TIN TÀI TRỢ.

Chồng tôi là người ích kỷ

  • 65K Lượt chia sẻ
  • 964K Lượt đọc
  • 382 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #1
    Tôi ngồi đây, viết ra những dòng này, trong tâm trạng tận cùng của thản nhiên. Dường như đi qua nỗi đau, mọi thứ trở thành bình thường hết.
    Tôi 32 tuổi, chồng tôi cũng đã 33. Chúng tôi là bạn học thời đại học,tuy rằng có 4 năm biết nhau nhưng cũng không chơi; chỉ đến khi ra trường, duyên số đưa đẩy chúng tôi gặp nhau, tiếp xúc thêm và nên duyên chồng vợ.
    Tôi bước chân vào cuộc hôn nhân của đời mình, trong một trạng thái không vui cũng chẳng hồ hởi. Ngày tôi cưới, các bạn chung biết vợ chồng tôi, đều ngạc nhiên. Vì theo họ, tôi và chồng tôi quá khác nhau (về tính cách).

    Chồng tôi sinh ra trong gia đình thuần nông tại huyện nghèo nhất của một tỉnh nghèo phía Bắc. Anh thoát ly gia đình từ sớm, hết cấp 1 đã đi trọ học ở tỉnh, xa gia đình, một năm về nhà đôi ba lần. Trong nhà, chỉ có mỗi chồng tôi học hành khá giả, thoát ly. Vì vậy, gần như mặc định, tiếng nói của chồng tôi là duy nhất.

    Tôi sinh ra trong gia đình khá giả ở thành phố, mọi thứ đủ đầy, nhưng không vì thế mà bố mẹ bao bọc quá sức. Ông bà vẫn rèn rũa tôi làm mọi việc, nên tôi không có vẻ gì là tiểu thư như các bạn nhà thành phố khác.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #2
    Chúng tôi có 1 năm tìm hiểu nhau.
    Cho đến tận bây giờ, tôi luôn luôn tin rằng, kiếp trước tôi đã nợ anh, nên kiếp này tôi phải trả hết.

    Sau khi ra trường, chúng tôi có 1 năm tìm hiểu nhau. Tôi luôn tự hỏi: tôi tìm hiểu anh như thế nào mà quyết định cưới anh? Câu hỏi này tôi mang theo đến tận ngày cưới!

    CHúng tôi quyết định cưới nhau, gọi điện cho bạn bè thông báo, chúng nó gào rú lên với tôi: hả, thật không tin được, sao chúng mày có thể lấy nhau hả?
    Tôi cười nghĩ: mình cũng ko hiểu tại sao
    Vì, thực sự, tình cảm với chồng tôi không phải là nồng nhiệt với tình yêu trai gái, nó chỉ bình thường, hơn tình bạn chút xíu.

    Trước khi chuẩn bị cưới, chúng tôi tìm thuê nhà. 1 căn phòng 20m2 khép kín cả bếp cả WC và phòng ngủ. Chúng tôi đi mua sắm giường, tủ cưới mới. Tiền của tôi.

    Ngày dạm ngõ, gia đình anh sang nhà tôi nói chuyện. Bố mẹ anh đứng tần ngần ngoài cửa, nhìn nhà tôi ngượng ngùng. Vì bố mẹ chồng tôi là gia đình thuần nông, nên trong cuộc nói chuyện, nói là không "môn đăng hộ đối" cũng chẳng sai...
    Bố mẹ tôi, luôn nghĩ: con mình quyết định, không can thiệp. Nên mặc dù, nhìn thấy ông bà "thông gia" đang nói chuyện, gác luôn chân lên ghế, uống nước súc miệng nhổ toẹt ra sàn mà ngán ngẩm.

    Tôi luôn có suy nghĩ, hay là hủy cưới. Cho đến tận ngày cưới.

    Đến khi nhà trai sang đón dâu, tôi lại nghĩ đây là người đàn ông sẽ là chồng mình. Chồng mình.

    Sau khi cưới gần 1 tháng. Đến hạn trả tiền thuê nhà, chúng tôi đều chưa lĩnh lương; chồng tôi- người đàn ông mà tôi nghĩ sẽ dựa vào trong cuộc đời này đã cho tôi thấy: tôi hoàn toàn sai lầm khi nghĩ vậy.

    ANh- cáu gắt với tôi, giận tôi chỉ vì ko có tiền đóng tiền thuê nhà??????????

    Tôi, lấy số tiền 2 triệu mẹ cho trước khi lấy chồng mang ra trả bà chủ nhà. Chồng tôi, gào lên với tôi: TÔI KHÔNG THÈM CÔ HIỂU CHƯA????
    Giây phút đó, tôi như bừng tỉnh....
    Tôi xách xe, vô thức đi vào chùa. Ngồi trước ao chùa, tôi khóc như mưa.
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #3
    Tôi có bầu sau đó, những ngày tháng nghén kinh hoàng, đến giờ mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn còn thấy rùng mình. Liên tục không ăn, không uống và nôn khan đến gần 7 tháng. Nắng nóng, nghén, mỗi lần về nhà, căn nhà bé hầm hập tôi càng nôn nhiều hơn. Chồng tôi bắt đầu cáu khi thấy tôi nghén lâu hơn bình thường. Anh to tiếng khi thấy tôi nôn khan mà ko ra gì, vì anh nghĩ tôi trả vờ.

    Chồng tôi tối ngày ôm cái điện thoại, mặc vợ.
    Anh chat với cô học trò cũ ngày xưa mê anh. Vô tình, tôi đọc được tin nhắn.

    ANh tức giận, coi tôi là xâm phạm đời tư của anh.

    Anh đi nguyên đêm ko về.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #4
    Mẹ tôi gọi điện hỏi thăm sức khỏe, thấy tôi khóc. Bà hỏi tại sao? TRong lúc ấm ức, tôi kể hết.

    Bà gọi điện cho anh, hẹn gặp nói chuyện.
    CUộc nói chuyện đầu tiên, mở màn cho một loạt các cuộc nói chuyện sau này, sau 7 tháng cưới nhau!

    Anh tỏ ra hối lỗi, quay sang xin lỗi tôi.
    Nhưng cũng chỉ được vài ngày

    Thời gian tôi bầu, tôi liên tục vào nhà EQ để học hỏi, để tìm hiểu và học tập các chị, tôi nhớ, có lúc chán chường nhất, có pm cho các chị Sim, chị Metraucontrau...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #5
    Gần đến ngày tôi sinh em bé, bố mẹ tôi đã gọi vợ chồng tôi đến và nói: cho chúng tôi dọn về ở căn chung cư của ông bà để không để cho thuận tiện, bớt tiền thuê nhà hàng tháng cho chúng tôi có tiền nuôi con.

    Vợ chồng tôi vui mừng. Thật ra, căn nhà đó cũng để không lâu ròi, trước khi cưới chồng tôi có nói với tôi: mình nghèo mình nhờ ông bà.
    Nhưng tôi không đồng ý, tôi bảo có cưới thì thuê nhà ở riêng.
    Đến khi tôi sắp sinh, thì tôi thấy điều kiện nhà trọ nóng nực quá, nên tôi đồng ý về nhà của bố mẹ ở (không ở cùng)
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #6
    Tôi sinh bé được 1,5 tháng thì chồng tôi nói với tôi, mấy tháng nữa anh đi Úc tu nghiệp.

    Ý định của anh từ trước, tôi mới được thông báo.

    Sau khi thông báo, anh không đưa tiền lương cho tôi để sinh hoạt. Mặc dù ở cữ, đồng lương nghỉ sinh hạn hẹp, chồng không đưa lương, bữa cơm của tôi toàn đậu và trứng. Mẹ chồng tôi ở cùng để trông cháu, triền miên ăn như vậy, bà cũng ko muốn ăn. Tôi bảo với bà chồng tôi không đưa lương cho tôi sinh hoạt , lương thai sản của tôi chỉ có vậy. Bà im lặng.

    Chồng tôi đi khi con tôi được 4 tháng. Đi 4 năm.

    Tôi nuôi con vô cùng vất vả, cháu ốm đau triền miên, giai đoạn sài bẹn của cháu, ốm nhiều đến mức quen hết bệnh viện, từ chú bảo vệ của bệnh viện đến y ta bác sĩ.

    Tôi ở cùng mẹ chồng của mình trong suốt giai đoạn chồng đi vắng. Ở nhà mình. Tôi luôn cố gắng để bà không có cảm giác ở nhà thông gia.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #7
    Mẹ chồng tôi, người phụ nữ thuần nông. Nhưng bà luôn có tư tưởng: mẹ chồng phải được ghê gớm, bất nạt con dâu; như truyền thống ở quê của bà.
    Với tôi, bà cũng bớt đi nhiều ghê gớm, nhưng vẫn còn đó cái bắt bẻ, xét nét của bà.

    Có lần, buổi trưa, tôi đang đi làm, bà gọi điện cho tôi: này, về mà trông con mày, tao ko thik trông nữa, tao về quê đây.

    Tự xét thấy tôi không làm gì quá đáng để bà phải bỏ về. Nhưng bà là vậy, bà sợ lép vế trước gia đình tôi, nên thỉnh thoảng bà lại làm thế để tôi thấy tầm quan trọng của bà

    Nói về sao lại để bà trông. Đến giờ phút này, tôi luôn nghĩ cảm ơn bố mẹ chồng tôi, dù gì ông bà cũng hi sinh 4 năm trời trông con cho chúng tôi. Hoàn toàn vì ông chỉ đạo. Cho dù khi con tôi cứng cáp, thấy bà xa nhà tôi cũng có bàn với chồng để cháu đi học, bà về với ông. Nhưng ông bảo: ở quê, bà mà về nhà là ngta bảo không ở được với con dâu. Bà mày bằng mọi giá phải lên trông cháu đến khi chồng tôi về.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #8
    Có bà, con tôi được trông nom , tôi cũng yên tâm đi làm, trừ một số lần thỉnh thoảng bà lại dỗi như trước

    CHồng tôi đi học, tài khoản thẻ của anh, anh gửi về cho bố chồng cầm.
    Tôi tự lo cho cuộc sống của mấy mẹ con bà cháu, nhà thì ở của ông bà ngoại nên không tốn khoản thuê nhà. Tôi biết bà trông cháu gò bó, nên đặt báo thường xuyên cho bà, biếu bà tiên hàng tháng, mua quần áo , đi đâu có gì ngon thì đều mang về cho bà.

    Bà nói với hàng xóm: tôi là người biết điều. Với tôi, thế là lời khen rồi.
    • Avatar của sun11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 586 Được cảm ơn

    #9
    Nói chung, mọi đau khổ của tôi là khi chồng tôi bắt đầu về nước.
    Có lẽ, bản mệnh chúng tôi quá khắc nhau, nên khi sống cùng với nhau, mọi thứ đều ngột ngạt, khó thở
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bomevo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,429 Bài viết

    • 2,319 Được cảm ơn

    #10
    chia sẻ với bạn, theo dõi tiếp nào
    Vouloir, c'est pouvoir
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 38 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #11
    Chia sẻ với bạn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 8 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #12
    chị ơi kể tiếp đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 46 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #13
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #14
    Viết tiếp đi b
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #15
    chia sẻ với chị. chị kể tiếp đi..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 30 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #16
    ĐaNg ca thì đứt dây đàn. Câu chuyện đang hay thì hết giờ làm!!!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #17
    Chia sẽ cùng chị.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #18
    Đánh dấu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kei_nhoc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 226 Bài viết

    • 182 Được cảm ơn

    #19
    Chia sẻ với chị. Lúc đang yêu, người trong cuộc luôn mù quáng
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 17 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #20
    Em đang yêu một người cũng toàn tiêu tiền của em. Không biết tương lai sẽ thế nào đây..!!! :-
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)