TIN TÀI TRỢ.

Thư gửi những người đàn ông đã có vợ (Đi cọp về)

  • 58 Lượt chia sẻ
  • 6.63K Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của hungvd
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 12,357 Bài viết

    • 16,086 Được cảm ơn

    #1
    Trong đời sống hiện đại, chuyện những người vợ ngoại tình không còn là chuyện hãn hữu nữa. Trước kia, những người vợ ngoại tình sẽ bị trừng phạt vô cùng nặng nề của gia đình chồng và xã hội. Nhưng ngày nay, với một xã hội văn minh và bình đẳng, những hình phạt như thế không còn được áp dụng. Nhưng ngoại tình luôn luôn là một vấn đề đau lòng và nan giải. Lâu nay, như một sự tự cho phép, những người đàn ông có vợ chẳng mấy dày vò khi có người tình. Nhưng nếu một người đàn bà có chồng mà yêu một người đàn ông khác sẽ bị coi như là một tội lỗi không thể dung thứ.

    Ngày nay, hầu hết những người vợ ngoại tình lại thuộc những người có một gia đình ổn định, khá giả về kinh tế và là những người đàn bà có học thức. Nhiều người đàn ông bàng hoàng không hiểu lý do gì mà vợ mình lại yêu một người đàn ông khác. Để trả lời cho 1/1000 những gì liên quan đến câu hỏi này, Vietimes xin lần lượt đăng tải ý kiến của những người đàn bà về việc những người vợ ngoại tình dưới dạng những bức thư gửi cho những người đàn ông của họ. Với hy vọng, những người đàn ông sẽ nhìn nhận một cách nghiêm túc và có ý thức giữ gìn hôn nhân và gia đình của họ hơn nữa.


    BỨC THƯ THỨ NHẤT:








    Em biết, anh đang để mất em. Em không thể gào to lên điều ấy mỗi khi anh từ công sở trở về. Người lo sợ duy nhất chúng ta có thể mất nhau vĩnh viễn lúc này là em. Bởi chỉ em mới biết trái tim em đang đập như thế nào cho người đàn ông ấy, một người đàn ông không phải là chồng em. Chuyện gì đã xẩy ra với em? Em không làm sao biết được rành mạch lý do. Nhưng em cảm thấy rõ rệt có một người đàn ông khác đang chia sẻ với em, che chở em và có nguy cơ bước vào cuộc đời em.


    Ngày ngày anh trở về ngôi nhà của chúng ta. Anh không trở về như một gã say rượu và cũng không như một ông chủ. Anh không hề bực tức hay khó chịu điều gì. Anh cũng không trách em điều gì. Anh không đòi hỏi em điều gì. Anh trở về và ngồi xuống ăn cơm cùng em và các con.. Anh rất ít khi bỏ mẹ con em ăn tối một mình. Để tìm một lý do gì đó trách giận anh thật không dễ dàng.


    Thế mà em lại nghĩ về một người đàn ông khác khi ở bên cạnh anh. Em đã từng hoảng sợ với tình cảm ấy. Em đã từng khóc khi nghĩ đến việc đó như một tội lỗi không tha thứ được. Nhưng em là một người đàn bà bình thường như bao người đàn bà khác. Em có những khoảnh khắc trống rỗng và yếu đuối. Em có những khoảnh khắc thèm muốn và lãng mạn. Em có những khoảnh khắc muốn được nhỏ bé mãi trước anh và được anh che chở và an ủi. Em là một người đàn bà như mọi người đàn bà khác.


    Đã có những đêm em tỉnh giấc trong khuya khoắt. Có một nỗi cô đơn dù rất mơ hồ nhưng đang lớn lên trong lòng em. Lúc đó em cần anh như em đã từng cần anh trước kia. Em cần anh ôm lấy em và nói một câu gì đó. Em đã nói với anh là em cảm thấy yếu đuối. Nhưng anh đã nhìn em như nhìn một người xa lạ trên chính chiếc giường hạnh phúc của chúng ta và nói: “Ngủ đi”.


    Rồi có lúc em gặp chuyện không hay ở cơ quan, em cần một người đứng bên em và giúp em đi qua những khó khăn đó. Em đã nói với anh trên chiếc giường hạnh phúc của chúng ta, và như một sự khó chịu, anh nói: “Ngủ đi”. Câu nói ấy đã làm em mất ngủ nhiều đêm. Câu nói đó vô tình đẩy em ra xa anh. Câu nói đó làm em nhiều lúc nghĩ rằng anh đã không còn yêu em nữa và em không là mối quan tâm của anh nữa.


    Câu nói đó của anh đã đấy em bước đi một mình đơn độc trên con đường quá nhiều khó khăn mà em lại cần một người bạn vô cùng, một người chia sẻ với em, một người có thể làm cho em hiểu rằng: trên đời này em không đơn độc trong những lúc khó khăn và hoang mang.


    Rồi em có những buổi chiều ngồi uống cà phê với người đàn ông khác. Em không nói gì về tâm trạng em cho người đàn ông đó nghe. Nhưng em vừa cảm thấy xúc động vừa cảm thấy sợ hãi khi người đàn ông ấy dường như biết tất cả sự trống rỗng và yếu đuối của em. Người đàn ông đó đã nói cho em nghe bao điều. Không một lời tán tỉnh, không một chữ văn hoa, không một hứa hẹn… Nhưng tất cả những gì người đàn ông ấy nói như là chỉ dành riêng cho em. Người đàn ông ấy vô tình dắt em ra khỏi sự trống rỗng và yếu đuối của em. Em thấy được chia sẻ, được an ủi và được che chở dù chỉ như một sự vô tình.


    Bao nhiêu lần em tự hỏi: vì sao chỉ mới sống một cuộc sống vợ chồng có mấy năm mà tất cả những gì có được khi chúng ta yêu nhau lại rời bỏ chúng ta? Tại sao những mối quan tâm của em đôi khi lại được đáp lại bằng sự thờ ơ của anh? Thậm chí trở thành sự khó chịu của anh trong một lúc nào đó? Tại sao khi em phiền muộn và trống rỗng em lại không có anh bên cạnh và chân thành như khi chúng ta còn yêu nhau? Tại sao sự lãng mạn, sự say đắm và mối quan tâm thực sự trong quan hệ của chúng ta lại không còn nữa?


    Anh có thể trả lời cho em biết điều gì gắn kết chúng ta bây giờ là gì không? Một điều em phải thừa nhận rằng anh đã lo toan một đời sống vật chất không có gì phải phàn nàn cho mẹ con em. Những người thân quen của em nhìn vào những gì mà trong ngôi nhà chúng ta có đều phải thốt lên: Mày thật hạnh phúc. Nhưng họ không nhìn thấy một đời sống tinh thần đơn điệu, mòn chán và dửng dưng giữa chúng ta. Nhiều lúc, em nhận thấy anh như một người dưng sống cùng căn hộ với em. Lúc đó, em chỉ có một nguồn an ủi duy nhất là những đứa con của chúng ta. Nhưng chúng còn bé quá. Chúng không hiểu được những khủng hoảng trong lòng mẹ nó.


    Em đã gặp người đàn ông ấy. Em tin người đàn ông ấy không biết rằng chính em có lúc đã tựa vào người đàn ông ấy để đi qua những phiền muộn và hoang mang. Em phải thú thực rằng có lúc em nghĩ đến người đàn ông ấy nhiều hơn nghĩ đến anh. Có những sáng thức dậy, em muốn nhìn thấy người đàn ông ấy và nghe người đàn ông ấy nói. Tại sao đó không phải là anh? Câu hỏi này của em chính là sự cay đắng và là nỗi khát khao của em về anh.


    Anh thân yêu, có thể em sẽ không bao giờ đi thêm một bước trong quan hệ với người đàn ông ấy. Có thể em chẳng bao giờ đi uống cà phê hay đi ăn trưa với người đàn ông ấy nữa. Có thể em sẽ dùng ý chí để tự nhủ rằng: người đàn ông đó và những gì em đang nghĩ về người ấy chỉ là do những khoảnh khắc trống rỗng và yếu đuối trong lòng em mà thôi. Có thể chẳng bao giờ em nói ra nỗi hoảng sợ về sự thay đổi nào đó trong trái tim em. Có thể em mãi mãi dọn dẹp, nấu ăn đợi anh đi làm về và sinh tiếp những đứa con trong ngôi nhà chúng ta đang sống.


    Nhưng có một sự thật có thể em không vượt qua được. Sự thật đó là em không còn yêu anh nữa. Nhưng cũng lại có một sự thật khác là liệu em có thể sống như một sự nhẫn nại mãi được không? Em thừa biết với một đời sống hôn nhân như thế thì sớm hay muộn một ngày nào đó em sẽ đi khỏi anh. Em ra đi không phải do một người đàn ông cụ thể mà do em không còn ý nghĩa gì với anh nữa và ngược lại.


    Hãy giữ lấy em. Em nhớ là em đã nói với anh như thế. Nhưng anh đã không nghe thấy sự hoang mang và sợ hãi trong trong câu nói ấy của em. Anh nhìn em như nhìn một người có dấu hiệu tâm thần và nói: “Ngủ đi”. Anh có nguy cơ mất em mặc dù anh đang giữ em bằng một cách mà em thấy anh quá tự tin với cách đó. Đấy chính là cách anh kiếm thật nhiều tiền cho gia đình nhỏ bé của chúng ta, cách anh để cho em tự quyết mọi chuyện của em mà không chia sẻ hay an ủi em, cách anh không thường xuyên bỏ không ăn bữa tối, cách anh không xem trộm tin nhắn trong điện thoại của em… Tất cả những điều ấy chỉ là lòng tốt mà thôi. Nhưng lòng tốt chỉ làm cho em biết ơn anh mà thôi.


    Hãy giữ lấy em. Bằng cách nào em cũng không biết một cách cụ thể. Đừng để em trong khi vẫn làm tất cả nghĩa vụ và nhẫn nại như một người đàn bà có chồng mà lòng em lại nhớ một người đàn ông khác. Anh đang có nguy cơ mất em. Chính em có lẽ là người sợ hãi hơn khi nói ra điều đó nhưng em phải nói.


    Anh thân yêu, em vẫn muốn gọi anh như thế như lần đầu tiên và mãi mãi. Nhưng em biết những điều bất ổn đang trực sẵn trong lòng em. Vì ngay khi đang viết lá thư này cho anh, em lại hồi hộp nghĩ đến cuộc hẹn uống cà phê với người đàn ông ấy ngày mai. Em không tin đó là tình yêu. Nhưng em tin chắc chắn rằng có một tiếng gọi đầy ma lực đang gọi em. Với trái tim khát khao và đầy nhạy cảm của một người đàn bà, em biết điều đó và em muốn kêu lên thật to: “Hãy giữ lấy em”.


    Một người vợ
    Ăn được, ngủ được là Tiên

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của hungvd
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 12,357 Bài viết

    • 16,086 Được cảm ơn

    #2
    Đến nay chúng ta đã chia tay nhau được mấy năm rồi. Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó lòng em vẫn đau đớn vô cùng. Chẳng ai muốn đi đến hôn nhân để rồi mà chia ly. Những người đàn bà như em lấy gia đình nhỏ bé của mình là hạnh phúc quan trọng nhất của đời người. Em biết vậy và những người đàn bà có hoàn cảnh như em cũng biết vậy. Nhưng rồi em vẫn phải kiên quyết dứt áo ra đi. Lúc đó, anh nghi ngờ và căm thù em vì nghĩ rằng em đã có một người đàn ông khác. Em không muốn thanh minh nhưng em vẫn phải nói lại rằng: em chưa hề yêu ai cho đến lúc này.

    Những ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi của chúng ta và nỗi đau chia lìa vẫn luôn luôn trở về trong trái tim em. Nó làm em tiếc nuối và đau đớn. Để đi đến cuộc chia ly buồn đau đó, em đã viết đơn ly hôn nhiều lần và cũng nhiều lần em lại tự xé nát lá đơn ly hôn khi anh nói với em anh vẫn yêu em. Nhưng thời gian cứ thế trôi đi, tình trạng tồi tệ trong quan hệ vợ chồng của chúng ta vẫn không làm sao được cải thiện. Em không thể nào chịu đựng được một cuộc sống như thế. Em phải ra đi như một sự giải phóng chính em và có thể giải phóng cả cho anh.


    Anh sẽ lại không thể nào hiểu nổi vì sao em lại không chịu đựng được một cuộc sống hôn nhân như thế. Sự thật là em chưa một lần nào nghĩ anh là một người đàn ông xấu xa. Nhưng anh là một người luôn áp đặt tất cả quan niệm và lối sống của cá nhân anh với người khác. Trong lá thư này, em sẽ nói tất cả những gì em nghĩ về anh và đó chính là lý do em phải chia tay anh. Em mong anh hãy hiểu rằng em nói như vậy để mong anh sống với người đàn bà khác, người vợ thứ hai của anh thì đừng sống như anh đã sống với em để anh và người đàn bà ấy có một cuộc sống gia đình hạnh phúc và êm ấm. Xin anh đừng bao giờ nghĩ rằng em nói ra những điều về anh là nói xấu anh. Bởi vì chúng ta đã chia tay nhau và cả anh và em đã có một cuộc sống khác. Nhất là anh đã đang sống với một người vợ mới.


    Cho đến bây giờ, em vẫn không hiểu vì sao anh lại là người luôn luôn cho rằng anh là người có quyền lực nhất gia đình và tất cả những điều anh nói ra là chân lý mà mọi người phải tuân theo. Trong khi đó, anh là người được học hành đầy đủ và giao du rộng với nhiều người trong tầng lớp cao của xã hội. Anh luôn là người độc đoán và ích kỷ. Anh chưa bao giờ chấp nhận bất cứ một ý kiến nào của em và của những người khác trong gia đình lớn của anh.




    Khi em đau đớn nói với mẹ anh là em khó có thể sống với anh được nữa. Em xin bà hãy hiểu em và tha thứ cho em. Bà đã hỏi em rằng có phải anh là người vô trách nhiệm với gia đình và với vợ của anh không. Em phải nói với bà rằng anh là người không rượu chè, cờ bạc, trai gái. Anh là người quá chỉn chu. Nhưng chính sự chỉn chu đó mà anh đã từng ngày tạo ta một bầu không khí ngột ngạt trong gia đình. Anh chỉ biết sống bằng tất cả nguyên tắc và những giá trị đã hằn sâu trong đầu anh. Những ngày đầu, em bật cười khi phát hiện ra anh sống như một chàng robot. Nhưng em cứ ngỡ những chuyện đó chỉ đôi lúc diễn ra. Em nghĩ rằng em sẽ góp ý với anh và anh sẽ có những thay đổi hợp lý vì anh là người có học. Nhưng đó lại là cách sống và quan niệm của anh.


    Em đã thất bại. Càng ngày anh càng sống theo quan niệm của anh mà không ai có thể góp ý hay thay đổi. Cả những giây phút bên nhau trong căn phòng của chúng ta anh cũng áp đặt một nguyên tắc đến không thể tưởng tượng được. Cứ mỗi khi anh xuất hiện trong ngôi nhà là em cảm thấy một bầu không khí nặng nề và u uất trùm phủ. Suốt trong mấy năm sống cùng nhau, cứ mỗi khi em đưa ra một ý kiến của mình anh đều gạt đi và có lúc anh mỉa mai, dè bỉu không thương tiếc. Trong mắt anh, những người đàn bà chỉ nên biết và nên làm một công việc duy nhất : phục vụ và tuân lệnh chồng. Em không làm sao có thể tìm được sự thanh thản bên anh. Mà không chỉ em, những người phụ nữ khác cũng khó mà chịu nổi môi trường sống đó, quá căng thẳng bởi lúc nào cũng phải là một cái máy, quá tẻ nhạt bởi không có những niềm vui với bạn bè, với cuộc sống bên ngoài gia đình, và quá đơn độc vì không được chia sẻ, đơn giản bởi vì phụ nữ, trong quan niệm của anh, là không có quyền phát biểu ý kiến, không nên nói về công việc cơ quan bởi với phụ nữ thì chăm lo gia đình là trên hết.





    Cuộc sống là một bức tranh đa mầu sắc. Anh biết điều đó. Nhưng anh không bao giờ chấp nhận hay chia sẻ những quan niệm và giá trị ngoài những quan niệm và giá trị mà anh tôn thờ. Những gì em bày tỏ hay tâm sự với anh thì em chỉ nhận lại từ anh sự khó chịu và những biểu hiện của sự coi thường một cách thô thiển. Nếu em còn ít hiểu biết, còn quá ngây thơ về cuộc sống này thì lẽ ra anh phải ân cần chỉ bảo em và dạy dỗ em. Nhưng anh chỉ muốn anh là kẻ trên hết và không bao giờ biết lắng nghe người khác. Từ chỗ em buồn về cách ứng xử của anh đến chỗ em coi thường anh. Khi một người đàn bà đã coi thường người đàn ông thì không bao giờ còn tình cảm đẹp đẽ nào nữa. Nó sẽ chấm hết cho dù sớm hay muộn.


    Lúc đầu em nghĩ hay là em quá dốt, quá kém cỏi để anh không tìm thấy sự tin tưởng từ em. Hay là vì em quá đòi hỏi mà thấy anh là nỗi nhàm chán và nặng nề trong cuộc sống của em. Hay là em là một người đàn bà quá ảo tưởng về mình và lãng mạn hóa cuộc sống hiện thực của mình. Nhưng khi em vô tình biết được người vợ thứ hai của anh cũng đang gặp phải những gì mà em đã gặp thì em thực sự hoảng sợ. Anh có thể một lần nữa đánh mất người đàn bà thứ hai của anh. Với quan niệm và cách sống của mình, anh không chỉ sẽ gặp bất hạnh trong cuộc sống hôn nhân mà anh sẽ gặp cả những khó khăn và thất bại trong công việc của anh. Hạnh phúc là một cái gì đó rất khó định nghĩa. Nhưng được sống trong sự thanh thản, tôn trọng và chia sẻ với người khác đó là một hạnh phúc lớn.


    Có thể đọc được lá thư này của em, anh sẽ lại nổi giận và lại biện minh cho mình. Nhưng đó là sự thật. Anh cũng biết sự thật đã và đang diễn ra như thế nào với anh nhưng anh cũng đã và đang tự chạy trốn khỏi sự thật đó. Bởi anh đang sống một cuộc sống đầy ích kỷ và thiếu tôn trọng người khác. Chính vì thế mà anh sẽ luôn luôn cảm thấy u uất và đơn độc. Chính vì thế mà em tin đã có lúc anh tức giận tự hỏi: tại sao mọi người lại không có thể sống hạnh phúc với tôi? Khi người ta chia sẻ và lắng nghe dù chỉ với một người thì cả cuộc sống lớn lao sẽ lắng nghe và chia sẻ với ta.


    Một người vợ cũ
    Ăn được, ngủ được là Tiên
    • Avatar của hungvd
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 12,357 Bài viết

    • 16,086 Được cảm ơn

    #3
    Quyết định chia tay anh là quyết định đúng đắn của em. Em không muốn đổ cho số phận. Nhưng nếu chúng ta vẫn tiếp tục sống với nhau thì cuộc sống ấy cũng chẳng mang lại niềm vui hay ý nghĩa nào. Quyết định ly hôn của em là một quyết định của ý chí và sự thúc giục của trái tim em.





    Em còn nhớ buổi tối em đưa lá đơn ly hôn em
    viết sẵn cho anh. Em thấy anh thực sự kinh ngạc.



    Em còn nhớ buổi tối em đưa lá đơn ly hôn em viết sẵn cho anh. Em thấy anh thực sự kinh ngạc. Kinh ngạc bởi anh nghĩ em sẽ không bao giờ dám làm điều đó. Vì đã nhiều năm nay, anh luôn luôn tin tưởng chắc chắn rằng không có anh thì em sẽ không biết sống làm sao. Kinh ngạc vì anh luôn nghĩ rằng một người đàn bà mảnh mai như em sẽ chẳng làm được gì và chẳng dám làm gì. Kinh ngạc vì anh nghĩ rằng sao lại có một người đàn bà dám chủ động chia tay một người chồng giàu có.


    Nhiều năm nay, dù rằng mỗi lần anh đưa tiền cho em, anh đã không nói gì. Nhưng em vẫn nhận ra trong động tác ấy và trong ánh mắt của anh một sự tự mãn và có chút gì giống như sự bố thí. Anh đã xé lá đơn ly hôn đó và nói em đừng có tự ái dở hơi và đừng có ngu dốt. Anh rất tin rằng chỉ sau một hai ngày em sẽ khóc và xin anh tha thứ cho hành động ngu xuẩn của em.


    Anh vẫn không hề nhận ra sự sai lầm của mình. Khi làm vợ anh, em hiểu em phải tựa vào anh cho dù em mạnh mẽ và nghị lực như thế nào. Nhưng em không phải là một nô tì của anh. Là đàn ông thì lẽ đương nhiên anh phải là người quan trọng nhất tạo dựng nên những giá trị cho gia đình nhỏ bé của chúng ta. Hầu hết những người phụ nữ làm vợ đều nghĩ như em. Ý nghĩ đó không làm cho em mặc cảm mà còn làm cho em cảm thấy hạnh phúc và tin tưởng.


    Em và con phải biết ơn sự lao động của anh cho gia đình nhỏ bé này. Lẽ ra sự lao động ấy phải làm cho anh tự hào vì đã trở thành chỗ tựa tin cậy của em và những người thương yêu của anh. Trái lại, sự lao động ấy lại biến anh thành một kẻ tự mãn với những người thân của mình. Anh đã nghĩ rằng anh kiếm được nhiều tiền cho những người ấy thì anh có quyền thống trị họ. Sao anh lại có thể rơi vào một sự sai lầm như vậy.


    Đồng tiền có một ý nghĩa rất quan trọng trong đời sống của mỗi con người. Nhưng đồng tiền làm sao có thể là cái duy nhất định đoạt hạnh phúc của một con người. Em thô thiển nghĩ rằng: không có ăn thì không sống được. Nhưng con người sống đâu chỉ mỗi việc ăn. Anh không hiểu được điều đó. Vì thế mà hàng tháng khi đưa tiền cho em, có lúc đưa rất nhiều, anh hoàn toàn tin rằng anh đã làm tất cả cho em. Anh nghĩ rằng em phải mang ơn anh và phục tùng anh. Mọi khát khao về một đời sống tinh thần mà em bày tỏ với anh thì em chỉ nhận được một cái nhìn thương hại từ anh.


    Những lúc như thế, lòng em buồn vô hạn. Anh cho em là một kẻ hão huyền và mơ mộng. Anh cho em là một người không thực tế. Anh thường nhạo báng và kinh bỉ những người không kiếm được nhiều tiền như anh. Anh nhạo báng những khát vọng tinh thần của em. Em không tự ái vì điều đó. Em chỉ buồn vì anh và em mỗi người đang đi trên một con đường khác nhau. Em không tự ái vì em là một người được học hành tử tế và có hiểu biết nhất định.


    Khi em viết lại lá đơn ly hôn và đưa cho anh một cách nghiêm túc. Anh đã nhận ra sự kiên quyết của em. Anh nhìn em căm thù và nói: Cô là một con điên, cô là kẻ vô ơn, chưa bao giờ tôi để cô phải thiếu một cái gì. Thế mà cô lại hành động như thế. Câu nói ấy của anh làm em hiểu rằng: anh chẳng thể nào nhận ra sự thật giữa anh và em. Câu nói đó đã xúc phạm em. Câu nói đó cũng cho em biết rằng anh và em chẳng thể nào tìm được sự đồng nhất trong cách nhìn cuộc sống này. Em cũng nhận ra anh và em mỗi ngày một xa nhau hơn và khó lòng cứu vãn.

    Anh biết rằng em đâu phải là kẻ vô dụng trong xã hội này. Em làm sao có thể chết khi không có một nơi tựa vào là anh. Em có một nghề nghiệp tốt. Em có thể tạo dựng được một vị trí của em trong xã hội. Em có thể tạo ra được một cuộc sống ổn định cho em. Trong những năm tháng sống với anh, nhiều đêm em tự hỏi: chẳng lẽ cuộc sống của mình chỉ giống như một con vật được nuôi ăn thôi sao ? Nếu một ai đó chỉ có nhu cầu được cho ăn đầy đủ thì người đó có khác gì một con gà hay một con lợn. Con người tồn tại bởi một điều khác nữa. Đó chính là một đời sống với những ý nghĩa tinh thần của nó.


    Em biết anh sẽ cười khẩy đầy mỉa mai khi nghe em nói vậy. Chính thế mà chúng ta không tìm được sự đồng cảm trong cuộc sống của mình. Chính thế mà khi chia tay nhau anh vẫn đợi chờ một ngày nào đó anh sẽ thảo mãn khi được nhìn thấy em tàn tạ và tuyệt vọng. Ngày cuối cùng ở lại trong ngôi nhà cũ ấy, anh đã nói như trút toàn bộ căm giận vào em: “ Rồi cô sẽ trở thành một con đàn bà khốn khổ. Cô sẽ phải ân hận suốt đời vì sự ngu dốt của cô”.


    Không phải vì sự nguyền rủa của anh mà em phấn đấu trở thành một người đàn bà như bây giờ. Em biết anh vẫn theo dõi em để thấy em gục ngã. Anh vẫn không sao thoát ra khỏi sai lầm của anh. Em không muốn nhưng lúc này em phải nói là em đang có một cuộc sống tốt đẹp. Em không phải là một người đàn bà nhiều tiền. Nhưng em là một người đàn bà có lòng tự trọng và biết hưởng thụ những điều tốt đẹp của cuộc đời này. Khi lòng em tự do thì không ai biết em vẫn tự do. Khi lòng em hạnh phúc thì không ai biết em vẫn hạnh phúc. Ai hiểu được tự do thì người đó đến được với tự do. Ai hiểu được hạnh phúc thì người đó tìm được hạnh phúc. Và em thấy em thực sự là một người hạnh phúc.


    Một người vợ cũ
    Ăn được, ngủ được là Tiên
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của hungvd
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 12,357 Bài viết

    • 16,086 Được cảm ơn

    #4
    Em biết anh vẫn hàng ngày vào đọc báo điện tử. Thế là em nảy ra ý định viết thư này để anh đọc. Những gì em viết dưới đây chẳng phải là những điều gì to tát. Tất cả là những điều em đã từng nói với anh. Nhưng những lúc đó, anh vẫn chỉ nghĩ là em nói vậy do em bực tức bởi anh vắng nhà suốt ngày, bởi hầu như đêm nào anh cũng về nhà rất muộn và nhiều lúc anh chỉ là một cái túi nilon đựng rượu. Anh không nhận ra những điều em nói với anh là những điều hết sức nghiêm trọng trong cuộc sống vợ chồng của chúng mình.








    Tại sao em lại nhờ trang báo điện tử này nói với anh những suy nghĩ của em? Mong anh đừng nghĩ là em mang chuyện riêng tư của gia đình mình nói cho thiên hạ biết. Em làm vậy chỉ để anh thấy là chuyện em nói với anh là chuyện nghiêm trọng chứ không phải là những giận dỗi thất thường của đàn bà như anh vẫn nghĩ về em và nói với em như thế. Vì em đã nói với anh những điều này quá nhiều rồi mà anh không mảy may để ý. Chính thế, em viết thư và đăng tải trên báo để anh thấy sự nghiêm túc của em.


    Em thấy anh là người của đám đông chứ không phải là người của gia đình nhỏ của anh. Anh là một người đàn ông quá mải mê với niềm vui của cuộc sống bên ngoài hơn là cuộc sống gia đình mình. Em đã nhiều lần nói thẳng với anh là hãy quay lại nhìn vào gia đình mình để xem ở đó ra sao và có những gì đã xảy ra. Em chỉ xin lấy một ví dụ nhỏ: có những đêm, con sốt cao, em goi điện thoại cho anh hãy về với con. Nhưng anh đã dửng dưng trước tiếng gọi ấy. Trong lúc sốt cao, mỗi khi tỉnh, con luôn luôn gọi anh. Em đã nói với anh có lúc như là van xin là con cần anh. Nhưng qua nhiều lần, em nhận ra rằng anh chẳng hề lo lắng mà ngược lại anh còn tỏ ra khó chịu. Anh trả lời em như thế nào về hành động ấy? Cho dù anh không muốn trả lời em thì anh phải trả lời con. Chẳng lẽ anh không hề xúc động trước tiếng gọi của một đứa bé mà nó lại chính là máu thịt của anh trong lúc nó đau ốm và cần anh.


    Nếu anh không có khả năng xúc động và hy sinh một chút nào đó cho máu thịt của anh thì chẳng bao giờ em tin anh có thể xúc động và hy sinh cho bất cứ ai. Anh đừng biện minh về điều em nói như anh đã từng biện minh lâu nay. Hãy cho em nói một sự thật có thể làm anh đau đớn và cả căm ghét em là anh đang sống cho bản thân anh chứ anh chưa biết và chưa dám sống cho người khác. Sự thật mà em nói ra có thể dẫn đến một hậu quả kinh khủng nhất là anh sẽ chia tay em. Nhưng em phải nói vì em và con cần anh. Vì em muốn chúng mình sẽ có một cuộc sống gia đình đúng nghĩa hơn. Vì nếu cứ sống một cuộc sống như gia đình mình hiện nay thì điều gì sẽ xảy ra. Bởi em và có lẽ tất cả mọi người đều muốn sống một cuộc sống có nội dung chứ không phải là hình thức.


    Suốt ngày anh ở công sở. Em không bao giờ trách anh. Em biết công việc của anh. Em thấy cần phải làm mọi việc gia đình cho anh có thời gian và không phải bận tâm đến những điều vụn vặt để anh theo đuổi sự nghiệp của mình. Nhưng đêm xuống, anh cũng lại rời bỏ gia đình để đi với bạn bè. Những ngày nghỉ cũng thế. Có bao nhiêu ngày nghỉ anh dành cho con và em? Mỗi khi em hỏi anh thì anh lại nói đó là công việc của anh. Anh cuống cuồng lao ra khỏi nhà trong đêm khi con của thủ trưởng anh bị tai nạn. Em không phải là người ích kỷ hay vô cảm. Nhưng em nghi ngờ lòng tốt của anh. Lúc đó, em lại nhớ đến cảnh con gọi anh trong đau ốm nhưng anh vẫn bình tĩnh ngồi uống bia với bạn bè anh. Làm sao em không tủi thân? Làm sao em không nổi giận? Làm sao em không nghĩ về anh với những ý nghĩ chẳng tốt đẹp gì ?


    Em chưa bao giờ có ý nghĩ dù chỉ thoảng qua là em phải chia tay anh. Nhưng em sẽ sống thế nào với anh khi hình ảnh của anh hiện ra trước mắt em thật buồn và nhiều thất vọng. Thực tế em là vợ anh nhưng em phải sống và gánh vác những công việc gia đình và chăm sóc con một mình. Em không sợ vất vả nhưng em sợ sự đơn độc. Anh có nhận thấy rằng có những tuần anh vẫn ở nhà mà mấy ngày liền con không nhìn thấy anh. Khi con thức dậy thì anh đã đến công sở. Khi anh trở về thì con đã đi ngủ lâu rồi. Nhiều đêm, con muốn nhìn thấy anh mới chịu đi ngủ. Em phải nói dối con là anh đi công tác. Những đêm như thế, em thật tủi thân và buồn vô cùng. Nếu cuộc sống của mẹ con em không có anh thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng anh vẫn sống cùng con và em trong ngôi nhà này mà mẹ con em lại thấy anh thật xa lạ.







    Nếu cuộc sống hôn nhân là thế, cuộc sống gia đình là thế thì em tin sẽ chẳng ai cần nó và vun đắp cho nó. Đã có lần anh quát to lên: “Em cần anh làm những gì nữa nào? Như thế chưa đủ sao?”. Em hiểu chữ ĐỦ của anh và em càng thêm thất vọng. Có thể anh đã hiểu sai về em và cũng có thể đó là suy nghĩ của anh về gia đình và hôn nhân. Cả em và con chưa bao giờ đòi hỏi một điều gì ngoài tình thương yêu từ anh. Chắc anh phải thừa nhận với em điều đó. Tại sao đời sống gia đình của bạn bè chúng ta như anh biết lại hạnh phúc khi những điều kiện vật chất của họ không bằng gia đình mình. Tại sao hở anh?


    Cho dù anh lại bĩu môi chỉ trích câu hỏi đó của em như anh từng làm thì em vẫn phải tiếp tục hỏi câu hỏi ấy cho đến khi chúng mình trả lời được câu hỏi đó. Có lẽ lá thư này là lần cuối cùng em nói với anh về những điều đó. Em sẽ không nói nữa. Vì em đã nói với anh suốt mấy năm nay rồi. Dù không muốn thì em cũng phải nói với anh rằng: khi em không nói gì với anh nữa nghĩa là em có quyết định của em. Dù em là đàn bà, là vợ anh thì em cũng được quyền bình đẳng trong cuộc sống này như mọi người chứ. Con cần gì từ anh? Em cần gì từ anh? Anh chắc đã hiểu. Còn nếu anh thấy mẹ con em không phải là mối quan tâm hay niềm hạnh phúc của cuộc đời anh thì chúng mình cũng chẳng nên làm khổ nhau nữa.


    Một người vợ
    Ăn được, ngủ được là Tiên