TIN TÀI TRỢ.

Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ

  • 24.1K Lượt chia sẻ
  • 1.68M Lượt đọc
  • 1.27K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của duc_me
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 106 Bài viết

    • 399 Được cảm ơn

    #121
    Đi trăng mật rồi, vừa cưới vợ mà, chắc bây giờ đang dong buồm kéo cờ hải tặc lênh đênh trên biển rồi, ko biết ngày nào mới về nhể Không khéo bác ấy vui quá với hạnh phúc mới, lại bận lu bu với cuộc sống mới, quên béng mất cái topic này thì toi, lại thêm 1 câu chuyện dang dở nữa trên webtretho mà mình hóng. Trc nay hóng mấy chuyện, chuyện nào cũng đẹp, thế mà toàn kết thúc đứt đoạn cái rụp, đến khổ cái tính tò mò của tôi, haizz.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Namrom
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 274 Bài viết

    • 210 Được cảm ơn

    #122
    Chuyện của bác câu khách quá. Mải vỡ mật nên quên chỗ này hay sao rồi í
    • Avatar của vịt_xinh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • 739 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #123
    Em phải rất nể vợ bác vì đã chống ế được cho bác. Cứ chơi với tầm gần U4 (chỉ là bạn thôi) mà em đã thấy hâm hấp ko thể nào chịu nổi.:Laughing::Laughing:
    • Avatar của vịt_xinh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 10 năm
    • 739 Bài viết

    • 318 Được cảm ơn

    #124
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Namrom Xem bài viết
    Chuyện của bác câu khách quá. Mải vỡ mật nên quên chỗ này hay sao rồi í
    U4 rồi thì làm rì còn mật với chả chăng nữa pác??
    • 69 Bài viết

    • 5,799 Được cảm ơn

    #125
    Mình vừa cùng bà xã đi xả hơi một chuyến trở về.

    Tuần trăng mật mình chỉ ăn chơi nhảy múa, cắt hết điện thoại, không vào internet, kết quả cuối ngày thứ năm hết chịu nổi phải gọi về công ty, hóa ra công ty vẫn hoạt động bình thường (hay mình bắt đầu trở thành người thừa nhỉ?).

    Vào internet, thật vui về sự quan tâm và ủng hộ của các bạn. Như đã nói ở bài đầu tiên, mặc dù đã trải qua không ít chìm nổi nhưng sau đám cưới mình vẫn thấy cuộc đời như vừa bước sang một trang khác, và tự nhiên có ý muốn tâm sự với ai đó về những gì đã trải qua. Thật may là WTT có mục Tâm sự này, nếu những thứ mình viết không đúng lắm với chủ đề “Tình yêu” thì cũng mong các bạn thể tất.

    Trở lại với chủ đề chính. Năm 2002, việc kinh doanh thương mại của mình đạt đến mức cực hạn. Hàng cứ đều đều về rồi đi, thậm chí còn xuất tiểu ngạch được sang cả TQ và Cam-pu-chia. Công việc thì sáng sủa như vậy, không hiểu sao đường tình duyên mình vẫn cứ tối mù như bên trong cây đèn thần của Alađanh, tóm lại là thất bại toàn tập.

    Mình có gặp một số người, cũng được giới thiệu cho một số người khác, nhưng tất cả cứ nhàn nhạt trôi đi rồi kết thúc. Mình nhận ra rằng khả năng nhìn người của mình tăng lên theo sự trưởng thành trong công việc và khi gặp một ai đó, thường chỉ cần nói chuyện khoảng 30 phút là mình có thể đoán được gần hết tính cách người ấy, hầu như không bao giờ nhầm. Khi đã đoán được hết thì tự nhiên sinh ra chán, mà đã chán thì làm sao có thể yêu!

    Mấy người bạn thân, thậm chí cả mẹ mình cũng bảo “mắt nhắm mắt mở thôi, phiên phiến đi chứ cứ cú vọ thế thì tìm đâu ra người hoàn hảo”. Thực ra mình cũng muốn phiên phiến lắm chứ, có lúc nửa đêm tỉnh giấc cảm giác rõ ràng thiếu một người nằm cạnh, đi nghỉ thấy một phong cảnh đẹp, tự nhiên rất muốn chia sẻ mà ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có một mình. Không hiểu số phận đưa đẩy thế nào mà người thích thì mình chẳng có cảm xúc gì, đến lúc gặp người làm mình rung động thì hoa lại đã có chủ mất rồi.

    Mình kể câu chuyện này, thâm tâm có hơi áy náy, chỉ muốn khuyên các bạn tự coi là “muộn màng” đừng vội vã đốt cháy giai đoạn, vì sự vội vã rất có thể “đốt cháy” cơ hội của bạn.

    Đó là cuối năm 2002, một hôm vào giờ nghỉ trưa có cô nhân viên lại bắt chuyện với mình, kể chuyện gia đình, nhà cửa… rồi mới vào đề “Anh có người yêu chưa? Nếu chưa, để em giới thiệu đứa bạn thân cho!” Theo như lời kể thì hai cô này chơi thân với nhau hồi cấp 2, lên cấp 3 một cô chuyển nhà, vừa rồi mới tình cờ gặp lại. Cô bạn kia đã đi làm, đang học văn bằng hai, “cả bề ngoài tính tình đều rất được”. Mình nghe hay gật đầu luôn: “Ừ, em bố trí đi!”

    Cuộc gặp đầu tiên diễn ra khá vui vẻ, thực ra thì mình không có ấn tượng lắm với cô bạn kia, chỉ nghĩ “thử gặp lại lần nữa xem sao”. Không ngờ vì mình cư xử hay ho thế nào đó, cộng thêm cô nhân viên tuyên truyền về mình nhiều quá mà nàng bạn kia đổ cái rụp luôn. Lần gặp thứ hai chỉ sau có 6 ngày, tán gẫu một lúc dẫn đến chuyện tuổi tác, cô nhân viên của mình hỏi “Hình như T. kém tớ 1 tuổi ấy nhỉ?”. Cô bạn gật đầu: “Ừ, năm nay tớ 27, không cưới là sang năm Kim lâu mất rồi!” Nói xong liếc nhìn mình một cái rất nhiều ý nghĩa.

    Nhìn cái liếc mắt ấy, có là thằng ngốc nhất cũng biết cô bạn định nói gì. Thế mà đó mới là buổi gặp thứ hai, thực ra còn chưa qua giai đoạn “xem mặt”!

    Không biết tại sao cô bạn lại có một hành động thiếu khôn ngoan như vậy, mọi hứng thú của mình bay biến hết và đành lấy lý do “cảm thấy không hợp” để từ chối cuộc hẹn lần sau. Có lẽ cho đến giờ cô nhân viên của mình vẫn không hiểu tại sao.

    Sự tỉnh táo quá mức có thể nhiều lúc không hay, những ít nhất cũng cứu mình trong một trường hợp.

    Chuyện là, sau mấy năm mình gặp lại bà chị từng giới thiệu mình cho “cô bạn Hermes”, tất nhiên ngay sau câu hỏi “khỏe không?” là “vợ con gì chưa?”. Khi mình bảo “chưa” thì bà chị sảng khoái gật đầu ngay “Chị biết mày là thằng kén lắm. Chị đang có một đứa rất được, đảm bảo hai đứa xứng đôi luôn!”

    Bà chị này là người kỹ tính lại quen biết lớn, bảo “được” thì chắc là phải được, khi nghe em này đã tốt nghiệp đại học 2 năm, đang làm ngân hàng thì mình thở phào, chỉ cần trông sạch nước cản nữa là xong!

    Đến nhà, hóa ra em còn hơn cả mong đợi, một sự pha trộn rất hài hòa giữa sự dịu dàng nữ tính và tự tin của người có kiến thức. Em là người Thái bình, chắc gia đình khá giả nên mua được căn hộ cho hai chị em lên HN học. Người xinh, nhà sạch, nói chuyện hay, đúng là chẳng còn gì nữa để băn khoăn.

    Quan hệ giữa mình và em diễn ra không chậm không nhanh, sau hơn hai tháng mình nghĩ, nếu cứ tiếp diễn thì chừng một tháng nữa thì có thể nói I love you. Thế mà đến một lúc, cảm xúc của mình với em tự nhiên dừng lại, không tiến thêm được nữa.

    Ban đầu mình rất khó hiểu, thậm chí hoang mang, vì thâm tâm đã coi em là người yêu. Sau khi bình tâm nghĩ lại mình mới nhận ra, hình như lý do là những hành động của em đều tính toán quá. Mỗi câu nói, nụ cười của em có vẻ như đều nằm trong kiểm soát và gây ra cảm giác không thật lòng (dù phải tinh ý mới thấy), sự “không thật lòng” ấy bảo chứng mình thì mình chịu mà chỉ thuần túy là cảm giác. Nếu sự kiểm soát đó là công việc thì mình ok, nhưng chẳng nhẽ với người yêu tương lai mà em cũng như vậy?

    Lần gặp sau đó mình để ý thật kỹ, và càng lúc càng tin cảm giác của mình là đúng. Không biết nguyên nhân tại sao, nhưng sự tính toán của em trong cư xử làm mình cụt hứng và không biết nên tiếp tục thế nào. Mình đành thực hiện một “âm mưu” là lấy lý do đi công tác, xa hẳn em 1 tháng, thử xem lúc gặp lại em có thật sự vui mừng không. Nếu em vẫn tính toán và kiểm soát được cảm xúc bản thân thì có lẽ mình phải nghĩ lại.

    Không ngờ chưa đầy 1 tháng sau mình nhận được điện thoại của bà chị: “Này, mày đã có gì với con A. chưa?”. Có gì là thế nào chị?”. “Tóm lại đã yêu đương gì chưa?”. “Chưa, mà có chuyện gì vậy?”. “Ồi, may quá……………..!”

    Hóa ra từ lâu em đã là bồ nhí của một đại gia còn hơn tuổi bố em, hai người giấu khéo đến nỗi bà chị mình quen cả hai người mà cũng không biết gì. Sự việc bại lộ chỉ hoàn toàn tình cờ, và khi không thể giấu diếm được nữa thì em sắm ngay một chiếc BMW, mua kim cương đeo đầy tay và chuyển sang thái độ thách thức tất cả mọi người.

    Ơn trời, hai mắt cú vọ của mình đôi lúc cũng được việc!
    129 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bsddaemon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 142 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    #126
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Mình có gặp một số người, cũng được giới thiệu cho một số người khác, nhưng tất cả cứ nhàn nhạt trôi đi rồi kết thúc. Mình nhận ra rằng khả năng nhìn người của mình tăng lên theo sự trưởng thành trong công việc và khi gặp một ai đó, thường chỉ cần nói chuyện khoảng 30 phút là mình có thể đoán được gần hết tính cách người ấy, hầu như không bao giờ nhầm. Khi đã đoán được hết thì tự nhiên sinh ra chán, mà đã chán thì làm sao có thể yêu!
    Chia sẻ với bác, e cũng cảm thấy bản thân đúng như vậy, chỉ khoảng nửa tiếng nc, qua lời nói, diện mạo, âm điệu cử chỉ là có thể nhận xét phần lớn 1 người đc rồi. Nhưng cái j cũng có hay có dở, it nhất bây giờ cái tính tỉnh táo này đã cướp đi ny cũ của e, nàng càng ngày càng xa mình vì cảm thấy mình quá tinh, quá tỉnh và quá đời. Thực ra thế là so với nàng thôi vì nàng còn vô tư quá, chứ so với lứa tuổi e thì thế là bt.

    Nhưng phải nói đúng là cuộc sống bon chen ở VN làm con người thay đổi quá nhiều, mới đi làm mấy năm mà nhiều khi nhìn lại mình hồi SV ko nhận ra mình luôn, hồi đấy sao lành ngu ngơ vô duyên thế ko biết, chả bù cho bây giờ haizzz

    E lạc đề tí, bác tiếp đi nhé
    Risin' from the ashes of despair
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của an.nhien
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 397 Bài viết

    • 288 Được cảm ơn

    #127
    chúc mừng bác! ^^
    You can't change how people treat you or what they say about you. All you can do is change how you react to it.
    • Avatar của bienca
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 3,339 Bài viết

    • 6,184 Được cảm ơn

    #128
    topic bác viết hấp dẫn dễ sợ, làm e k ngủ được đọc 1 mạch hết 13 page, hoa hết cả mắt.
    rất nhiều điều học hỏi từ bác tui bác còm chưa nhiều lắm
    Chinhphu4

    1098341_435909409857328_927879257_n_zpsdbf55cc5
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 265 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #129
    hâm mộ bác Huk quá ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của onthesun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 77 Bài viết

    • 100 Được cảm ơn

    #130
    Sự từng trải của bác thật có giá trị...
    Đôi khi ngọn lửa trong tim đã tắt... vô tình được ai đó thắp lên...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kochino
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 40 Bài viết

    • 109 Được cảm ơn

    #131
    :Smiling: ước gì e được nói chuyện riêng với bác trong nửa tiếng thôi nhỉ thật sự kính nể bác về mọi mặt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 265 Bài viết

    • 120 Được cảm ơn

    #132
    bác huk có kể nữa hong ya , hóng mãi chưa đi ngủ đc , còn mua bánh mì gặm chờ đọc típ nah
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của l0ng2111
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 62 Bài viết

    • 83 Được cảm ơn

    #133
    em yêu bác hook, em vẫn muốn đầu tư vào bất động sản và kiếm tiền trên mạng. 1 dạng passive income cực khủng thời nay. mong bác cho ý kiến. em thành công chỉ là 1t thôi, chắc là sướng điên lên mất. Từ trước tới giờ ko bị lừa thì cũng mất tiền ngu, hoặc cũng tiêu hết...
    • Avatar của duc_me
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 106 Bài viết

    • 399 Được cảm ơn

    #134
    Anh Thuyền trưởng giống mình cái khoản nhìn người Cái tính cách, bản chất của 1 con người thật ra không phải xem xét vào những điều rõ ràng họ thể hiện, mà phải xét trên những cử chỉ rất nhỏ, đôi khi chỉ là cái liếc mắt. Cách ăn uống, nói năng, đi đứng có thể ng ta vẫn ngụy trang được nếu muốn cưa mình, nhưng họ không bao giờ ngụy trang được những hành động rất nhỏ, tiểu tiết, nhiều khi chỉ là vô tình hay bản năng mà họ ko bao giờ chú ý tới. Hành vi tạo thói quen, thói quen tạo tính cách. Mình cho là anh Thuyền trưởng có khả năng nắm bắt tâm lí của người đối diện khá tinh tế Kén quá cũng ko đc, nhưng biết nhìn người tinh tế thì ko nhiều Biết nhìn người như vậy thì sẽ ko có những than vãn như nhiều người kêu cưới xong thì vỡ mộng, chồng ko đc như hồi yêu...Là do các chị chưa đủ tinh tế để nhận ra bản chất của người yêu mình thôi

    Uh, tự nhiên lại cũng muốn nói chuyện với anh Thuyền trưởng 30 phút, cho anh đoán xem mình là người thế nào Mình thì dễ đoán thôi, vì mình có gì là nói hết
    • Avatar của chi811
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 854 Bài viết

    • 396 Được cảm ơn

    #135
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Mình vừa cùng bà xã đi xả hơi một chuyến trở về.

    Tuần trăng mật mình chỉ ăn chơi nhảy múa, cắt hết điện thoại, không vào internet, kết quả cuối ngày thứ năm hết chịu nổi phải gọi về công ty, hóa ra công ty vẫn hoạt động bình thường (hay mình bắt đầu trở thành người thừa nhỉ?).

    Vào internet, thật vui về sự quan tâm và ủng hộ của các bạn. Như đã nói ở bài đầu tiên, mặc dù đã trải qua không ít chìm nổi nhưng sau đám cưới mình vẫn thấy cuộc đời như vừa bước sang một trang khác, và tự nhiên có ý muốn tâm sự với ai đó về những gì đã trải qua. Thật may là WTT có mục Tâm sự này, nếu những thứ mình viết không đúng lắm với chủ đề “Tình yêu” thì cũng mong các bạn thể tất.

    Trở lại với chủ đề chính. Năm 2002, việc kinh doanh thương mại của mình đạt đến mức cực hạn. Hàng cứ đều đều về rồi đi, thậm chí còn xuất tiểu ngạch được sang cả TQ và Cam-pu-chia. Công việc thì sáng sủa như vậy, không hiểu sao đường tình duyên mình vẫn cứ tối mù như bên trong cây đèn thần của Alađanh, tóm lại là thất bại toàn tập.

    Mình có gặp một số người, cũng được giới thiệu cho một số người khác, nhưng tất cả cứ nhàn nhạt trôi đi rồi kết thúc. Mình nhận ra rằng khả năng nhìn người của mình tăng lên theo sự trưởng thành trong công việc và khi gặp một ai đó, thường chỉ cần nói chuyện khoảng 30 phút là mình có thể đoán được gần hết tính cách người ấy, hầu như không bao giờ nhầm. Khi đã đoán được hết thì tự nhiên sinh ra chán, mà đã chán thì làm sao có thể yêu!Mấy người bạn thân, thậm chí cả mẹ mình cũng bảo “mắt nhắm mắt mở thôi, phiên phiến đi chứ cứ cú vọ thế thì tìm đâu ra người hoàn hảo”. Thực ra mình cũng muốn phiên phiến lắm chứ, có lúc nửa đêm tỉnh giấc cảm giác rõ ràng thiếu một người nằm cạnh, đi nghỉ thấy một phong cảnh đẹp, tự nhiên rất muốn chia sẻ mà ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có một mình. Không hiểu số phận đưa đẩy thế nào mà người thích thì mình chẳng có cảm xúc gì, đến lúc gặp người làm mình rung động thì hoa lại đã có chủ mất rồi.

    Mình kể câu chuyện này, thâm tâm có hơi áy náy, chỉ muốn khuyên các bạn tự coi là “muộn màng” đừng vội vã đốt cháy giai đoạn, vì sự vội vã rất có thể “đốt cháy” cơ hội của bạn.

    Đó là cuối năm 2002, một hôm vào giờ nghỉ trưa có cô nhân viên lại bắt chuyện với mình, kể chuyện gia đình, nhà cửa… rồi mới vào đề “Anh có người yêu chưa? Nếu chưa, để em giới thiệu đứa bạn thân cho!” Theo như lời kể thì hai cô này chơi thân với nhau hồi cấp 2, lên cấp 3 một cô chuyển nhà, vừa rồi mới tình cờ gặp lại. Cô bạn kia đã đi làm, đang học văn bằng hai, “cả bề ngoài tính tình đều rất được”. Mình nghe hay gật đầu luôn: “Ừ, em bố trí đi!”

    Cuộc gặp đầu tiên diễn ra khá vui vẻ, thực ra thì mình không có ấn tượng lắm với cô bạn kia, chỉ nghĩ “thử gặp lại lần nữa xem sao”. Không ngờ vì mình cư xử hay ho thế nào đó, cộng thêm cô nhân viên tuyên truyền về mình nhiều quá mà nàng bạn kia đổ cái rụp luôn. Lần gặp thứ hai chỉ sau có 6 ngày, tán gẫu một lúc dẫn đến chuyện tuổi tác, cô nhân viên của mình hỏi “Hình như T. kém tớ 1 tuổi ấy nhỉ?”. Cô bạn gật đầu: “Ừ, năm nay tớ 27, không cưới là sang năm Kim lâu mất rồi!” Nói xong liếc nhìn mình một cái rất nhiều ý nghĩa.

    Nhìn cái liếc mắt ấy, có là thằng ngốc nhất cũng biết cô bạn định nói gì. Thế mà đó mới là buổi gặp thứ hai, thực ra còn chưa qua giai đoạn “xem mặt”!

    Không biết tại sao cô bạn lại có một hành động thiếu khôn ngoan như vậy, mọi hứng thú của mình bay biến hết và đành lấy lý do “cảm thấy không hợp” để từ chối cuộc hẹn lần sau. Có lẽ cho đến giờ cô nhân viên của mình vẫn không hiểu tại sao.

    Sự tỉnh táo quá mức có thể nhiều lúc không hay, những ít nhất cũng cứu mình trong một trường hợp.

    Chuyện là, sau mấy năm mình gặp lại bà chị từng giới thiệu mình cho “cô bạn Hermes”, tất nhiên ngay sau câu hỏi “khỏe không?” là “vợ con gì chưa?”. Khi mình bảo “chưa” thì bà chị sảng khoái gật đầu ngay “Chị biết mày là thằng kén lắm. Chị đang có một đứa rất được, đảm bảo hai đứa xứng đôi luôn!”

    Bà chị này là người kỹ tính lại quen biết lớn, bảo “được” thì chắc là phải được, khi nghe em này đã tốt nghiệp đại học 2 năm, đang làm ngân hàng thì mình thở phào, chỉ cần trông sạch nước cản nữa là xong!

    Đến nhà, hóa ra em còn hơn cả mong đợi, một sự pha trộn rất hài hòa giữa sự dịu dàng nữ tính và tự tin của người có kiến thức. Em là người Thái bình, chắc gia đình khá giả nên mua được căn hộ cho hai chị em lên HN học. Người xinh, nhà sạch, nói chuyện hay, đúng là chẳng còn gì nữa để băn khoăn.

    Quan hệ giữa mình và em diễn ra không chậm không nhanh, sau hơn hai tháng mình nghĩ, nếu cứ tiếp diễn thì chừng một tháng nữa thì có thể nói I love you. Thế mà đến một lúc, cảm xúc của mình với em tự nhiên dừng lại, không tiến thêm được nữa.

    Ban đầu mình rất khó hiểu, thậm chí hoang mang, vì thâm tâm đã coi em là người yêu. Sau khi bình tâm nghĩ lại mình mới nhận ra, hình như lý do là những hành động của em đều tính toán quá. Mỗi câu nói, nụ cười của em có vẻ như đều nằm trong kiểm soát và gây ra cảm giác không thật lòng (dù phải tinh ý mới thấy), sự “không thật lòng” ấy bảo chứng mình thì mình chịu mà chỉ thuần túy là cảm giác. Nếu sự kiểm soát đó là công việc thì mình ok, nhưng chẳng nhẽ với người yêu tương lai mà em cũng như vậy?

    Lần gặp sau đó mình để ý thật kỹ, và càng lúc càng tin cảm giác của mình là đúng. Không biết nguyên nhân tại sao, nhưng sự tính toán của em trong cư xử làm mình cụt hứng và không biết nên tiếp tục thế nào. Mình đành thực hiện một “âm mưu” là lấy lý do đi công tác, xa hẳn em 1 tháng, thử xem lúc gặp lại em có thật sự vui mừng không. Nếu em vẫn tính toán và kiểm soát được cảm xúc bản thân thì có lẽ mình phải nghĩ lại.

    Không ngờ chưa đầy 1 tháng sau mình nhận được điện thoại của bà chị: “Này, mày đã có gì với con A. chưa?”. Có gì là thế nào chị?”. “Tóm lại đã yêu đương gì chưa?”. “Chưa, mà có chuyện gì vậy?”. “Ồi, may quá……………..!”

    Hóa ra từ lâu em đã là bồ nhí của một đại gia còn hơn tuổi bố em, hai người giấu khéo đến nỗi bà chị mình quen cả hai người mà cũng không biết gì. Sự việc bại lộ chỉ hoàn toàn tình cờ, và khi không thể giấu diếm được nữa thì em sắm ngay một chiếc BMW, mua kim cương đeo đầy tay và chuyển sang thái độ thách thức tất cả mọi người.

    Ơn trời, hai mắt cú vọ của mình đôi lúc cũng được việc!
    Đoạn màu đỏ: Thích nhất ý này.
    Một lời khen thôi chưa đủ. A ko chỉ có tài về kinh doanh mà còn có lối văn rất mềm và sâu sắc. Cái quan tâm nhất là sự sâu sắc và tinh tế.
    Dù có bận gì thì a cũng nhớ kể nốt câu chuyện nhé!
    Chúc a chị hạnh phúc!
    • 274 Bài viết

    • 1,017 Được cảm ơn

    #136
    Cám ơn Captain Hook đã chia sẻ những trải nghiệm thú vị trong "tình trường" của mình. Có một điều trước đây em đã hỏi bác mà bác chưa có dịp trả lời, hy vọng lần sau khi bác có bài mới bác viết thêm - cái cô bé Hermes mà bác bỏ của chạy lấy người, bác có áy náy day dứt gì không, vì dường như cô bé đấy bác chấm điểm khá cao, chỉ "chết" vì tội "Hermes" thôi!
    Cũng tiện thể thú nhận luôn, đọc xong bài của bác, em thấy hết sức giật mình!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 27 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #137
    Trích dẫn Nguyên văn bởi camon_tinhyeu Xem bài viết
    Cám ơn Captain Hook đã chia sẻ những trải nghiệm thú vị trong "tình trường" của mình. Có một điều trước đây em đã hỏi bác mà bác chưa có dịp trả lời, hy vọng lần sau khi bác có bài mới bác viết thêm - cái cô bé Hermes mà bác bỏ của chạy lấy người, bác có áy náy day dứt gì không, vì dường như cô bé đấy bác chấm điểm khá cao, chỉ "chết" vì tội "Hermes" thôi!
    Cũng tiện thể thú nhận luôn, đọc xong bài của bác, em thấy hết sức giật mình!
    Cái tội đấy mà không nặng hay sao, có gì mà day dứt!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,113 Bài viết

    • 469 Được cảm ơn

    #138
    Chúc mừng hạnh phúc của anh và chúc mừng cả vợ anh nữa.

    Nhưng em vẫn bị tò mò bởi anh quá, có thể em chưa biết người nào giống như anh. Có người gần giống anh làm em sống dở chết dơ mấy năm trời.

    Các anh chị em ơi, có ai bị bệnh tò mò giống tôi không? Mình lập hội bắt cóc "him" đi, xem ở ngoài him thế nào, đi!!!!

    Lần nữa, chúc anh chị hạnh phúc và cảm ơn những chia sẻ của anh!
    MTI0MzIyNDQwMw
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yenvh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 304 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #139
    Giọng bác nghe như nhà văn ý , bác kể nốt chuyện làm sao quen vợ bác bây giờ đi, chuyện hấp dẫn thật đấy
    • Avatar của nguyenmo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 5 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #140
    em cũng thế! Ngồi ngây ngô nhẩm tính thu nhập 11 con số của bác hàng năm là bao nhiêu xiền!Hic hic. Chắc bác mải cày cuốc quá nên mới lấy vợ muộn thế. Giá mà e gặp bác sớm sớm nhỉ!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)