TIN TÀI TRỢ.

Chỉ gọi là thử thách

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 592 Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của poolnob
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 95 Bài viết

    • 122 Được cảm ơn

    #1
    Chưa tròn 1 tháng của thời gian thử thách, cũng là chưa tròn 1 tháng quãng thời gian đầu óc thật thư thái, thoải mái với quyết định của mình.

    Mình lấy chồng tới nay đã gần 4 năm rồi, 2 đứa yêu nhau hơn 2 năm thì đi tới đám cưới - 1 đám cưới mà gần như bạn bè, gia đình, người quen của mình, ai đấy cũng đều ngưỡng mộ và đặt niềm tin rất lớn vào hạnh phúc của 2 đứa mình.

    Gia đình mình tuy nghèo, nhưng được bố mẹ chăm chút cho học hành tử tế, và con cái đều có ý thức phải tự lập, dù có du học nọ kia, dù có học bổng này nọ, thâm tâm mình vẫn luôn nghĩ tới bố mẹ, và nghĩ tới 1 cuộc sống dung dị bình thường.

    Gia đình chồng mình tuy không ở hạng giàu có, nhưng cũng là gia đình cơ bản, khá giả giữa thủ đô. Quan trọng nhất mọi người nhìn vào là cả 2 đứa mình đều là những đứa có công việc ổn định, thu nhập tuy không cao nhưng cũng ở mức khá, lại được bố mẹ xây cho nhà cao cửa rộng để yên tâm chỉ đi làm, tận hưởng và tích lũy.

    Có thể nói, cuộc sống không có gánh nặng cơm áo gạo tiền, mà được vun vén nhiều lắm!

    Cho tới khi mình mang bầu, tài khoản ngân hàng của mình không cánh mà bay, và việc sinh con gần như phải tự túc tất cả mọi chi phí... Thời gian đầu, vì tôn trọng tự do và muốn tạo dựng cơ hội cho chồng phán đấu, mình đã không quản lý tiền của chồng, và toàn bộ sinh hoạt gia đình do mình chi trả, mục đích để khi có phát sinh thì sử dụng tiền của chồng, và chồng có quỹ để có thể kinh doanh riêng. (Nhưng bjo mình phát hiện ra đó là biện pháp ngu xuẩn nhất, dễ làm cho chồng không biết giữ tiền nhất)....

    Tới khi con mình 4 tháng - lục ví thấy chồng có 1 tờ giấy cắm xe ô tô --> Shocked và dọa nạt chồng không khai thì sẽ ôm con về nhà ngoại --> Thế là lòi ra chơi cá độ, cũng chính vào quãng thời gian mình vừa mới đi làm trở lại sau sinh, và rơi trúng vào thời gian bố đẻ mình đang nằm viện cấp cứu vì viêm phổi và co thắt phế quản.

    Mọi việc trong nhà, mình tuy có thu nhập khá, nhưng cũng tự tay chăm con và chăm sóc, cơm nước cho gia đình. Đã tha thứ để mong chồng có thể làm lại tất cả, và bố mẹ chồng mình cũng giúp đỡ trả món nợ cá độ khi đó. Từ sau đó, mình đã quản lý lại chi tiêu và lương lậu của chồng, chăt góp trả dần cho mẹ chồng khoản đã thanh toán kia.

    Công việc của mình thì khá bận và yêu cầu thời gian đi làm nghiêm ngặt, thêm việc chăm sóc lau dọn nhà cửa, con mới bước vào ăn dặm, sáng nào cũng chợ búa, chiều nào cũng băm băm, chặt chặt và chuẩn bị cháo não, để sáng còn gửi sang bà nội...đúng là mình tụt cân nhanh. Nhưng chân tay miệt mài như thế, cũng quên mất cái mỏi, cái mệt.

    Rồi lần T2 lại xảy ra, sau Tết khi con mình mới chỉ đang bập bẹ tập nói.

    Cũng lại là linh cảm mách bảo và mình đi điều tra, chồng lại dính vào cá độ từ khi nào.... tiếc là khi điều tra ra thì mọi chuyện đã lún sâu quá, chỉ thời gian sau là bọn XH đen đã kéo tới nhà. Chồng k dám thò mặt ra, chúng nó gọi đến tên vợ -- Mình lại lò mặt.....
    Và ngã quỵ, trượt dốc không phanh về cân nặng 1 cách thảm hại, mắt mũi lúc nào cũng ở trình trạng trầu trực tràn nước.

    Chỉ sau lần đầu chồng chơi cá độ thôi, mình đã bán sạch mọi thứ trong nhà từ laptop, tới iphone, ipad, cắt internet...để chặn các phương tiện dẫn tới việc chồng sa đà...vậy mà vẫn...........

    Chính trong những lúc như thế, bố mẹ chồng mình lại an ủi mình phải vững vàng để còn sống và cũng đay nghiến chồng mình ghê lắm, và mình quyết định xin sang ở chung với ông bà nội (bố mẹ chồng) đẻ hàng ngày chồng nhìn thấy ông bà yếu dần, kiệt quệ dần vì mình cá độ mà bỏ đi thói hư tật xấu kia.

    Cũng chính trong quãng thời gian ở cùng ông bà, lại phát sinh không ít mâu thuẫn giữa vợ chồng mình với vợ chồng anh chồng (khi bọn mình ở riêng, thì anh chị cũng muốn sang ở cùng, vì không thích chung đụng với bố mẹ chồng, và những câu chuyện m được nghe thì mẹ chồng và chị dâu cũng k ưa gì nhau. Thêm chuyện anh chồng thì hay soi vc mình, tỵ nạnh bọn mình sướng nọ kia....nên cuối cùng, nhà của vc mình ở, thì anh chị lại sang ở đó --> về mặt tình cảm là đã có chút j đó cố hữu k thương rồi nên nhiều phát sinh khác kéo theo).

    Thời gian đó, mình cũng đã từng tranh thủ T7, CN ở nhà làm xúc xích sạch để bán cho người quen, có chồng làm cùng. Được cái, anh ý rất nhiệt tình, tuy là người lười nhác, không chủ động gì trong bất cứ CV nào cả, nhưng được cái 'vợ chỉ đâu đánh vậy'. Mình những mong ước anh ý sẽ hiểu giá trị của những giọt mồ hôi chiều T7 2 đứa ngồi nhồi từng đoạn xúc xích, xâm xâm, hấp hấp, chiên chiên, đóng gói mang đi rao...mà thấm thía.

    Quãng tg sống chung, mình cũng phải cam chịu nhiều lắm chứ!
    Món ăn mình nấu, mẹ chồng sẽ không động tới vì bà vốn không thích ai hơn bà, mình cũng khôg hiểu sao phụ nữ trong đại gia đình nhà chồng mình lại có lòng tự tôn tới mức thế nữa. Hễ món mình nấu ngon, mà đc các chàng trai, cả bố chồng thích thì y rằng sẽ nhận đc những cái không đồng thuận từ mẹ chồng và chị dâu?

    Thế là thôi, m không nấu nữa thì bị chê lười hihi, nói chung đó là những phát sinh nhỏ, và khó mà tránh khỏi trong gia đình nên mình chấp nhận là con dâu lười, để mẹ toàn quyền bếp núc, m chỉ lẽo đẽo phụ bếp thôi hihi.

    Chuyện êm thấm chẳng bao lâu, thì mình đi khám sk phát hiện ra có u, mình hoang mang lắm, nhwg vẫn quyết mổ, may là u lành (mà ở vị trí phức tạp nên phải mổ xong mới làm đc xét nghiệm sinh thiết), trở chêu nhất là cùng ngày mình xong thủ tục nhập viện thì chồng đau bụng ruột thừa, cũng phải mổ.

    Ừ, cả cuộc đời này, cho dù có gặp sóng to bão lớn, mình cũng không bjo quên được chuỗi ngày kinh khủng ấy.

    Đó là chuỗi ngày: mình hoang mang về bệnh của mình, thì phải cố mà mạnh mẽ đễ lai chồng vào bệnh viện cấp cứu, và thức trắng đêm chồng mổ, vì lo nghĩ. Đó là chuỗi ngày, mình y án trên giường bệnh Việt Đức để mong ngóng kết quả sinh thiết, và nước mắt cứ ửa ra mỗi khi con trai vào bệnh viện thăm mẹ, hỏi mẹ có đau không? Mẹ khỏi chưa? con yêu mẹ........................

    Nếu mình là đàn ông, có đc 1 người vợ như mình, ắt hẳn, mình sẽ nâng niu, trân trọng lắm những hi sinh của cô ấy.

    Nhưng thật buồn, người đàn ông của mình, đã từ khi nào quay trở lại với trò cá độ đỏ đen. Anh ý bất chấp những lá thư, những lời xin lỗi, thề non hẹn biển, cả những bản cam kết bằng máu dán trong phòng ngủ, và phớt lờ trước sự hi sinh của bố mẹ, của vợ, sự thiệt thòi của đứa con trai chỉ mới hơn 2 tuổi, đã 3 lần chứng kiến cảnh bố cá độ?

    Lại 1 lần nữa, linh cảm mách bảo, và mình phải nhờ các bạn đi điều tra để ra kết quả.
    Rồi mình cũng quyết định xong, goi là ly thân cũng đúng, gọi là thử thách cũng đúng.

    2 đứa, 1 đứa con gái xinh xắn, cao ráo, hoạt bát, hòa động, thân thiện, đảm đang.
    1 đứa con trai đẹp dáng, thư sinh. Cả 2 đều rất đàng hoàng, mà sao lại ra kết cục bi thảm như hôm nay?

    sau 1 tháng đấu tranh lên xuống, quỳ lạy, van xin cả đôi bên gia đình, 2 mẹ con mình đa ra ngoài sống được 1 thời gian, cũng tới gần 1 tháng rồi.

    Tuy phải thuê nhà, nhưng cjac thấy cái đầu của mình thư thái, ít nhất không còn phải lo lắng thao thức mỗi khi chồng đi làm về muộn, hay linh cảm bất an nọ kia, ít nhất cũng không còn bị BMC và anh chị soi mói về thu nhập, về trang phục, về cách nuôi dạy con, về nọ, về kia...

    Nhưng thâm tâm mình vẫn mong muốn,cuộc sống này chỉ là tạm thời, là thử thách, mình vẫn mong con mình lớn lên có đủ cha đủ mẹ. Nhưng đó nhất định phải là 1 người cha 'bản lĩnh' và có nghị lực. vì mình biết, mình và anh ý vẫn còn thương, yêu nhau.

    Cũng chẳng ai yêu con hơn anh ý (ngoài mình), và với con, mình cũng đã luôn cố gắng giải thích mọi góc độ, khía cạnh để con hiểu bố vẫn yêu con, chỉ là bố cần thời gian để sống tốt hơn, Khi nào tốt hơn, gia đình mình sẽ lại được ở cùng nhau.

    Haizzz, mình đang thuê 1 chung cư nên gần như phương án tiết kiệm sẽ không thực hiện được nữa, nên đag phải đi làm thêm cả T7, cả CN, bằng cách mở lớp Tiếng Trung trong nhà mẹ đẻ mình (Ở chợ Ninh Hiệp), cũng là cách để giết thời gian và có thêm thu nhập. Chắc có lẽ thứ mong ước duy nhất bây giờ là: có đủ sức khỏe đế chiến đấu!

    Hi vọng cuộc sống này sẽ không bất công và luôn có bù trừ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 109 Bài viết

    • 48 Được cảm ơn

    #2
    Chia sẻ với bạn, mình cũng là 1 người chồng, tính mình ko thích cờ bạc lô đề, súc hút của nó thật ghê gớm với nhiều người, nhưng với mình nó chả có tí tác dụng nào, vì ngày xưa bố mình có đánh bài qua đêm mấy lần, bố mẹ cãi nhau, hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí nên từ bé mình tự nhủ ko đánh bài, cờ bạc, lô đề, thực tế thi thoảng mình vui vấn đề gì đó mình làm 1 con lô là xong, nhưng chắc 1 năm 1 lần ^^
    Mình nhận thấy bạn là 1 người phụ nữ khôn khéo và mạnh mẽ, chúc mấy mẹ con sống hạnh phúc bên nhau và quên đi những điều đáng quên/
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 305 Bài viết

    • 1,546 Được cảm ơn

    #3
    Mình đã nói chuyện cùng các bạn trai, các anh trai nhiều lần về vấn đề này, và đều đi đến kết luận: Cờ bạc khó bỏ hơn cả ngoại tình!

    Chia sẻ cùng bạn! Làm đến nơi đến chốn thì may ra chồng bạn mới ngộ được.
    Em sẽ học cách yêu của Cỏ
    Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hangbeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 138 Bài viết

    • 128 Được cảm ơn

    #4
    Chúc chị đủ mạnh mẽ và sức khỏe để vượt qua giai đoạn khó khăn này . :X:X:X
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 95 Bài viết

    • 116 Được cảm ơn

    #5
    Quá tam ba bận bạn ơi. Đã đến lần thứ 3 rồi thì khó bỏ lắm. Nếu là sai lầm phút chốc thì chỉ lần thứ nhất hoặc cùng lắm là lần thứ hai thôi.
    • 702 Bài viết

    • 426 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Nếu là cờ bạc thì bạn chủ topic xác định là không bao giờ bỏ được đâu! Cái đó mình có thể nói là nó còn dã man hơn cả nghiện ý! Thằng nghiện nó còn không đốt tiền nhanh như ông cờ bạc đâu bạn à! Mình nghĩ bạn nên nghĩ đến chia tay với chồng và tìm kiếm một cơ hội khác cho mình là tốt nhất!
    CHƯA GẶP THÌ CHỨA CHAN, GẶP RỒI THÌ CHÁN CHƯA
    • Avatar của March123
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 102 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #7
    Cố lên chủ top ơi, mỗi cuộc hôn nhân đều có 1 điểm đen... chị hãy cố gắng kiên cường để vượt qua khó khăn nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của poolnob
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 95 Bài viết

    • 122 Được cảm ơn

    #8
    Cảm ơn các bạn!

    Ra ngoài, mình càng thấm thía, làm 1 con người, điều đầu tiên phải biết tự lo lắng, tự chăm sóc cho bản thân của mình trước đã. Phải như thế mới có 1 cuộc sống của mình, và rồi phải chăm, phải nuôi con, phải đối mặt với dư luận và còn nhiều thứ phải lo khác.

    Nhưng thực sự, mình đang vững tâm và đã thấy bắt đầu vào guồng của c/sống mới, ở đây chưa thấy sự buồn tẻ, cô đơn nào cả. Công việc, dọn dẹp, bếp núc, chăm sóc con, chơi cùng con, các mối q/hệ bạn bè cũ, đồng nghiệp, gia đình....cũng chiếm trọn quỹ thời gian rồi.

    Cuộc đời này chỉ có 1 thôi, mà sao lại có những người không biết nâng niu, trân trọng nó nhỉ?