TIN TÀI TRỢ.

Ghen! Gia vị hay thuốc độc cho tình yêu ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.43K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của pe10_t
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 488 Bài viết

    • 129 Được cảm ơn

    #1
    Lúc này đây, khi viết những dòng này, tâm trạng em rối bời, em mong thực sự cần sự chia sẻ của các chị, ai cũng nói ghen là gia vị của tình yêu, nhưng với em nó là 1 căn bệnh, nó len lỏi từng ngày, thấm vào máu, để rồi không ngày nào em sống bình yên với nó!
    Bản thân em cũng đã nghĩ mình điên rồi! Mọi người xung quanh em cũng nghĩ như vậy, và anh cũng thế!
    Chúng em quen nhau đã 3 năm, từ cái thời còn la sinh viên trường Cao đẳng, ấn tượng ban đầu của anh với em : anh là người con trai hiền lành, tốt bụng ( "có cái tâm" đó là câu mẹ anh hay nói với e mỗi khi gặp em) thực ra từ trước khi quen anh em cũng có quen 1 vài người, cũng từng có mối tình đầu tan vỡ như bao người, cũng xót xa, đau khổ ( nhưng giờ nhìn lại chỉ thấy lúc đó mình trẻ con quá - yêu chẳng bao nhiêu mà khi chia tay cũng khóc ầm ĩ) vì sao em nhận ra em yêu chẳng bao nhiêu? Vì em không biết ghen hoặc có nhưng chỉ là làm cho có với người ta. Với anh, những ngày tháng ban đầu em chẳng biết ghen là gì! Không phải em không yêu anh, mà vì e tin tưởng, e chưa từng tin vào bất kì ai, nhưng rồi khi em dần phát hiện những điều anh nói có những thứ không đúng 100% sự thật. Mặc dù những điều đó chẳng đáng vào dâu! Cứ như vậy, dần dần anh nói gì em cũng không tin hoàn toàn....Cứ thế, bệng đa nghi củ em ngày càng lớn dần, đến khi em phát hiện anh đi uống cafe với 1 người con gái khác, mặc dù đó là chỉ là uống nước bình thường, mặc dù anh đã gọi cho cô bạn đó để phân trần rõ ràng theo ý em...nhưng...cũng từ đó bi kịch của mình đã bắt đầu, lời nói của anh không còn giá trị trong em, lúc nào trong đầu em hình ảnh anh phản bội em cũng hiện ra, cũng từ đó em quảng lý anh hơn, anh nói dối để chơi game không chat với em thì em nghĩ anh chat với người khác, anh đi dâu? làm gì? em điều hỏi rõ đến từng giây! Lúc nào em cũng không yên tâm, diện thoại anh có số lạ là như thể hôm đó mình sẽ cải nhau âm ĩ! A tắt máy thì e nghĩ a đi với người khác, a không nghe máy thì e nghĩ a không tiện để nghe, vì có ng` đó đi cùng! Cũng đã không ít lần anh đòi chia tay vì em ghen tuông quá mức, cũng không ít lần em khóc và hứa sẽ không ghen nữa, nhưng đâu lại vào đấy!
    Ngày anh vào quân đội, mặc dù xa anh em buồn ghê lắm, nhưng cứ nghĩ như vậy thì bệnh của em sẽ đỡ hơn! Nhưng không ngờ, em đã ỡ trong cái hố này quá sâu, anh vào quân đội, thời gian cho em ít đi, thế là em lại suy nghĩ, em nghĩ anh quen người khác, em nghĩ lung tung, ngày nào em cũng gọi diện nt với anh, a tl chậm là em bắt đầu hỏi :"sao tl lâu vậy? a đang nt với ai?" Gọi cho anh mà không nghe máy, là em như phát điên, nghỉ làm chạy sang doanh trại anh, xin gặp a. Nếu a có ở đó thì không sao, còn nếu không có là e cứ ngồi hoài để đợi gặp a thì thôi! Mặc dù lần nào a cũng ở trong doanh trại, vì bận nênn không nghe dt e dc!
    Hầu như bạn bè anh, ai cũng nói :"sao vợ m ghen vậy?", a cũng chỉ biết cười trừ!mặc dù a cũng nhiều lần bảo em đừng ghen nữa, đừng nghi ngờ nữa, nhưng lần nào cứ gọi anh không được là e gọi cho bạn anh.
    Ai cũng bảo em : "đừng nghĩ lung tung nữa, nó đi vô đó, nó không lo lắng, ghen tuông m ở ngoài chứ sao m lại ghen ngược lại?" em ngẫm nghĩ cũng đúng, nhưng cũng chỉ 1 vài hôm là củng, rồi anh điên tiết, cáu gắt :"sao hỏi gì hỏi hoài thế?" "sao gặp nhau mà chẳng nói gì? chỉ ngồi kiểm tra dt là sao?"
    Em biết mình bệnh, em biết anh bắt đầu mệt mỏi, em càng lo sợ hơn...em mua sách " Ghen thề nào là đủ", em đọc, em học, em tự bảo mình phải giống như sách nói, ghen wa sẽ giết chết tình yêu! Em tự dặn lòng không ghen nữa! Không hỏi anh những câu như:" sáng giờ anh làm gi? tại sao? tại sao?....Sao anh không gọi cho em? v.v..sao a tl e lâu vậy? " nhưng cũng chỉ được vài tuần, khi hết cuốn sách thì mọi chuyện bắt đầu như cũ!
    Khi anh nói anh chán ngán mỗi khi cầm dt lên, vì lúc nào cũng nghe và nhận dc những tin nhắn trách móc, sân si đủ điều...thậm chí nhiều lần a muốn nt cho e trước thì chưa kịp nhắn thì e đã gọi ầm trời!!! cuộc gọi nhỡ lúc nào cũng hơn 10 cuộc...gặp nhau thì e chăm chăm vào cái dt, em dò từng tin nhắn, kiểm tra từng số gọi đến gọi đi, số lạ thì em bắt anh gọi lại để kiểm chứng! lỡ tay xóa hết vì nó quá đầy thì xem như hôm đó em cáu gắt, trách móc đủ thứ!
    Đến mức anh vì em trốn doanh trại vì sợ em có chuyện! Cũng vì ghen tuông em đã làm anh lo lắng, để rồi anh bị nhốt trong ngục tối, bị phat, mẹ anh phải lên bảo lãnh dùm anh, với lý do chị anh bị cấp cứu để anh không bị loại ngũ. Lần đó anh đã xem như chấm hết chuyện của mình, nhưng em lại khóc, lại hứa! em nói em sẽ không vậy nữa, xem như cô hội cuối cùng cho e! Anh ôm em, gần như anh đã khóc để bảo em đừng ghen nữa, đừng nghi ngờ nữa, anh thề, thề với linh hồn của người cha mới mất của anh: " Nếu anh làm gì có lỗi với em, linh hồn ba anh sẽ bị tan tành, mẹ và chị anh ra đường ăn xin, sẽ bị xe cán chết tại chỗ, anh sẽ bị xem không bằng con chó" Anh thề như thế chỉ xin em 1 điều: Tin anh!
    Bình yên hôm đó...Bình yên tuần đó!!! rồi thì....Nước tràn ly rồi! Khi em bắt đầu sân si, bắt đầu hỏi han từng chút 1!!!! Khi anh gào lên: Dủ rồi cuộc đời em không còn gì làm ngoài chuyện ghe tuông nhảm nhí sao, chấm dứt di!!! thế là hết rồi!!! Nhìn anh bước đi, em không dám chạy theo kéo anh lại, chỉ biết kêu tên anh để anh quay lại và anh nói: Đừng tìm anh nữa! Làm ơn đi!
    Em không dám nắm tay anh lại, em không biết nói gì! Em có thể nói gì được nữa, khi em nhiều lần hứa rồi! Em không dám xin a tin em lần nữa! Vì anh sẽ không tin đâu! anh đã quá mệt mỏi rồi! Em nhận ra điều đó!
    Em tan nát! em khóc, em gào lên khi em chạy xe 1 mình!! Em hụt hẫn khi nghe tiếng tò te tý trong diện thoại!
    Em biết đã hết rồi! em không mặt mũi nào gặp lại anh, em bệnh ghen tuông, đa nghi...quá nặng rồi!! Chỉ có em mới giúp được em thôi!Em tìm đến 1 nơi xa, em cất cái điện thoại đi, vì em sợ e sẽ gọi cho anh, ko gặp được a là bệnh em tái phát!! Em biết tình yêu trong em quá lớn, em vẫn mong 1 ngày nào đó mình bên nhau như xưa, nhưng hãy đợi em hết bệnh anh nhe! Khi em không còn ủ rũ, không còn u buồn, không còn bực dọc nữa! Khi mà em vui vẻ như ngày nào! Khi mà em cười lòng thanh thản hơn! Em sẽ tự chữa trị cho mình, mặc dù 2 ngày qua, em vẫn luôn nhớ về anh, rồi thì :" anh đang vui vẻ với người khác, a ko nhớ em ..." Đến 1 ngày nào khi em chỉ nhớ anh thôi! khi em không còn những suy nghĩ lug tug kia nữa, khi con ma ghen tuông rời khỏi em, em sẽ tìm anh, vì em biết tình yêu của mình sẽ không dễ dàng phai nhòa, đúng không? Chờ em ngày đó nha anh!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 47 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #2
    mình cũng giống bạn,ghen uông một cách mù quáng..,mình cũng chán bản thân mình lắm, chán lắm......không biết phải lam sao/.

    Thôi,đừng buồn nữa bạn nhé
    • Avatar của trucxinh201
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 342 Bài viết

    • 123 Được cảm ơn

    #3
    Chết ghen thế này thì 2 bạn nên ăn ít ớt hơn đi:Laughing:
    • Avatar của _Ohla_
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,039 Bài viết

    • 835 Được cảm ơn

    #4
    Khủng khiếp quá ! Ghen tuông như này là bệnh, bệnh nặng rồi ... Chắc phải đi gặp bác sỹ tâm lý :Sad:.
    • Avatar của 8x_pro
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 495 Bài viết

    • 196 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pe10_t Xem bài viết
    vì em biết tình yêu của mình sẽ không dễ dàng phai nhòa, đúng không? Chờ em ngày đó nha anh!
    Thế này là tyêu sao, tớ mà là anh kia, xin thề....xin thề...................xin........về. Chạy mất dép. Tha cho ngta đi.
    Hai chúng ta
    Hai con người ở hai thế giới khác nhau
    Chỉ có thể cùng cười cùng nói, cùng chia sẻ mọi thứ

    Nhưng vĩnh viễn
    Không bao giờ... không bao giờ thuộc về nhau!!!!...
    • 7,789 Bài viết

    • 29,491 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Ghen vừa phải là gia vị của tình yêu.
    Ghen quá đáng là thuốc độc giết chết tình yêu.
    Ghen như chủ top là bạn bệnh nặng rồi. Bạn cần đi gặp bác sĩ tâm lý ,mình khuyên thật lòng đấy.
    • 22 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    Ối ối, con gái như mình nghe cũng sợ ý. Huống gì các anh giai
    Nông Nổi
    • 105 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #8
    em cũng ghen nhưng so với chị này là thua xa rồi...hay tại chị rãnh rỗi quá nên suy nghĩ lung tung đấy thui kiếm cv nào làm cho bớt nghĩ đến anh ý nữa.....nếu anh ý qd rời xa chị là hết cách thiệt rùi.....con trai ghek nhất bị quản lí đấy...anh ý đem cả gd ra mà thề vậy mà chị cũng chưa chịu tin nữa....:Sad:
    • Avatar của .ducvu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,359 Bài viết

    • 2,925 Được cảm ơn

    #9
    Lý thuyết chắc em thuộc rồi, thôi thì giải pháp.
    - Lập ra kế hoạch để thay đổi suy nghĩ, tạo ra kế hoạch sử dụng thời gian hợp lí hơn tránh suy diễn xấu.
    - Nếu vẫn không đỡ thì cần người giúp đỡ (người thân, bác sĩ...) và lên kế hoạch thay đổi em gái ạ.
    • 430 Bài viết

    • 181 Được cảm ơn

    #10
    Bạn ah. Mới đầu đọc mình thấy bạn giống mình. Càng đọc càng tháy bạn cao thủ hơn mình quá he he he
    Mình cũng y như bạn vậy. Có điều anh ấy là tình đầu của mình. Mà mình vốn là con ý thức chủ quyền rất cao. Ngay từ ngày mới yêu mình đã giao hẹn: " Cái gì là của mình kiên quyết chỉ được là của mình " Mình cũng đã từng tin anh ấy. Cực kỳ tin tưởng. Gần 2 năm trời chưa bao giờ anh ấy làm mình ghen . Cho đến gần đây mình phát hiện anh ấy có nhắn tin với 1 chị mới quen trong 1 chuyến công tác. Nội dung tin nhắn chỉ là quan tâm hỏi han qua lại. Nhưng chị này không biết anh ấy đã có người yêu( là mình ) Và tin nhắn đôi khi quan tâm nhau quá thái. Mình đã ghen điên lên đc. Đã đòi chia tay dù 2 năm yêu nhau chưa bao giờ mình nói ra điều đó, dù mình rất yêu ảnh. Rồi anh hứa, anh nói anh chỉ có mình, anh nói hãy tin anh, tất cả chỉ là trêu đùa thôi.... Mình đã cho anh cơ hội nữa sau khi tự mình tìm hiểu đúng như anh nói là không có gì mờ ám giữa họ. Nhưng sau đó mình ko thể bình thường như trước. Mình để ý đến điện thoại của anh, quan tâm tất cả những tin nhắn. Thường xuyên kiểm tra mail.... Tất nhiên là mình làm 1 cách kín đáo, ko dám công khai như bạn .Nhưng anh cũng nhìn ra. Anh để tự mình kiểm tra và cố gắng hạn chế để mình phải suy nghĩ vì những tin nhắn của đồng nghiệp Thành ra đôi khi anh xóa những tin ấy. mình lại càng tức. Chính vì thói quá ghen của mình khiến anh ấy phải giấu những chuyện chẳng có gì . Mình thật sự đã cảm thấy mệt mỏi với chính mình chứ đừng nói là anh. 1 tuần 7 ngày thì 6 tối anh bên cạnh mình. 1 tối ko cạnh mình là mình nghĩ ra đủ thứ. Y hệt chủ top ấy. .... Ôi đàn bà mà ghen thì lúc nào cũng suy diễn đủ kiểu.
    Thế rồi mình quyết định bình tâm trở lại. Mình nói thật , bạn hãy thử đọc thêm triết lý đạo phật đi. Có ích lắm . mình hiểu rằng 1 khi con người ta đã đổi thay thì mình có ghen tuông tìm hiểu cũng chẳng thay đổi đc gì. Cái gì của mình là của mình, không phải của mình thì mãi mãi không thể có được . Hơn nữa mình học cách đặt lòng tin vào anh ấy. mình tự hỏi bản thân đã biết anh ấy gần 4 năm rồi. Chẳng lẽ cứ mãi nghi ngờ đến thế này sao. Mình bắt đầu đọc thêm về đạo phật, tin vào duyên số. Có duyên thì tiếp. Chia tay xa nhau coi như vô duyên. Bớt tham sân si cho lòng nhẹ nhõm. Mọi cái được mất trên đời cứ nối đuôi nhau tiếp diễn, Đừng quá khổ ải bản thân vì dục vọng đơn thuần ...Hì hì. Mình nghe giảng đạo phật tháy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Bay giờ mình cảm thấy có thể bình tâm trước mọi chuyện hơn nhiều. Vẫn còn đôi khi ghen tức, con người mà đâu phải thần thánh. Nhưng cảm thấy mình sống nhẹ nhàng hơn trước nhiều lắm
    Nếu cảm thấy cô đơn quá thì cứ pm cho mình. Mình cùng ra yahoo chat cho nhẹ lòng. Đấy cũng là 1 cách bạn ah. Chứ ghen như bạn đúng là mình còn sợ chứ chưa nói người yêu bạn. Để ng yêu nói câu làm ơn thế là anh ấy mệt mỏi lắm đấy
    • Avatar của Lizi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 399 Bài viết

    • 343 Được cảm ơn

    #11
    hết hồn chim én với bạn chủ top. Mình cũng ghen, lắm lúc cũng tự thấy mình hơi quá, nhưng chắc vẫn lót dép sau chủ top dài dài.
    bạn trai của bạn cũng quá tuyệt vời khi chịu đựng đc bạn đến cực hạn như thế
    • Avatar của pe10_t
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 488 Bài viết

    • 129 Được cảm ơn

    #12
    thax tất cả các bạn! mình biết mình đang "bệnh" khá nặng, chính vì vậy mình đã cất, chính xác là nhờ ng` ở xa giữ dùm dt, mình muốn bình tâm lại rồi mới gặp anh! mình muốn phải thực sự khỏi bệnh, để không phải thất hứa với anh thêm 1 lần nào nữa! mặc dù hôm nay bệnh chưa thuyên giảm, lâu lâu vẫn nghĩ lung tung....nhưng ít ra nó không bộc phát ^^!!! đang cố lắm đây nhưng vẫn đang rối bời 1 chuyện:
    *** Theo mình được biết (ng` ở xa báo tin ^^) anh đã gọi cho mình, từ hôm qua đến giờ tổng cộng 5-6 cuộc nhỡ rùi, mấy cái sms nữa***
    Giờ phải làm sao??? muốn gặp anh qua! mà bệnh thì chưa khỏi! Cho mình lời khuyên với
    • Avatar của thang789
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,045 Bài viết

    • 354 Được cảm ơn

    #13
    ghen giống như là thạch cao trong đậu phụ, hàn the trong giò chả, phóc môn trong bánh phở vậy. Đều có 2 mặt cả
    . click my facebook to be my friend
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 10 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #14
    hic mình thiệt bái phục sức ghen của bạn. Mình nghĩ chắc cả 2 sẽ đau khổ lắm nếu cứ cái đà ghen như vậy. Mình cũng đã từng rất tức vì bạn trai cũ mình ghen lúc nào cũng check điện thoại của mình. Bây h mình ngày nào mình cũng check lại yahoo của ng đó. Biết là coi thì chỉ thêm ghen tức, đau khỗ thôi. chả giúp ích dc cái gì. Chỉ tại là bạn yêu người đó quá thôi. Cố vượt qua bản thân bạn nhé. mình cũng đang cố đây
    • 224 Bài viết

    • 153 Được cảm ơn

    #15
    Em nghĩ cả 2 ạ!

    Câu hỏi này hay thật nhưng cái chính Ghen phải biết điẻm dừng!


    Ngang trái vì xinh gái
    Buồn phiền vì nhiều tiền
    • 6,522 Bài viết

    • 5,089 Được cảm ơn

    #16
    Có một phương thuốc chữa được căn bệnh của em: "Đó là hãy yêu ít thôi". Và hãy nghĩ là: Không có anh, thì còn đầy người khác nữa. Thay vì suốt ngày chăm chăm đi ghen người ta, thì hãy để người ta ghen vì mình.

    Lúc rảnh rỗi, em có thể cùng bạn bè đi chơi, đi hát karaok, đi ăn... Có thể lúc đầu cũng chẳng thiết tha đâu, nhưng cứ đi đi, rồi dần dần nó sẽ nguôi ngoai em à. Và một thời gian sau, sau khi đã lấy lại cân bằng, em sẽ suy nghĩ khác, thấy rằng chẳng hiểu sao lúc trước mình lại làm thế.
    Ôm ta rê, tút ta rê, tu rê soa ha

    ta vẫn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...................

    Cầu trời cho con sức khỏe để con có thể hoàn thành ước mơ của mình.

    Hạnh phúc đôi khi là những điều nhỏ nhặt mà trên đường đời ta vô tình bỏ quên

    RE8mp7
    • 430 Bài viết

    • 181 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pe10_t Xem bài viết
    thax tất cả các bạn! mình biết mình đang "bệnh" khá nặng, chính vì vậy mình đã cất, chính xác là nhờ ng` ở xa giữ dùm dt, mình muốn bình tâm lại rồi mới gặp anh! mình muốn phải thực sự khỏi bệnh, để không phải thất hứa với anh thêm 1 lần nào nữa! mặc dù hôm nay bệnh chưa thuyên giảm, lâu lâu vẫn nghĩ lung tung....nhưng ít ra nó không bộc phát ^^!!! đang cố lắm đây nhưng vẫn đang rối bời 1 chuyện:
    *** Theo mình được biết (ng` ở xa báo tin ^^) anh đã gọi cho mình, từ hôm qua đến giờ tổng cộng 5-6 cuộc nhỡ rùi, mấy cái sms nữa***
    Giờ phải làm sao??? muốn gặp anh qua! mà bệnh thì chưa khỏi! Cho mình lời khuyên với
    Cứ gặp đi bạn ah. Bạn im lặng trốn chạy không rõ lý do thế sẽ khiến anh ấy khó hiểu đấy. Gặp anh ấy nói cho rõ ràng là bạn biết mình sai và tình trạng bản thân hiện nay thê thảm trong ghen tuông thế nào. Xin anh ấy cho bạn thời gian để bình tâm trở lại. Nếu có thể thì cả 2 sẽ bắt đầu khi bạn đỡ bênh hơn ( đỡ thôi chứ hoàn toàn ko ghen thì hơi buồn đấy ) . Nói rõ với anh ấy để nếu có lòng tin thì cho nhau thời gian