Khi cuộc sống Vợ Chồng chỉ còn là tình nghiã

  • 49 Lượt chia sẻ
  • 13.6K Lượt đọc
  • 66 Trả lời

  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Ngày quyết định lấy chồng, mình đã không biết đó là một sai lầm k bao giờ có thể sửa chữa đc.
    Ngày con yêu nhau, mình vẫn biết a ấy vô tâm, ham vui, ham chơi... Vậy mà k hiểu vì sao minh vẫn yêu a ấy, a ấy là mối tình đầu tiên và duy nhất.
    a ấy đi học xa, 1 năm về 2 lần. 4 năm như thế. Mình đã chờ đơị....Vậy mà a ta đã có 1 quan hệ với 1 co gái khác. Lúc đó mình cảm thấy như muốn chết. Còn a ấy thì nói là chỉ giải quyết sinh lý thôi
    MÌnh đã QĐ chia tay, nhưng 1 thời gian sau mình đã mềm lòng. Một cuộc tình 7 năm, đã lấy của mình tât cả. Tuổi trẻ và cả đời con gái (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Minh sợ vì mình k con nguyên vẹn nưã. Vậy là mình k dám làm lại từ đâù.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi conlatatcacuame Xem bài viết
    Ngày quyết định lấy chồng, mình đã không biết đó là một sai lầm k bao giờ có thể sửa chữa đc.
    Ngày con yêu nhau, mình vẫn biết a ấy vô tâm, ham vui, ham chơi... Vậy mà k hiểu vì sao minh vẫn yêu a ấy, a ấy là mối tình đầu tiên và duy nhất.
    a ấy đi học xa, 1 năm về 2 lần. 4 năm như thế. Mình đã chờ đơị....Vậy mà a ta đã có 1 quan hệ với 1 co gái khác. Lúc đó mình cảm thấy như muốn chết. Còn a ấy thì nói là chỉ giải quyết sinh lý thôi
    MÌnh đã QĐ chia tay, nhưng 1 thời gian sau mình đã mềm lòng. Một cuộc tình 7 năm, đã lấy của mình tât cả. Tuổi trẻ và cả đời con gái (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Minh sợ vì mình k con nguyên vẹn nưã. Vậy là mình k dám làm lại từ đâù.
    Bạn à ! Nếu cuộc sống hiện tại mang lại cho bạn nhiều nổi buồn hơn là niềm vui và ít có khả năng cải thiện được cuộc sống này theo chiều hướng tích cực thì bạn nên có quyết định sớm cho tương lai của mình. Tương lai của bạn còn dài, con đường phía trước không chỉ có màu đen đâu bạn mà nó còn có mầu hồng hy vọng. Mong rằng bạn sẽ có những quyết định đúng đắn cho cuộc đời mình.
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    rồi đám cưới cũng đã diễn ra. Mình về nhà chồng, một vài cú sốc do sinh hoạt khác với gia đình mình. Tuy vậy mình rất buồn vì k co chồng chia sẻ. A ta đi nhậu sớm thì 10 giờ, trễ thì 2-3 h mới về, mặc cho mình mệt mỏi vì có thai.
    Thời gian này C đi làm cho BC, việc của a ta là trông coi và sắp xếp công việc cho thợ làm. vậy mà a ta suốt ngày chỉ rủ rê nhau đánh baì, uống rươu. Vì thế BC rất bực.Mà BMC mình có cái tính rất kỳ, k dám la con trước mặt, bao nhiêu bực bội toàn chửi mắng khi C k có mặt. Thế là trong bữa cơm, BC cứ lôi C ra chửi , mình nuốt cơm là nước mắt cứ lưng tròng.
    2 VC di chung 1 chiếc xe, nhưng chồng thường xuyên bie quên mình ở cơ quan để mình phai đi xe ôm về. t7, CN a ta cung đi từ sáng đến tôí, mình muốn về nhà ngoại chơi cung k dc.
    Vậy mà mình luôn chiu đựng k dam hé miênẹ. C ve khuya thi dọn cơm đầy đủ. Quần áo a ta ủi thẳng tắp. ĐÓ LÀ SAI LẦM ĐẦU TRONG CUỘC SỐNG VC CỦA MÌNH
    • Avatar của an_an_3000
    • an_an_3000 Khách
    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi conlatatcacuame Xem bài viết
    rồi đám cưới cũng đã diễn ra. Mình về nhà chồng, một vài cú sốc do sinh hoạt khác với gia đình mình. Tuy vậy mình rất buồn vì k co chồng chia sẻ. A ta đi nhậu sớm thì 10 giờ, trễ thì 2-3 h mới về, mặc cho mình mệt mỏi vì có thai.
    Thời gian này C đi làm cho BC, việc của a ta là trông coi và sắp xếp công việc cho thợ làm. vậy mà a ta suốt ngày chỉ rủ rê nhau đánh baì, uống rươu. Vì thế BC rất bực.Mà BMC mình có cái tính rất kỳ, k dám la con trước mặt, bao nhiêu bực bội toàn chửi mắng khi C k có mặt. Thế là trong bữa cơm, BC cứ lôi C ra chửi , mình nuốt cơm là nước mắt cứ lưng tròng.
    2 VC di chung 1 chiếc xe, nhưng chồng thường xuyên bie quên mình ở cơ quan để mình phai đi xe ôm về. t7, CN a ta cung đi từ sáng đến tôí, mình muốn về nhà ngoại chơi cung k dc.
    Vậy mà mình luôn chiu đựng k dam hé miênẹ. C ve khuya thi dọn cơm đầy đủ. Quần áo a ta ủi thẳng tắp. ĐÓ LÀ SAI LẦM ĐẦU TRONG CUỘC SỐNG VC CỦA MÌNH
    Em đang nghĩ liệu đây là tổ ấm gia đình hay địa ngục trần gian? Thương chị và những người phụ nữ đang chịu khổ vì chồng quá !
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    Gần đến ngày sinh, mình dánh dụm 1 ít tiền ( moi chi tiêu trong gd la mình) Lúc đó thi C ra làm riêng, k chung voi BC nưã. khi đó C noi thiếu tiền để trả nhân công, nên cho C mượn số tiền đó, đến khi sinh C sẻ trả. (Sau này mình mới nghiệm ra là C cứ ăn nhậu chơi bời thế thì thâm thụt). ngay C đua mình vào BV, minh hoi chong tiền đâu thi C nói là còn đcj trắm mâý. tròi oi, mình thấy thất vọng. Nhưng cũng may trước đó mình làm thêm rất rất nhiều nên mới có khoản tiền gần 2tr mình cất trong tủ và 1.5tr để ở cơ quan. Thế là mình chỉ chỗ để chồng về lấy tiền trong tủ. Khi con lọt ra, 1 thằng con trai kháu khỉnh thì mình cung k thấy mặt chồng nưã. trong BV, 500 đồng mua nước sôi cung k có. mà mình k dám nói cùng ai, MC thi k noi, con me mình thì cang k dám. Cứ thế mình chiu đựng. Gọi di động thi C k bắt maý. 2 ngày sau C xuất hiện. Khi mình nói a đưa tiền để e bồi dưỡng BS thì C thản nhiên nói là : Rửa con trai nhậu hết rôì. Lúc đó mình thự sự tuyệt vong. Nhưng cũng may co ban bè, cong ty đi thăm nên mình lấy tiền mừng để xoay sở. Đây là cú sốc đầu trong cuộc sống VC của mình. Đến bây giừo mình vẫn chưa thể quên cái cảm giác tuyệt vọng đó.
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    2 tháng ở nhà ngoaị. A ta cung nhậu liên tục như thế, tuần 7 ngaỳ, tháng 30 ngaỳ. Vô trách nhiệm
    Con mình thì khó, bú sữa vài thì cứ trớ ra. Lần đầu tiên làm mẹ, mình cung k có kinh nghiệm. đến khi con được 1 tháng 11 ngaỳ, hôm đó bé bỏ bú, ngủ ly bì, phản xạ yêú, đưa ra sáng thì bé vàng như nghệ. Mình đưa vào BV cấp cứu, BS nghi viêm màng não nên con trai mình phải lấy tủy sống để xn. Nhìn con đau đớn mà mình muốn quỵ theo.
    ơn trơì, con mình chỉ bị tăng biluruamin. Nhưng mình thì nếm trải cảnh 2 Mẹ con cô đơn trong BV.....vì C mắc đi "tiếp khách"
    • 76 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #7
    mình la DO mà đọc ko thể tưởng tượng nổi, ko biết liệt C bạn vào loại gì nữa, nhưng cũng là lỗi ở bạn ko có phản ứng dưt khoát, còn nếu đã là tính thì chấm hết sang trang mới. sống kiểu địa ngục thế thì bạn vẫn còn ngồi gõ được máy tính là may đấy. Chúc bạn sớm có QĐ sáng suốt
    • 150 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #8
    Chị ơi, thương chị quá. Sao lại có người chồng tàn nhẫn, dã man thế chứ :mad: Mà sao chị chịu đựng giỏi thế? Lẽ ra ngay từ khi mới cưới, biết hắn ta có cái thói cờ bạc, rượu chè, gặp em em cho cài số dze ngay... Gì chứ vướng vào mấy cái vụ cờ bạc rồi là chỉ có tiền ra ào ào thôi :Talktothe ... Giải thoát cho bản thân và bé đi chị ạ... Sống chung chỉ làm chị khổ sở thôi (xin lỗi) vì hắn chẳng lo lắng được gì cho chị và bé, lại còn đem thêm gánh nặng về để chị phải lo, trong lúc chị bầu bì như thế còn để chị đi làm "rất rất nhiều" để có tiền mà đi sinh.... Đàn ông mà như thế thì ... nhục quá (cho em xin lỗi nếu có hơi nặng).... Nghe xong bức xúc lắm ý :mad: :mad:
    Đàn ông như 1 lọ nước hoa - mùi hương quyến rũ bay xa, để đàn bà xức vào... Đàn bà dùng nước hoa, để mê hoặc đàn ông khác
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #9
    Bạn a ! Sao bạn lại phải chịu đựng một cách âm thầm vậy chứ ? Lúc này đây bạn không nói với BMD của mình là đúng vì như thế sẽ làm BM mình buồn hơn nhưng không thể không nói với BMC. Con họ sinh ra họ có cách xử lý của riêng họ. Nếu tình trạng cứ xảy ra như hiện nay thì bạn nên cân nhắc. Một người đàn ông có thể vô tình với BM, với vợ mình nhưng không thể vô tình với đứa con mới lọt lòng mẹ như vậy được. Nghe bạn kể mà mình bức xúc vô cùng. Hãy can đảm lên nghe bạn, ngày mai sẽ lại là một ngày mới...
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #10
    Từ vô tình ở đây mình muốn nói tới những người đàn ông dạng chồng bạn thôi nha. Vì trong thực tế nếu người đàn ông không sống cho gia đình của mình, chỉ biết sông cho cá nhân mình thì không thể mạng HP đến cho người khác được.
    • 478 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #11
    Tại sao bạn lại có thể chịu đựng đến mức như thế? Một người chồng mà ngay từ khi đầu tiên của cuộc sống chung cũng ko hề có ý thức đối với hạnh phúc của chính mình, thì bạn cần gì ở người chồng như vậy?
    Mong bạn suy nghĩ kỹ hơn đừng cứ cố chịu đựng như thế, nếu ko thì bạn sẽ bị quật ngã bởi chính những khối u mà mình đã tích tụ trong khoảng thời gian đau khổ kia...hãy nghĩ đến con của bạn.
    • Avatar của MeGiaLinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,668 Bài viết

    • 419 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi conlatatcacuame Xem bài viết
    Gần đến ngày sinh, mình dánh dụm 1 ít tiền ( moi chi tiêu trong gd la mình) Lúc đó thi C ra làm riêng, k chung voi BC nưã. khi đó C noi thiếu tiền để trả nhân công, nên cho C mượn số tiền đó, đến khi sinh C sẻ trả. (Sau này mình mới nghiệm ra là C cứ ăn nhậu chơi bời thế thì thâm thụt). ngay C đua mình vào BV, minh hoi chong tiền đâu thi C nói là còn đcj trắm mâý. tròi oi, mình thấy thất vọng. Nhưng cũng may trước đó mình làm thêm rất rất nhiều nên mới có khoản tiền gần 2tr mình cất trong tủ và 1.5tr để ở cơ quan. Thế là mình chỉ chỗ để chồng về lấy tiền trong tủ. Khi con lọt ra, 1 thằng con trai kháu khỉnh thì mình cung k thấy mặt chồng nưã. trong BV, 500 đồng mua nước sôi cung k có. mà mình k dám nói cùng ai, MC thi k noi, con me mình thì cang k dám. Cứ thế mình chiu đựng. Gọi di động thi C k bắt maý. 2 ngày sau C xuất hiện. Khi mình nói a đưa tiền để e bồi dưỡng BS thì C thản nhiên nói là : Rửa con trai nhậu hết rôì. Lúc đó mình thự sự tuyệt vong. Nhưng cũng may co ban bè, cong ty đi thăm nên mình lấy tiền mừng để xoay sở. Đây là cú sốc đầu trong cuộc sống VC của mình. Đến bây giừo mình vẫn chưa thể quên cái cảm giác tuyệt vọng đó.

    Em vừa kéo chồng vào đọc topic của chị. Đọc xong rồi ax phán một câu: "Trời thằng nào mà ác thế?" .Đàn ông nhận xét đấy chị ah.Thương chi nhiều. Hi vọng chỉ đủ nghị lực để vượt qua.
    • 45 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    bạn ơi chồng bạn vô tư quá,bạn phải nghiêm khắc với chồng mới cãi thiện dược tình hình,còn nều ko thì giải thoát cho bạn đi bạn à
    • Avatar của meCo&Vit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 305 Bài viết

    • 328 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi conlatatcacuame Xem bài viết
    Gần đến ngày sinh, mình dánh dụm 1 ít tiền ( moi chi tiêu trong gd la mình) Lúc đó thi C ra làm riêng, k chung voi BC nưã. khi đó C noi thiếu tiền để trả nhân công, nên cho C mượn số tiền đó, đến khi sinh C sẻ trả. (Sau này mình mới nghiệm ra là C cứ ăn nhậu chơi bời thế thì thâm thụt). ngay C đua mình vào BV, minh hoi chong tiền đâu thi C nói là còn đcj trắm mâý. tròi oi, mình thấy thất vọng. Nhưng cũng may trước đó mình làm thêm rất rất nhiều nên mới có khoản tiền gần 2tr mình cất trong tủ và 1.5tr để ở cơ quan. Thế là mình chỉ chỗ để chồng về lấy tiền trong tủ. Khi con lọt ra, 1 thằng con trai kháu khỉnh thì mình cung k thấy mặt chồng nưã. trong BV, 500 đồng mua nước sôi cung k có. mà mình k dám nói cùng ai, MC thi k noi, con me mình thì cang k dám. Cứ thế mình chiu đựng. Gọi di động thi C k bắt maý. 2 ngày sau C xuất hiện. Khi mình nói a đưa tiền để e bồi dưỡng BS thì C thản nhiên nói là : Rửa con trai nhậu hết rôì. Lúc đó mình thự sự tuyệt vong. Nhưng cũng may co ban bè, cong ty đi thăm nên mình lấy tiền mừng để xoay sở. Đây là cú sốc đầu trong cuộc sống VC của mình. Đến bây giừo mình vẫn chưa thể quên cái cảm giác tuyệt vọng đó.
    Thằng chồng mất dạy Khốn nạn quá . mất hết tính người .
    Thương bạn nhiều . Mau thoát khỏi địa ngục ấy đi .:mad:
    • Avatar của MonBoy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,805 Bài viết

    • 758 Được cảm ơn

    #15
    mình thấy thương bạn quá! bạn phải mạnh mẽ quyết liệt hơn với chồng chứ k thể mãi chịu đựng như thế này nữa, nếu chồng bạn k chịu hợp tác cùng bạn lo cho gia đình, con cái, bạn phải liệt kê tất cả những việc làm của chồng mà bạn bị buồn, tuyệt vọng và nói lên tâm trạng của bạn khi chồng làm những việc ấy (lấy tiền của bạn sinh đi nhậu, k cùng bạn lo cho con bệnh...) và yêu cầu anh ấy chấm dứt những việc này, nếu k chịu thay đổi, sữa chửa thì mình nghĩ bạn cần suy nghĩ lại về cuậc sống vc của mình. Mục đích hôn nhân có đạt được k? nếu câu trả lời là k thì bạn nên ly hôn cho đỡ mệt tâm trí và thể lực. CHúc bạn vui...
    thôi đi, không ký nữa
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    Mình đã cam chịu . Quy chung lại là vì mình quá yêu a âý. MÌnh cung k hiểu đc mình nưã. K ai đong đếm đc t/c mà mình đã dành cho a âý. MÌnh có cảm giác hình như kiếp trứoc mình co mắc nợ nên kiếp này phải trả. Khi a ấy đi nhâụ, mình đợi cửa thi mình cung tức lắm, nhưng rrôì lau quá sao chưa thấy chồng về thì mình bắt đầu lo, rồi khi nghe tiếng xe của chồng, bước chân a ấy lên vầu thang thi tim mình lại vỡ ra vì mừng....Vì quá yêu nên mình sợ mình phản ứng thì a ấy sẽ giận và càng đi kinh khủng hơn....Rồi đến 1 ngaỳ, khi con mình đc 15 tháng thì mình mắc phai bệnh u nang buồng trứng, BS chỉ định mổ. MÌnh đã rất sợ và nói a ấy là hãy ở bên mình trong ngày hậu phẫu thôi... Thế mà cũng k, com thì có MC nâú, đến giừo thì a ấy đem lên. Khỏi phải nói mình đã tủi thân đễn mức nào, vì a ấy chỉ đem cơm đặt đầu giường rồi vội vã đi ngay vì bạn bè đang ý ới gọi nhậu. Tối a ấy về BV ngủ trong tình trang xin say, V đau rên rỉ bên cạnh cung k biết gì. Còn con thì a ấy mặc kệ để chị chồng mình lo. Sau 1 tuần mình về nhà chồng. CHiều đón con về, nó nhỏ nên hay nhảy lên vết thương, mặc cho mình năn nỉ thế nào thì ngày nào a ta cung đi nhâụ. MÌnh k hiểu con người a ta thế nào nữa . Và mình QĐ ra đi, thuê 1 ks nằm trong 2 ngày , suy nghĩ về cuộc hôn nhân của mình. Con a ta, xuống ngoại k thấy mình thì dửng dưng như k và tuyên bố có chân đi thì có chân về. Và đúng là mình về thật, mình nói với BMC là mình sẽ ly dị. BC mình ( đã hơn 70 ) thì khóc nức nở và cầu mong mình hãy nghĩ đến con. Và mình cũng lại mềm lòng
    Nhưng mọi chuyện cũng lại như cũ sau khi a ta hứa hẹn là hãy cho a ta cơ hội. Vào mọt đêm, khi a ta vùa về, mình đã nói là nếu a đối xử với tôi như thế thì dồn tôi vào chân tường, tôi sẽ tự tử vì nó đã quá sức chịu đựng của tôi. Và a ta noí: cứ chết xem, đây sẽ đem đi chôn, đừng có giở trò. Lúc đó tôi chợt bừng tỉnh, thì ra a ta có y gì tôi đâu. Nhưng tôi cũng chẳng biết làm gi hơn là tiếp tục chịu đựng, nhưng t/c thi ngày càng tàn phai.
    • Avatar của 2472007
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 528 Bài viết

    • 189 Được cảm ơn

    #17
    Hoa xương rồng nói đúng
    - Trách nhiệm với vợ con không có
    - Trách nhiệm bố mẹ đẻ không có
    - chắc Trách nhiệm bố mẹ vợ cũng không có
    - Tình nghĩa không còn
    - Tình yêu càng không còn...

    Dạng người này thì không bao giờ thay đổi được, không yêu vợ, ừ thì bảo t/y đã hết, nhưng ít ra cũng phải nghĩ đến đứa con máu mủ mình sinh ra chứ,,,

    Bạn chịu đựng giỏi thật, tuy nhiên nếu vì nể BMC mà không ly dị thì cuộc đời bạn sẽ tiếp tục thế nào...

    Bạn nên qd dứt khoát, đừng nghĩ đến những người khác, bạn hãy nghĩ đến 2 mẹ con bạn trước đã (sau này khi đã ly hôn, ở riêng, thỉnh thoảng bạn cho con về thăm hỏi BMC ... )

    Mình thấy bạn cũng có đủ nghị lực để làm single mum tốt đấy, hãy cố gắng bứt phá nhé,,,

    Chúc bạn vượt qua:Rose: :Rose: :Rose:
    • 3,377 Bài viết

    • 1,361 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi conlatatcacuame Xem bài viết
    Mình đã cam chịu . Quy chung lại là vì mình quá yêu a âý. MÌnh cung k hiểu đc mình nưã. K ai đong đếm đc t/c mà mình đã dành cho a âý. MÌnh có cảm giác hình như kiếp trứoc mình co mắc nợ nên kiếp này phải trả. Khi a ấy đi nhâụ, mình đợi cửa thi mình cung tức lắm, nhưng rrôì lau quá sao chưa thấy chồng về thì mình bắt đầu lo, rồi khi nghe tiếng xe của chồng, bước chân a ấy lên vầu thang thi tim mình lại vỡ ra vì mừng....Vì quá yêu nên mình sợ mình phản ứng thì a ấy sẽ giận và càng đi kinh khủng hơn....Rồi đến 1 ngaỳ, khi con mình đc 15 tháng thì mình mắc phai bệnh u nang buồng trứng, BS chỉ định mổ. MÌnh đã rất sợ và nói a ấy là hãy ở bên mình trong ngày hậu phẫu thôi... Thế mà cũng k, com thì có MC nâú, đến giừo thì a ấy đem lên. Khỏi phải nói mình đã tủi thân đễn mức nào, vì a ấy chỉ đem cơm đặt đầu giường rồi vội vã đi ngay vì bạn bè đang ý ới gọi nhậu. Tối a ấy về BV ngủ trong tình trang xin say, V đau rên rỉ bên cạnh cung k biết gì. Còn con thì a ấy mặc kệ để chị chồng mình lo. Sau 1 tuần mình về nhà chồng. CHiều đón con về, nó nhỏ nên hay nhảy lên vết thương, mặc cho mình năn nỉ thế nào thì ngày nào a ta cung đi nhâụ. MÌnh k hiểu con người a ta thế nào nữa . Và mình QĐ ra đi, thuê 1 ks nằm trong 2 ngày , suy nghĩ về cuộc hôn nhân của mình. Con a ta, xuống ngoại k thấy mình thì dửng dưng như k và tuyên bố có chân đi thì có chân về. Và đúng là mình về thật, mình nói với BMC là mình sẽ ly dị. BC mình ( đã hơn 70 ) thì khóc nức nở và cầu mong mình hãy nghĩ đến con. Và mình cũng lại mềm lòng
    Nhưng mọi chuyện cũng lại như cũ sau khi a ta hứa hẹn là hãy cho a ta cơ hội. Vào mọt đêm, khi a ta vùa về, mình đã nói là nếu a đối xử với tôi như thế thì dồn tôi vào chân tường, tôi sẽ tự tử vì nó đã quá sức chịu đựng của tôi. Và a ta noí: cứ chết xem, đây sẽ đem đi chôn, đừng có giở trò. Lúc đó tôi chợt bừng tỉnh, thì ra a ta có y gì tôi đâu. Nhưng tôi cũng chẳng biết làm gi hơn là tiếp tục chịu đựng, nhưng t/c thi ngày càng tàn phai.
    Con là tất cả nên chị ko có quyền chết, cũng như không có quyền bỏ phí cuộc đời mình cho người chồng như chồng chị. Em nói khí không phải xin chị tha lỗi, chồng chị ko đáng làm đàn ông thì hơi nhẹ mà còn phải nói là ko đáng làm người, anh ta chỉ đáng làm dog (mà nói thế thì phải xin lỗi con Bingo nhà em mất thôi:mad: ) thế nên chị phải tránh xa anh ta càng nhanh càng tốt, phải cứu đời con chị và cứu cả cuộc đời chị nữa. Chúc chị sớm đủ dũng khí để làm việc đó
    nJKq2kNap7
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    @conlatatcacuame
    Chị gái à, câu đầu comment của Rustic, Rustic không biết nói gì hơn, nhưng lòng con trai của Rustic đã rớt nước mắt vì chị. Cũng có thể nói đứa con trai của chị hiện nay nó đang sống trong quá khứ của Rustic thủa xưa. Không biết Rustic thương cho con trai chị hay chị. Nhưng có lẽ Rustic thương cho cả hai, cho đứa bé vì nó phải trải qua tuổi thơ giống của Rustic, thương cho chị vì chị đang phải trải qua tuổi con gái giống nhưng mẹ của Rustic. Nhưng Rustic không giận cha mình vì Rustic hiểu rằng cha mình sinh ra không phải để làm cha của Rustic. Có lẽ con trai chị sau này cũng nghĩ vậy. cái tiêu đề của Topic này rustic cũng nghĩ là hai người còn sống trong tình nghĩa nhưng như Xương Rồng có nói. 2 vợi chồng chị đâu còn tình nghĩa gì, có chăng chỉ là chị còn cảm thấy tiếc cái mà người ta vẫn gọi là "Con gái" mà chị trót trao nhầm cho anh. Chị đừng buồn làm gì, với những người đàn ông đó không đáng để chị buồn đâu. Có lẽ theo như Rustic thì chị hãy có sự lựa chọn như mẹ của Rustic đi, chị đừng tiếc gì cả. Hãy bỏ tất cả để làm lại từ đầu với niềm hạnh phúc lớn đang ở bên cạnh chị ( Con trai chi đó ) nó sẽ không trách chị đâu. Có thể, rồi chị sẽ gặp được người thương chị và con trai chị hơn (Mẹ em thì không may mắn có được cơ hội này) tuy nhiên sống trong niềm hạnh phúc với đứa con còn hơn phải chụi cái cực hình có chồng kiểu này chị ạ. Tuy Rustic chưa lập gia đình, chưa có cái cảm giác có vợ, có con. Nhưng hoàn cảnh của Rustic đã bắt Rustic phải học được những gì là đắng cay của cộc sống. Chúc chị luôn vui và hanh phúc với mầm hạnh phúc lớn đang bên cạnh chị. Hãy là một người mẹ tốt còn hơn là một người vợ hiền ngoan với cái người chồng đó của chị. Chúc chị có những lựa chọn thật đúng...
    • 27 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #20
    Thực sự mình rất cảm động với t/c san sẻ của các mem WTT. Thật trong thâm tâm mình rất muốn được LY DỊ và ước mơ ly dị ĐƯỢC. ĐÃ có nhiều biến cố xảy ra. Mình xin được tiếp tục dòng tâm sự nhé.
    Tại thời điểm đó thì chồng mình đi làm xa, vài tháng mới về 1 lần, (mặc dù về thì cũng đi hoài). Nhưng khuất mắt, hơn nữa mình cũng xác định k cần chồng nữa, con lớn lớn, đúng thời điểm mình sẽ ly dị.
    Mình rất tiếc là mình đã không chia sẻ tâm sự với ai. Lúc đó mình chỉ cố gắng chịu đựng, chịu đựng. Bên ngoài mình luôn cười vui, ai biết được đêm vè thì mình thấy buồn lắm. Bạn bè, đồng nghiệp ai cũng nghĩ có lẽ mình HP.
    Dành dum 1 ít tiền, mình về sửa sang nhà Ngoại và về ngoại ở. ( Nhà chồng chật chội và rất đông). A ấy cũng về ở theo. Rồi đến lúc a ấy làm gần nhà, thì mọi việ ngột ngạt lại xảy ra. A ấy đi sớm về khua, không bao giò chào MV, EV... Nói chung là mình thấy khó chịu, cảm thấy a ấy đối xử sao giống kẻ vô học.
    Và 1 sự kiện nữa xảy ra, khiến cho việc ly dị mình thất bại. Đó là mình kế hoạch bằng đặt vòng nhưng lại tụt vòng và mình có thai.
    Mình rất khó khăn khi QĐ, nhưng cuối cùng mình QĐ sinh con. Mình và a ây chiến tranh lạnh suốt 1 khoảng thòi gian dài. A ta mặc kệ, cũng k cần biết Vợ con thế nào, cứ sáng đi tối khuya về kể cả T7, CN. Thậm chí khi có thai mình nghén k ăn được thịt hoặc cá 3 tháng liền ma a ấy cung k hay biết. Vì thế chuyện dắt xe cho V hoặc đưa con đi học, hoặc tắm, cho con ăn cũng chỉ là chuyện viễn tưởng.
    Ngày SN con trai đầu, lúc đó mình co thai được 5 tháng. Mình nói mình sẽ đi chợ lo SN cho con. Con C thì xuống mời BMC, cô, bác đến SN. Nhưng a ấy cũng quên béng, tối đó, khi a ấy về, mình nói 1 câu : A sống như vậy thua cả đứa con nít, k xứng đáng là đàn ông. Vấy là a ấy nhảy lên giường đánh vào mặt mình, đạp vào bụng mình 1 cái. MÌnh đau quá, k thở được chỉ biết khóc thôi. MĐ mình chạy lên cũng khóc, MĐ rất hiền, cung k trách mắng a ta hộ mình 1 câu, chỉ nói mình là cố gắng thôi con ơi.. Chỉ có e gái mình thì quát lên được vài câu cũng bị a ta dọa đánh. Con trai mình nghe tiếng ồn ào tỉnh dậy thấy Me khóc cũng khóc theo. Thương con, tủi cho mình, mình cố ím lặng vì cũng sợ mang tiếng với hàng xóm láng giếng.
    Hôm sau SN con, mặt mày thâm tím, mình nói mình bị té thôi. Nhưng mình có nói với chị chồng là C đánh.
    MÌnh quyết tâm ly dị hơn bao giờ hết, mình viết đơn và đem ra tòa ở quận nộp, nhưng người ta nói đang mang thai k nhận đon, muốn ly dị thì khi con đc 6 tháng.
    Mình nghĩ, quan trọng nhất là mình đã QĐ ly dị, thì việc chờ thì cũng sẽ có lúc đến. Nhưng mình lại sai lầm khi k ly thân. Bây giờ, khi biết đến WTT, mình mới có thông tin. Chứ lúc trước, do k dám kể với ai chuyện gi, nên mình k biết gì cả.
    Đến khi 8 tháng, mình bị thiếu ối và giãn dây chằng nên việc đưa đón con C nhận nhiệm vụ. Thường thì chiều C đưa con về cho mình đút ăn rồi đi nhậu. Chiều hôm đó mình k thấy chồng đưa con về, cứ nghĩ C đưa con theo, đén khi hơn 9g tối chồng về 1 mình. Mình hốt hoảng, Thì ra C nhậu từ sáng đến chiều, xỉn nên quên mất. Con mình đã ở trường MG 1 mình. Thế đó, và mình đã lại phản ứng, mình nói C: A k có ty, k có tình VC, thì a phải co tình người chứ. Chồng mình quay lại tát mình, lúc đó lòng hận thù (chính xác là hận thù) trào dâng, mình nhảy bổ vào a ta đấm tới tới tấp. A ta đè mình xuống giường, Mình la hét: A giết tôi đi, a giết luôn cả con a nữa đó. Thế là a ta bỏ mình ra.
  • Trang 1/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 4