For CM

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 793 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    For CM,
    Vốn không phải nhà văn, thơ gì cho cam nên hành văn có gì không phù hợp mong được bỏ qua.
    Khi ngồi viết những dòng này thì câu chuyện của tôi đã có một cái kết cho riêng mình. Buồn có, hạnh phúc có, đau đớn có, nước mắt và nụ cười,… đều đã dành trọn không chút luyến tiếc.
    Từng là du học sinh nên cách suy nghĩ cũng bị ảnh hưởng nhiều, tiếp xúc với con người và cách giáo dục của đất nước nơi mình từng học tập, tính cách và suy nghĩ của tôi thật sự thay đổi. Khi ở đất khách quê người có lẽ gặp được một môt trường tốt và những con người tử tế khiến cho bạn trở nên bao dung hơn, suy nghĩ tích cực hơn và cố gắng trau dồi , hoàn thiện bản thân. Sau khi kết thúc khóa học và trở về Việt Nam hoàn thành nốt chương trình của mình, như bao người khác tôi cũng nhanh chóng chuẩn bị hồ sơ xin học bổng thạc sĩ. Vốn xuất thân gia đình có kinh tế bình thường, việc đi du học không phải là một quyết định đơn giản của bản thân vậy nên việc xin học bổng là điều hết sức cần thiết đối với một người như tôi… Cho đến ngày ấy, em trai đi học xa và bố mẹ bị ốm. Bệnh khiến cho bố mẹ tôi không còn được hoạt bát như trước, thậm chí mẹ còn không thể đi lại được. Mọi sinh hoạt đều là tôi sắp xếp, lo toan nhưng kinh tế chính của gia đình vẫn là bố mẹ khiến tôi không dám quay trở lại đất nước trong mơ để tiếp tục đi học. Thay vào đó từ việc làm hồ sơ xin đi du học thì tôi nộp đơn xin việc. Và từ đây số mệnh đã đưa tôi sang một cung đàn khác.
    Nhờ một người bạn tôi ứng tuyển vào một ví trí khá ổn của một Công ty ở tỉnh Y. Buổi phỏng vấn không đọng lại ấn tượng gì ngoài câu hỏi ngoài lề của chị Trưởng phòng nhân sự:

    • Chị nghe nói người tỉnh X ( nơi tôi sinh sống) uống rượu khá lắm, em có uống được rượu không?
    • Dạ em chỉ uống được một chút thôi ạ.
    • Trước làm ở đây có một bạn cũng là người X uống rượu tốt lắm. Chị hỏi em như vậy để muốn tạo cơ hội sau này em sẽ đi ngoại giao, liên hoan giữa Công ty với khách hàng.
    • Dạ vâng :-D

    Sau khi đi phỏng vấn về bố mẹ tôi là những người theo truyền thống, họ lo tôi một thân một mình đi làm xa, có thể là “chân gỗ” cho những cuộc vui, nhiều cạm bẫy. Bên cạnh đó, may mắn là sức khỏe của bố mẹ đã tốt lên và tôi cũng yên tâm được phần nào vì em trai được nghỉ lễ nên về chăm sóc cùng. Đồng thời, do Công ty của một vài người bạn gần nhà thông báo tuyển nhân sự. Việc dải hồ sơ ứng tuyển là điều tôi làm được duy nhất bấy giờ.
    Đó là một ngày mà có lẽ đã thay đổi cuộc đời tôi. Phỏng vấn vào Công ty A – 1 Công ty nước ngoài. Khi bước vào phòng thì một anh người Việt và 1 người nước ngoài ngồi bên cạnh. Chào hỏi xã giao thông thường và …tôi đã bị sét đánh J)) với vị người nước ngoài kia. Tôi không biết nữa. Chỉ là có thiện cảm khác với những người khác giới khác… Buổi phỏng vấn diễn ra khá tốt đẹp. Tôi đứng dậy đợi anh người Việt kia hỏi ý kiến của vị bên cạnh. Vị ấy gật đầu, và anh người Việt cũng gật đầu bảo tôi qua các phòng khác để thi, hoàn thành ngày phỏng vấn của mình.
    Sau đó khoảng một tuần phía một vài Công ty gọi điện thông báo trúng tuyển (trong đó có cả công ty Y kia) nhưng tôi đã chọn Công ty A vì vị ấy, hơn nữa lại gần nhà.
    Ngày đầu tiên đi làm, tôi hồi hộp lắm. Công ty đẹp và phong cách làm việc chuyên nghiệp. Cả cuộc đời tôi, hơn 20 cái xuân xanh trôi đi chưa việc nào xảy ra đúng với dự định và công việc này cũng nằm trong số đó. Nếu là ngày trước thì ngồi buồn, nghĩ tủi thân nhưng bây giờ chấp nhận với sự thật hiện tại lại là điều thản nhiên nhất tôi làm được. Thì ra, anh phỏng vấn người Việt hôm đó chính là leader của team, còn vị ngoại quốc kia chính là quản lý. Ngày hôm đó vị ấy không đi làm vì đang trong kì nghỉ phép của a ấy.
    Cuối tuần trôi đi, ngày thứ hai đi làm, nghe tiếng cửa mở, biết có người đi lại chỗ của mình nhưng cứ cố tập trung làm việc thôi thì vị ấy xuất hiện. Đưa tay ra bắt tay và cười tươi với mình. Thật sự rất happy luôn J))) tôi cũng thân thiện đáp lễ lại. Thú thật, ngoại hình cũng không tệ nhưng trước vị ấy tôi thấy mình thật nhỏ bé, không hiểu sao lại không thể tự tin là chính mình được.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Rồi thời gian trôi đi, thời gian thử việc cũng kết thúc, luôn phải tự dặn lòng mỗi ngày rằng “ không được phép thích anh ấy, sẽ chẳng đi đến đâu đâu” mỗi khi đi làm. Anh ấy hơn tôi nhiều tuổi, còn độc thân, tôi thích cái cách anh ấy nhẹ nhàng quan tâm đến người khác, từ dáng đi, cử chỉ rồi đến phong cách làm việc. Anh ấy là người có năng lực, tự đi lên từ chính bản thân mình. Làm ở đây một thời gian tôi mới biết anh rất được lòng nhân viên, chính vì vậy trong Công ty có nhiều người thích anh ấy, cũng có người yêu anh ấy đơn phương nhiều năm, cho đến khi nghỉ việc chị ấy cũng đã tuyên bố rằng sẽ không kết hôn. Tôi nghĩ anh ấy cũng đã ảnh hưởng ít nhiều đến quyết định của chị. Ngoài ra, anh cũng đã từng hẹn hò với 1 người từng là nhân viên cấp dưới của mình. Người này hoàn hảo từ gia thế cho đến bản thân, duy chỉ có chuyện tình cảm thì là một người không chung thủy. Còn anh lại thích một người toàn tâm toàn ý bên mình… Kết thúc ngày tháng học việc rồi thử việc, anh họp tôi trong phòng họp riêng. Tôi thấy căng thẳng, anh hỏi về công việc, ngoài ra còn hỏi về cuộc sống đại loại( Chúng tôi giao tiếp bằng tiếng Anh, tuy vốn TA ko tệ nhưng trước anh ấy tôi luôn rụt rè, cứ nhìn thẳng là tôi không hiểu anh ấy nói gì luôn T__T) :
    [...]
    - Anna, em thấy công việc sao ? Có vấn đề nào không?
    - Anna, em đi làm bằng xe máy có bất tiện không?
    - Mức lương như vậy em có hài lòng không?
    - Đồ ăn ở canteen ổn chứ?...
    - Anna, em có bạn trai chưa? độ tuổi của em phù hợp để tính đến chuyện kết hôn…( anh ấy cười kiểu bề trên)

    - Nhưng em còn chưa có người yêu, em không bận tâm đến chuyện đó lắm.
    - Hãy nghĩ đến chuyện đó đi, vì như tôi đã già rồi, không còn phù hợp tính đến chuyện kết hôn nữa.
    Vậy là anh ấy ngầm thông báo đến cho tôi thông điệp ấy. Tôi đã chôn vùi thứ tình cảm này rất kĩ, tưởng rằng là không ai biết vì thời gian cũng chưa lâu. Nhưng anh ấy là quản lý cơ mà, sao mà không nhận ra được cơ chứ.
    Tôi là một đứa nghĩ nhiều, hay để tâm. Luôn vì một câu nói của ai đó mà suy nghĩ nhiều. Tự nhìn mình trong gương, tôi tự dặn lòng “ Anh ấy không dành cho mày, cố gắng lên, quên nó đi”.
    Anh ấy luôn nhiệt huyết với công việc, từng vì buổi họp quan trọng buổi chiều mà nhịn ăn để lo hoàn tất các công việc. Nhiều khi nhân viên làm sai sót trong báo cáo, anh cho cơ hội sửa sai, nhưng cũng có lần tôi thấy anh ngồi tự làm. Những lúc như vậy anh tỏ vẻ bực tức nhưng không hề lặng lời với ai, có chăng thì tức giận lắm buông vài câu. Người Việt Nam ( không phải nói xấu nhưng ý thức thật sự không được nghiêm túc khi làm việc lắm) nếu ai không suy nghĩ những lời đó thì ko nói, nhưng ai để ý sẽ thấy nó cực thâm ) anh ấy là vậy. Khá thâm nho nhưng ko thâm hiểm.
    Tôi trở thành nhân viên chính thức của team anh. Anh quan tâm nhân viên, hay mua quà, đồ ăn hay thuốc bổ ( sở dĩ tên câu chuyện là “For CM” nghĩa là “ Dành cho CM – casaba melon vì đây là vị kem đầu tiên anh ấy mua cho team kể từ ngày tôi đi làm) mỗi khi chúng tôi phải tăng ca, thậm chí cho tôi tiền đi taxi về lúc muộn … Người bạn giới thiệu công việc này cho tôi cũng cùng team, cô ấy là người có tiếng nói và được lòng Sếp nên có nhiều chuyện anh ấy tâm sự cùng, trong đôi lần nói chuyện với tôi cô ấy cũng kể về anh ấy, anh ấy thích Hà Nội, thích ngóc ngách, nhịp sống và nét đẹp nơi đó nên luôn dành cuối tuần về đó ở. Anh từng trải qua vài mối tình rồi, người cùng nước có, mà người Việt Nam cũng có. Anh bị lừa dối, anh không thích con gái Việt nữa. Cho đến bây giờ mỗi khi ai hỏi đến chuyện lập gia đình anh chỉ nói “không kết hôn”.
    Tôi sợ ai đó sẽ nhận ra thứ tình cảm này, tôi luôn che giấu và nghĩ nó đã an toàn. Nhưng anh nhạy cảm và luôn giữ khoảng cách với tôi. Nhưng bên cạnh đó tôi lại thấy sự quan tâm ngầm của anh dành cho mình. Không biết có phải do mình ngộ nhận không nhưng tôi nghĩ nó trở nên như vậy. Làm được nửa năm nhưng được đánh giá khá tốt các công việc được giao, anh Kiên – leader dường như không thích như vậy. Anh vẫn hướng dẫn cho tôi nhiệt tình và quan tâm tới nhân viên, nhưng Kiên luôn thiên vị tôi với Nam – một cậu bạn khác trong nhóm, tôi hiểu nhưng những công việc được giao tôi vẫn luôn cố gắng hoàn thành tốt, giữ thái độ thân thiện nhất có thể.
    Để được Sếp ưu ái, trọng dụng chúng tôi luôn muốn hoàn thành tốt các công việc được giao, Nam cũng vậy. Một vài lần tôi bị cậu ấy chơi xấu và hay nói xấu với anh Kiên. Nhưng cuối cùng tôi vẫn là người được CM đánh giá cao hơn, Nam cũng có thế mạnh là học rất nhanh và làm việc hiệu quả nhưng thái độ với các đồng nghiệp và cẩu thả. Cuối năm xét khen thưởng tất nhiên là anh Kiên sẽ đề bạt cho Nam rồi nhưng câu trả lời của CM là chúng ta không có ai được khen thưởng cả. Tất cả đều đạt kết quả tốt nên sẽ không chọn cá nhân ai xuất sắc.
    • Avatar của Jessyen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 6 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi coffee19 Xem bài viết
    Rồi thời gian trôi đi, thời gian thử việc cũng kết thúc, luôn phải tự dặn lòng mỗi ngày rằng “ không được phép thích anh ấy, sẽ chẳng đi đến đâu đâu” mỗi khi đi làm. Anh ấy hơn tôi nhiều tuổi, còn độc thân, tôi thích cái cách anh ấy nhẹ nhàng quan tâm đến người khác, từ dáng đi, cử chỉ rồi đến phong cách làm việc. Anh ấy là người có năng lực, tự đi lên từ chính bản thân mình. Làm ở đây một thời gian tôi mới biết anh rất được lòng nhân viên, chính vì vậy trong Công ty có nhiều người thích anh ấy, cũng có người yêu anh ấy đơn phương nhiều năm, cho đến khi nghỉ việc chị ấy cũng đã tuyên bố rằng sẽ không kết hôn. Tôi nghĩ anh ấy cũng đã ảnh hưởng ít nhiều đến quyết định của chị. Ngoài ra, anh cũng đã từng hẹn hò với 1 người từng là nhân viên cấp dưới của mình. Người này hoàn hảo từ gia thế cho đến bản thân, duy chỉ có chuyện tình cảm thì là một người không chung thủy. Còn anh lại thích một người toàn tâm toàn ý bên mình… Kết thúc ngày tháng học việc rồi thử việc, anh họp tôi trong phòng họp riêng. Tôi thấy căng thẳng, anh hỏi về công việc, ngoài ra còn hỏi về cuộc sống đại loại( Chúng tôi giao tiếp bằng tiếng Anh, tuy vốn TA ko tệ nhưng trước anh ấy tôi luôn rụt rè, cứ nhìn thẳng là tôi không hiểu anh ấy nói gì luôn T__T) :
    [...]
    - Anna, em thấy công việc sao ? Có vấn đề nào không?
    - Anna, em đi làm bằng xe máy có bất tiện không?
    - Mức lương như vậy em có hài lòng không?
    - Đồ ăn ở canteen ổn chứ?...
    - Anna, em có bạn trai chưa? độ tuổi của em phù hợp để tính đến chuyện kết hôn…( anh ấy cười kiểu bề trên)

    - Nhưng em còn chưa có người yêu, em không bận tâm đến chuyện đó lắm.
    - Hãy nghĩ đến chuyện đó đi, vì như tôi đã già rồi, không còn phù hợp tính đến chuyện kết hôn nữa.
    Vậy là anh ấy ngầm thông báo đến cho tôi thông điệp ấy. Tôi đã chôn vùi thứ tình cảm này rất kĩ, tưởng rằng là không ai biết vì thời gian cũng chưa lâu. Nhưng anh ấy là quản lý cơ mà, sao mà không nhận ra được cơ chứ.
    Tôi là một đứa nghĩ nhiều, hay để tâm. Luôn vì một câu nói của ai đó mà suy nghĩ nhiều. Tự nhìn mình trong gương, tôi tự dặn lòng “ Anh ấy không dành cho mày, cố gắng lên, quên nó đi”.
    Anh ấy luôn nhiệt huyết với công việc, từng vì buổi họp quan trọng buổi chiều mà nhịn ăn để lo hoàn tất các công việc. Nhiều khi nhân viên làm sai sót trong báo cáo, anh cho cơ hội sửa sai, nhưng cũng có lần tôi thấy anh ngồi tự làm. Những lúc như vậy anh tỏ vẻ bực tức nhưng không hề lặng lời với ai, có chăng thì tức giận lắm buông vài câu. Người Việt Nam ( không phải nói xấu nhưng ý thức thật sự không được nghiêm túc khi làm việc lắm) nếu ai không suy nghĩ những lời đó thì ko nói, nhưng ai để ý sẽ thấy nó cực thâm ) anh ấy là vậy. Khá thâm nho nhưng ko thâm hiểm.
    Tôi trở thành nhân viên chính thức của team anh. Anh quan tâm nhân viên, hay mua quà, đồ ăn hay thuốc bổ ( sở dĩ tên câu chuyện là “For CM” nghĩa là “ Dành cho CM – casaba melon vì đây là vị kem đầu tiên anh ấy mua cho team kể từ ngày tôi đi làm) mỗi khi chúng tôi phải tăng ca, thậm chí cho tôi tiền đi taxi về lúc muộn … Người bạn giới thiệu công việc này cho tôi cũng cùng team, cô ấy là người có tiếng nói và được lòng Sếp nên có nhiều chuyện anh ấy tâm sự cùng, trong đôi lần nói chuyện với tôi cô ấy cũng kể về anh ấy, anh ấy thích Hà Nội, thích ngóc ngách, nhịp sống và nét đẹp nơi đó nên luôn dành cuối tuần về đó ở. Anh từng trải qua vài mối tình rồi, người cùng nước có, mà người Việt Nam cũng có. Anh bị lừa dối, anh không thích con gái Việt nữa. Cho đến bây giờ mỗi khi ai hỏi đến chuyện lập gia đình anh chỉ nói “không kết hôn”.
    Tôi sợ ai đó sẽ nhận ra thứ tình cảm này, tôi luôn che giấu và nghĩ nó đã an toàn. Nhưng anh nhạy cảm và luôn giữ khoảng cách với tôi. Nhưng bên cạnh đó tôi lại thấy sự quan tâm ngầm của anh dành cho mình. Không biết có phải do mình ngộ nhận không nhưng tôi nghĩ nó trở nên như vậy. Làm được nửa năm nhưng được đánh giá khá tốt các công việc được giao, anh Kiên – leader dường như không thích như vậy. Anh vẫn hướng dẫn cho tôi nhiệt tình và quan tâm tới nhân viên, nhưng Kiên luôn thiên vị tôi với Nam – một cậu bạn khác trong nhóm, tôi hiểu nhưng những công việc được giao tôi vẫn luôn cố gắng hoàn thành tốt, giữ thái độ thân thiện nhất có thể.
    Để được Sếp ưu ái, trọng dụng chúng tôi luôn muốn hoàn thành tốt các công việc được giao, Nam cũng vậy. Một vài lần tôi bị cậu ấy chơi xấu và hay nói xấu với anh Kiên. Nhưng cuối cùng tôi vẫn là người được CM đánh giá cao hơn, Nam cũng có thế mạnh là học rất nhanh và làm việc hiệu quả nhưng thái độ với các đồng nghiệp và cẩu thả. Cuối năm xét khen thưởng tất nhiên là anh Kiên sẽ đề bạt cho Nam rồi nhưng câu trả lời của CM là chúng ta không có ai được khen thưởng cả. Tất cả đều đạt kết quả tốt nên sẽ không chọn cá nhân ai xuất sắc.
    Bạn ơi viết tiếp câu chuyện đi mình đang chờ đây ... 😊🌷
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Dẫu biết anh Kiên sẽ có những lần trao đổi vs CM về tôi và Nam nhưng tôi vẫn luôn muốn giữ trong mình sự tử tế nhất dù đôi khi khóc ấm ức trong WC, tôi không kể cho ai nghe những khó khăn đang trải qua, chỉ nghĩ rằng ai cũng bận việc của mình trừ khi không thể làm được thì mới nhờ sự giúp đỡ từ người khác. Nhưng mỗi khi tôi gặp vấn đề gì đấy, CM luôn giúp đỡ từ phía sau. Không phô trương, tôi thích cách anh nhẹ nhàng, âm thầm quan tâm như thế. Ví dụ như khi tôi bê đồ nặng, anh ấy sẽ đi đến và giúp tôi đôi khi còn không nói gì, cứ thế làm ( trong team tôi chưa thấy ai CM giúp như vậy cả). Thi thoảng cảm giác có ai đó nhìn mình, bất giác quay lại tôi thấy CM quay nhanh nhìn sang hướng khác. Khi tôi mắc lỗi trong lúc làm báo cáo anh ấy kiểm tra và gọi lại giải thích cho rồi bảo “nếu không biết gì thì cứ hỏi, những người khác không bảo thì anh sẽ dạy cho”. Tôi thích đọc sách, truyện,.. hôm nhà sách giao hàng cho, vì không kiềm lòng được tranh thủ lúc nghỉ trưa tôi có xem vài trang vừa đọc vừa cười nhỏ. Chiều anh ấy đi qua chỗ, có cầm sách lên và hỏi “ đây là sách gì”, blar blar… rồi ngắm nghía… Tôi nghĩ về anh nhiều và gần như ngoài thời gian tập trung làm việc và ngủ ra thì lúc nào tâm trí tôi cũng ngập tràn hình ảnh anh ấy. Tôi rất muốn được quan tâm và chăm sóc anh ấy. Nhưng quá nhút nhát và tình cảm của anh ấy cũng không đủ để tôi bày tỏ ruột gan T__T Có lần CM ốm, combo ho rất nhiều, cảm cúm, viêm họng, và cuối cùng mất luôn cả giọng. Nhìn thương không làm sao ngừng để ý đến anh ấy… Đấu tranh mãi, Người nước ngoài thì thuốc mua nhất là kháng sinh, thuốc đặc trị đều phải có đơn nên chưa chắc mua thuốc anh ấy đã dung ( Tính anh ấy khá cẩn thận và đa nghi ^^), cuối cùng thì tôi quyết định mua 1 chai siro ho cho anh ấy. Sáng hôm sau đến Công ty sớm như thường lệ, viết HDSD nhưng giấu tên người gửi vào tờ note dán lên hộp thuốc, đặt ngay ngắn trên bàn. Sau đó ngồi im chỗ làm việc. Anh ấy đến, kéo ghế ( thao tác đầu tiên khi ngồi vào bàn của anh ấy là như vậy, tôi nghe đến thuộc cả thanh âm) sau đó thì không có tiếng động gì từ khu anh ấy. Bất ngờ, anh Kiên cầm Hồ sơ tài liệu vào báo cáo Sếp, ôi chao trái tim nhỏ bé của tôi dường như muốn bay ra =)))) Anh ấy rất để ý nên có thể sẽ nhận ra chữ của tôi. Lo lắng, đứng ngồi không yên nhưng vẫn phải tỏ ra bình thường như không có chuyện gì cả. Sau đó cả Sếp và anh Kiên đi ra ngoài, lăn tăn mãi tôi cũng viện lý do vào phòng Sếp để xem tung tích hộp thuốc kia ở đâu. Không thấy đâu cả, really không thấy trên bàn, thở phào rồi đi ra ngoài… Tối về tôi có nhắn tin cho CM hỏi thăm sức khỏe, không quên căn dặn uống thuốc đầy đủ, ăn đúng giờ và nghỉ ngơi sớm. Anh ấy cảm ơn thôi đã thấy ấm lòng rồi. Hicc ( Đúng là đơn phương như tự đái vào chân, người ngoài thấy kinh còn người trong cuộc lại thấy ấm là đúng các mẹ ạ =))) ) Đôi khi tôi cũng có nhắn tin riêng cho CM nhưng chỉ là rất rất ít, không đầu, không cuối và max ngắn. Ví như đợt CM nghỉ phép, anh ấy khá thân với bạn của tôi ( Linh – Người giới thiệu tôi công việc này ) anh ấy nói vs cô ấy là gia đình sẽ sang thăm và anh ấy sẽ đưa đi du lịch VN ( mãi sau tôi mới biết). Trong 2 ngày đầu đi làm không gặp, thật sự nhớ rất nhớ, đi làm mà như người không hồn. Tối đêm thứ ba tôi quyết định nhắn tin cho anh ấy như hâm vậy hicc

    • Sep ah, khi nào anh quay lại VN ?
    • Anh đang ở Hà Nội, có chuyện gì vậy Anna?
    • Thế sao, vậy mà em cứ nghĩ anh đang ở nhà cơ

    Đại loại tin nhắn giữa chúng tôi là thế
    Tôi hay mang quà bánh cho team, ngoài lúc căng nhau trên phượng diện công việc giữa anh Kiên – Nam – tôi ( Tôi không kể ra cho Linh những mâu thuẫn nên không ai biết cả) ra thì team tôi khá đoàn kết. Chúng tôi sống hài hòa, vui vẻ với nhau, hiếm khi bất đồng xảy ra. Mỗi phần bánh hay quà t mua mang cho anh, anh đều ăn hết sạch sành sanh, tôi và Linh có hôm thấy vậy cười khúc khích với nhau vì không nghĩ anh sẽ thích. Ngược lại, anh Kiên nói rằng CM không thích ăn đồ ngọt rồi lắc đầu bảo mấy lần anh để riêng phần bánh cho Sếp, ông ấy không dung, cho nhân viên hết. Tôi thấy vui lắm, vì không thích mà anh vẫn ăn đồ tôi mang <3 <3 <3
    CM cũng thích đọc sách, chụp ảnh, du lịch giống tôi. Anh ấy thích gam màu tối, đặc biệt là Navy nên hầu như đồ của anh ấy ngập tràn đen, nâu, ghi đậm, và rất rất nhiều Navy. Tôi cũng thích tone màu tối từ trước nên đôi khi 2 người mặc trùng màu của nhau đi làm ^^ CM là mẫu người hết mình cho công việc nên hay đi làm sớm, tôi cũng vậy nhưng tôi không hẳn là 1 “ chiến sĩ thi đua” như anh. Tôi đi làm sớm hơn tận 30-40’ so với thời gian bắt đầu làm việc vì bố đuổi ra khỏi nhà sớm =)))) Bố tôi tác phong quân đội nên ông luôn muốn tôi thà vì đến đúng giờ thì nên đi làm sớm =))) Đó cũng là điều mà tôi thích thú vì khi ấy chỉ có 2 người trong phòng. Chúng tôi không giao tiếp gì nhưng tôi thật sự thích sự im lặng bình yên ấy. Có hôm đến anh ấy lên office trước, tôi đi sau một quãng ko thấy bóng người nhưng vẫn ngửi thấy mùi nước hoa của anh ấy. Cảm giác thật dễ chịu biết bao, tự mỉm cười với lòng mình và nghĩ “thôi chỉ cần như vậy cũng đủ rồi”. Những tháng ngày sau là chuỗi thời gian mệt mỏi vô cùng, vì muốn cố gắng ghi điểm vs CM đồng thời chống trọi lại với sự cạnh tranh khốc liệt với Nam ( được anh Kiên che chắn…) khiến không ngày nào sau tan làm là không mệt mỏi. Tối đi làm về, tôi chỉ làm những sinh hoạt cơ bản cho bản thân, tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi và follow anh ấy trên nhóm chat. CM chính là động lực mỗi ngày để tôi mạnh mẽ đi làm, đấy là tất cả cuộc sống của tôi khi ấy.
    Cho đến một ngày tôi thấy thứ tình cảm này làm tôi mỏi mệt, sẽ chẳng đi đến đâu. CM biết tình cảm của tôi nhưng hờ hững, khi gần khi xa. Bố mẹ thấy tôi đi làm về mệt mỏi nhiều nên đã giấu xin việc cho tôi vào một cơ quan Nhà nước. “ Nếu làm ở đây thì sẽ không bao giờ quên được anh ấy” đấy là câu nói luôn trong tâm trí tôi nên không do dự tôi đã đồng ý chuyển công việc dù rất yêu thích môi trường hiện tại. Hôm ấy, tôi đến gặp anh và nói ý định của mình, anh bất ngờ lắm nhưng không giữ. Anh hỏi đi hỏi lại “ Đây là sự thật á? Em nghiêm túc chứ?...” nhìn vẻ mặt của anh ấy, vẫn cười nhưng sâu thẳm ánh mắt rất buồn. Tôi cũng không biết nên làm như thế nào. Đây là vượt cấp, vì thường sẽ phải thông báo qua leader trước nhưng do anh Kiên hôm ấy đi gặp khách hàng, tâm trạng rối bời nên tôi đã nói vs CM như thế. Cuối chiều, anh Kiên về office tôi đã nói chuyện vs anh và anh cũng hơi shock vì sự việc quá nhanh. Sở dĩ tôi gấp gáp thông báo như vậy vì còn 3 tuần nữa là hết hợp đồng lao động, việc tuyển nhân viên thay thế cần thời gian nên thiết nghĩ điều này như vậy sẽ tốt hơn.
    Mấy hôm sau anh Kiên có nói chuyện riêng với tôi thông báo rằng CM muốn tổ chức 1 party chia tay nho nhỏ cho tôi. Tâm trạng vừa vui vừa buồn, buồn thì chắc chắn rồi còn vui vì CM tổ chức chia tay không phải nhân viên nào cũng được ưu ái như vậy. Đến gần ngày nghỉ việc, CM lạnh lùng, thậm chí anh còn không thèm nhìn tôi. Tất cả mọi hoạt động của team, tiến độ công việc anh đều nhìn tôi như thể không khí, những ngày ấy tôi rất đau lòng và hình tượng CM dần sụp đổ. Anh rất phũ, khi anh cần thì thân thiện, gallant, quan tâm nhưng khi không còn giá trị thì anh quay đi không mảy may nghĩ đến. Tôi tủi thân nhiều hơn là hận vì nghĩ rằng chắc có lẽ là mình tự đa tình, đơn phương mà thôi. Ngược lại với vẻ bề ngoài, CM thi thoảng lại hỏi anh Kiên về việc liên hoan chia tay tôi.

    • Thế chưa chốt ăn ở đâu à ?
    • Anna thích ăn ở đâu?
    • Chính xác ngày nào Anna nghỉ?

    […]
    Anh Kiên thấy Sếp quan tâm tôi thế khó chịu ra mặt. Anh Kiên là người có năng lực nhưng ngoại trừ một điểm là luôn muốn được Sếp trọng dụng, tôn cao vị trí. CM cũng rất khéo léo ứng xử nhưng nhân viên của anh có 1 vài anh chị khác được lòng và làm tốt hơn Kiên, hiển nhiên điều anh ấy mong muốn chưa đạt được.
    Buổi liên hoan là buổi tối trước ngày làm việc cuối cùng của tôi. Chúng tôi đi ăn, tôi được xếp ngồi gần Sếp, đấy là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện nhiều về cuộc sống riêng của nhau nhưng là trước mặt các thành viên khác trong team.
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    CM và tôi trò chuyện với nhau nhưng tôi vẫn muốn giấu thứ tình cảm này, đến giây phút ra đi này, thứ tình cảm này, dù thế nào thì cũng không thể tồn tại được.
    Ngay từ khi thông báo với CM chuyện xin nghỉ làm của tôi, tôi đã chụp rất nhiều ảnh về Công ty, về những công việc thường ngày của bản thân, gó làm việc và cả đồng nghiệp nữa. Chúng tôi vui vẻ, Nam cũng không còn căng thẳng với tôi nữa. Tôi không để bụng những chuyện đã qua và Nam thì dường như bớt đi được một đối thủ nên thân thiện hơn, anh Kiên ngoài chuyện thiên vị Nam thì là một leader tốt, dù sao ai cũng có những ích kỷ của bản thân mà, đúng không. Tôi vẫn ghi nhớ những gì anh dạy – Anh là leader đầu tiên trong cuộc đời tôi nên tôi muốn giữ những hình ảnh đẹp nhất khi nhớ lại. Gần 3 tuần trôi qua, tôi không có tấm hình nào của CM, rất muốn nhưng không dám đưa máy lên chụp. Mỗi ngày đến Công ty tôi lại gạch bớt đi một ngày trên quyển lịch để bàn. Anh cứ đi qua đi lại, tôi nhút nhát. Chiều hôm chuẩn bị liên hoan chia tay tôi có than với Linh:

    • Linh à, tao chưa có ảnh nào chụp với Sếp cả T__T
    • Yên tâm, khác có. Kiểu gì liên hoan chả chụp được ( Linh cười kiểu biết chuyện gì đó, tinh nghịch lắm trước giờ tôi chưa thấy vẻ mặt này của cậu ấy.
    • Mai là ngày làm cuối cùng rồi, tao buồn lắm.
    • Yên tâm, ai rời Công ty cũng phất, zớp rồi. Không phải buồn gì cả.

    […]
    Ăn liên hoan được một lúc, Linh ra dấu với tôi rồi bảo tôi mang điện thoại cho để chụp ảnh kỉ niệm. Và chắc đây là tiết mục buồn cười nhất, Linh dùng app để chụp ảnh cho tôi và CM. Một người ngoài 20, một người gần 40 mà lại lồng mặt mèo, bắn tim các thứ. Mọi người ngồi gần Linh cứ cười, còn quay cả clip nữa. CM có tuổi rồi nhưng rất trẻ, anh da trắng, mắt to tuy bụng bia nhưng tổng thể vẫn rất đáng yêu =))) vậy nên lên hình rất trẻ, về sau xem lại ảnh Linh bảo rằng chụp ảnh nhìn chúng tôi rất đẹp đôi. Tim tôi tan ngay lúc ấy T__T ( tất nhiên là nói lúc chỉ có 2 người thôi). Ăn xong tôi ra thanh toán, CM chạy nhanh ra đòi xem bill, tôi lấy bill từ nhân viên phục vụ vì không muốn CM trả nên tôi giấu đi, vào quầy. CM chạy theo và đứng gần sát. Chúng tôi cứ tranh nhau tờ bill như 2 đứa trẻ vậy:

    • Anna ah, để anh trả cho.
    • Anh không cần phải làm thế đâu, anh ở đây là em vui rồi.
    • Để anh trả cho đi mà.
    • Vậy anh thanh toán tiền ăn, em mời team đi hát nhé. OK ! ( cuối cùng tôi thỏa hiệp).
    • Uhhhhh !!! ^^

    Sau đó chúng tôi đi hát, mọi người cứ hát còn chúng tôi chỉ ngồi nhìn mọi người và nhìn cả nhau. Tôi chưa bao giờ thể hiện là người uống được bia, rượu. Nhưng hôm nay tôi muốn uống với anh. Anh thích uống và anh không nghĩ tôi uống được như vậy. Tôi mời anh và mọi người, cảm ơn mọi người vì tất cả, chúc cho chúng ta sẽ thành công trên con đường mình đã chọn. Và mọi người cũng chúc lại tôi. Cái cảm giác tiệc chia ly, nơi mà mình chưa sẵn sàng nhưng nên đi như thế này nó thật buồn. Tôi và CM uống với nhau nhiều, có lần CM bắt tay tôi. Anh ấy nắm rất chặt, mắt nhìn thẳng vào tôi như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi, mãi sau tôi giằng tay ra, anh ấy vẫn nắm, sau tôi lấy tay còn lại đập vào tay anh ấy, anh ấy cười rồi thả ra. Tôi không hiểu ý anh, tôi cũng không dám hiểu. Sẽ càng đau đớn khi biết thêm điều gì, cứ như vậy mà ra đi có lẽ là điều tốt nhất. Hơn 9h tối, bố gọi điện hỏi đang ở đâu, liên hoan sao rồi. Tôi chạy ra ngoài nghe máy rất lâu. Em trai cũng gọi điện hỏi thăm nên tôi có nói chuyện lâu một chút nữa thành ra cũng phải 15-20’ ở ngoài, Linh chạy ra hỏi:

    • Anna, say ah? Có sao ko?
    • Không tao bình thường, nghe điện thoại của bố vs thằng H nên hơi lâu.
    • Sếp bảo tao ra tìm mày, thấy lâu mày không vào sợ mày say ra đấy.

    Mọi người vui vẻ hát hò thêm một lúc rồi chúng tôi chia tay ra về. CM khăng khăng bảo tôi bắt taxi chứ không cho tự đi về, anh ấy đưa tiền taxi và tôi không lấy, sau anh dúi vào túi tôi, bảo Linh nói hộ :-D tôi cầm cho anh vui, trước khi anh lên xe về nhà, tôi có nói rằng:

    • Có lẽ sau ngày mai, thì sẽ là lần cuối chúng ta gặp nhau.
    • Chúng ta vẫn có thể mà, khi team có small party thì em vẫn có thể đến chứ ( anh ấy buồn rầu nhìn tôi ).
    • Không, em nghĩ sẽ rất khó. Tôi cười và nhìn anh ấy.

    Ngày làm việc cuối cùng, trước lúc tan làm tôi không biết nên chào anh ấy như thế nào, tôi sợ cái cảm giác lúc ấy không biết mình sẽ ra sao. Bình thường đứng trước anh ấy đã mất bình tĩnh rồi. Tôi về phòng gặp anh ấy, anh ấy nhìn tôi, cả hai đều không ai mở lời trước. CM nói với anh Kiên rằng sẽ đi ra ngoài một chút, bình thường anh ấy luôn quay lại Công ty. Nhưng hôm ấy, tôi chờ anh ấy để nói lời tạm biệt, anh ấy đã không quay lại. Chúng tôi đi qua nhau như thế, cuộc đời ngắn ngủi, có lẽ đoạn duyên của tôi và anh ấy chỉ có vậy.
    Được sự sắp xếp của bố mẹ, tôi vào làm một Cơ quan Nhà nước, hai người có chơi với một vị lãnh đạo lớn nơi đó nên tôi dễ dàng được ưu ái, có một vị trí tốt. Đồng nghĩa với điều đó là sự đố kị và nhiều chiêu trò. Tôi bản lĩnh không nhiều, nhưng sức chịu đựng thì có thừa. Tôi không sợ công việc gặp khó khăn, những toan tính vụ lợi, mưu hèn kế bẩn nơi công sở,… mà tôi sợ tính cách của bản thân sẽ thay đổi, tôi không còn là tôi nữa. Lương cao, công việc nhàn hạ lại ổn định. Đó là điều mà thế hệ như bố mẹ luôn mong muốn, nhưng càng ở lâu tôi càng muốn từ bỏ. Càng stress nhiều, tôi càng nhớ Công ty cũ và anh. Linh thi thoảng vẫn gửi ảnh của team cho xem, anh già đi nhiều, mới có mấy tháng thôi tóc anh đã bạc trắng, luôn liên tục phải chấm chân, khuôn mặt tiều tụy, và bụng casaba melon thì to hơn ^^ Nhớ anh nhiều quá, vậy là tôi quyết định nhắn tin riêng cho anh. Vài câu xã giao đầu, chúng tôi nói chuyện bình thường, không kiềm chế được tôi có hỏi rằng công việc stress quá à, em thấy tóc anh … blar blar và rồi không thấy CM trả lời lại luôn. Anh ấy sợ chạy mất dép rồi Anna ạ =))) tôi thấy xấu hổ lắm, nhưng ăn phải bả rồi nên thôi kệ vậy. Khi ấy còn lên mạng đọc nào thì là “ Làm cách nào quên đi một người, cách refesh lại bản thân,…” nhưng sau keyword của tôi lại thành “Làm thế nào để con gái cầm cưa, 7 cách ghi điểm phái mạnh,…” =))) ôi thần linh ơi vậy là tôi chốt khủng bố tin nhắn cho CM dù độc thoại :3
    Khi ấy tôi đã phải huy động 500 ae trí cốt của mình từ nam đến nữ tư vấn, vốn mong manh, yếu đuối nên tôi trước giờ chỉ để người ta tấn công tán tỉnh chứ chưa làm thế này bao giờ cả. Đối tượng cũng rất khó khó nữa: nam độc thân, có sự nghiệp, ngoại hình đẹp trai, gallant, tình cảm, nhưng cũng phũ không kém, 1 là 1, 2 là 2, tất thảy đều rõ ràng, cứng rắn, thích du lịch, thích sự hiện đại, thích đọc sách, thích nghe nhạc, thích uống bia, thích trà sữa, thích coffee, thích bánh mềm, thích Hà Nội,… huhu tóm lại mỗi ngày độc thoại từ 1-2 tin nhắn :-D ban đầu CM chắc tưởng tin nhắn của ai nên vào đọc luôn, dần dần khi biết là ai anh ấy không đọc nữa, có lần vài hôm mới đọc 1 lần. Báo tài khoản bên kia đã đọc tôi vui lắm. Tinh thần vui vẻ cả ngày không bận tâm những stress ở Cơ quan mới nữa. Kiên trì đều đặn, cứ tự vẽ truyện ra để nói thôi. Sau rồi anh ấy chặn cmn nick tôi luôn :v vậy là khủng bố tin nhắn trên mạng xã hội đã fail, tôi tĩnh tâm lại. Khoảng thời gian ấy vô cùng rối, tôi không biết phải làm sao, nên làm ntn, được hội ae bạn dì thân thiết tư vấn, vẽ ra nhiều kế hoạch lắm nhưng tôi không dám thực hiện. Khi ấy Linh cũng biết chuyện, khi kể cho nghe. Nó cứ phá ra cười, khuyên tôi dừng đi, chẳng đáng đâu. Đã già còn kén =))) tôi nghi ngờ hỏi:

    • Thế mày thật sự không biết tao thích CM thật à?
    • Tao là bạn mày, làm sao mà không biết hahah

    Tình cảm đâu phải chuyện muốn dừng là dừng được ngay. Nhưng tôi chôn chặt trong lòng. Không làm phiền Cm nữa nhưng vẫn hay nghĩ đến.
    Vài tháng sau, tôi quyết định đăng ký đi du học thạc sĩ, trở lại W vừa để tiếp tục ước mơ quay lại nơi có nhiều kỉ niệm đẹp, vừa để quên đi Cm và thoát khỏi môi trường tiêu cực kia. Còn 10 ngày là hết hạn làm hồ sơ, tôi không quay lại trường đã từng học, thay vào đó chọn một ngôi trường có 2 người bạn thân đang học chương trình tiến sĩ vẫn trong đất nước W nhưng tỉnh khác. Tuy học bổng trường S này có thấp hơn nhưng sau những biến cố xảy ra, từ một người mạnh mẽ không bao giờ khóc trước mặt ai tôi trở nên yếu đuối, xem chương trình cảm động tý là khóc ngon lành rồi. Việc chuẩn bị hồ sơ có một điều đáng ngại là giấu bố mẹ đi du học nên tôi sẽ vẫn phải xin học bổng của cả trường và lương trợ cấp từ thầy Giáo sư nữa. Vì là ngôi trường mới nên việc liên hệ hơi phức tạp, tôi cố gắng trao đổi với một vài vị Giáo sư theo hướng dẫn của T và A ( 2 thằng bạn học cùng ĐH). Phải đợi mất 3 tháng chờ kết quả. Thời gian này tôi vẫn làm ở Cơ quan vì 2 tháng nữa sẽ hết hợp đồng năm 1 và sau đó sẽ ký tiếp loại dài hạn. Sẽ có 1 tháng trống, đủ để tôi nghỉ ngơi, chuẩn bị sang W học nếu có kết quả tốt. Vậy là cuộc đời cứ nối nhau không theo một trình tự nào, nhưng vô ý là điều gì cũng vừa in như có sắp xếp vậy.
    Gần đến hạn kết thúc hợp đồng, tôi cũng rào trước đón sau với bố mẹ. Ban đầu ông bà phản ứng mạnh, nhưng tôi vẫn thuyết phục, vì nếu đó là điều tôi thật sự muốn thì ông bà biết không cản được, hơn nữa nó cũng tốt cho chính bản thân tôi vì môi trường thực sự không phù hợp. Biết tin tôi nghỉ làm, cả Cơ quan shock vì vị trí tốt như vậy, chỉ có người đi chứ không có người vào vậy mà tôi lại từ bỏ. Tôi chỉ cười cho qua, với tôi đó là sự giải thoát. Rảnh nên tôi về quê, đi chơi gặp gỡ bạn bè cho khuây khỏa, nếu không được học bổng thì xác định đi xin việc chỗ khác. Quan hệ của tôi không nhiều nhưng có thể nhờ cậy được. Không ngại bắt đầu lại nên tôi không quá tạo áp lực cho mình.
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Tôi hay sang nhà Linh chơi, nói chuyện hỏi han công việc của team mình dạo này thế nào. Cô bạn còn tinh nghịch trêu:
    - Thế nào, vẫn nhớ ông ấy hả?
    - …
    - Lần này nghỉ phép lại về xem mặt đấy, thấy gia đình ưng đám này lắm, Sếp cũng mong đợi ổn là sẽ kết hôn luôn.
    - …
    Tôi tìm được tài khoản của CM trên mạng xã hội, anh ấy hiếm khi dùng do vô tình gõ tên anh ấy. Anh ấy thích chụp ảnh, phần lớn up về Hà Nội, ảnh chụp đẹp có hồn lắm. Tôi chỉ âm thầm follow anh từ khi chỉ có 6,7 người bạn, vào xem danh sách bạn bè, chủ yếu vài người là người quen. Trong đó có J ( người mà yêu đơn phương và hận anh ấy rất nhiều, mà về sau còn định không kết hôn nữa) và E ( người đã từng hẹn hò với anh ấy). Hai người ấy kết bạn với CM, họ follow nhau, J like almost bài anh chụp còn E thì thi thoảng, cứ bài nào J like thì E ko và ngược lại. Tôi thấy mình cũng max rảnh đấy chứ =))) anh thì không like bài của một ai cả, tôi không biết giữa 3 người họ có điều gì không, tôi chỉ âm thầm xem các bài của anh đăng công khai. Lần trước đã bị block ở mạng xã hội kia rồi, sang đây bị chặn nữa thì khê lắm. Tài khoản của tôi để riêng tư, tôi lập ra chỉ như một quyển nhật ký, tâm sự các câu chuyện hàng ngày và anh. Tôi không kết bạn với ai cả. Có lẽ anh không biết rằng ngày nào tôi cũng vào tài khoản của anh không dưới 10 lần…
    Hôm ấy là một ngày hè oi ả, nhận được mail thông báo được học bổng của cả trường S và 1 trong số 3 giáo sư tôi xin thêm lương trợ cấp. Vui quá, đợi đến tối Linh đi làm về tôi sẽ sang nói chuyện với nó. Rửa bát dọn dẹp xong, tôi xin bố mẹ rồi phi xe sang nhà Linh, thấy một bóng người đang chuếch choáng đi ra từ taxi. Chạy ra xem ai, hóa ra là Linh, người nồng nặc mùi rượu, tôi đỡ nó thì thấy có bóng 1 người đàn ông nữa cùng bước ra. Là anh! Tôi sững mất mấy giây, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh cúi chào rồi dìu Linh vào nhà, CM cười gượng gạo, mắt anh đỏ ngầu nhìn theo tôi.
    Đưa Linh lên phòng xong thấy hôm nay không nói chuyện được rồi, tôi chào hai bác rồi ra về. Vừa rẽ từ ngõ ra, thấy anh đứng thẫn thờ. CM mặt không cảm xúc nhìn tôi, dừng xe lại tôi hỏi:
    - Sếp ah, có chuyện gì vậy? Anh có về nhà được không?
    - Anna, nói chuyện với anh một lát.
    Tôi gật đầu, chỉ tay ra sau xe. Vào lúc người toàn mùi rượu thế này tôi không thể cho CM cầm lái được. Chúng tôi vào một Pub nhỏ gần đó, CM gọi rượu tôi can nhưng anh vẫn nhất quyết, tôi chọn nhanh 1 ly mojito rồi chúng tôi ngồi ở đó, mãi sau CM mở lời trước:
    - Em dạo này thế nào?
    - Mọi thứ đều ổn.
    - Công việc mới thuận lợi không? Có probs nào không?
    - Em sắp đi du học rồi.
    - Em đi đâu?
    - Em đi W, hôm nay em vừa biết mình nhận được học bổng của trường S rồi.
    - Vì sao em đi vào lúc này?
    - …
    - Anh xin lỗi.
    - Sao anh lại xin lỗi ?
    Phục vụ mang đồ uống ra và anh ấy gọi tiếp rượu liên tục, uống cạn cốc thủy tinh long lanh ánh rượu vàng trước mặt, anh trầm ngâm…
    - Em xin lỗi, vì làm phiền anh thời gian vừa rồi.
    - …
    - Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng mải làm việc mà bỏ bữa.
    - ( Anh gật đầu vẫn nhìn nhóm nhạc đang chơi deep house)
    - … Nếu ổn định em sẽ không về nữa.
    - ( Lúc bấy giờ Cm mới quay lại nhìn tôi, nhưng im lặng)
    […]
    - Anna, đừng đi.
    - ( Tôi cười buồn mênh mang không biết nên làm gì lúc này. Chính anh đã không chấp nhận tình cảm của tôi thì giờ giữ tôi thì còn nghĩa lý gì) … Muộn rồi em về đây.
    CM gật đầu ra thanh toán còn tôi lấy xe, anh vẫn đợi tôi. Anh bảo để anh đèo một lần đi. Thấy anh vẫn tỉnh táo vì tiểu lượng CM khá cao nên tôi không lo lắm. Tôi chỉ đường cho anh nhưng qua khúc rẽ thứ 2 thì anh đi ngược lại hướng tay tôi, anh phóng nhanh lắm, tôi sợ quá vòng tay qua eo anh ôm chặt không quên hét ầm lên dừng lại… CM giảm tốc độ nhưng lao đi vun vút, cứ trục đường dài thẳng tiến, cuối cùng không can được tôi chỉ biết ngồi im cầu mong không có cái xe gì đột nhiên lao ra. CM ít khi đi xe máy, giờ lại có cồn trong người, tôi chưa bao giờ đặt cược tính mạng mình như thế, tỉnh X chúng tôi đến 9h tối là vắng tanh người rồi nên cũng may ít xe cộ đi lại.
    • Avatar của 3consau
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 2 năm
    • 225 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #7
    Tiếp đi bạn
    SHOP TÌNH YÊU CHUYÊN CUNG CẤP CÁC SP PHÒNG THE
    ...............--------------......................
    - DV GIẢ VÀ CÁC CÔNG CỤ TỰ SƯỚNG CHO CẢ NAM VÀ NỮ.
    - THUỐC KÍCH THICH HAM MUỐN TÌNH DỤC.
    - THUỐC KÉO DÀI THỜI GIAN QUAN HỆ.
    -CÁC LOẠI GEN BÔI TRƠN, GEN SE KHÍT ÂD,, MÁY MATSA,
    - CÁC LOẠI BAO CAO SU ĐÔN DÊN KÍCH THƯỚC, BI, GAI, GÂN, CÓ RUNG.
    ...............--------------......................
    - CAM KẾT HÀNG CHUẨN, ĐẢM BẢO CHẤT LƯƠNG,,
    - SHIP HÀNG NHANH CHÓNG KÍN ĐÁO....NHẬN HÀNG VÀ THANH TOÁN TIỀN
    -Zalo : 094.1941122
    Web 3consau.vn
    ao_20su_20gia_20lai_20buon_20ma_20thuot_20gia_20nghia_203consau_vn_202_e2aa5fc6a74c41cab3f5a98cf51d4bf2