Các anh chị từng trải cho em lời khuyên với ạ.
Em yêu 1 cô gái ở khác tỉnh, cách nhà em khá xa khoảng 170km. Em quen cô ấy trong trường hợp khá là khó nói nên em xin phép không nói ở đây nhưng em biết rằng cô ấy bị đa cấp lừa khoảng 40tr. Em cũng mong là cô ấy nói với gia đình nhưng cô ấy không nói. Năm đó cô ấy đang là sv năm 2 của 1 trường ĐH khá nổi tiếng ở HN nhưng cô ấy lại không muốn học và ôn thi lại ở 1 trường khác thuộc khối quân đội. Yêu nhau chưa đc lâu thì chúng em chuyển về ở cùng nhau và cô ấy nói rằng đã không còn vì trước khi gặp em 1 tháng cô ấy đã từng ở vs người yêu cũ ( em không quan trọng quá vấn đề này).Sau này em mới biết cô ấy đã bỏ học từ kỳ đầu năm nhất mà bố mẹ cô ấy thì ko hề hay biết. Tiện đây em nói thêm gia đình cô ấy thuộc loại khá giả, có điều kiện khi cả nhà đều làm công chức và họ đã cố gắng sắp xếp cô ấy với 1 ng cùng quê ở gần nhà. Năm đó cô ấy trượt ĐH và cuộc sống của cô ấy ngày một tối tăm, em đã cố gắng để cô ấy đc vui vẻ lên chút...cứ như vậy cô ấy và e vẫn cứ sống với nhau và cô ấy bán hàng online. Bố mẹ cô ấy khj biết em khj cô ấy gọi điện hay nt chat fb với em thì ghét em ra mặt mặc dù chưa gặp em. Gia đình cô ấy thì hết người này đến người khác gọi điện, nhắn tin đe dọa em, nói em mất dạy này khác rồi chửi bới cả gia đình em. Em vẫn im lặng để yêu! Cô ấy muốn em là người có điều kiện, muốn em sau này có nhà HN để cả 2 cùng sống, mục tiêu của em một thằng sv năm cuối thì có ước ao gì to lớn quá khi mà lương tháng 6-7tr đủ để thuê nhà, tự lo đc cho mình tiết kiệm chút ít mỗi tháng biếu cha mẹ vài trăm ngàn làm quà nhưng cô ấy lại muốn nhiều hơn rất nhiều, trước mắt là đầu tư cho cô ấy chút tiền để làm cửa hàng nhưng thực sự với em nó quá khó vì em còn đi học là sv năm cuối, gia đình em quanh năm với ruộng rừng, cha mẹ em vất vả chưa ráo mồ hôi thì đã hết tiền rồi....và cứ thế thi thoảng cô ấy lại nói chuyện đó. Nó quá khó với em. Vừa rồi em có cố gắng nói với mẹ vay mượn 20tr cho em để e và cô ấy cùng làm ( cô ấy cũng có chút tài sản riêng ~40tr ). Gần đây chúng em có nuôi 1 con thú cưng nói chung nó ko có giá trị gì cả nhưng khj cô ấy về quê thì nó ốm và chết, chỉ vậy thôi nhưng cô ấy lại lôi chuyện cũ ( những lần cãi vã ) ra để nói em không quan tâm, không yêu thương trân trọng cô ấy. Em nào có vậy khj cô ấy bán hàng online lúc giao hàng mưa gió rét mướt em cũng nói cô ấy ở nhà để mình em đi, nhỡ đi đâu không về em cũng mua đồ ăn sẵn để cô ấy ăn khỏi đói, những lúc bận thì thôi còn rảnh em luôn muốn về nhà ở bên cô ấy. Gần đây cô ấy luôn nói với em về chuyện em ko quan tâm yêu thương gì cô ấy mà đối với em những gì em làm là tất cả vì cô ấy....những hôm cô ấy giận dỗi bỏ đi thì em luôn theo sau cô ấy, em luôn là ng lo cho cô ấy từng bữa ăn, ngay cả khi em ốm em vẫn cố gắng dậy nấu cơm để cô ấy ngủ.... thế nhưng với cô ấy chưa khj nào là đủ yêu thương cả. Trong cuộc sống ai chẳng có lúc này lúc khác em ko phủ nhận đôi khj em làm cô ấy buồn nhưng em chưa bao giờ là không quan tâm, yêu thương cả. Em cũng có rất nhiều lựa chọn cho bản thân nhưng em vẫn chọn cô ấy mặc dù gia đình em và gia đình cô ấy rất khác nhau kể cả địa vị lẫn cách đối xử. Gia đình em tuy nghèo nhưng luôn quý mến bạn bè của con cái. Luôn ủng hộ em. còn em trong mắt gia đình cô ấy chỉ là 1 thằng ở núi rừng, nghèo đói, mất dậy vầ không có gì nên họ đc quyền chửi bới này khác. Em không mặc cảm bản thân nhưng em có lòng tự trọng cực cao thế nhưng em lại mặc thây cho những người xa lạ chưa từng gặp chửi bới đe dọa em, em nín nhịn cũng vì cô ấy. Nhưng ko bao giờ là đủ....
Anh chị cho em lời khuyên chân thành với ạ! Em thật sự bế tắc quá