Cảm thấy chán nản với cuộc sống gia đình

  • 7 Lượt chia sẻ
  • 15.9K Lượt đọc
  • 20 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 33 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #1
    Lại thêm một mẹ của webtretho phải lập thêm những topic u ám kiểu như thế này đấy ạ.
    Nhưng mà hôm nay buồn quá nên phải thốt lên cái câu rằng thì là "nản toàn tập" với cuộc sống gia đình. Có mẹ nào cũng như em thì khi nào buồn vào đây xả tí nhé.
    Toàn những vấn đề muôn thuở của hôn nhân mà sao đến lượt mình cảm thấy khó khăn để vượt qua quá. mình cũng cố gắng rất nhiều, mình cũng xoay sở sao cho phù hợp, cũng cố kê sao cho vợ chồng khỏi so le mà không được. Càng ngày càng cảm thấy xa nhau. càng ngày càng cảm thấy hình như mình không hiểu chồng được nữa.
    Có lúc em cũng muốn buông tay nhưng giờ chưa thể. Em chưa thể nuôi được con lúc này. Đó là điều em dằn vặt nhất. Và bất lực nhìn khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một lớn hơn. Không biết mình đứng ở vị trí nào trong cuộc sống của chồng?Mình connf quan trọng không nữa?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 175 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #2
    Cố lên bạn à, mình cũng trong gđ khủng hoảng cuả 5 năm đầu nè, nhiều lúc cùng muốn can đảm để chấm dứt, nhưng đó chỉ là cảm xúc nhất thơì, ,cứ bình tĩnh giải quyết bạn nhé, (mình cũng nóng tính mà khuyên bạn btĩnh mắc cười ha), hy vọng vào tương lai tươi sáng. Chúc bạn sẽ sớm thoát dc hoàn cảnh bế tắc và hãy vui vẻ vì con bạn nhá.
    Sống trên đơì sống
    Cần có một tấm lòng....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 165 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #3
    Mình cũng za thôi mới cưới được hai nam ah và mới có một bé gái lúc trước chưa có con thì cũng bao nhiêu chuyện giờ có con rồi vẫn thế nhiều khi mún chấm dứt ma nghĩ tới con minh đành chịu đựng . Mình nghe nói hôn nhân dễ đỗ vỡ trong 10 năm đầu mình cũng ko biết còn chịu đựng tới khi nào nữa nhưng ráng thôi mẹ nó ah vì tương lai con em chúng ta
    • Avatar của coibuon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 329 Bài viết

    • 384 Được cảm ơn

    #4
    Bạn ơi, đúng là " chán nản toàn tập" với chồng. Chắc cái webtretho này lập thêm 1 hội nữa " hội những người khổ vì chồng". Phù! Mình cũng đã 5 năm hôn nhân nhưng chả được gì ngoài cái nhãn mác " gái có chồng". Dù sao bạn cũng có con cái và ở gần chồng. Còn mình chỉ là con số 0 với 1 người chồng cờ bạc, bất tài, không yêu vợ, ngoại tình và hình như chẳng còn có thể hiểu nhau được. Chỉ mong thời gian xoa dịu và cho mình những đáp án tốt nhất. Cố lên hỡi những người đàn bà đau khổ!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tucapu
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 180 Bài viết

    • 522 Được cảm ơn

    #5
    Hôn nhân giống như trò nhảy bao bố vậy, một người thì nhảy dễ nhưng buồn, còn hai người thì luôn khó khăn hơn, phải cùng một hướng, cùng một nhịp thì mới nhảy được, còn 3 người thì thôi rồi... em đang chơi trò nhảy bao bố 2 người đây, ngã hoài, rồi đứng dậy, nhưng mỗi lần ngã là mỗi lần mệt mỏi. Chưa đầy một năm... Hi vọng là đủ nghị lực để chơi trò này đến 50 năm nữa.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lonely86
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 97 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #6
    hic.em cũng đang trong tình trạng chán tất cả đây các chị ơi.còn mỗi một giải pháp là li hôn thôi chứ kéo dài tình trạng này em bị điên mất.ức chế cả chồng lẫn mẹ chồng chứ.ôi cuộc đời sao mà chán thế này.em còn khổ hơn các chị vì em chưa có con.thèm cảm giác được làm mẹ quá.còn chồng thì thôi,có cũng như không ý mà.buồn cho số phận của mình lắm.
    • 1,199 Bài viết

    • 950 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mo0n.BoBi Xem bài viết
    Mình cũng za thôi mới cưới được hai nam ah và mới có một bé gái lúc trước chưa có con thì cũng bao nhiêu chuyện giờ có con rồi vẫn thế nhiều khi mún chấm dứt ma nghĩ tới con minh đành chịu đựng . Mình nghe nói hôn nhân dễ đỗ vỡ trong 10 năm đầu mình cũng ko biết còn chịu đựng tới khi nào nữa nhưng ráng thôi mẹ nó ah vì tương lai con em chúng ta
    Mình nghĩ nếu hôn nhân dễ đổ vỡ trong 10 năm đầu thì những năm còn lại mình chả dám chắc là nó có đổ vỡ hay ko? MÌnh qua 5 năm lần thứ nhất rồi mà lúc nào cũng chỉ muốn làm singer mum cho nhẹ nợ. Chúng ta ai cũng vì con - vì bố mẹ - vì nhiều người xung quanh mình mà cố gắng. Nhiều lúc cũng thấy 2 vợ chồng chỉ như 2 người cùng chung nhà - chung mâm cơm - chung đứa con. Hết. Bế tắc à - có đấy, muốn thoát thân - có đấy, nhưng chỉ tâm niệm vì con, chịu đựng được đến bao giờ ko thể chịu đc nữa thì thôi. Làm cách mạng cũng phải có lúc nằm gai nếm mật.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #8
    tóm gọn trong 1 câu: có chồng hờ hững cũng như không,thất vọng,buồn bực,ức chế và bế tắc.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 709 Bài viết

    • 1,754 Được cảm ơn

    #9
    Còn một năm nữa là tròn 10 năm ngày cưới nhưng mình quyết định dừng lại ở đây và có thể sẽ lại bắt đầu
    Để em được mạnh mẽ đi về phía xa con đường. Tìm hạnh phúc cho người con gái đã đánh mất đâu tiếng cười.
    • Avatar của Pe_cun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 117 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuthuonghvt Xem bài viết
    Lại thêm một mẹ của webtretho phải lập thêm những topic u ám kiểu như thế này đấy ạ.
    Nhưng mà hôm nay buồn quá nên phải thốt lên cái câu rằng thì là "nản toàn tập" với cuộc sống gia đình. Có mẹ nào cũng như em thì khi nào buồn vào đây xả tí nhé.
    Toàn những vấn đề muôn thuở của hôn nhân mà sao đến lượt mình cảm thấy khó khăn để vượt qua quá. mình cũng cố gắng rất nhiều, mình cũng xoay sở sao cho phù hợp, cũng cố kê sao cho vợ chồng khỏi so le mà không được. Càng ngày càng cảm thấy xa nhau. càng ngày càng cảm thấy hình như mình không hiểu chồng được nữa.
    Có lúc em cũng muốn buông tay nhưng giờ chưa thể. Em chưa thể nuôi được con lúc này. Đó là điều em dằn vặt nhất. Và bất lực nhìn khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một lớn hơn. Không biết mình đứng ở vị trí nào trong cuộc sống của chồng?Mình connf quan trọng không nữa?
    giống mẹ nó quá, mấy con ngoài đường ới cái là chồng đi luôn, còn mình có gọi khản cả cổ vẫn không thấy. chán mà chẳng bit làm gì, vì mình còn iu và mình ko đủ kte nuôi con
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #11
    mình cảm thông với các mẹ quá, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, các mẹ cố gắng nhé, mình cũng đang cố gắng phấn đấu vì công việc và kiếm tiền, ở với gđ chồng mà không có tiền thấy ngột ngạt quá.
    EM CHUYÊN PHÂN PHỐI VPP, TẬP VỞ HỌC SINH - GIÁ SỈ, GIAO HÀNG MiỄN PHÍ TRONG NỘI THÀNH HCM, MẸ NÀO CÓ NHU CẦU ỦNG HỘ EM NHÉ. 0938003998 email:kd.thinhphong@gmail.com (có hóa đơn chứng từ đầy đủ nhé các mẹ)
    • 2 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #12
    Tại sao fu nữ cứ gai khổ sở bì đàn ông. Tại sao chỉ có fu nữ mới sợ mất chồng sợ hp gd tan vỡ. Nhiều lúc điên quá mún bỏ quách đi để bản thân được giải thoát. Có fai mình thiếu mất sự can đảm nên. Bít vậy hồi đó ko lấy chồng. Cảm thấy hối tiếc quá.
    • Avatar của anhkem
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 124 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #13
    Có e cũng đang bế tắc trong hôn nhân. Mới cưới được hơn 1 năm, con mới được 7 tháng và 2 vc đã sống xa nhau 2 tháng. Mâu thuẫn cũng từ mẹ chồng và họ hàng bên chồng mà ra. Giờ thấy ghê sợ khi nhìn thấy những gương mặt ấy. Chồng ko lo gì cho 2 mẹ con, mọi thứ phó mặc hết cho mình. Chồng và họ hàng nhà chồng làm mình tổn thương kinh khủng... Ghê sợ.

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    • Avatar của aivyle
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 29 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi quocdaibl Xem bài viết
    tóm gọn trong 1 câu: có chồng hờ hững cũng như không,thất vọng,buồn bực,ức chế và bế tắc.
    Đúng đấy, lúc đó chỉ muốn kết thúc hôn nhân cho rồi. Chứ sống như thế thấy áp lực lắm, mệt mỏi nữa à.
    • Avatar của Pum2020
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 77 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #15
    Yêu nhau 10 năm sống chung 8 nam nhung cuoi nhau chua dc 1 tháng mà e thấy chán nản với chônh Ỷ lam ra tiền r mún sống thế nào thì tuỳ ý. Chả quan tâm tới cảm nhận cua e. Nhìn chồng ham chơi mà e tức ko nói dc vi mình có làm ra tiền đâu ma noi. Ôg viên lý do đó là cách làm ăn của ôg.9 Nam nay e tự nuoi thân chứ đâu cần ai lo vì sắp đám cưới nên về làm chung. Vì e sơ suất bị og chồng ko cho lam chung nửa(nói trắng ra là bị thất nghiệp). Giờ thất thế ko nói nên lời e mún bỏ di thật xa cho khỏe đầu óc. Rút kinh nghiệm các chị đừng để như e nhé.ko làm chủ kinh tế La ko có tiếng noi đâu.
    • 17 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    Sao phụ nữ mình thấy khổ và giỏi chịu đựng vậy trời. Trong số đó cũng có mình lun, mình cũng đag thấy chản nản với gd vàc chưa biết quyết định ntn nữa. Lấy chồng 4 năm rùi mà vẫn ở con số 0 tròn trĩnh chỉ hơn ng là có a chồng sống cho bạn bè và xã hội ko, tg của chồng mình chỉ để dành cho bạn bè , cv và các mối qhe xã hội. Ăn nhậu thì thôi rồi, vô bờ bến bất chấp time ko có bất cứ quy luật nào cả . đúng là nói ra thêm đau lòng, mình muốn buông tay quá các mẹ à nhưng lại ngại fai bắt đầu cs mới và mối qhe mới. Mình rối thật sự
    comment by WTT mobile view
    comment by WTT mobile view
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 13 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #17
    mình đang bầu gần sinh rồi, còn lo con nhỏ 20 tháng tuổi nữa, vẫn đi làm, vẫn lo cho con chưa thấy chán các mẹ ạ.
    ck em có nhậu, có lúc vừa trực, vừa nhaauj4 ngày / tuần. Em không ý kiến, em bảo anh cứ đi đi, thấy đi được thì đi. Đi nhậu về quá 11h, em không gọi điện, ck về làu bàu, mẹ mày k thương bố, k yêu bố con ơi, bố có chết mẹ mày cũng k thèm quan tâm. (@@)
    Em chẳng nói gì, em lạnh lùng bảo về thì im lặng cho con ngủ, hôm sau em chỉ nói 1 câu thôi, anh lớn rồi, không phải trẻ con, tự giác sớm thì sau này con anh nhìn vào nó sẽ như vậy, sướng hay khổ là do anh thôi. Nếu trong lòng cảm thấy vk bầu, con nhỏ mà đi trong lòng không có cảm giác áy náy, thâm tâm anh k có vk con thì gọi vô ích.

    cậu em bảo sống là phải mạnh mẽ, bố em bảo sống là phải đầu tranh.
    Nhà ck em thấy anh đi chợ nấu cơm cho vk bầu con nhỏ, đâm ra ganh tỵ hay nói với ck là đàn ông mà phải làm việc phụ nữ này nọ. Anh nghe theo đâm ra khó chịu với em. thế nên

    khi nào có 2 vk ck em kể miết về bố em cho ck nghe, nào là lúc nhỏ thì rúc nách bố, khi mẹ em sinh bố giặt đồ cho mẹ, nào là 4 đứa con cai sữa khóc đêm toàn bố bế, cho đến khi em học lớp 6 bố vẫn rửa từng kẽ ngón chân, ngón tay cho em, lên lớp 10 bố còn mặc áo mưa để đi học, khi nào về muộn là bố con lại chạm đầu xe vì chậm mấy chục phút là bố lại lặn lội đi tìm, cho đến bây giờ bố em vẫn là 1 người bạn cái gì em cũng kể . cũng chia sẻ với bố như người bạn lớn vậy.
    Cái này là em kể thực về bố mình nhé, với 1 giọng không thể tự hào hơn.
    Em bảo với ck là những gì anh hi sinh vì vợ con, bản thân em biết rõ. Có thể hôm nay anh so sánh với ông A, ông B suốt ngày nhậu nhẹt bơ vợ, bỏ còn anh bảo ngta sướng. thực ra không sướng đâu anh ạ, anh cứ nhìn thấy con bé Na đấy, bảo về với bố không? Không, không về , con ghét bố, bố suốt ngày nhậu nhẹt , rồi say sỉn, lát con chờ mẹ đón.

    Còn con gái anh, anh vừa về tới cổng nó đã loa loa lên bố bố, rồi sung sướng vì biết bố về sẽ cho đi chơi, anh có thấy sự khác biệt không.
    Hôm nay đã thế, ngày mai những gì anh làm cho con anh sẽ nằm trong ký ức của nó, rồi nó lại gioongs như em suốt ngày kể về bố, anh có cảm thấy hạnh phúc không. cứ tính cảm nói với ck vậy, ck hiểu rõ hết đấy cá chị ạ, rồi k phải nói nhiều ck sẽ tự điều chỉnh dần dần, chân lý mãi là chân lý thôi.



    còn 4-5 tuần nữa là em sinh bé thứ 2 rồi, em đặt con mình là số 1, ai khác hoặc mọi thứ khác xếp thứ 2 hoặc thứ xa xa, rất xa, ... một số kẻ em gọi là tệ bạc thì cách ly luôn.( CÓC CẦN )HIHI
    Em chỉ nhắc thân mình luôn phải mạnh mẽ, luôn phải tranh đấu không ngừng, hix, phải có 1 ý chí kiên gan bền bỉ, ngã 1 phải đứng dậy 10.
    nhà ck tệ bạc, các chị đừng đứng đó mà hiền lành, im lặng, hoặc khóc lóc nhé. Em đã từng và càng nhân nhượng kẻ thù càng lấn tới, nên đừng dại dột rồi lại chuốc uất ức lên mình, các con mình...
    Thích gây chiến thì các chị nên cho ngta biết thế nào là kết cục của chiến tranh và cái giá của hòa bình.(phải đấu tranh bí mật hoặc bán công khai, không làm tổn hại đến các con)
    @@ Em nghĩ vui mà thiệt thế này, mình làm mẹ phải như con sư tử đầu đàn ý các chị, yếu quá là không bảo vệ tổ ấm cho con đâu.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 18 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #18
    @wilhelmine: Bạn nói chuẩn lắm.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meogia07201
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    Em cũng gáng học tập 1 chút
    • 104 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #20
    Em 25t và cũng muốn bắt đầu lại từ một kết thúc,hai vc như hai người chung nhà và chung một đứa con trai 3t.Ăn mỗi đứa một tô,ngủ mỗi đứa một nơi,xe mỗi đứa một cái...vâng... Và cứ thế em không biết phải làm gì tiếp theo,sống cho qua ngày và chờ con lớn thêm xíu nữa,chờ cơ hội tốt để nói cho bố mẹ hiểu.Bất lực khi cuộc sống vc mỗi đứa một nhịp!
    comment by WTT mobile view
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2