TIN TÀI TRỢ.

Chồng tôi là người ích kỷ

  • 65K Lượt chia sẻ
  • 964K Lượt đọc
  • 382 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của me_sociu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #41
    nghe chuyện của bạn thì đung là bực ck bạn thật, thời nào rồi mà vẫn còn người đàn ông như thê chư. Nhưng nêu bạn li hôn ck thì dễ dàng cho ck bạn qua, vậy còn bao nhiêu công sưc, sự hi sinh của bạn vào cai gia đình này thì sao chư, còn con bạn nữa. Vẫn còn nhiều cach giải quyêt bạn ạ. Theo mình bạn nên trị cho ck bạn 1 trận cho ck bạn sửa đổi cai tinh xâu xa, ich kỉ đây đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 22 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #42
    Oánh dấu,chủ top kể tiếp đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #43
    Hóng mai doc tiep
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của SirOMocO
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #44
    Hóng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Su239
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #45
    Đánh dấu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #46
    Tiep di chi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 75 Bài viết

    • 104 Được cảm ơn

    #47
    ck mình từ khi cưới chả bh ích kỷ với mình, với bm vợ và bm ck thì càng không.
    cuối tháng nộp hết lương lậu + thu nhập cứng cho mình bảo "em xài hộ anh, anh chả biết xài ntn nữa.. mai anh dẫn em đi shopping nhá " ...trời !! chắc hp ngất luôn quá.
    còn 1 tài khoản nữa là thu nhập ngoài tg của ck... mà ghe chừng tích số tiền ở tk ấy để sau này lập cty riêng nữa, " thỏa ước mơ làm giám đốc, sau cho vợ làm phu nhân luôn " ... ôi bái phục ck luôn. chắc em tu nghìn kiếp mới lấy dc ck thế.
    • Avatar của SuAnnie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 8 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #48
    Bỏ nó đi! 😂 E nói hơi mạnh sợ mọi người chửi em chứ ko thương vợ thì cũng phải thương con chứ! Ko sợ con mình chết đói à? Loại ko có nhân tính chị cố sống chung làm gì vậy? Bỏ đi, trên thế giới thiếu gì đàn ông!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bigflykh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #49
    Cho doi dien bien tiep theo trong cau chuyen cua ban
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 674 Bài viết

    • 424 Được cảm ơn

    #50
    bỏ đi , mính ko thương mính thí ai thương cho , uỗng công bô me nuôi mính lớn
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 66 Bài viết

    • 483 Được cảm ơn

    #51
    Chưa đến mức báo động đến nỗi một số bạn khuyên bỏ chồng, lời khuyên cũng rất cần cân nhắc và được phát ra từ những đúc kết lâu dài, kinh nghiệm của chính bản thân cũng như đã từng chứng kiến thực tế. Chứ không phải để cmt cho sướng cái...tay.
    Theo mình nghĩ mẹ chủ nên cân nhắc thêm rất nhiều. Trong cuộc hôn nhân này cả hai đều đã (và đang) có những gì mình cần. Mợ chủ cần một người chồng không quá lấn áp mợ, có công danh để mợ tự hào với mọi người...còn chồng mợ thì có một người vợ, biết lo lắng thu vén gia đình, hậu phương để mình tập trung hết lo cho sự nghiệp của mình...
    Cái dở thì ai cũng có, có thể vợ chồng chưa tìm được tiếng nói chung. Vợ chồng chỉ bỏ nhau khi đã phạm vào những cái tối kỵ trong hôn nhân như: ngoại tình vì hết tình cảm giành cho nhau, lừa dối phản bội (hại nhau) dính đến pháp luật, cuộc sống chung nhạt nhẽo kéo dài vài ba năm khi chưa có con cái níu kéo...

    Mợ chủ còn tâm sự được như vậy là còn cứu vãng được. Huống hồ có đứa con nữa. Đừng nge một số bạn viện dẫn là "chồng không thương con thì còn thương ai.v..v..). Tình thương thì làm sao phán cảm tính như vậy! mỗi người có mỗi cách thể hiện khác nhau, chưa chắc nói chồng mợ không thương con được...
    Chúc mợ chủ tỉnh táo tìm được cách hóa giải tình thế bế tắc của gia đình mình.
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #52
    đánh dấu theo dõi câu chuyện của chủ top
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Inyeucun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #53
    Theo dõi tiếp !
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #54
    Ngày chồng về nước, con đã biết chạy nhanh.
    Anh mang về niềm tự hào của bố mẹ anh, của cả gia tộc nhà anh.
    Anh bảo tôi xin nghỉ phép 1 tuần để cả nhà về quê nội chơi.
    Suốt 1 tuần ở quê, con trai chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ bố khi thấy nơi nơi, làng trên xóm dưới kéo đến nhà chồng tôi ngắm tấm bằng mà chồng tôi mang về. Ai cũng xoa đầu cháu- nói phải cố gắng được như bố.
    KHoảnh khắc ấy, tôi thấy hạnh phúc.

    Trong cuộc sống vợ chồng, đúng là không ai nói mạnh được điều gì. Không phải bạn cứ cố gắng, là sẽ được thành quả.
    Vợ chồng tôi có cuộc sống bình thường, so với mặt bằng chung của các vợ chồng trẻ lập nghiệp lại thành phố, thì đỡ chật vật hơn.


    Tôi và chồng có buổi nói chuyện nghiêm túc với nhau. Chúng tôi nói về sinh hoạt phí trong gia đình, các khoản chi cần thiết đối nội đối ngoại, chi con cái học hành.... Chồng tôi yêu cầu tôi liệt kê chi tiết các khoản chi cố định trong gia đình. Tôi đưa anh 1 bảng Excel, trong đó chi tiết đến từng trăm đồng lẻ.

    Anh nói , hàng tháng đưa tôi 5 triệu.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #55
    Chúng tôi nói đến chia sẻ việc nhà cửa.
    Con tôi rất quấn mẹ, cháu chỉ chơi với bố một lúc rồi quay sang mẹ. Để san sẻ bớt việc nhà , tôi nói anh giúp hàng ngày tắm cho cháu, bỏ quần áo vào máy giặt và phơi.
    Anh gạt đi, nói làm việc nhà là của đàn bà, anh không làm
    Tôi nói, nếu tất cả mọi việc đều dồn vào em, em không thể vừa đi làm, vừa đưa đón con, vừa về làm việc nhà được.
    Để anh hình dung ra các việc, tôi nói sơ qua với anh những việc cần làm của 1 ngày là gì. Tôi nói, nếu anh không giúp em, thì có thể e sẽ thuê thêm người giúp theo giờ

    ANh gầm lên- tôi không thích người lạ ở trong nhà, cô ko làm được thì CHẾT ĐI.

    Chồng tôi sẵn sàng buông lời nói như vậy với tôi, Chết mà dễ dàng thế sao????
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #56
    Anh thực hiện đúng những gì anh đã nói. Đầu tháng đưa tôi 5 triệu. Coi như anh hết trách nhiệm với gia đình. Anh bắt đầu đòi hỏi
    Mặc dù, quê anh không phải ở Huế, nhưng anh lại lấy hình mẫu người vợ Huế để áp dụng cho tôi. Anh yêu cầu tôi khi nói chuyện với anh, phải "dạ thưa anh, em xin phép có ý kiến...."
    Từ trước đến giờ, tuy vợ chồng trước là bạn học, lấy chồng với thái độ thờ ơ, nhưng tuyệt nhiên, tôi không bao giờ nói chồng mình theo kiểu bằng vai phải lứa. Tuy không được ngọt ngào, như anh mong muốn. Nhưng khi nói chuyện với anh, tôi luôn vâng, hoặc dạ.
    Có hôm ,anh hỏi bây giờ mấy giờ rồi. tôi đáp 12g30. a nói lại, tôi đáp vâng
    Anh bảo tôi bố láo bố toét với chồg, nói năng không chủ ngữ ( ý anh nói câu trả lời 12g30)

    Tôi nóng tính, nói với anh là: Anh có bao giờ nghĩ là, mình nói với vợ như thế nào ko? Anh có bao giờ nói câu nào đủ chủ ngữ, vị ngữ với em không? Sao anh toàn đòi hỏi 1 chiều thế?

    Chồng tôi đáp: đơn giản vì anh ấy là chồng, anh ấy được quyền
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #57
    Chúng tôi vẫn ở lại căn chung cư của nhà tôi, Tôi biết sĩ diện của anh rất lớn, không bao giờ tôi dám lên mặt hoặc có thái độ cậy nhà cậy cửa. Rất ít người biết chồng tôi đang ở nhà của vợ.
    Tôi muốn yên ấm. Tôi muốn con tôi được sống trong căn nhà cháu đã ở từ khi sinh ra, không phải xáo trộn gì.

    Chồng tôi, có thể anh luôn mang tâm lí nặng nề, ở nhà của vợ. Nên anh luôn dằn hắt tôi. Mỗi khi anh gây sự với tôi, anh gào lên: tôi ko thèm động vào đống của cải của nhà cô đâu. Tôi sẽ đi thuê nhà, tôi nói trước với cô tôi sẽ đi tìm thuê nhà.
    Lần đầu tiên khi ngeh anh nói vậy, tôi thực sự hoảng hốt. Tôi không biết mình đã sai ở đâu, để chồng mình tự ái như thế nào mà phải phát ngôn ra những câu như vậy?

    Có thể tôi rất hèn, nên tôi lại xuống nước năn nỉ anh, làm lành với anh, để anh không dỗi mà đi thuê nhà.

    Nhiều lần như thế, tôi dần hiểu ra, anh làm thế để trên cơ với tôi, thực tình, anh không đi tìm thuê caí nhà nào hết.

    Dần dần, mỗi lần anh bực anh nói thế, tôi đều im lặng. Vì tôi biết, anh chả bao giờ đi thuê nhà đâu.

    Còn tôi, tại sao tôi không dám bảo anh đi thuê đi ? Vì tôi biết, anh sẽ chọn thuê 1 căn nhà y như lần trước , con tôi, cháu ốm yếu về đường hô hấp, nóng quá cũng bị ốm mà lạnh quá cũng bị ốm. Con - là lí do duy nhất tôi nhịn anh như nhịn cơm sống
    • 40 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #58
    Chia sẻ với bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 80 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #59
    đúng là thằng chồng khốn nạn, đọc chia sẻ của chị ma thấy thương chị biết bao, chồng em tuy làm rất ít tiền,2 vợ chồng đang ở trọ, nhưng lúc nào cũng có tiếng cười, chồng lúc nào phụ giúp vợ công việc nhà, không ai tị nạnh ai bao giờ, mà chồng em cũng lá ng miền trung đó,nếu em là chị chắc em bỏ từ lâu lắm rồi, không thể nào chịu đến ngày hôm nay được.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #60
    Sau khi sinh, sức khỏe của tôi không tốt. Tôi bị đại tràng, mỗi khi thay đổi thời tiết là bị đau nửa đầu và đau lưng do sinh mổ.
    Chồng tôi luôn nghĩ là, tôi trả vờ. Anh nói: người ta đẻ đông đẻ tây, mình mới có 1 đứa con , suốt ngày ốm đau cái gì.

    Dần dần, tôi cũng không muốn chia sẻ với anh gì nữa.

    Có thể, do tạng người và sức khỏe tôi không tốt, nên hàng ngày, tôi thực sự mệt khi hoàn thành hết các công việc nhà. Sáng nào cũng dậy từ 5g30 để chuẩn bị ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn để chiều về làm cho đỡ vội, gọi con dậy cho cháu ăn sáng; rửa bát , đưa con đi học rồi đi làm. Chiều đi về, đón cháu, tắm rửa cho cháu , nấu cơm, rửa bát, chơi với con. Vì cháu rất bám mẹ, nên mọi việc phải dồn đến lúc tôi cho cháu đi ngủ, thì mới dậy lau nhà, giặt quần áo, don dẹp nhà cửa được
    Thực sự, hôm nào tôi đến cơ quan cũng mệt nhoài
    9 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)