Chồng say rượu là đòi chia tay vì đã chán tôi và sống với tôi chỉ vì nghĩa vụ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.47K Lượt đọc
  • 5 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 40 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #1
    1 năm yêu nhau, tưởng không thể yêu ai hơn được. Đến với nhau khi cả 2 tuổi đều đã khá cứng, chồng 30 còn tôi 27, 2 gia đình đều chấp thuận và có nhiều điểm tương đồng, chúng tôi đã cưới nhau và sống chung cùng gia đình nhà chồng.
    Cho đến nay cũng gần 7 năm. Đã có với nhau 1 con trai 4 tuổi vô cùng thông minh và đáng yêu, giờ tôi đang mang bầu cháu thứ 2. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong đời sống vợ chồng ngày càng không được giải quyết, và sau mỗi lần say rượu anh ta chửi bới tôi, tình cảm đã sứt mẻ dần đi. Đỉnh điểm là 1 lần khi tôi sinh cháu đầu được 9 tháng tuổi, anh ta chửi bới định nhảy vào đánh tôi, rồi đi uống rượu về rất khuya. Anh ta đã định ly hôn nhưng vì luật không cho phép chồng ly hôn nếu con dưới 12 tháng tuổi nên anh ta thôi. Và chúng tôi lại tiếp tục sống, có những lúc sóng gió, lúc hạnh phúc.
    Càng ngày anh ta càng gay gắt với tôi vì những lý do như: cơ quan tôi bận nên không về sớm trước giờ làm như những người khác trong xóm, mặc dù tôi luôn cố gắng xong việc và về ngay trong giờ làm nhà nước (7h30-11h30, 1h30-5h30) nhưng chúng tôi luôn cãi nhau vì chuyện đó; Anh ta ghét bố mẹ tôi, vì tôi biết bố mẹ tôi khó tính và hay ca thán về con cái với họ hàng, anh ta chửi tôi là chửi sang cả bố mẹ tôi là cả nhà tôi ko ra gì cả họ nhà tôi giỏi chửi người khác (mẹ tôi là giáo viên, bố tôi là quan chức 1 ngành, họ hàng tôi nhiều người có chức vụ); Rồi tôi hay cằn nhằn than vãn; rồi vì tôi không biết tiêu tiền... nhưng tôi tự thấy mình luôn phải tính toán khi tiêu, trong khi sống chung nhà chồng phải tiêu nhiều khoản mà bố mẹ chồng tôi rất hay dựa dẫm gđ tôi vì dù sao chồng tôi cũng là người kiếm được nhiều tiền hơn cả nhà.
    Anh ta sống rất lười việc nhà, không bao giờ làm bất cứ việc gì ngoài việc của mình, và nằm xem tv, chưa bao giờ giúp tôi bất cứ 1 việc gì cả, kể cả chuyện chăm con anh ta hoàn toàn phó mặc cho tôi và bố mẹ. Tiền kiếm về anh ta đưa hết cho tôi tiêu thế nào là việc của tôi, không cần biết thời buổi đắt đỏ lại nuôi con nhỏ, 1 phần lo cho gia đình chồng, chưa kể đóng góp tiền ăn cho ông bà đi chợ, khi cần bao nhiêu anh ta chỉ bảo tôi đưa.
    Có những khi tôi hiểu nguyên nhân anh ta suy sụp tinh thần, vì anh ta là người giỏi nhưng do khủng hoảng kinh tế doanh nghiệp ko làm ăn được, phải thay đổi việc làm, vì công việc ko thuận lợi,.... tôi đã luôn cố gắng nín nhịn và ko trách móc gì anh ta cả, bỏ qua và hàn gắn, săn sóc gia đình.
    Tôi tự biết tôi có nhiều tính xấu, tôi hay ghen chồng vì tôi yêu chồng, hay cằn nhằn, thì anh ta luôn nói quá là tôi hay chửi anh ta. Nhưng tôi có hình thức không kém, có ăn học và công việc ổn định với 1 chút chức vụ, không bao giờ chơi bời, bồ bịch lăng nhăng, luôn chăm sóc chồng con chu đáo, hoàn thành nghĩa vụ với nhà chồng. Khi cãi nhau chuyện gì tôi luôn là người im lặng nhẫn nhịn sau cùng, vì anh ta rất bảo thủ và chua ngoa, khi cãi nhau thì mồm 5 miệng 10 lấn át hết, luôn phải là phần thắng. Vì ở nhà chồng còn bố mẹ chồng, 1 cặp vợ chồng em trai chồng nên tôi luôn nhịn không bao giờ nói to cãi lại. Anh ta luôn là người chửi lâu, chửi dài và kết thúc. Sau đó tôi chỉ im lặng và khóc 1 mình. Mỗi khi cãi nhau chúng tôi lại chiến tranh lạnh 3-5 ngày cho tới khi có 1 bên làm lành và vui vẻ trở lại. Cách đây 2 tuần cũng đi uống rượu rồi về chửi tôi như vậy rồi mấy hôm sau lại chủ động làm lành, tôi khóc hỏi anh ta có phải anh sống với tôi ko hạnh phúc k, thì anh ta nói lúc say rượu đừng để ý lời anh ta làm gì.
    Chúng tôi đang giận nhau. Lần gần đây khi anh ta đi uống rượu về, lúc đó 11h, tôi hỏi tại sao bảo đi uống r với 2 thằng bạn mà khi tôi gọi có việc lại toàn nghe giọng con gái, thì anh ta nổi khùng lên, giữa đêm anh ta chửi bới tôi, gọi điện cho bố tôi nhưng bố tôi đang ngủ đế chế độ im lặng nên ko nghe máy. Anh ta chửi tôi là thằng này ra ngoài là hư hỏng à, tao chán lắm rồi, muốn xé nát cái gia đình này thì làm luôn đi. sống với nhau chỉ vì nghĩa vụ, vì thằng con nên mới phải cố nhịn, mà mày càng ngày càng lấn tới... tại sao lại sinh ra con người như mày, loại đàn bà như mày, mày có muốn thằng con mày nên người tử tế không, bây giờ đã thế cho mày thích ra sao thì ra... chửi rất nhiều, ầm ĩ cả nhà lên. Tôi xin lỗi và bảo chỉ hỏi vậy thôi anh ngủ đi mai nói chuyện thì anh ta càng khùng lên. Vì con khóc nên anh ta tắt điện ngủ. Sáng hôm sau bố tôi gọi lại anh ta ko thèm nghe máy, tắt hẳn máy đi và ngủ tiếp. Đã 3 hôm rồi, đến hôm nay chúng tôi vẫn chưa nói chuyện, sống trong gđ đông người tôi vẫn cố tỏ ra bình thường, chăm sóc con, nhưng nhìn nhau như người vô hình.
    Không phải lần đầu anh ta chửi tôi như vậy, lần nào tựu chung lại cũng là những câu: chán tôi, sống với tôi vì con, vì nghĩa vụ, nếu tôi ko sống với anh ta nổi thì nghỉ luôn đi - tức là ly dị đi... Vì khi lấy nhau nhiều người đã nói tuổi và mệnh tôi át chồng, nên giờ anh ta luôn nói từ khi tôi về cái nhà đó anh ta làm gì cũng thất bại...
    Tôi chán nản vô cùng, trong thâm tâm tôi cảm thấy anh ta vẫn còn chút tình cảm với tôi, tôi cũng vẫn yêu chồng và muốn giữ gia đình, vì anh ta cũng là người tốt, nghiêm túc, không cờ bạc chơi bời, chưa thấy biểu hiện gái gú, nhưng tôi rất mệt mỏi vì cuộc sống hiện tại. Sống chung 1 gia đình đông người, bố mẹ chồng cơ bản tốt nhưng mẹ chồng hay hằn học và hay ra ngoài nói xấu tôi, chồng luôn đổ lỗi cho tôi tất cả, đối với chồng tôi là loại đàn bà ko ra gì, đủ thứ tật xấu trên đời này tôi đều có đủ. Tôi đang mang thai nhưng ý nghĩ ly dị luôn đến trong đầu tôi để giải thoát khỏi hiện tại. Nhưng tôi không đủ bản lĩnh... Tôi cũng chán làm lành và cố hàn gắn gia đình như những lần trước, vì có lúc tôi thấy dường như chỉ là gượng gạo... tôi muốn ly thân 1 thời gian nhưng tôi không dám vì nếu về ở với bố mẹ tôi bố mẹ tôi sẽ rất đau lòng và sẽ không để tôi yên, và con trai nhỏ 4 tuổi của tôi sẽ bị xáo trộn cuộc sống... tôi chán vô cùng, tôi không biết phải làm gì...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của HIENTHE
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 103 Bài viết

    • 130 Được cảm ơn

    #2
    Chào bạn! khi chồng bạn nói chán bạn trong khi say và liên tục nói suốt ngần ấy năm sống với bạn có nghĩa là anh ta thực sự muốn bỏ bạn nhưng anh ta không phải là người mở lời trước mà muốn hành hạ bạn để bạn tự ý rút lui. anh ta là thằng đàn ông tồi không đáng để bạn hi sinh đến cuối đời đâu và bạn hãy mạnh mẽ lên dù biết rằng:
    Ly hôn là nỗi đau, là mất mát nhưng nỗi đau ấy vẫn có thể vượt qua nếu đàn bà có lòng kiêu hãnh đủ lớn. Dù hạnh phúc không mỉm cười và cho mình hưởng vài ưu ái như nhiều bạn bè nữ giới vẫn còn đôi cặp khác, nhưng không còn chồng không có nghĩa cuộc sống không còn ý nghĩa và bản thân chúng ta không còn giá trị.
    Chị em có thể mất chồng - một người đàn ông khi còn phơi phới thanh xuân mình đã tin cậy trao trọn cuộc đời - nhưng không có nghĩa tất cả những người đàn ông còn lại của thế giới này không đáng để chúng ta tin cậy. Mà ngay cả không có đàn ông, không có chồng lần nữa, đời của những người đàn bà ly hôn đâu hẳn đã tắt ngúm niềm vui?Chúng ta có tay, có chân, có khối óc, quả tim và những suy nghĩ độc lập, hoàn toàn sống và làm chủ cuộc đời mình, tại sao phải nhất thiết cần có đàn ông để dựa dẫm? Hãy sống và gieo trồng trong tâm hồn mình những cánh đồng hoa rực rỡ, gieo lại những hạt mầm yêu thương từ mảnh đất khô cằn hoang tàn của đổ vỡ để cây tình lại nảy lộc đâm chồi.Hãy dành sự chăm sóc yêu thương cho người đã rời khỏi đời ta vào những người thân yêu khác bên cạnh và tiếp tục hát cho hết bài tình ca của cuộc sống này. Mỗi ngày mở mắt, cho dù nỗi ưu phiền có ào ào kéo đến khiến mình cảm thấy chán nản tuyệt vọng đến thế nào, thay vì chui vào góc tối khóc lóc rũ rượi hay sống trong nuối tiếc, xin hãy cứ vươn vai đứng dậy đón vài tia nắng, lùa vài chú chim, rủ rê vài con bướm chơi đùa cùng tâm hồn đang héo úa của ta... rồi bình thản mỉm cười sống tiếp một cách hạnh phúc vì cuộc sống còn rất nhiều những điều thú vị, tươi đẹp đang chờ đón.Đàn bà ly hôn, các bạn cứ bình tĩnh tận hưởng sự tự do vì nó là giải pháp tích cực để nhận ra đây là lúc thích hợp nhất yêu thương bản thân mình. Sau bao năm tháng tận tụy phục vụ, hy sinh nhiều thứ để yêu và cung phụng niềm vui nỗi buồn, sướng khổ của người khác, hơn lúc nào hết, sau ly hôn là thời điểm tốt nhất để ta ngắm nhìn lại mình, dành thời gian vỗ về yêu thương chiều chuộng chính mình chứ không phải yêu chiều bất cứ ai.Chẳng cần vội vã tìm bến nào để neo đậu nhằm chứng minh mình còn sức quyến rũ, còn khả năng hay tài giỏi trong tình ái như cách nhiều đàn ông hay thể hiện nhằm chứng minh giá trị cao thấp. Bởi biết đâu sự vội vã lại là sai lầm không thể cứu vãn khi những ngày sau của đời, thứ đàn bà cần là sự bình an chứ không phải tiếp tục gặm nhấm buồn phiền.Đời chúng ta không có đàn ông là một thiệt thòi lớn, chắc như thế rồi, vì chúng ta là giống trời sinh ra là để được đàn ông nâng niu và yêu thương mà! Nhưng giả như không có tùng có bách để đời ta nương tựa, thì liễu rũ ta đây sẽ là tùng bách cho chính đời ta, có được hay không? Sao lại không? Chúng ta nhất định sẽ làm điều đó tốt hơn cả đàn ông, miễn chúng ta có niềm tin và lòng kiêu hãnh lóng lánh rực sáng, nhưng ấm áp vị tha rất đàn bà.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 250 Bài viết

    • 283 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    thế tóm lại là người ta đã nói thế rồi, chị còn lưu luyến gì nữa ạ? ngay cả ba vợ anh ta cũng ko xem ra gì, tóm lại là chị chẳng là cái gì trong mắt người đàn ông đó, chị định sống cả đời như thế?? rồi con cái lớn lên, hàng ngày nhìn thấy ba mình say xỉn, đánh đập chửi mắng mẹ mình, con nó sẽ vui vẻ lắm, hạnh phúc lắm, ấm áp lắm đấy nhỉ???
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #4
    [QUOTE=HIENTHE;33341698][COLOR=#000000][FONT=Arial]Chào bạn! khi chồng bạn nói chán bạn trong khi say và liên tục nói suốt ngần ấy năm sống với bạn có nghĩa là anh ta thực sự muốn bỏ bạn nhưng anh ta không phải là người mở lời trước mà muốn hành hạ bạn để bạn tự ý rút lui. anh ta là thằng đàn ông tồi không đáng để bạn hi sinh đến cuối đời đâu và bạn hãy mạnh mẽ lên dù biết rằng:
    Ly hôn là nỗi đau, là mất mát nhưng nỗi đau ấy vẫn có thể vượt qua nếu đàn bà có lòng kiêu hãnh đủ lớn. Dù hạnh phúc không mỉm cười và cho mình hưởng vài ưu ái như nhiều bạn bè nữ giới vẫn còn đôi cặp khác, nhưng không còn chồng không có nghĩa cuộc sống không còn ý nghĩa và bản thân chúng ta không còn giá trị.

    Nghe bạn nói đúng mà tôi thật đau lòng quá. Tôi vấp phải nỗi sợ hãi như bao người đứng trước ngưỡng cửa ly hôn: sợ con mình khổ, sợ phải làm lại cuộc đời, sợ rồi mình lấy người khác sẽ gặp phải kẻ còn tệ bạc hơn anh ta...
    • 40 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tiarafeng Xem bài viết
    thế tóm lại là người ta đã nói thế rồi, chị còn lưu luyến gì nữa ạ? ngay cả ba vợ anh ta cũng ko xem ra gì, tóm lại là chị chẳng là cái gì trong mắt người đàn ông đó, chị định sống cả đời như thế?? rồi con cái lớn lên, hàng ngày nhìn thấy ba mình say xỉn, đánh đập chửi mắng mẹ mình, con nó sẽ vui vẻ lắm, hạnh phúc lắm, ấm áp lắm đấy nhỉ???
    phải. cảm ơn bạn. tôi phải suy nghĩ thôi
    • 40 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #6
    Quá thất vọng tôi đã tìm đến bà xem bói. bà ấy chỉ nhìn tờ tiền tôi đặt lễ, ko hỏi gì và nói rằng chồng tôi đang có người khác, trẻ đẹp hơn tôi rất nhiều. trẻ hơn tới 10 tuổi. khẳng định cả thời gian là từ tháng 11/2013 họ bắt đầu gặp và yêu nhau. đúng là bắt đầu từ lúc đó tôi thấy chồng hay thẫn thờ và tơ tưởng đến điều gì đó, tình cảm phai nhạt dần. có lúc cũng yêu chiều và quan hệ sinh lý mặn nồng, nhưng tôi cảm nhận ko còn như trước. Tôi rối bời không biết có nên tin không. giờ thì tôi vẫn rất tin lắm. trưa nay tôi đã sang phòng anh ta để muốn nói chuyện, nhưng anh ta đuổi tôi ra ngoài. tôi chỉ muốn nói là tôi còn rất yêu anh ta dù anh ta ko còn yêu tôi, tôi muốn anh ta và tôi sẽ làm lại từ đầu, tôi sẽ cố gắng để anh ta yêu lại tôi như ngày trước. nhưng anh ta ko muốn nói chuyện. chắc chắn rằng anh ta đã có người khác. trời ơi tôi suy sụp hoàn toàn rồi.