Cuộc sống vợ chồng không tình yêu

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 6.45K Lượt đọc
  • 49 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Các anh chị ơi,
    Em lấy chồng mới được gần một năm mà tình cảm vợ chồng em ngày càng nhạt nhẽo, chồng em hơn em 9 tuổi. Nguyên nhân có lẽ do suy nghĩ vợ chồng em suy nghĩ qua khác nhau và không tìm được tiếng nói chung. Bọn em chưa có baby... Theo kinh nghiệm của các anh/chị liệu một cuộc sống như vậy có duy trì được không? Có giải pháp nào cho vợ chồng em không? Em đang rối quá? Hiện em đang ở nhà mẹ nhưng không muốn về lại nhà chồng ở... vì chán quá....:Crying:
    Giúp em với các anh chị ơi... :Crying:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của menhimtit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 345 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #2
    Có việc gì cứ lên đây chia xẻ, không cần chồng cũng được mà, hay coi là bạn cũng được
    Mai anh đi, rồi tay gầy nào vẫy!
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi YingYing Xem bài viết
    Các anh chị ơi,
    Em lấy chồng mới được gần một năm mà tình cảm vợ chồng em ngày càng nhạt nhẽo, chồng em hơn em 9 tuổi. Nguyên nhân có lẽ do suy nghĩ vợ chồng em suy nghĩ qua khác nhau và không tìm được tiếng nói chung. Bọn em chưa có baby... Theo kinh nghiệm của các anh/chị liệu một cuộc sống như vậy có duy trì được không? Có giải pháp nào cho vợ chồng em không? Em đang rối quá? Hiện em đang ở nhà mẹ nhưng không muốn về lại nhà chồng ở... vì chán quá....:Crying:
    Giúp em với các anh chị ơi... :Crying:

    Chia sẻ !
    Minh cũng đang ở trong tình cảnh như bạn. VC mình khó có thể thống nhất đc chuyện gì, ko bàn thì thôi, bàn thì kết quả la zezo, va ý kiến thằng nào thằng đấy làm ..
    Tối ngủ thì ko bg C mình thích ôm V, mỗi đứa 1 chăn. Chuyen xxx thì chủ yếu là mình chủ động và cũng thưa thớt 1-2 lần/tuần.
    C mình (theo mình biết) thì hiện tại ko có bạc, rượu chè, trai gái gì, ko stress gì nhiều trong công việc. Hết giờ làm là về nhà, thích quát vợ và hạch sách vợ
    Csong của mình thế đó: đơn điệu, thiếu vắng tiếng cười và sự sẻ chia ..
    Chưa có con và C cũng ko mặn mà với việc làm thể nào để có con ..
    Mình cũng băn khoăn với câu hỏi: TIẾP TỤC HAY CHẤM DỨT
    • Avatar của menhimtit
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 345 Bài viết

    • 58 Được cảm ơn

    #4
    Mẹ nó dọa chấm dứt xem sao, chưa có con cũng không đáng ngại lắm!
    PS: Quên mất, chưa có con mà lại gọi là mẹ nó!!!
    Mai anh đi, rồi tay gầy nào vẫy!
    • Avatar của bavi157
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 76 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #5
    nhạt thì thêm muối vào, nếu làm hết cách mà vẫn nhạt thì lúc đó bỏ vẫn chưa muộn.Có thể do lấy chồng hơn nhều tuổi, giữa các bạn chỉ đơn thuần là TY còn sự hòa hợp về thế hệ thì ko có. Gây ra sự nhạt nhé .Hãy cố gắng đi, mới cưới mà đã vậy ư?
    Em đứng thì tưởng em ngồi, em đi thì tưởng khúc dồi nó lăn
    • 57 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Các bạn lấy nhau là do mai mối hay là yêu nhau rồi lấy? Nếu mà yêu nhau thì khi yêu 2 bạn có tiếng nói chung ko?
    Anh ấy hơn bạn 9 tuổi, gần như là thuộc 2 thế hệ rồi nên đôi khi có những suy nghĩ khác nhau. Hai bạn thử tâm sự, nói chuyện một cách nhẹ nhàng để cùng nhau khắc phục khó khăn xem sao? Tìm ra nguyên nhân và hướng giải quyết. Còn nếu như làm mọi cách mà không thay đổi được gì lại còn chưa có "baby" thì có lẽ là "li hôn" thôi.
    ...That something only Love can do ... :Rose:
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mehannah Xem bài viết
    Mới gần 1 năm, đang trong giai đoạn "nhàm chán hậu hôn nhân" , em cố gắng vượt qua rồi sẽ đến giai đoạn vợ chồng hiểu nhau hơn, hòa hợp hơn thôi. Mà em không nói rõ là em lấy chồng có phải vì yêu chồng không nên chị chẳng dám khuyên gì nhiều
    Chị ơi, hoàn cảnh vợ chồng em có nhiều điều mà theo em dẫn đến cuộc sống vợ chồng nhàm chán. Lúc em quyết định lấy chồng không hẳn là em k có tình yêu, nhưng gọi là tha thiết, đắm đuối thì không, nó chỉ đủ để em cảm thấy có thể yêm tâm, anh ý cũng là người tốt, tương đối đơn giản, chân thành có điều tính hơn cộc cằn. Quyết định lấy anh ấy phần nhiều có lẽ do em thấy mình đã đến lúc cần phải lập gia đình.
    Cưới xong thì về bọn em ở với bố mẹ anh ý, chỉ có 2 ông bà thôi. Anh có 2 đứa em cũng đã lập gia đình ở gần đấy, lúc đầu thì tất cả tập trung ở đấy ăn cơm, một thời gian có lẽ do thấy phức tạp nên mọi người ai về nhà nấy. Lúc ăn chung chỉ mỗi mình em nấu nướng, rửa dọn. Ban đầu em nghĩ thôi mình mới về nên cố, nghĩ chồng em cũng thích em chăm lo gia đình nên em k nghĩ gì. Càng về sau em càng thấy vớ vẩn, tự nhiên thành Osin, mà em có công ăn việc làm hẳn hoi, đi làm về là nhào vào bếp, mẹ chồng thì đã đi chợ từ sáng, em chỉ nấu thôi, nhưng nấu cho cả tiểu đội thì em cũng đuối...
    Sau đó em có nói nhỏ với chồng là em làm như vậy bị mệt thì anh ý bảo em mới làm có một chút mà đã tham vãn, mẹ anh ý làm cả đời chẳng bao giờ nghe nói gì.... Từ đây em thấy sao chồng em có những suy nghĩ thật lạ lùng.... Và sau đó còn rất nhiều những kiểu câu nói của chồng em như vậy. Mới đầu em buồn khổ vì vợ chồng không hiểu nhau, em im lặng, nhịn, về sau thì em nói suy nghĩ và cũng nói suy nghĩ của mình. Cuối cùng là chồng đập phá đồ đạc, còn em ngồi khóc... Về sau nữa thì em chán, chẳng buồn nghĩ gì, kệ....
    Giờ thì em thấy cuộc sống quá ngột ngạt, và rõ ràng là em không còn tình cảm. còn chồng em vì là người sống đơn giản nên nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc này lúc khác nên anh ý nghĩ mọi chuyện sẽ qua, rằng xin lỗi thì sẽ xong... Nhưng em thì ngược lại, mỗi chuyện em càng thấy tổn thương, tình cảm vợ chồng càng nhạt, khoảng cách càng dần xa... Cái chính mà em k bỏ qua được có lẽ là tình cảm ít quá nên... Vì em nghe "còn tình yêu đó lỗi lầm sẽ qua".
    Chuyện nhà em thì dài lắm a, còn chuyện bà mẹ chồng, đám em chồng nữa... Nói chung là cũng rất mệt... Nhưng cái chính em nghĩ nếu tình cảm vợ chồng tốt đẹp thì những chuyện đó k là gì hết phải không chi? Giờ em không biết phải làm gì cho cuộc sống của mình:Crying:
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Myhanoi_VN Xem bài viết
    Chia sẻ !
    Minh cũng đang ở trong tình cảnh như bạn. VC mình khó có thể thống nhất đc chuyện gì, ko bàn thì thôi, bàn thì kết quả la zezo, va ý kiến thằng nào thằng đấy làm ..
    Tối ngủ thì ko bg C mình thích ôm V, mỗi đứa 1 chăn. Chuyen xxx thì chủ yếu là mình chủ động và cũng thưa thớt 1-2 lần/tuần.
    C mình (theo mình biết) thì hiện tại ko có bạc, rượu chè, trai gái gì, ko stress gì nhiều trong công việc. Hết giờ làm là về nhà, thích quát vợ và hạch sách vợ
    Csong của mình thế đó: đơn điệu, thiếu vắng tiếng cười và sự sẻ chia ..
    Chưa có con và C cũng ko mặn mà với việc làm thể nào để có con ..
    Mình cũng băn khoăn với câu hỏi: TIẾP TỤC HAY CHẤM DỨT
    Bạn đọc chuyện của tớ ở bên dưới ấy, còn chuyện của bạn như thế nào? Có giống chuyện của tớ không? Bạn cưới được bao lâu rồi?
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi menhimtit Xem bài viết
    Mẹ nó dọa chấm dứt xem sao, chưa có con cũng không đáng ngại lắm!
    PS: Quên mất, chưa có con mà lại gọi là mẹ nó!!!
    Chị menhimtit oi, em cũng đã qua gian đoạn đó rồi, gian đoạn dọa ý, nhưng lúc đó em k dọa, em nói thật luôn, nói có cả mặt bố mẹ chồng. Mới đầu cả nhà tưởng em dọa cho vui... nhưng sau đó thấy tình hình có vẻ gay. Kết thúc lần đó thì bảo thôi cố gắng thêm một thời gian nữa, chứ vợ chồng mới về ở không hiểu nhau là chuyện bt, xích mích cũng là bt.
    Sau lần đó thì tình hình cũng có vẻ khá hơn chị ah, nhưng gượng ép lắm, giả tạo, cả chồng em và mẹ chồng. Em thì chán, chả muốn cố gằng gì, giờ thì tinh thần em ra nông nổi này rồi :Crying:
    • Avatar của suty
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 12 năm
    • 5,279 Bài viết

    • 24,518 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi YingYing Xem bài viết
    Chị menhimtit oi, em cũng đã qua gian đoạn đó rồi, gian đoạn dọa ý, nhưng lúc đó em k dọa, em nói thật luôn, nói có cả mặt bố mẹ chồng. Mới đầu cả nhà tưởng em dọa cho vui... nhưng sau đó thấy tình hình có vẻ gay. Kết thúc lần đó thì bảo thôi cố gắng thêm một thời gian nữa, chứ vợ chồng mới về ở không hiểu nhau là chuyện bt, xích mích cũng là bt.
    Sau lần đó thì tình hình cũng có vẻ khá hơn chị ah, nhưng gượng ép lắm, giả tạo, cả chồng em và mẹ chồng. Em thì chán, chả muốn cố gằng gì, giờ thì tinh thần em ra nông nổi này rồi :Crying:
    YingYing phải suy nghĩ tích cực hơn chút. Tình cảm thì phải do cả hai phía, nếu bên kia đang cố gắng mà YingYing thả lỏng thế thì mang muối đổ biển rồi. Nếu có cả sự hợp tác của hai bên mà vẫn không xong đó mới là vấn đề lớn.

    VC nào cũng vậy thôi, cưới nhau không phải là xong mà là bắt đầu một cuộc sống mới. Suty muợn vài câu trong câu truyện "Sợi dây tình yêu" - dịch bởi Trang Hạ

    Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
    Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
    Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.


    Vậy nhé YingYing. Khởi đầu một cái khác cũng phải qua giai đoạn này thôi. Cố thử xem sao
    • Avatar của STB
    • STB
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 324 Bài viết

    • 61 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    May quá em ơi. Chưa có baby thì dễ ly hôn hơn, đỡ vướng bận nhiều chiều.
    Bỏ Cả Giang Sơn Vì Gái Đẹp

    Ngờ Đâu Gái Đẹp Thích Giang Sơn
    Chữ ký vi phạm Nội quy - bị sửa bởi Admin. Đề nghị tham khảo lại Nội quy Ở đây
    • 14 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi YingYing Xem bài viết
    Chị menhimtit oi, em cũng đã qua gian đoạn đó rồi, gian đoạn dọa ý, nhưng lúc đó em k dọa, em nói thật luôn, nói có cả mặt bố mẹ chồng. Mới đầu cả nhà tưởng em dọa cho vui... nhưng sau đó thấy tình hình có vẻ gay. Kết thúc lần đó thì bảo thôi cố gắng thêm một thời gian nữa, chứ vợ chồng mới về ở không hiểu nhau là chuyện bt, xích mích cũng là bt.
    Sau lần đó thì tình hình cũng có vẻ khá hơn chị ah, nhưng gượng ép lắm, giả tạo, cả chồng em và mẹ chồng. Em thì chán, chả muốn cố gằng gì, giờ thì tinh thần em ra nông nổi này rồi :Crying:
    Bạn nói chuyện với chồng bạn và bố mẹ chồng với thái độ như thế nào? Nếu những gì bạn thể hiện lúc nói chuyện cũng tương xứng với dòng đậm đậm bên trên thì e rằng bạn hơi nóng nảy và có phần thất lễ với bậc sinh thành của chồng mình. Chuyện của vợ chồng thì vợ chồng nên bàn bạc, trao đổi trước rồi sau đó thưa gửi với bố mẹ chồng đàng hoàng.

    Có vẻ như bạn và chồng bạn thiếu tình yêu và sự cảm thông chia sẻ đã đành. Hai vợ chồng bạn còn thiếu luôn cả chữ "kính". Và trong tình cảnh hiện tại, bạn có một phần trách nhiệm của mình. Bạn thử nhìn nhận lại vấn đề và cả bản thân mình một cách khách quan hơn xem.

    Xin lỗi vì tôi không có lời khuyên trực tiếp nào cả. Chúc bạn sớm quyết định và có được hạnh phúc!
    • Avatar của antam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 216 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #13
    Sao kì vậy, cưới nhau rồi mà lại ko có tình yêu nghĩa là sao ạ?
    As my soul heals the shame, I will grow through this pain.
    Lord I'm doing all I can... to be a better man :rolleyes:


    tam04ekn4
    • 106 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi antam Xem bài viết
    Sao kì vậy, cưới nhau rồi mà lại ko có tình yêu nghĩa là sao ạ?
    Cái này đâu có gì lạ đâu, mình thấy cũng khá nhìu mà, ở với nhau 1 thời gian sẽ nảy sinh tình cảm ấy mà, em còn non nớt, thấy sao nói vậy, nếu sai các chị thông cảm nhé
    :Rose::Rose::Rose:Em mang hương hoa đến mọi nhà:Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    • 15,473 Bài viết

    • 8,930 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi YingYing Xem bài viết
    Chị ơi, hoàn cảnh vợ chồng em có nhiều điều mà theo em dẫn đến cuộc sống vợ chồng nhàm chán. Lúc em quyết định lấy chồng không hẳn là em k có tình yêu, nhưng gọi là tha thiết, đắm đuối thì không, nó chỉ đủ để em cảm thấy có thể yêm tâm, anh ý cũng là người tốt, tương đối đơn giản, chân thành có điều tính hơn cộc cằn. Quyết định lấy anh ấy phần nhiều có lẽ do em thấy mình đã đến lúc cần phải lập gia đình.
    Cưới xong thì về bọn em ở với bố mẹ anh ý, chỉ có 2 ông bà thôi. Anh có 2 đứa em cũng đã lập gia đình ở gần đấy, lúc đầu thì tất cả tập trung ở đấy ăn cơm, một thời gian có lẽ do thấy phức tạp nên mọi người ai về nhà nấy. Lúc ăn chung chỉ mỗi mình em nấu nướng, rửa dọn. Ban đầu em nghĩ thôi mình mới về nên cố, nghĩ chồng em cũng thích em chăm lo gia đình nên em k nghĩ gì. Càng về sau em càng thấy vớ vẩn, tự nhiên thành Osin, mà em có công ăn việc làm hẳn hoi, đi làm về là nhào vào bếp, mẹ chồng thì đã đi chợ từ sáng, em chỉ nấu thôi, nhưng nấu cho cả tiểu đội thì em cũng đuối...
    Sau đó em có nói nhỏ với chồng là em làm như vậy bị mệt thì anh ý bảo em mới làm có một chút mà đã tham vãn, mẹ anh ý làm cả đời chẳng bao giờ nghe nói gì.... Từ đây em thấy sao chồng em có những suy nghĩ thật lạ lùng.... Và sau đó còn rất nhiều những kiểu câu nói của chồng em như vậy. Mới đầu em buồn khổ vì vợ chồng không hiểu nhau, em im lặng, nhịn, về sau thì em nói suy nghĩ và cũng nói suy nghĩ của mình. Cuối cùng là chồng đập phá đồ đạc, còn em ngồi khóc... Về sau nữa thì em chán, chẳng buồn nghĩ gì, kệ....
    Giờ thì em thấy cuộc sống quá ngột ngạt, và rõ ràng là em không còn tình cảm. còn chồng em vì là người sống đơn giản nên nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc này lúc khác nên anh ý nghĩ mọi chuyện sẽ qua, rằng xin lỗi thì sẽ xong... Nhưng em thì ngược lại, mỗi chuyện em càng thấy tổn thương, tình cảm vợ chồng càng nhạt, khoảng cách càng dần xa... Cái chính mà em k bỏ qua được có lẽ là tình cảm ít quá nên... Vì em nghe "còn tình yêu đó lỗi lầm sẽ qua".
    Chuyện nhà em thì dài lắm a, còn chuyện bà mẹ chồng, đám em chồng nữa... Nói chung là cũng rất mệt... Nhưng cái chính em nghĩ nếu tình cảm vợ chồng tốt đẹp thì những chuyện đó k là gì hết phải không chi? Giờ em không biết phải làm gì cho cuộc sống của mình:Crying:
    Bạn chỉ mới đưa một ít thông tin về cuộc sống hôn nhân của mình thôi nhưng mình có cảm giác bạn chưa phải nổ lực gì bao nhiêu cả vì:
    - Bạn đi đến hôn nhân vì tâm lý: Lúc em quyết định lấy chồng không hẳn là em k có tình yêu, nhưng gọi là tha thiết, đắm đuối thì không, nó chỉ đủ để em cảm thấy có thể yêm tâm
    - Bạn chưa có những đóng góp thực tế tích cực để chồng và nhà chồng thừa nhận. Bạn chỉ mới cùng mẹ chồng nấu những bữa cơm cho gia đình mới 1 năm trôi qua mà bạn đã có phản ứng Ban đầu em nghĩ thôi mình mới về nên cố, nghĩ chồng em cũng thích em chăm lo gia đình nên em k nghĩ gì. Càng về sau em càng thấy vớ vẩn, tự nhiên thành Osin, mà em có công ăn việc làm hẳn hoi, đi làm về là nhào vào bếp, mẹ chồng thì đã đi chợ từ sáng, em chỉ nấu thôi, nhưng nấu cho cả tiểu đội thì em cũng đuối...
    Chồng không bảo vệ bạn vì chuyện mâu thuẫn với gia đình chồng chỉ xoay quanh chuyện nấu nướng lặt vặt này nọ chắc chồng cảm thấy mọi chuyện không quá nặng nề với bạn đấy thôi. Bạn chắc còn trẻ, thế hệ 8x...? Mình thấy thế hệ của các bạn bây giờ rất sành điệu, rất "biết" hưởng thụ và quan trọng lối sống vì bản thân nên đến lúc bước vào hôn nhân các bạn toàn nghĩ nó màu hồng. Bạn còn nghĩ lấy chồng lớn tuổi sẽ được chìu chuộng và được "o bế"...:Silly: Nhưng thực tế hôn nhân không như thế nên bạn đã mau chóng thất vọng. Bạn hãy tự nhìn lại bản thân, hãy bồi dưỡng thêm về kiến thức hôn nhân gia đình rồi bạn sẽ thấy những điều bạn đang trãi qua là điều tất yếu. Những năm tháng đầu về sống chung vợ chồng cắn đắng nhau là chuyện bình thường, quan trọng là dần dần mình trưởng thành hơn, hiểu bạn đời hơn và cuộc sống mới cải thiện hơn thôi.

    Mình đã qua 10 năm sống chung, những năm đầu cũng thế bạn ạ. Đừng nghĩ hôn nhân nó đơn giản là không hợp nhau thì chia tay!!! Chả ai hợp với nhau cả, kể cả người ruột thịt trong cùng nhà. Chúng ta phải sống chung mới hiểu nhau rồi từ đó phải học cách khéo léo "uốn nắn" bạn đời, phải biết hy sinh một chút những nhu cầu cá nhân vì hạnh phúc gia đình vv và vv may ra mới có cuộc hôn nhân tạm gọi là ổn...Chứ còn chán anh này bỏ để lấy anh khác có khi sau này hiểu ra sự thể thì còn có khi chán hơn!!! :Sad:

    Mọi cố gắng sẽ được đền đáp bạn ạ. Hãy học hỏi thêm về cuộc sống và biết nhún nhường 1 chút bạn sẽ thấy khá hơn :LoveStruc:
    • 113 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi YingYing Xem bài viết
    Chị ơi, hoàn cảnh vợ chồng em có nhiều điều mà theo em dẫn đến cuộc sống vợ chồng nhàm chán. Lúc em quyết định lấy chồng không hẳn là em k có tình yêu, nhưng gọi là tha thiết, đắm đuối thì không, nó chỉ đủ để em cảm thấy có thể yêm tâm, anh ý cũng là người tốt, tương đối đơn giản, chân thành có điều tính hơn cộc cằn. Quyết định lấy anh ấy phần nhiều có lẽ do em thấy mình đã đến lúc cần phải lập gia đình.
    Cưới xong thì về bọn em ở với bố mẹ anh ý, chỉ có 2 ông bà thôi. Anh có 2 đứa em cũng đã lập gia đình ở gần đấy, lúc đầu thì tất cả tập trung ở đấy ăn cơm, một thời gian có lẽ do thấy phức tạp nên mọi người ai về nhà nấy. Lúc ăn chung chỉ mỗi mình em nấu nướng, rửa dọn. Ban đầu em nghĩ thôi mình mới về nên cố, nghĩ chồng em cũng thích em chăm lo gia đình nên em k nghĩ gì. Càng về sau em càng thấy vớ vẩn, tự nhiên thành Osin, mà em có công ăn việc làm hẳn hoi, đi làm về là nhào vào bếp, mẹ chồng thì đã đi chợ từ sáng, em chỉ nấu thôi, nhưng nấu cho cả tiểu đội thì em cũng đuối...
    Sau đó em có nói nhỏ với chồng là em làm như vậy bị mệt thì anh ý bảo em mới làm có một chút mà đã tham vãn, mẹ anh ý làm cả đời chẳng bao giờ nghe nói gì.... Từ đây em thấy sao chồng em có những suy nghĩ thật lạ lùng.... Và sau đó còn rất nhiều những kiểu câu nói của chồng em như vậy. Mới đầu em buồn khổ vì vợ chồng không hiểu nhau, em im lặng, nhịn, về sau thì em nói suy nghĩ và cũng nói suy nghĩ của mình. Cuối cùng là chồng đập phá đồ đạc, còn em ngồi khóc... Về sau nữa thì em chán, chẳng buồn nghĩ gì, kệ....
    Giờ thì em thấy cuộc sống quá ngột ngạt, và rõ ràng là em không còn tình cảm. còn chồng em vì là người sống đơn giản nên nghĩ vợ chồng ai cũng có lúc này lúc khác nên anh ý nghĩ mọi chuyện sẽ qua, rằng xin lỗi thì sẽ xong... Nhưng em thì ngược lại, mỗi chuyện em càng thấy tổn thương, tình cảm vợ chồng càng nhạt, khoảng cách càng dần xa... Cái chính mà em k bỏ qua được có lẽ là tình cảm ít quá nên... Vì em nghe "còn tình yêu đó lỗi lầm sẽ qua".
    Chuyện nhà em thì dài lắm a, còn chuyện bà mẹ chồng, đám em chồng nữa... Nói chung là cũng rất mệt... Nhưng cái chính em nghĩ nếu tình cảm vợ chồng tốt đẹp thì những chuyện đó k là gì hết phải không chi? Giờ em không biết phải làm gì cho cuộc sống của mình:Crying:
    Tớ thì nghĩ bạn nên xem lại mình trước đã bạn ạ. Bạn coi chồng bạn là " chuột bạch" hay sao mà mang cả một chuyện hệ trọng nhất của cuộc đời người ta ra nói một cách đơn giản như vậy. Không yêu mà chỉ thấy được thì lấy, lấy về mà không theo đúng ý bạn thì bạn chán, bạn buông, bạn chẳng thiết tha có con nữa. Bạn nghic bạn khổ thế có nghĩ đàn ông người ta tổn thương không, tình yêu không thể nói cố gắng nên yêu hay không, sớm muộn gì người ta cũng nhận ra và thật là, với đàn ông, chuyện đó khác gì một cú đấm vào mặt. Từ đó, dẫn đến chán, dẫn đến những nóng nảy, phản kháng, không muốn xây đắp cũng phải thôi bạn ạ.
    Bạn cũng đâu có muốn cố gắng, nếu cố gắng sẽ chẳng ai nói và làm như bạn đâu. Ngay cả chuyện bạn nói bỏ chồng ngay trước mặt bố mẹ chồng là bạn cũng phạm lỗi " bất kính " rồi, MC bạn hiền đó, gặp phải MC tớ, bạn tuyên bố thế, bà tuyên bố còn hay hơn, hùng hồn hơn nhiều. Vợ của ông anh chồng tớ bị một vố rồi đó, chồng ham chơi, đi nhiều, bà ấy kêu ca suốt, mách MC tớ, MC tớ cũng bênh lắm, chửi con trai suốt. Thế là chị ấy tưởng là mình đúng, một hôm hai vợ chồng cãi nhau, lôi bố mẹ ra rồi tuyên bố " nếu cứ thế này, con sẽ bỏ, đừng có trách" Tớ đứng đấy há mồm ra vì shock, vậy mà MC tớ tỉnh bơ quay ra nhìn chị ấy và nói " Không cần phải dọa, tôi đồng ý cho anh chị bỏ nhau luôn" Ông anh tớ gào ầm lên mắng vợ là láo, MC tớ còn nói" anh câm mồm lại ngay, anh là con tôi, tôi dạy, chứ chị ấy không là con tôi đẻ ra, tôi không dám dạy, láo hay không, để chị ấy về hỏi mẹ đẻ mình thì biết" :Crying::Surprise:
    Tớ choáng nặng, đấy, bạn mà gặp nhà chồng ghê gớm, người ta nói lại cho như thế còn đau hơn bạn ạ, đau cả mình, cả bố mẹ mình đấy chứ. Đây họ còn biết vun vào là bạn đủ hiểu người ta đã nhịn bạn thế nào rồi, đừng quá đáng bạn ạ.
    Tớ cũng không ở trong chăn nên chẳng biết thế nào là chuẩn nhất nhưng quan điểm của tớ là" tiên trách kỉ, hậu trách nhân", vài lời góp chân thành với bạn:Smiling:
    PS: Sao dạo này tớ lắm mồm thế nhỉ, ở đâu cũng xen vào một tí, bệnh nặng quá roài:Sigh:
    Có lẽ nào e ngây ngô ko hiểu, rằng một ngày sỏi đá cũng cần nhau...
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    Em chân thành cảm ơn các anh chị tudinhhuong, Laura Biagiotti, Suty, STB, PhanAnh-kun. Mọi người đã chia sẻ kinh nghiệm, chỉ cho em sự thiếu sót. Song có phải cái cần nhất của hôn nhân là tình yêu không? Liệu như hoàn cảnh của VC em có khắc phục về tình cảm được k ah?
    • 113 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    #18
    Với tớ, quan trọng nhất trong đời sống vợ chồng, đó là tình yêu!
    Có lẽ nào e ngây ngô ko hiểu, rằng một ngày sỏi đá cũng cần nhau...
    • Avatar của YingYing
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 23 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Laura Biagiotti Xem bài viết
    Tớ thì nghĩ bạn nên xem lại mình trước đã bạn ạ. Bạn coi chồng bạn là " chuột bạch" hay sao mà mang cả một chuyện hệ trọng nhất của cuộc đời người ta ra nói một cách đơn giản như vậy. Không yêu mà chỉ thấy được thì lấy, lấy về mà không theo đúng ý bạn thì bạn chán, bạn buông, bạn chẳng thiết tha có con nữa. Bạn nghic bạn khổ thế có nghĩ đàn ông người ta tổn thương không, tình yêu không thể nói cố gắng nên yêu hay không, sớm muộn gì người ta cũng nhận ra và thật là, với đàn ông, chuyện đó khác gì một cú đấm vào mặt. Từ đó, dẫn đến chán, dẫn đến những nóng nảy, phản kháng, không muốn xây đắp cũng phải thôi bạn ạ.
    Bạn cũng đâu có muốn cố gắng, nếu cố gắng sẽ chẳng ai nói và làm như bạn đâu. Ngay cả chuyện bạn nói bỏ chồng ngay trước mặt bố mẹ chồng là bạn cũng phạm lỗi " bất kính " rồi, MC bạn hiền đó, gặp phải MC tớ, bạn tuyên bố thế, bà tuyên bố còn hay hơn, hùng hồn hơn nhiều. Vợ của ông anh chồng tớ bị một vố rồi đó, chồng ham chơi, đi nhiều, bà ấy kêu ca suốt, mách MC tớ, MC tớ cũng bênh lắm, chửi con trai suốt. Thế là chị ấy tưởng là mình đúng, một hôm hai vợ chồng cãi nhau, lôi bố mẹ ra rồi tuyên bố " nếu cứ thế này, con sẽ bỏ, đừng có trách" Tớ đứng đấy há mồm ra vì shock, vậy mà MC tớ tỉnh bơ quay ra nhìn chị ấy và nói " Không cần phải dọa, tôi đồng ý cho anh chị bỏ nhau luôn" Ông anh tớ gào ầm lên mắng vợ là láo, MC tớ còn nói" anh câm mồm lại ngay, anh là con tôi, tôi dạy, chứ chị ấy không là con tôi đẻ ra, tôi không dám dạy, láo hay không, để chị ấy về hỏi mẹ đẻ mình thì biết" :Crying::Surprise:
    Tớ choáng nặng, đấy, bạn mà gặp nhà chồng ghê gớm, người ta nói lại cho như thế còn đau hơn bạn ạ, đau cả mình, cả bố mẹ mình đấy chứ. Đây họ còn biết vun vào là bạn đủ hiểu người ta đã nhịn bạn thế nào rồi, đừng quá đáng bạn ạ.
    Tớ cũng không ở trong chăn nên chẳng biết thế nào là chuẩn nhất nhưng quan điểm của tớ là" tiên trách kỉ, hậu trách nhân", vài lời góp chân thành với bạn:Smiling:
    PS: Sao dạo này tớ lắm mồm thế nhỉ, ở đâu cũng xen vào một tí, bệnh nặng quá roài:Sigh:
    Cảm ơn góp ý của Laura nhiều lắm.
    Mà Laura biết không, MC tớ chẳng hiền lành gì đâu, cũng ghê gớm lắm... :Sad:. Trước khi nói chuyện với 2 cụ tớ có xin phép hẳn hoi, xin lỗi trước, và cũng có sự chấp thuận của chồng tớ nữa rồi, tớ nghĩ mình cũng k thất kính lắm đâu. Khi nghe tớ trình bày và nói lý do, MC quát thẳng vào mặt tớ là: "mày k còn thương nó thì cứ nói thẳng, k cần vòng vo....". Tớ xám hết mặt mũi, nhưng vẫn cố điềm tĩnh, lễ phép dạ thưa, nói từng chuyện và nêu suy nghĩ... từ từ cụ hạ hỏa đấy. Tớ nghĩ mình k đến nỗi k biết cách cư xử... Khổ nỗi chồng tớ ngồi mà k nói lời nào, MC hỏi gì nói đó... Thế mới khổ cho đời tớ chứ :Crying:
    • Avatar của lux
    • lux
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,256 Bài viết

    • 139 Được cảm ơn

    #20
    Mình thấy điều quan trọng nhất trong đời sống vợ chồng là sự tử tế và quý trọng từ cả hai bên, không phải là tình yêu. Mình đã gặp rất nhiều người lấy nhau không phải vì tình yêu nhưng vì biết nghĩ cho nhau, biết đối xử với nhau đúng cách, tình cảm dần dần phát sinh và sâu nặng, cuối cùng thì đạt đến một mức đặc biệt, có khi còn hơn cả tình yêu.

    Hôn nhân có tình yêu đương nhiên là thuận lợi hơn ở đểm khởi đầu, nhưng cũng tạo ra nhiều ảo tưởng cho những người trong cuộc. Họ tự cho rằng người kia yêu mình đến thế, nên phải dễ dàng thông cảm cho những hành động không đẹp của bản thân và luôn cố ép người kia thay đổi cho vừa lòng họ. Rồi vì tình yêu, có nhiều người nỗ lực đến kiệt sức để làm vừa lòng bạn đời rồi một ngày kia nhận ra những hy sinh to lớn của mình hoá ra chỉ là chuyện đương nhiên trong mắt người kia, mọi tình cảm vỡ vụn hết. Nếu hôn nhân chỉ dựa trên cơ sở tình yêu, thì nó sẽ ra sao khi không còn tình yêu??
    HERE & NOW
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3