Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Anh phải làm sao bây giờ? Quyết định này là đúng hay sai

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.31K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của xavocon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    .."M mến,

    Thế là mình cùng sống với nhau & cưới nhau được bốn năm, có với nhau con gái nay cũng gần tròn 2 tuổi.

    M cứ xem lại hai đứa đã sống với nhau như thế nào, cuộc sống mà mình cố gắng bao nhiêu. Riêng bản thân mình, mình thấy mình đã cố rất nhiều, lo bươn chải ngược xuôi cũng mong cho gia đình no ấm.

    Thường thì các gia đình khác hay xảy ra lục đục khi có khó khăn về kinh tế, và cũng nhiều gia đình lại xào xáo khi bắt đầu có tí tiền. Mình nghĩ là tụi mình đang rơi vào trường hợp thứ 2. Khi có được ít tiền con người ta bắt đầu đú đởn. Khi nghèo khó, người ta lo đi kiếm cơm nên không có thời gian đua đòi.

    Nếu là người chồng M sẽ nghĩ như thế nào nếu bạn đời của mình đi chơi đêm về khuya, nghĩ thế nào nếu vợ mình ham vui, khuya tối vẫn muốn đi đàn đúm bên ngoài mà mình không biết là quan hệ gì, vì mục đích gì? Hay gần hơn, M sẽ nghĩ thế nào nếu bạn đời mình giận bỏ ra ngoài trong đêm mà không biết đi đâu? Hay M sẽ nghĩ đó chỉ là cái cớ để ra ngoài đàn đúm.

    Cuộc sống cám dỗ thì nhiều lắm như mình đã từng nói, mà mình đã giàu quá chưa để mà "vui theo sở thích"? Sở thích thì có mà rất nhiều, mình đang còn phải kéo cày mà biện hộ cho "sở thích" thì liệu có được không? Sở thích mà cái gì cũng muốn thoả mãn thì có nghĩa chăng là mình đang sống hưởng thụ? Mình có đủ thoải mái về kinh tế để hưởng thụ chưa?

    Bản thân mình chưa bao giờ ngừng cố gắng, vì cái gì? Vì muốn được đi nhậu hàng ngày? Vì muốn được sung sướng bản thân? M cứ nghĩ lại xem, đó ít nhiều gì cũng liên quan đến công việc hiện tại. Công việc hiện tại mình đang đi làm là vì tiền, và ít nhiều gì đó mình nhậu nhẹt đa phần là không mất tiền túi vì công ty thanh toán mà còn có cơ hội làm ra tiền. Hơn ai hết M biết rõ điều này. Bản thân mình chưa bao giờ thấy nhậu nhẹt là hay ho, mình biết và mình đã cố tiết chế.

    Thời gian vừa qua công việc của mình áp lực rất nhiều, nào là việc thi công cho anh em làm thêm, nào công việc kinh doanh mua bán cuối năm, nào vấn đề nhân sự cho công ty, rồi còn vấn đề thanh toán, thi công, tiến độ công việc. Một ngày mình nhận & gọi điện ít nhất 100 cuộc điện thoại, trả lời hàng loạt email, theo dõi biết bao nhiêu công việc. Mình cảm thấy bất lực và bùng nổ trước khối lượng lớn công việc và muốn thoái thác để yên thân và nhàn nhã hơn, âu cũng là trong tâm tưởng muốn "hưởng thụ" một tí. Rồi thì sao? Mình cũng phải cố gắng và dẹp bỏ những ý nghĩ bỏ việc, vì cái gì?

    Về việc gia đình, như mình đã nói, mỗi người một việc, Mình đi làm bên ngoài thì phải có người lo công việc gia đình. Công việc gia đình, cơm nước chợ búa, vệ sinh nhà cửa, chuẩn bị nhu yếu phẩm trong nhà. M có trách nhiệm phải lo, M lo được như thế nào? Có phải mình vô tâm & gia trưởng đến nỗi không động tay vào việc gia đình? Bởi mình cũng biết rữa chén, thường vệ sinh nhà cửa, và biết dọn dẹp sửa chửa. Thế thì trách nhiệm thuộc về ai khi cửa ngõ, nhà cửa để phải đến anh trai của mình ở cùng cũng phải dọn quét, lau chùi? Thế mà M lại "tranh thủ" luyện giọng, hát hò, mua sắm ...cơm thì bữa có bữa không. Mà ăn cơm tiệm thì có tiết kiệm được tí tiền nào không? hay là chơi cho nó sang, cho nó tiện, cho đỡ mệt? Mà việc này mình nói biết bao nhiêu lần, mình phải làm sao? Hay là thời gian rãnh nhiều quá phải tận hưởng cho những việc khác? Việc nhà rồi tự sẽ xong và cứ phó mặc cho các em trong nhà.

    Phần em út của em ở trong nhà, mình không có ý kiến hay trao đổi trực tiếp vì mọi việc M phải sắp xếp, mình cũng hiểu em út cũng chỉ là sống tạm cùng anh chị, chứ không ăn đời ở kiếp. Mà việc này M có sắp xếp được chưa? Bởi em út cũng phải chăm nom cho ngôi nhà mà chúng đang sống chứ? Thế thì tại sao mình phải đi đổ rác? Mình phải chùi toa lét, mình phải châm nước tủ lạnh và bao việc vặt vãnh khác? Biết chỉ là việc cỏn con nhưng tại sao để mọi người phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần và khó chịu vì điều đó?

    Về phần chi tiêu, mình đã nói M biết bao nhiêu lần, phải có kế hoạch, phải chi li trong sinh hoạt. Cuộc sống gia đình mà, hễ một người phung phí thì phải có người cần kiệm, chứ đua nhau mà tiêu xài thì còn lại gì? Cụ thể là, nhà mình giờ không có đồng dư. Nếu có sự việc bất trắc trong nhà thì chỉ còn nước đi vay đi mượn. Mình biết nói đến đây M sẽ bảo là tiền mình tiêu là chính. Nhưng muốn mình có kế hoạch chi tiêu thì cũng cần có cách cho mình kiểm soát nó chứ? Cách gì? Nói bao nhiêu lần? Rồi sao? Túng quẩn vẫn hoài túng quẩn. Chỗ con gái, mình đã nói bao nhiêu lần là thương con thì để trong lòng và lo cho con bằng cách khác, việc khác, chứ không phải cứ se sua quần áo, mình tin là đồ đạc của con có cho 3 đứa mặc cũng đủ chứ đừng nói một. Mà con thì ngày càng lớn, quần áo có mặc được mãi đâu? Mình cũng vậy, quần áo mình nhiều quá, mặc không hết. May là nhà này một tuần giặt giũ một lần, chứ ngày nào giặt ngày ấy như nhà khác thì quần áo mình làm sao mặc xoay vòng cho hết. Chỉ là những việc nhỏ nhưng hậu quả của nó lớn, nó lớn đến khi làm người ta khó chịu. Rồi thì M thực hiện được đến đâu? Vừa mua cho mình một đống đồ mới đắt tiền và chắc là cho con cũng thế. Rồi những điều mình nói: làm lúc lành để dành lúc đau thế nào, như bây giờ đây? Hai đứa kẹt tiền...

    Về phần M, chắc M biết mình không thích ồn ào, hình thức. Mình cũng không thích phụ nữ màu mè, mình không thích nhuộm tóc, xăm mí mắt kẻ chân mày. Nhưng mình vẫn tôn trọng cái đẹp nền nã, và cũng muốn việc trang điểm là thanh thoát nhẹ nhàng. Còn M đã làm gì? Xâm chân mày mà không biết là chồng mình không thích? Việc này về lâu dài có phải là có ảnh hưởng không cuộc sống vợ chồng không? Thế là việc này chưa xong rồi đến việc khác. Mình mới xoay sở được tí tiền để lo cho gia đình thì M đi nối tóc, mình biết là chẳng bao nhiêu tiền nhưng M có quan tâm tới cảm nhận của mình không? Cảm nhận của mình như thế này: Mọi việc đã bắt đầu cho cuộc chi tiêu sắc đẹp rồi đấy. Vợ mình tiêu tiền mà không cần nghĩ đến gia đình và biết nguồn tiền để cho mục đích gì rồi.

    Mình vẫn thiên về cái đẹp tâm hồn, cái công dung ngôn hạnh của người phụ nữ truyền thống, biết chăm lo cửa nhà, quán xuyến công việc & chi tiêu gia đình. Thôi thì đành vậy, bởi không có con người nào là toàn diện hay được dạy dỗ, chỉ bảo để thành người hoàn hảo. Bởi thông thường người làm ra tiền thì làm sao mà giỏi việc quán xuyến nhà cửa bằng những người khác?

    Mình cũng nói với M bao lần là chọn bạn mà chơi, đừng đi lại với phường vô công rỗi nghề trong xóm cũ. Người ta nói chọn bạn mà chơi. Khi mình xác định mục đích của mình thì chỉ nên xã giao với các mối quan hệ không liên quan đến mục tiêu bản thân. Bởi những con người ấy chỉ mang lại những câu chuyện thiên hạ, mà đôi khi mình vô ý, mất kiểm soát, mình bị ảnh hưởng tính cách, cách hảnh xử của những người ấy hồi nào mình không biết. Vậy mà những người hàng xóm cũ vẫn lân la đến nhà mới của mình tâm sự với M, rồi thì M xăm mày, nối tóc mà không cần quan tâm đến mình nghĩ như thế nào, có phải chăng là ít nhiều bị những người ấy ảnh hưởng, rủ rê?

    Thế là đủ, đừng nên nặng nhẹ với nhau làm gì để mà đau. Mình tôn trọng cảm quan của mọi người, cái gì chưa đúng thì điều chỉnh, sửa được thì hay, còn không thì có sao chịu vậy. Con người ta có thể sẽ dễ dàng cố gắng hoà hợp với nhau một ngày, vui vẻ với nhau một tuần nhưng mình tin là không thể chịu đựng nhau dù bất cứ phút giây nào cả.
    Bởi mỗi con người có một quyền lựa chọn cho riêng mình. Đó mới chỉ là con người cá nhân chủ nghĩa. Muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi, thích thì làm mà không cần quan tâm đến mọi thứ xung quanh và cảm nhận của những người bên cạnh. Con người trong một gia đình thì phải sống hoà hợp, xem trước ngó sau, mỗi người một việc song vì một mục đích chung là gia đình. Nhiều khi vì mục đích lớn mà quên đi cái tôi cá nhân chủ nghĩa.

    Bản thân mình chưa thể toàn tâm toàn ý cho gia đình, bởi mình còn công việc, lo kéo cày trả nợ và lo sự yên ấm cho con, lo cho gia đình sung túc hơn và thoải mái hơn về kinh tế và phần nào đó mình cũng muốn giúp muốn trả ơn sinh thành, trả nợ dưỡng dục của gia đình. Nhưng lúc nào đối với mình gia đình, con cái là trên hết, bởi mình biết mình là người duy cảm, duy tình.
    M là người có nhiều thời gian ở nhà lo cho sự chu toàn của gia đình (và cũng muốn sống riêng cho sở thích của mình một tí), còn việc sắp xếp công việc nhà cửa thì lo gì, không hôm nay thì mai cũng được, có làm sao đâu? Phải không? Cái này là tốt hay chưa tốt? Nếu nói về góc độ chuyên môn hoá trong gia đình người nào việc ấy thì M đã hoàn thành công việc mình đảm trách chưa? Vậy thì dành thời gian cho những điều/ những việc mất thì giờ vô thưởng vô phạt để làm gì.

    Anh trai của mình, hiên đang sống với hai đứa cũng đã vài lần rơi nước mắt, công việc của anh chỉ là giám sát & đôn đốc tiến độ ở công trường, mình đang cố muốn biết vì sao. Phần nào mình biết vì anh ấy cũng hiểu làm ra được đồng tiền không hề dễ dàng, nhiều khi phải chịu nhục vì nhẫn nhịn. Phải xa cách vợ con gia đình, phải thức khuya dậy sớm mà cố cho công việc được tốt để thằng em trai của mình xem xét cân nhắc thưởng cho ít tiền về lo cho vợ con. Rồi thì tủi thân vì mình không học hành đến nơi đến chốn để bây giờ lam lũ, nhiều khi rơi nước mắt vì những câu tự vấn, "phải chi hồi trước...; giá như ngày xưa". Và không biết có hay không những giọt nước mắt tủi hổ vì kiêm thêm công việc vặt trong nhà của thằng em mình.

    So với gia đình anh trai và các anh em của mình, mình cảm thấy may mắn hơn nhiều, cũng chẳng phải mình tài giỏi nhưng có thể nói mình gặp thời và được mọi người giúp đỡ. Nói cách khác, có thể thấy nhìn lên mình chẳng bằng ai mà ngó xuống thì chưa ai bằng mình như mọi người thường nói. Nhưng mình chưa bao giờ tự mãn bởi mình biết trong cuộc sống còn đó những gian nan, mình chưa cho phép bản thân mình hưởng bất cứ đặc ân nào bởi quanh mình đó, những người thân của mình còn bao vất vả. Mình đã giúp được gì chưa? Đã đạt được mục tiêu mình đề ra chưa hay còn đang luẩn quẩn với cuộc sống cơm áo gạo tiền. Vậy mà...

    Mong M nhìn sự việc đa chiều và đừng nặng nhẹ làm gì không hay. Mình chỉ cảm thấy là không thể cứ để như thế này mãi được."


    Mình viết cho M thư này, mình sẽ ra ngoài ngoài sống từ hôm nay cho đến khi nào...Có ai mà biết được.

    Buồn quá, khó xử quá, xin chia sẻ cùng mình, mình phài là sao?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,175 Bài viết

    • 1,007 Được cảm ơn

    #2
    Vậy là anh ly thân à? Đọc tâm sự thấy anh là người hướng nội luôn nghĩ về con cái và gia đình còn chị nhà anh hướng ngoại và hơi lười biếng và ko có công ăn việc làm, các cụ bảo nhàn cư vi bất thiện anh à, anh lấy phải vợ không hợp tính rồi, giờ ly thân nếu chị biết nghĩ thì còn quay về được chứ vẫn chơi bời với bọn vô công rồi nghề trong xóm thì chắc là khó lắm. Dù sao anh cũng nên tự trách mình đã quá chiều vợ để giờ đến nông nỗi này. Chia sẻ cùng anh.
    30504562765_453f2b0996_o
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của xavocon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    Cảm ơn đã sẻ chia, mình nhớ con quá...
    • 2,877 Bài viết

    • 5,026 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Chia sẻ cùng anh nhé, anh sống nội tâm và tình cảm thế mà vợ không biết đường mà hưởng.Hy vọng khi anh dọn ra ngoài ở thì chị ý suy nghĩ mà thay đổi.
    Ước gì lão nhà em có được một phần tính cách này nhỉ, không bao giờ nói chuyện nghiêm túc với vợ, có chuyện gì là cứ lờ lớ lơ đi, chán kinh.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Songu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 438 Bài viết

    • 256 Được cảm ơn

    #5
    Bác ơi sao đã vội li thân rồi? Đọc thư em cứ nghĩ chỉ là lời cảnh tỉnh cho chị nhà thôi, ai ngờ bác lại quyết định li thân. Thư viết lời lẽ nhẹ nhàng thấm thía, mà sao lại hành động dứt tình thế!!!
    Cho chị một cơ hội thể hiện tình yêu với bác đi bác à.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thipro81
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 3,000 Bài viết

    • 1,954 Được cảm ơn

    #6
    Cái gì cũng có hướng giải quyết của nó mà, sao anh vội quyết định li dị sớm vậy anh. Đời người ai mà không mắc sai lầm, nhưng mà người ta biết sữa sai là một việc tốt mà.
    Sao anh không cho M sữa sai lỗi lầm của M anh nhỉ???
    Mong anh có quyết định đúng đắng về việc của mình
    Chúc anh gặp nhiều may mắn
    Đừng nhìn lại quá khứ, đừng quá mơ tưởng về tương lai, hãy nhìn thẳng vào hiện tại
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,771 Bài viết

    • 6,846 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Với đàn ông, nói nhiều, sống nội tâm quá cũng ko phải là đã tốt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 3days
    • Đã bị khóa
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 236 Bài viết

    • 117 Được cảm ơn

    #8
    Việc gì mà phải đi đâu. Hàng tháng anh giữ tiền lại, đưa đủ tiền chợ thôi. Gặp vợ đoảng mà thích chưng diện thì ko tin tưởng mà gửi hết tài chính cho đc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 81 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #9
    Người ta nói "dạy con từ thưở còn thơ, dạy vợ từ thưở bơ vơ mới về"
    Tại anh chiều vợ quá rồi, được đằng chân lân đằng đầu chẳng coi chồng ra gì. Mình nghĩ anh nên nói chuyện một cách thẳng thắn lần nữa với vợ và yêu cầu vợ sửa đổi. Bên cạnh đó, anh cũng kiếm cho vợ việc gì đó để làm. Hàng tháng anh chỉ đưa cho cô ấy số tiền cần chi tiêu thôi còn lại thì gửi tiết kiệm phòng gia đình khi có việc. Chứ anh cứ đưa hết cho một cô vợ đoảng và hoang như thế thì chẳng bao giờ còn tiền trong nhà đâu.
    Tôi nghĩ anh cũng nên cứng rắn hơn với vợ một chút nữa chứ đừng để cô ấy muốn làm gì thì làm.
    Đây là đôi lời góp ý cho anh. Mong vợ anh sớm thay đổi
    Anh đừng đi ra ngoài như vậy mà nhớ con và chắc bé con ở nhà cũng nhớ bố lắm đó. Tết rồi mà!!!
    Nghé con của mẹ ngày càng đáng yêu!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 505 Bài viết

    • 93 Được cảm ơn

    #10
    Xin chia sẻ với tâm sự của bạn. Chúc gia đình bạn sớm vui vẻ trở lại
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của xavocon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #11
    Cảm ơn những lời khuyên, những sẻ chia của các bạn. Mình xem xét mọi hướng đề nghị giải quyết (hay giải thoát) một cách rất nghiêm túc, mình thực sự là nhớ con lắm, vì mọi lần xa con là do mình đi công tác, còn nay thì không công cán gì cả. Nhớ con và thương...
    • Avatar của cara_cat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 25 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #12
    Đọc xong bài viết này, mình thấy hoàn cảnh bạn giống với 1 người quen của mình quá.

    Anh ấy cũng có vợ và con gái 2 tuổi. Mối quan hệ của vợ với mẹ và họ hàng của anh không tốt. Người vợ rất ghét họ hàng và mẹ chồng, và thề sẽ không bao giờ gặp họ, kể cả khi họ chết. Và cũng không cho anh được chu cấp gì cho gia đình mình cả. Anh toàn phải dấu vợ làm. Nếu biết được, ngừoi vợ sẽ tới nhà họ hàng anh mà la lối tùm lum.

    Trong khi cô vợ lại tiêu xài rất hoang phí, có thể bỏ cả ngàn $ để mua túi LV. Hàng tháng lúc nào cũng dùng vượt quá hạn mức thẻ credit và anh phải thanh toán. Mặc dù có nói chuyện thẳng thắn với nhau, nhưng do mê muội quá nhìu, nên ngừoi vợ ko thể thay đổi được và cứ tiếp diễn hành động đó. Thẳng thắn mà nói cũng do anh chìu vợ quá. Lúc trước còn yêu, nên đã cố chịu đựng, nhưng do sự khác biệt về tính cách quá lớn, và ko thể nào một ngừoi cứ phải chịu đựng một ngừoi mãi, nên tình yêu cũng mất theo luôn.

    Hiện tại, anh đã yêu một ngừoi con gái khác và đang làm thủ tục ly dị vợ, vì tình cảm ko còn nữa, và cũng ko có động lực để níu kéo gia đình.

    Bạn và ngừoi dàn ông ở đây rất giống nhau, sống nội tâm và chu đáo, lại khá nhạy cảm. Ngay khi mới li thân, nếu chỉ là mê muội nhất thời, cô ấy nên nhận ra và níu kéo bạn lại chứ. Mình ngĩ bạn phải mạnh mẽ và cứng rắn hơn, vì xem ra, vợ bạn strong hơn bạn nhìu đó.
    BetterInTime
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MẸ KUBI
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 917 Bài viết

    • 440 Được cảm ơn

    #13
    Dài quá, E lười đọc. Nhưng E thấy đúng thật, khi kinh tế khả giả làm người ta thay đổi. một người mải kiếm tiền còn một người mải tiêu tiền, đời là vậy. Khi khá giả rồi họ mới quay sang hưởng thụ
    Người ta thường bảo : " Dù nghèo mà biết mến thương nhau, còn hơn giàu có đổi thay mau"
    Tuy hơi cổ lỗ sĩ nhưng vẫn đúng với thực tại
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của 08062008
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,893 Bài viết

    • 2,084 Được cảm ơn

    #14
    vấn đề là học cách tiêu tiền thôi. Đọc tâm sự của bạn này lại nhớ đến lời ông xã mình: không gì sướng bằng có tiền đi cho ngừoi khác. Bạn ko nên vì lí do vợ tiêu pha như vậy mà li thân, hãy điều chỉnh phân nào cách chi tieu và tính cách của vợ. Đấy mới là cốt lõi của vấn đề.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mecalun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 12 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #15
    Anh nên nói chuyện với vợ nghiêm túc về vấn đề này trong đó bày tỏ quan điểm rõ ràng của anh với các vấn đề của chị nhà rồi hẵng dọn ra ngoài với lý do cần yên tĩnh để suy nghĩ và cho chị ý thời gian ngẫm nghĩ lại mọi chuyện. Chúc gia đình anh sớm tìm được tiếng nói chung và hòa thuận trở lại
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 273 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    #16
    Anh xavocon thân mến,

    Trước triên thành thật thông cảm chia sẽ với anh trong lúc này, anh có gì thì tâm sự thêm nhé để mọi người cùng trao đổi với anh
    Tui cũng muốn chia sẽ với anh đôi chút, tui không theo trường phái nào, tui không hiểu toàn bộ gia cảnh của anh, ngoại trừ lá thư này khi mà anh sắp sửa có 1 quyết định , mà không biết bây giờ anh đã dọn đi ra ngoài chưa…….Mong rằng nếu anh chưa dọn, thì anh nên ở lại và thương thuyết lại với vợ, giống như làm một cú đột phá cuối cùng vậy.
    Ông bà có câu “…….dạy vợ từ thuở bạn sơ mới về”, trong cái hư của vợ có lỗi của anh mong rằng anh không giận khi tui nói như vậy, anh nên nhìn nhận lai quá trình từ khi anh cưới vợ anh về, thì cô ta thây đổi như thế nào, đó là cả một quá trình vợ chồng sông và chia sẽ với nhau từ miếng cơm manh áo cho đến tâm tư tình cảm……phải không anh
    Ngay từ đầu khi mới cưới về “ cô ta có hư hay sai trái “ như vậy không, nếu trước đây trong thời gian cô ta bồ bịch yêu đương với anh thì anh không thể chấp nhận 1 cô gái hư hỏng như vậy. tui đang phân tích dần dần sự biến thể của tâm lý cô ta để anh xem trong đó anh sẽ tìm thấy những điểm anh cần cải thiện bản thân và cho gia đình mình. Lần nữa mong anh hãy nhìn nhận sự phản biện của tui hơn là giận tui anh nhé.

    Thứ nhất về cuộc sống gia đình : anh cần thay đổi – không song chung 1 ĐẠI GIA ĐÌNH như vậy nữa, bằng cách nào đó : vợ chồng anh nên ra riêng – tách biệt các em ut… ra. Hoặc anh thuê nhà hoặc họ thuê nhà…. Con anh đã 2 tuổi, anh nên trò chuyện khuyên vợ anh nên đi làm để có cơ hội tiếp xúc người bên ngoài, gặp môi trường công việc cô ta sẽ thấy co ta tụt hậu với xã hội có trình độ cao, từ đó cô ta sẽ thăng tiến hơn. Tuyển người giúp việc phụ việc gia đình, con cái đưa đi nhà trẻ. Cô ta không thuộc loại tay hòm chìa khóa tốt, thì anh nên làm chuyện đó thay vợ, và mỗi tháng gửi lại vợ tiền chi tiêu lặt vặt và chợ búa cơm nước. Sáng 2 vợ chồng đưa con đi làm rồi cùng đi làm luôn, anh cố gắng dành thời gian tâm sự và đưa cô ta ra bên ngoài để cô ta thoát khỏi môi trường hàng xóm rãnh rỗi như vậy. cô ta không muốn nấu ăn ??? hay cô ta không biết nấu ăn ?????

    Anh nên order : “Hôm nay anh thèm món này… em đi chợ mua nấu giúp cho anh. Rồi thì tư vấn cho vợ con nên ăn cái này …….cái này……. thì bổ…. xung cho con cao khỏe thông minh…. Đưa cô ta đi quán xá, café và tâm sự nói rằng mấy cô trẻ xinh đẹp …. vân vân … Vây đó đi phục vụ bàn lương tầm 1-1.2 triêu / tháng, mà họ còn phải thuê nhà tệ lắm cũng 3 đến 400 ngàn / tháng…. Vậy sao họ sống đủ hen. Đôi khi họ còn phải gửi phụ cha mẹ già ở dươi quê nữa….
    Rồi thì nếu 2 vợ chồng mình mà đột nhiên mất thu nhập đột ngột thì em sẽ làm gì để sống. ………….”

    Rồi thì anh chị em, em út gì gì đó sống chung phải có trách nhiệm phụ giúp anh chị dọn nhà cửa gọn gàng, em nên nhắc nhở, nếu không thì vợ chồng mình ra ngoài ở riêng ( hoặc các em nên ra riêng thuê nhà – cái này thì không được rồi. ) Thậm chí nếu các em đã đi làm kiếm tiền rồi thì nên hùn chút đỉnh tượng trưng với anh chị để chi phí điện nước…và coi như có trách nhiệm với gia đình…
    Nói chung chị ấy không được “ tăm tắc – kim chỉ ” thì anh nên đứng ra chỉ dẫn, mình nghĩ có thể do anh chia sẽ không đủ cặn kẽ với chị , và không đủ thời gian để chia sẽ tâm tư tình cảm với chị ấy hơn là chỉ trích hay nhắc nhở ….. Việc nhà anh có thể làm ít lại và dành thời gian để tâm sự và chỉ dẫn cô ấy về cuộc sống gia đình nhiều hơn. Đưa ra kế hoạch chi tiếu và yêu cầu cô ấy theo đó mà thực hiện….
    Thật ra vợ chồng là sự hòa hợp âm dương và nếu cô ta khuyết điểm nào thì anh là người bổ xung, hoặc anh bày ra để cùng lôi kéo cô ta vào cùng anh thực hiện. Sau mỗi năm 2 vợ chồng lại ngồi lại xem mình đề ra kế hoạch có làm được tới đâu rồi… vân vân…. Anh từ từ gợi lên những điểm chung để 2 người cùng làm.

    Một số gợi ý, chúc anh sức khỏe và tạo dựng lại gia đình.
    { Ahh, nếu anh đã đi ra khỏi nhà rồi thì anh nên thương lượng với vợ : chiều 4h anh đón con đi chơi ( hoặc anh đến thăm con) với anh , ăn uống rồi anh đưa con về bên mẹ cho con ngủ…
    Thứ bảy chủ nhật anh đón con về nhà anh chơi, thứ 2 gửi lại nhà chị ấy…. }
    LIFE IS A JOURNEY - NOT A DESTINATION.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 888 Bài viết

    • 2,585 Được cảm ơn

    #17
    đọc thấy anh vẫn còn tình cảm với vợ và yêu con như thế, tại sao không cho vợ một cơ hội sửa sai hả anh? Cũng là cho con anh có cơ hội được sống với đủ cả bố lẫn mẹ nữa.
    Ở đời ai là người không mắc sai lầm bao giờ? Nhưng đáng quý nhất là biết mình sai và có ý thức sửa sai.
    Anh hãy cố gắng vươjt qua giai đoạn này và tìm cho gia đình một lối thoát nhé.
    Chúc gia đình anh sớm tìm lại được niềm vui....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của abba2009
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 191 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #18
    Nghe chuyện của anh mà thương nhỏ con anh quá, chắc nhỏ cũng nhớ ba lắm. Ít tuổi và chưa có kinh nghiệm trong đời sống vợ chồng nên chẳng biết khuyên anh thế nào, chỉ mong anh sáng suốt để tìm ra một hướng giải quyết tốt đẹp nhất
    Chúc anh thành công
    Trời đất mênh mông
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của xavocon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 11 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #19
    Cảm ơn các bạn đã quan tâm chia sẻ với câu chuyện của cá nhân mình. Mình đã rời khỏi nhà mấy hôm nay, đã suy nghĩ nhiều về nhà mình...

    Có lẽ mình phải sắp xếp lại thôi, Cảm ơn CHICKEN-SUP đã chân tình san sẻ cho cảnh ngộ của mình. Trân trọng biết ơn thời gian của các bạn đã dành cho mình cùng với những lời khuyên. Chắc con mình giờ này đi học về rồi, chà mình phải mua gì để tối nay về cho con đây nhỉ? Thế là tối nay mình về lại nhà mình...
    • 148 Bài viết

    • 268 Được cảm ơn

    #20
    Hiện tại, anh đã yêu một ngừoi con gái khác và đang làm thủ tục ly dị vợ, ko có động lực để níu kéo gia đình.

    .[/QUOTE]

    Vấn đề là chỗ này bác nhỉ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2