Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Cần lắm một lời khuyên về chuyện nhà cửa!!!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.98K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #1
    :Worried:Chào mọi người! em đang có một vấn đề đau đầu. Mong mọi người cho lời khuyên nhé. Vợ chồng em lấy nhau được 6 năm là 6 năm đi thuê nhà. Em quá mệt mỏi với việc phải ở nhà thuê, muốn mua 1 căn hộ nhỏ để có cuộc sống ổn định. Chúng em dành dụm chỉ đủ mua 1/2 căn hộ, vẫn còn thiếu một nửa. Nhà bố mẹ chồng chỉ có mình chồng em là con một, lại có hai nhà một nhà bố mẹ đang ở, một nhà để không. Có khi một năm mới về ở khoảng 2 tuần rồi lại khóa cửa để đấy. Em bàn với chồng trước sau gì thì bố mẹ cũng cho nhà, chi bằng bây giờ xin trước để bán gom tiền mua căn hộ. Chồng em không đồng ý, nói như thế chẳng khác gì đuổi bố mẹ ra ngoài đường, không có đạo đức. Nhưng nào có phải đâu, vì bố mẹ vẫn còn một nhà đang ở cơ mà. Em vì bất đắc dĩ nên mới đưa ra ý kiến này, cũng mặt dạn mày dày mới dám mở lời với chồng. Vậy mà chồng em kiên quyết không đồng ý, em nói nếu không dám thì để em lựa lời nói với bố mẹ, anh ấy vẫn không đồng ý. Em gửi tin nhắn cho bố mẹ ướm lời thì anh ấy (hiện đang ở nhà bố mẹ) xóa hết tin nhắn đi. Vì chuyện này mà chúng em cãi nhau to. Em cũng suy nghĩ không biết mình có làm sai không?có tham lam không?Phải làm gì bây giờ hả mọi người? EM muôn mọi người cho em một lời khuyên với.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 5,377 Bài viết

    • 6,102 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Tớ thấy mẹ nó làm như vậy là sai rồi đấy. Chồng bạn là đàn ông lại là con một, chắc chắn thấy cảnh gia đình bạn phải ở thuê anh ý cũng suy nghĩ nhiều nhưng bạn phải nhớ rằng, nhà là nhà của BỐ MẸ CHỒNG bạn chứ ko phải của chồng bạn. Chừng nào BMC bạn mở lời trước là cho bạn thì bạn hãy dùng còn ko thì thôi bạn ạ. Mình là dâu con đừng có tơ tưởng tới của cải nhà họ, họ cho thì tốt, ko cho thì cũng ko phải lấy đó làm buồn đâu. Tớ thấy chồng bạn suy nghĩ như vậy là chín chắn đấy chứ? Bố mẹ ko mở lời ra cho thì phận làm con làm sao dám đòi? Bạn đừng nên căng thẳng làm khó cho anh ý như vậy nữa bạn ạ.
    • 5,377 Bài viết

    • 6,102 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    duplicated
    • Avatar của bichcao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 359 Bài viết

    • 354 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Lạ ghê, bố mẹ 2 nhà còn con ở nhà thuê, mà những 6 năm rồi chứ chẳng phải ít. Nếu thử thách để xem con có tài tự kiếm được nhà không thì cũng đã đủ dài rồi đấy chứ. Ôi, khó hiểu...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,837 Bài viết

    • 3,908 Được cảm ơn

    #5
    Chồng bạn xử sự như vậy rất đúng rồi còn gì nữa. Bạn có muốn xin lắm lắm thì chỉ nên nói xa nói gần là thuê nhà .................... chứ tuyệt đối không nên xin thẳng như vậy.
    • Avatar của socluoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 309 Bài viết

    • 483 Được cảm ơn

    #6
    Mình đọc truyện của bạn thấy ngộ ngộ. Con trai 1 mà phải ở nhà thuê, sao không sống cùng bố mẹ. Thường bố mẹ già rồi, cần lắm người ở cùng để chăm sóc, thủ thỉ. Chỉ có 1 con trai mà lại ra riêng sống là sao nhỉ? Nếu bạn chán cuộc sống ở riêng thì nhá nhá chồng nói giờ dọn về ở chung với bố mẹ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 742 Bài viết

    • 1,142 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Chấp nhận đi bạn ơi chồng mình cũng con 1 , MC có 2 nhà mặt đường 1 cái b à đang ở với con gái ,1 cái 2 cô con gái về buôn bán làm chủ , chồng mình làm thuê ăn lương.Lấy chồng gần 20 năm rồi còn chưa đến lượt nhé.Chán lắm xác đình cái gì kg phải của mình thì đừng có mơ. thêm bực thôi......
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sen hong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 164 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #8
    Thông cảm với mẹ nó vì cảnh đi thuê nhà thật vất vả, nhưng mẹ nó hãy cố gắng lên, cái gì tự mình làm ra mới đáng quý. Người ta đã không có ý cho thì thôi, mà tốt nhất mẹ nó hãy suy nghĩ như thế này cho nhẹ nhàng; rằng tiền mình làm ra, nhà mình mình mua sau này mình thích làm gì thì làm, thích cho ai ở thì cho, chẳng phụ thuộc vào ai cả. Còn nhà cửa đất cát của BMC, ông bà cho ai thì sau này người đó phải có trách nhiệm trông nom ông bà. Nhà chồng tớ đây này, nhà có 5 con, 1 gái 4 trai, ở Hà Tây cũ, mới đc sáp nhập về HN thôi mà đã tưởng là đất quý lắm. Tớ vừa mới cưới xong, BMC đã bảo chuẩn bị làm sổ đỏ chia cho mỗi đứa một mảnh tránh tranh chấp (nói thế thôi, cách đây 2 năm rồi), nhưng ngay từ khi ông bà nói tớ đã cười mỉm, tớ xác định với chồng rằng, hai vợ chồng sẽ tự mua nhà ở HN, tớ không cần đất nhà chồng, nếu chồng tớ lấy thì đấy là việc của chồng tớ, còn tớ không liên quan, sau này tớ không chịu trách nhiệm một việc gì của nhà đấy. (Nói thế này mọi người không hiểu chuyện gia đình tớ lại nghĩ tớ ghê gớm, nhưng tớ vào đây góp ý với chủ top không tiện kể những chuyện không hay, các cụ nói có câu, không có lửa làm sao có khói, mình như vậy vì có nguyên nhân của nó.) Chúc Chủ top sớm tìm được giải pháp tốt cho gia đình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #9
    vấn đề là bọn mình không ở gần, nhà chồng xa lắc. Bọn mình ra Hà Nội học rồi tìm được công việc ở đây. Đi thuê nhà mệt mỏi lắm,
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoa 061102 Xem bài viết
    Chồng bạn xử sự như vậy rất đúng rồi còn gì nữa. Bạn có muốn xin lắm lắm thì chỉ nên nói xa nói gần là thuê nhà .................... chứ tuyệt đối không nên xin thẳng như vậy.
    Bạn ơi, mình cũng không định nói thẳng ra đâu. Cũng muốn nói xa gân xem thế nào nhưng chồng mình không đồng ý. Tối nay anh ấy có gì nói thẳng cho bố mẹ biết ý định của mình rồi. Nhưng nói cứ như là đó chỉ là ý của một mình thôi, còn anh ấy vẫn là đứa con ngoan, không đòi hỏi. Bạn xem mình có chết đứng không?Chắc chắn BMC tưởng mình đòi phân chia tài sản đây, gọi điện nói mình một trận. Bảo là có chết cũng không cho mình, không phải vì mình hư láo gì mà không muốn bán nhà. Đến nước này thì mình cũng chẳng cần nữa.
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi socluoi Xem bài viết
    Mình đọc truyện của bạn thấy ngộ ngộ. Con trai 1 mà phải ở nhà thuê, sao không sống cùng bố mẹ. Thường bố mẹ già rồi, cần lắm người ở cùng để chăm sóc, thủ thỉ. Chỉ có 1 con trai mà lại ra riêng sống là sao nhỉ? Nếu bạn chán cuộc sống ở riêng thì nhá nhá chồng nói giờ dọn về ở chung với bố mẹ
    vấn đề là bọn mình không ở gần, nhà chồng xa lắc. Bọn mình ra Hà Nội học rồi tìm được công việc ở đây. Đi thuê nhà mệt mỏi lắm,nay người dọa lấy nhà, mai người ta dọa tăng giá. Bố mẹ đẻ mình thì tha thiết muốn bon mình về ở cùng nhưng chông không đồng ý. Mình chiều ý chồng, đi thuê nhà ở. Nhưng hai năm nay rồi anh ấy không có việc làm, một mình mình xoay sở. Con gái sắp đi học, mình cứ cuống lên nên mới nghĩ ra cách này. ai ngờ đâu, tối nay mọi chuyện đã ngã ngũ. BMC mắng mình rồi, nói mình đừng có mà mơ tưởng "ăn cơm miễn phí".
    • 109 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #12
    Mỗi ngày một chuyện, khó hiểu vả chồng bạn và BMC.
    Thôi chịu khó đi vay thêm tiền để mua nhà nhất định không đi thuê nữa, càng chạy vạy vất vả, cố gắng có khi lại có thay đổi, phải gây áp lực chứ???
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pinkilicious Xem bài viết
    Tớ thấy mẹ nó làm như vậy là sai rồi đấy. Chồng bạn là đàn ông lại là con một, chắc chắn thấy cảnh gia đình bạn phải ở thuê anh ý cũng suy nghĩ nhiều nhưng bạn phải nhớ rằng, nhà là nhà của BỐ MẸ CHỒNG bạn chứ ko phải của chồng bạn. Chừng nào BMC bạn mở lời trước là cho bạn thì bạn hãy dùng còn ko thì thôi bạn ạ. Mình là dâu con đừng có tơ tưởng tới của cải nhà họ, họ cho thì tốt, ko cho thì cũng ko phải lấy đó làm buồn đâu. Tớ thấy chồng bạn suy nghĩ như vậy là chín chắn đấy chứ? Bố mẹ ko mở lời ra cho thì phận làm con làm sao dám đòi? Bạn đừng nên căng thẳng làm khó cho anh ý như vậy nữa bạn ạ.
    Chắc em sẽ sống cảnh không nhà dài dài rồi. Chờ BMC mở lời cho thì chắc là đợi khi 2 cụ về chín suối. Em biết tính "cá gỗ" của BMC, Đến con em đi học, ông bà bảo nếu khó khăn thì mang về ông bà nuôi học ở quê chứ ông bà không cho gì cả, dù BMC không nghèo túng gì, BMC hàng tuần lại đi du lịch (du gần thôi), laptop, máy quay phim, máy ảnh kỹ thuật số, máy mat-xa ... đủ cả (BMC thích công nghệ cao mà). Em tự đáy lòng chẳng mong ngóng gì của nả nhà chồng. Xác định 2 bàn tay mình làm ra. Em chưa từng mở lời xin BMC một cái gì, thâm jchí mỗi lần các cụ ra chơi em đều chủ động chịu mọi phí tổn: vé máy bay, ăn uống, quà cáp. Lần này, chỉ là em quẫn quá, nghĩ ra hạ sách này. Cũng đã lường được câu trả lời nhưng vãn muốn thử, cố đấm ăn xôi. Cảm ơn nhiều về lời khuyên. Em hết buồn rồi.
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #14
    Em xin cảm ơn mọi người đã cho lời khuyên, khiến em cũng được an ủi phần nào. Về câu chuyện của em, tối nay đã có hồi kết. Chông yêu quí của em đã nói cho BMC ý định của em rồi, nói một cách trực tiếp và nguyên xi những gì em nói với anh ấy. Và cũng như mọi khi, anh ấy chắc sẽ nói như một người ngoài cuộc, không liên quan .Vì anh ấy chẳng bao giờ biết nói giỏi trước mặt bố mẹ cả, nếu em than phiền về BMC thế nào anh ấy sẽ tường thuật trực tiếp luôn. Hồi mới cưới về nhà chồng, ăn cơm còn đói, chỉ dám nói với chồng, thế mà trước mặt mọi người anh ấy hô to: em bảo ăn chưa no, đi nấu mì mà ăn còn bắt anh nấu. Em gượng chín mặt. Vì sao em dài dòng vậy, là để mọi người hiểu chồng em luôn là đứa con hiếu thảo, lời nói của bố mẹ như lời thần thánh, còn vợ nói gì thì sẽ sao y bản chính cho bố mẹ chồng nghe. Thế nên về chuyện nhà cửa, em mới bảo nếu anh không dám nói thì để em lựa lời. Tối nay, BMC đã gọi điện, sau đó kêu em lên mạng, chát rồi. BMC bảo: thành niên phải tự lực cánh sinh, đừng mong "ăn cơm miễn phí", sau khi chết thì hãy nghĩ đến chuyện bán nhà của ông bà và ... nhiều lắm. Em nào có lười biếng gì. Là giáo viên, dạy thêm tối ngày, khi người ta đi về thì mình xách xe đi dạy (dạy tại chức buổi tối cho các trung tâm TC), có ngày dạy 3 ca, về nhà không muốn ăn cơm vì mệt. Chồng em được cái chăm chỉ, cũng giúp vợ làm việc nhà. Luôn ôm mộng làm ăn lớn nhưng làm gì cũng đầu voi đuôi chuột, lúc bắt đầu thì trôi trảy nhưng càng về sau càng lỗ. Em góp ý thì tự ái, nói em làm nhụt ý chí, em kiếm tiền nhiều hơn nên lên mặt. Thế là em phải ngậm tăm. Hai năm nay chẳng làm được gì nên hồn, toàn lỗ nặng. Tối chơi điện tử đến 2-3h sáng để giải khuây. Nhưng BMC có biết đâu, phần vì em không muốn các cụ lo lắng, phần vì chồng em không cho em nói với BMC, sợ mất mặt, sợ bố mẹ thất vọng vì đứa con trai duy nhất lại có cuộc sống khốn cùng như vậy. Thế nên, suy nghĩ nhiều lắm em mới có hạ sách này. Vừa xem lời khuyên của mọi người xong thì điện thoại gọi tới la rầy. Em chết đứng rồi! và cũng không biết từ nay phải thế nào khi giáp mặt BMC nữa. Vì em đoán BMC sẽ nghĩ em đang tìm cách móc túi họ, lấy nhà của họ. Khi họ chat với em, họ trình bày nào tiền hưu eo hẹp, nào phải đóng bảo hiểm, nào là khi họ kết hôn bố mẹ cũng không cho gì, nào là thế tiền thuê nhà em hay chồng trả tiền, nếu mua nhà thì 2 người cùng bỏ tiền hay chỉ mình chồng em bỏ. Họ cứ làm như em lừa chồng em, để anh ấy phải gánh vác hết trách nhiệm. Hoặc chúng em chỉ như là bạn làm ăn ấy, nên phải sòng phẳng: Anh trả tiền này thì em phải trả tiền kia. Thật hết chịu nổi. Em nói với họ rằng: từ xưa đến nay em chưa từng muốn nhà của họ, chỉ vì lần này túng quá hóa nói liều, xin BM yên tâm, từ nay và về sau em sẽ không bao giờ nghĩ đến nhà và tài sản của họ. Kể cả có gọi cho em. Họ nói gì, các chị có biết không? Nói rằng: giá em biết điều sớm thế có hơn không, biết sớm thì đừng nghĩ ra cách này, chẳng bao giờ họ cho đâu. Còn con gái em, nếu bọn em không có tiền thì cho về ở cùng ông bà, ông bà nuôi chứ không hỗ trợ gì cả nếu ở HN với bố mẹ. Hơ hơ, thế không về tức là không phải cháu của ông bà nữa sao? mà em có cần ông bà cho cháu cái gì đâu. Em khó khăn nhưng không con gái không hề thua kém bạn bè. Chẳng nhẽ em nỡ rời xa nó, gửi BMC nuôi để em bớt khó khăn? Mà ông bà ngoại ở ngay HN đây, sẵn sàng giúp đỡ, cần gì phải về quê xa như thế. Nói thì bảo kể xấu BMC chứ, BMC em khéo lắm, chẳng ai ăn được của ông bà cái gì. Hồi cưới, cụ nội chồng cho bọn em tiền, em đưa ngay cho mẹ chồng bảo là để mẹ lo đám cưới, mẹ cười bảo cụ cho thì em cứ cầm lấy. Sáng hôm sau tự nhiên thấy chồng đòi em tiền để đưa cho mẹ, em ngạc nhiên thì anh ấy nói: mẹ bảo anh ấy đưa để đặt cỗ khách sạn, chứ mẹ không đủ tiền. Từ lúc đó em đã biết MC ghê gớm và khéo léo. Rồi vì ở xa, họ hàng chồng thỉnh thoảng nhờ BMC chuyển tiền tặng con gái em (cháu là cháu đầu tiên nên cả họ quý), BMC đều nói ông bà giữ, khi nào cháu về thì đưa. Rồi mỗi dịp sinh nhật cháu, ông bà cũng đều nói: ông bà tặng tiền nhưng vì ở xa, khi nào Tết về đưa luôn một thể. Bây giờ ngân hàng chuyển tiền thuận tiện, gửi vào TK là được,đâu cần phải chờ đến Tết. Mà Tết về, cũng có đưa đâu, kể cả tiền của họ hàng cho.Em thắc mắc với chồng, nói là giá ông bà chuyển vào Tk, em sẽ đi mua quà, nói là của ông bag tặng, con bé sẽ vui đến nhường nào. Các bạn hàng xóm cứ tíu tít kể ông bà mua cho cái này, cái nọ. Chắc nó cũng tủi thân. Còn chồng em thì cười trừ, nói an ủi là chắc ông bà già rồi nên quên.
    Em không cần tiền của họ, nhưng vì kiểu giữ tiền của họ mà đầu óc em cũng luẩn quẩn vì tiền. Mỗi lần làm gì liên quan đến BMC, những việc như trên cứ hiển hiện trong đầu khiến em lại khó chịu, bức bối. Em sợ mình là người tham lam, chỉ nghĩ đến việc tà đạo, nhiều khi lên chùa cứ khấn vái xin Đức Phật cho em bình tâm, giúp em diệt cái dục vọng lớn lao trong tâm. Nhưng hình như khó lắm.
    Em bức xúc quá, muốn có người tâm sự nên hơi dài dòng viết hết những suy nghĩ của mình ra đây. Mong các mẹ thông cảm. Cũng đừng vì thế mà cho rằng em kể xấu nhà chồng. Từ tối đến giờ em đang quay cuồng đầu óc đây.
    • Avatar của Ferb
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,111 Bài viết

    • 2,786 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Xin lỗi nhưng mình không thấy bố mẹ chồng bạn đáng trách tẹo nào. Mình có công ăn việc làm đàng hoàng, kiếm tiền nuôi con trong khuôn khổ đó là được. Tại sao cứ phải trông chờ vào ông bà cho tiền này nọ. Không phải của mình, thì đừng bao giờ trông mong vào đó. Cháu của ông bà, không có nghĩa là ông bà phải có trách nhiệm cấp dưỡng cho nó. Bố mẹ nó sờ sờ ra đấy cơ mà. Chưa trả nghĩa được ngày nào mà cứ nhăm nhe vào khối tài sản của ông bà là sao? Chắc bạn khó khăn quá nên đâm ra nghĩ quẩn, ngày đêm nghĩ đến khối tài sản của ông bà. Lòng tham của bạn đang ngự trị trí óc bạn rồi.
    Của mình làm ra là bền nhất, của người khác cho chỉ như là phù du thôi.
    • 1,837 Bài viết

    • 3,908 Được cảm ơn

    #16
    Rất thông cảm với bạn, nhưng đúng là bạn đã nghĩ ra hạ sách nên bị BMC nói cũng đúng thôi. Bạn muốn xin chứ chồng bạn có muốn xin đâu, thực tế mà. Chồng bạn chỉ không khéo thôi chứ lão cũng là người biết suy nghĩ nên mới không theo hạ sách của bạn. Bây giờ bạn nên tìm cách để gia đình hòa thuận lại.
    Sau đó, nếu có khoảng 1/2 rồi thì bạn nên đi vay. Bạn khoán cho chồng vay 1 phần, muốn vay đâu thì vay, tùy lão (biết đâu chồng lại tự về xin vay mẹ ) và mình cũng đi vay. Vậy là công bằng phải không, BMC cũng không thể nói được mình.
    Chúc bạn hạnh phúc và đạt được như ý.
    IMG_1385IMG_1627-1IMG_1542
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 307 Bài viết

    • 523 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ferb Xem bài viết
    Xin lỗi nhưng mình không thấy bố mẹ chồng bạn đáng trách tẹo nào. Mình có công ăn việc làm đàng hoàng, kiếm tiền nuôi con trong khuôn khổ đó là được. Tại sao cứ phải trông chờ vào ông bà cho tiền này nọ. Không phải của mình, thì đừng bao giờ trông mong vào đó. Cháu của ông bà, không có nghĩa là ông bà phải có trách nhiệm cấp dưỡng cho nó. Bố mẹ nó sờ sờ ra đấy cơ mà. Chưa trả nghĩa được ngày nào mà cứ nhăm nhe vào khối tài sản của ông bà là sao? Chắc bạn khó khăn quá nên đâm ra nghĩ quẩn, ngày đêm nghĩ đến khối tài sản của ông bà. Lòng tham của bạn đang ngự trị trí óc bạn rồi.
    Của mình làm ra là bền nhất, của người khác cho chỉ như là phù du thôi.

    hix hix...bản thân mình thì ko nghĩ như bạn Ferb.
    Mình hoàn toàn thông cảm cho mẹ Hannghi. Trước lúc cưới, mình cũng luôn nghĩ là sẽ tự lập, ko cần phụ thuộc gì vào bố mẹ chồng cũng như bố mẹ đẻ. Nhưng sau khi lập gia đình mới thiểu hiểu trăm cái thiếu thốn, khó khăn. Giá như nhà chồng có điều kiện giúp đỡ con cái thì cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn.
    Mình may mắn hơn Hannghi là nhà chồng mình tuy có khó khăn nhưng lại rất tình cảm và biết điều, mẹ chồng không có của cải gì, chỉ có căn nhà bé xíu trên phố cổ nhưng cụ lại rất lo lắng cho mình. Chồng thì đi làm nhà nước, lương thấp nhưng lại rất vui vẻ, lo lắng cho vợ, luôn gánh vác mọi trách nhiệm của người đàn ông, cố gắng không để vợ phải vất vả (trừ việc nhà...bé tý ra, nhưng mình biết để có một căn nhà rộng hơn là điều cực kỳ khó khăn trong thời buổi này, nhất là với hai vợ chồng làm công ăn lương)
    Đôi khi mình thầm so sánh với những người bạn cùng lứa với mình, lấy chồng có nhà đàng hoàng, cũng thâm ghen tỵ và ước giá mà...
    Mình hiểu việc bức xúc của hannghi, cuộc sống khó khăn đôi khi làm bản thân mệt mỏi, và tâm trí để ý nhiều đến tiền nong, của cải, tính toán chi li. Bạn nào khá giả, nhà cửa đã ổn định, ko phải lo lắng nhiều thì không hiểu chuyện này đâu. Trong đầu mình lúc nào cũng mơ ước về ngôi nhà rộng hơn, thầm nghĩ trong đầu mình sẽ trang trí nhà như nào, con gái, vợ chồng sẽ thoải mái như nào trong căn nhà mới, mỗi lần có lương mình sẽ cảm thấy chi tiêu thoải mái hơn, ko lo chắt chiu quá nhiều như bây giờ, nhìn bạn bè cũng tự tin hơn.
    Hơn nữa, mình thấy bố mẹ chồng của hannghi đúng là kiểu "cá gỗ" - mình sợ những người khéo léo và chặt chẽ như thế. Biết là con cái phải tự lập, bản thân chúng mình cũng luôn cố gắng tự lập, chắt chiu nhưng bố mẹ có điều kiện, nhà con một, cuộc sống sung túc mà không nghĩ đến hoàn cảnh của con thì mình thấy rất ích kỷ, vì mình cũng đặt mình vào hoàn cảnh là bố mẹ của con cái mình về sau thôi...
    Có thể bố mẹ chồng của bạn đang nghĩ con trai của ông bà oai và giỏi giang lắm, nên yên tâm ko cần vun vén cho gia đình bạn. Mình nghĩ bạn không cần phải che giấu quá nhiều cho chồng bạn
    Anh ấy đã là chồng, là bố thì phải là cái cột cho gia đình, chứ cái gì trước bố mẹ cũng nhũn như thế thì chán lắm
    vài dòng tâm sự linh tinh, ko mạch lạc, chỉ muốn chia sẻ cùng hannghi
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phan-binh-minh Xem bài viết
    hix hix...bản thân mình thì ko nghĩ như bạn Ferb.
    Mình hoàn toàn thông cảm cho mẹ Hannghi. Trước lúc cưới, mình cũng luôn nghĩ là sẽ tự lập, ko cần phụ thuộc gì vào bố mẹ chồng cũng như bố mẹ đẻ. Nhưng sau khi lập gia đình mới thiểu hiểu trăm cái thiếu thốn, khó khăn. Giá như nhà chồng có điều kiện giúp đỡ con cái thì cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn.
    Mình may mắn hơn Hannghi là nhà chồng mình tuy có khó khăn nhưng lại rất tình cảm và biết điều, mẹ chồng không có của cải gì, chỉ có căn nhà bé xíu trên phố cổ nhưng cụ lại rất lo lắng cho mình. Chồng thì đi làm nhà nước, lương thấp nhưng lại rất vui vẻ, lo lắng cho vợ, luôn gánh vác mọi trách nhiệm của người đàn ông, cố gắng không để vợ phải vất vả (trừ việc nhà...bé tý ra, nhưng mình biết để có một căn nhà rộng hơn là điều cực kỳ khó khăn trong thời buổi này, nhất là với hai vợ chồng làm công ăn lương)
    Đôi khi mình thầm so sánh với những người bạn cùng lứa với mình, lấy chồng có nhà đàng hoàng, cũng thâm ghen tỵ và ước giá mà...
    Mình hiểu việc bức xúc của hannghi, cuộc sống khó khăn đôi khi làm bản thân mệt mỏi, và tâm trí để ý nhiều đến tiền nong, của cải, tính toán chi li. Bạn nào khá giả, nhà cửa đã ổn định, ko phải lo lắng nhiều thì không hiểu chuyện này đâu. Trong đầu mình lúc nào cũng mơ ước về ngôi nhà rộng hơn, thầm nghĩ trong đầu mình sẽ trang trí nhà như nào, con gái, vợ chồng sẽ thoải mái như nào trong căn nhà mới, mỗi lần có lương mình sẽ cảm thấy chi tiêu thoải mái hơn, ko lo chắt chiu quá nhiều như bây giờ, nhìn bạn bè cũng tự tin hơn.
    Hơn nữa, mình thấy bố mẹ chồng của hannghi đúng là kiểu "cá gỗ" - mình sợ những người khéo léo và chặt chẽ như thế. Biết là con cái phải tự lập, bản thân chúng mình cũng luôn cố gắng tự lập, chắt chiu nhưng bố mẹ có điều kiện, nhà con một, cuộc sống sung túc mà không nghĩ đến hoàn cảnh của con thì mình thấy rất ích kỷ, vì mình cũng đặt mình vào hoàn cảnh là bố mẹ của con cái mình về sau thôi...
    Có thể bố mẹ chồng của bạn đang nghĩ con trai của ông bà oai và giỏi giang lắm, nên yên tâm ko cần vun vén cho gia đình bạn. Mình nghĩ bạn không cần phải che giấu quá nhiều cho chồng bạn
    Anh ấy đã là chồng, là bố thì phải là cái cột cho gia đình, chứ cái gì trước bố mẹ cũng nhũn như thế thì chán lắm
    vài dòng tâm sự linh tinh, ko mạch lạc, chỉ muốn chia sẻ cùng hannghi
    Bạn ơi, mình đúng là có anh chồng và suy nghĩ giống hệt bạn. Nhiều lúc mong ước có một căn hộ dù nhỏ thôi, muốn trang trí gì, mua sắm gì cũng được. KHông phải như nhà thuê, sợ mua về rồi người đòi nhà, thì tính sao. Mà đúng là có lúc đã như vậy rồi. Mình mua cho con một chiếc giường, định cho cháu ngủ riêng. Ai dè ông chủ nhà thông báo đòi nhà. Không biết có thuê được nhà khác to bằng để kê đủ 2 cái giường không nên mình đã lên Webtrethơ rao bán. Mục rao bán của mình vẫn còn hiệu lực đấy. Thực ra từ xưa đến nay mình chưa bao giờ có ý định muốn số tài sản của nhà chồng. Nhà của BMC cũng cũ rồi, bán chẳng được bao nhiêu đâu. Mình dự định nêu BMC giúp đỡ mình sẽ huy động vay của nhà ngoại, số tiền để dành của hai vợ chồng mới đủ mua. Chứ mình chẳng vay mượn của ai được, đến vay ngân hàng cũng khó, vì chỉ có mình làm ở trường, có nguồn thu nhập ổn định, còn chồng làm tự do, làm gì chứng minh được thu nhập đâu. Em gái mình làm ở Navibank mà cùng chẳng vay giúp được. Thấy nguy cơ bị tăng giá, đòi nhà mình quẫn lên nghĩ ra phương án vay mượn tiền để mua nhà này. Mình cũng giống bạn, nhiều khi thấy bạn bè có nhà cửa đoàng hoàng mà tủi thân. Không phải mình không cố gắng kiếm tiền mà có cố gắng nữa cũng khó mà mua nổi nhà nếu cứ như hoàn cảnh bây giờ. Nếu được giúp đỡ có lẽ nó sẽ giống như bệ phóng, mình sẽ vượt được lên nhanh hơn. Cảm ơn nhiều vì sự chia sẻ của bạn.
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #19
    :Crying::Worried:
    • Avatar của Hannghi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ferb Xem bài viết
    Xin lỗi nhưng mình không thấy bố mẹ chồng bạn đáng trách tẹo nào. Mình có công ăn việc làm đàng hoàng, kiếm tiền nuôi con trong khuôn khổ đó là được. Tại sao cứ phải trông chờ vào ông bà cho tiền này nọ. Không phải của mình, thì đừng bao giờ trông mong vào đó. Cháu của ông bà, không có nghĩa là ông bà phải có trách nhiệm cấp dưỡng cho nó. Bố mẹ nó sờ sờ ra đấy cơ mà. Chưa trả nghĩa được ngày nào mà cứ nhăm nhe vào khối tài sản của ông bà là sao? Chắc bạn khó khăn quá nên đâm ra nghĩ quẩn, ngày đêm nghĩ đến khối tài sản của ông bà. Lòng tham của bạn đang ngự trị trí óc bạn rồi.
    Của mình làm ra là bền nhất, của người khác cho chỉ như là phù du thôi.
    Bạn ơi, đừng nặng lời với mình như thế. Mấy hôm nay mình khóc hết nước rồi. Mình chưa hề mở lời xin BMC tiền chu cấp nuôi con cũng như đòi hỏi này nọ. Ý định muốn xin nhà cũng mới xuất hiện gần đây thôi. Vì mình đang đứng trước nguy cơ bị đòi nhà. Mình chuyển nhà lần này là lần thứ 7 rồi đấy. Mình thậm chí còn nói với chồng rằng: mình sinh con thì phải có khả năng nuôi con. Mình cho con ăn ngon mặc đẹp cũng để chứng tỏ rằng mình không muốn dựa vào ai cả. Nhưng là BMC mỗi lần gọi điện đều nói đưa con về cho ông bà nuôi, giúp bọn mình bớt khó khăn. Mình không đồng ý xa con thì BMC bảo khó khăn BMC giúp thế còn từ chối thì cũng không ép. Mình cũng chẳng nói là mình gặp khó khăn, cũng không yêu cầu ông bà phải chu cấp tiền cho cháu. Lúc mình sinh con, ông bà bảo cho tiền thuê người giúp việc 3 tháng, mình cũng không cần. Chẳng biết chồng mình nằn nì gì đó, MC cũng ra thăm nhưng với điều kiện bọn mình chịu hết mọi chi phí đi lại. Mình cũng đồng ý vì thích quá, mình muốn nhà ngoại thấy mình cũng được nhà chồng quan tâm.
    Khi chúng mình đến với nhau, chúng mình đều tự nhủ phải cố gắng sống tốt, không dựa dẫm vào ai. Mình và BMC không có khúc mắc gì. Thậm chí, mỗi lần mình về MC còn khoe với họ hàng cô dâu Bắc đảm đang, lại là giảng viên đại học. Mỗi lần về thăm mình đều tỏ ra bọn mình đang sống tốt, không muốn bố mẹ lo lắng và cũng là để ông chồng mình tỏ sự sĩ diện. Mình đúng là chưa báo đáp được gì nhiều, nhưng luôn gọi điện, cố gắng dành dụm để có tiền về quê thăm ông bà (gọi là quê nhưng là thành phố : ở Đà Nẵng). Năm ngoái, bố chồng mổ mũi, mình còn con nhỏ không về được đã bắt chồng nghỉ làm 1 tháng để chăm, ngày nào mình cũng điện thoại. Lúc đưa ông vào phòng mổ. mình ở Hn mà sốt ruột, đi đứng không yên. Mình còn dự định nếu sau này BMC già, không ra HN ở với bọn mình thì mình sẽ về nhà chồng vậy. Còn hiện tại, mình đang có công việc ổn định, nhà ngoại lại mới chuyển từ Nam Định lên HN, mẹ mình mới mất được 1 năm, bố phải chăm sóc cậu em trai bị tai nạn xe mất trí nhớ. Mình chưa nỡ rời xa họ. Gia đình mình có điều kiện, muốn giúp đỡ nhưng mình từ chối vì không muốn làm anh chồng mất mặt. Gia đình mình thấy từ một cô gái xinh xắn, chăm ngoan, học giỏi, ra trường được nhận ngay vào dạy ĐH nay phải bôn ba chạy ngược xuôi kiếm tiền, họ xót xa lắm. Lại còn bạn bè cơ quan bố nữa, cái cơ quan hay thóc mách chuyện người khác; họ đều cho rằng người như mình chắc có cuộc sống sung sướng lắm đây. Cứ gặp mình là lại hỏi thăm, dò hỏi bố mình về cuộc sống của mình. Họ hiếu kỳ khi một cô gái miền Bắc (hơi nổi tiếng xinh xắn, hát hay, học giỏi trong số con cái của các bố mẹ ở cơ quan)lấy anh chồng miền Trung mà. Nói thật, bố mình khó xử lắm. Nói thật hoàn cảnh của mình thì ngại, sợ họ thương hại, lại là đề tài bàn tán nhưng nói dối thì nhà mình quen. Mình đúng là đã không báo đáp được gì mà còn làm liên lụy đến bố mẹ. Buồn quá, quẫn quá lên diễn đàn tâm sự, mong tìm chút cảm thông. Chứ cũng chẳng dám tâm sự với bất kỳ bạn bè nào trừ em gái. Và mình cũng chắng "cứ nhăm nhe vào khối tài sản của ông bà là sao?", "ngày đêm nghĩ đến khối tài sản của ông bà.". Hôm qua mình đã nói rõ thái độ của mình rồi: mình sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện nhà cửa với BMC nữa, và nếu bây giờ ông bà có cho mình cả núi vàng thì mình cũng không cần. Ý định xin nhà là của mình, mình mới đưa ra cùng chồng thảo luận.Tất nhiên có to tiếng. Và mình lên ngay diễn đàn tìm lời khuyên đấy chứ. Còn mình chưa hề trực tiếp có một lời nào đòi nhà với BMC cả. KHông biết chồng nói năng thế nào mà bố mẹ chồng phản ứng kinh quá. Mình khó khăn, mong có sự giúp đỡ, BMC không giúp cũng không sao, nhưng không nên mắng mình như một loại người "thích ăn của miễn phí", muốn chiếm đoạt tài sản của ông bà. Mình nghĩ chỉ cần BMC nói với chồng mình là được rồi. Chứ đằng này, cứ như mình là chủ mưu, còn anh ấy chỉ là phương tiện để chiếm đoạt nhà vậy.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2