Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Muốn nghe tâm sự của những người là "nhân vật chính" trong việc ngoại tình

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 111K Lượt đọc
  • 540 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Lilium
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 5,166 Bài viết

    • 1,268 Được cảm ơn

    #221
    Topic này có vẻ hot nhỉ, có nhiều bài post và có rất nhiều lượt xem, hình như là 100 lần xem thì có một bài post, có vẻ như còn nhiều lời muốn nói lắm.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,170 Bài viết

    • 418 Được cảm ơn

    #222
    Làm phụ nữ đến là khổ nhỉ!!! Ước gì ai cũng có được 1 bến bờ bình yên, một bờ vai tin tưởng để dựa vào...

    Mong đừng có ai làm NGƯỜI THỨ 3 để gia đình nào cũng trọn vẹn, để mái nhà nào cũng tràn ngập tiếng cười hạnh phúc!
    có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em
    • 1,801 Bài viết

    • 31,021 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #223
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nguoi Yeu Xem bài viết
    Nói ra liệu có hết không nhỉ? Thì em nói nhé.

    "Nắm tay nhau đi giữa nhân gian" ư? Quả là 1 mơ mộng xa xỉ. Nhưng kể ra chúng em cũng liều. Lần cuối anh lên HN công tác, thường anh vẫn cẩn thận lưu lại làm việc muộn cùng em, chờ mọi người về hết rồi 2 đứa mới đi dạo, hoặc chuyện trò. Ấy mà bữa đó em cũng làm anh liều quá, trong văn phòng vẫn còn người chưa về, mà 2 đứa dám ôm hôn nhau. Rồi buổi tối giữa phố phường HN, tay trong tay với những nụ hôn ngọt ngào. Các chị cứ chửi em thậm tệ vào, trơ tráo quá mà. Cả thế giới chỉ có 2 đứa. Bên nhau thật say đắm. Nhưng đau đớn làm sao, khoảnh khắc ngắn ngủi. Và sau đó là những dằn vặt, những chua xót! Mỗi cuối tuần khi anh về với vợ con là mỗi khoảng thời gian dày vò giữa nỗi nhớ đến bủn rủn với thuốc độc ghen tuông khi nghĩ đến anh và người đàn bà khác. Vợ anh không hề biết đến sự tồn tại của "Người Yêu" này. Có ngược đời không khi người bị dày vò đau đớn không phải là người bị hại? Đôi khi thấy mình như sương khói, anh cũng không cần mình nhiều đến thế, mình cũng nhẹ tênh đến thế. Hồn xác mình không còn quan trọng nhiều như trước đây mình được hưởng. Vì anh yêu mình nhiều đến thế cơ mà vẫn chỉ nhẹ tênh!

    Dĩ là em không muốn tiếp tục tình trạng này rồi. Cứ thế này em sẽ mất hết bản thân mất. Anh yêu của em à. Khi mà em cảm thấy giá trị bản thân bị giảm sút nghiêm trọng là lúc em không còn là em nữa. Dĩ là em không thể để mình rơi rơi rơi mãi như thế. Anh yêu em mà để em đau đớn như thế, anh không xót à? Hay là vì bây giờ cái sự ích kỷ nó đang chiếm hữu anh nhiều quá? Em thương anh lắm, anh biết không. Vì em biết anh cũng yêu em thật lòng mới chết! Nhưng mà anh ơi, có lẽ em cũng phải như anh, phải biết ích kỷ, phải biết nghĩ đến bản thân mình trước tiên.

    Nhưng dù thế nào, em vẫn yêu anh nhiều lắm anh à.
    Em ơi, hôm nào cuối tuần lặng lẽ bám theo, lặng lẽ quan sát sự đoàn tụ đầm ấm của gia đình anh bồ; vô tình tiếp cận và trò chuyện với vợ anh ấy về gia đình; em sẽ thấy "em chỉ là sương khói" phù phiếm và trên trời thôi, tình yêu anh ấy dành cho em chỉ là hư ảo và để "chơi" thôi. Em chưa có gia đình, em không thể hiểu gia đình là thế nào đâu... "Tỉnh" lại đi em gái - nghe thấy em u mê đáng tội nghiệp quá!
    • Avatar của Nguoi Yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 81 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #224
    Dù sao thì em cũng cảm ơn các chị tội nghiệp em, mặc dù em cũng không đến mức u mê như lời các chị. Sigh.

    Em với anh chỉ gần nhau tổng số có vài ngày nhưng đấy, em cũng nếm trải hết mọi đắng cay của 1 “Người Tình” rồi. Em lấy nick là “Người Yêu” thật cũng là nỗi chua xót chứ có phải sung sươngs, tự hào gì đâu. 1 cách tự trào ấy mà. Anh gọi em là “Người Yêu”, nhưng có lẽ em không đủ đắm say để quên trời quên đất, để quên mất cảm giác mỉa mai khi nghĩ về anh, về em, về tình cảm 2 đứa. Nói thế nào nhỉ, anh ấy không đến nỗi tệ như người ngòai có thể nghĩ về 1 gã ngoại tình, nhưng anh sống tình cảm và dễ yếu lòng với những chân tình, và cũng bởi em không đủ cứng rắn ngăn cản nên cả 2 đã lậm sâu vào cái tình cảnh chết tiệt hiện giờ. Em cũng không muốn tiếp tục để cả 2 cùng sai lầm xa hơn nữa. Ví như có lần anh hỏi em có thể làm vợ bé của anh không, có ý ướm muốn em cho anh 1 baby, hay anh rủ em sang công ty mới của anh cùng làm. Cứ nghe anh nói rồi sẽ có ngày em nao núng mất. Từ giờ em sẽ kiên quyết không liên lạc với anh nữa. Tối qua anh chờ em trên mạng suốt, sáng nay lại nhắn offline message, nhưng mủi lòng 1 bước nữa là càng khổ. Em biết anh đang tham lam, ích kỷ “con rô cũng tiếc, con diếc cũng ham” nhưng em không chịu được tình cảnh này lâu hơn nữa rồi. Em sẽ mặc anh.

    Thời gian ở với anh ngắn thôi nhưng em biết vợ anh cũng biết cách kiểm soát anh lắm. Mấy bữa đi với anh chị ấy đều gọi điện thăm nom cả. Sigh. Anh kể nhiều về con trai, còn bảo tối nào nhóc đấy cũng phải gọi điện cho anh trước khi đi ngủ, hỏi bố làm gì, bố đi đâu, với ai,… “vì nhớ anh, gọi điện thế mới ngủ được”. Chẳng biết anh khờ thật hay chỉ không nói ra, chứ em thì không nghĩ đơn giản thế. Trẻ con nó cũng ngây thơ và chóng quên lắm chứ đâu có đều đặn vậy được. Nghe lời anh, em cũng chẳng dám gọi hay nhắn tin di động thuê bao của anh bao giờ, 8-3 anh cũng chỉ dám nhắn tin chúc mừng qua mạng vina, chỉ có liên lạc với anh qua di động riêng. Nghĩ cũng hờn tủi lắm chứ bộ.

    Đến bữa khi vợ anh gọi điện đến văn phòng, em đang ngồi đối diện làm việc với anh thì đã biết cần phải cắt đứt không nhân nhượng gì cả. Lúc đó các đồng nghiệp khác hỏi bao giờ anh định sinh bé thứ 2, vì đứa đầu cũng khá lớn rồi. Em chỉ ngồi im lắng nghe thôi nhưng trong lòng như chết 1 nửa. Như hóa đá. Anh biết em nghe thế đau lòng lắm, gạt phăng đi không trả lời, nhưng ngay lúc đó em cũng đã có quyết định dứt khoát rồi. Dứt khoát đến mức cũng chẳng nghĩ đến chuyện hỏi anh định thế nào. Lần này thì cho dù anh có thật sự yêu em đến đâu chăng nữa như anh bảo em cũng không muốn tiếp tục tình trạng 3 người nữa.

    Chỉ là em không thể nói thẳng với anh được lúc đó. Chỉ là hiện giờ anh mới sang chỗ mới, còn nhiều bộn bề lạ lẫm em cũng không thể dứt khoát ngay được, công việc đã đủ mệt rồi, em không muốn anh nếu vì em mà phải nghĩ ngợi gì thêm nữa. Giãn ra thêm 1 thời gian, rồi từ từ xa nhau, mọi việc sẽ dễ dàng hơn chút đỉnh…
    • 414 Bài viết

    • 955 Được cảm ơn

    #225
    Hic mục đích của bạn mở ra cái tóp mỡ này là muốn nghe tâm sự của những người là "nhân vật chính" trong việc ngoại tình ( theo mình hiểu là những người đàn ông đang có vợ hoặc những người phụ nữ đang có chồng mà có lại có người tình ) nhưng hầu như chẳng có người đàn ông nào đang ngoại tình vào chia xẻ mà toàn là ý kiến của người thứ ba, và hầu như những người thứ ba đều nói rằng tình yêu của họ quý giá lắm, những người đàn ông mà họ yêu thật là bất hạnh khi vẫn phải sống với vợ vì con, còn tình yêu của anh ta với vợ chẳng còn đâu, nhưng các bạn là người thứ ba ơi, các bạn có nghĩ rằng các anh người tình của các bạn vẫn còn muốn giữ cái gia đình của anh ta lắm nên các anh í mới phải vụng trộm rồi giải thích trình bày nọ kia với các bạn, chứ nếu các anh í mà hết yêu vợ rồi thì chẳng có người vợ nào có thể bắt các anh í sống cùng được đâu. Mà các bạn là người thứ ba chắc chả bao giờ nghĩ rằng để yêu và rồi cưới một người phụ nữ về làm vợ, một người phụ nữ sẽ là mẹ của các con anh ta thì cái tình yêu đó phải nồng nàn, mãnh liệt hơn khi các anh í tìm kiếm một người tình rồi. Mà nếu các bạn là người thứ ba có dành được người đàn ông mà các bạn tôn thờ đó thì mình sợ rằng tình yêu của anh ta lúc đó sẽ khác xa lúc bạn đang là người tình. Thường thì yêu đương vụng trộm ao ước cái mình chưa có sẽ hấp dẫn và thú vị hơn nhiều chứ đến lúc được sống với nhau công khai có khi lại chán phè ra
    • Avatar của Nguoi Yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 81 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #226
    Không không. Em không biện minh gì cả. Tất cả ngay từ đầu đều rõ ràng rồi. Các chị các mẹ muốn biết tâm sự của 2 kẻ phạm tội thì chịu khó đọc kỹ các post của em đi. Cả 1 chặng đường đau khổ. Cả người đàn ông và đàn bà. Nhưng tâm lý con người thì phức tạp và tinh vi lắm, cũng chẳng thể nói rõ trắng - đen, phải - trái, đúng - sai, rạch ròi được. Chỉ là cảm nhận thế nào và ứng xử thế nào theo từng tình huống được thôi. Em cũng nói hết nước hết cái thế rồi thôi.
    • Avatar của shine9
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 425 Bài viết

    • 107 Được cảm ơn

    #227
    Mọi người đọc " Ăn phở rất khó thấy ngon " của Nguyễn Trương Quý chưa? Có một đoạn nói về tình online ( đề tài ngoại tình ly kỳ hấp dẫn nhé ...) Tớ post cho các bác cùng thưởng thức :
    Trong thời đại Internet ngày nay, nhân viên văn phòng được kết nối tới một thế giới rộng lớn với xa lộ tin thẳng tắp và những khuôn mặt vàng online. Chính những khuôn mặt vàng luôn luôn cười mỉm này khiến người ta dễ yêu nhau hơn.
    Ở nhà, quần quật với cơm nước vắt óc hôm nay ăn gì khỏi nhạt mồm, với con cái học sách cải cách không-giải-nổi, với chồng thờ ơ, với vợ lãnh cảm, với những thứ offline buồn tẻ đến phát khóc, người viên chức văn phòng đã thấy cần lắm ở đời này một lối thoát cho mình.
    Đến cơ quan, núi công việc làm ta stress là chuyện như cơm bữa, nhưng ngồi chơi xơi nước cũng làm ngày xanh mòn mỏi, má hồng phôi pha. Ta thấy hình như phải có một cái gì đó để ta đi tìm. Thì mạng đã đến với những tính năng thần diệu, dù chat bằng Yahoo hay Skype, dù Gmail hay Hotmail, dù blog 360 hay forum, nó đã giải đáp cho ta điều ấy.
    Chưa cần sự giải thoát (thoát đi đâu bây giờ?), chúng ta đã có một sự giải tỏa. Nơi ấy, đâu đó ở đầu kia cái mạng này, một tâm hồn ta đã đợi từ lâu. Biết đâu đấy, trong đám đông online chat với một người, lại chả có người thay đổi đời (ảo) của ta.
    Giữa đời thường, đã bao giờ ta nghĩ đến có ngày, ta hiện lên duyên dáng và không một chút khiếm khuyết chưa? Ta tha hồ tô vẽ cho sự hiện diện của mình trên cõi ảo, mất gì đâu nếu ta cho người khác tha hồ tưởng ta cao hơn, xinh hơn, và lắm thứ hay ho úp mở chờ người đến... khai quật.
    Mà nếu có khiếm khuyết cũng là để tôn lên cái sự đầy ăm ắp của ta trong mắt người chat với mình. Ta càng khiêm tốn, càng chối “mình bình thường lắm”, bạn chat càng nghĩ ngược lại. Tại sao lại phải từ chối một điều bất ngờ chứ? Trong cuộc sống với gia đình mình, với đời sống chồng vợ tưởng như đã đóng băng, những cảm xúc ngủ yên sau bao năm ùa về chỉ qua vài lần trò chuyện qua mạng.
    Mạng đã thành tai, mắt, miệng của ta, thành các giác quan tiếp xúc; ta không có mạng ta thành chat2người tàn phế. Đọc một lời hỏi thăm của “anh ấy”, tức người ta mới quen qua mạng, ta tha hồ tưởng tượng văng vẳng bên tai giọng nói ngọt ngào trầm ấm (biết đâu hắn ta giọng khê nồng thuốc lá). Và cô gái nào hiện diện trên mạng cũng đầy lôi cuốn, cho dù cô ấy chỉ có cái lời rao hay avatar độc đáo. Còn lại, cô ấy ra sao, hãy gắng chờ...
    Yêu thì muôn hình vạn trạng, song với dân văn phòng, yêu qua mạng là một cách thức có vẻ an toàn và đầy tính... tiện thể. Với cư dân mạng, sống nghĩa là online, mà online với dân văn phòng thì chỉ là available, sẵn sàng chat với cả thế giới! Rồi hỏi thăm nhau vài câu rất thường: ăn ngủ đi lại ra sao, hôm nay công việc của em bận quá, anh lại gặp chuyện nhức đầu ở văn phòng, rồi chắc mẩm anh ấy/cô ấy cũng đang hồi hộp chờ ta trả lời.
    Những câu hỏi thường ngày chồng hay vợ ta cấm có hé răng ra dành cho ta, nay bật ra từ những dòng chữ trên cửa sổ chat một cách dịu ngọt từ tâm. So sánh hai thế giới thì lúc nào cũng đầy khập khiễng, nhưng với những kết quả khiến ta chùng lòng như thế này, chúng đẩy ta đến độ coi việc trở về nhà chỉ còn là một thói quen, chứ tâm hồn ta đã thay màu ân ái từ lâu.
    Tình yêu từ khi đã bị dập vùi quyết liệt trong quan hệ vợ chồng, lại có thể nhen nhóm từ cách thức mà ngày ta mới đi làm, ta và cả xã hội cho rằng chat chít chỉ là trò của bọn nhãi ranh.
    Thậm chí ta thấy mình còn trẻ lại, xét cho cùng trẻ lại nghĩa là khi ta thấy cồn cào như chứa cả bình axit trong bụng, và con tim đôi khi hơi loạn nhịp, khiến óc ta chỉ thị mình phải kết nối ngay với “người ấy”. Trẻ, nghĩa là có thể yêu thực sự, mà yêu nghĩa là “không bao giờ phải hối tiếc” như bộ phim trứ danh “Love story” đã dệt.
    Cho dù lý trí bảo ta rằng, chỉ là cho vui thôi, chỉ ba bảy hăm mốt ngày thôi, ta chả yêu thương gì con người ấy, nhưng mà tim ta cứ bổi hổi bồi hồi khi nhận được một chút mặt trời trong nước lạnh, những lời hỏi thăm lúc nào cũng có lý và dường như chỉ dành cho ta và chỉ ta lúc này mới cám cảnh mình cần một bờ vai (ảo) để khóc vùi cho quên ngày u ám . Dĩ nhiên ta biết, với ta bây giờ chả dại gì ước hai trái tim vàng, ta và người ấy chỉ cần đến nhau để giãi bày, để tán dương nhau cho thỏa tự ái mình vẫn đầy hấp dẫn. Chả hại gì, nếu như dừng lại ở đó.
    Nhưng nếu ta đã thấy trẻ con mê game online như thế nào, thì giờ cuốn vào tình ái qua mạng, ta mới thấy mình có lớn cũng vẫn chả khôn hơn. Tuy ta có thể không đến nỗi nghiện chat, “internetmania” như bọn choai choai nhưng cái ám ảnh về việc mỗi ngày không thấy mặt nhau qua cửa sổ chat là thiên thu cũng làm ta điêu đứng.
    Có lẽ thông qua chat, mới thấy dân văn phòng dù ngoài ba mươi vẫn khờ dại như thường, trái tim vẫn dễ đập loạn nhịp trước những tấn công ong bướm ầu ơ. Ta có thể ngẩn ngơ và rầu rĩ khi vừa chat với một người đi ngang qua đời mình, ấm áp và tử tế. Mà người nào ta không giữ được cũng ấm áp và tử tế hết. Cho nên tư cách dân văn phòng mách ta: mình phải hiện thực hóa quan hệ này, không thể để mình hóa dại vì một công cụ ảo. Thà nếm quả đắng một lần còn hơn liếm mép mãi vị ngọt tưởng tượng.
    Rồi người bản lĩnh thì cũng kéo dài được giai đoạn online một vài tháng, còn không bản lĩnh, nhiều ham muốn thì sau vài lần chat là tình hè rực nắng, chút mặt trời đã chói chang thiêu đốt nhau khi đưa nhau ra quán ngồi.
    Thực tế là những mối hẹn hò blind date thường mang lại những kết cục không lãng mạn, vì trên mạng, anh nào cũng hay chị nào cũng đẹp, ra đời mới biết mèo đen mèo trắng cũng vẫn hoàn mèo.
    Dĩ nhiên đa số gặp nhau vài lần là chán, vì ta lại hiện nguyên hình là những vợ những chồng chán nhau ở nhà kia, với đời sống xám xịt thực tại nhưng lại ra sức trang trí cho cái đời ảo của mình. Nhưng nghĩ mà xem, vài lần gặp nhau giữa đời này cho dù kết cục đến đâu, cũng là cái đem lại những phút giây bất bình thường cho đời mình.
    Đến nước này, sau khi đã lang thang trên mạng chán chê, lại không đi gặp mặt, có mà điên! Ta đã trót phóng một mũi tên, hay là thần Tình ái đã bịt mắt ta mà cho ta đâm lao, thì giờ ta phải theo tới cùng, dù cái lao đâm vào miệng một hoàng tử cóc chốn đầm lầy hay vào tim một anh trai dân văn phòng bụng bia miệng hôi rình thuốc lá thì cũng đã là đến đích. Còn hơn là nuôi mãi khối cô đơn tuyệt vọng trên mạng.
    Cái cồn cào tưởng như của một thời quá khứ khi ta còn trẻ mới có, nay bừng dậy trong ta, khiến ta như muốn đốt cháy mình mà lao đến điểm hẹn. Những buổi trưa Hà Nội, giăng giăng những quán cà phê quanh các công sở, hai tiếng nghỉ trưa là đủ để khám phá ra bản lai diện mục của tâm hồn đã đợi ta từ kiếp trước.
    Đừng vội sợ rằng cuộc hẹn không như ý. Khi người ta cần nhau, họ cũng biết thể hiện mình không đến nỗi nào. Và cũng chỉ cần thế thôi, những phút giây ngoài vợ ngoài chồng, cho nó đánh tan cảm giác ê chề của thực tại không chút hấp dẫn.
    Rồi món lạ vẫn chỉ là món lạ, qua phút giây ban đầu, có mạnh dạn nằm bên nhau trong nhà nghỉ thì cũng chỉ để thay cho một trạng thái chơi vơi không biết mình nên tới hay lui.
    Đời chẳng như là mạng, mà cực bĩ là ta ngộ ra mạng hóa ra chỉ là đời xào đi nấu lại. Tỉnh táo ra thì hai bên chia sẻ nguồn cơn. Trai có vợ gái có chồng. Con mình năm nay vào cấp hai. Anh ấy vợ mới có bầu. Cùng cảnh ngộ tưởng như dễ thông cảm với nhau hơn. Lúc này, ai thành thật lại hóa hay. Còn những ai kì vọng về một ý trung nhân thì tự chuốc bẽ bàng.
    “Anh ấy” thực ra không thú vị như trên mạng, trông như thằng dở người, có khi cũng chẳng bằng “người nhà mình”. Cô nàng béo như con cun cút mà dám nhí nhảnh bảo “em hơi tròn đấy anh ơi”... Chỉ cần vài hạt sạn như thế là thấy chúng ta thật đáng thương. Phản ứng hóa học đã xảy ra, những gì bay bổng nhẹ nhàng đã bay hơi, đã thăng hoa hết, phần kết tủa còn lại chỉ là những xỉ than lổn nhổn xám xịt.
    Chúng ta theo đuổi mối tình tuyệt vọng mà biết ngày mai rất có thể mình không gặp lại. Chúng ta tuyệt vọng bởi vì ngay cả điều hoang đường nhất trong đời ta đã cố làm, nhưng kết quả lại tầm thường như bao điều vẫn trôi qua nơi văn phòng. Mỗi lần vùng lên, là một lần con đường về thực tại ngắn hơn, không có gì khúc khuỷu cả.
    Chúng ta buồn cho cả mối tình công sở của mình, chúng ta hơi hận cái môi trường công sở quá dễ dãi cho ta phiêu lưu đi tìm một mối tình sơ-cua giải sầu tiêu khiển trong lúc con tim mù lòa không biết bấu víu vào đâu. Nó lại không trải thảm cho ta quay về mỉm cười hồi tưởng giây phút “lăng nhăng” vừa qua mà chỉ là phút trả tiền cà phê với tiền phòng hai tiếng đồng hồ.
    Nhưng lỗi tại ai, nếu như ta vẫn cứ run rẩy khi hôm nay online, có vài lời tán tỉnh gửi đến. Đầy người đạo đức nhưng tâm thế nổi loạn có thừa. Ta thì không, không đời nào mối tình qua mạng lại có thể giật đổ mái ấm thiếu tình thương ta vẫn sống hằng ngày.
    Ta chỉ mong một chút quà ngon, một món phở ăn xong vẫn thèm, chứ ta đâu có mong đợi một ngày thành món chính trong thực đơn. Dạ dày ta chỉ xơi được cơm thường hằng ngày, thì tình ái của ta cũng chỉ mong bơm máu mạnh hơn về tim phút chốc.
    • Avatar của bigma
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 240 Bài viết

    • 276 Được cảm ơn

    #228
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nguoi Yeu Xem bài viết
    Không không. Em không biện minh gì cả. Tất cả ngay từ đầu đều rõ ràng rồi. Các chị các mẹ muốn biết tâm sự của 2 kẻ phạm tội thì chịu khó đọc kỹ các post của em đi. Cả 1 chặng đường đau khổ. Cả người đàn ông và đàn bà. Nhưng tâm lý con người thì phức tạp và tinh vi lắm, cũng chẳng thể nói rõ trắng - đen, phải - trái, đúng - sai, rạch ròi được. Chỉ là cảm nhận thế nào và ứng xử thế nào theo từng tình huống được thôi. Em cũng nói hết nước hết cái thế rồi thôi.
    Bạn Nguoi Yeu à, trong trường hợp của bạn chỉ có 02 lựa chọn:
    Một là dám nhìn thẳng vào sự thật và giải quyết dứt khoát để cuộc sống của mình tốt lên.
    Hai là cố tô vẽ để biện minh và làm cho nó tệ hơn.

    Nếu tình yêu của hai người đã đến mức không thể yêu ai hơn thế nữa thì anh bạn của bạn đã tự tìm giải pháp dứt khoát để đến với bạn đàng hoàng rồi. Nếu tiếp tục thì cả hai người đang tự hủy hoại mình đấy.
    • Avatar của Nguoi Yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 81 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #229
    Lại càng ngày càng lạc đề rồi.

    Tình online chỉ là chút vu vơ. Muốn ngoại tình thật không thể cứ mãi tưởng tượng và chơi trò câu chữ. Cái dẫn đến ngoại tình, đến say đến cảm phải do hơi thở, giọng nói, ánh mắt, phải là tâm sự chân thành, là những mối quan tâm chung trong đời sống.

    Hôm qua em xem lại log chat với anh, đắn đo xem giữ lại hay xóa bỏ? Vẻn vẹn già nửa trang A4 chat chit linh tinh vớ vẩn. Nhưng nhắm mắt lại là có thể nhớ lại hàng tiếng đồng hồ thủ thỉ qua điện thoại, những giờ phút 2 đứa có riêng nhau. Những kỷ niệm đó ngoài bộ não với hàng tỉ nơ ron thần kinh ra không có 1 phương tiện media nào record được...

    Hãy đề phòng các cô đồng nghiệp nhiều hơn chứ không cần phải quá lo lắng về mạng ảo làm gì các mẹ ạ.
    • Avatar của Nguoi Yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 81 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #230
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bigma Xem bài viết
    Bạn Nguoi Yeu à, trong trường hợp của bạn chỉ có 02 lựa chọn:
    Một là dám nhìn thẳng vào sự thật và giải quyết dứt khoát để cuộc sống của mình tốt lên.
    Hai là cố tô vẽ để biện minh và làm cho nó tệ hơn.

    Nếu tình yêu của hai người đã đến mức không thể yêu ai hơn thế nữa thì anh bạn của bạn đã tự tìm giải pháp dứt khoát để đến với bạn đàng hoàng rồi. Nếu tiếp tục thì cả hai người đang tự hủy hoại mình đấy.
    Cảm ơn bạn. Mình biết bạn nói đúng mà.
    • Avatar của shine9
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 425 Bài viết

    • 107 Được cảm ơn

    #231
    [quote=Nguoi Yeu;1643317]Lại càng ngày càng lạc đề rồi.
    Bạn Nguoi Yeu xem lại tên Topic đi nhé rồi hãy nói ai đang lạc đề. Chuyện của bạn là chuyện của người thứ 3, bạn là người đang xen vào tình cảm gia đình của người khác. Còn topic này dành cho những " nhân vật chính" đã đang & sẽ ngoại tình tâm sự cơ mà. Bạn định nghĩa thế nào là ngoại tình nhỉ ?
    • 6,371 Bài viết

    • 75,085 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #232
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nguoi Yeu Xem bài viết
    Em cũng không muốn tiếp tục để cả 2 cùng sai lầm xa hơn nữa. Ví như có lần anh hỏi em có thể làm vợ bé của anh không, có ý ước muốn em cho anh 1 baby, hay anh rủ em sang công ty mới của anh cùng làm. …
    Chà, chị căm ghét nhất câu này của anh chàng Người Yêu của em. Lòi cái đuôi cáo ra ở đây rồi nhé :Laughing: .
    Hắn có biết thân phận vợ bé, con hoang nhục nhã khổ sở như thế nào không mà "đề đạt nguyện vọng" với em như vậy?
    Bất kể em nói điều hay điều tốt gì cho anh ta, chỉ cần anh ta nói như thế thôi, đủ biết anh ta coi thường em. Bởi nếu kính trọng một phụ nữ, đàn ông luôn đề nghị cho người phụ nữ ấy một danh phận vẻ vang, một đám cưới rỡ ràng để minh chứng cho tình cảm trong sáng của họ. Vợ cái con cột thì chỉ có một chứ vợ lẽ con thêm thì bao nhiêu chả vừa?
    Ôi giời, chán.
    • 15,473 Bài viết

    • 8,931 Được cảm ơn

    #233
    Trích dẫn Nguyên văn bởi sweetapple Xem bài viết
    Ôi giời, chán.
    Ôi giời, hết thuốc chữa :Laughing:
    • Avatar của Nguoi Yeu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 81 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #234
    Ôi thôi chị à. Em cảm ơn các chị, nhưng mà thôi. Con người anh ấy thế nào không phải dễ kết luận được... Em cũng đã bảo từ đầu là rất khó tin được anh mà. Chỉ có tiếp xúc và sống cùng mới hiểu được anh là người tốt, kiểu người như anh cũng không dễ gặp.

    Còn về những lời nói như thế, không phải vô cớ nảy sinh chị ơi. Em đã bảo cả 2 cùng có lỗi. Các mối tình cảm, quan hệ, suy nghĩ nó không có chung 1 công thức, tất cả sẽ nảy sinh do đưa đẩy, phụ thuộc lẫn nhau. Do những phút yếu lòng càng khiến người ta sa đà. Lỗi là ở cả 2 người mềm yếu cả thôi. Giống như đi trên bùn trên cát, đã lậm vào tình huống đó, rồi mỗi cử động của anh đều bị hoàn cảnh tác động làm thay đổi định hướng ban đầu. Còn cụ thể hơn thì em khó nói lắm, vì nó do nhiều tình huống dẫn đến.

    Thôi thôi, em không nói tốt cho anh nữa đâu. Vì dù thế nào, em cũng không còn ý định gì với anh nữa. Anh đi nửa năm nữa mới về, chừng đó cũng đủ để kết thúc mọi chuyện mệt mỏi này. Khi đó mọi chuyện đã khác.

    Em muốn khép lại câu chuyện riêng của em ở đây. Thật ra còn nhiều điều để ngẫm nghĩ mà em không thể nói ra hết. Nhưng cũng để góp phần vào chủ đề của topic, em muốn mọi người biết rằng không phải tất cả cái gì đi ngược lại quy tắc thông thường đều xấu xa. Và tâm lý con người thì rất phức tạp, không nên vội vã quy chụp tất cả như 1, kiểu "oánh 1 phát cho chết chùm, cho chừa đi". Nếu em gán những điều thật cay nghiệt, thật xấu cho anh, để như thế em có thể từ bỏ anh ngay lập tức, như vậy dễ dàng hơn nhiều phải không. Nhưng liệu sau đó hậu quả là gì? Là đánh mất niềm tin, là không tin nổi vào những điều tốt đẹp được, và làm cho chính anh khi thật sự không xấu đến mức đó mà có thể ân hận, dày vò, tự thấy mình xấu đi hay ngậm ngùi với sự hiểu lầm,v.v..? Em không thích kiểu "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót" như vậy. Em nghĩ nhiều lắm rồi nên khi có quyết định kia, em tin là mình có thể làm được, vì đã hiểu cặn kẽ mọi điều không hời hợt. Người ta học dần, lớn dần theo những nỗi đau mà.

    Em phân tích kể lể nhiều cũng vì điều đó. Để các mẹ các chị nếu chẳng may rơi vào trường hợp bị phản bội thì cũng thấy rằng chồng mình không phải lúc nào cũng là 1 giuộc tệ bạc. Thậm chí, ngay cả khi người ta thay đổi tình cảm cũng không có nghĩa đó là đồ bỏ đi. Như thế ngay cả bản thân mình cũng sẽ thanh thản hơn, không quá chua xót hay dằn vặt, những hậu quả tâm lý đó chẳng khác gì những liều thuốc độc đầu độc tâm hồn mình cả.
    • Avatar của bametom
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 321 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #235
    Topic này là tâm sự của những người là nhân vật chính trong việc NT cơ mà, cứ để họ tâm sự ... những nhân vật không NT vào đây ý kiến ý cò làm gì mà dài loằng ngoằng, buôn dưa, buôn lạc (lạc đề!) :Silly:
    Tôm và Bill yêu quá ! :Kiss:
    • 393 Bài viết

    • 125 Được cảm ơn

    #236
    Lâu lâu mí ngó nghiêng ở đây, tự nhiên em bồi hồi nhớ lại thuở ban đầu lưu luyến ấy, cái thuở em được mọi người cho là được phân một lúc hai vai liền: Vừa là người thứ hai, vừa là người thứ ba.

    Có lần, người thứ hai của người thứ nhất trong vở kịch mà em được phân vai là người thứ ba, có liên lạc mí em, bảo rằng em nên stop quyến rũ, cám dỗ, này nọ đừng cố tình lôi kéo người thứ nhất của người ta sa ngã nữa, đừng blah.. blah.. nữa..:Crying:..

    Có lần, chủ sở hữu của người thứ ba của nhà em ấy, gọi cho em, nói rằng em phải cảnh giác trước sự sa ngã của người thứ nhất của em, đừng vì một chút lơ là mất cảnh giác mà phá vỡ tan hạnh phúc của hai nhà. Đấy là suy nghĩ chủ quan của người ta, chứ theo ý chủ quan của em thì phải là một số lớn hơn hai nhà :Laughing:.

    Câu trả lời của em, trong cả hai lần này đều giống nhau:Laughing:: Em lo giữ mình khỏi sa ngã là vất vả lắm roài, chứ lại còn lo giữ chồng của em và chồng của người ta khỏi sa ngã nữa thì.. :Laughing:..
    • Avatar của 1u29
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 3,566 Bài viết

    • 20,202 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #237
    Đọc topic này và nói chuyện với bạn bè ở Việt nam, mình thấy buồn ghê. Buồn ở chỗ Việt Nam minh giờ đây coi chuyện này là "1 phần tất yếu của cuộc sống". Nếu không xảy ra với mình thì cũng xảy ra với bạn bè mình. Và khi nó xảy ra như 1 điều đương nhiên vậy thì con người dần dần đi vào chỗ chấp nhận, biện minh cho những việc làm sai lầm (của mình hoặc của người khác).
    Tình yêu không là bất biến, nay yêu người này mai yêu người khác là điều không ai nắm giữ được. Nhưng sống thế nào cho đúng lương tâm, cho không đánh mất bản thân mình mới là quan trọng. Vì 1 chữ tình mà sống tốt đẹp, biết quan tâm hi sinh cho người khác và 1 chữ tình để sống chà đạp, đánh mất con người mình là 2 thứ khác nhau dù người trong cuộc đều hô hào là vì 1 chữ tình cả đấy.
    Người trong cuộc luôn nghĩ là người ngoài cuộc không hiểu được. Người trong cuộc luôn thấy tình yêu này mới vĩ đại nhất, đau đến từng nhịp đập của trái tim. Chưa già nhưng mình cũng đã từng đến bên bờ của sự rung rinh với 1 người đàn ông có vợ, cũng thành đạt, khéo léo, cũng biết gọi điện vào những khi mình có chuyện dù cách nửa vòng trái đất, dù không được cả chạm vào mình. Thế nhưng mình nhớ lời chị dâu mình nói rằng: chẳng có cái gì là hoàn cảnh xô đẩy cả. Ngoại tình cũng như mọi tình yêu khác đều phải có sự bắt đầu. Nếu như mình không tạo điều kiện từ đầu cho những điều đó thì làm sao mà có ngoại tình được.
    Nghe thì thấy vô lý mà ngẫm thì thấy có lý vô cùng. Nhiều người chưa và không sảy chân là vì họ không để cho mình sảy chân chứ không phải vì họ không tìm được "1 tình yêu vĩ đại hơn tất cả đâu".
    Mà mình đến giờ vẫn ngạc nhiên là vì sao 1 tình yêu sống trên lòng tin và nỗi đau của người khác lại có thể được tôn thờ nhỉ?
    • 2,131 Bài viết

    • 450 Được cảm ơn

    #238
    Em cũng cho rằng cái tình yêu mà giành giật từ người khác thì không thể nào gọi là tình yêu chân chính được.Có nhiều người tự bào chữa cho chính mình, nhưng 1 giây phút nào đó họ cũng phải nhận ra là họ sai lầm chứ?
    • 1,170 Bài viết

    • 418 Được cảm ơn

    #239
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 1u29 Xem bài viết
    chẳng có cái gì là hoàn cảnh xô đẩy cả. Ngoại tình cũng như mọi tình yêu khác đều phải có sự bắt đầu. Nếu như mình không tạo điều kiện từ đầu cho những điều đó thì làm sao mà có ngoại tình được.
    Nghe thì thấy vô lý mà ngẫm thì thấy có lý vô cùng. Nhiều người chưa và không sảy chân là vì họ không để cho mình sảy chân chứ không phải vì họ không tìm được "1 tình yêu vĩ đại hơn tất cả đâu".
    Mà mình đến giờ vẫn ngạc nhiên là vì sao 1 tình yêu sống trên lòng tin và nỗi đau của người khác lại có thể được tôn thờ nhỉ?
    Bạn nói rất rất đúng, quan trọng là do chính bản thân mình có control được mình hay không thôi! Không được phép đổ lỗi cho bất cứ điều gì, bất cứ ai...

    Không ai có thể hạnh phúc trên nỗi đau của người khác được.

    Mình xem ngang vào topic này đơn giản chỉ muốn nhắn nhủ: "Người thứ 3" hoặc những "người đang có ý định/ cơ hội trở thành người thứ 3" ơi, hãy thử tự đặt mình vào hoàn cảnh của người bị bạn đời mình phản bội, bạn sẽ hiểu nỗi đau đó khủng khiếp như thế nào... và quan trọng hơn hết là niềm tin - một khi niềm tin mà đã bị đổ vỡ thì rất khó lòng mà gây dựng lại...

    Vì tình yêu là thứ chỉ có duy nhất mà thôi...
    có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em
    • Avatar của Milestone
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 616 Bài viết

    • 145 Được cảm ơn

    #240
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Qui Saura Xem bài viết
    Tôi đã từng bạn ạ, đã từng ở hoàn cảnh 1 người vợ bị chồng bỏ để đến với tình yêu của anh ấy. Cảm giác đầu tiên của tôi là đau đớn, ngỡ ngàng, là tưởng như mọi thứ sụp đổ, là cảm giác như một thứ gì đó đáng trân trọng lắm tự nhiên vỡ tan, là có cảm giác người mình yêu thương vô cùng đột nhiên tan biến đi khỏi cuộc sống này rồi vậy. Lúc thì thấy trống rống, lúc có cảm giác như thể cả đời này sẽ chẳng còn có thể có nổi một chút cảm giác nào nữa cả....
    Tôi còn nhớ rất rõ, cái ngày mà tôi đã đưa ra quyết định rời xa anh ấy. Hôm đó chúng tôi đi cùng nhau đến nhà một người bạn, lúc xe chạy đến đoạn đường Thanh Niên, thì anh có điện thoại. Điện thoại của cô gái đó gọi. Anh không muốn nghe trước mặt tôi. Dù anh đã thừa nhận yêu cô gái đó, nhưng chưa bao giờ anh nghe điện thoại của cô ấy trước mặt tôi. Anh nói anh phải dừng xe lại ra ngoài để điện thoại một cuộc quan trọng. Mà trên đường đó thì lấy đâu ra chỗ dừng xe. Tôi đã nói anh cứ chạy xe chậm chậm rồi nghe, mở cửa xe cho tôi xuống đi bộ, bao giờ nghe xong thì đón tôi lên. Anh cũng đồng ý. Trời tháng 1 rét lạnh, nhưng có lẽ không thể lạnh bằng cái lạnh trong lòng tôi lúc đó. Tôi đi bộ dọc Hồ Tây, những cơn gió từ mặt hồ hắt vào mặt, vào người, tôi đi mà lòng như nhẹ bẫng đi. Nước mắt không thể chảy ra được, anh chạy xe từ từ đằng sau tôi. Đi đến gần hết đoạn đường thì anh đón tôi lên xe. Chúng tôi không nói câu nào cả. Nhưng tôi biết rằng đã tới lúc tôi phải buông tay...
    Thế nào gọi là Yêu, thế nào thì gọi là Tình Nghĩa... cái mà bạn nói với tôi đó, không phải là Yêu, là sự tham lam chinh phục của đàn ông kết hợp với sự cả tin của đàn bà. Họ lại về xin lỗi vợ và sợ cuộc sống thay đổi, sa cơ lỡ vận... thì bởi vì họ chả yêu ai cả, cả người tình lẫn vợ. Họ chỉ yêu mình bản thân họ. Không thể lấy chữ nghĩa ra để ngụy biện.
    Tờ giấy hôn thú không có nghĩa là bắt ai đó phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình cả đời. Sống trước tiên phải vì mình đã, rồi mới có thể vì người khác được. Sống mà lừa gạt cảm xúc bản thân thì gọi là vô trách nhiệm với chính mình. Con người ta chỉ được sống có một lần trong đời thôi bạn ạ. Thế nên nếu có cố làm gì đó, vì như cố "hâm nóng tình yêu" như bạn nói, thì hãy nghĩ ta đang làm điều đó vì lợi ích chính ta, chứ đừng lôi việc vì con cái, hay vì nghĩa với vợ, với chồng... vào nghe chẳng thuận tai chút nào bạn ạ.
    Đúng quá :Rose: :Rose: :Rose: