TIN TÀI TRỢ.

Viết cho người đàn ông cuối....Những chân trời xa lắm. ..

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.9K Lượt đọc
  • 28 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của tinybean
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,862 Bài viết

    • 3,310 Được cảm ơn

    #21
    @Một đời phiêu lãng: Đọc NK của vợ anh, thấy giống y chang tâm sự của một người. Khác nhau ở chỗ cô ấy không may mắn như vợ anh, và anh chàng kia cụng chạ may mắn như anh :Smiling:. Em xin phép chủ top cho em post 1 đoạn nhật kí - có xin phép và đã được đồng ý roài. Khi yêu chân thành thì những cảm xúc, băn khoăn, trăn trở là như nhau.

    "Anh không thích em, sao còn làm những việc để em hiểu lầm? Sao ngày ấy, lúc thì vui vẻ, lúc lại lạnh lùng với em đến thế? Rồi có lần, xóa số điện thoại của em, không hề lưu tên, có lần thì đổi tên trong danh bạ – chỉ để một cái tên rất lạnh lùng – tại sao? Rồi vì sao mỗi khi mọi người cùng ngồi nói chuyện, lại chỉ nhìn chằm chằm vào em, làm em cứ phải giả vờ như không thấy, và không dám nhìn lại? Tại sao có những khi em đi làm về, mọi người đều quay ra nói chuyện với em, anh thì còn chẳng ngước đầu lên nhìn lấy một lần? Tại sao lần ấy, trong blog của em, anh lại bảo rằng anh thích mùa đông, rằng nếu không nhìn thấy em nữa sẽ buồn muốn khóc? Rồi tại sao lại lấy số lạ nhá máy cho em? Tại sao lại lấy số lạ nhắn tin cho em, tại sao lại đánh đàn cho em nghe, rồi lại nói như không biết đó là ai? Rồi nhiều nhiều nữa, những điều đó, không phải là em không biết. Em đã vin vào đó mà hi vòng, mà băn khoăn, mà trăn trở.

    Rồi nếu anh coi em là bạn, thì là thứ tình bạn gì? Thứ tình bạn gì, em thực sự không hiểu. Em đã nói với anh rằng điều em mong nhất là được là người bạn thực sự với người mình thích, chắc anh quên rồi. Em đã thực sự muốn là bạn với anh – người bạn thực sự. Em đã rất vui khi có thể cùng anh nghêu ngao hát khi ngồi sau xe, đã nghe anh tâm sự về chuyện gia đình. Em đã thực sự đau khổ khi nghĩ rằng anh đau khổ, em đã luôn nghĩ vì sao, vì sao anh làm thế này, hay thế khác. Em đã nghĩ rằng anh không dám hỏi em phản ứng của bạn, vì anh sợ không như anh mong đợi, em đã nghĩ rằng anh đã rấ đau khổ vì chưa kịp thể hiện tình cảm của mình, đã gặp phải một trở ngại, em đã rất muốn anh với bạn là một đôi, vì em đã luôn tin anh là người con trai mạnh mẽ, xứng đáng với bạn ấy……. Nhưng hình như em sai hết rồi, sai từ đầu, đến cuối. Vì anh coi em là bạn theo một cách rất khác. Em bây giờ, không biết phải nghĩ thế nào về anh. Đôi lúc thấy mình hiểu vì sao anh lại như thế, nhưng lại cũng có vô vàn điều, em mãi không hiểu được, mãi không biết làm thế nào nữa

    Em tiếc lắm chứ. Bao nhiêu lâu nay, đã có lúc em nghĩ rằng niềm vui của em là anh, có những việc em nghĩ rằng cố gắng, vì anh. Có những điều, em đã nghĩ về anh……… Em thực sự không đành lòng khi phải thay đổi, không đành lòng khi phải từ bỏ tất cả tất cả những điều này…. Nên em cũng lại tự hỏi, đó có phải tình yêu, hay chỉ là một thói quen khó bỏ?

    Nhưng dù sao đi nữa, em cũng biết rằng rõ ràng anh không dành tình cảm cho em. Dù có những điều khó hiểu, dù em vẫn muốn biết tại sao, nhưng có lẽ cũng đều dẫn đến kết cục là không có tình cảm. Cũng chẳng cần một người bạn – hoặc có cần, cũng chỉ là như một thói quen, và không quá quan trọng.

    Và những món quà anh tặng, em biết làm gì với chúng đây? Trả lại, thực sự rất muốn trả lại. Dù biết rằng anh tặng vì đơn giản yêu quý, vì thứ tình bạn mà anh dành cho em, nhưng em không muốn giữ chúng. Những thứ đó đều làm em nhớ đến câu anh nói với bạn rằng “thích nhưng chưa làm được gì cho người mình thích…..” Vậy mà vì em, anh đã làm nhiều thứ. Những lúc đó, anh nghĩ gì? Và có lẽ em thật là một đứa con gái không biết mình là ai, nhưng tự trong bản thân em, món quà gần đây nhất anh gửi, em đã cảm thấy một điều duy nhất – hiểu rằng tình cảm của anh dành cho mình là con số không. Em chỉ mở ra để xem là gì trong đó, và cất kĩ ở đáy hộp, chưa một lần đụng vào.

    .......

    Em cũng đã nghĩ hết lần này đến lần khác, nghĩ rằng sẽ nói với anh, sẽ hỏi anh những gì em không thể hiểu, sẽ nói với anh lần cuối rằng Em rất tin anh, sẽ nói với anh rằng hãy sống thật vui vẻ, và hãy sống thật lòng mình. Đừng cố che giấu cảm xúc của mình, vì như thế là vô cùng mệt mỏi, cũng đừng tỏ ra bất cần như thế. Nhưng đó là những gì em đã nghĩ, giờ, em không thấy muốn nói ra những câu đó nữa, không cần thiết.
    Việc làm ngày hôm nay của em, sau này, em có ân hận không, em không biết

    Chỉ biết rằng, em cảm thấy nhẹ lòng. Bây giờ, em thấy thoải mái.

    Em sẽ không còn gì để viết nữa, sẽ không viết về anh thêm một lần nào nữa, cũng sẽ thôi không nghĩ đến anh mỗi ngày, trong tất cả mọi việc.

    Và thực sực, đúng hay sai……nhưng em thực sự tiếc. Đến bây giờ, em cũng chỉ muốn nói một câu, giá mà em chưa bao giờ quen anh"


    @Cậu: Cứ đi tiếp cậu ạ, 1 ngày cậu sẽ chạm được tới đường chân trời của riêng mình. Đừng buồn nữa cậu nhé.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 22 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #22
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tinybean Xem bài viết
    @Một đời phiêu lãng: Đọc NK của vợ anh, thấy giống y chang tâm sự của một người. Khác nhau ở chỗ cô ấy không may mắn như vợ anh, và anh chàng kia cụng chạ may mắn như anh :Smiling:. Em xin phép chủ top cho em post 1 đoạn nhật kí - có xin phép và đã được đồng ý roài. Khi yêu chân thành thì những cảm xúc, băn khoăn, trăn trở là như nhau.

    "Anh không thích em, sao còn làm những việc để em hiểu lầm? Sao ngày ấy, lúc thì vui vẻ, lúc lại lạnh lùng với em đến thế? Rồi có lần, xóa số điện thoại của em, không hề lưu tên, có lần thì đổi tên trong danh bạ – chỉ để một cái tên rất lạnh lùng – tại sao? Rồi vì sao mỗi khi mọi người cùng ngồi nói chuyện, lại chỉ nhìn chằm chằm vào em, làm em cứ phải giả vờ như không thấy, và không dám nhìn lại? Tại sao có những khi em đi làm về, mọi người đều quay ra nói chuyện với em, anh thì còn chẳng ngước đầu lên nhìn lấy một lần? Tại sao lần ấy, trong blog của em, anh lại bảo rằng anh thích mùa đông, rằng nếu không nhìn thấy em nữa sẽ buồn muốn khóc? Rồi tại sao lại lấy số lạ nhá máy cho em? Tại sao lại lấy số lạ nhắn tin cho em, tại sao lại đánh đàn cho em nghe, rồi lại nói như không biết đó là ai? Rồi nhiều nhiều nữa, những điều đó, không phải là em không biết. Em đã vin vào đó mà hi vòng, mà băn khoăn, mà trăn trở.

    Rồi nếu anh coi em là bạn, thì là thứ tình bạn gì? Thứ tình bạn gì, em thực sự không hiểu. Em đã nói với anh rằng điều em mong nhất là được là người bạn thực sự với người mình thích, chắc anh quên rồi. Em đã thực sự muốn là bạn với anh – người bạn thực sự. Em đã rất vui khi có thể cùng anh nghêu ngao hát khi ngồi sau xe, đã nghe anh tâm sự về chuyện gia đình. Em đã thực sự đau khổ khi nghĩ rằng anh đau khổ, em đã luôn nghĩ vì sao, vì sao anh làm thế này, hay thế khác. Em đã nghĩ rằng anh không dám hỏi em phản ứng của bạn, vì anh sợ không như anh mong đợi, em đã nghĩ rằng anh đã rấ đau khổ vì chưa kịp thể hiện tình cảm của mình, đã gặp phải một trở ngại, em đã rất muốn anh với bạn là một đôi, vì em đã luôn tin anh là người con trai mạnh mẽ, xứng đáng với bạn ấy……. Nhưng hình như em sai hết rồi, sai từ đầu, đến cuối. Vì anh coi em là bạn theo một cách rất khác. Em bây giờ, không biết phải nghĩ thế nào về anh. Đôi lúc thấy mình hiểu vì sao anh lại như thế, nhưng lại cũng có vô vàn điều, em mãi không hiểu được, mãi không biết làm thế nào nữa

    Em tiếc lắm chứ. Bao nhiêu lâu nay, đã có lúc em nghĩ rằng niềm vui của em là anh, có những việc em nghĩ rằng cố gắng, vì anh. Có những điều, em đã nghĩ về anh……… Em thực sự không đành lòng khi phải thay đổi, không đành lòng khi phải từ bỏ tất cả tất cả những điều này…. Nên em cũng lại tự hỏi, đó có phải tình yêu, hay chỉ là một thói quen khó bỏ?

    Nhưng dù sao đi nữa, em cũng biết rằng rõ ràng anh không dành tình cảm cho em. Dù có những điều khó hiểu, dù em vẫn muốn biết tại sao, nhưng có lẽ cũng đều dẫn đến kết cục là không có tình cảm. Cũng chẳng cần một người bạn – hoặc có cần, cũng chỉ là như một thói quen, và không quá quan trọng.

    Và những món quà anh tặng, em biết làm gì với chúng đây? Trả lại, thực sự rất muốn trả lại. Dù biết rằng anh tặng vì đơn giản yêu quý, vì thứ tình bạn mà anh dành cho em, nhưng em không muốn giữ chúng. Những thứ đó đều làm em nhớ đến câu anh nói với bạn rằng “thích nhưng chưa làm được gì cho người mình thích…..” Vậy mà vì em, anh đã làm nhiều thứ. Những lúc đó, anh nghĩ gì? Và có lẽ em thật là một đứa con gái không biết mình là ai, nhưng tự trong bản thân em, món quà gần đây nhất anh gửi, em đã cảm thấy một điều duy nhất – hiểu rằng tình cảm của anh dành cho mình là con số không. Em chỉ mở ra để xem là gì trong đó, và cất kĩ ở đáy hộp, chưa một lần đụng vào.

    .......

    Em cũng đã nghĩ hết lần này đến lần khác, nghĩ rằng sẽ nói với anh, sẽ hỏi anh những gì em không thể hiểu, sẽ nói với anh lần cuối rằng Em rất tin anh, sẽ nói với anh rằng hãy sống thật vui vẻ, và hãy sống thật lòng mình. Đừng cố che giấu cảm xúc của mình, vì như thế là vô cùng mệt mỏi, cũng đừng tỏ ra bất cần như thế. Nhưng đó là những gì em đã nghĩ, giờ, em không thấy muốn nói ra những câu đó nữa, không cần thiết.
    Việc làm ngày hôm nay của em, sau này, em có ân hận không, em không biết

    Chỉ biết rằng, em cảm thấy nhẹ lòng. Bây giờ, em thấy thoải mái.

    Em sẽ không còn gì để viết nữa, sẽ không viết về anh thêm một lần nào nữa, cũng sẽ thôi không nghĩ đến anh mỗi ngày, trong tất cả mọi việc.

    Và thực sực, đúng hay sai……nhưng em thực sự tiếc. Đến bây giờ, em cũng chỉ muốn nói một câu, giá mà em chưa bao giờ quen anh"


    @Cậu: Cứ đi tiếp cậu ạ, 1 ngày cậu sẽ chạm được tới đường chân trời của riêng mình. Đừng buồn nữa cậu nhé.
    Đọc bài viết của "cậu" này mình mới thấy thực sự mình may mắn khi mình nhìn ra được tình yêu để không để bị bỏ lỡ. Nhưng mình thấy "Cậu" ở bài viết ngay đến "cậu" còn nuối tiếc về sự lựa chọn của mình. Còn người yêu mình thì dù cô ấy như vậy nhưng cô ấy luôn có niềm tin về phía trước vậy nên "cậu" hãy cố lên nhé. Người ta có câu: bạn cứ đi đi rồi sẽ đến nơi cứ gõ cửa rồi cửa sẽ mở...
    Mình nghĩ rồi bạn cũng sẽ tìm được 1/2 yêu thương thực sự của mình thôi.
    Người yêu mình cũng có thời gian cô ấy buông xuôi có đoạn nhật ký cô ấy viết:
    Bạn có biết mất là gì ko?
    Đơn gian mà nói là có rồi lại không có nữa...
    Vậy mất đi rồi tìm lại thì được gì?
    Có những thứ tìm lại con nguyên vẹn
    Có những thứ khi tìm lại được rồi thi chỉ là sự chắp lối
    Có những thứ khi đã mất đi rồi thì không thể tìm lại được
    Nếu như có rồi mà lại ko có nữa thì thà ngay từ đầu thà ko có còn hơn....

    Nhưng thật may là cô ấy không buông mình ra.... :Rose::Rose::Rose:
    Vậy nên "Cậu" cứ hy vọng đi dù cho hy vọng đó là mong manh.
    Tình yêu chết cuối thì linh hồn cũng chết.
    Chết linh hồn không có đất để chôn
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 489 Bài viết

    • 370 Được cảm ơn

    #23
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mot_doi_phieu_lang Xem bài viết
    Đọc bài viết của "cậu" này mình mới thấy thực sự mình may mắn khi mình nhìn ra được tình yêu để không để bị bỏ lỡ. Nhưng mình thấy "Cậu" ở bài viết ngay đến "cậu" còn nuối tiếc về sự lựa chọn của mình. Còn người yêu mình thì dù cô ấy như vậy nhưng cô ấy luôn có niềm tin về phía trước vậy nên "cậu" hãy cố lên nhé. Người ta có câu: bạn cứ đi đi rồi sẽ đến nơi cứ gõ cửa rồi cửa sẽ mở...
    Mình nghĩ rồi bạn cũng sẽ tìm được 1/2 yêu thương thực sự của mình thôi.
    Người yêu mình cũng có thời gian cô ấy buông xuôi có đoạn nhật ký cô ấy viết:
    Bạn có biết mất là gì ko?
    Đơn gian mà nói là có rồi lại không có nữa...
    Vậy mất đi rồi tìm lại thì được gì?
    Có những thứ tìm lại con nguyên vẹn
    Có những thứ khi tìm lại được rồi thi chỉ là sự chắp lối
    Có những thứ khi đã mất đi rồi thì không thể tìm lại được
    Nếu như có rồi mà lại ko có nữa thì thà ngay từ đầu thà ko có còn hơn....


    Nhưng thật may là cô ấy không buông mình ra.... :Rose::Rose::Rose:
    Vậy nên "Cậu" cứ hy vọng đi dù cho hy vọng đó là mong manh.
    Đọc NK của người yêu bạn làm mình mủi lòng nhớ đền 1 thời đuổi bóng.
    Cái ngày xưa thơ dại.... nhưng chẳng thể may mắn như 2 bạn....
    Đúng thật như người ta nhận định........................................... .................................................. .....

    Hạnh phúc là một khái niệm chẳng ai định nghĩa bóc tách làm gì. Bởi nếu nó là một chiếc áo đẹp, nó có thể đẹp với người này và không đẹp với người kia. Độ vừa vặn cũng thế. Hạnh phúc của mỗi người mỗi khác.

    Hạnh phúc không dài không ngắn. Có khi là một khoảng khắc nào đó đứng tim hoặc hạnh phúc khi mình ướt át. Chẳng bao giờ biết thế nào là đủ...

    Hạnh phúc không tròn…không vuông. Nó không nên là một hình khối nào cả.
    Hạnh phúc là nhiều là ít?…Ai biết là đủ?

    Có những người hạnh phúc dắt vào tận tay. Có những người phải đào bới, phải xới vụn mọi thứ hạnh phúc mới dần ngã về mình.
    Dù là hạnh phúc bỏ ta hay ta rời xa hạnh phúc thì hãy chắc chắn tin rằng, ở một ngã rẽ, một đoạn đường nào đó, nếu ta may mắn nó sẽ tìm đến ta.
    Nếu ta vất vả hơn, ta sẽ tìm ra nó. Cái mà mọi người gọi là nỗi đau, là bi kịch vốn chỉ là cái cớ để ta rời xa hạnh phúc và ngược lại.
    Giống như trò Yoyo vậy. Con quay đi rồi sẽ trở lại. Đâu có gì là mãi mãi.
    • Avatar của Minami.qta
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,462 Bài viết

    • 2,529 Được cảm ơn

    #24
    Viết cho người đàn ông cuối...

    Anh hiện tại..
    Anh bảo anh mệt, anh nhức đầu, thôi em đừng làm phiền anh nữa. Em dỗi.
    Anh bảo nhà anh không thích em. Em lại dỗi. Anh bảo thôi em đừng qua nữa. Em vẩn luôn luôn dỗi. Tiếc rằng anh k bao h để ý đến.
    Anh bảo anh chắc chắn sẽ lấy vợ, anh muốn lấy em nhưng anh không chắc chắn là sẽ cưới dc em.
    Anh quên cầm tay em khi lái xe trên đường. Em nhắc, anh bảo phải tập trung lái xe.
    Anh quên k ôm em, dỗ em khi em khóc mà anh chỉ im lặng rồi bảo anh mệt, em đừng phiền anh, mai mình nói chuyện, để mai em quên mất lí do giận dỗi vì em nhớ anh .
    Anh bảo anh yêu em. Và chỉ bằng lời nói.

    Anh tương lai..

    Em hi vọng anh sẽ là ng đàn ông cuối của em.
    Em cũng hi vọng rằng anh sẽ là người đầu tiên của em. Và chắc chắn là vậy.
    Người mà em cảm thấy cái mình cho đi là xứng đáng.
    Người bảo em này em bé bỏng. Mặc dù xét về ngoại hình thì em chẳng bé bỏng tí nào.
    Người cầm tay em nồng ấm, dắt em qua đường , hôn em ngọt ngào và nhẹ nhàng bảo anh yêu em.
    Người sẽ tự tin bảo với gia đình anh rằng anh yêu em và muốn lấy em làm vợ. Dù em vẫn còn nhiều khuyết điểm.
    Người sẽ làm cha của các con em. Sẽ yêu thương chúng. Dù chúng hư, quậy phá.Hãy nhẹ nhàng anh nhé.
    Người sẽ ôm hôn em mỗi tối trước khi đi ngủ. Dù có thể em đầy mùi dầu mỡ và quá mệt vì 1 ngày bận rộn.

    Và anh sẽ nhẹ nhàng nói với em rằng em sẽ luôn là ng phụ nữ cuối cùng của anh. Dù em biết chắc tình yêu không bao giờ là mãi mãi. Nhưng hiện tại, em yêu anh.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,103 Bài viết

    • 1,645 Được cảm ơn

    #25
    20/11/2011

    Gửi anh Tháng 11 dấu yêu!

    Anh yêu,Thời gian này em bận rộn với công việc.Một tháng trôi qua với ánh mắt mệt mỏi và nhiều cáu gắt khi gặp và nói chuyện với anh.Em xin lỗi nhé.
    Công việc hai đứa đều bận, vậy mà ngày nào anh cũng đưa đón em.Anh mệt lắm phải không?thực ra em hiểu.Nhưng con người bướng bỉnh trong em cứ tỏ thái độ hờ hững đến lạ kì.Dù rất mệt mỏi, em không dám ốm vì em biết mọi người trong nhà và anh sẽ lo lắng cho em.Em không dám ngã xuống vì em sợ ngày hôm sau em không đứng mạnh mẽ đi làm được. ai làm giúp em được đây.

    Em vẫn cố gắng ăn hết phần cơm của mình, và cả những bữa phụ tại công ty, để giữ sức khỏe vì em sợ em ốm lắm.Nhưng anh yêu, hôm nay em ốm thật rồi.Anh cố gắng ăn uống đầy đủ nhé.Em nhớ anh, mặc dù vừa nc điện thoại với anh ít phút.Em nhận ra rằng giọng nói của anh ý nghĩa với em biết bao và nó ấm áp như hơi thở hàng ngày.

    Cuộc sống bộn bề đầy những xô bồ và sóng gió phía trước, chẳng ai nói trước được điều gì.Chẳng ai nói chắc chắn được sẽ ở bên ai mãi mãi đúng không anh? Nhưng em vẫn muốn nói với anh một câu nói luôn chia ở thì hiện tại :" Em yêu Anh".Mình cùng cố gắng anh nhé!
    Quá khứ là một dòng chảy, ta không thể quay lại làm thay đổi dòng chảy mà ta chỉ có thể đứng bên bờ của hiện tại ,sống sao cho để "dòng chảy ấy chạy qua là dòng chảy trong trẻo nhất".

    ***** Cuadong1986*****
    • 30 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #26
    cố gắng lên, sẽ tới thiên đàng...
    Nắng có hồng bằng đôi môi em. Mưa có buồn bằng đôi mắt em.......
    • 30 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #27
    hay lắm, mong chị e maiz hồn nhiên, vô tư và mơ mộng vậy nhé
    Nắng có hồng bằng đôi môi em. Mưa có buồn bằng đôi mắt em.......
    • 439 Bài viết

    • 231 Được cảm ơn

    #28
    Hay
    • 6 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #29
    Em muốn sống với những lời nói thật
    Bởi hết yêu người ta dễ nuốt lời
    Em muốn yêu mà không hề nóng vội
    Kỷ niệm nhiều ta sẽ hiểu nhau hơn!

    Nếu tất cả chỉ để rồi lãng quên
    Thì tình yêu đâu quan trọng thật - dối
    Và người ta đâu dễ gì từ chối
    Nhận lời rồi cũng chỉ để... vu vơ.

    Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ
    Thì tình yêu là canh giờ thứ nhất
    Nói lời yêu sau buổi đầu gặp mặt
    Phút xao lòng là lúc giấc mơ tan.

    Em mong rằng anh chẳng biết dối gian
    Dù vẫn tin vào những lời anh nói
    Lẽ nào em lại đang tâm từ chối
    Một tình yêu sau thời khắc ban đầu?!

    Và tình yêu - không ai hiểu hết đâu
    Có những thứ vượt ra ngoài chân lý
    Bởi tình yêu mang những điều huyền bí
    Chỉ yêu rồi ta mới hiểu được thôi!
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2