TIN TÀI TRỢ.

Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ

  • 24.1K Lượt chia sẻ
  • 1.68M Lượt đọc
  • 1.27K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1,996 Bài viết

    • 834 Được cảm ơn

    #221
    Sáng giờ lượn lờ mà hem thấy bác chủ top vào nhỉ-------lót dép hóng tiếp đoạn cuối chuyện TY,rooling:rooling:rooling: !!!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 69 Bài viết

    • 5,799 Được cảm ơn

    #222
    Xin chào tất cả các bạn mới và cũ! Cám ơn các bạn đã đọc, chia sẻ và ủng hộ.

    Một số bạn muốn biết ngay về tình yêu cuối cùng của mình nhưng như đã nói, topic này mình không hẳn muốn kể chuyện tình yêu mà là sau đám cưới mình cảm thấy cuộc đời như bước sang hẳn một trang khác, và tự nhiên muốn tâm sự về quãng thời gian đã qua. Topic của mình có cả chuyện tình yêu, chuyện đời, chuyện kinh doanh (vì nó là nghề của mình), và diễn biến tuần tự theo thời gian, vì ý muốn của mình là tâm sự. Nếu bạn nào thấy câu giờ quá thì mình thành thật xin lỗi, bởi mình không thể viết nhanh hơn được.

    Quay lại chủ đề mình đang nói, kinh doanh. Một số bạn muốn biết mình khởi nghiệp như thế nào, lấy vốn ở đâu. Thực ra mình may mắn hơn nhiều người vì được gửi đi học nước ngoài, sau 5 năm về nước mình có được một vốn kiến thức rất có ích, một ý tưởng kinh doanh, và tích cóp được gần 6.000$. Mình phải vay mấy người họ hàng thêm 6.000$ nữa với lãi suất 2,5% một tháng mới đủ cho chuyến hàng đầu tiên.

    Lúc đó mình chưa có công ty riêng, phải thuê một công ty khác nhập khẩu và xử lý hóa đơn hộ. Khi hàng về, vì không có tiền nên mình phải kiêm tất cả các công việc: giám đốc, kế toán nội bộ, tiếp thị, bán hàng và bốc vác. Có lần trời mưa ngập kho, mình phải tự tay chuyển gấp gần 10 tấn hàng từ chỗ thấp lên chỗ cao, xong việc bị lên 1 cơn co giật vì quá sức, may mà sau đó cũng tự khỏi.

    Hai năm 96,97 là hai năm địa ngục đối với mình, nỗi vất vả về làm việc đã lớn, nhưng còn chưa thấm vào đâu so với sự căng thẳng về tài chính. Mình luôn sống trong cảnh giật gấu vá vai, lấy món vay này bù vào chỗ nợ khác. Có những lúc chỉ cần 150 ngàn đồng trả lãi một khoản 5 triệu vay nóng mà cũng không biết làm sao kiếm ra, phải làm một việc kinh khủng là đem cắm bằng tốt nghiệp. Vậy mà không hiểu tại sao ngay trong những lúc đen tối nhất mình vẫn không bao giờ nghĩ mình sẽ thất bại, chỉ lẳng lặng tự đi cho tới cùng, không kêu ca than vãn với ai, kể cả với bố mẹ.

    Năm 96 coi như tập sự, năm 97 doanh thu có khá hơn chút ít nhưng thu vẫn xa xa mới đủ bù chi, cả bố mình cũng mấy lần khuyên mình nên thôi nhưng mình không bỏ cuộc. Năm 98 tình hình bắt đầu sáng sủa hơn, đến năm 99, đột nhiên nhu cầu về sản phẩm của mình tăng lên, doanh thu gấp đến 6 lần năm trước, đã thấy dấu hiệu của sự thành công.

    Mỗi người kinh doanh, khi thành công đều ít nhiều có một ân nhân, ân nhân của mình chính là vị đại diện khu vực của công ty cung cấp. Suốt hai năm 97,98, mặc dù biết mình không đủ năng lực tài chính nhưng ông vẫn không bác bỏ tư cách đại lý của mình, và năm 99 ông lại lấy tư cách cá nhân bảo lãnh cho mình được mua hàng trả chậm từ công ty mẹ. Chính nhờ có bảo lãnh trả chậm mà hàng về kịp thời, và mình mới không nhỡ cơ hội khi thị trường bùng nổ.

    Những năm ấy, tài sản cá nhân duy nhất của mình là chiến Cub 81 bố mẹ mua cho khi về nước, chiếc xe đã cùng mình đi hết tất cả khốn khó đến thành công sau này. Bây giờ chiếc Cub 81 vẫn ở trong nhà mình, trong một góc kín đáo nhưng trang trọng. Thỉnh thoảng buổi tối mình vẫn ra ngồi cạnh, im lặng đặt tay lên yên, lần nào cũng thấy một cảm giác rất khó nói từ chiếc xe truyền sang, cảm giác như với một người tri kỷ.
    221 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của .fuji.
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 8,338 Bài viết

    • 9,708 Được cảm ơn

    #223
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Thỉnh thoảng buổi tối mình vẫn ra ngồi cạnh, im lặng đặt tay lên yên, lần nào cũng thấy một cảm giác rất khó nói từ chiếc xe truyền sang, cảm giác như với một người tri kỷ.
    Vậy là sao ta?
    Suốt từ lúc được trao thân gửi phận cho cu 81 là bác này yêu thương nâng niu nó đến cho tới khi vớ lậy.
    Liệu vợ bác ấy có ghen không ta?

    Em chả biết nên tin bao nhiêu phần trăm dưng bác viết hay :cool:

    Lại chờ hóng tiếp.
    PS: sao bác đi ngủ muộn vậy ta? Mới cưới vợ mờ? Hay bị vợ hắt hủi?
    Mối quan hệ nguy hiểm:
    https://www.facebook.com/pages/M%E1%...96155997174878
    -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tìm một con đường
    Tìm một lối đi
    Ngày qua ngày
    Đời nhiều vấn nghi
    Lạc loài niềm tin
    Sống không ngày mai
    Sống quen không ai cần ai
    Cứ vui cho trọn hôm nay............

    110428cl1anhdong%20%285%29
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của r1gt.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,125 Bài viết

    • 3,118 Được cảm ơn

    #224
    Trích dẫn Nguyên văn bởi .fuji. Xem bài viết
    Vậy là sao ta?
    Suốt từ lúc được trao thân gửi phận cho cu 81 là bác này yêu thương nâng niu nó đến cho tới khi vớ lậy.
    Liệu vợ bác ấy có ghen không ta?

    Em chả biết nên tin bao nhiêu phần trăm dưng bác viết hay :cool:

    Lại chờ hóng tiếp.
    PS: sao bác đi ngủ muộn vậy ta? Mới cưới vợ mờ? Hay bị vợ hắt hủi?
    Vớ vỉn nào. Ghen gì mà ghen
    Lúc anh í nhà chị đang typing trên wtt thì chị đi lau chiếc cup 81
    Cuộc sống đôi khi khó khăn hơn chúng ta tưởng, nhưng chủ yếu vẫn là niềm vui :Battin ey:
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của duc_me
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 106 Bài viết

    • 399 Được cảm ơn

    #225
    Nhiều bạn ở đây thúc giục buồn cười:Smiling: Đây là box trong khu vực Tâm sự, là để mọi người trút bầu tâm sự của mình, thích nói gì thì nói. Người ta kể là để chia sẻ, ai không muốn xem thì đi ra, ai muốn xem những cái mình thích thì chờ bao giờ có cái đấy hẵng xem, còn người ta tâm sự gì kệ họ. Vô duyên thật:Laughing:

    Bịa ra 1 câu chuyện tình mùi mẫn li kì lâm li bi đát thì dễ, bịa ra 1 câu chuyện phải có cả kiến thức và hiểu biết thì không hề dễ.

    Những giây phút "lãng mạn" như là bác Thuyền trưởng ngồi bồi hồi bên xe Cub, mình còn nhiều hơn Theo trường phái thực tế và lãng mạn, mình rất hay có những hành động "tự kỉ" tự phát kiểu như thế. Tin hay không tùy
    • 413 Bài viết

    • 1,949 Được cảm ơn

    #226
    con đường đến với thành công như hôm nay của đồng chí Thuyền trưởng cũng khó khăn như tình duyên vậy ta :Laughing:. Hy vọng thành công trong tình duyên của Thuyền trưởng sẽ không phải là 11 con số :Laughing:

    Cô quận chúa xài tiền thứ dữ mà bác kể, đầu tiên tôi nghĩ con gái anh Ba Dũng, sau check lại không phải :Laughing:

    Nói vui thôi, có được sự thành công vậy thật đáng tự hào.

    Tôi không phải dân kinh tế, chưa thực sự làm kinh doanh, mà mới chỉ xây dựng ý tưởng cho việc đó sau này. Nhìn ra toàn cảnh xã hội, nhiều công ty hầu như không có chế độ đãi ngộ nào cho người lao động ngoài lương, mà đồng lương cũng thấp, trong hoàn cảnh bão giá như hiện nay người làm công ăn lương sống rất chật vật.

    Em gái tôi làm sản xuất-kinh doanh, tôi ở xa chẳng giúp được gì, chỉ luôn nhắc em tôi chú ý đến chế độ lương thưởng, bảo hiểm, an toàn lao động, nghỉ phép, đào tạo nghề nghiệp, ngoại ngữ cho nhân viên của nó. Sau này tôi làm doanh nghiệp có lẽ sẽ vẫn nghĩ đến những điều ấy.

    Bác Thuyền trưởng đã từng đi du học cũng biết nói chung người lao động ở nước ngoài được đãi ngộ tốt thế nào. Hy vọng bác đã nghĩ đến và làm một phần cho các thuyền viên của bác.
    Với tôi, điều ấy làm cho 11 con số của bác có ý nghĩa cao hơn nữa.
    • 132 Bài viết

    • 450 Được cảm ơn

    #227
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Những năm ấy, tài sản cá nhân duy nhất của mình là chiến Cub 81 bố mẹ mua cho khi về nước, chiếc xe đã cùng mình đi hết tất cả khốn khó đến thành công sau này. Bây giờ chiếc Cub 81 vẫn ở trong nhà mình, trong một góc kín đáo nhưng trang trọng. Thỉnh thoảng buổi tối mình vẫn ra ngồi cạnh, im lặng đặt tay lên yên, lần nào cũng thấy một cảm giác rất khó nói từ chiếc xe truyền sang, cảm giác như với một người tri kỷ.
    Chào chú Hook, ngày nào cháu cũng qua topic này của chú để đọc. Thấy rất khâm phục trí tuệ, nghị lực và nhân cách của chú.
    Bố cháu ở nhà cũng có một cái xe cub 81 chẳng đi bao giờ nhưng nhất quyết không bán, cho hay đem đi độ gì cả. Mọi người thường hay trêu chắc đó là xe lộc. Giờ đọc tới đây cháu cũng hiểu phần nào khi chiếc xe đã thực sự gắn bó với chủ nhân giống như một người bạn (tuy nhiên không có sự trầm bổng như chú vì bố cháu là công chức nhà nước).
    Chúc chú và gia đình mạnh khỏe!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 49 Được cảm ơn

    #228
    Trích dẫn Nguyên văn bởi duc_me Xem bài viết
    Nhiều bạn ở đây thúc giục buồn cười:Smiling: Đây là box trong khu vực Tâm sự, là để mọi người trút bầu tâm sự của mình, thích nói gì thì nói. Người ta kể là để chia sẻ, ai không muốn xem thì đi ra, ai muốn xem những cái mình thích thì chờ bao giờ có cái đấy hẵng xem, còn người ta tâm sự gì kệ họ. Vô duyên thật:Laughing:
    Bác này hay thật. Người ta thúc giục một là vì người ta tò mò hai là vì người ta bị ngắt mạch cảm xúc (đang tình cảm lâm li chuyển sang kinh doanh). Mà Bác có thấy ngay câu topic của bác Thuyền trưởng đã rất câu view roài. Bác có thấy phần nhớn là single members ko? Cái từ "cuối cùng" với từ "được" nó làm cho người đọc thấy câu chuyện của Bác Thuyền trường hẳn phải là một thiên tình sử nên mong ngóng, chờ đợi. Vì bác Thuyển trưởng đã muốn chia xẻ và tâm sự nên mọi người mới nhiệt tình hóng thế chứ. Đó là điều đáng vui chứ buồn cười đâu nào. Đành rằng là Bác ấy thích tâm sự gì thì tâm sự, nói ji thì nói còn người ta thì cũng cứ thích giục thui mà... Nếu mà mọi người ai cũng như bác ngồi im hóng chuyện, ko comment ji, thì Bác Thuyền trưởng đâu thấy được lòng nhiệt tình muốn chia xẻ của các mem khác. Em thấy chả có gì là vô duyên cả vì bản chất sự tò mò của mỗi người đã khác nhau rùi. Em là em nghĩ thế.
    Vì người ta luôn có lý lẽ cho những hành động của
    mình, và có những cú vấp, phải vấp rồi sau đó người
    ta mới biết nó đau thế nào để biết là cần phải
    tránh...
    ------o0o------
    Life is an opportunity, benefit from it.
    Life is beauty, admire it.
    Life is a dream, realize it.
    Life is a challenge, meet it.
    Life is a duty, complete it.
    Life is a game, play it.
    Life is a promise, fulfill it.

    Life is sorrow, overcome it.
    Life is a song, sing it.
    Life is a struggle, accept it.
    Life is a tragedy, confront it.

    Life is an adventure, dare it.
    Life is luck, make it.
    Life is too precious, do not destroy it.
    Life is life, fight for it.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 453 Bài viết

    • 333 Được cảm ơn

    #229
    chuyện trân trọng về chiếc cup 81 của bác thuyền trưởng thì em thấy cũng có nhiều người làm như vậy đấy, họ không bỏ đi mà cất đi như là một phần rất mực gắn bó không thể tách rời.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 274 Bài viết

    • 1,017 Được cảm ơn

    #230
    Chưa thấy Captain Hook vào đây tâm sự tiếp nhỉ?
    • Avatar của fudo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,884 Bài viết

    • 1,368 Được cảm ơn

    #231
    rooling: 11 số.
    • 16 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #232
    Bác Húc làm mình khâm phục quá. Một người đàn ông tài giỏi nhưng lại rất khiêm nhường và tình cảm. Giờ bói người như anh ây chắc chỉ trên đầu ngón tay:Smiling:
    Ko phải nói quá nhưng dạo này mình gặp nhiều người cứ tự cho mình là number 1, Mr All Know . Mình nghĩ mí anh đó nên vào đây đọc từng bài bác Húc để mở to mắt ra mới phải
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 69 Bài viết

    • 5,799 Được cảm ơn

    #233
    Lần “say nắng” thứ hai của mình là vào mùa thu 2003. Mình có việc với văn phòng đại diện một công ty Châu Âu tại Hà nội, đến nơi mới biết Đại diện trưởng là người quen, học trên mình 3 khóa nhưng hơn đến 10 tuổi. Văn phòng đó chỉ có 4 người, 1 sếp trưởng, 2 nhân viên và 1 em thư ký rất xinh, đến mức mình phải tròn mắt ngạc nhiên.

    Là bạn cũ nên mình và sếp trưởng chuyện trò rất thoải mái, bàn công việc xong mình mới hỏi “anh có cô thư ký xinh thế, có cơ chế đặc biệt gì không?” Sếp trưởng lắc đầu quầy quậy: “Đâu có, anh tuyển nhân viên công bằng, con bé được việc lắm đấy”

    Mình không tin lắm những lời anh bạn nói. Những cô thư ký như vậy mình đã gặp không ít, làm bình hoa di động, bưng trà rót nước đánh vài trang văn bản là cùng, lúc đầu có thể rất ấn tượng nhưng tiếp xúc vài lần là chán ngay.

    Nội dung công việc là mình hỏi mua 1 số phụ gia hóa chất, anh bạn hẹn 1 tuần sau trả lời chi tiết. 6 ngày sau sếp mới gọi điện báo phải đi công tác đột xuất, “có gì chú cứ nói chuyện với cái T., anh đã bàn giao hết cho nó rồi!”

    T. chính là cô thư ký xinh đẹp của anh bạn. Thú thực là lúc ấy mình hơi bực, chuyện mua bán nghiêm chỉnh chứ có phải đi chơi đâu mà giao cho thư ký, nhưng vì anh bạn hơn 1 tuần sau mới về nên mình vẫn phải qua gặp cô thư ký. Hóa ra… gặp rồi mới biết anh bạn nói đúng.

    Cô thư ký có kiến thức rất chắc chắn, hiểu sâu về sản phẩm, biết rõ về thị trường, phát âm tiếng Anh tốt, cách giao tiếp đúng mực. Cho đến lúc bấy giờ, mình chưa gặp người nào được cả sắc lẫn tài như vậy. Đoạn cuối câu chuyện, nghe em nói về công thức hóa học mà mình chỉ muốn bật ra câu hỏi “em có người yêu chưa?” Tóm lại, chỉ sau hai tiếng là mình đã “đổ” hoàn toàn.

    Từ văn phòng ra, mình lái xe vào góc khuất rồi gọi điện ngay cho sếp của em. Anh bạn là người rất nguyên tắc, chỉ hẹn “đợi anh về nói chuyện”. Đến lúc anh bạn về những gần 1 tuần nữa, trong mấy ngày ấy mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa.

    Thật sự trong đời mình chưa bao giờ mong một người đàn ông không phẩi là bố mình đi công tác về đến như vậy. Có lẽ vì say nắng quá nên mình đã không tỉnh táo nghĩ ra một điều, lúc nói chuyện tuần trước anh bạn từng hỏi mình có vợ chưa, mình trả lời “chưa” mà anh không hề tỏ ý giới thiệu hai người với nhau. Nên chờ đợi suốt gần 1 tuần, cuối cùng mình chỉ nhận được một gáo nước lạnh “nó có người yêu, nghe đâu sắp cưới rồi”.

    Theo lời anh bạn kể thì tay người yêu em trình độ không bằng, lại còn ghen tuông tệ hại. “Cái T. khổ với nó lắm, nhưng hình như hai gia đình có giao hẹn gì đó nên không bỏ được. Anh vốn phản đối chuyện xen ngang, nhưng vì nó nên anh ủng hộ chú. Có điều chú phải thật kiên nhẫn, tuyệt đối không được nôn nóng!”

    Mấy hôm sau anh bạn rổ chức một buổi ăn trưa, cuộc gặp rất nhẹ nhàng vui vẻ. Rồi mình phải sang Trung quốc công tác 2 tuần. Buổi chiều về đến nhà, buổi tối mình gọi điện ngay cho anh bạn và lại được dội một gáo nước lạnh: “Chú chưa biết à, cái T. nghỉ việc rồi!”

    Hóa ra buổi trưa hôm chúng tôi gặp nhau, tay người yêu đến tìm em nhưng không thấy, anh ta đợi ngoài văn phòng đến tận khi tôi đưa anh bạn và em về. Một linh tính nào đó đã khiến anh ta nổi cơn ghen, về nói với cả hai gia đình bắt em phải bỏ việc, bỏ luôn cả Hà nội để về quê làm dâu gia đình bên ấy.

    Những gì mình nghe sau đó là một câu chuyện buồn. Trước khi thôi việc em mới kể cho anh bạn, bố em và bố của người-được-gọi-là-người-yêu (bởi em không hề yêu người đó) là đôi bạn cùng làng, cùng nhập ngũ vào chiến đấu ở chiến trường Tây nam. Năm 1978 trong một trận đánh, người bạn đã cứu bố em thoát chết và mất một bàn chân, vì thế mà năm 80 mới có em ra đời, nhưng cũng vì thế mà từ khi lớn lên em đã nghiễm nhiên bị coi là dâu con của gia đình đó, để bố em trả món nợ ơn nghĩa hơn hai mươi năm trước.

    Anh bạn bảo: “Về quê lấy chồng là coi như xong đời. Anh có địa chỉ nhà đây, nếu thật sự yêu em nó, chú thử về xem giải quyết thế nào?” Nói vậy nhưng cả mình và anh bạn đều hiểu điều đó là không thể. Chuyện không phải chỉ liên quan đến hai đứa trẻ mà còn là quan hệ ơn nghĩa giữa hai gia đình, mình lại hoàn toàn là người ngoài, có tư cách gì đâu để can thiệp!

    Mấy tháng trời sau mình lâm vào trạng thái trầm cảm, thất tình thì ít mà thương cho em thì nhiều. Cứ nghĩ đến một bông hoa như em đang phải chịu hành hạ về tinh thần, thậm chí cả thể xác là mình lại như lên cơn điên muốn đập phá. Tại sao ông trời đã tạo ra em xinh đẹp thông minh, mà lại bắt em phải chịu đựng một số phận cay nghiệt như vậy…
    • 1,309 Bài viết

    • 1,009 Được cảm ơn

    #234
    Trích dẫn Nguyên văn bởi fudo Xem bài viết
    rooling: 11 số.
    Nghe có gió :Laughing:
    • 80 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #235
    Anh gặp chị ấy trong một khoảng thời gian hơi ngắn, hai người chưa có nhiều tiếp xúc thân mật, gần gũi nên em nghĩ đoạn cuối anh ko có 1 động tĩnh với chị ấy e cũng dễ hiểu. Nhưng ở thời nào rồi mà đem con trả nghĩa nhỉ? Thiếu gì cách để trả ơn nghĩa chứ. Mà chị kia vừa xinh đẹp lại thông minh thế sao cũng cam chịu sống như vậy nhỉ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bacnga
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,129 Bài viết

    • 2,239 Được cảm ơn

    #236
    @myphamxachtay: cái này là ơn sống chết trong chiến tranh, tôi nghĩ là những người chưa từng trải qua như chúng ta làm sao thấu hết nổi, trả bằng gì đây, tiền? tình? tất nhiên gán con cho người ta là ko hay rồi, nhưng vấn đề đâu có một là một, hai là hai mà bạn nói đơn giản vậy "Nhưng ở thời nào rồi mà đem con trả nghĩa nhỉ?"
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 231 Bài viết

    • 233 Được cảm ơn

    #237
    Trích dẫn Nguyên văn bởi myphamxachtay0722 Xem bài viết
    Anh gặp chị ấy trong một khoảng thời gian hơi ngắn, hai người chưa có nhiều tiếp xúc thân mật, gần gũi nên em nghĩ đoạn cuối anh ko có 1 động tĩnh với chị ấy e cũng dễ hiểu. Nhưng ở thời nào rồi mà đem con trả nghĩa nhỉ? Thiếu gì cách để trả ơn nghĩa chứ. Mà chị kia vừa xinh đẹp lại thông minh thế sao cũng cam chịu sống như vậy nhỉ?
    Không đồng tình với bạn. Dù ở thời nào thì ơn nghĩa cũng là chuyện thiêng liêng. Nhất là giữa những người lính. Sống giữa bom đạn mới hiểu đc cái cảm giác đó. Chuyện này cũng cho thấy chị ấy cũng là ng sống rất trọng tình cảm khi mà hi sinh bản thân để trả cái ơn cứu mạng cho bố mình. Nếu không làm thế có lẽ chị ấy cũng sẽ dằn vặt lắm. Haizz. Em nhảm rồi
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 88 Bài viết

    • 99 Được cảm ơn

    #238
    Thương hoa tiếc ngọc là việc mà đàn ông nên cảm thấy. Đôi khi đi ra đường nhìn thấy cảnh bông hoa nhài cắm bãi... thôi mà cũng đã thấy chạnh lòng rồi, huống chi là đang trong cơn "say nắng". Năm 2003 là bác hook cũng khoảng 30 tuổi rồi, vẫn còn say nắng được chứng tỏ tâm hồn bác cũng được nuôi dưỡng tốt lắm.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vitcoi85
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 231 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #239
    Trăm năm trong cõi người ta
    Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
    Tiếc cho một hồng nhan, tiếc cho cả bác nữa
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tnkn90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 266 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    #240
    Trích dẫn Nguyên văn bởi CaptainHook Xem bài viết
    Lần “say nắng” thứ hai của mình là vào mùa thu 2003. Mình có việc với văn phòng đại diện một công ty Châu Âu tại Hà nội, đến nơi mới biết Đại diện trưởng là người quen, học trên mình 3 khóa nhưng hơn đến 10 tuổi. Văn phòng đó chỉ có 4 người, 1 sếp trưởng, 2 nhân viên và 1 em thư ký rất xinh, đến mức mình phải tròn mắt ngạc nhiên.

    Là bạn cũ nên mình và sếp trưởng chuyện trò rất thoải mái, bàn công việc xong mình mới hỏi “anh có cô thư ký xinh thế, có cơ chế đặc biệt gì không?” Sếp trưởng lắc đầu quầy quậy: “Đâu có, anh tuyển nhân viên công bằng, con bé được việc lắm đấy”

    Mình không tin lắm những lời anh bạn nói. Những cô thư ký như vậy mình đã gặp không ít, làm bình hoa di động, bưng trà rót nước đánh vài trang văn bản là cùng, lúc đầu có thể rất ấn tượng nhưng tiếp xúc vài lần là chán ngay.

    Nội dung công việc là mình hỏi mua 1 số phụ gia hóa chất, anh bạn hẹn 1 tuần sau trả lời chi tiết. 6 ngày sau sếp mới gọi điện báo phải đi công tác đột xuất, “có gì chú cứ nói chuyện với cái T., anh đã bàn giao hết cho nó rồi!”

    T. chính là cô thư ký xinh đẹp của anh bạn. Thú thực là lúc ấy mình hơi bực, chuyện mua bán nghiêm chỉnh chứ có phải đi chơi đâu mà giao cho thư ký, nhưng vì anh bạn hơn 1 tuần sau mới về nên mình vẫn phải qua gặp cô thư ký. Hóa ra… gặp rồi mới biết anh bạn nói đúng.

    Cô thư ký có kiến thức rất chắc chắn, hiểu sâu về sản phẩm, biết rõ về thị trường, phát âm tiếng Anh tốt, cách giao tiếp đúng mực. Cho đến lúc bấy giờ, mình chưa gặp người nào được cả sắc lẫn tài như vậy. Đoạn cuối câu chuyện, nghe em nói về công thức hóa học mà mình chỉ muốn bật ra câu hỏi “em có người yêu chưa?” Tóm lại, chỉ sau hai tiếng là mình đã “đổ” hoàn toàn.

    Từ văn phòng ra, mình lái xe vào góc khuất rồi gọi điện ngay cho sếp của em. Anh bạn là người rất nguyên tắc, chỉ hẹn “đợi anh về nói chuyện”. Đến lúc anh bạn về những gần 1 tuần nữa, trong mấy ngày ấy mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa.

    Thật sự trong đời mình chưa bao giờ mong một người đàn ông không phẩi là bố mình đi công tác về đến như vậy. Có lẽ vì say nắng quá nên mình đã không tỉnh táo nghĩ ra một điều, lúc nói chuyện tuần trước anh bạn từng hỏi mình có vợ chưa, mình trả lời “chưa” mà anh không hề tỏ ý giới thiệu hai người với nhau. Nên chờ đợi suốt gần 1 tuần, cuối cùng mình chỉ nhận được một gáo nước lạnh “nó có người yêu, nghe đâu sắp cưới rồi”.

    Theo lời anh bạn kể thì tay người yêu em trình độ không bằng, lại còn ghen tuông tệ hại. “Cái T. khổ với nó lắm, nhưng hình như hai gia đình có giao hẹn gì đó nên không bỏ được. Anh vốn phản đối chuyện xen ngang, nhưng vì nó nên anh ủng hộ chú. Có điều chú phải thật kiên nhẫn, tuyệt đối không được nôn nóng!”

    Mấy hôm sau anh bạn rổ chức một buổi ăn trưa, cuộc gặp rất nhẹ nhàng vui vẻ. Rồi mình phải sang Trung quốc công tác 2 tuần. Buổi chiều về đến nhà, buổi tối mình gọi điện ngay cho anh bạn và lại được dội một gáo nước lạnh: “Chú chưa biết à, cái T. nghỉ việc rồi!”

    Hóa ra buổi trưa hôm chúng tôi gặp nhau, tay người yêu đến tìm em nhưng không thấy, anh ta đợi ngoài văn phòng đến tận khi tôi đưa anh bạn và em về. Một linh tính nào đó đã khiến anh ta nổi cơn ghen, về nói với cả hai gia đình bắt em phải bỏ việc, bỏ luôn cả Hà nội để về quê làm dâu gia đình bên ấy.

    Những gì mình nghe sau đó là một câu chuyện buồn. Trước khi thôi việc em mới kể cho anh bạn, bố em và bố của người-được-gọi-là-người-yêu (bởi em không hề yêu người đó) là đôi bạn cùng làng, cùng nhập ngũ vào chiến đấu ở chiến trường Tây nam. Năm 1978 trong một trận đánh, người bạn đã cứu bố em thoát chết và mất một bàn chân, vì thế mà năm 80 mới có em ra đời, nhưng cũng vì thế mà từ khi lớn lên em đã nghiễm nhiên bị coi là dâu con của gia đình đó, để bố em trả món nợ ơn nghĩa hơn hai mươi năm trước.

    Anh bạn bảo: “Về quê lấy chồng là coi như xong đời. Anh có địa chỉ nhà đây, nếu thật sự yêu em nó, chú thử về xem giải quyết thế nào?” Nói vậy nhưng cả mình và anh bạn đều hiểu điều đó là không thể. Chuyện không phải chỉ liên quan đến hai đứa trẻ mà còn là quan hệ ơn nghĩa giữa hai gia đình, mình lại hoàn toàn là người ngoài, có tư cách gì đâu để can thiệp!

    Mấy tháng trời sau mình lâm vào trạng thái trầm cảm, thất tình thì ít mà thương cho em thì nhiều. Cứ nghĩ đến một bông hoa như em đang phải chịu hành hạ về tinh thần, thậm chí cả thể xác là mình lại như lên cơn điên muốn đập phá. Tại sao ông trời đã tạo ra em xinh đẹp thông minh, mà lại bắt em phải chịu đựng một số phận cay nghiệt như vậy…
    Đây là phần em quan tâm nhất trong câu chuyện . Đời cha vay thì đời con phải trả thế sao ?:Sad:
    Sẽ yêu và lấy chồng già. Vì muốn được mãi là trẻ con trong mắt chồng :LoveStruc:
    ( Cơ mà mình cũng hợp tính với giai già hơn giai trẻ. Chạ hiểu :Worried: )