Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Sắp đến ngày cưới nhưng chỉ muốn hủy bỏ, em không biết phải làm sao cho đúng!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.88K Lượt đọc
  • 24 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #1
    Còn gần 2 tháng nữa sẽ đến ngày em lên xe hoa. Những ngày đầu chuẩn bị háo hức bao nhiêu, thì bây giờ em thấy mệt mỏi bấy nhiêu. Suy nghĩ muốn hủy bỏ đám cưới, nhưng mọi thứ đã sẵn sàng cả rồi, bố mẹ, gia đình đều cũng chuẩn bị xong, em thật sự cảm thấy vô cùng hoang mang!
    Em và anh ấy quen nhau từ tháng 11 năm ngoái trong 1 lần đi chơi cùng bạn bè. Mối quan hệ cũng chỉ dừng ở việc đi chơi, nói chuyện cùng nhau. Có thể khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, mọi thứ đều rất tốt đẹp. Rồi anh về nước (Vk ạ), tụi em vẫn giữ liên lạc, nhưng những cuộc trò chuyện trở nên nhạt dần, rồi đến 1 ngày em nói với anh ấy rằng, mình chỉ nên là bạn bè. Anh vẫn nói rằng đợi anh về Vn lại, gặp nhau, dành thời gian cho nhau rồi hẵng quyết định.
    Ngày anh về VN, tụi em có rất nhiều điều không hợp với nhau và em đều nói tất cả những điều em không hài lòng cho anh nghe, em bảo nếu anh có thể thay đổi thì hẵng tiếp tục, nếu không thì hãy dừng lại, những tính cách ấy em chắc chắn sẽ ko chấp nhận được. Và anh ấy đã chấp nhận thay đổi.
    Em phải nói rằng là anh là người đàn ông cực kỳ tốt, ga-lăng, không hề và chưa bao giờ lăng nhăng (được đảm bao qua rất nhiều người bạn xung quanh - thân cũng như không thân-của anh ấy rồi ạ). Anh biết rất biết quan tâm đến người khác, ăn nói cũng có chừng mực, được rất nhiều người yêu quý. Có điều, lúc gặp em cũng là lúc khó khăn trong cuộc đời anh ý, làm ăn thua lỗ rất nhiều.
    Khi anh đã chấp nhận thay đổi, em cảm thấy nếu bỏ qua được những khuyết điểm của anh, thì có lẽ anh sẽ là người đàn ông thật tuyệt vời cho gia đình Bạn bè em ai gặp anh cũng đều khen. Anh nuôi 6 con chó, chăm sóc chúng rất tốt, em đã nghĩ anh ấy sẽ là người cha tốt. Em đồng ý quen anh và tìm hiểu nghiêm túc.
    Anh đưa em về thăm gia đình bên mẹ anh (bố mẹ anh ấy đang ở nước ngoài), mọi người rất quý em. Em không dám tự khen, nhưng em là đứa biết điều, biết lo lắng, ứng xử. Và chỉ sau 2 tháng ngắn ngủi, anh quyết định muốn cưới em.
    Tưởng chừng như mọi thứ thật sự tốt đẹp, cả 2 gia đình đều vui mừng, bạn bè cũng cổ vũ, vui thay cho em. Em ở Vn chuẩn bị hết mọi thứ, anh ở bên kia lo đi làm kiếm tiền về cưới em.
    Em xin nói về mình 1 chút. Em hoàn toàn ko xấu xí, đi chơi thì cũng được kha khá các anh cưa cẩm, học hành đàng hoàng và em hiện là giám đốc điều hành 1 cty cũng có chút tiếng tăm ở SG. Nên việc anh không có gì, em ko dám nói cho bố mẹ hay bạn bè. Em chỉ giữ bí mật này cho riêng em, bố mẹ anh, bạn bè anh đều biết, nên thật sự mà nói thì họ mừng cho anh.
    Em chẳng suy nghĩ nhiều về chuyện tiền bạc, em đã nghĩ, mình còn trẻ, còn có thể cùng nhau xây dựng. Em quan điểm rằng, chỉ cần lấy được người chồng tốt để sống đến suốt đời thì đã đủ hạnh phúc rồi, tiền bạc có thể kiếm được vì mình có khả năng.
    Có điều, càng về sau, mỗi ngày nói chuyện với em, anh ấy càng thể hiện sự khó chịu trong lời nói. Em có cái tính rất hay thích luyên thuyên chuyện công việc, gia đình, bạn bè cho bạn trai nghe. Nó như là chia sẻ ấy. Nhưng anh hoàn toàn không thích, luôn bắt bẻ trong từng câu chữ, những lúc cãi nhau đều là vì những chuyện vớ vẩn như về bạn bè em, về sếp em hay như ngay cả việc em bảo em hay tàu ngầm ở WTT đọc tâm sự của các mẹ trên này, anh cũng chỉ trích và bảo rằng em quá rảnh rỗi, đọc chuyện tào lao, rồi lại sinh ra cãi nhau.
    Hiện tại, em vẫn là người nhẫn nhịn trong mọi cuộc cãi vã. Có 1 lần anh bảo em Ngu. Thật sự em đã rất tức giận và tự ái, nhưng anh chưa 1 lần xin lỗi về chuyện đó. Cũng có thể vì em quá tiểu tiết nên để ý, nhưng em nghĩ, em cần được tôn trọng.
    Dạo gần đây, cứ nói chuyện là anh lại bắt đầu bắt bẻ. Em dần cảm thấy mệt mỏi, nếu em ko nhịn thì sẽ cãi nhau, nếu nhịn thì em đang không biết có thể nhịn được bao lâu.
    Em luôn suy nghĩ rằng, là vợ chồng thì phải chia sẻ mọi thứ. Nếu mỗi ngày sau giờ làm việc, về đến nhà lại không thể nói chuyện, không thể chia sẻ, vậy gia đình sẽ giống cái gì bây giờ?
    Em mong gia đình là chốn bình yên để em có thể dựa dẫm, nhưng thật sự, với anh, em không có cảm giác này, cứ như 2 người đàn bà tranh luận về những vấn đề vớ vẩn.
    Thật sự em rất mệt mỏi ạ.
    Nếu bây giờ em hủy mọi thứ, e ko biết sẽ như thế nào? Sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người, nhưng nếu tiếp tục cưới, với tính cách của em và anh, mọi chuyện sẽ càng thêm tồi tệ và em không muốn nghĩ đến việc li dị. Chưa cưới đã nghĩ tới rồi thì cưới để làm gì nữa ạ.
    Các anh chị tư vấn giúp em được ko ạ?
    Em cảm ơn nhiều
    P/S: Em xin kể 1 số ví dụ về việc bắt bẻ của anh ạ:
    - Em kể về việc mẹ em gọi cho em nói rằng anh đã gọi cho mẹ và nói chuyện với mẹ rất lâu, mẹ cảm thấy rất vui với điều đó. Mẹ em bảo rằng mẹ đã nuôi sẵn 1 đàn gà (nhà em bình thường ko nuôi vì bố em bận công tác trong quân đội, mẹ em cũng vậy nhưng đã nghỉ hưu và đang có 1 nhà hàng nhỏ) để khi anh về có gà ngon ăn. Mẹ bảo gia đình anh đừng nên ăn ở ngoài, mẹ sẽ lo nấu nướng tất cả các bữa và nếu như gia đình anh mà ngán món mẹ nấu thì anh có thể vào bếp tự nấu cũng được, vì mẹ đã chuẩn bị mọi thứ rồi. Em kể đến đấy thì anh bảo "Mẹ em đâu có nói rằng anh phải vào bếp nấu đâu?"; em giải thích rằng không phải mẹ bảo anh vào bếp nấu, mẹ chỉ nói như vậy vì lo là nếu mẹ nấu mỗi ngày mọi người có thể sẽ ngán, anh có thể tự nhiên ở nhà em nếu anh muốn nấu bất cứ thứ gì. Thế là anh bắt đầu nói mẹ em không được nói như vậy, nói như vậy là không hay, anh biết tự làm gì, không cần phải nói như vậy.....etc. Em nhịn, không nói nữa, chuyển chủ đề.
    - Em kể về bạn em, em nói rằng em có 1 chị bạn cũng lớn tuổi rồi, chị ấy rất giỏi giang, chia tay chồng vẫn 1 mình cày cuốc nuôi 2 con ăn học rất tốt, sống rất đầy đủ. Thế là anh hỏi, chồng chị ấy là nước ngoài hay Vk, em bảo là Nước ngoài. Bỗng dưng anh bảo em rằng sao em nghĩ là chị ấy tốt, anh thấy 100% phụ nữ lấy chồng nước ngoài hay Vk rồi sau đó được chồng mở cho cái này cái kia và cũng giỏi 1 chút mới làm giàu được, chứ trước khi lấy chồng có khi làm gái hay chẳng có công việc gì. Em bắt đầu thấy khó chịu rồi. Nhưng vẫn nói rằng chị ý ngày trước làm khách sạn. Anh nhảy ngay vào bảo là đúng rồi, toàn mấy bà làm khách sạn, massage hay spa, gặp mấy ông giàu mới giàu lên được này kia. Em có chút điên máu. Em không thích người khác (kể cả chồng) nói xấu bạn mình. Em vẫn giải thích là em chơi thân với chị đấy, nên một phần nào biết con người chị. Anh vẫn ko chịu, hỏi em là thân được bao lâu, 20 năm ko mà dám nói biết nhiều. Người ta có kể cho em nghe hết ko mà em nói em biết. Đến đây là em đầu hàng ạ. Ảnh nói đúng quá mà, em đâu có quen chị ấy 20 năm đâu. Em chỉ biết rất nhiều về gia đình, con cái chị ấy, ông chồng lăng nhăng nuôi bồ mà chị ấy phải chấp nhận bỏ thôi.
    ETC......................... ạ....Đây chỉ là 2 trong 100000001 chuyện thôi, còn cả tỷ tỷ nữa mà em chẳng nhớ nổi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 30 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #2
    em cũng từng gặp 1 anh người yêu như vầy ạ, bảo thủ, chấp nhặt, tá lả như anh của chị luôn. em k chịu nổi nên tiễn luôn r! việc gì phải chịu đựng vậy chị ơi! yêu nhau thôi mà còn k chịu nổi thì tháng ngày dằng dặc làm vc sống thế nào đây?
    Em về điểm phấn tô son lại
    Ngạo với nhân gian một nụ cười.,.
    • Avatar của xanhgigi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 20 Bài viết

    • 111 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Mình hỏi thế này thôi nhé, giờ mọi người bảo hủy đám cưới đi thì bạn có vui vẻ làm theo ngay không? Ngược lại, mọi người bảo tiến tới đi thì sao? Hay mỗi người một ý, bạn sẽ nghe theo ai?

    Mình cứ cảm thấy bạn biết rõ bạn không chịu đựng được nhưng chưa đủ dũng cảm, nên muốn lên đây để được động viên thôi.

    Còn tính cách của zai bạn thì rõ gia trưởng, anh là đúng nhất nhỉ.

    Bạn cũng theo kiểu chấp nhận chứ chưa yêu zai mấy đâu, như là thấy zai có ưu điểm thế này thế kia nên nghĩ vậy là hợp, chứ không yêu sâu sắc, nên zai có khuyết điểm gì là nhìn ra ngay và thấy khó chịu ngay. Chứ những bạn mà lỡ yêu nhiều quá rồi có khi gặp zai xấu tính hơn vẫn tặc lưỡi bỏ qua được.

    Các chị trên này có thể thấy chồng lăng nhăng trăng hoa là kinh khủng, cỡ bạn vẫn chưa sao, nhưng bạn cảm thấy đấu võ mồm với chồng kiểu đấy mới là kinh khủng, thì đó là sự lựa chọn của bạn, thế thôi. Bạn không chịu nổi thì rút đi thôi, cuộc đời mình sướng khổ là mình hưởng mà, đợi vào cái nhìn của người khác làm gì.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 519 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #4
    Yêu mà không nói chuyện nổi với nhau thì yêu làm gì nhỉ.

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    @}She says if I try to kiss her she'll cry
    I dry her tears all through the night @};
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi xanhgigi Xem bài viết
    Mình hỏi thế này thôi nhé, giờ mọi người bảo hủy đám cưới đi thì bạn có vui vẻ làm theo ngay không? Ngược lại, mọi người bảo tiến tới đi thì sao? Hay mỗi người một ý, bạn sẽ nghe theo ai?

    Mình cứ cảm thấy bạn biết rõ bạn không chịu đựng được nhưng chưa đủ dũng cảm, nên muốn lên đây để được động viên thôi.

    Còn tính cách của zai bạn thì rõ gia trưởng, anh là đúng nhất nhỉ.

    Bạn cũng theo kiểu chấp nhận chứ chưa yêu zai mấy đâu, như là thấy zai có ưu điểm thế này thế kia nên nghĩ vậy là hợp, chứ không yêu sâu sắc, nên zai có khuyết điểm gì là nhìn ra ngay và thấy khó chịu ngay. Chứ những bạn mà lỡ yêu nhiều quá rồi có khi gặp zai xấu tính hơn vẫn tặc lưỡi bỏ qua được.

    Các chị trên này có thể thấy chồng lăng nhăng trăng hoa là kinh khủng, cỡ bạn vẫn chưa sao, nhưng bạn cảm thấy đấu võ mồm với chồng kiểu đấy mới là kinh khủng, thì đó là sự lựa chọn của bạn, thế thôi. Bạn không chịu nổi thì rút đi thôi, cuộc đời mình sướng khổ là mình hưởng mà, đợi vào cái nhìn của người khác làm gì.
    Thực ra, tất cả những điều bạn nói đều đúng cả. Mình ko yêu anh. Chỉ có chút tỉnh cảm và khi có điều ko vừa lòng thì chút tình ấy lặn mất luôn. Hiện tại mình chả có cảm xúc gì cả. Thậm chỉ nói chuyện cũng ko muốn. Bây giờ thật sự mình muốn huỷ, nhưng sợ ba mẹ buồn. Họ đã mong chờ ngày này rất nhiều. Nhưng mình ko muốn lừa dối bản thân và cố chịu đựng. Hôn nhân lâu dài sẽ ko còn tình yêu, nhưng nếu chưa bắt đầu đã ko có tình yêu thì mình nên bắt đầu ntn đây. Mình ko biết phải nói với anh ntn để giải quyết chuyện này. Ý mình là huỷ đám cưới. Chắc anh sẽ rất hận mình.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của AmyTran026
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi an.nhien1210 Xem bài viết
    em cũng từng gặp 1 anh người yêu như vầy ạ, bảo thủ, chấp nhặt, tá lả như anh của chị luôn. em k chịu nổi nên tiễn luôn r! việc gì phải chịu đựng vậy chị ơi! yêu nhau thôi mà còn k chịu nổi thì tháng ngày dằng dặc làm vc sống thế nào đây?
    Nếu chỉ yêu thôi thì chia tay đơn giản em ạ. Còn dính tới cưới xin rồi gia đình 2 bên, nên mới rối như tơ. Không biết nên chấp nhận hay kiên quyết dừng lại. Cái nào cho đúng thì chị vẫn chưa quyết định được
    • 194 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #7
    Chị muốn cưới rồi ly hôn hay chia tay trước khi cưới để có 1 đời chồng vậy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi jenny_meo Xem bài viết
    Chị muốn cưới rồi ly hôn hay chia tay trước khi cưới để có 1 đời chồng vậy.
    Cũng sợ mang tiếng 1 đời chồng lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc phải nói với bố mẹ, không biết phải mở lời thế nào mới phải.
    • 194 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AmyTran026 Xem bài viết
    Cũng sợ mang tiếng 1 đời chồng lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc phải nói với bố mẹ, không biết phải mở lời thế nào mới phải.
    Em thấy chị nói chị là giám đốc điều hành công ty gi đấy thì cũng chắc chị tầm 28-30 chưa ạ, chị cũng lớn rồi mà, bộ chị tính tới cưới rồi báo để huỷ còn mất mặt hơn nữa đấy, lúc đấy người ta lại dị nghị chị hơn. Lúc đầu nói với bố mẹ thì ai chả sợ,con hơn chị đợi khi li hôn bố mẹ chị còn buôn lòng hơn lúc này đấy, lại còn mang tiếng nữa chứ. lúc đấy nhục hơn đó chị
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi jenny_meo Xem bài viết
    Em thấy chị nói chị là giám đốc điều hành công ty gi đấy thì cũng chắc chị tầm 28-30 chưa ạ, chị cũng lớn rồi mà, bộ chị tính tới cưới rồi báo để huỷ còn mất mặt hơn nữa đấy, lúc đấy người ta lại dị nghị chị hơn. Lúc đầu nói với bố mẹ thì ai chả sợ,con hơn chị đợi khi li hôn bố mẹ chị còn buôn lòng hơn lúc này đấy, lại còn mang tiếng nữa chứ. lúc đấy nhục hơn đó chị
    Cám ơn em. Vấn đề tuổi tác ko đáng ngại đối với chị. Lấy chồng trễ, hay sớm hoặc giả ko lấy chồng chị hoàn toàn ko mấy sợ. Chỉ suy nghĩ là nếu đã lấy thì phải lấy ai đó có thể san sẻ được từ những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, chứ về nhìn mặt nhau mà ko nói được, nói thì sẽ cãi nhau. Cái cảm giác đó tự dưng thấy vô cùng ngột ngạt. Trong lòng 80% muốn hủy. Nhưng vẫn muốn lên đây để mọi người đọc và xem xem mình làm vậy có đúng ko, có đáng ko, hay mình cần suy nghĩ gì nữa không. Cảm ơn em nhiều
    • 8 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Chị ơi, em thấy chị giỏi, bản lĩnh và biết suy nghĩ như vậy tại sao phải gò ép bản thân vì 1 người ko hiểu mình như vậy ạ? Em cũng đã từng là nạn nhân của tính gia trưởng, và em thấy em đã phải thay đổi rất nhiều để thích nghi, từ 1 đứa con gái vui vẻ, tự tin, năng động trở thành 1 người không dám quyết định 1 việc gì hay ngay cả việc nói ra chính kiến của mình, vì cứ nói ra là bị bắt bẻ vặn vẹo y như trường hợp của chị vậy, riết rồi mình cứ im lặng để yên chuyện rồi lại trở thành người nhu nhược lúc nào không hay...


    Chị nên suy nghĩ kỹ nha chị, em nghĩ đây là chuyện cả đời, chỉ vì sợ nói với ba mẹ mà sau này chị không hạnh phúc thì ba mẹ cũng không vui vẻ gì đâu. Chị cũng có thể thử tâm sự với ba mẹ và nhờ ba mẹ tư vấn xem sao

    Em thấy chị tốt và giỏi như vậy không thiếu gì người để chị chọn lựa đâu, đừng quyết định sai lầm nhé chị.


    P/S: em đọc mà muốn giới thiệu chị cho ông anh em ghê :">
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 132 Bài viết

    • 208 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi springtime25 Xem bài viết
    Chị ơi, em thấy chị giỏi, bản lĩnh và biết suy nghĩ như vậy tại sao phải gò ép bản thân vì 1 người ko hiểu mình như vậy ạ? Em cũng đã từng là nạn nhân của tính gia trưởng, và em thấy em đã phải thay đổi rất nhiều để thích nghi, từ 1 đứa con gái vui vẻ, tự tin, năng động trở thành 1 người không dám quyết định 1 việc gì hay ngay cả việc nói ra chính kiến của mình, vì cứ nói ra là bị bắt bẻ vặn vẹo y như trường hợp của chị vậy, riết rồi mình cứ im lặng để yên chuyện rồi lại trở thành người nhu nhược lúc nào không hay...


    Chị nên suy nghĩ kỹ nha chị, em nghĩ đây là chuyện cả đời, chỉ vì sợ nói với ba mẹ mà sau này chị không hạnh phúc thì ba mẹ cũng không vui vẻ gì đâu. Chị cũng có thể thử tâm sự với ba mẹ và nhờ ba mẹ tư vấn xem sao

    Em thấy chị tốt và giỏi như vậy không thiếu gì người để chị chọn lựa đâu, đừng quyết định sai lầm nhé chị.


    P/S: em đọc mà muốn giới thiệu chị cho ông anh em ghê :">
    cho hỏi thế nào mà ông trong bài viết gia trưởng , chấp nhặt thế ??? chẳng phải chuyện soi mói , so sánh , bàn tán người khác là do chi em mang ra nói với đàn ông sao ?? rồi kêu bị bắt bẻ , bị chửi là ngu ...
    cái ông trên bài cái ngu duy nhất một chỗ là không nói dối , ngọt để làm cắn câu chủ thớt .... tưởng sắp cưới mà nói thật để nàng mất hứng à ....
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi springtime25 Xem bài viết
    Chị ơi, em thấy chị giỏi, bản lĩnh và biết suy nghĩ như vậy tại sao phải gò ép bản thân vì 1 người ko hiểu mình như vậy ạ? Em cũng đã từng là nạn nhân của tính gia trưởng, và em thấy em đã phải thay đổi rất nhiều để thích nghi, từ 1 đứa con gái vui vẻ, tự tin, năng động trở thành 1 người không dám quyết định 1 việc gì hay ngay cả việc nói ra chính kiến của mình, vì cứ nói ra là bị bắt bẻ vặn vẹo y như trường hợp của chị vậy, riết rồi mình cứ im lặng để yên chuyện rồi lại trở thành người nhu nhược lúc nào không hay...


    Chị nên suy nghĩ kỹ nha chị, em nghĩ đây là chuyện cả đời, chỉ vì sợ nói với ba mẹ mà sau này chị không hạnh phúc thì ba mẹ cũng không vui vẻ gì đâu. Chị cũng có thể thử tâm sự với ba mẹ và nhờ ba mẹ tư vấn xem sao

    Em thấy chị tốt và giỏi như vậy không thiếu gì người để chị chọn lựa đâu, đừng quyết định sai lầm nhé chị.


    P/S: em đọc mà muốn giới thiệu chị cho ông anh em ghê :">
    Hihi, cảm ơn em nhiều. Chị đã nói chuyện với anh rồi. Và quyết định hoãn đám cưới. Đến ngay lúc nói hoãn, ảnh vẫn ngồi huyên thuyên những chuyện cũ để muốn đấy cái lỗi hoãn này sang cho chị. Chị đã nói với anh là tại sao anh ko nhắc tới cái sai của anh. Thì anh vẫn nói chuyện chị sai thế này thế kia, bảo là ko thể cưới người coi công việc quá quan trọng như vậy. Nhưng nếu chị ko kiếm tiền, cuộc sống sẽ thế nào, trước chưa quen anh cũng vậy, bây giờ cũng vẫn vậy. Nếu sang bên kia, chị phải làm nhiều gấp mấy lần thế này để xây dựng gia đình cùng anh.
    Mẹ khóc quá chừng, chị ko biết phải nói thế nào. Thật mệt.
    Cảm ơn em
    • 15 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ca3crazyman Xem bài viết
    cho hỏi thế nào mà ông trong bài viết gia trưởng , chấp nhặt thế ??? chẳng phải chuyện soi mói , so sánh , bàn tán người khác là do chi em mang ra nói với đàn ông sao ?? rồi kêu bị bắt bẻ , bị chửi là ngu ...
    cái ông trên bài cái ngu duy nhất một chỗ là không nói dối , ngọt để làm cắn câu chủ thớt .... tưởng sắp cưới mà nói thật để nàng mất hứng à ....
    Mình chưa bao giờ soi mói, so sánh hay bàn tán về bạn của mình. Mình ko biết là bạn có đọc câu chuyện của mình 1 cách rõ ràng hay ko. Giữa mình và anh đơn giản là nói chuyện, việc nói chuyện về bạn bè với chồng ko có gì sai cả, đặc biệt là mình ko bao giờ nói xấu bạn mình. Người nói xấu, soi mói là anh ấy. Nếu bạn có thời gian, mong bạn đọc kỹ hãy comment, vì lời comment của bạn chẳng có ý nghĩa gì cả. Hay chính bản thân bạn cũng như vậy? Mình chưa bao giờ cần đàn ông nói ngọt, càng nói ngọt càng cảm thấy giả dối. Nên việc anh nói thẳng là điều hoàn toàn bình thường. Mình chẳng quan tâm chuyện đó. Cả 1 câu chuyện dài, bạn đọc từ đến cuối lại ko tóm tắt được ý của nó, thì bạn cũng đừng nên nói ra những lời như vậy
    Thanks Anyway
    • Avatar của chii557
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 922 Bài viết

    • 1,503 Được cảm ơn

    #15
    EM chỉ cần nói giọng dứt khoát với mẹ: nếu con lấy anh ta đời con sẽ rất khổ mẹ ạ.
    CHỉ cần vậy thôi.
    • 170 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #16
    Em nghĩ c nên bịa 1 lí do để hoãn cưới. Sau đó thì tính tiếp. Đỡ bị dị nghị như hủy hẳn mà cũng là cho mình cũng như anh ấy 1 cơ hội. Thời gian đó thì c suy nghĩ cẩn thận rồi quyết định. Hi. Tất nhiên là cũng nên nói với bố mẹ chị sự thật để các cụ phối hợp nữa ạ. Em còn trẻ nên có thể suy nghĩ chưa chu đáo. Nên nghĩ nào nói thế thôi. Chị cứ tham khảo ý kiến mn rồi đưa ra quyết định cuối cùng nhé 😊
    • 3,097 Bài viết

    • 9,751 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Em nói được ra là tốt rồi, mình chỉ nghĩ đơn giản thế này, trước một quyết định quá quan trọng của cuộc đời mà mình thấy gợn thì nhất định nên dừng lại suy nghĩ chứ không nhắm mắt lao theo.
    Những cô gái miệng hay cười, giữ nguyên trong mắt khoảng trời buồn tênh!
    • 132 Bài viết

    • 208 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AmyTran026 Xem bài viết
    Mình chưa bao giờ soi mói, so sánh hay bàn tán về bạn của mình. Mình ko biết là bạn có đọc câu chuyện của mình 1 cách rõ ràng hay ko. Giữa mình và anh đơn giản là nói chuyện, việc nói chuyện về bạn bè với chồng ko có gì sai cả, đặc biệt là mình ko bao giờ nói xấu bạn mình. Người nói xấu, soi mói là anh ấy. Nếu bạn có thời gian, mong bạn đọc kỹ hãy comment, vì lời comment của bạn chẳng có ý nghĩa gì cả. Hay chính bản thân bạn cũng như vậy? Mình chưa bao giờ cần đàn ông nói ngọt, càng nói ngọt càng cảm thấy giả dối. Nên việc anh nói thẳng là điều hoàn toàn bình thường. Mình chẳng quan tâm chuyện đó. Cả 1 câu chuyện dài, bạn đọc từ đến cuối lại ko tóm tắt được ý của nó, thì bạn cũng đừng nên nói ra những lời như vậy
    Thanks Anyway
    ẹc mang truyện đời tư của bạn bạn ra kể với zai còn kêu không soi mói à , tự nhiên zai bạn biết mà nói chắc mà mình nói luôn zai bạn nói cũng chả sai chỉ là thô làm phật lòng bạn thôi , đấy là những trường hợp zai bạn gặp và biết kinh nghiệm của zai trong xã hội căn bản mạch suy nghĩ đàn ông và phụ nữ khác nhau zai nó chả bao giờ thích nói mấy chuyện này cả , hợp với bạn một là nó ráng nói để vừa lòng bạn or nó cũng thuộc giới tính giống bạn...

    bộ bạn không có bố ,anh zai , em zai , bạn bè mà không biết đàn ông nó quan tâm , nói như nào sao đơn giản nó không thích bàn về mấy thứ như thế rồi xung đột là điều tất yếu
    cứ hỏi các mẹ lấy chồng rồi xem kiểu gì chả nhiều mẹ cũng bị chồng quạt cho vì toàn kể cho mấy chuyện chồng hổng có thích nghe rồi bị chửi ngu , soi mói , rảnh bạn tìm các chị , các mẹ buôn mấy chuyện này thì hợp hơn đấy
    • Avatar của yuyu11
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,466 Bài viết

    • 1,226 Được cảm ơn

    #19
    chị ơi, bây giờ chưa cưới chị đã thế này rồi liệu cưới về thì sẽ thế nào?
    Vợ chồng quan trọng nhất biết lắng nghe nhau..đây chưa nói xong đã nhảy chồm chồm vào mồm, vào miệng con nhà người ta chặn họng rồi thì sau này lấy nhau về anh chị tính sao?

    Em thấy cuộc sống vợ chồng ôn hoà, hạnh phúc quan trọng nhất khoản đấy. "lắng nghe" và "hiểu nhau" -> chứ đúng cái cảnh về việc tôi tôi biết, việc anh anh biết..không sơm thì muộn cả 2 cùng ngoại tình hết. Đấy là chưa nói đến chuyện lị dị đấy chị ạ.

    Chị đâu có yêu anh ấy đâu? Người ta khi yêu nhau say đắm còn có thể bỏ qua những điều chưa được của nhau nhưng tình yêu của chị nó bé như hạt cát...chị cứ cố lao vào thì sau này cát nó cũng tan biến thôi chị ạ.
    • 43 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi AmyTran026 Xem bài viết
    Còn gần 2 tháng nữa sẽ đến ngày em lên xe hoa. Những ngày đầu chuẩn bị háo hức bao nhiêu, thì bây giờ em thấy mệt mỏi bấy nhiêu. Suy nghĩ muốn hủy bỏ đám cưới, nhưng mọi thứ đã sẵn sàng cả rồi, bố mẹ, gia đình đều cũng chuẩn bị xong, em thật sự cảm thấy vô cùng hoang mang!
    Em và anh ấy quen nhau từ tháng 11 năm ngoái trong 1 lần đi chơi cùng bạn bè. Mối quan hệ cũng chỉ dừng ở việc đi chơi, nói chuyện cùng nhau. Có thể khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, mọi thứ đều rất tốt đẹp. Rồi anh về nước (Vk ạ), tụi em vẫn giữ liên lạc, nhưng những cuộc trò chuyện trở nên nhạt dần, rồi đến 1 ngày em nói với anh ấy rằng, mình chỉ nên là bạn bè. Anh vẫn nói rằng đợi anh về Vn lại, gặp nhau, dành thời gian cho nhau rồi hẵng quyết định.
    Ngày anh về VN, tụi em có rất nhiều điều không hợp với nhau và em đều nói tất cả những điều em không hài lòng cho anh nghe, em bảo nếu anh có thể thay đổi thì hẵng tiếp tục, nếu không thì hãy dừng lại, những tính cách ấy em chắc chắn sẽ ko chấp nhận được. Và anh ấy đã chấp nhận thay đổi.
    Em phải nói rằng là anh là người đàn ông cực kỳ tốt, ga-lăng, không hề và chưa bao giờ lăng nhăng (được đảm bao qua rất nhiều người bạn xung quanh - thân cũng như không thân-của anh ấy rồi ạ). Anh biết rất biết quan tâm đến người khác, ăn nói cũng có chừng mực, được rất nhiều người yêu quý. Có điều, lúc gặp em cũng là lúc khó khăn trong cuộc đời anh ý, làm ăn thua lỗ rất nhiều.
    Khi anh đã chấp nhận thay đổi, em cảm thấy nếu bỏ qua được những khuyết điểm của anh, thì có lẽ anh sẽ là người đàn ông thật tuyệt vời cho gia đình Bạn bè em ai gặp anh cũng đều khen. Anh nuôi 6 con chó, chăm sóc chúng rất tốt, em đã nghĩ anh ấy sẽ là người cha tốt. Em đồng ý quen anh và tìm hiểu nghiêm túc.
    Anh đưa em về thăm gia đình bên mẹ anh (bố mẹ anh ấy đang ở nước ngoài), mọi người rất quý em. Em không dám tự khen, nhưng em là đứa biết điều, biết lo lắng, ứng xử. Và chỉ sau 2 tháng ngắn ngủi, anh quyết định muốn cưới em.
    Tưởng chừng như mọi thứ thật sự tốt đẹp, cả 2 gia đình đều vui mừng, bạn bè cũng cổ vũ, vui thay cho em. Em ở Vn chuẩn bị hết mọi thứ, anh ở bên kia lo đi làm kiếm tiền về cưới em.
    Em xin nói về mình 1 chút. Em hoàn toàn ko xấu xí, đi chơi thì cũng được kha khá các anh cưa cẩm, học hành đàng hoàng và em hiện là giám đốc điều hành 1 cty cũng có chút tiếng tăm ở SG. Nên việc anh không có gì, em ko dám nói cho bố mẹ hay bạn bè. Em chỉ giữ bí mật này cho riêng em, bố mẹ anh, bạn bè anh đều biết, nên thật sự mà nói thì họ mừng cho anh.
    Em chẳng suy nghĩ nhiều về chuyện tiền bạc, em đã nghĩ, mình còn trẻ, còn có thể cùng nhau xây dựng. Em quan điểm rằng, chỉ cần lấy được người chồng tốt để sống đến suốt đời thì đã đủ hạnh phúc rồi, tiền bạc có thể kiếm được vì mình có khả năng.
    Có điều, càng về sau, mỗi ngày nói chuyện với em, anh ấy càng thể hiện sự khó chịu trong lời nói. Em có cái tính rất hay thích luyên thuyên chuyện công việc, gia đình, bạn bè cho bạn trai nghe. Nó như là chia sẻ ấy. Nhưng anh hoàn toàn không thích, luôn bắt bẻ trong từng câu chữ, những lúc cãi nhau đều là vì những chuyện vớ vẩn như về bạn bè em, về sếp em hay như ngay cả việc em bảo em hay tàu ngầm ở WTT đọc tâm sự của các mẹ trên này, anh cũng chỉ trích và bảo rằng em quá rảnh rỗi, đọc chuyện tào lao, rồi lại sinh ra cãi nhau.
    Hiện tại, em vẫn là người nhẫn nhịn trong mọi cuộc cãi vã. Có 1 lần anh bảo em Ngu. Thật sự em đã rất tức giận và tự ái, nhưng anh chưa 1 lần xin lỗi về chuyện đó. Cũng có thể vì em quá tiểu tiết nên để ý, nhưng em nghĩ, em cần được tôn trọng.
    Dạo gần đây, cứ nói chuyện là anh lại bắt đầu bắt bẻ. Em dần cảm thấy mệt mỏi, nếu em ko nhịn thì sẽ cãi nhau, nếu nhịn thì em đang không biết có thể nhịn được bao lâu.
    Em luôn suy nghĩ rằng, là vợ chồng thì phải chia sẻ mọi thứ. Nếu mỗi ngày sau giờ làm việc, về đến nhà lại không thể nói chuyện, không thể chia sẻ, vậy gia đình sẽ giống cái gì bây giờ?
    Em mong gia đình là chốn bình yên để em có thể dựa dẫm, nhưng thật sự, với anh, em không có cảm giác này, cứ như 2 người đàn bà tranh luận về những vấn đề vớ vẩn.
    Thật sự em rất mệt mỏi ạ.
    Nếu bây giờ em hủy mọi thứ, e ko biết sẽ như thế nào? Sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người, nhưng nếu tiếp tục cưới, với tính cách của em và anh, mọi chuyện sẽ càng thêm tồi tệ và em không muốn nghĩ đến việc li dị. Chưa cưới đã nghĩ tới rồi thì cưới để làm gì nữa ạ.
    Các anh chị tư vấn giúp em được ko ạ?
    Em cảm ơn nhiều
    P/S: Em xin kể 1 số ví dụ về việc bắt bẻ của anh ạ:
    - Em kể về việc mẹ em gọi cho em nói rằng anh đã gọi cho mẹ và nói chuyện với mẹ rất lâu, mẹ cảm thấy rất vui với điều đó. Mẹ em bảo rằng mẹ đã nuôi sẵn 1 đàn gà (nhà em bình thường ko nuôi vì bố em bận công tác trong quân đội, mẹ em cũng vậy nhưng đã nghỉ hưu và đang có 1 nhà hàng nhỏ) để khi anh về có gà ngon ăn. Mẹ bảo gia đình anh đừng nên ăn ở ngoài, mẹ sẽ lo nấu nướng tất cả các bữa và nếu như gia đình anh mà ngán món mẹ nấu thì anh có thể vào bếp tự nấu cũng được, vì mẹ đã chuẩn bị mọi thứ rồi. Em kể đến đấy thì anh bảo "Mẹ em đâu có nói rằng anh phải vào bếp nấu đâu?"; em giải thích rằng không phải mẹ bảo anh vào bếp nấu, mẹ chỉ nói như vậy vì lo là nếu mẹ nấu mỗi ngày mọi người có thể sẽ ngán, anh có thể tự nhiên ở nhà em nếu anh muốn nấu bất cứ thứ gì. Thế là anh bắt đầu nói mẹ em không được nói như vậy, nói như vậy là không hay, anh biết tự làm gì, không cần phải nói như vậy.....etc. Em nhịn, không nói nữa, chuyển chủ đề.
    - Em kể về bạn em, em nói rằng em có 1 chị bạn cũng lớn tuổi rồi, chị ấy rất giỏi giang, chia tay chồng vẫn 1 mình cày cuốc nuôi 2 con ăn học rất tốt, sống rất đầy đủ. Thế là anh hỏi, chồng chị ấy là nước ngoài hay Vk, em bảo là Nước ngoài. Bỗng dưng anh bảo em rằng sao em nghĩ là chị ấy tốt, anh thấy 100% phụ nữ lấy chồng nước ngoài hay Vk rồi sau đó được chồng mở cho cái này cái kia và cũng giỏi 1 chút mới làm giàu được, chứ trước khi lấy chồng có khi làm gái hay chẳng có công việc gì. Em bắt đầu thấy khó chịu rồi. Nhưng vẫn nói rằng chị ý ngày trước làm khách sạn. Anh nhảy ngay vào bảo là đúng rồi, toàn mấy bà làm khách sạn, massage hay spa, gặp mấy ông giàu mới giàu lên được này kia. Em có chút điên máu. Em không thích người khác (kể cả chồng) nói xấu bạn mình. Em vẫn giải thích là em chơi thân với chị đấy, nên một phần nào biết con người chị. Anh vẫn ko chịu, hỏi em là thân được bao lâu, 20 năm ko mà dám nói biết nhiều. Người ta có kể cho em nghe hết ko mà em nói em biết. Đến đây là em đầu hàng ạ. Ảnh nói đúng quá mà, em đâu có quen chị ấy 20 năm đâu. Em chỉ biết rất nhiều về gia đình, con cái chị ấy, ông chồng lăng nhăng nuôi bồ mà chị ấy phải chấp nhận bỏ thôi.
    ETC......................... ạ....Đây chỉ là 2 trong 100000001 chuyện thôi, còn cả tỷ tỷ nữa mà em chẳng nhớ nổi.

    Chị thật là mẫu người phụ nữ hiện đại, thông minh, giỏi giang. Rất ngưỡng mộ! Em cũng đã từng quen 1 anh chàng gia trưởng. Lúc đầu em ậm ừ cho qua vì nghĩ rằng có gia trưởng mới lo cho gia đình. Nhưng em đã nhầm, mới quen nhau mà anh ta thường xuyên la mắng em, em không chịu được chị ạ. Em thấy rất nhiều người bạn trai của em rất tôn trọng bạn gái nhưng cũng rất lo cho gia đình. Em cũng từng ở hoàn cảnh của chị nên rất hiểu chị. Hãy suy nghĩ kỹ lại đi chị, để sau này không phải hối hận!
    Nếu biết trăm năm là hữu hạn ....
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2