TIN TÀI TRỢ.

Cảm thấy người chồng quá đáng sợ, có nên sống tiếp (đã 2 đứa con 3 và 4tháng tuổi)

  • 9 Lượt chia sẻ
  • 8.73K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #1
    Chồng em đi làm thu nhập 7t thì chỉ đưa em 3t để chi tiêu, lúc em đi làm thì vẫn sống thoải mái (mặc dù đôi khi ko đưa tiền luôn) nhưng 4 tháng nay em sanh em bé nên nghĩ ở nhà chăm con. Bao nhiêu tiền dành dụm cứ mỗi tháng phải đi ra từ từ vì phải chi dùng cho 4 người, em, chồng và 2 đứa con nhỏ.
    Giờ tới ngày em đi làm lại chống em nói em ở nhà thêm qua tết hãy đi làm nhưng em quyết đi làm và thế là mọi chuyện xảy ra: chồng chửi em ko còn gì hết, chửi những cau rất đau lòng, rất xúc phạm (bản thân em từ cấp 3 đến bây giờ chỉ sống dựa vào mình vì em mất ba từ nhỏ, má em thì ko cưu mang em) anh ta chửi em như con vật ko có tính người - anh ta xúc phạm cả má em.
    Em đau lòng lắm, em ko ngờ anh ta lại là người như vậy. Vậy mà em cứ ngợ anh ta yêu thương em nhiều lắm chứ. Không đánh đập nhưng lại tra tấn kiểu tinh thần đó thật đáng sợ.
    Em bịkhủng hoảng tinh thần trầm trọng, em muốn được điên cho ko phải khổ sở thế này, nhưng 2 đứa con em thì sao đây.
    EM muốn ẵm bé nhỏ về QN sống 1 thời gian ở nhà dì nhưng lại sợ bé My buồn. Em ko biết sau này phải sống vá đối diện với 1 người đáng sợ như vậy như thế nào nữa, hãy cho em lời khuyên chân thành đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #2
    Sao ko ai cho em 1 lời khuyên gì đó, buồn quá. Khóc mãi mắc xưng cả lên chẳng dám ra khỏi nhà.
    Chẳng muốn làm gì, chẳng muốn gì hết ngồai sự hụt hẩng và tuyệt vọng. Ngừoi mà mình yêu thương lại như vậy...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Esther
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 598 Bài viết

    • 7,889 Được cảm ơn

    #3
    Em à, đừng buồn, thằng chồng nào cũng có những điểm khốn nạn hết em ạ. Để từ từ qua giờ trưa chị viết cho em nhé. Đang bận quá mà nghe em nói lại nẫu hết cả lòng phải vào nói một câu mới yên tâm làm việc được.
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #4
    [QUOTE=Esther;27636598]Em à, đừng buồn, thằng chồng nào cũng có những điểm khốn nạn hết em ạ. Để từ từ qua giờ trưa chị viết cho em nhé. Đang bận quá mà nghe em nói lại nẫu hết cả lòng phải vào nói một câu mới yên tâm làm việc được.[/QUOTEì]
    Cảm ơn chị, chỉ là giờ em ko biết phải ứng xử thế nào vì sống chung nhà, lại có 2 connhỏ. Nói chuyện cũng ko thích mà ko nói cũng ko được, mà nói thì cũng chẳng biết nói gì???
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #5
    EM biết mình ko gia đình chăm sóc nên ko dám đua đòi hay hổn láo với ai, ko để ai xem thường vì 1 mình dễ hư hỏng, ăn chơi, đôi lúc phải chịu thiệt về mình hay vì như vậy mà anh ta xem em như con cờ phải theo ý anh ta.
    Đi làm về thì ăn cơm,ăn xong thì trà đàm đạo với mấy ông hàng xóm, ko thì lên mạng luyện truyện --> em nói có rảnh rỗi thì kiémviệc làm thêm để trả nợ (tiền mua đất xay nhà do dì của em cho mượn - nhưng dì ko đòi chỉ nói khi nào có thì trả) nhưng anh ta thì ko, nói rằng năm nay ko hạp ko làm gì hết.
    Em online thế này 1 tháng cũng chỉ mới kiếm được 300k giúp cho các mẹ cần up bài trên các diễn đàn, em đang cố gắng tìm việc thêm nhưng anh ta cứ trơ trơ như vậy. Chán, nhưng phải côngnhận anh ta rất thương 2 đứa nhỏ đó là điều ko phải ai cũng có.
    • 62 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    #6
    - nó cũng chỉ là con người, là thằng đàn ông bình thường, bạn đừng sợ. Nó chỉ dám chửi bạn vì bạn là đàn bà ko đánh được nó, ra ngoài chửi thiên hạ có mà vỡ mồm, có ai thấy nó đáng sợ đâu
    - Nói vui vậy thôi để bạn đỡ sợ, vì càng sợ càng bị bắt nạt, phải gấu lên, nó dám đánh thì gọi anh em nhà bạn lên vả cho mấy phát ...
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Yun.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 546 Bài viết

    • 947 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Esther Xem bài viết
    Em à, đừng buồn, thằng chồng nào cũng có những điểm khốn nạn hết em ạ. Để từ từ qua giờ trưa chị viết cho em nhé. Đang bận quá mà nghe em nói lại nẫu hết cả lòng phải vào nói một câu mới yên tâm làm việc được.
    Hóng chị esther cho lời khuyên hihi.

    Theo em, chồng chị quả là kinh khủng thật, lương 7tr đưa chị chưa quá 1 nửa, lại còn thêm thói ngang tàn. Em cực kì ghét ai đụng chạm đến ba mẹ em dù có là gì đi nữa. Giờ chị cứ bình tĩnh lại, kêu ông ấy ngồi xuống phân tích chi tiêu, và hỏi ông ấy sao lại buông nặng lời như thế, có phải cv có gì trục trặc ko.
    -Thu này vẫn giống thu xưa
    Vẫn ngồi 1 xó, vẫn chưa có bồ
    • Avatar của pipul
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,817 Bài viết

    • 1,141 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Đưa 3tr 1tháng mà bắt vợ ở nhà thì không đủ chi tiêu. Lão chồng chị cũng vô lý khi không cho chị đi làm. Tết nhất đến nơi rồi, đi làm kiếm cái tết chứ ra tết thì nói làm gì.
    Trên thế giới to to, có 2người nho nhỏ.
    Trong 2người nho nhỏ, có 1 tình yêu thật to.
    Tình yêu thật to sẽ làm nên 1 gia đình nho nhỏ.
    Và trong gia đình nho nhỏ, sẽ có những tiếng cười thật to.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 23 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    chồng chị vẫn hơn chồng em nhiều, mà em cũng đang cố sống xem sao đây. làm 1 tháng bao nhiêu em cũng không biết đay nè! đang ăn ở nhà mẹ chồng nên mẹ chồng lo hết. chị em mình phải đấu tranh với lũ đàn ông đó. phãi vì con mà cố chịu đựng.
    • Avatar của Esther
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 598 Bài viết

    • 7,889 Được cảm ơn

    #10
    Hi em. Tại hôm qua bận quá nên giờ mới vô comment với em được. Chị sẽ trả lời đính kèm cùng cái top tiết kiệm của em lun
    Nhà mình kinh tế cũng tốt nhưng mình vẫn thích tiết kiệm. Nguyên tắc là:
    Tiêu gì thì ghi vào sổ. Cuối ngày tổng kết xem tiêu hết bao nhiêu.
    Đầu tháng ghi ra một loạt các khoản cứng và mềm: cứng là điện, nước, điện thoại, giúp việc, ăn uống, biếu bố mẹ hai bên, chi phí xe cộ. Mềm là giải trí, bệnh viện khám định kỳ, chi phí mua sắm cho gia đình. Khoản thừa ra của tháng trước thì để mua sắm quần áo nữ trang linh tinh cho cả hai vợ chồng. Cần thiết thì mua không thì tiết kiệm. Số lẻ đem đi tích cóp làm từ thiện.
    Các khoản cứng cho hết vào phong bì. Lên kế hoạch ăn uống trong một tuần và đi chợ hàng ngày. Ăn đến đâu mua đến đó, không mua nhiều lại mất thời gian sơ chế rồi cất tủ đông, để lưu cữu mất ngon. Lượng thức ăn nấu vừa đủ, không quá thừa vừa phí vừa mất thời gian. Khoản cứng cho ăn uống chia thành bốn phần và tuần nào tiêu của tuần đó, khéo thu vén thì cái khoản thừa ăn uống này cho vào khoản mềm giải trí, tức là sang tháng vợ chồng đi ăn nhà hàng thì sẽ có buổi vợ trả từ cái tiền này. Hoặc cho vào khoản sắm thêm cho chồng. Còn bình thường đi ăn ngoài chồng trả hết. Kể cả đi siêu thị mua đồ gia đình hay bất cứ đâu chồng đi cùng, tự động ông ý rút ví ra. Mình cũng không kiểm soát chồng có bao nhiêu vì từ từ mình sẽ...) hihi
    Còn cái chuyện tiêu tiết kiệm và thói quen ghi vào sổ, ban đầu thấy nó sao sao ấy nhưng lâu dần sẽ quen, hôm nào không làm thì hốt hoảng lắm. Đến nỗi chồng mỗi lần nhìn vợ tối ngồi tính toán lại thấy cám cảnh lắm, ông ý hỏi là em thấy nhà mình như này vẫn chưa đủ tốt sao? Em muốn kiếm thêm bao nhiêu nữa mới là đủ. Mình chỉ nhe răng cười bảo tiết kiệm tiền chợ để già phấn đấu mua siêu xe cho chồng ạ.
    Còn vấn đề chồng em ki thì đấy. Nếu em muốn nó đưa thêm thì em nói thẳng là bây giờ hàng tháng từng này tiền tiêu, anh đưa em ba triệu chỉ đủ cho con và em thôi. Thế nếu anh không lo nhiều hơn được thì thôi anh đi ăn ngoài. Còn em vẫn phải đi kiếm tiền. Em tiêu của anh một đồng anh cũng nói em như con chó. Thế nhục lắm. Thế mà anh nói là anh yêu em trong khi sống với em anh coi em không bằng con giúp việc, anh tính toán với em từng đồng một. Em là vợ anh, em tôn trọng anh, kể cả anh nghèo nhưng em vẫn hết lòng với anh, lúc khó khăn vẫn sẵn lòng sinh con cho anh vui mặc dù em biết là em sẽ vất vả. Anh có biết đàn bà hơn nhau ở cái j không, đấy là lấy được một người chồng hiểu, thông cảm và sẵn lòng lo cho vợ cho con. Đói em cũng chịu được, khổ mấy em cũng chịu được, nhưng sống bên anh khi mà anh nói yêu vợ anh, nhưng em chửi em như chó và em cũng chẳng cảm nhận được tình cảm của anh. Anh yêu được bao nhiêu mà anh nói là anh rất yêu. Nếu mà cảm thấy chưa đủ hạnh phúc thì cứ nói với em, làm được j cho anh em sẽ làm. Còn sống với em đừng tính toán với em như thế. Anh tính không nổi đâu. Anh đừng nghĩ là anh thuơng con thì em sẽ phải nhún nhường. Con là con chung, anh không thuơng nó thì đấy là việc của anh với nó, còn em chỉ có nghĩa vụ là đẻ, cùng anh nuôi dạy con cho nó biết thuơng bố mẹ, sống có trách nhiệm và đạo đức, đủ tri thức văn hóa để ra đường kiếm cơm và được xã hội tôn trọng. Em rất sợ một ngày nào đấy em với anh chẳng còn yêu nhau nữa, mỗi người một nơi, con chia cho mỗi ng một đứa rồi chúng nó khổ phải sống với bố dượng mẹ ghẻ có tội không? Nếu anh thuơng con thì anh phải sống khác. Còn anh thuơng cái mồm anh thôi thì đấy là lựa chọn của anh, do anh quyết định, hậu quả là do anh chọn, em chỉ biết đứng nhìn chứ làm gì đc khác, em cũng chỉ là một con đàn bà cần tiền lo cho con, cho gia đình, cho bản thân, cần ăn ngon mặc đẹp, cần hạnh phúc, cần được tôn trọng.
    Em thích nhắn tin hay viết thư tùy em. Viết thư thì hay hơn. Nó còn suy nghĩ được chứ nói nó chả nhớ, chả thấm vào đầu đâu, thôi tùy em quyết định vì em hiểu chồng em mà. Nhớ là mềm mỏng nhưng cuơng quyết. Nó chửi không được chửi lại, ôm con xách túi đi về nhà mẹ chơi hoặc bật ti vi lên xem, không khóc, không buồn, không gào thét trách móc, túm lại là chả coi nó ra cái gì. Nhưng nó đánh là em đánh lại ngay, không nói nhiều, quăng cả cái ghế vào mặt nó cho chị, bảo là anh vừa phải thôi. Anh làm thế với tôi một lần nữa thế thì đừng có trách, đã sống tính toán với vợ con rồi lại còn định làm ông chủ đấy à, muốn làm bố thì phải nuôi được, muốn làm chủ thì phải có tiền. Xong bỏ ra ngoài ngay, không ở lại lôi thôi. Hành động dứt khoát, gọn lẹ, tính toán cẩn thận từng bước như kiểu đi cướp ngân hàng ấy.
    Còn em vẫn yêu chồng lắm, chả bỏ được đâu. Cái chính là em phải tạo thói quen cho chồng, muốn gì thì nói thật ngắn gọn. Cảnh báo luôn là mày không làm thì tao làm một mình, hưởng một mình. Em phải nhớ là em hơn chị ở điểm dù khó khăn em vẫn có hai đứa con bên cạnh còn chị ra đi tuy có tiền nhưng chỉ có một mình, tiền có thể kiếm,tình có thể có nhưng sự an ủi từ ruột thịt vẫn là to lớn nhất, ý nghĩa nhất.
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #11
    Cảm ơn chị nhiều lắm, giờ em ko liên lạc với ai (gia đình 2 bên) điện thoại của em anh ta đập rồi, hôm qua mới mua lại cho em cái khác nhưng em nghĩ tạm thời ko liên lạc với ai để được tỉnh tâm.
    Nhưng cứ nghĩ đến em lại khóc, lại buồn --> cảm thấy mình yếu lòng quá.
    Em muốn ẵm bé nhỏ về quê chơi nhưng thật sự em cũng ko biết đi đâu, sao cuộc sống của em như thế này chán thế, chồng thế nhưng em ko chia sẽ cho ai được chỉ biết lên wtt để được cùng chia sẽ, cảm ơn vì em đã biết được các anh chị trên wtt để đượ cùng chia sẽ như thế này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #12
    CÒn về phần viết thư chắc để thêm vài bữa nữa vì giờ cứ nghĩ đến là em lại mũi lòng, lúc chưa cưới chồng em là người rất năng động, lanh lẹ. họa bát giờ có con thì suốt ngày chỉ chúi mũi vào gia đình con cái, đôi lúc xin đi chơi 1 tiếng cũng ko cho.
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #13
    mà chắc do tại em ko thể đỗ lại cho ai được, người ta nói gieo nhân nào gặp quả đó mà.
    Em nói thất nó chưa đánh em, nó mà đánh em thì em chửi thẳng đã nuôi em ngay nào mà dám đánh, nó sợ em đi làm nó phải phụ chăm con ko chè cháo được nó mới ko cho em đi làm.
    Mà thời buổi giờ kiếm việc làm đâu phải dễ, mà cty này em làm đã 6 năm, việc yên ổn, lưong ổn định, được nghĩ thứ 7, Cn giờ kiếm đâu ra.
    Em làm từ 1 người công nhân rồi đến thống kê rồi phụ việc theo dõi tiến độ cho sếp, giờ đi kiếm việc đâu dễ, bằng cấp ko, trình độ ngoại ngữ ko, người ta có mà thất nghiệp đầy đường kìa.
    Ko biết sau này sao nữa. Hay ẵm hai đứa con về dì em lo - ai chứ dì em là lo tốt luôn, chỉ là ko có bố thì nó thiệt thòi quá.
    • Avatar của mebim2012
    • Đang bị khoá tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 51 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Esther Xem bài viết
    Hi em. Tại hôm qua bận quá nên giờ mới vô comment với em được. Chị sẽ trả lời đính kèm cùng cái top tiết kiệm của em lun
    Nhà mình kinh tế cũng tốt nhưng mình vẫn thích tiết kiệm. Nguyên tắc là:
    Tiêu gì thì ghi vào sổ. Cuối ngày tổng kết xem tiêu hết bao nhiêu.
    Đầu tháng ghi ra một loạt các khoản cứng và mềm: cứng là điện, nước, điện thoại, giúp việc, ăn uống, biếu bố mẹ hai bên, chi phí xe cộ. Mềm là giải trí, bệnh viện khám định kỳ, chi phí mua sắm cho gia đình. Khoản thừa ra của tháng trước thì để mua sắm quần áo nữ trang linh tinh cho cả hai vợ chồng. Cần thiết thì mua không thì tiết kiệm. Số lẻ đem đi tích cóp làm từ thiện.
    Các khoản cứng cho hết vào phong bì. Lên kế hoạch ăn uống trong một tuần và đi chợ hàng ngày. Ăn đến đâu mua đến đó, không mua nhiều lại mất thời gian sơ chế rồi cất tủ đông, để lưu cữu mất ngon. Lượng thức ăn nấu vừa đủ, không quá thừa vừa phí vừa mất thời gian. Khoản cứng cho ăn uống chia thành bốn phần và tuần nào tiêu của tuần đó, khéo thu vén thì cái khoản thừa ăn uống này cho vào khoản mềm giải trí, tức là sang tháng vợ chồng đi ăn nhà hàng thì sẽ có buổi vợ trả từ cái tiền này. Hoặc cho vào khoản sắm thêm cho chồng. Còn bình thường đi ăn ngoài chồng trả hết. Kể cả đi siêu thị mua đồ gia đình hay bất cứ đâu chồng đi cùng, tự động ông ý rút ví ra. Mình cũng không kiểm soát chồng có bao nhiêu vì từ từ mình sẽ...) hihi
    Còn cái chuyện tiêu tiết kiệm và thói quen ghi vào sổ, ban đầu thấy nó sao sao ấy nhưng lâu dần sẽ quen, hôm nào không làm thì hốt hoảng lắm. Đến nỗi chồng mỗi lần nhìn vợ tối ngồi tính toán lại thấy cám cảnh lắm, ông ý hỏi là em thấy nhà mình như này vẫn chưa đủ tốt sao? Em muốn kiếm thêm bao nhiêu nữa mới là đủ. Mình chỉ nhe răng cười bảo tiết kiệm tiền chợ để già phấn đấu mua siêu xe cho chồng ạ.
    Còn vấn đề chồng em ki thì đấy. Nếu em muốn nó đưa thêm thì em nói thẳng là bây giờ hàng tháng từng này tiền tiêu, anh đưa em ba triệu chỉ đủ cho con và em thôi. Thế nếu anh không lo nhiều hơn được thì thôi anh đi ăn ngoài. Còn em vẫn phải đi kiếm tiền. Em tiêu của anh một đồng anh cũng nói em như con chó. Thế nhục lắm. Thế mà anh nói là anh yêu em trong khi sống với em anh coi em không bằng con giúp việc, anh tính toán với em từng đồng một. Em là vợ anh, em tôn trọng anh, kể cả anh nghèo nhưng em vẫn hết lòng với anh, lúc khó khăn vẫn sẵn lòng sinh con cho anh vui mặc dù em biết là em sẽ vất vả. Anh có biết đàn bà hơn nhau ở cái j không, đấy là lấy được một người chồng hiểu, thông cảm và sẵn lòng lo cho vợ cho con. Đói em cũng chịu được, khổ mấy em cũng chịu được, nhưng sống bên anh khi mà anh nói yêu vợ anh, nhưng em chửi em như chó và em cũng chẳng cảm nhận được tình cảm của anh. Anh yêu được bao nhiêu mà anh nói là anh rất yêu. Nếu mà cảm thấy chưa đủ hạnh phúc thì cứ nói với em, làm được j cho anh em sẽ làm. Còn sống với em đừng tính toán với em như thế. Anh tính không nổi đâu. Anh đừng nghĩ là anh thuơng con thì em sẽ phải nhún nhường. Con là con chung, anh không thuơng nó thì đấy là việc của anh với nó, còn em chỉ có nghĩa vụ là đẻ, cùng anh nuôi dạy con cho nó biết thuơng bố mẹ, sống có trách nhiệm và đạo đức, đủ tri thức văn hóa để ra đường kiếm cơm và được xã hội tôn trọng. Em rất sợ một ngày nào đấy em với anh chẳng còn yêu nhau nữa, mỗi người một nơi, con chia cho mỗi ng một đứa rồi chúng nó khổ phải sống với bố dượng mẹ ghẻ có tội không? Nếu anh thuơng con thì anh phải sống khác. Còn anh thuơng cái mồm anh thôi thì đấy là lựa chọn của anh, do anh quyết định, hậu quả là do anh chọn, em chỉ biết đứng nhìn chứ làm gì đc khác, em cũng chỉ là một con đàn bà cần tiền lo cho con, cho gia đình, cho bản thân, cần ăn ngon mặc đẹp, cần hạnh phúc, cần được tôn trọng.
    Em thích nhắn tin hay viết thư tùy em. Viết thư thì hay hơn. Nó còn suy nghĩ được chứ nói nó chả nhớ, chả thấm vào đầu đâu, thôi tùy em quyết định vì em hiểu chồng em mà. Nhớ là mềm mỏng nhưng cuơng quyết. Nó chửi không được chửi lại, ôm con xách túi đi về nhà mẹ chơi hoặc bật ti vi lên xem, không khóc, không buồn, không gào thét trách móc, túm lại là chả coi nó ra cái gì. Nhưng nó đánh là em đánh lại ngay, không nói nhiều, quăng cả cái ghế vào mặt nó cho chị, bảo là anh vừa phải thôi. Anh làm thế với tôi một lần nữa thế thì đừng có trách, đã sống tính toán với vợ con rồi lại còn định làm ông chủ đấy à, muốn làm bố thì phải nuôi được, muốn làm chủ thì phải có tiền. Xong bỏ ra ngoài ngay, không ở lại lôi thôi. Hành động dứt khoát, gọn lẹ, tính toán cẩn thận từng bước như kiểu đi cướp ngân hàng ấy.
    Còn em vẫn yêu chồng lắm, chả bỏ được đâu. Cái chính là em phải tạo thói quen cho chồng, muốn gì thì nói thật ngắn gọn. Cảnh báo luôn là mày không làm thì tao làm một mình, hưởng một mình. Em phải nhớ là em hơn chị ở điểm dù khó khăn em vẫn có hai đứa con bên cạnh còn chị ra đi tuy có tiền nhưng chỉ có một mình, tiền có thể kiếm,tình có thể có nhưng sự an ủi từ ruột thịt vẫn là to lớn nhất, ý nghĩa nhất.
    Em phải mang dép học chị thôi, ko thể chuẩn hơn được nữa. Cảm ơn mẹ nó. Phương châm sống chuẩn
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #15
    Em ko muốn to tiếng nhưng ânh cứ chửi mắng em, ko cầm lòng được nên chỉ biết khóc 2 đứa nhỏ thấy vậy cũng khóc òa lên rất tội nghiệp, bé My nói em mẹ đừng khóc, bố ko la mẹ nữa, bố xin lỗi mẹ đi, nghe mà xót cả lòng.
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #16
    Đã vậy anh ta còn nói sẽ chở con lớn về nhà anh anh ta ở, nhưng ko đi vì xe anh ta hư (hiện tại đang lấy xe em đi làm) còn nói với con: Con thích ở nhà chị Su ko, bố cho con ở nhà chị Su nhé, nó nhỏ nó có biết đâu mà lại nói như vậy cho em đau lòng, cứ nói những câu đàn áp tinh thầ n em, xúc phạm đến mẹ em, em ko sao hiểu nổi 1 người đã từng thương em như thế mà có thể đối xử với em như vậy.
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #17
    cảm giác thật sự ghê tởm, ko nguôi được.
    • 17 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #18
    bỏ xừ rùi mình cũng giống chồng chủ top, hic đọc xong phải sửa chữa ngay ko thì lại bị kêu thì chết. Hay là...nghi lắm
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    hay za chồng hơi qúa đáng nhưng tìm hiểu xem anh ta có ức chế dồn nén gì không? các cụ có câu giận thì giận - thương thì thương - thường chồng vất vả - thương con còn nhỏ nên rút lửa đáy nồi chứ ko quá bi phẫn
    • Avatar của khaly1984
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 673 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #20
    Bỏ thì thể bỏ được vì 2 đứa nhỏ sau này sẽ ra sao. Mình đã mất ba từ nhỏ chịu nhiều thiệt thòi rồi - con mình ko thể như mình được.
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2