Cả nhà cho em xả tí, em đang chán quá rồi ạ.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 7.76K Lượt đọc
  • 43 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #1
    2 vc em cưới sắp dc 5 năm rồi, và cũng quen nhau dc gần 10 năm.
    Ko phải vì tg lâu mà em phai nhạt tình cảm, mà chính là em chán chồng quá rồi ạ, mặc dù vẫn còn rất yêu.
    Ra trường là cưới, em đi làm dc chừng 2 năm là ở nhà sinh con đến giờ. Chồng thì cũng thuộc dạng thông minh, lanh lợi nhưng khổ cái là học hành chẳng đến nơi đến chốn, cứ cho mình giỏi giang hơn người nên đến giờ vẫn vô công rồi nghề năm ngoái có kinh doanh, chồng rất là chí thú làm ăn, bỏ bê cả vợ con để làm việc cơ mà, nhưng xui sao bị thất bại( em nghĩ cũng là do cái tính háo thắng, coi trời bằng vung mà ra cả) đến giờ như nhụt chí rồi hay sao mà suốt ngày cứ ở nhà hết chơi game lại đi với bạn, nếu trong tình cảnh vc vui vẻ thì chồng cũng hứa hẹn là làm việc trở lại , nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc ...nói thôi, nếu trong tình cảnh em mà bực tức khó chịu thì chồng càng ì ra, tụi em hiện đang sống bằng tiền thuê nhà và em có buôn bán chút đỉnh.

    Em thì khó chịu vì phải sống chung với bmc, xài tiền thuê nhà của bmc mà, còn nợ chị em 1 khoản do chồng mượn làm ăn, em thì muối mặt, nói chồng thì chồng bảo :thế giờ e sống thiếu gì à? cần gì mà phải tích góp , em bó tay chồng e thật rồi các chị ạ.

    ... vc em chuyển xuống tầng trệt, có bếp trong phòng nên phòng riêng mà cứ như phòng khách, bạn bè mc ra vô xem cái này nhìn cái kia, có hôm miệng vừa hỏi "2 cháu hnay ăn gì" thì chân chạy thẳng vào phòng mở lồng bàn ra xem luôn. mc thì chắc sợ mất mặt mọi người mà cứ luôn bảo em phải nép dọn, mà phòng ngày nào em cũng lau quét 2 lượt, máy giặt tít trên tầng 4, chạy lên xuống 3 lượt mới xong 1 thau đồ. Phòng có con nít (con trai em 2 tuổi) sao lúc nào cũng gọn gàng như phòng của sếp dc, em có phải 3 đầu 6 tay mà vừa bán hàng, đi lấy hàng, làm việc nhà và trông con cho toàn diện dc, nếu mà có toàn diện dc kiểu đó thì em cũng chả ham. Trong khi bên nhà mẹ đẻ em rất cần người giúp vì chị em sắp sinh, 2 năm 2 đứa, mà bà ngoại và dì đã giúp đỡ công sức tiền bạc cho vc em nhìu lắm. em rất buồn phiền khi chồng em như thế nên mọi thứ khác nó dường như nặng nề thêm . Chồng ăn xong, bát chén để nguyên trên bàn, quần áo tắm xong để luôn trên nàh tắm, chơi với con thì ko kiên nhẫn, có chuyện gì tế nhị như tiền bạc thì nhờ chồng nói giúp với mc cũng ko chịu nói," bảo có gì đâu mà ko nói dc" , chồng cũng ko dc nhẹ nhàng, sn vợ ,ngta đến tiệm em mua hẳn cho vợ 1 lắc tay bằng đá quý, em chưa kịp hết mủi lòng thì chồng đã bớt hẳn cho bạn hết phần lời, chỉ trả vốn. rồi vc ngta dắt nhau đi du lịch Phú quốc mà em đây còn chẳng dám ham đi dc đến Vũng tàu , trời mưa gió đen kịt, chồng thì nằm trong phòng, chả biết vợ đón con thế nào, xe cộ ra sao, xe có khét lẹt vì thiếu nhớt cũng ko biết để thay dầu. 8/3 hay kỉ niệm gì dó, bạn bè khoe dc chồng tặng cái này,mua cái kia , mà em buồn gần chết, quen 10 năm thì chắc dc 2 lần mua quà sn cho vợ, vợ đẻ mổ mà nói vợ đâu có đẻ dc, phải mổ cơ mà, nuôi con từ 2kg mà giờ 2t5 17kg, dễ thương lanh lợi mà nói là em ko biết nuôi dạy con, nói chung là ăn nói ko ra sao cả, em dù có làm mệt hơn thế mà có chồng an ủi, động viên dc thì em cũng cố thế mà cứ chê bai em thôi, mấy bữa nay giận chồng vì dỉnh điểm là em lúi cúi nấu cơm trong khi chồng chơi game để mặc thằng bé coi ipad cả buổi trời, rồi khi em nói thì quát là : chơi với nó làm sao, làm sao mà chơi với nó. Em thật sự chán rồi, lúc trước em còn nhớ nhưng giờ sao em thấy cũng bth các chị ạ, em lo quá , chồng ko nói ko rằng lên lầu ngủ, em cũng mặc , chồng ko có cơm ăn, em cũng mặc,như hồi trước là em làm huề rồi đấy, nhưng giờ với em sao chẳng có nghĩa lí gì hết. Đùng 1 phát em như thế đấy ạ, em giờ chỉ còn qtam dc tới con, tới mẹ em và tới tiền thôi ạ. mc em có la thì em cũng khóc 1 hồi rồi bắt taxi cho 2 mc đi chơi coi như xả hết. Em ko muốn về nàh mẹ em vì em ko muốn làm gánh nặng thêm cho bà, mà cũng thấy mình lớn rồi , mình phải tự giải quyết và chịu đựng chuyện của mình. Theo cả nhà thì em nên làm gì tiếp theo ạ, em ko biết nữa, e chỉ biết là phải kiếm tiền và nuôi con thôi
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 34 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #2
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    • 897 Bài viết

    • 1,093 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaithitrinh1284 Xem bài viết
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    đâu có đâu , bạn này gần giống mình , mà phải nói là giống đến 80% về hoàn cảnh , nhưng mẹ chồng thương mình nhiều hơn chồng cũng thương nhiều hơn , tuy vậy mà đã có khoảng thời gian có cảm giác như bạn đó , thất vọng về ck , về cs , về chính bản thân mình .... hình như con bạn chưa đi nhà trẻ phải ko ? con mình cũng 3t mới đi nhà trẻ , 1 tay nuôi con , nhưng khoảng thời gian con 2 đến 2,5t stress lắm , thôi bạn ráng nuôi con khỏe mạnh tới 3t nó đi học rồi , rảnh chân tay , tha hồ làm những việc mình thích , chồng ko quan tâm thì chỉ có 1 cách là ko quan tâm lại chồng thôi , chẳng ai thương mình bằng mình hết đâu ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaithitrinh1284 Xem bài viết
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    Chị gì ơi, em đang buồn mà chị nói thẳng quá à trớc khi đến đỉnh điểm thì em vẫn lo lắng chăm sóc cho gia đình đấy ạ, mà còn làm luôn phần kiếm tiền của chồng nữa, chồng em ở nhà thôi, nếu chỉ thế thì em cũng ko sao đằng này lại cứ còn hay chê em, mặc dù em đã cố gắng rất nhiều, hết sức lực của em là cho nhà chồng, cho gia đình, rảnh dc tí em mới chạy về mẹ đẻ để phụ bà. Cái em cảm thấy chán nản là chồng ko còn là nơi để em có thể dựa vào, đôi khi cs mệt mỏi mình cần có 1 bờ vai nương tựa, chia sẻ , lấy chồng sinh con nuôi con ở nhà, em ko còn có mối qhe bạn bè nào hết trừ mấy đứa hồi học phổ thông, nhưng giờ chúng cũng có gia đình cần phải chăm lo, thế là những uất ức mệt mỏi trong cs em cứ để đấy, tích tụ ngày 1 nhiều mà ko có nơi để xả. Còn sau này em cũng chẳng thèm mơ mộng có thằng nào khác nữa đâu chị ạ. cry cry
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sekuku
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 240 Bài viết

    • 104 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaithitrinh1284 Xem bài viết
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    Có ở trong chăn, mới biết trong chăn có rận bạn nhé! Đã là gd thì cùng nhau xd, vợ cũng là con người, chồng ko làm tròn trách nhiệm ng chồng , ng cha, lấy lí do gì bắt vợ phải làm tròn trách nhiệm ng mẹ, ng vợ???
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 91 Bài viết

    • 83 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaithitrinh1284 Xem bài viết
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    Tôi thấy người chưa chín chắn là bạn đó. Đọc kỹ đi, người ta tâm sự chuyện rất thật, người ta vừa buôn bán, vừa lo cơm nước, lo cho con, .... vậy mà nói chưa làm đúng trách nhiệm người vợ??? Trách là trách ông chồng không lo làm việc kiếm tiền, lại không thèm đỡ công việc cho vợ nữa. Người ta đi làm kiếm tiền về nhà vẫn giúp vợ công việc nhà cửa, con cái. Ông chồng làm thế, bà này chán là phải.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 18 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thaithitrinh1284 Xem bài viết
    đọc wa có cảm giác cô em này chưa chín chắn gì cả, dù có giân chồng chuyện này chuyện nọ, thì cũng hãy làm đúng trách nhiệm 1 người vợ người mẹ đã, em có bỏ chồng đi nữa thì sau này cũng chả có thằng nào sống thật lòng với em với cái tính nết em bây giờ
    một khi đã nói ra được những câu trên thì:
    1 là bạn này giống hệt ông chồng của chủ top (nếu là đàn ông)
    2 nếu là phụ nữ thì là người ko biết cảm thông chia sẻ với người khác (hay gọi là dạng chỉ biết nhận không biết cho)
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 179 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #8
    Chồng như thế không chán mới lạ, có thể mẹ nó đang muốn buông tay ra lắm rồi. Chẳng chia sẻ được cái gì, Nhưng dù sao mẹ nó hãy cố lên nhé. Vì 1 gia đình hoàn chỉnh cho con, trừ khi không còn cứa vãn.
    • 23 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    Cố gắng mà dung hòa tình cảm bạn à
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #10
    MÌnh cảm ơn các chia sẻ của các bạn, nhiều lắm, có thể là lâu rồi mình ko dc nói ra và cũng ko ai biết dc cũng như đồng cảm với mình, thật sự mình còn rất yêu chồng, mình cũng là người có đạo nhưng mình lại rất muốn bỏ mặc tất cả để chạy trốn các bạn ạ , nhưng...rồi sao dc 1 ngày hay 1 tháng, mình còn con nữa, tự mình hiện giờ mình ko lo nổi cho con 1 cs như hiện tại, mình thì ko nỡ nhìn thấy con đã ko có cs hp thật sự mà còn thiếu thốn vật chất, nếu về nhà ngoại có thể sẽ ko như thế nhưng mình ko muốn bà ngoại lo lắng hơn nữa. Mình có thể đi làm lại nhưng những cố gắng cho cái tiệm của mình coi như bỏ biển, còn nếu đi thì mình sẽ ko giữ dc tiệm vì hiện tại nó đang nằm bên nhà chồng, đa số hàng là của nhà chồng. Sống tiếp tục thế này thì e rằng nó là cách giải quyết duy nhất trong tình cảnh này của mình , nhưng đoì hỏi mình phải nhắm mắt, bịt tai, phải cố gắng gánh gồng đến khi mình tích lũy dc 1 số vốn hay chí ít công việc làm ăn phải vững vàng. Như bạn gì đã nói, mình muốn buông tay rồi.....theo các bạn, mình còn hướng đi nào khác ko??xin hãy cho mình lời khuyên sáng suốt vì các bạn đang ko ở trong tối như mình .
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #11
    Mình mệt mỏi quá cả nàh ạ, chưa bao giờ mình giận chồng lâu thế này, mà ko phải gọi là giận nữa, chì là mình ko còn muốn cố gắng ( làm hòa) trước vẻ mặt dửng dưng của chồng, chồng từ xưa đã tuyên bố , ai thích giận cứ giận cho thoải mái, đến khi nào hết giận thì thôi, mìnhco1 cảm giác như mình ko dc trân trọng, yêu thương là mấy, với gia đình chồng thì chỉ có tình cảm của chồng là sợi dây kết nối duy nhất vì mình cũng ko cảm nhận dc tình yêu thuơng thật sự ở họ, mình làm chỉ vì nghĩa vụ, nên giờ trong nhà này mình sống mà có cảm giác như 1 người thừa thãi, tệ hơn là cảm giác sống mà ko dc ai tôn trọng, mới chiều mc nói để mc đi chợ cho, mình biết ý bà nói là thế nào, mình mới cầm tiền thuê nhà dc 1 tháng nay để chi trả các thứ trong nhà, mình thề là mình còn phải rút ví ra trả những khoản lặt vặt vì cuối tháng hết tiền, nhưng có lẽ khi mình nói hết tiền thì mc mình ko tin , mặc dù các khoản chi ai cũng thấy và mình có diễn giải cho chồng nghe, mùng 5 hằng tháng là thu tiền nhà, mà hnay vẫn ko thấy mc mình đưa và còn nói như thế nữa, mình thật sự muốn bế con về nhà mẹ đẻ mình, để lại tất cả cho họ, người làm mình buồn nhất chính là chồng, chính là thái độ dửng dưng đó, ko coi nỗi buồn của mình ra gì cả, nhưng mình càng ko muốn mẹ mình phải suy nghĩ và lo lắng, mình đang ko biết giờ đã phải lúc dứt khoát hay chưa , có phải lúc nghĩ là làm , nếu làm thì sự việc sẽ to ra và sẽ gây mệt mỏi cho các đấng sinh thành... mình suy nghĩ nhiều lắm , ko biết mình làm thế là đúng hay là ấu trĩ nữa, vì còn cách nào khác nữa chăng??? các bạn có kinh nghiệm hãy cho mình lời khuyên nhé....
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • Avatar của kettshin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 131 Bài viết

    • 251 Được cảm ơn

    #12
    Bạn ơi bạn sao rồi? Có gì buồn cứ kể ra đây đi.

    Giờ mình phải lo cơm tối, tối rảnh mình sẽ onl viết nhiều hơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 13 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #13
    Nếu cảm thấy không thể tiếp tục nữa thì nên chia tay bạn à
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #14
    chào cả nhà, bữa giờ nhóc nhà em hư quá, làm cho mọi người trong nhà em hốt hoảng, hắn bị đau bụng (chắc do đầy hơi) mà nửa đêm đang ở bên ngoại ( giận chồng xách con về chơi với ngoại hẳn vài hôm luôn ạ) hắn la oai oái, vỗ bụng đùng đùng, la K đau bụng dá, K đau bung dá làm nhà em phải đưa hắn đi bv trong đêm khuya, gọi cho ba và bà nội thì chẳng ai nghe máy (lúc đó em giận ghê luôn) , sau khi thăm khám và chờ siêu âm thì ba hắn gọi , tức tốc chạy đến, tưởng tiếng khóc trên lầu là hắn nên ba hắn phi thẳng lên luôn, ko để ý là em đứng gọi í ới dưới này, nhìn lúc đó cũng tội ạ, mồ hôi nhễ nhãi, mặt đầy căng thẳng, may là con em chẳng bị gì, trên dg về em nghĩ ngợi , sẽ cho chồng 1 cơ hội vì thái độ lúc nãy, em về vạch ra nhiều phương án giúp vc giải tỏa căng thẳng, tài chính gia đình ra sao, nhưng chung quy là chồng phải vĩnh viễn bỏ cái tật la mắng và chê bao em, vợ chồng phải đồng lòng, chồng em dc cái ko bênh mẹ mà la vợ, vợ muốn làm sao thoải mái thì làm.mẹ có nói ko đúng về vợ là nói lại ngay trước mặt mẹ luôn. ( cháu vào bv thế mà bà nội lúc đó ko vào ạ ) hnay thì chồng em đã đi làm lại, chưa biết ra sao nhưng em nhún nhường cho qua lần này để âm thầm coi chồng thay đổi thế nào, mà em cũng phải nhân dịp này mà chỉnh đốn lại bản thân, phải dành tg cho mình để khỏi stress.cũng chưa có gì chắc chắn nhưng tình hình khả quan hơn lúc em đăng bài, giống như đang ở tầng thứ 9 của địa ngục mà lên dc đến tầng thứ 1 ạ. em rất cám ơn cả nhà đã động viên em trong lúc khó khăn nhất,trong lúc em cần chỗ dựa tinh thần nhất ạ.
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • Avatar của kettshin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 131 Bài viết

    • 251 Được cảm ơn

    #15
    Mình nghĩ có 2 việc bạn nên làm càng sớm càng tốt:

    1/ Giao lại việc buôn bán cho chồng nếu bạn tin tưởng chồng trong chuyện tiền nong. Tuy nhiên bạn vẫn đảm trách việc đi lấy hàng, bạn chỉ cần làm riêng 1 sổ khác ghi giá vốn cao hơn 1 tí thì dù chồng có bán giá vốn cho bạn bè cũng sẽ vớt vát đc chút tiền lời. Dĩ nhiên trong việc buôn bán, sổ sách thì chỉ có 2 vc bạn quản lý (mà bạn là chính), ko dính dáng tới mẹ chồng bạn, chứ ko thì phải cẩn thận hơn trg việc làm 2 sổ. Giao cho chồng buôn bán biết đâu khơi lại sự hứng thú làm ăn trong anh ấy thì sao. Khi đã giao đc việc buôn bán cho chồng thì bạn đi xin việc làm ngay. Có việc làm, có thu nhập bạn sẽ chủ động đc cs của mình. Cho dù sau này có chia tay, ra đi thì bạn cũng ko cần lo tiếc việc buôn bán.

    2/ Hâm nóng lại tình cảm với chồng. 1 tuần tranh thủ nếu gửi con đc cho ai đó trông coi thì gửi vài tiếng(ko thì mang nó theo cũng đc. Nó sẽ là đề tài trong những lúc 2 vc rơi vào im lặng, hết chuyện để nói) 2 vc kéo nhau đi ăn uống, cafe tâm sự, ôn chuyện hồi đang yêu đương, hẹn hò...

    Kiếm đc việc làm, tranh thủ lại đc tình cảm của chồng thì những chuyện còn lại như chuyện mẹ chồng, chuyện nhờ chồng giúp việc nhà sẽ đơn giản hơn. Mình nghĩ vây
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #16
    Mình cám ơn bạn Kettshin nhiều, mình sẽ làm theo điều thứ 2 của bạn góp ý, điều thứ 1 khó làm lắm bạn ạ, vì giờ chồng mình đã đi làm chung với mc, đi cũng nhiều, có khi đi tỉnh hay campuchia nữa... nên chắc là mình ko giao dc cho chồng canh cửa hàng, vì trước cũng có giao nhưng chỉ là trông cửa hàng dùm chút đỉnh thôi chứ chồng mình ko có duyên buôn bán bán chắc đuổi khách đi hết ;( Mình cũng nghĩ là đi làm lại nhưng có nhiều trở ngại lắm như đưa đón con,ko có tg phụ giúp mẹ và chị, và bỏ thì phí cái mặt bằng, mc mình sẽ cho ngta thuê và chắc chắn là ko đưa tiền đó cho mình ...

    Vừa rồi là kỉ niệm 5 năm ngày cưới của mình, chồng đi công tác đến khuya mới về có hẹn là mai đi chơi bù nhưng về mệt mỏi hay sao mà tự dưng cáu với mình rồi hủy chuyến đi còn nói ko tâm hồn đồng điệu cái gì đó,nói mình vẫn thế ko có gì thay đổi, mà minh thì ko biết đã làm gì, cũng thức đón chồng về, mua sẵn thức ăn, bóp vai bóp cổ... mình buồn và khóc lóc 1 chút (mình nhạy cảm và chồng mình thì rất ko thích thấy mình khóc) chồng lên lầu ngủ, qua hôm sau là 1 trận tơi bời hoa lá, kéo cả mc vào nói luôn, mình ức chế lắm, mc la 2 đứa nhưng chủ yếu là la mình , góp ý về mình nhìu hơn, nói rằng mình ko qtam chồng này nọ, mặt mũi cau có hoài .... mình nói luôn suy nghĩ của mình cho bà nghe và nói thêm là mình muốn mc qtam tới cháu nhiều hơn ... thế là mc mặt gay cấn với mình luôn (trong suy nghĩ chắc là nghĩ mình quá đáng, dám nói với mc như thế) . Mình ko kìm dc và nói chấm dứt với chồng luôn, chồng bực cũng xác nhận là thế, mc chồng mình thì im lặng, vẻ mặt ko có gì là ngăn cản Qua hôm sau 2 vc nguội bớt và nói chuyện 1 cách vui vẻ nhất để giải quyết tình hình , mình giờ ở nhà ngoại luôn với con, ban ngày qua bán hàng, chiều đón con về ngoại , sáng mai chồng qua đưa con đi học và chở mình qua bán. Thật sự mình ko muốn cơm nước, nhà cửa gì bên đó nữa hết ( vì mình ko kham nổi cũng như là ko thích làm nữa ) nhưng mình vẫn ngại vì dù gì vẫn là dâu con trong nhà, có lẽ khi có tg rảnh dc thì mình phụ lau nhà hay rửa chén gì cho bà, chứ mình ko ôm hết nữa. Lúc trước có định thuê oín theo giờ nhưng ko biết sao mc ko thuê nữa, nói với mình là " cũng muốn dọn dẹp nhà cửa nhưng có con dâu chẳng lẽ mẹ lại đi làm chuyện đó " . Chồng nói thôi ráng chịu đến khoảng nửa năm nữa khi chồng làm ổn định kiếm dc kha khá thì dọn về hay ra riêng, và vc cũng đỡ cãi vã, mình cũng ko biết nửa năm nữa thế nào đây, chứ về ở chung nữa mình cảm thấy oải gì đâu, giận chồng đã khó chịu mà còn bận tâm mc nữa, thà ở xa , còn vui vén dc tình cảm, khi bà già thì chính mình chứ ko ai khác chăm sóc cho bà mà, vì chị chồng đã định cư nước ngoài rồi (mà tính tình thì cũng rất tây, ko biết làm việc nhà hay chăm sóc người thân, chỉ biết đi học và đi làm)

    Tình hình với chồng thì lúc này lúc khác giờ còn thêm vụ án mc nữa , may là mẹ mình chưa biết gì. Các bạn thấy mình giải quyết như vậy có được ko?
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • Avatar của mimick
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 67 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #17
    Em thấy chồng chị có thiện chí mà Chả biết được tương lai ntn, nhưng cả 2 ng cùng bàn bạc và cố gắng là vui r :3
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #18
    Em ngoi lên để xả tiếp và hy vọng dc lời khuyên của các chị....
    Em xem các bài EQ và HP:... và cũng xem cuốn Đàn ông sao hỏa Đàn bà sao Kim- Hạnh phúc bên nhau , rút ra dc vài điều cho bản thân, cũng nhìn nhận lại điểm ko dc bản thân, cũng tình nguyện thông cảm cho chồng nhiều hơn trước, trước chồng có cho xem cung Thiên Bình(cung của chồng), thường thì mình ko để ý mấy cái cung bậc ấy đâu, chồng cũng thế, nhưng mà trong đó nó viết rất đúng về những gì mình cảm nhận về chồng, lúc nắng,lúc mưa, yêu điên cuồng nhưng cũng lạnh đến thấu xương...

    Mình chán cái thái độ của lão í lắm rồi, mấy bữa nay bị đau mắt(bệnh hiếm gặp) ko ra ngoài dc, phải trong phòng tối, em biết chắc là chán lắm nên em vẫn hay qua lại chăm nom, nhỏ thuốc...qua giờ thì con sốt, em thì bị viêm xoang nó hành nên mệt mỏi lắm ( chồng vẫn bên nhà ba má chồng, mình và con vẫn ở bên ngoại) mình rất nhường nhịn lão, tạo vui vẻ cho lão, thế mà lão cứ bơ bơ (trừ những khi vc xxx haizz), chiều nay lão đem thuốc bổ qua cho con (mắt vẫn đeo kính đen đi,chắc sợ bão, mình đi thì nguy hiểm chăng ?) em đi khám ra sao ko hỏi đã đành, con sốt 2 đêm rồi , mà em nói đưa đi khám thì quát em: bão tới nơi khám cái gì, cái gì cũng làm quá lên, có tg fb thì coi tin tức nhìu chút đi, thôi nhiệm vụ đến đây là hết rồi, về đây (em bán hàng trên fb , lão đòi về vì hắn nghĩ em vẫn ko thay đổi nên lão chán đấy) cơ mà lão toàn hiểu sai ý em ko thôi, đêm con sốt, lão có ở đó đâu mà biết con rên ư ử, dằn vặt khó ngủ, mà tin tức bão fb cũng đăng ầm ầm ra đấy, em lẽ nào ko biết, mà nhìn trời thì lúc ấy vẫn còn trong xanh, chỗ khám cách nàh chưa đến 10p đi xe. Có vậy là cũng nhăn nhó với em, em muốn hét vào mặt và đuổi đi ngay lập tức nhưng em nhớ lại nhưng gì đã đọc, em đã nhịn, sau khi hắn về em ức mà khóc như mưa ;( qua nhà bmc lấy cái thảm nằm cho con thấy lão đang ngồi xem chuơgn trình lão yêu thích rồi cười khì khì ( lúc qua đưa thuốc có nói lão đem qua dùm mà lão hẹn sáng mai)

    Nói chung, em biết lão cũng còn thương em ,nhưng thái độ thì vẫn "giang sơn dễ đổi, bản chất khó dời" và điều này làm em sống trong ức chế, bất lực thường xuyên , cảm thấy ko dc yêu thương, trân trọng, nhưng điều em làm lão đều cho rằng chuyện nhỏ và ko có gì đáng nói gruuuu,c ó cách nào cho em ko cả nhà ơi ;(
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • 292 Bài viết

    • 56 Được cảm ơn

    #19
    chắc topic này em dành để bỏ những buồn phiền chán nản,để khi tắt máy,em lại là em,vui tuơi để sống....
    mấy hôm nữa là sn em mà chồng em đi ctac, em có hẹn trước là hnay sẽ dành cho em thôi, anh thu xếp cv dc ko? chồng ok ,em lên kế hoạch đặt vé xem phim,chọn trước chổ ăn trưa và cả hotel vài tiếng để vc nghỉ ngơi,chiều đón con về là xong.. thế đấy, em qua muộn nửa tiếng so với hẹn ( lúc đầu hẹn anh qua chở nhung ko có xe nên em qua đón) anh nói tưởng em ko đi nua nen hẹn với khách lat qua nc rồi @@ em còn chưa bit tính sao, thì chồng thấy vẻ mặt em lúc đó ,là do em bất ngờ,đang hăm hở đi , chồng tự nhiên khó chịu quát muốn đi đâu thì đi đi.... em EQ thấp nên lúc đó lặng người lái xe đi lun. em đi dg mà khóc tức tưởi,may mà có cái khẩu trang, ko hiểu lão chồng nhà em hắn nghĩ cái gì , em biết là ko phải mình làm điều A thì nguoi khac cung phải làm A lại cho mình, nhưng sn chồng, em lúc nào cung chuẩn bị ko quà thì bánh, trước cả tuần vui ve , nhường nhịn , em nghĩ lại thấy sao tủi thân quá, giờ em về nhà mẹ nằm, có muốn đi cho khuây khỏa củng ko có dua bạn nào đi cung, vì chúng đi làm cả, mà di 1 mình,em cung ko biết đi đâu, vì với em đi 1 mình em chỉ thấy buồn hơn mà thôi, chán thế nhỉ, mọi người có thấy em sai ở đâu ko? nói cho biết với?
    eNortjKzUjI0NDAwNVSyBlwwFTkCxQ,,62
    • 8 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #20
    Tội nghiệp em gái chưa? Đàn ông là cả một rổ vô tâm vậy đó em à. Chị hồi xưa cũng ôm con khóc miết, giờ thì chai lì rồi. Tập dần dần sẽ quen, rồi sẽ thấy mọi chuyện chẳng đáng để mình bận tâm, cứ lấy niềm vui với con làm hạnh phúc. Tới khi mình dửng dưng và vẫn tươi hơn hớn thì mấy ổng lại hết hồn, tìm cách ve vãn hy vọng mình mềm lòng như hồi mới cua mình vậy. Em thử xem, hiệu quả lắm đó.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho trên iPhone
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3