TIN TÀI TRỢ.

Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ

  • 24.1K Lượt chia sẻ
  • 1.68M Lượt đọc
  • 1.27K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 29 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #261
    chà chà thu nhập 11 con số năm nghĩa là vài trăm tỷ lun á... khiếp quá.
    Chúc a chị hạnh phúc...
    Kẻ Đi Tìm Tình Yêu

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 48 Bài viết

    • 49 Được cảm ơn

    #262
    Càng đọc càng bị thu hút. Ngày nào cũng phải lượn vào top của bác Huk... Lại ngồi im hóng tiếp...
    Vì người ta luôn có lý lẽ cho những hành động của
    mình, và có những cú vấp, phải vấp rồi sau đó người
    ta mới biết nó đau thế nào để biết là cần phải
    tránh...
    ------o0o------
    Life is an opportunity, benefit from it.
    Life is beauty, admire it.
    Life is a dream, realize it.
    Life is a challenge, meet it.
    Life is a duty, complete it.
    Life is a game, play it.
    Life is a promise, fulfill it.

    Life is sorrow, overcome it.
    Life is a song, sing it.
    Life is a struggle, accept it.
    Life is a tragedy, confront it.

    Life is an adventure, dare it.
    Life is luck, make it.
    Life is too precious, do not destroy it.
    Life is life, fight for it.
    • 88 Bài viết

    • 99 Được cảm ơn

    #263
    Mình đề nghị bác hook chọc thẳng vào vấn đề tình củm đi ạ. Còn cái phần hames với fake thì bác đưa vào phần phụ lục cũng được. Mong bác đáp ứng cho, chứ cứ để kiến cắn em hằng ngày là em ko có chịu được.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của chi811
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 854 Bài viết

    • 396 Được cảm ơn

    #264
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Cám ơn các bạn đã quan tâm tới bài viết của mình.

    @ bạn kaleidoscope77: bạn nói rất đúng, là bạn bè hoặc chỉ cần là người có thiện ý thì không ai có thể làm ngơ trước một chuyện éo le như thế, có điều mình không có cơ hội để ai ủi hay khuyên can cô bạn mới quen. Mình đi Trung quốc mấy ngày, khi về cô ấy đã nghỉ việc và rời Hà nội. Chuyện "lấy con trả nghĩa" là do cô ấy kể với anh bạn sau đó anh bạn kể với mình, chứ mình không hề được gặp.
    Anh bạn mình lúc đó, khi nghe chuyện đã rất bức xúc và nói thẳng là mình yêu cô ấy và mình có tất cả điều kiện để giúp đỡ, vậy mà cô ấy vẫn rời Hà nội không chịu gặp lại mình. Như vậy là cô ấy đã quyết định, và nếu cứ về quê can thiệp thì có thể mình chỉ làm mọi việc tồi tệ hơn.

    @ bạn kamihi: sau khi T. về quê, mình cũng hoang mang nhận ra như vậy. Những cô gái có hẹn hò với mình dường như đều phải gặp một bất hạnh nào đó, một thời gian dài sau đó mình mất hẳn "thú yêu đương" và mấy năm liền chỉ tập trung vào công việc.

    @ltdung305: cám ơn vì bài viết rất dài của "cháu". Thực ra vào cái tuổi 25-27, nhất là khi có một chút thành công, người ta hay có những suy nghĩ nông nổi. Cái sai của mình lúc đó là tự dựng lên trong đầu một hình tượng rồi đi tìm một người phù hợp với hình tượng đó, khi cô gái mình hẹn hò có một cái gì khác với hình tượng là tự nhiên cảm xúc của mình bay mất. Mình cũng biết đó là sai, nhưng một thời gian dài vẫn không sao sửa được.
    Lúc gặp cô thư ký của anh bạn thì mình đã hơn 30 tuổi, đã có những chính chắn và khoảng lùi nhất định để nhận xét về con người, và mình tin cảm giác của mình là đúng. Vậy mà trời lại không chiều lòng người...

    Không biết các bạn có hứng thú đọc về túi xịn và túi fake không, mình sẽ viết một bài tổng kết những tìm hiểu và quan sát của mình. Hình như ngay trên wtt mọi người tranh luận về chủ đề này cũng rôm rả ra phết đấy.
    Anh có thể vui lòng cho em xin địa chỉ email không ạ? Em muốn trao đổi và hỏi anh một số kinh nghiệm trong công việc. Cảm ơn anh! Email của em là chi811@yahoo.com
    • Avatar của Des
    • Des
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,171 Bài viết

    • 1,928 Được cảm ơn

    #265
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hungku2309 Xem bài viết
    Mình đề nghị bác hook chọc thẳng vào vấn đề tình củm đi ạ. Còn cái phần hames với fake thì bác đưa vào phần phụ lục cũng được. Mong bác đáp ứng cho, chứ cứ để kiến cắn em hằng ngày là em ko có chịu được.
    mình cũng tò mò và hồi hộp, nhg cảm xúc là vậy đó, để viết ra chắc bác Hook cũng phải có cảm hứng, cứ để tự nhiên cho bác ý viết thôi ah. Đây là mục Tâm sự, nên nếu có con cà con kê 1 chút cũng ko có sao đâu.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của myvhh.89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 287 Bài viết

    • 822 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #266
    Em vừa ngồi đọc 1 mạch hết topic 27 trang của anh Cap ^^.
    Thực ra đây không phải lần đầu em nhìn thấy topic này nhưng hôm nay mới thử click vào sau khi đọc cái preview bên ngoài có chứa thông tin là anh cao 1m77, mặt mũi không đến nỗi nào và không nghiện ngập đồng tính.
    Lí do nói ra thì hơi xấu hổ, em đang có tình cảm với một anh 8x đời đầu, cũng có chiều cao tương đương anh Cap, mặt mũi ko đến nỗi nào, không nghiện ngập đồng tính, có biểu hiện workaholic và theo tiến độ thì có lẽ khi anh ấy bằng tuổi anh Cap thì thu nhập cũng ở mức tương đương đấy. Em cần nói thêm là thông tin về thu nhập em mới được biết một cách tình cờ và cũng biết sau khi em có tình cảm với anh kia một thời gian. Và, em từ trước đến giờ chưa từng nghĩ rằng mình phải yêu hoặc lấy chồng thế nọ thế kia dù gia đình em chỉ ở mức trung bình xã hội.
    Đọc những chia sẻ của thuyền trưởng thì có thể nhận ra anh là một người sâu sắc và kín đáo, suy nghĩ logic, kiến thức vững vàng, diễn đạt ngắn gọn xúc tích dễ hiểu. Đặc biệt, hành văn rất trôi chảy, không thiếu không thừa một chữ nào ^^, hẳn anh cũng là người cẩn thận và trau chuốt.
    Em thấy rất tâm đắc với ý kiến của anh về Sản xuất (đầu tư phát triển) và những hệ quả tích cực của nó với kinh tế xã hội. Em cũng thích những phân tích rõ ràng về nhập siêu của Việt Nam và cách kiếm tiền từ tình trạng đó nữa ^^. Cảm ơn anh về những suy nghĩ quá thấu đáo và có ích cho rất nhiều người!
    Wow, đó là ý kiến của em với tư cách là một người em cũng quan tâm tới kinh tế, cứ cho là như vậy đi^^.
    Nhưng như em đã đề cập ở trên cùng, em đọc hết một lèo topic để tìm thông tin phục vụ cho chuyện riêng của mình, vì em cho rằng không có gì tốt hơn với việc tìm hiểu tâm lý đàn ông là được một người đàn ông khác (có chung nhiều options) chia sẻ về những suy nghĩ và diễn biến tâm lý của chính người đó.
    Em sẽ theo dõi topic này ạ, nhưng em có 2 vấn đề thắc mắc khi đọc các bài viết của anh.

    1, Anh có nhắc đến khái niệm "một người phụ nữ mà nhìn qua đã có cảm giác là một người toàn tâm toàn ý với gia đình". Anh có thể giải thích tường tận hơn được không ạ? Điều gì làm cho anh có cảm giác như vậy ngay từ lần đầu nhìn thấy ạ? Cách ăn mặc, thần thái, cử chỉ???
    Dĩ nhiên là cảm giác đó đến từ phía anh, nhưng em hi vọng là anh có thể chia sẻ một chút với mọi người. Con gái không thể "fake it", nhưng ý kiến của anh sẽ giúp bọn em điều chỉnh một số vấn đề ^^.

    2, Em đoán là cũng có giai đoạn anh bị người thân thúc giục lập gia đình (khoảng 30t +/-) và anh cũng có đề cập tới hình mẫu mà anh xây dựng trong giai đoạn đó. Vậy anh có thể chia sẻ về hình mẫu đó được không ạ? Em rất tò mò muốn biết .
    Em cảm ơn anh ạ.
    • 138 Bài viết

    • 484 Được cảm ơn

    #267
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hungku2309 Xem bài viết
    Mình đề nghị bác hook chọc thẳng vào vấn đề tình củm đi ạ. Còn cái phần hames với fake thì bác đưa vào phần phụ lục cũng được.
    Tớ thì gọi là ngoại truyện (bạn nào mê đọc truyện TQ sẽ hiểu liền). Nhưng ngoại truyện không nhất thiết phải ở cuối truyện, bác cứ mỗi ngày một chương là được. Được cái bác kể duyên, em cũng hóng.
    • Avatar của tienty
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,603 Bài viết

    • 3,098 Được cảm ơn

    #268
    Bác CaptainHook cứ chia sẻ tất tần tật những kinh nghiệm về tất cả những lĩnh vực bác biết. Em cứ mong những bài viết của bác mãi. Ngày nào cũng hóng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tienty
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,603 Bài viết

    • 3,098 Được cảm ơn

    #269
    Bác CaptainHook tuyền để ý đến mấy cô xinh. Xấu xí chắc chẳng bao giờ bác để mắt đến nhỉ?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của CoiHen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 4 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #270
    Sao có những bạn vào đây chỉ toàn để ý và soi đến cái 11 con số thế nhỉ, rồi lại " có mùi gió ". Có rất nhiều điều đáng học hỏi và suy ngẫm từ những câu chuyện của anh Hook đã kể. Kể cả anh ấy có nói là 12 con số hay gì gì đi nữa thì những kiến thức, những chia sẻ rất thú vị của anh ấy mới là điều đọng lại.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,321 Bài viết

    • 4,410 Được cảm ơn

    #271
    Em hôm nay cũng như một số bạn, bỏ cả buổi sáng để đọc 1 lèo 28 trang rồi đây. Mong bác Hook vào kể chuyện tiếp. Em mong được đọc đoạn kết quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ngandinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 88 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #272
    Đáng để học hỏi, mình thích nghe chuyện của những người đã lớn tuổi và từng trải. Đọc hết 28 trang lun. Hóng đợi câu chuyện tiếp theo.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bamaoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 234 Bài viết

    • 203 Được cảm ơn

    #273
    @anh Captain Hook: Em có mấy người bạn cũng hoàn cảnh giống như anh. Em nghĩ các anh ấy tuy không giàu như anh nhưng cũng khá giả - thu nhập cũng là mơ ước của nhiều người nhưng lại giống anh ở chỗ tìm mãi mới được vợ. Như một anh khi gặp cô bạn thân của em thì chết nửa con tim. Mà cô bạn ấy của em thì đẹp trong sáng, thánh thiện lắm! Mà nàng thì đã có người yêu! Thế là anh ấy "đi bên em thơ ngây mà dằn lòng không nói ra... sợ em hờn em dỗi em cô đơn trên lối về!"... vậy mà cuộc đời đưa đẩy,rồi 2 người cũng yêu nhau. Khi anh ấy lấy được vợ rồi cũng nói "mừng quá, đã lấy vợ được rồi. Anh cứ tưởng cả đời này không lấy vợ chứ!"... hic... Nên em nghĩ, anh có nhiều bạn cùng hội như anh lắm, chứ không phải mình anh "cô đơn" đâu ạ.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Uoa
    • Uoa
      Thành viên Webtretho
      Online
    • 12 năm
    • 230 Bài viết

    • 895 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #274
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Khoảng giữa năm 99 công việc của mình bắt đầu có kết quả. Những ai đã từng lăn lộn dựng nghiệp chắc đều biết, kinh doanh ban đầu bao giờ cũng gian khổ vô cùng, nhiều khi khóc không ra tiếng, thậm chí tuyệt vọng muốn buông bỏ tất cả, nhưng đến khi hàng hóa được thị trường chấp nhận thì tình hình xoay chuyển nhanh không ngờ. Chỉ trong vòng 1 năm mình đã có thể xây nhà đón bố mẹ về Hà nội, mua được 1 con Toyota xinh xinh và bắt đầu được thiên hạ gọi là “doanh nhân thành đạt”.

    Thú thực với các bạn, 1 thời gian dài mình cứ lâng lâng như trong mơ. Cảm giác thành công bằng ý tưởng và bàn tay của chính mình nó đặc biệt lắm, bạn nào phải trải qua rồi mới biết. Nói không ngoa, nó còn sướng hơn cả việc tay không tán đổ một em hoa hậu hay trúng xổ số độc đắc liên tỉnh. Mình không vung tiền vào rượu chè ăn chơi mà bắt đầu thực hiện những giấc mơ hồi nhỏ: mua 1 ống kính viễn vọng để “nghiên cứu” trời sao, sắm piano chuẩn bị học nhạc, mua 1 giàn hi-fi hoành tráng… và đương nhiên là khởi động lại việc đi tìm vợ.

    Gọi là “tìm vợ” chứ không phải tim người yêu vì mình đã ngót 30 tuổi, bắt đầu bị tất cả các bên liên quan thúc giục đá trận chung kết rồi. Lúc này các quan hệ của mình đã rộng hơn, và kết quả mình được giới thiệu cho 1 cô bạn hết sức “khủng bố”.

    Chắc hẳn nếu chỉ tiết lộ 1 vài chi tiết thì các bạn đều đoán ra ngay đó là ai nên mình kể hết sức chung chung thế này: em vừa học xong chuẩn bị đi làm, cũng đang có ý tìm người yêu nhưng rất khó khăn vì các anh chàng đến với em đều không thể giấu được sự quan tâm thái quá tới bố em, mà em lại là người tinh nhanh nên nhận ra ngay và lập tức cho đối tượng đi “tàu suốt”.

    Nghe người giới thiệu nói em là con ai, mình lắc đầu ngay “thôi ngại lắm, người ta lại tưởng mình lợi dụng”, nhưng bà chị rất nhiệt tình: “Chị thấy hai đứa rất hợp nhau, thử gặp đi xem nó có nhận ra chất của em không, nếu không thì thôi cũng mất gì đâu?”

    Mình nghe bùi tai, ừ thì gặp thử. Gặp rồi mới biết cô bạn rất vui vẻ dễ gần, phải tinh ý lắm mới nhận ra sự đề phòng trong lời ăn tiếng nói, mình cho rằng như thế là đúng vì con của VIP không thể vô tư quá được. Có điều dù em là con ai thì mình cũng không care vì mình đã đứng được trên đôi chân của mình, và chắc chắn sẽ còn thành công hơn nữa.

    Em kiêu ngầm, mình cũng kiêu ngầm, có lẽ vì thế mà mình lọt vào mắt xanh của em. Lần đầu tiên em gặp một người không nịnh nọt em, không quỵ luỵ bố em, còn dám phê phán thẳng lĩnh vực mà bố em phụ trách. Thật ra lúc phê phán mình đã nghĩ sẽ bị bố em đuổi ra khỏi nhà, nhưng vì quá bức xúc nên không nói không được.

    Hóa ra nghe xong bố em chỉ lắc đầu: “Khó lắm cháu ạ, về sau cháu sẽ biết!” Chắc ý “về sau” của ông là sau khi mình và em cưới nhau, còn lúc đó hai đứa vẫn chỉ là bạn thân trên mức bình thường, thậm chí còn chưa chính thức nhận lời yêu nên ông không thể nói nhiều cho mình được.

    Các bạn thấy quan hệ của mình với em, thậm chí với cả gia đình em đã tiến xa đến mức nào. Vậy mà cuối cùng chuyện cũng không thành, mình phải bỏ của chạy lấy người sau khi phát hiện ra một sự thật “kinh hoàng”.

    Số là, một hôm gặp nhau mình thấy em có 1 chiếc Hermes mới, hỏi mua ở đâu thì em bảo có người tặng, nhưng bà chị em lại thành thật kể hôm qua hai chị em sang Singapore mua sắm 1 ngày rồi về, tổng cộng quẹt thẻ hết gần 100 ngàn usd và “tháng nào cũng đi, không đi thấy thiếu không chịu được”.

    Trời đất ạ, con chỉ là thảo dân, không dám sánh với công chúa rồi!

    Lại một mùa thu nữa qua đi…
    Con gái TT hả anh?
    • 69 Bài viết

    • 5,799 Được cảm ơn

    #275
    @ bạn myvhh: Làm thế nào để nhìn ra “một người phụ nữ toàn tâm toàn ý vì gia đình”? Theo ý kiến của mình thì ít có nước nào trên thế giới phụ nữ lại hy sinh vì gia đình nhiều như ở Việt nam, nên đặt vấn đề “toàn tâm toàn ý vì gia đình” ở wtt là có lẽ hơi thừa. Cái mình muốn nói trong bài viết chỉ là cảm giác rằng người đó quá mức lương thiện và tốt bụng, có thể hy sinh tất cả vì người thân mà không than vãn đòi hỏi gì. Thực ra người tốt không hiếm, nhưng người có thể mang lại cho bạn cảm giác đó ngay từ lần gặp đầu tiên lại không phải nhiều.

    Bây giờ mình sẽ đổi chủ đề một chút, từ tình yêu chuyển sang kinh doanh. Mình đã suy nghĩ có nên viết bài này không hay chỉ kể lại chuyện tình cảmi, cuối cùng mình quyết định viết vì nếu không thì cả những chuyện yêu đương về sau cũng sẽ không được rõ ràng.

    Năm 2003 là năm bước ngoặt đối với mình. Trước đó mình chỉ làm thương mại, nói đúng hơn là làm đại lý độc quyền cho một công ty lớn của châu Âu. Mình là người khai phá thị trường cho công ty đó tại Việt nam, đổi lại thì trong một thời gian, công ty đó cho mình toàn quyền thương mại: hàng hoá, giá cả, marketing, thị trường… cứ thế cho đến năm 2002.

    Những bạn đã có kinh nghiệm trong ngành phân phối hàng hóa có lẽ đều biết, các công ty lớn của Âu Mỹ khi thâm nhập thị trường thường dùng các công ty bản địa để dọn đường. Họ chọn một nhà phân phối, đặt giá tương đối thấp và thực hiện việc giám sát vòng ngoài. Đến khi doanh thu tại chỗ lên đủ cao thì nhà sản xuất sẽ nhảy vào cuộc, trực tiếp nắm lấy quyền kinh doanh và cắt đứt nhà phân phối bản địa, hoặc sẽ nâng giá bán và biến nhà phân phối thành một dạng như người khuân vác cao cấp, với lãi suất phân phối chỉ chừng 4-5%.

    Kịch bản tương tự đã xảy ra với mình năm 2003. Năm 2002, vị đại diện khu vực ân nhân của mình hết nhiệm kỳ về nước (và về hưu luôn), tay đại diện mới sang chỉ hơn mình 4 tuổi, đúng kiểu người kinh doanh hiện đại: nhanh nhẹn, quyết đoán và lạnh lùng. 4 tháng sau khi nhậm chức hắn hẹn gặp mình, thông báo “từ sang năm bọn tao sẽ nắm các quyền quản lý chiến lược, marketing và bán hàng. Việc của chúng mày là nhận đơn hàng, chở hàng đến và thu tiền. Lợi nhuận sẽ là 4,5%, miễn thương lượng!”

    Mình không quá bất ngờ vì đã phần nào đoán trước được chuyện đó. Tất nhiên không bao giờ mình có ý định làm phu khuân vác, nên mới bắt tay ngay vào nghiên cứu ý tưởng sản xuất đang hình thành trong đầu.

    Ý tưởng đó tới một cách khá tình cờ. Đầu năm 2003 mình đến thăm chị khách hàng ở khu chợ Bình tây, đang nói chuyện thì một người vào hỏi một loại nguyên liệu, chị nói hết rồi. Mấy phút sau lại có người gọi điện thoại hỏi đúng thứ đó, chị mới than vãn với anh chồng “dạo này đứt hàng nhiều quá, nghe khách hỏi mà rầu hết cả ruột”. Mình ngồi đó chỉ thuận miệng hỏi “cái này Việt nam không ai làm hả chị?”

    Chị khách hàng lắc đầu ngay: “Có người Hoa thử rồi nhưng khó quá không làm nổi. Chú mà làm được, chị bao tiêu ngay 100%!” Trở về nhà mình bắt đầu nghiên cứu, theo lý thuyết thì loại nguyên liệu đó không quá phức tạp, nhưng thiết bị đắt tiền và cần một số bí quyết sản xuất nên Việt nam vẫn phải nhập khẩu hoàn toàn.

    Sau khi nghe thông báo của tay đại diện, mình mới dốc sức tìm kiếm, huy động tất cả các người quen ở Mỹ, Nhật và châu Âu để tìm nguồn chuyển giao công nghệ. Cuối cùng may mắn đã tới từ nơi ít hy vọng nhất là cậu bạn Hà lan cùng học hồi đại học, bạn của bố cậu ta chính là một chuyên gia về lĩnh vực này, hay nhất là ông ta đã về hưu và không có ràng buộc với công ty nào nữa.

    Vậy là phần khó nhất đã giải quyết xong, đến khâu xây dựng và thiết bị. Đến đây mình mắc phải một sai lầm lớn là gọi người góp vốn, nhưng người đó lại là bạn bè.

    Đó là hai anh em bạn cùng học với mình hồi phổ thông. Ngoài việc gánh đỡ về tài chính, còn có lý do là người em rất giỏi tiếng Trung. Vì thiết bị châu Âu quá đắt nên sau khi tham khảo chuyên gia, mình quyết định mua chừng 1/3 dây chuyền từ Trung quốc, mình cần người giỏi tiếng Trung là như vậy.

    Hết năm 2003 mình kết thúc luôn hợp đồng phân phối, tập trung vào nhà xưởng, và đến mùa hè 2004 thì mẻ sản phẩm đầu tiên ra đời. Vị chuyên gia ở nhà máy 1 tháng, dạy hết các bài rồi về nước. Ngay sau đó thì chuyện xấu bắt đầu xảy ra: mặc dù đã vận dụng hết các bí quyết được học, gọi điện tham khảo đủ các cách mà sản phẩm ra cứ lúc được lúc không. Không những hàng bị trả về, mình còn nhận đủ mọi lời mắng chửi của khách, và điều kinh khủng nhất là không hiểu tại sao lại như vậy.

    Ban đầu mình nghi vị chuyên gia giấu bài, nhưng khi nói chuyện đó ra ông ấy gạt ngay: “không dạy chúng mày thì tao cũng mang theo bí quyết xuống mồ, giấu để làm gì chứ?” Mình chuyển sang kiểm tra các quy trình vận hành, cũng không phải, vì công nhân mình tuyển cẩn thận, trả lương tốt, làm việc rất nghiêm túc. Nhưng cũng từ kiểm tra vận hành mà mình phát hiện ra một việc khác: thiết bị Trung quốc có vấn đề.

    Mình thuê người kiểm định lại, đúng là hàng Trung quốc bị ăn cắp chất lượng. Sự ăn cắp này rất tinh vi, dường như cty Trung quốc biết trước máy móc sẽ hoạt động chính xác trong điều kiện nào để sản xuất những linh kiện chịu đựng quá điều kiện đó một chút. Có điều vì khí hậu nóng ẩm và điện áp không chuẩn ở Việt nam nên điều kiện công tác của máy không hoàn toàn giống như xác định của chuyên gia, lúc đó thiết bị Trung quốc mới lộ ra chuyện bị ăn cắp chất lượng.

    Quá trình chuẩn bị, chỉ có ba người là mình và hai anh em đó biết về công thức sản xuất, người em lại phụ trách thương lượng mua thiết bị Trung quốc. Chắp nối lại các sự kiện, mình mới bàng hoàng khi nhận ra một điều: mình đã bị qua mặt, bị tham những một cách trắng trợn.

    Lấy một ví dụ cho các bạn dễ hiểu: mình đặt một van chịu được 350 độ nhưng người em biết sản xuất chỉ cần 250 độ, thế là hắn ta nói với nhà máy Trung quốc chỉ lấy van chịu được 280 độ nhưng vẫn làm hồ sơ kỹ thuật và tính giá bằng van 350 độ. Số tiền chênh lệch giữa hai loại van, cty Trung quốc sẽ trả lại bằng tiền mặt cho người em coi như “phí môi giới”. Nếu như những điều kiện sản xuất ở Việt nam mà chuẩn như ở châu Âu thì có lẽ còn lâu mình mới phát hiện ra.

    Không phải mình không biết nhìn người, nhưng đã để tình bạn từ thửa hàn vi làm mờ mắt. Mình đã tin tưởng hai anh em họ vô điều kiện, thậm chí khi hàng hỏng bị trả về mình đã nói “nếu thất bại, tớ sẽ bảo toàn vốn góp cho các cậu, đừng lo.” Thế mà họ đã đối xử với mình như vậy.

    Cuộc gặp với hai anh em sau đó là một trong những cuộc nói chuyện khó khăn và nặng nề nhất trong đời mình. Cuối cùng hai bên đồng ý rằng mình sẽ bỏ ra 70% số tiền góp vốn của hai anh em để lấy lại toàn bộ cổ phần, và coi như chấm dứt quan hệ. Mình còn lại nhà máy với một dây chuyền sản xuất không đú tiêu chuẩn, một kho hàng kém chất lượng và một tài khoản rỗng tuếch.

    Có lẽ trong tất cả tình huống hết hy vọng, con người ta cuối cùng cũng tìm về gia đình. Mình phải xin bố mẹ bán đi ngôi nhà đang ở, dọn vào một căn hộ chung cư cũ kỹ để lấy tiền tái thiết nhà máy. Trong lần này, vị chuyện gia già lại trở thành ân nhân khi tìm được cho mình một số thiết bị cũ nhưng còn tốt của Đức, và tình nguyện sang lần thứ hai, chỉ ở nhà nghỉ 200.000 đồng một ngày, lăn lộn với mình và công nhân suốt 2 tháng cho đến khi nhà máy hoạt động ổn định.

    Suốt một thời gian dài, đầu mình luôn ở trạng thái căng như dây đàn. Sau khi nhà máy cho ra được mẻ sản phẩm đạt chuẩn thứ bảy không cần đến chuyên gia, nghĩa là đã coi như thành công, lúc đó mình mới gục xuống ngủ một mạch liền 40 tiếng. Mẹ mình sợ quá phải gọi bác sĩ, ông chú bán sĩ chỉ cười “cứ cho nó ngủ chán nó khắc dậy!”

    Mình còn phải mất rất nhiều công để thuyết phục các bạn hàng tin lại vào sản phẩm của mình, nhưng khi đã gây dựng được lòng tin thì doanh thu tăng rất nhanh. Sản phẩm của mình thuần túy là kỹ thuật, không có một chút quan hệ hay chính trị nên thu nhập của mình nghiêm túc và sạch hoàn toàn.
    213 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của myvhh.89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 287 Bài viết

    • 822 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #276
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết

    Bây giờ mình sẽ đổi chủ đề một chút, từ tình yêu chuyển sang kinh doanh. Mình đã suy nghĩ có nên viết bài này không hay chỉ kể lại chuyện tình cảmi, cuối cùng mình quyết định viết vì nếu không thì cả những chuyện yêu đương về sau cũng sẽ không được rõ ràng.
    Em cảm ơn anh đã trả lời câu hỏi 1 của em.
    Chuyện của anh hôm nay cũng rất hấp dẫn ạ. Những vấn đề tương tự như thế này khi đi học bọn em cũng được nghe thầy cô kể rồi nhưng câu chuyện thật của người đã từng trải qua bao giờ cũng có sức hút và sự thấm thía khác biệt.
    Có ẽ em không cần đòi đáp án câu hỏi thứ 2 đâu đúng không ạ? Em nghĩ là anh sẽ đưa nó ra trong một bài post gần đây, theo đúng dòng chảy câu chuyện.
    Cảm ơn anh một lần nữa.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 20 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #277
    Hâm mộ bác rất nhiều. Em lại khoái nghe về sự nghiệp của bác hơn là về tình cảm. Hóng tiếp. :Smiling:
    She looks so happy in her wedding dress :LoveStruc: But she's crying while she's saying this :confused:
    Boy I missed your kisses all the time but this is :Sad: 25 minutes too late :Crying:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 80 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #278
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tienty Xem bài viết
    Bác CaptainHook tuyền để ý đến mấy cô xinh. Xấu xí chắc chẳng bao giờ bác để mắt đến nhỉ?
    Mình nghĩ cái đấy cũng là điều bình thường bạn à. Vốn con người đã thích cái đẹp rồi, mà đàn ông nói riêng họ đã nhạy với cái đẹp hơn nữa.

    Nhớ có lần anh Captain Hook gặp một phụ nữ đẹp đi cùng ông chồng già và đứa con, chỉ thoáng giao nhau trong ánh mắt mà anh ý đã bị sét đánh và trong lòng đã dành những cảm nghĩ tốt đẹp về người phụ nữ ấy.

    Cái đẹp bên ngoài dễ tạo cho người khác thiện cảm tốt ngay từ lúc ban đầu. Thế nên người đẹp ko phải cố gắng để có được sự cảm mến của người khác vì nó đã diễn ra 1 cách rất tự nhiên rồi. Còn những người kém sắc tất nhiên họ sẽ ko dễ dàng để có được thiện cảm đấy ngay từ phút ban đầu. Với họ phải có thời gian tiếp xúc mới hiểu họ và sau đó mới quý mến họ.Chỉ thoáng giao nhau trong ánh mắt như trường hợp của anh Captain Hook thì nếu đó là người phụ nữ ko xinh đẹp chắc anh ấy chẳng mảy may bận tâm trong đôi mắt ấy chứa đựng điều gì cả.

    Thêm nữa khi bạn càng có nhiều điều kiện bạn sẽ thường lựa chọn một người cũng phải tương xứng với mình ko chỉ nội tâm bên trong mà cả vẻ đẹp bên ngoài nữa. Ông bà mình đúc kết luôn đúng là vậy : Nồi nào úp vung nấy.
    • Avatar của tienty
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 10 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,603 Bài viết

    • 3,098 Được cảm ơn

    #279
    Kể ra thì bác Hook cũng may mắn vì lần nào trong bước ngoặt khó khăn cũng xuất hiện ân nhân. Tuy nhiên ân nhân sẽ chỉ xuất hiện nếu ta dám dấn thân, dám bước đi. Chứ còn chỉ đứng im hay ru rú trong nhà mãi chẳng sẽ có ân nhân nào.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 88 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #280
    anh Hook kể tiếp đi ạ. A thick tâm sự về kinh doanh, tình cảm hoặc những suy nghĩ về các vấn đề khác cũng được...Ngày nào e cũng hóng hớt ...
    Con chuồn chuồn chở nắng mùa thu
    Chở chiều đong đưa, chở heo may dịu dàng vờn tóc rối
    Nhịp ngày trôi rất vội,
    bỗng ngừng
    Để lặng im ngân rung
    Tiếng dương cầm con dế mèn rả rích trong đêm mưa mùa thu ẩm ướt
    .....
    Mùa thu ngân nốt nhạc
    Em là em dịu dàng:Battin ey::Battin ey::Battin ey:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)