19 tuổi e đã phải trải qua những gì
Ngày đó..tôi quen a trên zalo nói chuyện qua lại với nhau thì sau đó cũng có cuộc hẹn gặp mặt. Trước khi gặp mặt tôi đã k mấy ấn tượng gì với a vì cách nói chuyện thể hiện a là người bảo thủ..
Sau buổi gặp mặt ấy..tôi cũng chẳng mảy may gì tới a... có lẽ vì tôi thấy a cầm điếu thuốc trên tay.Nhưng a thì khác, a có vẻ ấn tượng với tôi, liên tiếp ra sức giữa liên lạc, nhắn tin, gọi điện.
Xin nói về a một chút: a năm nay 28 tuổi, tốt nghiệp trường ĐHCN HCM đi làm ở sg hơn 3 năm, sau đó vì việc gì đó của gia đình a về lại quê nhà. tôi và a quen bik nhau từ đó vì Nhà a và tôi cách nhau khoảng 5km
Sau đó vài hôm a có rủ tôi đi chơi và đi ăn....Miệng thì nói k thich nhưng cũng nhận lời đi chơi, chắc vì còn ham chơi. A thì như đã kết tôi..k lâu sau a cũng tỏ ý thich tôi,và muốn tôi làm bạn gái a..tôi từ chối thẳng là k muốn yêu đương.Nhưng a k từ bỏ vẫn nhắn tin nói chuyện với tôi, khi thấy tôi nói chuyện thân thiện hơn với a.a cũng cố lấy lòng rồi ngõ lời yêu tôi lần thứ 2.Tôi lại từ chối với lý do lo học trước yêu đương để sau..nhưng thật ra mà nói t ngày ngày bắt đầu có cảm tình với a, nhưng chưa đủ để tôi đồng ý làm người yêu a.
Phải nói a có kiên nhẫn.dù nhiều lần nói chuyện t hay nhăn. Hay nói trống không,a tỏ ý quan tâm lo lắng tôi...tôi càng giả lơ,tỏ ra ngây thơ không biết gì.Từ chối 2 lần nhưng cách đối xử của a với tôi vẫn như vậy, k thay đổi gì. Không rõ từ điều gì tôi bắt đầu muốn được một ng con trai quan tâm.chăm sóc..kiểu như bạn trong phòng có người yêu, mà mình k có thì thấy chạnh lòng vậy.Mà nhìn qua quẩn lại thì a vẫn là ng sáng giá nhất, dù gì a cũng học đại học ra vẫn hơn bao người đang thích tôi.dù gì thì trong số tất cả a vẫn là người quan tâm tôi hơn,dù gì đã 2 lần tỏ tình nhưng a vẫn kiên nhẫn và k thấy nản...Nhận thấy vậy nhưng k có nghĩa là t nói chuyện đong đưa với a, vẫn cái giọng bướng,ngang,và hay nhăn.Rồi một ngày bình thường như bao ngày.vẫn câu nói cũ " làm người yêu a nha "..giờ đây khi ngồi viết như thế này tôi vẫn nhớ như in nội dung a nói với tôi sau câu tỏ tình đó. "A chân thật và nghiêm túc với e,a muốn quen lâu dài,nhưng a ghét sự lừa dối nên a mong e đến với a bằng sự chân thật." Tự nhiên thấy lòng được trấn an, và yên tâm về một con người... vì tôi thích sự chân thật,tôi thích một mối quan hệ bền lâu, thích được một con người yêu tôi chân thật. Tôi thích những điều đó..và bắt đầu thấy điểm chung ở a.tôi cho a một tia hy vọng nhỏ rằng sẽ suy nghĩ nghiêm túc và trả lời sau.cái sau của tôi là trong nữa tháng. Với ai k biết chứ với tôi, một khi đã hẹn nói cho thời gian suy nghĩ là hình như 70_80% là đông ý rồi, trừ những biến cố gì xảy ra bất thường mà thôi.
Và rồi nữa tháng cũng qua ngày 23/1/2015 sau 4tháng theo đuổi cuối cùng tôi cũng thua trước a,và đồng ý làm người yêu a.
Lúc ấy a đang ở quê nhà,còn tôi đang học trên thành phố, tuần hai tuần lại về nhà lần.Ngày đầu yêu nhau tôi hay bận với việc học, a gọi thì tôi nghe máy, a nhắn tin tôi cũng rep nhưng vài ba tin thì tôi lại nói thôi.20 tuổi nhưng suy nghĩ trong tôi chín chắn và người lớn hơn nhiều bạn cùng trang lứa nên cách yêu của tôi cũng người lớn hơn, chứ k phải lúc nào,nơi đâu,làm gì cũng nt,và hầu như là chẳng bao giờ tôi chủ động nhắn tin hay gọi điện cho a. Việc này a có ý kiến, tôi nhận thấy mình cũng không đúng vậy là tôi sửa , nói không phải là kiêu chứ trước giờ tôi chẳng có thói quen nhắn tin cho con trai trước.mà đó là tính của tôi chứ k phải tôi muốn mà cố ép mình k chủ động trước đâu..và rồi tôi bắt đầu thay đổi mình, nhưng chỉ với mình a.Tôi nhắn tin trước và cuộc nói chuyện cũng dần được kéo dài ra,nói nhiều hơn

.Tết năm đó tôi và a có chuyến đi Đà Lạt.Đó là lần đầu tiên tôi được đến ĐL mà lại được đi với người yêu..Đà Lạt đẹp thật..mộng mơ và huyền bí.A ôm tôi trong cái se lạnh, tôi quấn chặt lấy a,muốn ngủ quên trên vòng tay a.vì rất ấm.Không phải là chuyến du lịch qá hoàn hảo..nhưng là một kỷ niệm của 2 đứa.Tự thấy mình hạnh phúc,tự nhủ sẽ vì a hoàn thiện bản thân hơi.Điều gì đó trẻ con trong tôi trỗi dậy nghĩ rằng chỉ cần chân thành tôi sẽ dần thay đổi được a về cái tính bảo thủ,về cái tính cách k mấy hoàn thiện của a.Và ngu ngơ khi nghĩ rằng tình cảm của tôi đủ nhiều thì sẽ giữ được a bên mình vì như tôi nhìn nhận a theo cách mà mọi ng hay nói thì "sát gái" , a khá nhiu mưu,nhiu trò, nhưng tôi không mấy quan trọng điều đó, vô tư bên a tận hưởng chuyến đi đầy mơ ước của tôi.Ngày hôm đó tôi thủ thỷ bên tai a,"e thich ĐL lắm, e muốn đến đây nhiều lần hơn,được ở đây luôn thì càng tốt." Và ĐL đã như là một điểm hẹn mà trước sau gì tôi và a cũng sẽ tới đây một vài lần nữa.
Thế rồi...
Mùa tết đã qua,tôi tạm xa a lên TP tiếp tục việc học của mình.Thầm cảm ơn chuyến đà lạt đó gắng kết tôi lại với a hơn.Và rồi không bao lâu sau,a cũng xin được một công việc ở thành phố gần chỗ tôi ở. Tôi và a thường xuyên gặp nhau hơn,mà gặp nhau nhiều quá đôi khi sanh chán. nhiều lần có cải nhau.giận nhau nhưng rồi lại thôi.lại vui vẻ với nhau.Và có lẽ sẽ k có gì xảy ra nếu như ngày hôm đó tôi đi đám cưới của bạn a cùng với a.Hôm đó a rủ tôi đi dự đám cưới cùng a..nhưng tôi có lịch học nên không đi được, a bảo xin nghĩ một buổi đi với a cho vui.vì đường cũng xa đi mình buồn. Nhưng tôi cũng k đi được phần vì thầy cô khó,buổi học quan trọng.Và tối đó là sinh nhật bạn cùng phòng của tôi,biết a đi đám cưới về rồi nên gọi a đi cùng, Lúc đầu thì nữa tiếng nữa a qua,nữa tiếng sau tôi gọi lại với giọng rất bình thường dù lòng đang tức.lại 15phút nữa.hỏi làm gì thì trả lời trống k..đang mắc xí tý nói cho.15phút sau cũng k thấy đâu...gọi k bắt máy...nữa tiếng sau tôi thấy a gọi...nhủ lòng bình tĩnh nói chuyện nhưng bình tĩnh nổi không khi a nói với tôi xe hư sửa giờ mới xong.Có ngốc mới tin..có ngốc mới nghe a nói..xe hư mà gặng hỏi mấy lần đang làm gì thì k nói...Trực giác một người con gái cho biết a đang dối tôi điều gì đó. A làm gì đó sau lưng tôi, nhưng chưa hề nghĩ a lăng nhăng hay k chung tình vì niềm tin dành cho a tương đối nhiều. Tôi trấn an bản thân tôi bằng cách nhẹ nhàng với a trong lúc này, k nổi nóng...và rồi cũng nói với a được câu "a ngủ đi trễ rồi mai còn đi làm" từ hôm đó liên lạc thưa dần,a bảo công ty tăng ca..ừ thì tăng ca là chuyện bình thường mà. A bảo hôm nay thằng bạn trong công ty rủ đi nhậu..ừ thì a ít khi nhậu,lâu lâu bạn rủ , a đi tôi k nói gì.. và rồi hình như a đang lơ là tôi, a k trả lời tin nhắn tôi, thời gian nghĩ trưa cũng không gọi điện hay nhắn tin tôi như mọi khi.Nhận thấy điều gì đó không ổn.bắt đầu sinh nghi, càng sinh nghi tôi càng nhẹ nhàng với a vì tôi thừa biết dây đàn đang căng,không khéo sẽ đứt, tôi im lặng với sự thờ ơ của a, tôi cố tình tag tên a trong một stt nhằm củng cố tình cảm.. nhưng k thấy like,k cmt...có vẻ tôi hiểu a..a đang chọc cho tôi nổi điên,rồi tôi đùng đùng chia tay,và sau đó sẽ là tùy e,tiếp phía sau nữa là tại e đòi chia tay....
Thế nên tôi không nổi nóng,không hỏi vì sao liên lạc với tôi thưa dần,k giận hờn hay trách móc.làm ngơ đi mọi chuyện coi như bình thường.Nhưng mà con người ta á ..một khi đã muốn thay đổi thì không cách gì cản được,vì người bảo thủ như a đâu dễ thay đổi điều gì.K lâu sau a cũng tự động nói ra ý nguyện của a rằng a muốn dừng lại một thời gian còn yêu sẽ trở lai với nhau rằng tôi nhạt nhẽo với a, rằng bên tôi a cảm thấy mệt mỏi..
Tới đây đã đủ thấy được a đã muốn chia tay, chỉ đang có ai khác mới nói như vậy. Nhưng nói thật là tôi k sock khi nghe a nói như vậy..linh cảm của tôi đã dự đóan trước được 80% rồi còn gì..Trước khi đến với a tôi đã qá ám ảnh về một người con trai lừa dối tình cảm tôi, Cứ ngỡ rằng a chân thật, phủi bỏ hết nổi thất vọng trước đây,bước đến với a với một hy vọng a sẽ bù đắp những mất mát mà người con trai trước đã để lại cho tôi.nhưng k ngờ a còn trơ trẽ hơn.
Tự trọng tôi trỗi dậy..tôi không nói điều gì ngoài sự im lặng, không một stt về a, tỏ vẻ k tiếc nuối một điều gì..thay vào đó tôi đăng ảnh đi chơi.vui vẻ với bạn
Phải chăng a đang tiếc nuối điều gì? Chỉ thấy sau đó a hay cmt các bài đăng trên trang cá nhân của tôi.hay nhắn tin hỏi thăm tôi..tôi rep lại tất cả nhưng với một giọng khoang dung, vô tư k vấn vương gì chuyện cũ.Tôi chẳng thèm quan tâm hỏi ngược lại cuộc sống a ra sao,, chỉ tỏ ra tôi đang sống tốt..mà là tốt hơn thật.tôi không bận tâm những việc diễn ra trong cuộc sống của a,vì tôi qá bận k có thời gian để bận tâm a.
Tôi im lặng với những gì liên quan đến a, khi tôi biết sự thật về con người a tôi cũng chẳng nói với a,hay kể cả là cái qá khứ huy hoàng của cuộc đời a.Cho đến khi a trơ trẻn bảo" a nhớ e lắm.." kinh tởm thật, ám ảnh với câu nói nhớ của a.Nỗi đau kìm nén bỗng bộc phát trỗi dậy..nói lên tất cả cho a biết..k phải là tôi không biết gì..k phải tôi khù khờ để a qua mặt.mà là tôi im lặng,để mọi việc êm xui.để k nhắc nhớ gì tới a nữa.
Đám chắc là a cũng đứng người khi tôi nói vừa chia tay tôi a đã dẫn người khác về phòng ngủ chung..Nghĩ lại bản thân cũng hay biết nhưng vẫn im lặng, k phá vỡ,k đay nghiến,k làm một điều gì để a biết là tôi đang đau.Ngay tức khắc a thay đổi cách nói chuyện "ừ thì người yêu mới của tui đó..e không ghen à" rồi a gửi cho tôi một loạt ảnh a và người đó chụp chung. Hãy cứ nghĩ xem tôi đã đau như thế nào..khi vừa mới chia tay đã như vậy..thì lúc đang quen tôi..lấy gì để chắc chắn là tôi k bị lừa dối.Nhưng tôi vẫn bình thường nói - Hãy chân thành yêu một người thôi a à.
- Chân thành làm gì? Chân thành được gì? Tui đang trả thù con gái đấy.
Chết đứng với cách trả thù của a..sao mà a khốn nạn đến như thế chứ.
- A k muốn có một gia đình,k muốn có tiếng trẻ con trong nhà à.điều mà mọi đàn ông trưởng thành đều muốn mà a k muốn à.sao phải hỏi chân thành để làm gì.
- Tui chỉ thích nay con này mai con nọ mà thôi.cuộc đời này tui chỉ yêu một người thôi.
- Người trên Đà Lạt là vợ a đúng k?- Có đến chết chắc a cũng không nghĩ rằng tôi biết rằng a từng có một người vợ trên ĐL-người mà a giấu kĩ trong qá khứ,người mà chưa bao giờ a nhắc đến.Vậy mà tôi biết.
- Ai ? Đà lạt gì?
- Sao e biết?

Có lẽ vì tôi đã qá đau nên khi biết a từng có vợ có những mối tình sâu đậm mà chẳng lấy nổi đi của tôi một giọt nước mắt nào..dù cho lòng có đau. Tôi còn tỏ ra thông cảm khi a kể về người vợ của a,nhẹ nhàng khuyên a mọi thứ..nhưng thật ra tôi thương hại a cơ.
Chị ấy từ nhỏ đã vào chùa tu,cho đến năm 18 tuổi chị lên thành phố Đà Lạt học cao đẳng,sau đó gặp và yêu a,chị ra trường thì cả 2 tổ chức đám cưới, về nhà a chị xin ăn chay trường nhưng gia đình a không đồng ý, mâu thuẫn giữa 2gia đình .xảy ra, gia đình chị bắt chị chọn lựa giữa gia đình và chồng, cuộc hôn nhân diễn ra trong 7tháng thì chị đưa đơn ly hôn đơn phương.mặc kệ sự phản đối của a.Nhưng người mà a bảo cả cuộc đời này a yêu thương là một người khác chứ k phải vợ a.a đã hối hận vì chọn vợ a chứ không phải là ng đó,chỉ vì người đó tự ý bỏ đi đứa con của a..Thật ra mà nói thì 28tuổi mà a trải qua ngần ấy sóng gió.trải qua ngần ấy tình trường thì đủ biết sự dày dặn kinh nghiệm trong cuộc sống của a như thế nào.và hẳn rằng a đã chịu rất nhiều nổi đau.Tôi đồng cảm với qá khứ của a,nhưng chưa hề du di với con người hiện tại của a,thấy khinh thường một con người giả tạo như là a.K biết ruốc cuộc rồi a sống vì điều gì..mục đích sống của a là gì.a làm vậy để được gì.
Dù mọi thứ trước mắt tôi như sóng thần ập tới.nhưng tôi chưa hề tỏ vẻ đau xót khi bị đối xử như vậy.Mọi việc tôi làm đều có lý đo của tôi, và đó đã là nguyên tắc " cách trả thù tốt nhất là tha thứ và sống tốt hơn họ" .Tôi nhận thấy bản thân mình đã và đang làm tốt..chắc chắn trong a đang rất tiếc nuối về tôi nhưng k dám mở lời vì lòng tự trọng mà thôi.Tôi không qá khôn khéo nhưng tôi biết tôi cần làm những gì.Kết thúc cho một cuộc tình qá ngắn
Ngay cả giờ đây mỗi khi chợt nghĩ về a,tôi lại ám ảnh việc a ở bên tôi nhưng nhớ về một ng khác. Đó là điều tôi sợ nhất khi đến với bất kì một ai.
A trách tôi tại sao hôm đó không đi đi đám cưới với a..có lẽ hôm đó a đã gặp ai..và a đã thay lòng từ đó.
Đến giờ này Đà Lạt đã vụt tắt trong tôi..nhắc đến ĐL tôi lại nhớ về vợ a.Ám ảnh về một tình cảm đầy giả dối.một con người khắc vào tim tôi một vết sẹo.
Có thể k qá đau, nhưng tự thấy mất niềm tin,k phải vì qá iu a..nhưng vì sự lừa dối đến k ngờ