TIN TÀI TRỢ.

Bố mẹ chồng mình rất ghê gớm. Mình muốn out

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 19.8K Lượt đọc
  • 161 Trả lời

  • Trang 1/9

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 9

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 75 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #1
    Ko biết có nhiều mẹ lâm vào tỉnh cảnh giống mình không. Bố mẹ chồng mình rất ghê gớm.
    Minh xa quê đi làm, gặp chồng mình bây giờ. Trước đây, ông bà chấm mình, nên cả nhà chồng mình rất chiều mình. Họ giục mình cưới, và hứa cưới xong cho ra riêng ngay, và sẽ cho lo cho vợ chồng mình đầy đủ. Thực ra mình chẳng cần bố mẹ chồng lo gì đâu, họ tự hứa thế. Nhưng nghe bố mẹ chồng nói thế, mình rất vững tâm.
    Cưới xong, mọi chuyện thay đổi 180 độ. Bố mẹ chồng tuyên bố chồng mình là giai trưởng, ko riêng tư gì hết, phải ở chăm sóc bố mẹ chồng. Mình ok. Nhưng cuộc sống chung rất mệt mỏi. Bố chồng mình rất nóng tính, hung hăng, và gia trưởng. Nhà mình hầu như cứ ầm ầm suốt ngày.
    Mẹ chồng mình thì suốt ngày "dạy dỗ" mình: không được mang giày cao gót, không được mặc áo này áo kia, có chồng thì phải ở nhà lo cho chồng, thứ phụ nữ mải mê sự nghiệp là đồ...hư hỏng. Trong khi công việc đòi hỏi mình năng động và ra ngoài giao tiếp rất nhiều. Minh bị ức chế lắm.
    Nhà chồng mình khá giả, thu nhập từ các cửa hàng cho thuê khoảng trăm triệu mỗi tháng. Nhưng cách sống rất tiết kiệm. Bố mẹ cứ chì chiết con cái chẳng cho mình được gì. Bố mẹ chồng hứa với nhà mình sẽ cho vợ chồng mình cái này cái kia, nhưng ngay cả tiền mừng đám cưới của vợ chồng mình, ông bà lấy hết. Mình mượn tiền vài tháng, khi trả còn phải trả tiền lãi đấy.
    Chồng mình rất sợ bố mẹ. Còn trong cuộc sống riêng, anh dựa hẳn vào bố mẹ, cứ như một đứa trẻ: hời hợt, vô tâm và thiếu ý chí.
    Mình muốn out các mẹ ạ. Cho mình lời khuyên nhé. Mình năm nay cũng không nhỏ nữa, đã 29 tuổi rồi. Và giờ ra đi, mình sẽ phải đi tay trắng, làm lại từ đầu, không ở đây được nữa. Mình muốn out, nhưng quả thật, mình hơi chùn ch6an vì khó khăn chất ngất.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của hiaenph
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 82 Bài viết

    • 121 Được cảm ơn

    #2
    Mình nghĩ bạn hơi khắt khe vs bố mẹ chồng. Nếu nhìn nhận một cách có tình cảm hơn, bạn cũng sẽ thấy nó bình thường.
    Nếu vì mỗi thế mà chia tay thì e rằng tìm một cuộc sống khác chưa chắc đã thoải mái hơn bạn ạ.
    • Avatar của meDzang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 483 Bài viết

    • 220 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    hơ hơ, bạn cưới được lâu chưa? Yêu lâu chưa? Trước khi cưới có biết chồng bạn như thế không? Mình hiểu tâm trạng của bạn. vì lúc mới cưới mình cũng muốn out lắm.

    Mình thì không thấy bmc bạn bình thường như Hiaenph đâu. Vì bắt mình thế nọ thế kia thì mình không chịu nổi. Nếu là mình thì mình xin nói luôn: trước khi cưới bố mẹ nói thế này, bi h bố mẹ nói khác, có thể nói đùa có thể nói thật.
    Liệu bạn xem có biến câu nói của bmc thành câu nói đùa được không?

    nếu mình là bạn, mình sẽ tìm cơ hội nói đùa mà thật những câu đại loại: nếu con không đi làm, lỡ một mai chồng bỏ con thì làm thế nào? VC con có li dị thì con cũng phải giành quyền nuôi con, mà bm giàu thế này thì chồng con có lợi thế về kinh tế hơn rồi. Thế thì thiệt thòi quá.....

    Còn chuyện ăn mặc, chỉ cần chồng tiếp lời là được thôi. Chồng bảo:" vợ con mặc thế này con thấy đẹp", thế là bạn chẳng cần lí do gì phải thay đổi...
    • 175 Bài viết

    • 180 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hiaenph Xem bài viết
    Mình nghĩ bạn hơi khắt khe vs bố mẹ chồng. Nếu nhìn nhận một cách có tình cảm hơn, bạn cũng sẽ thấy nó bình thường.
    Nếu vì mỗi thế mà chia tay thì e rằng tìm một cuộc sống khác chưa chắc đã thoải mái hơn bạn ạ.
    Em không đồng ý với chị. Chia tay. chắc là sẽ thoải mái hơn, nhưng sẽ đánh mất 1 số thứ. Thứ gì em nghĩ chị chủ top biết.
    Trong cuộc sống tồn tại những thứ gọi là chi phí cơ hội, nếu như tất cả những gì mình muồn đều được thì hoàn hảo quá rồi. Nhưng có khi thứ mình muốn lại phải trả giá bằng những thứ khác mình cũng coi trọng. Vấn đề là ta không thể có cả hai.
    Vậy thì khi đã lựa chọn, thì học cách chấp nhận, hoặc từ từ uốn nắn để sao cho ta hài lòng với mỗi thứ 1 ít. Em nghĩ đó là cách để có hạnh phúc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 75 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #5
    Mình cưới được gần 3 năm rồi. Lúc đó bơ vơ đất khách quê người nên nhận được sự quan tâm cả cả gđ chồng là cảm động lắm, gật đầu cái rụp. Nhưng về mới thấy hóa ra chỉ là diễn với nhau thôi.
    Mình chưa có em bé. 2 năm đầu thì kế hoạch, sau thì "thả" mà chưa có gì. Nhưng giờ mình nghĩ, mình không chắc chắn về cuộc hôn nhân này nữa, nên mình cũng không muốn có con. Chồng mình thì ko bao giờ để ý tới tâm trạng mình, hễ có chuyện gì là ra tâm sự với mẹ.
    Thời gian đầu, khi bmc không cho ra riêng, mình cũng ko nghĩ ngợi nhiều, nhưng ở chung mới thấy căng thẳng quá. Mình nói với chồng muốn ra riêng, chồng ra nói với mẹ, mẹ chửi cho 1 trận, thế là ổng chạy vô chửi lại mình 'cấm nói chuyện ra riêng nữa"!
    BMC mình luôn gây áp lực mình phải hy sinh công việc để làm chức vụ to lớn "dâu trưởng". Dâu trưởng là phải hy sinh vô điều kiện, phải phục tùng nhà chồng, ở nhà cơm nước nội trợ, đối nội đối ngoại chu đáo. Mình không làm được như thế, nên gđ căng thẳng mãi thôi.
    Lý do để gia đình chấm "chấm" mình, "cua" mình giúp ổng, là: mình xinh xắn dễ nhìn, học hành ok, nên cháu nội đích tôn chắc sẽ sáng sủa thông minh, chứ chẳng phải ham con dâu đi làm việc. MC nói với mình như vậy , sau đám cưới ít hôm. Nhà chồng chỉ muốn mình ở nhà buôn bán, cơm nước như MC mình thôi. Mình đi làm, có cơ hội thăng tiến tốt, nhưng hiện giờ chỉ 6 tr/ tháng, mình cứ bị chê ỏng chê eo là chẳng có tiền cho bmc, thấy con người ta mà ham. Mình mượn tiền bmc lo công chuyện, phải trả lãi đàng hoàng, còn bmc mượn tiền lại mình ko bao giờ trả.
    Chồng mình ko bao giờ bận tâm mọi chuyện trong gia đình. Kinh tế tài chính anh mặc bm lo, vợ lo. Khuyên anh phấn đấu thế nào cũng ko được
    Mình đã cố gắng, nhưng giờ chẳng thấy có động lực gì để cố gắng nữa.
    Hix, mình đang có tâm trãng nên "tuôn" ào ào luôn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #6
    em nghĩ chị nên ra ở riêng đi chị ạ, phải nói chuyện với chồng và ra ở riêng chứ ở chung kiểu này ko được đâu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 127 Bài viết

    • 65 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thanhhang_686 Xem bài viết
    em nghĩ chị nên ra ở riêng đi chị ạ, phải nói chuyện với chồng và ra ở riêng chứ ở chung kiểu này ko được đâu
    Em cũng nghĩ vậy mẹ nó ạ
    • 1,524 Bài viết

    • 3,061 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Mình không nghĩ bạn sẽ hạnh phúc khi có một người chồng - trong một gia đình chồng như vậy. Cái quần , đôi giầy con dâu đi mà ngừoi ta cũng soi thì thôi rồi. Bạn hãy xem lại chồng bạn nhé, anh ấy mới là chính. Nếu sau khi nói chuyện thằng thẳn mà anh ấy không thay đổi thì bạn biết nên làm gì ròi đấy. Đừng vội có con, hãy dành thời gian để hai vợ chồng hiểu nhau hơn đã.
    • 619 Bài viết

    • 1,360 Được cảm ơn

    #9
    Khuyên chị là đừng có con với đồng chí chồng này vội.Cứ từ từ đã, tình hình như này chả biết thế nào mà lần.Sinh con ra mà nhỡ rủi bố mẹ bỏ nhau thì tội cho bọn trẻ con.
    Thật ra mọi người chỉ có thể đưa ra lời khuyên cho chị thôi chứ ko ai muốn xúi chị bỏ chồng hay dám khuyên chị cứ an phận mà sống.Cái chính là chị thực sự cần gì, muốn gì, thấy thế nào là tốt nhất cho mình.Em thấy chị nói chị muốn out.
    Nếu là em thì em cũng out, nhất là lại chưa vướng bận con cái gì cả.Em nói thật bố mẹ chồng và chồng như thế thì cho dù có là tỷ phú em cũng chịu ko ở tiếp được.Đằng này cứ thấy đãi môi là cho nhưng có thấy cho gì đâu?Hay lại cái bài " Khi nào bố mẹ chết thì bố mẹ cho".Hic, có cho thì chả đến lượt mình mó tay vào được tài sản nhà người ta.Dĩ nhiên chẳng thiết tha gì cái của cải ko phải của mình nhưng em thấy nhà chồng chị....Em chả biết dùng từ nào.
    Thôi tùy chị, duyên hết thì có ngàn người níu kéo hộ mình cũng ko ăn thua.Duyên còn thì có người lôi tay mình đi mình cũng ko đi được.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ivy09
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 17 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #10
    cuộc sống có 60 năm thôi , sống được 20 năm với bố mẹ là hạnh phúc rồi đi lấy chồng nếu gặp chồng tốt thì sông sướng 30 năm tiếp theo còn ko thì như bạn . Nếu thực sự ko làm được hãy giải thoát mình , giờ xã hội cũng mở cửa mọi người . Nếu là mình mình sẽ sống cho bản thân giải thoát mình khỏi mọi thứ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 100 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #11
    bạn nên trao đổi trước với chồng về quan điểm của anh ta,của bạn,của ông bà nội....dù gì trước hôn nhân họ hứa ra sao thì cũng phải giữa lời phần nào chứ...xã hội giờ độc lập tự chủ,trừ khi bạn không biết làm gì chứ biết nghề biết việc thì việc gì phải chùn chân.
    • 795 Bài viết

    • 381 Được cảm ơn

    #12
    em nghĩ đầu tiên là làm sao để ông chồng chị đứng về phe chị, bảo vệ chị đã. Chứ ra riêng mà chồng răm rắm nghe mẹ, cái gì cũng tâm sự với mẹ thì cũng khó sống lắm.
    https://zaodich.com/forum/f2758/shop-...-that-1623339/
    các mẹ qua xem hàng VNXK giá rẻ mà chất tốt nhé, CHẤT LƯỢNG phải đặt lên hàng đầu ạ, vì con em chúng ta
    • 386 Bài viết

    • 928 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    quan điểm cuả mình: bố mẹ sinh mình ra, nuôi mình lớn để mình sống hạnh phúc, đó là điều đầu tiên và trên hết chứ không phải sinh mình ra để sau này mình về phục vụ cho 1 cái gia đình nào đó! chuyện làm dâu trưởng là 1 trách nhiệm nhưng nó không phải là lý do để chúng ta được sinh ra và sống chết vì nó. bạn hãy sống sao cho bạn và bố mẹ bạn thấy hạnh phúc, xứng đáng với những gì bố mẹ đã hy sinh cho bạn. Với Bố mẹ chồng: chúng ta tôn trọng và chăm sóc họ trong khả năng có thể, còn trên hết phải là: Con cái của chúng ta, bố mẹ chúng ta và bản thân chính chúng ta. Bạn mà để cuộc đời bạn mang danh nghĩa là có 1 tấm chồng giàu có nhưng lại bị coi khinh, bị sai bảo...thì bạn sinh ra làm người cũng uổng phí công lao bố mẹ và cả những cố gắng học hành phấn đấu của bản thân. Bố mẹ chồng mình cũng luôn muốn điều khiển mình, biến mình thành 1 con bù nhìn biết đẻ, biết làm việc phục dịch tận tụy cho gia đình họ....nhưng mình không cam chịu,mình có đầu óc, có trí thức cuả mình, có nền tảng giáo dục dạy dỗ đàng hoàng của bố mẹ mình. những va chạm lời nói, cách ứng xử,mình bỏ qua hết, cái chính là mình giữ vững con đường của mình,không thể vì họ mà mình bỏ đi bao nhiều năm học hành, nuôi nấng và những hy vọng của bố mẹ mình. Bạn hiểu rõ chuyện nhà bạn hơn ai hết thì bạn cứ nghĩ kỹ và tự quyết. Theo mình,bjo chắc chưa có gì là to tát, bùng nổ nhưng chủ yếu là những bức bối không giải tỏa được của bạn. Cố gắng nghĩ cho thấu đáo bạn nhé.Nghĩ cho kỹ rồi hẵng sinh con.
    • 682 Bài viết

    • 1,067 Được cảm ơn

    #14
    Chồng bạn này là cậu ấm dựa dẫm bố mẹ nên khó thay đổi lắm trừ khi anh ấy tự chủ về kinh tế. Bố mẹ chồng khó tính thế khó sống, chồng chỉ là cậu bé lớn còn chán hơn nhiều!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 75 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #15
    Cảm ơn mọi người và Quynhwhite đã góp ý kiến cho mình. Mình thật sự muốn out, nhưng cái băn khoăn lớn nhất của mình lúc này là phải tìm 1 công việc mới, 1 nơi lập nghiệp mới, nghĩa là bắt đầu lại từ đầu. Gần 30 tuổi, tâm lý cũng ngại khó ghê lắm. Đây ko phải quê hương mình, nên ở lại sẽ rất khó sống. Công việc hiện tại lại rất thuận lợi. Nhưng phải vượt qua chính mình thôi, các mẹ nhỉ.
    Ko biết ban Quynhwhite có quen biết bmc mình ko mà phán y chang, bmc mình lúc nào cũng nói: "Khi nào bố mẹ chết thì của cải là của chúng mày chứ của ai". Mình ko ham của cải của ông bà, lại rất sợ lối sống coi đồng tiền rất to của gia đình ồng mình. Nói trộm, sống căng thẳng kiểu này có khi mình chết trước ấy chứ.
    À, còn cái này chưa kể. Bmc mình rất giàu có, nhưng ngày nào cũng ngồi than thở với vc mình: trời ơi, mới đóng thuế mấy chục triệu hết tiền rồi, mai lấy gì sống đây. Trời ơi, phải sửa mặt bằng cho thuê tốn cả trăm triệu, ko biết mai lấy gì trả... Vc mình biếu ít tiền thì cừoi tươi, ko thì không khí oải lắm. Chồng mình làm ko ra tiền, cứ dỗ lấy tiền của mình rồi an ủi: ráng đi, sau này cũng của mình mà. Mình giận quá chừng luôn, nhưng nói hoài ổng cũng cứ y như đứa trẻ. Trong khi đó, mình muốn sắm gì, thậm chí đi chữa bệnh mà chưa lo kịp tiền, thì chỉ bên nhà mình lo cho mình thôi, nhà chồng ko bao giờ lo cho mình cái gì hết á, nhưng đòi hỏi rất nhều.
    • Avatar của meDzang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 483 Bài viết

    • 220 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Ko biết ban Quynhwhite có quen biết bmc mình ko mà phán y chang, bmc mình lúc nào cũng nói: "Khi nào bố mẹ chết thì của cải là của chúng mày chứ của ai". Mình ko ham của cải của ông bà, lại rất sợ lối sống coi đồng tiền rất to của gia đình ồng mình. Nói trộm, sống căng thẳng kiểu này có khi mình chết trước ấy chứ.
    Cái tư tưởng này thì có ở rất nhiều ông bố bà mẹ bạn ạ. Nhưng bm nói thế thì con phải trông chờ cho bm chết đi à?Mình cũng không thể đồng tình được.

    Bạn ạ. Khuyên ai đó li dị quả thật rất khó. Bạn cũng kể tỉ mỉ hơn chút về cuộc sống của bạn nữa đi để mọi người tư vấn thêm. Điều căn bản vẫn là CHỒNG bạn thôi. Thật sự, bmc có không tổt, nhưng chỉ cần có chồng ủng hộ là mọi chuyện sẽ êm đẹp.
    • Avatar của biheo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 8,123 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Mình chỉ biết khuyên bạn những việc sau:

    1. Tự ra riêng vì bạn có công việc rồi. Chồng ra thì ra ko ra thì đừng.
    2. Nhẹ nhàng nhưng kiên quyết với chồng.
    3. Bơ đi mà sống, ông bà nói cho ông bà nghe
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 75 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #18
    Mình kể cho meDzang về cuộc sống của mình. Phần gia đình, bmc kể sơ sơ vậy chắc đủ rồi nhỉ. Còn về chồng mình thì mình không biết nên bắt đầu từ đâu.
    Chồng mình là giai trưởn, dưới anh còn 4 đứa em nữa, nhưng cũng có gia đình riêng hết rồi. Hồi còn nhỏ, anh từng bị ốm một trận thập tử nhất sinh, nên thể trạng anh khá yếu đuối. CŨng vì lý do đó, gđ chồng mình cưng anh như trứng mỏng, nên về tinh thần anh cũng yếu đuối nốt. Việc gì anh cũng nhất nhất nghe lời mẹ (nhưng về sống chung mình mới nhận ra). Đến nay đã 35 tuổi rồi, nhưng anh ăn gì, mặc gì vẫn để mẹ quyết định. Anh cũng chẳng có ý chí phấn đấu gì cả, tới đâu hay tới đó. Vì thế, anh chỉ kiếm đủ tiền uống cf chứ mọi thứ khác lại trông chờ vào bố mẹ, vào vợ.
    Nhà chồng mình luôn nói, chồng mình rất thiệt thòi, mình hãy cố bù đắp chứ đừng đòi hỏi gì cả.
    Mỗi khi mình nói gì với anh, anh cũng ra kể với mẹ anh hết. Nếu mc giận dữ, anh cũng sẽ giận dữ với mình.
    Mình ko ghét chồng, nhưng cũng ko yêu nữa, vì mình thấy mình cứ như làm mẹ của 1 đứa trẻ lớn xác. Mình ko cần anh làm ra tiền, vì mình biết anh ko có nhiều sức khỏe, nhưng mình cần anh mạnh mẽ, phấn đấu và cho mình 1 chỗ dựa tinh thần, nhưng ko đc.
    Từ khi cưới nhau, anh cũng ko quan tâm tới mình nữa. Cs của anh chỉ xoay quanh mẹ. Mình và anh chỉ gặp nhau trong bữa cơm thôi. Ngoài thời gian đó ra, anh gặp bạn bè, hoặc xem ti vi, hoặc trò chuyện với mẹ.
    Giữa mình với anh ko có mâu thuẫn dữ dội, mình cũng thấy thương thương anh, vì quả thật anh rất yếu đuối. Nhưng tình cảm vợ chồng thì đã rất nhạt nhòa. Mình và anh cứ như 2 người xa lạ.
    Mình tâm sự với anh về nguyện vọng ra riêng của mình, thậm chí đã nói rằng có thể chia tay nếu cứ sống thế này. Anh nói, mình phải nghe lới bố mẹ anh. Còn dám xách vali ra khỏi nhà, sẽ bị...chém gãy chân luôn (đây là lời của mc mình, anh photocopy lại).
    Có thể "gút" lại thế này: bmc mình thì rất ghê gớm, còn chồng mình rất nhu nhược trước bố mẹ
    • Avatar của saoandmarty
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 579 Bài viết

    • 1,747 Được cảm ơn

    #19
    Chào bạn,

    Mình cũng từng ở hoàn cảnh như bạn, nhưng mình ko hiền và từ bé chẳng để bị ai bắt nạt nên mình đã chọn biện pháp ra đi.Bà MC cũ của mình cũng ghê gớm, hay soi( có lẽ là tất cả các Bà MC giống nhau) ,bà nói : phụ nữ có xinh đẹp, có làm đến chức thủ tướng thì cũng vẫn phải lo cho gia đình về nhà vẫn phải phục vụ chông con...he he he Ai chứ mình thì quên đi. Mình chẳng bắt con bà phục vụ thì thôi lại bảo mình phải đi phục vụ.Ông chồng cũ thì cũng nhu nhược, sợ mẹ. Suốt ngày bà nói con trai là phải " bảo ban vợ mày", hắn chưa kịp mở mồm " bảo ban" mình đã dạy lại luôn hihi. Rồi đến lúc đỉnh điểm là gọi điện thoại ,rồi đi kể xấu mình lung tung với bạn bè của cả chồng cũ, cả với bà làm đầu, mà họ lại nói đến tai mình, mấy ng đó cũng làm dâu nên họ đều thông cảm, nói bà mẹ chồng mình ghê gớm cay nghiệt. Và sau 1 tháng làm dâu mình lượn luôn, bà ấy còn nghĩ mình dọa, đi rồi sẽ về Đến lúc mình về 3 mặt 1 lời là mình muốn li hôn và ko còn tình cảm gì với con trai bà nữa. Ko li hôn thì mình cũng ko bao giờ sống trong cái nhà này nữa. Thế là cuối cùng mình cũng được giải thoát. 29 tuổi ko có gì là muộn đâu bạn.Bạn còn kém mình 1 tuổi ấy chứ. Nếu 40 tuổi mà phải làm lại thì mình cũng làm. Cuộc đời tuy dài mà ngắn. Nên sống làm sao để luôn luôn cảm thấy tinh thần vui vẻ thoải mái, tâm hồn đc bình yên Hạnh phúc trong tầm tay của mỗi người. Giờ thì tập 2 của mình viên mãn và hạnh phúc. Mình đã gặp đc Mr Right thực thụ rồi
    Chúc bạn mạnh mẽ.
    • 689 Bài viết

    • 1,050 Được cảm ơn

    #20
    Sẽ khó sống với ng chồng nhu nhược yếu đuối và BMC ghê gớm ntn, bạn sẽ phải làm ng mẹ của chồng và con bạn, làm ng con dâu của thời phong kiến đối với BMC. Còn sau này nếu chồng bạn kiếm ra tiền thì bạn sẽ chỉ là cỏ rác trog gd đó thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/9

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 9