TIN TÀI TRỢ.

Anh ơi! ly hôn rồi đừng gặp lại mẹ con em anh nhé....

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.72K Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 40 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #1
    Anh ơi!
    Mình có lên tiếp tục đi trên con đường mà cả hai đứa đều không tìm được tiếng nói chung cho nhau. Em mệt rồi mệt đến mức không muốn cất lên lời. Không biết em có lên cố gắng nữa không nhỉ. Cố gắng để cùng anh đi đến cuối con đường.
    Lần thứ nhất, thứ hai rồi..... quá nhiều lần sau. Chắc giờ cả anh và em đều đang mệt. Mệt vì của anh của em, mệt vì cơm áo gạo tiền, mệt vì mẹ anh bố em. Có quá nhiều thứ đúng không ạ. Em cũng không biết, thật sự lúc này em cũng không biết mình, tới đây mình sẽ làm gì.
    Có những lúc cáu quá muốn phát điên chửi bới rồi ngang ngược với chồng với con, nhưng lại có những lúc e muốn gạt bỏ hết suy nghĩ cá nhân để cố gắng. Rồi lại muốn bỏ cuộc, ừ bỏ cuộc hay kiếm cho mình một chỗ dựa tinh thần nhưng..... dù sao thì em vẫn khao khái vẫn mơ mộng có một gia đình của bản thân mình.
    Ngoài kia ư, có quá nhiều thứ. Cả anh và em nếu muốn đều có thể lựa chọn có thể kiếm tìm cho mình một niềm vui riêng ít nhất có thể cảm thấy dễ chịu. Nhưng mà suy cho cùng chẳng gì bằng những thứ của mình hoa lá cành bên ngoài kia chỉ là những thứ hư ảo. Nhưng thật lòng có những lúc em đã có ý định đó đấy nhưng cuộc sống đó không hợp với em. Lên lại thôi.
    Mà nói thật em mong cuộc sống gia đình và khao khát nó đến nhường nào. Ngày yêu anh em mơ mộng mong chờ lắm ngày được làm thành viên của gia đình là con cái trong nhà và ngày ngày có anh bên cạnh. Không cô đơn một mình, ít nhất hàng ngày em có người để ăn chung bữa cơm, có người hỏi thăm lúc mệt. Không phải như trước kia lủi thui lấu nồi mì ăn cả ngày, chui gọn vo tròn trong chiếc chăn đơn ngoài nhà trọ. Em chỉ mong thế, mơ có thế nhưng có quá nhiều không ạ. Còn nữa em mong như lúc mình yêu nhau anh cầm bó hoa chốn đằng sau cánh cửa " chúc vợ yêu sinh nhật vui vẻ". Rồi ngày gì gì đó em không phải một mình, một câu chúc hay chỉ là một cái ôm nhẹ thôi mong cuối tuần được cùng nhau đưa con đi chơi, lang thang đi ăn vặt hay đơn giản chỉ là đưa con đi cv chơi cũng làm em thèm khát kinh khung.
    Nhưng mà liệu đó có quá sa xỉn không khi bây giờ mình đã có con và cũng gần 4 năm sống chung. Đáng ra phải làm em hiểu anh hơn, yêu anh hơn, mong chờ hơn thì ngược lại. Mình đang có khoảng cách xa quá rồi anh ạ. Em cũng thấy mình không còn hiểu anh nữa, gia đình nhỏ của mình như thế nào. Em có quá đáng quá không anh. Khi mà cứ bắt anh phải làm theo ý em. Tối phải ở nhà với vợ với con. Cuối tuần anh đang ngồi đánh bài bắt anh về đưa mẹ con em đi cv chơi. Rồi lau bàu mỗi lần nhìn thấy anh ngồi đánh cờ mà muộn chưa về. Em cũng không hiểu sao giờ mình thành nt này nữa. Vô tâm nói nhiều rồi đủ thứ. Nhưng có một cái đó là yêu con nhiều hơn và muốn tự làm theo ý mình mà không bị ai làm mình khó xử trong cách chăm con và dạy con nữa. Có lẽ vì bản tính ngang ngược của mình em muốn khẳng định mình. Khẳng định rằng em không bị phụ thuộc vào bất cứ ai. Em có thể làm được. Và anh có nghĩ em đang khẳng định để rành quyền nuôi con với anh. Làm một bà mẹ đơn thân không.
    Em muốn thế đấy, muốn rời xa anh rồi. Không muốn sống với anh nữa. Em muốn khẳng định rằng em có thể làm được kể cả không có anh.
    Em muốn đi đâu đó mà chỉ có em và con mà không bị ảnh hay bất cứ ai trong gia đình mình có thể ngăn cản. Em muốn tự tay nuôi con và sống một mình. Giờ này em chỉ mong có ai đó tiếp cho mình sức để mình có thể bỏ lại tất cả và quyết định làm như thế. Hình như tình cảm, sự yêu thương mà trước đây em rành cho anh cũng nhạt đi rồi. hình như là thế vì em thấy mỗi lần có chuyện gì hay ntn em đều buông một câu" Kệ"
    Chỉ những năm trước đó thôi mỗi lần anh đi công tác em vội vàng mua bánh mì, sữa và xôi để trong ba lô cho anh. Mỗi lần anh kêu mệt em vôi vàng chạy đi mua thuốc cho anh. Anh nhớ không lần em mang bầu Bin anh sốt cao phải vào viện E e vội vàng vào chăm anh, cả đêm hôm đó thức chườm khăn lạnh cho anh, sáng dậy sớm nấu cháo cho anh ăn. Sao lúc đó em thấy mình hạnh phúc vậy. Thế mà giờ em lại " Kệ" kệ tất cả.
    Có lẽ mình có nhiều thứ khác nhau nhiều quá. Khác nhau vì anh thích ngồi trà đá còn em lại thích đi lượn phố cuối tuần. Em thích ra ngoài ăn còn anh lại thích về nhà nấu. Em thích đi xem phim còn anh lại không thích đến những chỗ đông người. Anh thích ăn thịt còn em lại thích ăn cá..... Có quá nhiều sự khác biệt đúng không ạ.
    Lên em muốn mình chia tay anh ạ. Em nghĩ rằng anh sẽ thoải mái hơn nếu không có em. Những chuyện cũ không nhắc đến nữa vì anh luôn nói em là nói đi nói lại chuyện cũ. Nhưng bởi vì đo là lý do để ngày hôm nay em muốn làm thế này. Mặc kệ đi nếu có ai đó nói gì. Em biết con mình sẽ không vui nếu một ngày bố hoặc mẹ nó không có trong tuổi thơ của nó. Nhưng mà ít nhất em có thể cố gắng, cố gắng để làm nhiều nhất những gì con muốn. Dù sao thì cuối câu truyện chắc chắn rằng mọi người sẽ nghĩ tốt về anh hơn là em. Nhưng mặc kệ đi. Quan trọng là có thể đó là cách để em và anh giải thoát. Để anh có thể làm những gì mà anh cho là đúng.
    Chỉ mong rằng và cầu mong khi em và con xa anh rồi. Mong anh đừng gặp mẹ con em nữa. Anh có nhiều thứ hơn em rất nhiều. Vậy việc để mẹ con em thích nghi và sống tốt cuộc sống mới là thứ em mong có nhất.Anh cũng yên tâm đi, vì em luôn nói với mình" Cười lên rồi mọi chuyện sẽ qua" lên anh không phải lo là em buồn hay khóc. Vì có chuyện gì em chỉ cho mình buồn một lúc khóc một lúc rồi em lại cười đứng dậy đi tiếp. Thế thôi.....
    Mong anh sớm tìm được cuộc sống mới.....

    Vợ anh!
    Ngũ Cốc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 40 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #2
    Có lẽ niềm vui không đến từ mẹ con em. Bởi nếu vui đã giữ được chân anh ở nhà. Cả ngày đi làm mệt mỏi chỉ mong tối có đủ thành viên ở nhà nhìn thấy nhau thôi cũng thấy đỡ mệt mỏi lắm rồi. Nhưng mà đó là những lý do khiến chúng ta ko hiểu nhau và cũng chẳng có tiếng nói chung với nhau anh nhỉ. Nếu đó là yêu thương và trân trọng thì giây phút được cùng nhau xem một bộ phim đã đủ lắm rồi, đâu cứ phải làm gì mới là sự quan tâm yêu thương. Có quá nhiều thứ mâu thuẫn với em và anh mà em cũng không biết nó đến từ lúc nào.
    Em có thể bỏ đi mỗi tôi, có thể hẹn hò bạn bè lang thang caffe nhưng chẳng hiểu sao nếu làm như thế thiếu anh em cũng không thấy vui tròn. Mà đúng ra mỗi lần em muốn anh đi đâu anh đều khó chịu thấy ko vui mà. Một lần hai lần xong cũng thấy nản quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #3
    Trời ơi sao tính cách bạn và chồng bạn giống vợ chồng tui thế.
    • 51 Bài viết

    • 74 Được cảm ơn

    #4
    Con gái lúc yêu thì cứ toàn mơ mộng đến ngôi nhà và những đứa trẻ, lấy chồng rồi thì mới thấy quả thực hồi trẻ sao ngây thơ thế.. Không phải cứ yêu nhau là cái gì cũng vượt qua được...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 40 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #5
    ừ bạn ạ, chắc tại mơ mộng nhiều quá thành vỡ mộng. Nói không còn yêu thì là sai nhưng mệt quá. Sống mà cứ như kiểu chịu đựng và cho qua ý chán lắm.
    • Avatar của BOMEBIN1
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 20 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    Bạn ơi; theo m b hãy cùng con đi đâu đó 1tgian xem; nhỡ đâu cả b và ox đều nhận ra là các b vẫn rất cần nhau thì sao.mong b và ox sờm tìm lại tiếng nói chung
    • 40 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #7
    cảm ơn bạn nhé. Minh quyết định cố gắng rồi. Dù nhiều lúc cũng khó chịu nhưng mình muốn vc mình cho nhau một cơ hội.
    Bởi mình không muốn những lúc ntn mình lại quá vội vàng để mắc sai làm làm khổ con
    • 64 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #8
    a trời nóng quá mất khôn đóa, từ từ đã em ơi, gia đình xẩy ra chuyện này chuyện kia là bình thường mà, phải cố gắng và cho gia đình 1 cơ hội đi. nếu như khó chịu hãy thả lõng và đi đâu đó 1 thời gian cho nó yên đã biết đâu lúc xa cách thì cả 2 lại nhìn tháy đc vấn đề, cố lên em nhé
    • 13 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #9
    Chào bạn.

    đọc thư của bạn mình thấy bạn có các vấn đề sau:

    Sự ích kỷ.
    sự ngang bướng.
    cái tôi cá nhân cao quá.

    cần dung hòa và xử lý đúng đắn bạn ạ.

    vì sao lại chia tách tình cha con ? Tình mẫu tử ? Làm vậy em sẽ được gì ? Làm cho con cái thiếu thốn tình cảm chở che của người cha. Em làm vậy em sung sướng lắm sao ? Pháp luật không cho em làm vậy. Trong quyết định ly hôn có ghi câu này, bên nguyên đơn và bị đơn tạo điều kiện cho chammẹ gặp gỡ chăm sóc con cái mà không làm ảnh hưởng cuộc sóing riêng của nhau...

    Sự ngang bướng và không tự lập, .. luôn phải yêu cầu chồng thế này thế kia, ... làm mệt mỏi cả 2.

    bạn thử thay đổi suy nghĩ cái đối lập thành niềm vui đc ko ? Chứ đừng có đặt nặng sự đối lập lên trên khi mọi việc còn cứu vãn dc.

    Vài lời góp ý.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 43 Bài viết

    • 76 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Có cặp vợ chồng sống với nhau 2 chục năm, càng sống càng xung khắc. Một lần khi cãi nhau cô vợ gào lên:
    - Tôi thật không hiểu anh là con người thế nào nữa, tại sao khi xưa tôi lại đồng ý lấy anh??

    Người hàng xóm nghe vậy từ tốn:
    - Vậy hóa ra, trong suốt 20 năm đó, chị chẳng làm gì để hiểu chồng, hai người chẳng làm gì để cuộc sống vợ chồng hạnh phúc hơn à?

    Đàn ông và đàn ông, suy nghĩ, sở thích đã khác nhau. Đàn bà với nhau cũng khác. Cùng giới mà đã vậy, thì khác giới còn khác nhau bao nhiêu? "Đàn ông sao hỏa, đàn bà sao kim"

    Cuộc sống vợ chồng, ko phải lấy nhau về, cứ thế sống là hợp nhau, cứ sống theo cách riêng của mình là ổn. Đừng nghĩ đã là vợ chồng là ko cần cố gắng. Cuộc sống vợ chồng là 1 quá trình thay đổi, chiêm nghiệm, trao đổi... với nhau để ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua, ngày mai tốt hơn hôm nay...

    TRÊN ĐỜI NÀY, CHẲNG CÓ CẶP VỢ CHỒNG NÀO HẠNH PHÚC MÀ CHẲNG PHẢI CỐ GẮNG!

    3 năm thì chưa là gì cả đâu!!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 79 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #11
    Ngán nhất cái cảnh chồng đi đánh bài cả buổi cả tuần, cuối tuần cũng lò mò đi đánh. Réo về thì mặt nhăn mày nhó. Em đây chưa con, mà chồng như vậy em càng chưa muốn có con chị ui. Khổ nhất phận đàn bà, huhu.
    Đôi khi muốn đi xa thật xa sống một mình cho khoẻ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của pigpig2010
    • 40 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #12
    u bay gio minh chan roi, len mac ke. chồng về quê đến 20 ngày rồi cũng thấy bt. Ko như trc là đt rồi nt nheo nhéo suốt ngày. Không biết thế có phải là hết yêu ko. Nhiều lúc muốn xxx kinh khung nhưng lại nhịn. Chết cười là ngồi vp xem xxx một mình
    p/s: Phòng toàn con zai nữa chứ may các bác ý ko nhìn thấy
    • 43 Bài viết

    • 76 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Cuộc sống vợ chồng, hai người ảnh hưởng đến nhau nhiều lắm!

    Trong cái sai của chồng có cái lỗi của vợ, trong cái ko đúng của vợ có sự sai sót của chồng.
    Đôi lúc là sai cố ý, nhưng đôi lúc là sai vô tình (kiểu này thường nhiều hơn)

    Sai lầm lớn nhất là thường không nhận thấy SỰ BẮT ĐẦU HOẶC NHEN NHÓM 1 tính cách, 1 suy nghĩ, 1 hành động... gây ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống vợ chồng. Hoặc nhận thấy nhưng vì ĐANG YÊU ĐƯƠNG NỒNG THẮM hay suy nghĩ đơn giản nên LÚC ĐẦU BỎ QUA.
    Không ngờ, chính sự BỎ QUA BAN ĐẦU đó đã làm cho tính cách, suy nghĩ, hành động không tốt đó lớn dần, lớn dần, lớn dần lên... đến lúc không thể chấp nhận được.

    Nếu nhận biết được sự nguy hiểm từ ban đầu, tìm cách ngăn chặn khi những thói quen còn MỚI NHEN NHÓM, tìm cách tác động ngay khi TÌNH CẢM ĐANG Ở GIAI ĐOẠN NGỌT NGÀO, thì mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn.