TIN TÀI TRỢ.

Gửi một người đã đi xa - Bức thư của một năm về trước!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.92K Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,206 Bài viết

    • 6,413 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Tháng bảy mưa ngâu em bắc cầu ô thước
    Đợi anh về với kí ức xa xăm
    Có một ngày mưa mà nắng ở trong lòng
    Có một người đi và một người vẫn nhớ


    Em đi một quãng đường thật xa giữa trưa nắng và ngút ngát cơn giông, vừa đi vừa khấn trời sao cho đừng mưa, đừng mưa nhé! Và trời thương em ko mưa thật.
    Những dãy núi phía xa xanh thẫm lẫn trong giông thoáng nhìn tưởng như núi và trời đang nối liền một dải - cảnh tượng thật đẹp nhưng xa ngái quá. Con đường rừng đã được giải nhựa mà vẫn vắng vẻ vô cùng, cảm giác như em đi lạc vào một thế giới không người. Những cây bạch đàn vươn xanh ngát, giữa màu xanh ấy em lại chỉ có một mình. Đôi lúc giật mình vì tiếng xe máy nào đó vụt qua! Nếu lúc này bị cướp chắc em cũng chẳng kịp khóc đâu vì sợ quá mà khóc sao nổi.
    Em ngốc như vậy đấy. Hai cánh tay cháy đỏ vì nắng sau mưa. Đến hôm nay cánh tay vẫn còn rát vì nắng. Để rồi trả lời em chỉ là thinh không cùng những cơn gió trên ngọn bạch đàn cao vút, cao vút. Con đường ngoằn nghoè rồi cũng đưa em trở lại chỗ cũ đưa em trở lại thế giới đầy con người. Không còn núi thẫm lẫn với giông, ko còn ngọn bạch đàn hát trong gió núi xung quanh em là nhà và người, đông đúc đầy ắp nhưng em vẫn chỉ có một mình thôi.
    Em không khóc như 5 năm về trước. Nhưng vẫn giận dỗi kiểu rất trẻ con. Em tự biết mình vẫn ngốc nghếch và chẳng thể khôn hơn sau quá nhiều nỗi đau anh để lại. Nhưng em ko mất mà em được. Em được làm điều mà em thấy muốn. Không nhìn lại phía sau, nhưng em thấy bóng anh đứng đó bất động. Càng đi xa bóng anh càng nhỏ dần cho tới khi con đường gấp khúc khiến em không nhìn được bóng anh qua gương nữa. Nhưng em vẫn thấy đôi mắt ấy, cái chấm trắng nhỏ bé ấy dõi theo em giữa bát ngát màu xanh bạch đàn. Em tin cả khi anh là kẻ đáng ghét tàn nhẫn và lạnh lùng anh vẫn là người luôn đứng sau lưng em nhìn cho em đi xa khuất. Vì thế em ko buồn nữa đâu.
    Trẻ con và người lớn. Em mãi là trẻ con thôi!
    MTM3MzEwMzUyOQ
    MTM3MzEwMzM5OA
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của .fuji.
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 8,338 Bài viết

    • 9,708 Được cảm ơn

    #2
    Chúc người ấy ở nơi ấy bình yên!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,206 Bài viết

    • 6,413 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Và cũng chúc cho mình ở nơi không có người ấy bình yên!
    Câu chuyện buồn luôn ở trong kí ức. Muốn viết ra để nó ko còn ở đó nữa. Nhưng nó cũng là ốc đảo thật xanh thật dịu ngọt thật mát lành để mỗi khi chốn vào thấy mình dịu lại. Vì có một thời chưa xa nhưng dám yêu dám sống thành thật và hết mình lắm.
    Cũng chỉ là một chuyện tình tan vỡ có gì đâu. Mình cũng đã có một người chồng một mái ấm gia đình. Yêu chồng và vì thế chỉ muốn trân trọng quá khứ thứ mình ko thể chối bỏ chứ ko hề có ý định gì cũng ko phải là buồn hay níu kéo. Chỉ đơn giản đã đến lúc trút bỏ những điều đã từng giấu kín.
    MTM3MzEwMzUyOQ
    MTM3MzEwMzM5OA
    • 1,206 Bài viết

    • 6,413 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Có một bộ phim Hàn Quốc cũng sến như rất nhiều phim HQ khác nhưng làm mình nhớ mãi là vì nó nhắn nhủ người ta rằng tình yêu cũng cần có thời điểm. Tuổi trẻ thì hay sai lầm huhu
    Anh bảo anh ko thể lạnh lùng nữa.
    Nhưng em thì ko thể làm gì nữa.
    Hết!
    MTM3MzEwMzUyOQ
    MTM3MzEwMzM5OA