TIN TÀI TRỢ.

Người thứ 3 đau khổ.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 875 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Có lẽ chỉ cần nghe đến " người thứ 3" thôi thì ai trong chúng ta cũng lên án đúng ko ah.
    Nhưng mình người thứ 3 hôm nay muốn viết ra đây để xin được sự chia sẻ ( gạch đá cũng được), động viên của mọi người để mình có đủ nghị lực vượt qua.
    Mình một người phụ nữ ngoài 30, đã có gđ và 2 cậu con trai đáng yêu. Nhìn vào gđ mình thì có lẽ là niềm mơ ước của bao nhiêu người xung quanh. Ch mình cũng thành đạt, thương vợ con. Nhưng ở đời đúng là có nhiều cái mà con người ta không bao giờ đoán biết trước được. Chính vì sự thành đạt của ch đã làm một người pn như mình lạc lối. Song song với sự thành đạt của ch là những buổi tiếp khách liên miên đến 2-3h sáng. Là cả tuần gđ không được một bữa cơm cùng nhau, là sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Con ốm cũng một mình, đi chơi cũng chỉ 3 mẹ con. Dần dần mình thấy sao mà cs hôn nhân nó nhạt nhẽo vô vị đến như vậy, mình cô đơn đến phát khóc.
    Rồi cái gì đến cũng phải đến, nó đến nhanh và nhẹ nhàng đến mức mình chả kịp nhận ra. Mình có một tình yêu đẹp, một tình yêu sau hôn nhân, một tình yêu tội lỗi. Anh là bạn của mình mười lăm năm. Trc đây bọn mình hoàn toàn trong sáng không có tình ý gì với nhau cả. Thi thoảng vẫn cafe, ăn trưa cùng nhau suốt 15 năm qua. Rồi một năm trở lại đây, trong lúc cô đơn , trống vắng mình nói chuyện , tâm sự với anh nhiều hơn. Anh có mặt những lúc mình cần, chia sẻ với mình mọi thứ. Và tình yêu đến với bọn mình thật nhẹ nhàng lúc nào không hay biết. Bọn mình mới chính thức yêu nhau khoảng 3 tháng trở lại đây thôi. Tuy thời gian ngắn như vậy nhưng nó đã cho mình đầy đủ cung bậc cảm xúc của ty. Mình không nghĩ một người đàn bà ngoài 30 như mình lại có thể yêu, nhưng sau những lúc hp vì ty mình đau khổ zằn vặt bản thân mình. Vì cả hai đều có gđ, và mình đủ tỉnh táo để nhận biết rằng ty chẳng đi đến đâu cả. Rồi chỉ vì sự ích kỉ của 2 người mà phá tan hp của 6 con người khác, của các con. Mình không đủ cam đảm và nhẫn tâm để làm điều đó, dù cả hai yêu nhau chân thành.
    Mình quyết định buông tay, quyết định giữ lấy gđ ( may mắn mà chúng mình chưa làm gì có lỗi với gđ cả, chưa vượt quá gh cho phép). Mình cứ nghĩ thì thôi buông tay là xong, không sống ích kỷ cho bản thân mình. Nhưng thật khủng khiếp các bạn ah, mình giờ như kẻ thất tình, sống trong đau đớn nhớ nhung. Mình chặn số đt của anh, xoá mọi liên lạc rồi và anh cũng nói tôn trọng qđ của mình. Nhưng tim mình đau lắm, mình ko ăn được, không ngủ được suy kiệt sức khoẻ phải vào viện. Ch mình dù mình khóc cả tuần nay vẫn vô tâm chẳng hay biết gì cả. Mình biết là mình có lỗi với gđ, với con cái, với gđ a và cả với a nữa. Nhưng tim mình đau, mình sống trong nhớ nhung đến suy sụp. Mình đã quyết định buông và mình sẽ kiên định với qđ đó. Nhưng phải đến bao giờ mình mới quên được ah, mọi người cho mình một lời khuyên được không. Tiếp sức cho mình không được lạc lối, ko đc lung lay.
    Giờ mình chẳng thể tập trung làm đc gì cả, nước mắt không ngừng rơi và mình đã phải dùng thuốc chống trầm cảm. Buồn lắm các mẹ ah, và cũng thấy mình thật tệ.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 231 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #2
    Cố gắng lên chị.chị đã có quyết định đúng,dù nó làm chị phải suy sụp rất nhiều.nếu như chị tiếp tục thì tất cả mọi ng đều phải chịu nỗi đau không khác gì chị bây giờ

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    Nếu nỗi buồn là một bài thơ
    Thì xin hãy là một bài thơ nhỏ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Mình buồn lắm bạn ah. Chẳng dám bước chân ra đng, vì sợ bước chân ra mình lại vô thức mà đi tìm anh thôi. Chẳng biết làm tn nữa cả.
    • 8 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #4
    Haizz...em chưa có gia đình nên cũng không biết chia sẽ thế nào. Đọc qua tâm sự của chị thì thấy tâm trạng thất tình ai cũng như nhau, khóc vật vả chả thiết sống gì cả, ăn uống cũng chả ngon lành gì. Nhưng giờ chị đã có gia đình rồi, mặc dù chồng chị có vẻ vô tâm nhưng vì gia đình , con cái thôi chị. Nói mà chồng chị không thay đổi thì mấy mẹ con tự mang lại niềm vui cho nhau. Chứ biết sai còn phạm lỗi sau này đỗ vỡ hối hận cũng ko thể quay lại thời gian như trước...
    Cứ lấy tiền của ông chồng đi du lịch với các con, mua sắm quần áo đẹp và ăn thật ngon vào, hì hì...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của .ducvu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,359 Bài viết

    • 2,925 Được cảm ơn

    #5
    Chào chủ top!
    Trước hết là chia sẻ với mẹ nó, thông cảm với hoàn cảnh của mẹ nó (thông cảm ở góc độ gia đình, từ sự thiếu thốn từ chồng bạn chứ không phải ở khía tình cảm ngoài luồng).
    Mẹ nó ạ, tình cảm con người là một thứ tâm lý nguyên thủy vô cùng phức tạp, nặng nề, nhưng mặt khác nó cũng chỉ do chúng ta dựng nó ra mà thôi. Nhưng ngược lại ở vị trí của mẹ nó giờ mà mọi chuyện vỡ lở thì có thể nói là thảm họa, tất nhiên là tùy người. Thế nên theo ducvu mẹ nó hãy luôn nhớ điều đó, yêu bằng tình cảm nhưng buộc ta phải hành động theo lý chí thôi.
    Nhưng "Tẩy chay" tình cảm ấy bằng cách nào ? Mẹ nó hãy nghĩ đến hậu quả, nghĩ rằng chàng kia không biết thế nào, nhưng rõ ràng không nghĩ có mẹ nó rồi, nếu yêu mẹ nó, thương mẹ nó thì hãy giúp mẹ nó chứ không phải "dục nước thả câu" kiểu ấy đâu. Ducvu cũng là thằng đàn ông được khá nhiều phụ nữ mến mộ, mặt khác đến giờ vẫn ế..nhưng ducvu tuyệt nhiên chưa bao giờ nghĩ lợi dụng cái hoàn cảnh đó cả, với đàn ông chỉ cần nhắm mắt cái là xong, phụ nữ chỉ cần vài ba câu là đổ (nếu trong hoàn cảnh như mẹ nó... ) nhưng suy cho cùng nếu không phải vợ chồng, không phải tri kỉ thì vui sẽ được mấy canh giờ ?
    Thế nên lần nữa mong mẹ cháu hãy tỉnh táo, có thể là ai cũng có những phút ngoài chồng vợ, nhưng đó chỉ là phút lạc lòng, còn lạc cả lối, lạc cả ngày, cả giờ, thậm chí cả năm...sẽ là thảm họa và sẽ không còn vẹn nguyên đâu.
    Mẹ nó hãy tìm hiểu lại xem quan hệ vợ chồng thế nào, cái gì có thể thay đổi được, trong công việc hàng ngày cần sắp xếp thời gian, niềm vui...rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.
    Chúc mẹ cháu nguyên vẹn, bình an !
    Chậm, muộn, đam mê và nông nổi...
    Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần tôi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Mình hiểu hết những nguy cơ nếu bung bét ra chuyện.
    Thế nên mình mới phải buông tay khi vô cùng đau đớn.
    Giờ chỉ cầu mong làm sao để xoá sạch được những ký ức đó để trở về là chính mình thôi.
    Chứ sống kiểu ntn mình chỉ muốn nổ tung lên thôi.
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Cảm ơn lời động viên của em rất nhiều. Nó sẽ cho chị thêm sức mạnh để vững tâm hơn.