang thấy ngán ngán.
    - Thôi đi bố già, bố ăn chán con người ta rồi, bố định bỏ đấy à?
    - Không hẳn vậy em ạ, bố mẹ anh già quá rồi (bố mẹ Toàn năm nay đã gần 70 tuổi. Họ hiếm muộn, nghe đâu chữa chị mãi ở Từ Dũ mới lòi ra anh chàng nên cưng lắm.), muốn có cháu bế rồi, mà anh thì… cũng nửa muốn, nửa không. Lấy thì phải lấy người như em chứ lấy trẻ con về để nuôi thêm một bé nữa à?
    Toàn làm Phương giật mình, phải chi anh nói sớm cách đây nửa năm, mà không, chỉ cần 2 tháng trước khi cô gặp Thành thì có phải là… Vì Toàn không bao giờ để ý tới cô nên cô cũng chỉ để tình cảm của mình với anh ở mức bạn thân không hơn không kém. Cô đành phải đi yêu người khác vậy. Cho nên chưa bao giờ cô thừa nhận, tình cảm của mình với Toàn là tình yêu.
    - Vậy để em giới thiệu cho anh con bạn thân của em nhé, hơn anh 2 tuổi, gái hơn 2 giai hơn 1 quá đẹp, quá chuẩn! Xinh, trẻ, chiều… Oh, yeah!!
    - Mình ơi, cho em xin ạ. Em thế này rước chị về thì vài năm nữa chị ấy già em giải quyết nhu cầu ở đâu ạ.
    - Thì… (Phương chợt nghĩ, ơ thế thì xui người ta kiếm người thứ 3 à? Đúng là nan giải thật. Vợ chồng lấy nhau đúng là về tâm sinh lý, chồng hơn vợ khoảng 5 tuổi là đẹp nhất)
    - Chịu khó chiều vợ, rồi thì có đầy biện pháp với vợ sao phải lo!
    - Để anh xem lại đã, thế chờ anh gọi điện báo nó là cắt nhỉ! Nói xong, Toàn rút điện thoại. Phương can,
    - Ấy đừng tuyệt tình thế anh. Anh cứ tìm hiểu đi xem nó có hợp với mình không đã chứ!
    - Không hợp! Chỉ hợp mỗi ấy ấy thôi! (Đàn ông bạc tình thật các bác nhỉ)
    - Thôi xin mình, mình chia tay bồ thì chờ vợ đi về đã rồi hãy… Thôi no bụng rồi, em về cơ quan đây. Phương đứng dậy, toan đi ra ngoài.
    - Vợ mình đi thì mình đành phải ok thôi! Toàn đùa, nói như là đang giận dỗi…
    - Lúc nào rảnh em qua, đi xem hạ cờ đi. Phương rất thích sự trang nghiêm và tiếng nhạc “Bác đang cùng chúng cháu hành quân” ở lễ hạ cờ.
    - Ok. Tối nhé.
    - Tối nay thì không được, lúc nào đi được em gọi.
    • 20 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #49
    Bạn chủ tóp bình tĩnh thật, mình thấy chồng bạn ấy có vẻ không hiểu vấn đề đang diễn ra, rõ ràng nhận thức hai người chênh lệch nhau. Ông chồng thì cứ sao sao ấy.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của motngaymoi1004
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vincy309
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 32 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #50
    Hóng cách cư xử của c,tiếp đi c ơi.
    • 231 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #51
    Lại hóng chuyện của chị

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    Nếu nỗi buồn là một bài thơ
    Thì xin hãy là một bài thơ nhỏ...
    • Avatar của Me hongot
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 583 Bài viết

    • 342 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #52
    Hóng
    Sao chủ top bình tĩnh đc vậy nhỉ
    Huhu
    • 975 Bài viết

    • 5,105 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #53
    Anh chồng của chị chủ top "kiểu gì" ý. Nghe chị kể a ý đc mỗi cái đẹp zai, con nhà giàu.
    Còn lại nghe chừng không nhanh nhẹn, quyết đoán, và đặc biệt không thông minh và tháo vát bằng vợ. Hay chỉ với gái thì mới vậy? haiz
    ava-1459439452535

    160331-star-songjoongki3-1459420452863

    160331-star-songjoongki4-1459420453217
    • Avatar của miu1107
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #54
    Mebeo.8511 đang mang bầu mà chuyện vợ chồng trái ngang vậy thật khổ sở khó khăn cho hoàn cảnh lúc bấy giờ của mebeo, trong khi đó lại không tâm sự được với bạn bè người thân. Sao mebeo không tìm một người thật thân để tám sự và họ ở ngoài sẽ sáng hơn người trong cuộc và họ sẽ cho ta một lời khuyên bổ ích. Tội nghiệp mebeo quá! Vậy mebeo đã xử lý việc khó khăn này ntn, vì chuyện nay cách đây đã hơn 8 năm, con gái mebeo hiện nay đã 8 tuổi rồi. Tôi nghĩ mebeo thông minh sẽ có cách xử lý tốt nhất trong tình huống này. Chúc mebeo luôn vui, khoẻ và tiếp tục up chuyện cho mn cùng tham khảo chia sẻ và rút kinh nghiệm cho bản thân mình nếu gặp TH như vậy!
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #55
    Phương tranh thủ rẽ qua công ty xem có việc gì cần không. Thực ra không thấy sếp gọi nghĩa là mọi việc đều êm xuôi và chưa có dự án mới. Cô sẽ có một khoảng thời gian nho nhỏ để nghỉ ngơi. Cô cũng cần nghỉ ngơi chứ nhỉ. Nhưng việc quan trọng nhất bây giờ là giải quyết chuyện của gia đình bé nhỏ đang trên bờ vực tan rã của cô. Chợt nghĩ rằng họ đang ở bên nhau tim Phương lại thấy nhói đau. Không dám nghĩ tới việc đó nữa cô lắc lắc đầu cho quên đi nỗi đau âm ỉ. Qua văn phòng công ty, cô vào chào sếp. Anh đang nói chuyện với mấy cô nhân viên phòng marketing. Sếp cô năm nay 46 tuổi nhưng nhân viên cứ chỉ cần ít tuổi hơn là thành anh em ngay, bất kể hai mấy hay bốn mấy; sếp là người siêu năng động, đối với cô thì rất chiều theo kiểu chiều nhân viên có năng lực. Sếp đã sống ở nước ngoài từ bé, tận đến khi trưởng thành mới về Việt Nam nên phong cách rất tây. Chứ lỡ mà làm cho công ty nhà nước thì làm việc kiểu thích thì đến không thích thì nghỉ như Phương dù có giỏi mấy cũng bị đuổi việc sớm. Cô làm ở đây đã khá lâu. Ngày mới vào, do cô giáo trong trường đại học giới thiệu, cô được làm chân sai vặt cho cả văn phòng, hồi đó mới chỉ có chưa đầy 10 người, nhà máy thì mới bước đầu được xây dựng, còn bây giờ sau kha khá năm làm việc cô gần như là nhân viên trụ cột giải quyết các vấn đề phát sinh và thẩm định thầu… của công ty. Sếp ưu ái, cũng muốn giúp cô nâng cao năng lực để làm việc cho mình đã thoải mái cho phép cô đi học nâng cao, và lại còn đóng học phí cho cô, tất nhiên là thêm vào đó là bản hợp đồng ràng buộc làm cho sếp (Phương tất nhiên là biết là có qua có lại mà, nhưng cũng chẳng sao, cô cũng muốn làm việc ở đây mà không muốn chuyển sang chỗ nào khác).
    Sếp thấy Phương đi vào, gọi cô vào phòng làm việc, tự nhiên hỏi,
    - Sao trông em có vẻ bơ phờ thế? Mà mới về đêm qua sao vội đi làm vậy? Hơi khác mọi khi đấy nhé, bình thường ra là em thường nghỉ 1 2 hôm ở nhà cơ mà?
    - Em khỏe rồi nên đi anh ạ. Mà đã có chương trình gì mới chưa ạ?
    - Hoàng Anh ơi, mang tập tài liệu đấu thầu mới vào đây cho anh đi em. Sếp gọi với ra cho cô thư ký ngồi ở bàn làm việc ngay bên ngoài cửa phòng giám đốc.
    - Đây là tài liệu mới, em xem xem có thể làm được không rồi liên hệ các mối quan hệ và lập đơn hàng, tổng hợp số liệu giúp anh.
    - Vâng.
    - Sau đó, em để việc này cho cậu Khánh làm và để cậu ấy thay em đi công tác đi. Còn em chuyển sang làm trợ lý giúp anh. Vợ anh ốm nặng, một mình việc ở văn phòng anh lo không nổi khi chạy đi chạy lại ở bệnh viện và công ty. Còn em Hoàng Anh không thể thay anh điều hành mọi việc được.
    - Chị nhà bị sao vậy anh?
    - Ung thư buồng trứng, giai đoạn cuối rồi. Giọng sếp buồn buồn…
    - Em xin lỗi, em rất tiếc. Vậy chị chữa trị ra sao rồi anh?
    - Chị nằm ở K được 3 tuần rồi, nhưng tình hình không được khả quan lắm. Em là người đầu tiên biết đấy. Anh biết là không qua khỏi và cũng không kéo dài được bao lâu…
    Nghe vậy Phương thật thấy thương cho sếp. Nhìn anh giờ trông già và mặt gầy hẳn. Hôm nay cô mới thật sự nhìn vào sếp như một người phụ nữ nói chuyện với một người đàn ông mà không phải quan hệ sếp và nhân viên. Anh không đẹp trai lắm, tướng đúng là sếp, bệ vệ, bụng to, đầu hói. Sếp yêu vợ vô cùng, họ có 2 cô con gái khá xinh xắn, một cô đã học xong đại học, đang đi du học ở nước ngoài, một cô đang học cấp 3 trường chuyên, thỉnh thoảng Phương cũng qua nhà sếp vì việc của công ty. Vợ sếp thì sang trọng, quý phái, ở nhà chồng nuôi và chăm con. Thời gian không hề có ảnh hưởng gì tới chị ấy, trông chị ấy đứng cạnh hai cô con gái thì như ba chị em. Đúng là ông trời không cho ai cả điều gì và cũng chẳng lấy của ai cả thứ gì. Gia đình họ êm ấm hạnh phúc, họ yêu nhau như vậy thì ông trời lại để cho một trong hai người phải ra đi sớm, để lại nỗi đau xót cho người kia… Còn mình… Phương bất giác thở dài, sếp thấy vậy, chợt hỏi:
    - Sao vậy em, gia đình có chuyện gì à? Hay em mệt?
    - Dạ không ạ. Thôi xin phép anh em về. Mai phân tích xong số liệu, em gửi báo cáo cho anh. À quên, để em nghỉ nốt ngày hôm nay rồi mai em đi làm như mọi người.
    Phương hiểu trợ lý nghĩa là cô không được phép đi làm kiểu vô tổ chức thế này được nữa rồi, không sao, sếp đang khó khăn, mình cũng phải giúp anh ấy.
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #56
    Mình vừa giới thiệu với mọi người 2 người đàn ông mà sẽ gây sóng gió lớn cho gia đình mình đấy ạ. Không phải tự nhiên mà mình kể chuyện của mọi người cho mất thời gian đọc của các bạn. Vì nếu mà mình không kể rõ từng người thì sau này mọi việc liên quan tới họ mọi người sẽ không hiểu sao lại có mấy vị này trên trời rơi xuống xuất hiện ạ. Còn những người không liên quan, như gia đình bên chồng, bố mẹ chồng, gia đình mình, bố mẹ, em mình mình sẽ không nhắc tới việc gặp họ. Nếu ai thắc mắc vì sao mình không gặp bố mẹ chồng hay về mẹ đẻ chơi thì mình xin trả lời trước là có việc đó đấy ạ. Nhưng vì nó không quan trọng nên mình không để cập tới thôi ạ
    • Avatar của miu1107
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #57
    Nhất trí với ý kiến của mebeo ai không liên quan thì không nên kể để câu chuyện nó trọng tâm. Cảm ơn mebeo đã up bài.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mebeo.8511
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 803 Bài viết

    • 4,739 Được cảm ơn

    #58
    Các mẹ thân mến, giờ mình chuyển font đọc cho lạ mắt nhé. Câu chuyện của mình nó kỳ lắm. Thật sự là từ nhỏ tới giờ mình không nghĩ là sẽ sống một nửa cuộc đời của mình với những việc như vậy. Mình thì cũng chỉ là một người phụ nữ hoàn toàn bình thường, cố gắng ăn học, rồi cũng có một công việc và gia đình như bao người phụ nữ khác. Về những người sống quanh mình, bạn mình, Thảo, hay Toàn hay sếp của mình, hay đức ông chồng các bạn trên diễn đàn này có khi cũng biết, hoặc có khi cũng đã từng gặp mà không biết là họ liên quan tới mình thôi. Có điều, mình vào đây viết bài thực ra là nhờ chồng chỉ giáo đấy ạ. Anh ấy bảo mình là hãy học hỏi cách đối xử với mọi người bằng cách đọc chuyện của người khác mà tham khảo. Nên chắc chắn chồng mình có tài khoản ở wtt đấy ạ, có điều mình không biết là gì. Mình không có thói quen tìm hiểu, xem ví, xem điện thoại của chồng... nên mình không dám nêu tên thật của mọi người đâu ạ- Anh ấy mà đọc chuyện của chính mình thì thể nào cũng điên lên cho mà xem, lại trách mình là cứ rách việc, nhai lại chuyện cũ cho mà xem ạ. Còn mình nhận xét đôi chút thêm nữa về 3 người liên quan, Thảo: bạn mình là một cô gái xinh đẹp, đẹp hơn mình nhiều, có khá nhiều vệ tinh vây quanh nhưng không thích yêu ai - bồ tương lai của chồng mình đấy ạ. Toàn, người bạn tâm giao của mình (dù chẳng bao giờ mình kể chuyện của mình cho cậu ấy mà toàn cậu ấy kể cho mình thôi) sau này sẽ bỏ người yêu để đến với mình. Sếp, (giờ mình không làm việc cho anh ấy nữa) sẽ là người gây sóng gió, đại họa cho mình đấy ạ
    • Avatar của miu1107
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #59
    Đúng rồi trên diễn đàn wtt mebeo kể chuyện thật của mình không nên nêu tên thật của những người trong truyện dù không co chồng bạn trên diễn đàn cũng vậy. Đúng là mình doc rất nhiều truyên của nhiều người trên diễn đàn, nhưng chuyên của mebeo là li kì nhất. Mebeo up tiếp đi đang ngóng hay quá ( người có trình độ viết bài rất hay va logic). Chúc mebeo luôn vui, khoẻ và hạnh phúc.
    • Avatar của laughic
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 110 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #60
    Chỉ cần mebeo.8511 vượt qua những ngọn sóng lớn này và hiện tại thấy yên bình nhiều là đc rùi. Chắc chắn những ai đọc qua những dòng tâm sự của mebeo.8511 cũng có mong muốn này hết! Mebeo.8511 "vất vả" nhiều quá!
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)