TIN TÀI TRỢ.

" Đêm " ...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 911 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của kenluu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 33 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #1
    Đêm mang đến cho con người những giấc mơ kỳ diệu .Đêm.....gã trai khờ trong tôi mới dám sống thực với chính lòng mình . Bước chân lang thang lại đưa tôi về ngõ vắng khung cửa sổ trước kia em vẫn chông đèn đọc sách bây giờ chỉ là 1 màu tối tĩnh lặng hòa cùng màu của đêm đen , tiếng côn trùng vẫn rả rích nhưng ko phải là bản tình ca muôn thuở mà là bản sầu ca để cùng chia sẻ với tôi trong nổi niềm tiếc nuối về 1 cái gì đó đã vội vã chia xa . Gã trai khờ chợt tỉnh sau 1 cú rơi vào hố sâu của hụt hẫng và cay đắng nhận ra rằng : " Ko bao giờ có sự tồn tại của 1 tình yêu trong cái thể giới tĩnh lặng " , người ta bảo trái đất vốn tròn nhưng có người lại bảo cuộc đời có muôn ngàn nẻo , mỗi người ai cũng có 1 con đường riêng và khi đã lỡ chân bước lệch ra khỏi quỹ đạo của mình thì con người ko trở về đúng với con đường cũ . Bao năm đã qua em yên phận với hạnh phúc của mình , tôi an ủi những giấc mơ xưa bằng những giấc mơ thực của cuộc sống đời thường ..... tưởng rằng sẽ quên nhưng chẳng bao giờ quên được , ai cũng có 1 thời vụng dại để mà nhớ ... thời gian ơi.....!!!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của 1quadat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 1,312 Bài viết

    • 896 Được cảm ơn

    #2
    https://www.youtube.com/watch?v=_HXgWGDwAjA...Lang thang nào
    Ra ngoài nghiêm cấm mang đồ có thể là " hung khí" nhé...tránh mấy anh 141 ra
    • 3,221 Bài viết

    • 1,083 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Ko chỉ đàn ông mà con gái cũng đôi khi như vậy đó, mà đi đêm ko sợ mà à
    KO phải là chệch hướng quỹ đạo nhé ......cuộc sống nếu mà cứ diễn biến theo đúng những gì vẽ ra thì còn gì hay ho chứ
    Đúng là bình thường con người ta hay nhớ về những thứ đã qua, mà quên mất hiện tại thật .
    Tôi chọn hạnh phúc !!!
    • Avatar của darkloot
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 7 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,162 Bài viết

    • 305 Được cảm ơn

    #4
    chỉ có đàn ông mới mang đến hạnh phúc cho nhau mà thôi kaka ý là ăn nhậu nghe cái khoảng khác cho xin
    đi du lịch ko ông bạn định tết đi biển chơi này...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kenluu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 33 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #5
    tết năm nào mình cũng đi biển cậu à
    • Avatar của kenluu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 33 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #6
    Tình cũ nhạt rồi
    Người xưa đã khác
    Ngơ ngẩn nói cười
    Lòng đau như cắt
    Nhủ lòng: Quên thôi!

    ***

    Nhủ lòng: Cũ rồi!
    Yêu dấu chìm trôi
    Mây xám váng đầu
    Đôi bàn tay đau
    Ký ức cũ nhàu
    Hương xưa phai màu
    Tình giờ xưa sau

    ***

    Ngực mình, khoảng trắng
    Gió lùa chênh chao
    Cà phê nguội đắng
    cả vào chiêm bao…

    Có nhiều trạng thái xảy ra khi bạn đối diện với một tình yêu đang chết dần. Một tình yêu mà bạn ngỡ là vĩnh cửu. Nó không phải tình yêu trai gái. Nó là tình yêu của 2 người bạn thân với nhau. Thân đến mức cuộc đời 2 người gắn kết lại với nhau. Một phần lớn của cuộc đời bạn chứa đựng một phần lớn cuộc đời của người đó. Bạn đã từng nghĩ mình đang làm mọi điều vì người đó. Bạn cũng đã từng nghĩ tình bạn này là vĩnh cửu. Cả khi bạn nhắm mắt xuôi tay thì bạn cũng muốn người đó sẽ ở bên bạn (cùng với vợ, chồng, con cái của bạn). Nhưng một ngày, không, là một chuỗi ngày, bạn và người đó cứ nhạt dần, nhạt dần đi. Khoảng cách của hai người xa dần, xa dần. Xa đến mức bạn cảm thấy người đó thành người quen sơ. Thì bạn sẽ hiểu tâm trạng của tôi lúc này. Có một cảm giác không hẳn là cảm thấy bị bỏ rơi. Vì nó tồn tại song song với sự bất lực trong bạn. Bạn muốn người đó sẽ vẫn như ngày xưa với bạn nhưng bạn lại nhận ra rằng cuộc sống của 2 người đang càng lúc càng khác nhau. Sự quan tâm của 2 người đang càng lúc càng khác nhau. Ban đầu, bạn nghĩ rằng vì cả 2 đều bận bịu mà thành ra thế. Nhưng rồi những câu chuyện hai người nói với nhau, cứ nhạt nhẽo đi. Và bạn nhận ra rằng, tình cảm giữa 2 người đã có vấn đề. Và bạn nỗ lực để lấp đầy khoảng trống giữa 2 người. Nhưng bạn cũng nhận ra rằng người kia không hề quan tâm đến việc bạn đang nỗ lực lấp đầy khoảng trống đó thế nào. Bạn sẽ thở dài chứ? Thở dốc một hơi và thả xuôi 2 tay trắng trơn. Đã có bao nhiêu tình bạn chết đi như vậy? Vẫn là đó thôi nhưng chỉ còn như vỏ bọc vô hồn. Đôi lời quan tâm nhưng chỉ là sự quan tâm xã giao. Ngột ngạt khi nhận ra khoảng trống lớn quá tầm mắt. Chợt lòng chỉ muốn ngưng lại, nằm lăn ra, lãn công với trí óc. Ừ thì vẫn biết, tình bạn nào cũng đòi hỏi cả 2 cùng phải lớn lên theo nhau. Ừ thì vẫn biết, cuộc đời trăm ngàn ngã rẽ, triệu triệu lối đi. Ừ thì vẫn biết cuộc đời nhiều thay đổi, tình cảm có nhiều cung bậc khác nhau. Ừ thì vẫn biết có thể, nơi nào đó của cuộc đi phía trước, chúng ta có thể lại gặp nhau và lại như thuở ban đầu đầy nhiệt huyết. Ừ, thì vẫn biết là thế. Mà lòng vẫn sao buồn quá! Tách cà phê đã nguội không uống lại được nữa. Thì giấu vào đó những giọt nước mắt trong tâm tưởng. Nước mắt nóng hổi liệu có làm ấm lại tách cà phê cũ?

    @to em : Trong cuộc sống vốn tiềm ẩn những đánh mất, em luôn đặt ra cho mình những giả thiết về đổ vỡ, tàn phai. Để làm gì, để ích gì, em không chắc lắm, nhưng có lẽ là để em luôn thản nhiên trước tất cả bất trắc có thể xảy ra. Thói quen thôi mà. Ngay cả trong những lúc vui nhất, thoảng em vẫn thấy chạnh lòng vì nghĩ, ừ, rồi sẽ có lúc không được thế này nữa đâu, sẽ có lúc không còn vui như thế này nữa. Bằng cách đó, em giữ cho mình khỏi thất vong, khỏi đau lòng khi có chuyện gì đó xảy ra với mói quan hệ đó. Khi đó em sẽ nghĩ "Ừ, mình đã biết rồi thế nào cũng sẽ vậy mà!"... Vậy mà sao vẫn em thấy buồn, lạ nhỉ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kenluu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 33 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #7
    to Bé khờ và những ai khờ như cô bé

    Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai.Chết quá dễ mà sống thì quá khó.Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau.Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước...


    Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc.Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng.Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề.


    Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác.Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi.Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất.
    Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.


    Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.


    Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...


    Đôi khi, trong lòng mình thấy có 1 nỗi nhớ mênh mông và trải dài. Đôi khi. Lại thấy mình lạc lõng và cô đơn. Chỉ là thoáng qua. Nhưng không hiểu vì sao. Có lẽ vì lòng mình chưa yên, và mình luôn cố khoác lên mình 1 vỏ bọc mạnh mẽ, thờ ơ.


    Khi mà cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, thì con người ta cũng âm thầm lớn lên.!