TIN TÀI TRỢ.

Chuyện không biết kể cùng ai

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 525 Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 32 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #1
    Nó được sinh ra trong một gia đình khá giả, ba mẹ nó sanh có hai chị em. Em nó cách nó hơn 10 tuổi nên từ nhỏ nó được cưng chiều như một cô công chúa. Tính tình nó lại hoàn toàn khác, hiền lành, không đỏng đảnh như các đứa con gái khác. Học giỏi, nấu nướng giỏi giang. Ai cũng nghĩ có được cô vợ, cô con dâu như nó thì chắc là phúc của nhà đấy. Rồi nó yêu, yêu anh chàng chẳng xứng đáng với nó. Mặc kệ gia đình cấm đoán, mọi người chê bai. Nó vẫn cắm đầu mà yêu, hi sinh và tự nó cảm thấy hạnh phúc với điều đó. Trong tình yêu, chỉ có một mình đó xây đắp thì vẫn không đủ. Kéo dài 10 năm bao nhiêu đau khổ, chia ly rồi lại hợp. Nó mệt mỏi. Nó quyết định tự cho mình một lối thoát.
    Nó vẫn cô đơn đi về hang ngày, lấy công việc làm hạnh phúc của mình. Mặc kệ lời hối thúc, bữa hẹn xem mắc do mẹ nó sắp đặt thì nó chuẩn bị bước sang tuổi 30. Có lần mẹ nó đi xem bói, nói nó sẽ có chồng ở tuổi 30, nó chỉ cười buồn, từ lâu nó không còn hẹn hò, không còn ai theo đuổi thì làm sao nó lấy ai được chứ. Đôi lần, muốn nhắm mắt đưa chân lấy đại một người do mai mối của gia đình, nhưng rồi nó lại sợ mình thất bại một lần nữa nên chấp nhận cô đơn một mình.
    Khi nó dần quen với cảm giác một mình, không còn khó chịu khi những người xung quanh bàn tán về chuyện ế của nó. Thì lúc đó, nó gặp lại anh. Nói gặp lại vì anh bạn cũ ngày xưa, lâu ngày không liên lạc. Anh kiên nhẫn đeo đuổi, quan tâm chăm sóc nó. Bao nhiêu lần nó từ chối, vì nó sợ làm tổn thương anh, làm tổn thương chính mình. Anh nói sẽ đợi nó, đợi vết thương của nó lành lại. Thực sự, nó không nghĩ mình có thể yêu thêm lần nữa ở cái tuổi 30. Không quá trẻ để có thể yêu thương cuồng nhiệt, đủ già, đủ chính chắn để biết mình không thể chịu tổn thương thêm lần nữa.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 32 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #2
    Dần dần, nó cũng cảm động trước tấm chân tình của anh. Nó không thể nào nói yêu anh một cách cuồng nhiệt như tuổi trẻ, chỉ có thể nói với anh từ thương. Thương cho tấm long của anh giành cho nó, thương sự hiền lành, chững chạc biết lo lắng cho nó cho gia đình nó. Anh cầu hôn nó. Nó lưỡng lự suy nghĩ chất vấn con tim mình. Ba nó bảo với nó rằng: con gái chỉ nên lấy người yêu mình, lấy người mình yêu khổ lắm con gái ạ! Vì lời nói đó, nó nguyện cùng anh xây dựng tổ ấm. Đám hỏi diễn ra nhanh chóng do chọn được ngày tốt. Nhìn anh chăm lo cho mình vừa lo cho đám hỏi, chạy đôn chạy đáo, nó thiệt sự hạnh phúc. Chắc ông trời đã bù đắp lại cho nó một người chồng tử tế như thế. Nó chỉ việc chuẩn bị làm cô dâu thật xinh, còn tất cả mọi thứ đã có anh và gia đình nó lo toàn vẹn.
    Hai tháng sau đó nó đi chụp hình cưới. Chụp hình cưới hẹn 3 4 lần mà vẫn không chụp được. Lúc thì anh bị nổi trái rạ, lúc người anh nổi mẩn ngứa, lúc thì trời mưa.... Nó và anh đổi tiệm áo cưới vì nghĩ do không có duyên với tiệm áo cưới đầu. Lấn cấn mãi cũng chụp xong bộ album cưới. Đối với nó như vậy là hoàn hảo lắm rồi. Cô dâu xinh xinh đứng cạnh bên chú rể đẹp trai, phong độ. Bạn bè thầm ghen tị cho hạnh phúc của nó
    Vài tháng tiếp theo nó bận bịu chuẩn bị cho đám cưới , cũng có bất đồng quan điểm nhưng cuối cùng anh nhường nó hết. Có lẽ do bận bịu nên anh không còn quan tâm nó như xưa. Nhiều lúc thấy anh ngồi thần người ra suy nghĩ chẳng quan tâm gì nó nói. Nhiều thứ phải lo, nên nó tủi thân, nó gửi tin nhắn trách móc, anh im lặng. Lần đầu tiên sau 1,5 năm quen nhau, anh và nó giận nhau lâu đến vậy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 32 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #3
    Giữa bận rộn việc chuẩn bị, áo cưới, đặt thiệp, chốt danh sách khách chỉ mình nó liên lạc, chạy tới chạy lui. Anh vẫn im lặng. Cái tôi của nó quá lớn, nó tự sắp xếp mọi thứ mà không cần sự có mặt của anh. Nó chờ một ngày anh sẽ quay lại năn nỉ, lại yêu thương chiều chuộng nó như ngày nào. Liệu có phải anh đã thay đổi, có phải anh đã mệt mỏi vì phải cho quá nhiều mà nó vẫn hờ hung, không quan tâm anh. Liệu có phải anh đã hối hận vì đã lấy nó hay không? Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu ấm ức cộng với sự mệt mỏi vì phải làm quá nhiều việc nên nó ốm. Hôm mang thiệp về quê, thấy gia đình rộn ràng chuẩn bị, nó không dám nói. Mọi người ai cũng hỏi anh đâu, bởi có khi nào anh để nó tự về nhà đâu. Nó đáp bừa anh bận chuẩn bị nên không về. Trong lòng nó chỉ nghĩ tới chữ buông. Nhưng nó biết mở miệng làm sao với không khí gia đình nó, nhà hàng cũng đặt xong rồi, bà con thân thuộc cũng biết.
    Chiều chủ nhật nó hẹn anh để nói chuyện. tiếp tục hay thôi, chẳng lẽ chỉ vì hiểu lầm cỏn con mà anh giận nó lâu đến vậy. Trước đây dù nó vô lý đến đâu anh cũng theo năn nỉ, rồi xin lỗi nó cơ mà. Anh không đến điểm hẹn, anh nhắn tin cho nó nói xin lỗi, anh muốn hủy hôn. Nó khóc, lần đầu tiên nó sợ mất anh. Nó hỏi anh lý do là gì. Ít ra cho nó một lý do để nó có thể từ bỏ. 3 năm trước là do nó mệt mỏi trong cuộc tình của mình nên nó từ bỏ. 3 năm sau thì nó lại xin anh lý do anh từ bỏ nó. Có phải ông trời cảm thấy nó có quá nhiều thứ nên ông muốn lấy lại của nó không. Nó khóc, giọt nước mắt thi nhau rơi trên gương mặt của nó. Nó cảm thấy tim mình lại vỡ vụn lần nữa. Nhưng lần này đau hơn vì chỉ khoảng hơn tuần trước nó còn đang ngất ngây trong hạnh phúc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)