TIN TÀI TRỢ.

Ai đang tuyệt vọng như tôi hãy vào đay cùng chia sẻ.

  • 8 Lượt chia sẻ
  • 12.7K Lượt đọc
  • 79 Trả lời

  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #1
    Tôi năm nay 35 tuổi,đã có chồng và 2con một trai một gái.Nhìn bề ngoài thì ai cũng nói tôi hạnh phúc nhưng thực sự tôi là một người vợ đau khổ.Nhà chồng tôi khá nề nếp nhưng rất trọng nam khinh nữ.Chồng và mẹ chồng tôi thì vô cùng gia trưởng và độc đoán.Chồng tôi lại còn chơi cờ bạc.Tôi không hề có tự do,chồng tôi chiều và chăm tôi như một đứa trẻ và cấm đoán tôi không cho tôi tự do.Tôi đã chịu đựng điều đó nhiều năm rồi vì tôi vẫn yêu chồng.Hiện tại tôi đang vô cùng tuyệt vọng vì chồng tôi cờ bạc đã làm mất tất cả tài sản và sự nghiệp(anh ấy đã có một sư nghiệp nho nhỏ nhưng đa tiêu tan củng chỉ vì tính độc đoán và coi thường mọi người).Cứ mỗi lần tôi không chịu nổi đòi li hôn thì anh ấy lại dịu xuống rồi níu kéo bằng nhiều cách.Gia đình bên ngoại hiện tại cũng không giúp gì cho tôi được.Tôi phải làm sao để có nghị lực vượt qua sóng gió này?Tôi không thể tâm sự với ai về chuyện của mình vì trước đến nay mọi người vẫn nghĩ gd tôi giàu có và danh giá.Tôi ở thành phố lớn và làm việc trong ngành bưu điện thu nhập cũng ở mức khá không phải phụ thuộc kt của chồng và nhà chồng.Nếu li hôn tôi có thể tự lo cuộc sống cho cả 3 mẹ con.nhưng thời điểm này tôi mà li hôn có tàn nhẫn quá không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên,xin cám ơn ạ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Iwish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 854 Bài viết

    • 761 Được cảm ơn

    #2
    Có em đồng cảnh ngộ với chị.
    Ôm chị mà khóc
    Ăn no - Ngủ Kỹ - Mặc Kệ Đời
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #3
    Vậy là đã có người cùng cảnh để chia sẻ rồi.cám ơn iwish.Chị nên làm thế nao bây giờ? Li hôn hay sống chung với lũ đây hả em.
    • Avatar của .ducvu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,359 Bài viết

    • 2,925 Được cảm ơn

    #4
    Nhà mình vừa có cậu cháu, một cậu em hơn bạn vài tuổi cũng rơi vào hoàn cảnh đó.
    Bạn ạ, ly hôn lúc này là một việc làm không nên và không khôn ngoan tẹo nào. Bạn cũng nên cung cấp thêm thông tin để tư vấn tốt hơn.
    Nếu mất hết nhưng chưa đến mức âm sâu thì bạn nên cùng chồng để động viên chồng, mặt khác phải thật dứt khoát và cứng rắn để thay đổi quan điểm của chồng bạn, mình hy vọng nếu bạn cứng rắn thì đây là lúc thay đổi được vị trí của bạn trong gia đình. Bên cạnh đó cũng nên thẳng thắn với mẹ chồng, nếu chồng không chịu thay đổi thì lúc ấy bạn chọn cách ra đi để nuôi 2 con thì là điều hoàn toàn hợp lí không ai trách bạn được.
    Việc song song với nó là bạn cần tìm cách kiểm soát tài sản để sau này 3 mẹ con còn lo cho cuộc sống.
    Chúc 3 mẹ con bạn may mắn.
    Chậm, muộn, đam mê và nông nổi...
    Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần tôi
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 460 Bài viết

    • 264 Được cảm ơn

    #5
    đúng đấy chị à, e thấy bạn DUCVU nói đúng, e cũng đồng ý với quan điểm đấy, vợ chồng với nhau quan trọng nhất là những lúc biết nhường nhịn nhau, động viên nhau vượt qua khó khăn. Chứ lúc sướng thì có mấy ai nghĩ đồng cảm hay hiểu hoàn cảnh đâu
    chúc chị và gia đình sớm vượt qua được khó khăn sóng gió này
    :LoveStruc:“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”:LoveStruc:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #6
    Cảm ơn bạn DucVu , bạn đa cho mình lời khuyên hữu ích.Mình cũng biết li hôn lúc này là quá tàn nhẫn nhưng sống chung thi quả là một cực hình.Mình nghĩ có lẽ mình thiệt thòi nhiều nên trời bù đắp cho mình 2 đứa con ngoan và rất hiểu và thông cảm cho mẹ.Chúng không ủng hộ bố nhưng lại rất quý bố.Mình xin nói thêm là mình không ở chung với ông bà mà hoàn toàn độc lập.Chỉ tại đường lối của chồng mình sai mà mình không thể nào khuyên can anh ấy còn mc mình ko hiểu biết nên việc gì anh ấy làm cũng đúng,đôi khi biết sai mà vẫn ủng hộ.Anh ấy thì hiếu thảo với bố mẹ một cách mù quáng còn bmc thì can thiệp quá sâu vào việc của anh ấy.Bây giờ thì mình biết mc đã nhận ra sai lầm rồi nhưng ko công nhận với mình thôi .Mình đã biết hậu quả sẽ thế này và cũng cầu cứu bố mẹ chồng rồi, cũng đã nhiều người nói bmc mình đã sai nên thay đổi đi nhưng bmc mình vẫn bảo thủ ko nhận. nhiều việc bmc ko nghe mình và một mình mình đã ko thể ngăn chặn đó mới là điều làm mình đau khổ,nuối tiếc vô cùng vì chồng mình đã phá hoại tất cả tương lai của gd mình mà ko dễ gì làm lại được. Mình đã trải qua rất nhiều vất vả thiếu thốn và chịu nhiều đau khổ để vun đắp cho tổ ấm của mình vậy mà bây giờ mình lại phải chịu cảnh khốn cùng này ư.Cứ mỗi sáng tỉnh dậy nghĩ đến thực tại mình chỉ muôn chết liền,ko muốn sống thêm ngày nào nữa.cảm ơn mọi người đã chia sẻ.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của AppleGal
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 870 Bài viết

    • 1,772 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Em có một người bạn, một người chị (cho dù về tuổi tác lẽ ra phải goi bằng cô mới phải phép). Chị có một gia đình đầm ấm, bản thân chị cũng làm lên chức phó giám đốc, có chồng là giảng viên ĐH, hiện giờ hai cô con gái sắp đến tuổi trưởng thành.
    Mọi chuyện tưởng như là viên mãn cho đến khi tai hoạ giáng xuống. Anh nhà chị phạm phải 1 sai lầm phải trả giá bằng toàn bộ gia sản gđ chị và gđ em gái chị. Mọi chuyện tưởng như quá sức chịu đựng.
    Thế nhưng chị ý ko rơi 1 giọt nước mắt ai oán, ko trách chồng 1 câu. Tự đi tìm thuê nhà cho 2 gđ chung sống. Cs, nguồn thu nhập, việc chăm sóc 4 đứa trẻ (con chị và con của em gái) 1 tay chị cáng đáng. Trong khi cả 3 người kia suy sụp và tuyệt vọng đến mức đóng cửa hoàn toàn với xh, chị vẫn phải giả vờ vui vẻ. Giỏi đến mức 4 đứa trẻ đều vô tư tin là ra ngoài sống để chuẩn bị xây nhà mới. Giỏi đến mức 3 con người đó nhìn chị mà cảm thấy xấu hổ, lần lượt từng người lại gượng dậy, gây dựng lại cuộc sống. Chồng chị đã đi giảng dạy lại, anh biết ơn chị vô cùng. Và em tin chị ý đã phải hi sinh rất nhiều để những đứa trẻ đó có 1 tuổi thơ tròn trịa như ngày hôm nay.
    Khi em viết những dòng này, chị vẫn phải chật vật sống thuê và xoay sở để đảm bảo cuộc sống, đk học hành cho cả 4 đứa trẻ, vẫn phải lo trả nợ từng đồng thế nhưng chị vẫn luôn lạc quan.
    Bọn em nghe chị kể chuyện ko ai tin vào tai mình vì chị luôn vui vẻ, cười đùa với mọi người như thế.

    Em kể ra đây câu chuyện về 1 người chị em rất đỗi ngưỡng mộ, mong chị tim được hướng đi cho mình. Em nghĩ chuyện ko may với gia đình chị chưa đến mức phải chia tay đâu chị ah.
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #8
    Xin cám ơn sự chia sẻ cua AppleGal .Sự sụp đổ của gd mình ko phải do tai họa hoặc ko may mắn.chồng mình biết rõ vào con đường cờ bạc kết cục sẽ là tay trắng nhưng khuyên can ko chịu nghe.Mình đã hi sinh rất nhiều,chỉ với một mong muốn anh ấy thay đổi tính tình giảm tính độc đoán đi và đừng chơi nữa nhưng anh ấy đã ko thay đổi.bmc mình thì luôn coi sự hi sinh chịu đựng của vợ với chồng là nghĩa vụ và là điều đương nhiên vì vậy mình cố mấy cũng vô nghĩa.Mc mình luôn dạy con phu thê như y phục,chỉ luôn nghĩ đến làm sao để con trai mình cai trị được vợ thôi.mình cũng rất nhẫn nhịn lễ phép và tròn bổn phận con dâu nhưng sâu thẳm trong lòng mình ko phục bmc mà chỉ có nối hận.Mình có hi sinh bao nhiêu cũng ko thể làm gd chồng và chồng mình thay đổi,xóa bỏ được tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào tâm thức từ nhiều đời.Nếu thay đổi được anh ấy thì ko nói làm gì nữa nhưng nếu ko thay đổi dc thì phần đời còn lại 3 me con mình sẽ sống ra sao đây?mong mọi người giúp mình với.xin cám ơn mọi người ạ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #9
    Chào chị ! e đã từng là ng chồng tốt và hiện giờ đang là con gà trống nuôi con nên e cảm nhận dc thế nào là sự chia ly. nó có thể khiến ng lớn thoát khỏi cái ji đó có thể gọi là địa ngục nhưng lại đẩy con em mình xuống vực thẳm. nên nếu có khuyên thì cũng mạn phép đc nói là : hãy vì con mà cố bằng lòng với hiện tại, đời là bể khổ, có bơi đi hướng nào thì cũng chẳng tới đc bến bờ HP, HP ở trong nỗi bất hạnh đó chị ah.
    chúc chị sớm tìm lại dc nó
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 460 Bài viết

    • 264 Được cảm ơn

    #10
    chào chị nguoivodk, e đọc tâm sự của chị nhưng cảm giác chị vẫn muốn chia tay chồng, mặc dù mọi người đưa cho chị lời khuyên mà e thấy rất chân thành.
    e là con trai, e hiểu và cũng biết con trai bản tính ham vui, cổ hủ xảy ra chuyện như thế cũng đã là bài học rồi, còn có sửa được bài học đấy hay không chỉ 10% là tự bản thân anh ấy, nhưng 90% còn lại là ở chị và con cái.
    1 Khi chị chia tay anh ấy - anh ấy sẽ ko còn chỗ dựa, gia đình bạn bè người thân chê trách anh ấy, anh ấy sẽ trượt dài và sâu thêm sai lầm đấy ( vì ko còn gì để mất )
    hoặc trường hợp thứ 2 a sẽ tu chí làm lại tất cả dù chỉ 1 mình ( theo e trường hợp này rất ít, khả năng 1 xác suất cao hơn )
    nhưng chị và con biết động viên, biết thông cảm giúp anh ấy làm lại, thì khi đã thay đổi, anh ấy sẽ càng thương yêu chị và tôn trọng giá trị gia đình ( khả năng này rất cao )
    đấy chỉ là những gì e nghĩ và e muốn nói với chị. còn quyền qd là ở chị
    Mong chị có những lựa chọn đúng
    :LoveStruc:“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”:LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 74 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #11
    Bạn có một lợi thế là chồng rất yêu thương bạn. Nhưng nhà chồng lại gia trưởng và độc đoán. Chồng mà nghiện cờ bạc thì khổ lắm, có làm ra bao nhiêu cũng không đủ. Nếu bạn cứ chịu sống cảnh đó thì tương lai của 3 mẹ con bạn thật là bấp bênh. Theo mình thì bạn không chỉ khuyên bảo chồng thôi, vì mình sợ rằng " bản tính khó dời ". Vậy bạn đã thử dùng biện pháp nào kiên quyết hơn chưa? Vợ chồng thì đương nhiên là phải đồng cam cộng khổ. Nhưng không có nghĩa là khuyên không nổi thì phải chịu sống chung với lũ. Bạn đã bao giờ thử li thân chưa? Mình không khuyên bạn li hôn, vì có người chồng yêu thương bạn thật lòng thì không nên dùng cách tiêu cực vậy. Nhưng li thân để chồng nhìn nhận lại bản thân là điều nên làm. Bạn cứ cho chồng một khoảng thời hạn nào đó. Nếu chồng thấy thật sự cần bạn, cần con cái và gia đình thì anh ấy sẽ phải thay đổi bản thân, còn nếu không, thì bạn cũng không nên giữ một người chồng ham mê đỏ đen như vậy, vì sẽ làm ảnh hưởng không những đến bạn mà còn cả tương lai của con cái ( đặc biệt là sau này, sợ các cháu sẽ bị lây tính xấu của bố ). Nếu chồng thấy được vấn đề và chấp nhận chấm dứt cờ bạc, đến lúc đó, bạn làm một bản cam kết, có đủ sự chứng kiến của 2 bên gia đình ( phòng xa sau này ax lại quên những lời hứa hẹn ), và yêu cầu chồng ký tên. Đồng thời bạn cũng phải nắm quyền kiểm soát chi tiêu, cũng như toàn bộ tài sản của gia đình. Anh ấy không có tiền rủng rỉnh trong người thì cũng không chơi cờ bạc đc. Cách này tuy khó nhưng không phải là không làm được. Mình có cô bạn cũng bị rơi vào hoàn cảnh giống như bạn. Bạn mình cũng đã làm như vậy. Cô ấy cũng phải chuẩn bị tư tưởng là sẽ mất chồng, nếu như niềm đam mê cờ bạc chiến thắng hạnh phúc gia đình. Nhưng cuối cùng thì cô ấy đã thắng. Tuy cũng không dễ dàng gì, thậm chí đến bây giờ, đôi lúc, cô ấy vẫn phải tế nhị thăm dò xem chồng có còn chơi cờ bạc không. Thêm nữa, cô ấy đã lấy những đứa con ra để cảnh tỉnh chồng và gia đình chồng ( vì cả nhà chồng cô ấy đều ham mê cờ bạc ). Vì tương lai của con cái mà phải cố gắng thôi bạn ạ. Chúc bạn tìm được giải pháp ưng ý nhé.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meDzang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 483 Bài viết

    • 220 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    mình thấy meyeubebo nói rất đúng. Chúc bạn cân bằng được chính mình, làm chỗ dựa cho chồng con bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #13
    Cảm ơn các bạn đã chia sẻ và cho mình những lời khuyên bổ ích.Mình cảm thấy trong lòng đã nhẹ nhàng hơn phần nào.Cảm ơn bạn traibuon11 đã nhắc nhở nhưng theo mình đàn ông không phải ai cũng bản tính ham vui,cổ hủ như bạn nói đâu.Có thể một thời điểm nào đó có sa đà và sau đó biết dừng lại thì có lẽ ko có người vợ nào lại ko tha thứ và bỏ qua,nhưng việc đó cứ lặp đi lặp lại nhiều lần,sau khi làm sai lại bảo anh sai rồi,anh xin lỗi rồi lại tiếp tục thì thật khó để bỏ qua.Mình công nhận thế gian là bể khổ mà ta ko biết bơi như thế nào để đến được bến bờ hạnh phúc mà có lẽ hạnh phúc tồn tại trong chính sự đau khổ của chúng ta.Mong các bạn tiếp tục chia sẻ và cho mình thêm những kinh nghiệm để mình cải thiện được tinh thần để còn tiếp tục sống và chống chọi với cuộc sống mình bởi vì cuộc sống của chúng ta có đến 50% phụ thuộc vào tinh thần.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #14
    Làm sao mình có đủ nghị lực để vượt qua khó khăn khi mà mỗi ngày lại có vài ba người gọi điện cho mình là hãy trả nợ cho họ mà khoản nợ đó chỉ có chồng mình mới giải thích được.mình cũng xoay xở đủ đường rồi.bmc mình thì cứ bằng chân như vại ko hề tỏ ra lo lắng. Đứa em chồng thì khi vc mình có tiền thì về chỉ đạo lung tung làm sao để tiền và phương tiện,nhà cửa của vc mình là của chung,vc mình đi du lịch hay chơi ở đâu cũng bằng mọi cách cho bmc và cháu đi theo.bây giờ đổ bể thì còn xui ông bà đừng vay mượn gì cho chồng mình kẻo sau ko có nhà mà ở.cho anh trai vay tiền vẫn lấy lãi cao như thường.Cả nhà nghĩ xem mình phải làm thế nào.Thực lòng mình đang yêu chồng và rất thương vì chồng mình rất hiếu thảo.nhưng giá như trước đây anh đừng có chiều bmc và người nhà anh một cách vô lí như vậy vi mình đã phân tích rất nhiều thì mình cũng đỡ hận.Đổ bể của chồng mình là do phần lớn sai lầm của bmc.Đúng là nếu bây giờ mình li hôn thì chồng mình ko còn gì để mất.Mình cứ phải chịu đựng như thế này mà gd nhà chồng ko một chút thay đổi,ko cùng gánh vác,chia sẻ trách nhiệm thì cả nhà thấy có dc ko?Hay là mình đòi hỏi như vậy là quá đáng.Bởi lúc nào mc cũng nói chỉ anh em cha mẹ mới là máu mủ,vợ như quần áo và luôn đòi hỏi chồng mình phải yêu thương đùm bọc gd nhà chồng và chồng mình thì làm mọi cách để thực hiện lời dạy đó.Bây giờ đổ bể chỉ vc gánh chịu.Thật sự trong lòng mình tiếc nuối vô cùng cho tất cả những gì mình đã có bằng mồ hôi nước mắt mà phút chốc tan biến.Tài sản của vc mìng lúc đầu có đóng góp ko nhỏ của bm mình và mình cũng lao động cật lực,tằn tiện chắt chiu để có nó.Mình ko ngủ được,ko chịu đựng được cảm giác tiếc nuối này,mình cảm thấy như lửa cháy trong lòng,ko thể bình tĩnh,ko còn chút sức lực nào.suốt ngày mình chỉ lướt web để trốn chạy hiện thực.Mình ko phàn nàn kêu ca gì với chồng vì mình biết chồng cũng sốc như mình.cả nhà hãy cho mình lời khuyên để mình thoát khỏi cảm giác này.xin cảm ơn cả nhà
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của frasy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 755 Bài viết

    • 1,605 Được cảm ơn

    #15
    Chào bạn,

    Mình chưa ở hoàn cảnh của bạn là mất hết tài sản nhưng chồng mình cũng mê cờ bạc và đã thua đi một con số rất lớn. Lớn đến mức với tiền lương của anh thì chưa chắc 10 năm có thể trả hết. Thế nhưng anh ấy chẳng rút ra bài học nào hết. Vẫn tiếp tục cờ bạc dù mình có nói thế nào.

    Nhiều người khuyên bạn hãy cùng chồng vượt khó khăn. Đúng là vc thì cần phải cùng nhau vực khó khăn nhưng cái đó phải là khó khăn thật chứ không phải là do nghiện ngậm, do bản chất tạo ra. Bài bạc thì gần như là không bỏ được. Cho nên dù có cùng anh ấy trả hết nợ thì rồi khi có tiền lại anh ấy sẽ tiếp tục mà thôi. Họ chỉ ngừng khi hoàn toàn chẳng còn đồng nào.

    Chấp nhận sống chung với họ là chấp nhận nghèo khổ, nợ nần suốt đời. Cho dù bản thân bạn không ngại chuyện đó thì bạn có nỡ lòng để con sống như thế không?

    Mình chia sẽ cách giải quyết của mình mong có thể giúp cho bạn. Trong trường hợp của mình. Mình không nỡ để con phải xa cha hay mẹ. Mình mong muốn cho chúng nó đầy đủ cha mẹ. Mặc khác mình không muốn chúng phải nghèo khổ vì đam mê bài bạc của ba. Mình đã quyết định ly hôn trên giấy tờ và độc lập về kinh tế. Làm thế thì sau này nợ nần của anh mình sẽ không cần trả nữa. Anh ấy không trả nổi thì là chuyện của anh ấy. Chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra là anh ấy không có tiền phụ mình nuôi con. Nhưng mình có đủ khả năng lo cho con nên sẽ không ảnh hưởng lớn đến các con. Khi làm giấy tờ thì toàn bộ tài sản bây giờ mình có sẽ đúng tên mình như thế anh ta không thể nướng hết vô sòng bài được. Chúng mình chỉ làm giấy tờ ly hôn nhưng trên thực tế vẫn sống chung và con cái, bạn bè, họ hàng không biết.

    Điều lo lắng còn lại là mình sợ anh ấy cờ bạc và sau này con lớn lên biết được sẽ học theo ba chúng. Vì thế dù là ly hôn, mình vẫn cố gắng khuyên can anh ấy bỏ chơi hoặc chơi ít thôi. Mình vẫn ráng giữ lấy gia đình hạnh phúc cho con. Nhưng tình yêu với chồng đã mất đi rất nhiều và lòng tôn trọng anh ấy thì đã phá sản từ lâu. Mình rất thất vọng với một người chỉ biết theo đuổi những đam mê không lành mạnh và chẳng biết nghĩ gì cho con. Nói chung mình rất thất vọng. Mê bài bạc thì không những mất tiền mà tốn thời gian cho nó nên cũng chằng có thời gian lo cho con, hay chăm sóc nhà của, công việc. Miễn là tệ hại vô cùng. Chỉ vì con mà mình vẫn đang cố gắng.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lady_anna
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 918 Bài viết

    • 4,996 Được cảm ơn

    #16
    dính vào 1 trong tứ đổ tường: cờ bạc, trai gái, rượu chè, hút chích thì khó mà dứt ra nổi, chỉ làm khổ vợ con. Người ta nói cờ bạc là bệnh ăn vào máu rồi, bỏ đc 1 lúc rồi sau đó có dịp lại chứng nào tật đó, mình chưa thấy ai ghiền cờ bạc (nặng) lại tự bỏ đc, chỉ trừ khi tán gia bại sản ko còn $ để chơi thôi.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 460 Bài viết

    • 264 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguoivodk Xem bài viết
    Làm sao mình có đủ nghị lực để vượt qua khó khăn khi mà mỗi ngày lại có vài ba người gọi điện cho mình là hãy trả nợ cho họ mà khoản nợ đó chỉ có chồng mình mới giải thích được.mình cũng xoay xở đủ đường rồi.bmc mình thì cứ bằng chân như vại ko hề tỏ ra lo lắng. Đứa em chồng thì khi vc mình có tiền thì về chỉ đạo lung tung làm sao để tiền và phương tiện,nhà cửa của vc mình là của chung,vc mình đi du lịch hay chơi ở đâu cũng bằng mọi cách cho bmc và cháu đi theo.bây giờ đổ bể thì còn xui ông bà đừng vay mượn gì cho chồng mình kẻo sau ko có nhà mà ở.cho anh trai vay tiền vẫn lấy lãi cao như thường.Cả nhà nghĩ xem mình phải làm thế nào.Thực lòng mình đang yêu chồng và rất thương vì chồng mình rất hiếu thảo.nhưng giá như trước đây anh đừng có chiều bmc và người nhà anh một cách vô lí như vậy vi mình đã phân tích rất nhiều thì mình cũng đỡ hận.Đổ bể của chồng mình là do phần lớn sai lầm của bmc.Đúng là nếu bây giờ mình li hôn thì chồng mình ko còn gì để mất.Mình cứ phải chịu đựng như thế này mà gd nhà chồng ko một chút thay đổi,ko cùng gánh vác,chia sẻ trách nhiệm thì cả nhà thấy có dc ko?Hay là mình đòi hỏi như vậy là quá đáng.Bởi lúc nào mc cũng nói chỉ anh em cha mẹ mới là máu mủ,vợ như quần áo và luôn đòi hỏi chồng mình phải yêu thương đùm bọc gd nhà chồng và chồng mình thì làm mọi cách để thực hiện lời dạy đó.Bây giờ đổ bể chỉ vc gánh chịu.Thật sự trong lòng mình tiếc nuối vô cùng cho tất cả những gì mình đã có bằng mồ hôi nước mắt mà phút chốc tan biến.Tài sản của vc mìng lúc đầu có đóng góp ko nhỏ của bm mình và mình cũng lao động cật lực,tằn tiện chắt chiu để có nó.Mình ko ngủ được,ko chịu đựng được cảm giác tiếc nuối này,mình cảm thấy như lửa cháy trong lòng,ko thể bình tĩnh,ko còn chút sức lực nào.suốt ngày mình chỉ lướt web để trốn chạy hiện thực.Mình ko phàn nàn kêu ca gì với chồng vì mình biết chồng cũng sốc như mình.cả nhà hãy cho mình lời khuyên để mình thoát khỏi cảm giác này.xin cảm ơn cả nhà
    Nếu đến tình trạng như thế này thì đúng là e cũng ko biết phải khuyên chị như thế nào nữa, cái mà e nghĩ đến là những đứa trẻ, chị đi làm rồi bản thân chị tự đứng vững được, có thể lo được cho con cái có cuộc sống và đk học tập tốt. Chồng chị có tiền thì vẫn chơi, ko có tiền thì ... vay mượn, cầm cố tài sản...v.v bằng mọi cách để có tiền. thật sự nguy hiểm đến tương lai gd, ảnh hưởng đến tâm lý trẻ nhỏ, bố mẹ không gương mẫu sao dậy bảo được con cái
    E thấy cách của chị fansy cũng là 1 cách hay, để bản thân tự độc lập ko phải lo nghĩ nhiều gì nữa cho phải lo lắng dậy bảo con cái thành người. thành người có ích cho xã hội.
    Hãy cố gắng lên chị à, cuộc sống còn nhiều điều phía trước tất cả đều do mình chọn lựa. hãy cố gắng giữ được mái ấm gd là cách tốt nhất. đến khi mình ko còn đủ sức để giữ được nữa thì mình cũng ko phải suy nghĩ, hối hận để rồi phải nói giá như
    e thì luôn luôn nghĩ về gd, e ko muốn gd nào có sự sứt mẻ, hay tồi tệ nào sảy ra. nên dù sao có muốn động viên chị thế nào đi nữa thì e vẫn luôn mong muốn là 1 gia đình hạnh phúc, những đứa trẻ được bảo vệ trong vòng tay yêu thương của ba mẹ chúng " e luôn thiên về mái ấm gia đình, nên cũng ko muốn khuyên chị li dị chút nào cả "
    :LoveStruc:“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”:LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #18
    Từ khi vào diễn đàn mình thấy tinh thần được cải thiện rất nhiều vì chuyện của mình ko thể chia sẻ với ai kể cả bố mẹ,anh em.mình ko muốn mọi người biết vì chỉ làm bố mẹ mình và gd thêm đau lòng.Xin cảm ơn đã chia sẻ và đồng cảm với mình.Có lẽ chia tay mà ở cùng một nhà hay đem tài sản còn lại đứng tên mình thì cũng rất khó vì thủ tục và luật pháp của ta rất dài dòng.Nếu bây giờ mình còn một ít tiền rất nhỏ so với số nợ của chồng, mình cất kín để lấy đó mà nuôi con có quá đáng với chồng ko.khi mà tình trạng nợ nần của chồng như vậy.Sau này lỡ chồng,con biết thì có trách móc mình không và giải pháp sống chung một nhà,tiền ai nấy tiêu có ổn ko khi mà có những khoản tiền mình khó từ chối chi trả cho chồng.Mình là người hiền lanh và nhút nhát nếu ko nói là nhu nhược nên ko biết mình có thể thực hiện được kế sách đó không.Tại sao mình thì như ngồi trên lửa mà những người ruột thịt của anh ấy lại ko lo lắng gì.Mình cũng xin nói thêm là chồng mình là người có học cao,hiền lành,hay thương người,chỉ mỗi 2 tật đó là cờ bạc và gia trưởng.nhưng thật khổn khổ là 2 tật đó lại là lỗi trầm trọng nhất trong các lỗi của một người chồng đúng không ạ.mình công nhận bạn trabuon11 nói đúng là hoạn nạn phải cùng gánh vác và con cái là quan trọng nhất,mình sẽ cố gắng thực hiện những điều có thể cho gd.Mình còn một điều lo lắng là con trai mình lớn lên có thể bị ảnh hưởng tình đó của bố không?Mình có nên nói chuyện của gd mình cho người thân,anh em của mình và của anh ấy không?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 460 Bài viết

    • 264 Được cảm ơn

    #19
    chào chị nguoivodk
    - cách sống cùng 1 nhà nhưng người nào người đấy lo cũng chỉ là giải pháp nhất thời chứ ko phải là cách hay cho lâu dài cho tương lai.
    - chị còn chút vốn để lo cho con cái, e nghĩ cái đó chị ko phải lo đâu chị ah. mình đảm bảo cho tương lai con mình ko ai chê trách chị được, người nào chê trách chị thì người đó ko hiểu, quá ích kỷ thôi. Chị ko phải bận tâm làm gì
    hoặc chị có thể nhờ ông bà ngoại, hoặc anh chị e lập sổ tiết kiệm. hoặc bây giờ có kiểu mua bảo hiểm cho con cái dạng tích lũy tiết kiệm cho con, đến năm 18 tuổi con chị có quyền sử dụng khoản tiền đấy
    - cho e hỏi con trai chị năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ. và chị đang sống ở đâu ( e hỏi thế vì nhận thức của trẻ tùy thuộc phần lớn vào cách dạy của người lớn, và môi trường xung quanh ) như sự va chạm xã hội giữa nông thôn và thành thị khác hẳn nhau mà.
    e cũng mong chị được sớm vui vẻ trở lại...thân !
    :LoveStruc:“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”:LoveStruc:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 114 Bài viết

    • 186 Được cảm ơn

    #20
    Mình ở tp HCM.mình làm nhân viên bưu điện còn chồng mình làm bên hải quan bạn ạ.Con trai mình năm nay 9 tuổi,bé rất thông minh và hiếu thảo nhưng hơi nhút nhát.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4