Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Viết cho em lần cuối !

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 11.8K Lượt đọc
  • 113 Trả lời

  • Trang 6/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 5
  • 6

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của e_mờ_em
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 617 Bài viết

    • 133 Được cảm ơn

    #101
    Dưng phải công nhận 1 điều: Các spam của ITBKER, SKYPE, Mydaughters đọc vui lắm. Viết bài, dưng đừng vì gì gì đoá mà dừng spam nha (ít thôi : như lời bác Mydaughters nói).
    Làm con gái phải ngang tàng ngạo nghễ
    Sống trên đời phải hống hách kiêu sa...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 529 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #102
    Em gặp lại em giữa đêm đen dầy đặc
    Em không nhìn bằng mắt
    Em chỉ cảm nhận mình bằng hơi thở, bằng tiếng lòng nức nở không thôi
    Đêm vẫn lặng lẽ trôi

    Em thoả mình vùng vẫy
    Miên man trong những suy nghĩ chẳng đầu chẳng cuối, chẳng về ai

    Em không nhớ anh đâu
    Em đã quên tất cả
    Quên nụ cười, quên ánh mắt, quên bàn tay ấm áp anh trao
    Em không thấy anh đâu

    Đêm dầy quá
    Bóng anh thì mờ nhạt
    Chỉ còn bóng em lẫn vào bóng tối của màn đêm.
    Nên…
    Em chỉ nhìn thấy em… ....
    • 529 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #103
    Đi đâu cũng thấy SKYPE, hôm nay trước khi ra khỏi nhà, không biết mình bước chân nào nhỉ? Àh, hình như là chân trái... Thảo nào!!!
    • 529 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #104
    Cứ quay ra rồi lại quay vào, định CM rồi thôi... Quay lại đến lần thứ 5 rồi hay sao ấy... đành viết...

    Mà đã là lần cuối rùi thì còn biết viết gì nữa? Thôi, ứ viết nữa vậy... Lần cuối mừ!!!
    • Avatar của 8x_pro
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 495 Bài viết

    • 196 Được cảm ơn

    #105
    Viết cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ..........
    Hai chúng ta
    Hai con người ở hai thế giới khác nhau
    Chỉ có thể cùng cười cùng nói, cùng chia sẻ mọi thứ

    Nhưng vĩnh viễn
    Không bao giờ... không bao giờ thuộc về nhau!!!!...
    • 529 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #106
    Mưa, ừ lại mưa, dường như cứ buồn là người ta nghĩ ngay đến mưa nhưng mưa thì cứ vô tình rơi xuống, vô tình cuốn trôi tất cả: tình yêu, nỗi nhớ, sự day dứt, niềm đau...
    Tất cả đã chấm dứt từ lâu, từ cái ngày chúng ta chia tay trong nghiệt ngã, chúng ta bước qua ranh giới bao la tưởng chừng không ai dám bước qua để rồi lưu lại trong tim những vết cắt đau đớn hơn bất cứ điều gì e đã từng nếm trải.6 tháng đã qua đi, e cố gắng quên, cố gắng lao vào những thú vui, lao vào công việc để mong cho ngày qua thật nhanh, ngày qua nhanh để tháng hết thật nhanh, tháng hết nhanh để năm qua đi thật nhanh.....tất cả cũng chỉ là để quên.
    Cuộc đời nghiệt ngã quá, càng cố gắng quên, càng nhớ. Như 1 kẻ càng uống, càng mong say thì càng tỉnh.Càng cố quên đi lại càng nhớ: A và e luôn luôn ở 2 thế giới khác nhau, mãi mãi chỉ là 2 đường thẳng song song đi bên cạnh nhau mà không bao giờ có điểm dừng. Mãi mãi chỉ là dấu ba chấm...lửng lơ trong cuộc đời nhau mà thôi. Tất cả chỉ là vô vọng với a và em.
    Dường như đêm nay, mưa, gió, giông bão nổi lên, ông trời muốn giúp e gột trôi kí ức, tất cả nỗi nhớ về 1 vùng kí ức buồn. Dù muốn hay không e cũng đã chấp nhận mọi sự thật đã qua. Rồi mọi thứ cũng sẽ qua đi, cuốn trôi đi tất cả, sẽ chìm dần trong kí ức thời gian. Ai cũng vậy, phải học cách chấp nhận, chấp nhận tất cả, chấp nhận cuộc sống, chấp nhận những tổn thương, nước mắt, khổ đau, chấp nhận cả niềm vui, hạnh phúc, sự bình yên cho riêng mình.
    Đây là entry cuối cùng e viết cho anh, viết về anh. Không ai chạy theo được cái bóng của người khác mãi được anh nhỉ. E sẽ sống thật tốt, quen với cuộc sống, ý nghĩ không anh. Sau này, những năm sau nữa nhìn lại, a cũng chỉ như bao người khác, vô tình lướt qua cuộc đời em. E mong e sẽ còn hạnh phúc, còn nhớ để mỉm cười khi nghĩ về 1 kí ức nào đó…. có cả anh...
    Xa rồi, chia tay thật rồi bởi vì e và anh! hai con người ở hai thế giới khác nhau, chỉ có thể cùng cười cùng nói, cùng chia sẻ mọi thứ nhưng vĩnh viễn không bao giờ, không bao giờ thuộc về nhau!!!!....
    Tạm biệt, tạm biệt niềm đau, tạm biệt mọi kí ức về anh (...!)



    (Lang thang, tìm thấy 1 bài có tên "Entry cuối cho anh" trùng với ngày tháng năm của entry này... Mình xin phép mượn bản quyền của tác giá, đem về đây post. Liệu có phải là người đó của chủ topic cũng đang viết cho chủ top vào đúng lúc chủ top viết ko nhỉ? Nếu cần đường link, xin liên hệ TTMC nhé, biết đâu...)
    • 304 Bài viết

    • 514 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #107
    Quên được rồi cứ bỗng thấy nói "lần cuối" là đau. Mình cũng đã bảo nhiều lần là lần cuối, nhùng nhằng rồi cũng chẳng biết khi nào
    Sometimes it is better to be kind than to be right. We do not need an intelligent mind that speaks, but a patient heart that listens.
    • 50 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #108
    Chiều cuối tuần, chẳng biết đi đâu, mà biết đi đâu? đường dài hun hút, ta với ta và buổi chiều .... quen thuộc đến phát chán ....quán cafe quen thuộc... chỗ ngồi quen thuộc, bản nhạc quen thuộc .... quen thuộc đến vô cảm. Chẳng còn gì để suy tư, giọt cafe vẫn thế , đen đặc , ngọt đắng và tình yêu của ta cũng thế đắng ngắt như những ly cafe ít đường .......

    Lang thang trong buổi chiều buồn nhạt nắng trước khi vào lớp. Mình mong sao ngày bình yên và cõi lòng nhẹ nhõm. Những ngày qua sao mình thấy mệt mỏi, những người con gái một thời đã từng đến và đi qua cuộc đời ta....cứ lặng lẽ , từng người , từng người đi lấy chồng hết. Nhiều khi mình cứ tự hỏi lòng mình sao ta không yêu một ai đó , lấy một ai đó đi cho yên phận....một gia đình nhỏ bé , một người vợ nhỏ bé , một cuộc sống nhỏ bé....cười buồn cho cái ý nghĩ vô nghĩa lý ,...Đã lâu rồi mình có yêu ai đâu ....cũng lạ lùng khi mình không thể hay không muốn yêu một ai nữa.... cái cảm giác chán chán và dửng dưng làm cho ta thấy tình yêu sao tự nhiên nhạt nhẽo và vô vị thế? Khi có ý định nghiêm túc với một ai đó sao giai đoạn đầu bao giờ cũng cảm thấy dễ dàng, để rồi đến giai đoạn sau thấy tình cảm sao cứ phai nhạt đi một cách khó hiểu.

    Đôi khi đang đi trên đường và bất chợt bắt gặp 1 ánh mắt quen thuộc, hai con người đi lướt qua nhau , xa lạ và dửng dưng như chưa từng quen biết....lạnh lùng như người dưng ......và kỷ niệm .....kỷ niệm lại ùa về , và quá khứ....bất chợt như đang đi giữa mùa hạ bắt gặp đợt gió lạnh , và mưa bất ngờ đổ về ......


    Những người yêu ta mà ta vẫn gọi là người xưa ấy...có người đã đi lấy chồng, đã có con , và hằng ngày đưa con đi nhà trẻ.... gặp nhau.... mẹ thằng bé nhắc: "chào chú đi con" thằng bé ngây thơ làm theo , mình bế nó trên tay, đôi mắt lảng đi chỗ khác cố tránh phải đối diện với đôi mắt người xưa ấy ,mẹ nó nhìn mình và thằng bé chơi với nhau , cười một cách bình yên như không có chuyện gì .... thằng nhóc có biết mẹ nó đã từng là người yêu mình ........ đã có một thời ta yêu nhau như thế, em nhỉ ......

    Chiều nay ngồi 1 mình trên quán Trầm , đầu óc mình trống rỗng , đôi mắt mình dõi theo về phía xa ô cửa sổ mà thấy xa lạ, xa lạ như một kẻ mới đặt chân đến con phố này lần đầu , ngồi trong quán cafe này lần đầu. Một vài người quen đưa mắt nhìn mình, mỉm cười thay lời chào ... mình cũng thế ....mỉm cười và lại miên man .....
    Giật mình, ngỡ ngàng và nao nao lòng , có cái gì đó gần như thảng thốt mà mình đang cố gìm lại ....những cảm xúc trong lòng xáo trộn và mông lung ....lo sợ phải đối diện với một quá khứ mà mình muốn quên lãng .....
    "Impromtu".....bản nhạc của chopin, sao quán này hôm nay lại mở bản nhạc này, mình tự hỏi rồi mình cũng chẳng biết tại sao , lần đầu tiên cái quán này mở nhạc của chopin , chắc có khách yêu cầu. Ngày xưa mình rất thích nghe và hay nghe bản nhạc này. Hình như ngày ấy mình nghe bằng đĩa CD , tiếng piano của Trinh Hương ....Người yêu mình ngày xưa cũng chơi piano , những buổi chiều muộn ....bên nhà em vang vọng tiếng dương cầm ....và ta lắng nghe .... lắng nghe thành thói quen .... yêu nhau tự nhiên như là chuyện cổ tích và xa nhau như là định mệnh .... cô ấy đã mang đến cho mình những buổi chiều thật bình yên , ban cho mình những cảm xúc thật nhẹ nhàng , ..... ta đã yêu nhau như thế em có nhớ và tiếng đàn piano của em cứ mãi in hằn trong tâm trí anh. Hình ảnh cô bé gầy gò, bờ vai mảnh mai, mái tóc dài và ngón tay thoăn thoắt lướt trên phím đàn .....hình ảnh của năm tháng ấy có khi nào phai mờ trong anh ...



    Không biết em có còn chơi đàn nữa không và em còn nhớ những lần mình hòa tấu? cuộc sống với bộn bề lo lắng , ai còn đủ sức mà mơ mộng những chuyện xa xưa, em có còn nhớ những bản nhạc của chopin , những bản nhạc về đất nước ba lan xa xôi , đất nước ba lan mà anh và em đã từng mơ ước một lần được đặt chân đến. Ba lan của những chàng trai, cô gái say sưa trong vũ khúc sau mùa gặt , ba lan của những bầy ngựa hoang tung vó giữa thảo nguyên , ba lan của những tháp chuông nhà thờ đổ nát , của chiến tranh , của chopin , của anh và của em ........

    Nhanh thật , 1 ngày trôi đi sao chậm chạp và nặng nề đến thế. Nhưng tháng năm .....tháng năm sao đi nhanh thế .... mình đã không còn yêu nhau đã bao lâu rồi em nhỉ ? con em , thằng bé mấy tuổi rồi ? Nhìn về dĩ vãng sao thấy thời gian trôi đi nhanh quá , lặng lẽ nó nghiền nát tất cả ...... làm sao quay ngược được bánh xe của thời gian ?


    Đêm về khi chỉ còn một mình với căn phòng vắng tôi lại nhớ tới em, không biết em đã ngủ chưa? Tôi ko muốn ngủ, tôi sợ sự cô độc và trống trải, cuộc sống tĩnh lặng quá nên lòng người cũng khó yên. cứ nhắm mắt lại tôi lại thấy lo sợ, có cái gì đó không rõ nét, mơ hồ, phía cuối con đường có ai đợi mình? không ai cả, người xưa đã xa ta, tất cả rồi cũng xa ta , ký ức, kỷ niệm còn đọng lại gì? mơ ước thật buồn , nhiều khi thấy mình sống thật vô nghĩa, sống ở trên đời đừng nên quá hy vọng vào 1 điều gì để rồi lại thất vọng, ta đâu còn đam mê nữa, ngày tháng vẫn lặng lẽ đi qua , và ta thì đang dấu nỗi buồn đằng sau những nụ cười vụn vỡ. Sao thấy nhớ ngày xưa, phố lá còn xanh, những kỷ niệm vẫn còn xanh, ngọn cỏ lau ướt mềm, con đường bụi đỏ ,phố cũ ta ngồi chờ tiếng chuông đổ, chuông thánh ngân lên làm ta nhớ đến 1 mùa noel, nhớ hà nội và em.

    Xa xa trong miền ký ức có lẽ 1 dòng sông vẫn chảy, bình yên và phẳng lăng. dòng sông của một thời đã mất ,biển xanh rờn và cát trắng dịu êm đã có một thời ta yêu em như thế... Muốn nhớ, muốn quên, mà quên sao được những ngày xưa yêu dấu dẫu cuộc đời còn lắm lo toan.

    xa lắm rồi xin đừng gặp lại, anh về bụi đỏ tìm em........................

    Anh đã là một người đàn ông với màu tóc khác, riêng năm tháng cuộc đời vẫn như ngày yêu em
    Cuộc đời buồn phải ko em ...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của titti90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 866 Bài viết

    • 191 Được cảm ơn

    #109
    Biết là hai ta không thể đi trên cùng một con đường nhưng hãy chọn con đường gần nhau nhất để bước đi vì biết đâu ngày sau lại cần có nhau.Anh nhỉ?


    Sẽ viết nhưng chưa muốn là lần cuối


    vào đây vô tình nhớ 1 người da diết, nhớ 1 ng chưa bao h là của mình

    A và 1 ai đó, e và 1 ai đó mãi mãi ko là của nhau
    ranh giới giữa thực và hư
    những khái niệm lẫn lộn,

    hệ số tương quan giữa bình yên và hạnh phúc bằng bao nhiêu!?


    mãi mãi dài bao lâu!?
    rót đầy rồi đổ đi...
    • 3,744 Bài viết

    • 782 Được cảm ơn

    #110
    Trích dẫn Nguyên văn bởi NhấtViệt Xem bài viết


    Chiều nay ngồi 1 mình trên quán Trầm
    132 Thái Hà phải ko anh ?
    • 414 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #111
    Trích dẫn Nguyên văn bởi NhấtViệt Xem bài viết
    Anh đã là một người đàn ông với màu tóc khác, riêng năm tháng cuộc đời vẫn như ngày yêu em
    bỗng dưng muốn khóc
    Những đứa trẻ xinh đẹp là ước mơ của chúng mình !:Applause:
    • 79 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #112
    Lang thang vào đây, đọc những dòng của Nhất Việt, cảm giác muốn viết lại trở lại với mình. Lâu lắm rồi...Mình không trải lòng bằng bàn phím nữa...Tự hứa với lòng mình, sẽ lại viết. Viết để bỏ qua tất cả những stress của cuộc sống xa nhà, để còn cảm thấy, mình vẫn biết vui, biết buồn, biết khóc, biết cười...Biết không thể vô cảm với cuộc sống này nữa!
    Dặn lòng...
    Khi ta đã đi qua những Giông-Bão-Biển-Bờ
    Còn thấy tựa trên vai mình...1 tình yêu...không thất lạc!
    • Avatar của 8x_pro
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 495 Bài viết

    • 196 Được cảm ơn

    #113
    IT nhà mình nặng tình quá, sống thế khổ lắm IT ơi.
    Những gì đã qua rồi thì để nó qua, coi như 1 chút gì để nhớ thôi, đừng lún sâu vào nó quá. Khổ.
    Hai chúng ta
    Hai con người ở hai thế giới khác nhau
    Chỉ có thể cùng cười cùng nói, cùng chia sẻ mọi thứ

    Nhưng vĩnh viễn
    Không bao giờ... không bao giờ thuộc về nhau!!!!...
    • 251 Bài viết

    • 157 Được cảm ơn

    #114
    Trích dẫn Nguyên văn bởi NhấtViệt Xem bài viết
    Chiều cuối tuần, chẳng biết đi đâu, mà biết đi đâu? đường dài hun hút, ta với ta và buổi chiều .... quen thuộc đến phát chán ....quán cafe quen thuộc... chỗ ngồi quen thuộc, bản nhạc quen thuộc .... quen thuộc đến vô cảm. Chẳng còn gì để suy tư, giọt cafe vẫn thế , đen đặc , ngọt đắng và tình yêu của ta cũng thế đắng ngắt như những ly cafe ít đường .......

    Lang thang trong buổi chiều buồn nhạt nắng trước khi vào lớp. Mình mong sao ngày bình yên và cõi lòng nhẹ nhõm. Những ngày qua sao mình thấy mệt mỏi, những người con gái một thời đã từng đến và đi qua cuộc đời ta....cứ lặng lẽ , từng người , từng người đi lấy chồng hết. Nhiều khi mình cứ tự hỏi lòng mình sao ta không yêu một ai đó , lấy một ai đó đi cho yên phận....một gia đình nhỏ bé , một người vợ nhỏ bé , một cuộc sống nhỏ bé....cười buồn cho cái ý nghĩ vô nghĩa lý ,...Đã lâu rồi mình có yêu ai đâu ....cũng lạ lùng khi mình không thể hay không muốn yêu một ai nữa.... cái cảm giác chán chán và dửng dưng làm cho ta thấy tình yêu sao tự nhiên nhạt nhẽo và vô vị thế? Khi có ý định nghiêm túc với một ai đó sao giai đoạn đầu bao giờ cũng cảm thấy dễ dàng, để rồi đến giai đoạn sau thấy tình cảm sao cứ phai nhạt đi một cách khó hiểu.

    Đôi khi đang đi trên đường và bất chợt bắt gặp 1 ánh mắt quen thuộc, hai con người đi lướt qua nhau , xa lạ và dửng dưng như chưa từng quen biết....lạnh lùng như người dưng ......và kỷ niệm .....kỷ niệm lại ùa về , và quá khứ....bất chợt như đang đi giữa mùa hạ bắt gặp đợt gió lạnh , và mưa bất ngờ đổ về ......


    Những người yêu ta mà ta vẫn gọi là người xưa ấy...có người đã đi lấy chồng, đã có con , và hằng ngày đưa con đi nhà trẻ.... gặp nhau.... mẹ thằng bé nhắc: "chào chú đi con" thằng bé ngây thơ làm theo , mình bế nó trên tay, đôi mắt lảng đi chỗ khác cố tránh phải đối diện với đôi mắt người xưa ấy ,mẹ nó nhìn mình và thằng bé chơi với nhau , cười một cách bình yên như không có chuyện gì .... thằng nhóc có biết mẹ nó đã từng là người yêu mình ........ đã có một thời ta yêu nhau như thế, em nhỉ ......

    Chiều nay ngồi 1 mình trên quán Trầm , đầu óc mình trống rỗng , đôi mắt mình dõi theo về phía xa ô cửa sổ mà thấy xa lạ, xa lạ như một kẻ mới đặt chân đến con phố này lần đầu , ngồi trong quán cafe này lần đầu. Một vài người quen đưa mắt nhìn mình, mỉm cười thay lời chào ... mình cũng thế ....mỉm cười và lại miên man .....
    Giật mình, ngỡ ngàng và nao nao lòng , có cái gì đó gần như thảng thốt mà mình đang cố gìm lại ....những cảm xúc trong lòng xáo trộn và mông lung ....lo sợ phải đối diện với một quá khứ mà mình muốn quên lãng .....
    "Impromtu".....bản nhạc của chopin, sao quán này hôm nay lại mở bản nhạc này, mình tự hỏi rồi mình cũng chẳng biết tại sao , lần đầu tiên cái quán này mở nhạc của chopin , chắc có khách yêu cầu. Ngày xưa mình rất thích nghe và hay nghe bản nhạc này. Hình như ngày ấy mình nghe bằng đĩa CD , tiếng piano của Trinh Hương ....Người yêu mình ngày xưa cũng chơi piano , những buổi chiều muộn ....bên nhà em vang vọng tiếng dương cầm ....và ta lắng nghe .... lắng nghe thành thói quen .... yêu nhau tự nhiên như là chuyện cổ tích và xa nhau như là định mệnh .... cô ấy đã mang đến cho mình những buổi chiều thật bình yên , ban cho mình những cảm xúc thật nhẹ nhàng , ..... ta đã yêu nhau như thế em có nhớ và tiếng đàn piano của em cứ mãi in hằn trong tâm trí anh. Hình ảnh cô bé gầy gò, bờ vai mảnh mai, mái tóc dài và ngón tay thoăn thoắt lướt trên phím đàn .....hình ảnh của năm tháng ấy có khi nào phai mờ trong anh ...



    Không biết em có còn chơi đàn nữa không và em còn nhớ những lần mình hòa tấu? cuộc sống với bộn bề lo lắng , ai còn đủ sức mà mơ mộng những chuyện xa xưa, em có còn nhớ những bản nhạc của chopin , những bản nhạc về đất nước ba lan xa xôi , đất nước ba lan mà anh và em đã từng mơ ước một lần được đặt chân đến. Ba lan của những chàng trai, cô gái say sưa trong vũ khúc sau mùa gặt , ba lan của những bầy ngựa hoang tung vó giữa thảo nguyên , ba lan của những tháp chuông nhà thờ đổ nát , của chiến tranh , của chopin , của anh và của em ........

    Nhanh thật , 1 ngày trôi đi sao chậm chạp và nặng nề đến thế. Nhưng tháng năm .....tháng năm sao đi nhanh thế .... mình đã không còn yêu nhau đã bao lâu rồi em nhỉ ? con em , thằng bé mấy tuổi rồi ? Nhìn về dĩ vãng sao thấy thời gian trôi đi nhanh quá , lặng lẽ nó nghiền nát tất cả ...... làm sao quay ngược được bánh xe của thời gian ?


    Đêm về khi chỉ còn một mình với căn phòng vắng tôi lại nhớ tới em, không biết em đã ngủ chưa? Tôi ko muốn ngủ, tôi sợ sự cô độc và trống trải, cuộc sống tĩnh lặng quá nên lòng người cũng khó yên. cứ nhắm mắt lại tôi lại thấy lo sợ, có cái gì đó không rõ nét, mơ hồ, phía cuối con đường có ai đợi mình? không ai cả, người xưa đã xa ta, tất cả rồi cũng xa ta , ký ức, kỷ niệm còn đọng lại gì? mơ ước thật buồn , nhiều khi thấy mình sống thật vô nghĩa, sống ở trên đời đừng nên quá hy vọng vào 1 điều gì để rồi lại thất vọng, ta đâu còn đam mê nữa, ngày tháng vẫn lặng lẽ đi qua , và ta thì đang dấu nỗi buồn đằng sau những nụ cười vụn vỡ. Sao thấy nhớ ngày xưa, phố lá còn xanh, những kỷ niệm vẫn còn xanh, ngọn cỏ lau ướt mềm, con đường bụi đỏ ,phố cũ ta ngồi chờ tiếng chuông đổ, chuông thánh ngân lên làm ta nhớ đến 1 mùa noel, nhớ hà nội và em.

    Xa xa trong miền ký ức có lẽ 1 dòng sông vẫn chảy, bình yên và phẳng lăng. dòng sông của một thời đã mất ,biển xanh rờn và cát trắng dịu êm đã có một thời ta yêu em như thế... Muốn nhớ, muốn quên, mà quên sao được những ngày xưa yêu dấu dẫu cuộc đời còn lắm lo toan.

    xa lắm rồi xin đừng gặp lại, anh về bụi đỏ tìm em........................

    Anh đã là một người đàn ông với màu tóc khác, riêng năm tháng cuộc đời vẫn như ngày yêu em
    hay quá
    ng cũ của mình, cũng đã từng làm mình chết lặng vì những lời như thế
    ngôn ngữ thật vô cùng lợi hại
  • Trang 6/6

    Chuyển tới trang

  • 1
  • ...
  • 5
  • 6