TIN TÀI TRỢ.

Có nên lấy người khó có thể hỗ trợ mình trong sự nghiệp không?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.01K Lượt đọc
  • 20 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Chào các anh chị,

    Hiện nay tôi có một vấn đề vướng mắc và không biết rằng có nên kết hôn với người yêu hiện tại không (một tháng nữa chúng tôi dự định đám hỏi). Mong các anh chị cho tôi ý kiến, tôi xin chân thành cảm ơn.

    Tôi xin được tự giới thiệu qua bản thân: tôi năm nay 29 tuổi, ngoại hình xinh xắn và trông trẻ hơn tuổi nhiều, xuất thân gia đình cơ bản (bố mẹ giảng viên đại học ở Việt Nam), từng đạt học bổng du học ở Mỹ, đang làm cho một tập đoàn lớn. Tôi chăm chỉ làm việc, khéo léo, là người tự lập, cầu tiến.

    Tôi hiện nay cũng có người yêu, anh yêu thương tôi và muốn chúng tôi kết hôn sớm, tôi tuổi đã lớn và thực sự cũng muốn ổn định gia đình, nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân trong quyết định có nên lấy anh hay không.

    Trước khi gặp người yêu hiện tại của tôi, tôi đã từng có 2 mối tình khác trong thời gian sinh sống ở Mỹ:

    Một người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi là sinh viên nghèo (học bổng chỉ vừa đủ sống). Anh xuất thân gia đình rất nghèo nhưng tự lập, vươn lên, sang Mỹ học tiến sĩ. Thực sự mà nói trong khoảng thời gian học tập vất vả nơi xứ người, anh vừa là người yêu, vừa là người thầy, giúp đỡ tôi từ chuyện sinh hoạt trong cuộc sống đến việc học hành, định hướng tương lai cho tôi, giúp tôi tìm một công việc với thu nhập cực kỳ cao ở Mỹ. Tôi ngoài tình yêu với anh còn là sự ngưỡng mộ tài năng của anh vô cùng. Tuy nhiên vì vài lý do tôi không được với anh. Tự trong thâm tâm tôi mong muốn có một người chồng giống anh: không cần giàu sang nhưng yêu tôi, là chỗ dựa trong cuộc sống hàng ngày, và là người thầy để có thể dẫn dắt tôi trên con đường sự nghiệp.

    Sau khi chia tay anh, tôi quen người khác. Người này sinh ra ở Mỹ, xuất thân gia đình danh giá, điển trai, là tiến sĩ, thu nhập ngất ngưởng. Anh theo đuổi một thời gian dài tôi mới đồng ý. Anh có nhiều điểm hơn người yêu thứ nhất của tôi (về ngoại hình, xuất thân, thu nhập) nhưng về tình yêu, sự hi sinh thì không thể nào so sánh được. Anh có khả năng giúp tôi nhưng khi tôi gặp khó khăn anh từ chối bằng cách viện nhiều lý do. Việc xin thẻ xanh của tôi ở Mỹ bị hủy cũng do anh góp phần vào, tôi phải về Việt Nam. Đáng buồn là tôi chỉ mới về Việt Nam 1 tuần anh đã cặp kè lên giường với người con gái khác.

    Trở về Việt Nam với 2 bàn tay trắng, bao nhiêu nỗ lực để được định cư ở Mỹ tan thành mây khói, công việc không, tiền bạc không, người yêu phản bội, tôi như muốn rơi vào địa ngục. Trong thời gian này tôi gặp người yêu hiện tại. Anh đã bên cạnh tôi, an ủi khi tôi buồn, rồi thì ban đầu tôi tìm được một công việc bình thường, kế đó tôi được thăng chức và có công việc ổn định hơn như bây giờ. Người yêu tôi hơn tôi 2 tuổi, ba mẹ anh bán hàng rong ngoài chợ rất chân chất hiền lành, anh điển trai, hiện đang làm quản lý ở một chi nhánh. Bây giờ anh ngỏ ý muốn cưới tôi nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân vì nhiều lý do.

    Thứ nhất tôi đã từng sinh sống ở nước ngoài nhiều năm, và tôi muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp của mình ở nước ngoài chứ không phải Việt Nam (ngành tôi đang theo đuổi ở nước ngoài mới phát triển cao được) .Khả năng sang nước ngoài của tôi là hoàn toàn có thể, tuy nhiên anh thì không. Anh đã thử nộp đơn xin đi làm ở nước ngoài vài lần nhưng không thành công. Đi theo diện kết hôn cũng không ổn vì anh khó có thể kiếm được một công việc tốt. Chưa kể thời gian để sang được nước ngoài theo diện kết hôn là rất dài và mệt mỏi. Trong khi anh ở Việt Nam thì tương lai rộng mở hơn, hiện nay anh làm quản lý cấp trung, tương lai vài năm nữa sẽ còn lên chức nữa. Việc chúng tôi đển với nhau - cả tôi và anh đều sẽ hạn chế/ cản trở con đường sự nghiệp đang vốn dĩ rất tốt đẹp của người kia.

    Thứ hai, do đặc thù công việc của tôi và anh rất khác nhau, chúng tôi không hiểu khó khăn công việc của người kia và không thể giúp đỡ nhau. Những gì anh có thể nói với tôi chỉ là : ” ừ, em cố gắng nhé. Anh không thể giúp được gì em rồi. Nhưng em cứ yên tâm, anh luôn sẵn sàng ở đây chờ đợi em”. Và sau đó tôi hoàn toàn phải tự bơi, quay cuồng trong công việc của mình. Vị trí tôi đạt được hiện nay hoàn toàn là do công sức mình tôi phấn đấu, anh không giúp gì được. Khác hẳn với người yêu đầu của tôi, người yêu đầu của tôi tìm tài liệu giúp tôi, sửa bài cho tôi, giúp tôi định hướng tương lai, đưa ra những lời khuyên rất xác đáng. Tôi không nói rằng người yêu hiện tại của tôi dở, mà vì chuyên môn của anh khác tôi, đó không phải lỗi của anh, những gì anh cố gắng để có thể giúp tôi được thì cũng đã cố rồi. Tuy nhiên, như đã nói ở trên, tôi là người con gái cầu tiến, nhiều ước vọng, và tôi cần một người đàn ông không cần giàu có nhưng có thể dìu dắt tôi trên con đường sự nghiệp của tôi.

    Thứ ba, khi nói đến các vấn đề khéo léo trong đối nhân xử thế , hay các vấn đề cần phải cần phải tinh tế sắp đặt ra sao trong cuộc sống hàng ngày thì anh không làm được mà thường phải hỏi ý kiến tôi. Điều này khiến tôi lo lắng vì như gia đình tôi - các vấn đề về đối ngoại hay đối nội - ba tôi luôn là người đưa ra ý kiến rất khôn khéo, hợp tình hợp lý để mẹ tôi cứ thế đó mà theo làm. Và thực sự tôi cũng mong ước có một người đàn ông như thế, là người mình có thể tin tưởng xin lời khuyên, là cây tùng cây bách chỗ dựa về mặt tinh thần.

    Xét một cách toàn diện anh là người đàn ông tốt. Tôi cảm nhận anh yêu tôi thật lòng, lo lắng tôi hết mực, không chơi bời, rượu chè. Có gì hay, gì ngon, gì đẹp anh cũng cất công mua tặng tôi. Đặc biệt anh rất chung thủy (thực sự tôi mất niềm tin vào lòng chung thủy sau khi quen các người yêu cũ nhưng anh đang từng ngày giúp tôi lấy lại niềm tin đó). Anh cũng có thu nhập rất tốt (dù chỉ bằng nửa tôi), nhưng là người chăm chỉ, chịu khó làm việc, và tương lai sự nghiệp sẽ còn rộng mở nữa . Anh cũng rất quan tâm bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng quý anh. Vì xuất thân gia đình nghèo khó nên anh không ngại khổ nên tôi nghĩ sau này nếu kết hôn và có con anh sẽ đỡ đần tôi chăm sóc gia đình nhiều.Tuy nhiên như đã nói ở trên, người chồng mà tôi mong ước là người yêu tôi, có thể cùng tôi phát triển sự nghiệp, có đủ bản lĩnh và khéo léo để làm chỗ dựa cho mọi sóng gió trong cuộc sống. Về những điểm này, tôi còn thấy hơi phân vân ở anh.

    Thực sự cả 2 chúng tôi đều đã lớn tuổi nên cũng muốn ổn định gia đình. Tôi biết nếu không phải là tôi thì anh hoàn toàn có thể tìm được một người con gái tốt. Tôi hiện nay không phải là không có người khác theo đuổi (những người đó đều có ngoại hình - xuất thân - thu nhập - tính cách tốt, họ đang sinh sống cả ở trong và ngoài nước) nhưng tôi sợ không tìm được người thương mình như anh. Ngoài ra, nếu lấy anh và từ bỏ con đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài của mình thì tôi sợ rằng mình sẽ hối tiếc vì đó là cả tuổi trẻ với bao nỗ lực và khát khao mà tôi đã cố gắng rất rất nhiều để đạt được.

    Xin nhờ các anh chị tư vấn giúp tôi vì tôi phải quyết định sớm rồi. Tôi xin chân thành cảm ơn

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của forgiven
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 1,033 Bài viết

    • 1,245 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenlebaobao Xem bài viết
    Chào các anh chị,

    Hiện nay tôi có một vấn đề vướng mắc và không biết rằng có nên kết hôn với người yêu hiện tại không (một tháng nữa chúng tôi dự định đám hỏi). Mong các anh chị cho tôi ý kiến, tôi xin chân thành cảm ơn.

    Tôi xin được tự giới thiệu qua bản thân: tôi năm nay 29 tuổi, ngoại hình xinh xắn và trông trẻ hơn tuổi nhiều, xuất thân gia đình cơ bản (bố mẹ giảng viên đại học ở Việt Nam), từng đạt học bổng du học ở Mỹ, đang làm cho một tập đoàn lớn. Tôi chăm chỉ làm việc, khéo léo, là người tự lập, cầu tiến.

    Tôi hiện nay cũng có người yêu, anh yêu thương tôi và muốn chúng tôi kết hôn sớm, tôi tuổi đã lớn và thực sự cũng muốn ổn định gia đình, nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân trong quyết định có nên lấy anh hay không.

    Trước khi gặp người yêu hiện tại của tôi, tôi đã từng có 2 mối tình khác trong thời gian sinh sống ở Mỹ:

    Một người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi là sinh viên nghèo (học bổng chỉ vừa đủ sống). Anh xuất thân gia đình rất nghèo nhưng tự lập, vươn lên, sang Mỹ học tiến sĩ. Thực sự mà nói trong khoảng thời gian học tập vất vả nơi xứ người, anh vừa là người yêu, vừa là người thầy, giúp đỡ tôi từ chuyện sinh hoạt trong cuộc sống đến việc học hành, định hướng tương lai cho tôi, giúp tôi tìm một công việc với thu nhập cực kỳ cao ở Mỹ. Tôi ngoài tình yêu với anh còn là sự ngưỡng mộ tài năng của anh vô cùng. Tuy nhiên vì vài lý do tôi không được với anh. Tự trong thâm tâm tôi mong muốn có một người chồng giống anh: không cần giàu sang nhưng yêu tôi, là chỗ dựa trong cuộc sống hàng ngày, và là người thầy để có thể dẫn dắt tôi trên con đường sự nghiệp.

    Sau khi chia tay anh, tôi quen người khác. Người này sinh ra ở Mỹ, xuất thân gia đình danh giá, điển trai, là tiến sĩ, thu nhập ngất ngưởng. Anh theo đuổi một thời gian dài tôi mới đồng ý. Anh có nhiều điểm hơn người yêu thứ nhất của tôi (về ngoại hình, xuất thân, thu nhập) nhưng về tình yêu, sự hi sinh thì không thể nào so sánh được. Anh có khả năng giúp tôi nhưng khi tôi gặp khó khăn anh từ chối bằng cách viện nhiều lý do. Việc xin thẻ xanh của tôi ở Mỹ bị hủy cũng do anh góp phần vào, tôi phải về Việt Nam. Đáng buồn là tôi chỉ mới về Việt Nam 1 tuần anh đã cặp kè lên giường với người con gái khác.

    Trở về Việt Nam với 2 bàn tay trắng, bao nhiêu nỗ lực để được định cư ở Mỹ tan thành mây khói, công việc không, tiền bạc không, người yêu phản bội, tôi như muốn rơi vào địa ngục. Trong thời gian này tôi gặp người yêu hiện tại. Anh đã bên cạnh tôi, an ủi khi tôi buồn, rồi thì ban đầu tôi tìm được một công việc bình thường, kế đó tôi được thăng chức và có công việc ổn định hơn như bây giờ. Người yêu tôi hơn tôi 2 tuổi, ba mẹ anh bán hàng rong ngoài chợ rất chân chất hiền lành, anh điển trai, hiện đang làm quản lý ở một chi nhánh. Bây giờ anh ngỏ ý muốn cưới tôi nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân vì nhiều lý do.

    Thứ nhất tôi đã từng sinh sống ở nước ngoài nhiều năm, và tôi muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp của mình ở nước ngoài chứ không phải Việt Nam (ngành tôi đang theo đuổi ở nước ngoài mới phát triển cao được) .Khả năng sang nước ngoài của tôi là hoàn toàn có thể, tuy nhiên anh thì không. Anh đã thử nộp đơn xin đi làm ở nước ngoài vài lần nhưng không thành công. Đi theo diện kết hôn cũng không ổn vì anh khó có thể kiếm được một công việc tốt. Chưa kể thời gian để sang được nước ngoài theo diện kết hôn là rất dài và mệt mỏi. Trong khi anh ở Việt Nam thì tương lai rộng mở hơn, hiện nay anh làm quản lý cấp trung, tương lai vài năm nữa sẽ còn lên chức nữa. Việc chúng tôi đển với nhau - cả tôi và anh đều sẽ hạn chế/ cản trở con đường sự nghiệp đang vốn dĩ rất tốt đẹp của người kia.

    Thứ hai, do đặc thù công việc của tôi và anh rất khác nhau, chúng tôi không hiểu khó khăn công việc của người kia và không thể giúp đỡ nhau. Những gì anh có thể nói với tôi chỉ là : ” ừ, em cố gắng nhé. Anh không thể giúp được gì em rồi. Nhưng em cứ yên tâm, anh luôn sẵn sàng ở đây chờ đợi em”. Và sau đó tôi hoàn toàn phải tự bơi, quay cuồng trong công việc của mình. Vị trí tôi đạt được hiện nay hoàn toàn là do công sức mình tôi phấn đấu, anh không giúp gì được. Khác hẳn với người yêu đầu của tôi, người yêu đầu của tôi tìm tài liệu giúp tôi, sửa bài cho tôi, giúp tôi định hướng tương lai, đưa ra những lời khuyên rất xác đáng. Tôi không nói rằng người yêu hiện tại của tôi dở, mà vì chuyên môn của anh khác tôi, đó không phải lỗi của anh, những gì anh cố gắng để có thể giúp tôi được thì cũng đã cố rồi. Tuy nhiên, như đã nói ở trên, tôi là người con gái cầu tiến, nhiều ước vọng, và tôi cần một người đàn ông không cần giàu có nhưng có thể dìu dắt tôi trên con đường sự nghiệp của tôi.

    Thứ ba, khi nói đến các vấn đề khéo léo trong đối nhân xử thế , hay các vấn đề cần phải cần phải tinh tế sắp đặt ra sao trong cuộc sống hàng ngày thì anh không làm được mà thường phải hỏi ý kiến tôi. Điều này khiến tôi lo lắng vì như gia đình tôi - các vấn đề về đối ngoại hay đối nội - ba tôi luôn là người đưa ra ý kiến rất khôn khéo, hợp tình hợp lý để mẹ tôi cứ thế đó mà theo làm. Và thực sự tôi cũng mong ước có một người đàn ông như thế, là người mình có thể tin tưởng xin lời khuyên, là cây tùng cây bách chỗ dựa về mặt tinh thần.

    Xét một cách toàn diện anh là người đàn ông tốt. Tôi cảm nhận anh yêu tôi thật lòng, lo lắng tôi hết mực, không chơi bời, rượu chè. Có gì hay, gì ngon, gì đẹp anh cũng cất công mua tặng tôi. Đặc biệt anh rất chung thủy (thực sự tôi mất niềm tin vào lòng chung thủy sau khi quen các người yêu cũ nhưng anh đang từng ngày giúp tôi lấy lại niềm tin đó). Anh cũng có thu nhập rất tốt (dù chỉ bằng nửa tôi), nhưng là người chăm chỉ, chịu khó làm việc, và tương lai sự nghiệp sẽ còn rộng mở nữa . Anh cũng rất quan tâm bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng quý anh. Vì xuất thân gia đình nghèo khó nên anh không ngại khổ nên tôi nghĩ sau này nếu kết hôn và có con anh sẽ đỡ đần tôi chăm sóc gia đình nhiều.Tuy nhiên như đã nói ở trên, người chồng mà tôi mong ước là người yêu tôi, có thể cùng tôi phát triển sự nghiệp, có đủ bản lĩnh và khéo léo để làm chỗ dựa cho mọi sóng gió trong cuộc sống. Về những điểm này, tôi còn thấy hơi phân vân ở anh.

    Thực sự cả 2 chúng tôi đều đã lớn tuổi nên cũng muốn ổn định gia đình. Tôi biết nếu không phải là tôi thì anh hoàn toàn có thể tìm được một người con gái tốt. Tôi hiện nay không phải là không có người khác theo đuổi (những người đó đều có ngoại hình - xuất thân - thu nhập - tính cách tốt, họ đang sinh sống cả ở trong và ngoài nước) nhưng tôi sợ không tìm được người thương mình như anh. Ngoài ra, nếu lấy anh và từ bỏ con đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài của mình thì tôi sợ rằng mình sẽ hối tiếc vì đó là cả tuổi trẻ với bao nỗ lực và khát khao mà tôi đã cố gắng rất rất nhiều để đạt được.

    Xin nhờ các anh chị tư vấn giúp tôi vì tôi phải quyết định sớm rồi. Tôi xin chân thành cảm ơn
    Em thấy chuyện của chị có 2 vấn đề

    Thứ 1: anh chị có hướng phát triển khác nhau, nếu anh chị ko ai muốn hy sinh sự nghiệp của mình thì khó tiến xa đc. Em ko hiểu lắm sao anh thứ 2 can thiệp thẻ xanh của chị đc, theo em hiểu là nếu cty sponsor cho chị thì ko dính dáng tới anh ta.

    Thứ 2: Chị có yêu cầu khá cao, 1 ng đàn ông như chị muốn (in đậm) thì KO BAO H nghèo đc chị ah Một ng vừa tinh tế, giỏi giang (giỏi hơn chị mới chỉ dạy cho chị đc chứ), tâm lý, khéo đối nội đối ngoại thì phải thành công rực rỡ ấy chứ, điển hình là anh ny đầu của chị đó, tự lực học tiến sĩ, lại tốt bụng chăm sóc chị chu đáo thì ai chả thix hả chị? :P

    Túm lại là chị muốn có ng vừa giỏi hơn chị, khôn khéo, bản lĩnh, chung thủy, chu đáo, tận tụy, có khả năng nâng đỡ đưa chị sang Mỹ lấy thẻ xanh & lập nghiệp ở đó cùng chị Em hiểu con gái lúc nào cũng muốn có cây tùng cây bách đỡ đần mình, yêu cầu cao là chính đáng tại con gái chỉ có 1 lần cưới, nhưng em sợ ngoài anh đầu tiên thì khó kiếm anh thứ 2 có thể đáp ứng gần hết yêu cầu của chị. Nếu chị nhất định ko bỏ sự nghiệp thì chị cố thuyết phục anh kia hy sinh hoặc tìm ng khác, chứ cv 2 hướng khác nhau thì ko cưới đc đâu ạ

    Ny của em giống y chang anh thứ 1 của chị bi h. Đọc bài của chị em càng thấy may mắn & tự hứa sẽ vun vén hết mình ty đó.
    • 951 Bài viết

    • 1,092 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Theo như tính cách của chị thể hiện qua bài viết thì chưa nên kết hôn

    Đam mê cháy bỏng của chị là sự nghiệp chứ không phải là gia đình Nếu giờ chị đám cưới thì chắc chắn một trong hai phải hy sinh sự nghiệp của mình. Và điều này thực sự không ổn.

    Nếu anh kia hy sinh. Lương sẽ thấp, chủ yếu ở nhà chăm sóc con cái và gia đình. Thêm phần không khéo léo. Tự trọng của một người đàn ông bị đưa vào hiểm cảnh --> Xung đột rất dễ xảy ra, mâu thuẫn leo thang và kéo dài!

    Nếu chị hy sinh. Tất nhiên, cuộc sống gia đình sẽ vẫn ổn Nhưng, chị sẽ luôn đau đáu và hối hận với quyết định của mình. Cuộc sống hôn nhân bình thường thì không sao. Nhưng một khi xảy ra tranh cãi (điều khó có thể tránh khỏi) thì sẽ như bật lửa vào thùng xăng! Chị như quả bom bị kìm hãm lâu ngày và phát nổ!

    Còn nếu không cưới thì khả năng gặp được người yêu toàn diện như anh số 1 rất khó (những người như thế thì quá dễ để tìm một người phù hợp với họ, vì đàn ông đôi khi dễ tính hơn phụ nữ, họ không yêu cầu quá cao vào bạn đời của mình, chỉ cần họ yêu là đủ)

    Tuy nhiên, chị xinh đẹp, thông minh, giỏi giang! Sao phải xoắn
    Nếu một chàng trai cầu hôn với một cô gái

    - Cô ấy từ chối, thằng chung tình nhất thì buồn bã, sầu đời các kiểu con đà điểu căng lắm là 10 năm, 20 năm . Sau đó cuộc đời vẫn đẹp sao

    - Nhưng nếu cô ấy đồng ý, thì nó cũng chỉ vui vẻ, sung sướng được lâu lắm cũng chỉ 1 tháng hay là một năm , rồi sau đó hắn sẽ ôm hận một đời
    • 8 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenlebaobao Xem bài viết
    Chào các anh chị,

    Hiện nay tôi có một vấn đề vướng mắc và không biết rằng có nên kết hôn với người yêu hiện tại không (một tháng nữa chúng tôi dự định đám hỏi). Mong các anh chị cho tôi ý kiến, tôi xin chân thành cảm ơn.

    Tôi xin được tự giới thiệu qua bản thân: tôi năm nay 29 tuổi, ngoại hình xinh xắn và trông trẻ hơn tuổi nhiều, xuất thân gia đình cơ bản (bố mẹ giảng viên đại học ở Việt Nam), từng đạt học bổng du học ở Mỹ, đang làm cho một tập đoàn lớn. Tôi chăm chỉ làm việc, khéo léo, là người tự lập, cầu tiến.

    Tôi hiện nay cũng có người yêu, anh yêu thương tôi và muốn chúng tôi kết hôn sớm, tôi tuổi đã lớn và thực sự cũng muốn ổn định gia đình, nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân trong quyết định có nên lấy anh hay không.

    Trước khi gặp người yêu hiện tại của tôi, tôi đã từng có 2 mối tình khác trong thời gian sinh sống ở Mỹ:

    Một người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi là sinh viên nghèo (học bổng chỉ vừa đủ sống). Anh xuất thân gia đình rất nghèo nhưng tự lập, vươn lên, sang Mỹ học tiến sĩ. Thực sự mà nói trong khoảng thời gian học tập vất vả nơi xứ người, anh vừa là người yêu, vừa là người thầy, giúp đỡ tôi từ chuyện sinh hoạt trong cuộc sống đến việc học hành, định hướng tương lai cho tôi, giúp tôi tìm một công việc với thu nhập cực kỳ cao ở Mỹ. Tôi ngoài tình yêu với anh còn là sự ngưỡng mộ tài năng của anh vô cùng. Tuy nhiên vì vài lý do tôi không được với anh. Tự trong thâm tâm tôi mong muốn có một người chồng giống anh: không cần giàu sang nhưng yêu tôi, là chỗ dựa trong cuộc sống hàng ngày, và là người thầy để có thể dẫn dắt tôi trên con đường sự nghiệp.

    Sau khi chia tay anh, tôi quen người khác. Người này sinh ra ở Mỹ, xuất thân gia đình danh giá, điển trai, là tiến sĩ, thu nhập ngất ngưởng. Anh theo đuổi một thời gian dài tôi mới đồng ý. Anh có nhiều điểm hơn người yêu thứ nhất của tôi (về ngoại hình, xuất thân, thu nhập) nhưng về tình yêu, sự hi sinh thì không thể nào so sánh được. Anh có khả năng giúp tôi nhưng khi tôi gặp khó khăn anh từ chối bằng cách viện nhiều lý do. Việc xin thẻ xanh của tôi ở Mỹ bị hủy cũng do anh góp phần vào, tôi phải về Việt Nam. Đáng buồn là tôi chỉ mới về Việt Nam 1 tuần anh đã cặp kè lên giường với người con gái khác.

    Trở về Việt Nam với 2 bàn tay trắng, bao nhiêu nỗ lực để được định cư ở Mỹ tan thành mây khói, công việc không, tiền bạc không, người yêu phản bội, tôi như muốn rơi vào địa ngục. Trong thời gian này tôi gặp người yêu hiện tại. Anh đã bên cạnh tôi, an ủi khi tôi buồn, rồi thì ban đầu tôi tìm được một công việc bình thường, kế đó tôi được thăng chức và có công việc ổn định hơn như bây giờ. Người yêu tôi hơn tôi 2 tuổi, ba mẹ anh bán hàng rong ngoài chợ rất chân chất hiền lành, anh điển trai, hiện đang làm quản lý ở một chi nhánh. Bây giờ anh ngỏ ý muốn cưới tôi nhưng tôi vẫn thấy hơi phân vân vì nhiều lý do.

    Thứ nhất tôi đã từng sinh sống ở nước ngoài nhiều năm, và tôi muốn tiếp tục phát triển sự nghiệp của mình ở nước ngoài chứ không phải Việt Nam (ngành tôi đang theo đuổi ở nước ngoài mới phát triển cao được) .Khả năng sang nước ngoài của tôi là hoàn toàn có thể, tuy nhiên anh thì không. Anh đã thử nộp đơn xin đi làm ở nước ngoài vài lần nhưng không thành công. Đi theo diện kết hôn cũng không ổn vì anh khó có thể kiếm được một công việc tốt. Chưa kể thời gian để sang được nước ngoài theo diện kết hôn là rất dài và mệt mỏi. Trong khi anh ở Việt Nam thì tương lai rộng mở hơn, hiện nay anh làm quản lý cấp trung, tương lai vài năm nữa sẽ còn lên chức nữa. Việc chúng tôi đển với nhau - cả tôi và anh đều sẽ hạn chế/ cản trở con đường sự nghiệp đang vốn dĩ rất tốt đẹp của người kia.

    Thứ hai, do đặc thù công việc của tôi và anh rất khác nhau, chúng tôi không hiểu khó khăn công việc của người kia và không thể giúp đỡ nhau. Những gì anh có thể nói với tôi chỉ là : ” ừ, em cố gắng nhé. Anh không thể giúp được gì em rồi. Nhưng em cứ yên tâm, anh luôn sẵn sàng ở đây chờ đợi em”. Và sau đó tôi hoàn toàn phải tự bơi, quay cuồng trong công việc của mình. Vị trí tôi đạt được hiện nay hoàn toàn là do công sức mình tôi phấn đấu, anh không giúp gì được. Khác hẳn với người yêu đầu của tôi, người yêu đầu của tôi tìm tài liệu giúp tôi, sửa bài cho tôi, giúp tôi định hướng tương lai, đưa ra những lời khuyên rất xác đáng. Tôi không nói rằng người yêu hiện tại của tôi dở, mà vì chuyên môn của anh khác tôi, đó không phải lỗi của anh, những gì anh cố gắng để có thể giúp tôi được thì cũng đã cố rồi. Tuy nhiên, như đã nói ở trên, tôi là người con gái cầu tiến, nhiều ước vọng, và tôi cần một người đàn ông không cần giàu có nhưng có thể dìu dắt tôi trên con đường sự nghiệp của tôi.

    Thứ ba, khi nói đến các vấn đề khéo léo trong đối nhân xử thế , hay các vấn đề cần phải cần phải tinh tế sắp đặt ra sao trong cuộc sống hàng ngày thì anh không làm được mà thường phải hỏi ý kiến tôi. Điều này khiến tôi lo lắng vì như gia đình tôi - các vấn đề về đối ngoại hay đối nội - ba tôi luôn là người đưa ra ý kiến rất khôn khéo, hợp tình hợp lý để mẹ tôi cứ thế đó mà theo làm. Và thực sự tôi cũng mong ước có một người đàn ông như thế, là người mình có thể tin tưởng xin lời khuyên, là cây tùng cây bách chỗ dựa về mặt tinh thần.

    Xét một cách toàn diện anh là người đàn ông tốt. Tôi cảm nhận anh yêu tôi thật lòng, lo lắng tôi hết mực, không chơi bời, rượu chè. Có gì hay, gì ngon, gì đẹp anh cũng cất công mua tặng tôi. Đặc biệt anh rất chung thủy (thực sự tôi mất niềm tin vào lòng chung thủy sau khi quen các người yêu cũ nhưng anh đang từng ngày giúp tôi lấy lại niềm tin đó). Anh cũng có thu nhập rất tốt (dù chỉ bằng nửa tôi), nhưng là người chăm chỉ, chịu khó làm việc, và tương lai sự nghiệp sẽ còn rộng mở nữa . Anh cũng rất quan tâm bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng quý anh. Vì xuất thân gia đình nghèo khó nên anh không ngại khổ nên tôi nghĩ sau này nếu kết hôn và có con anh sẽ đỡ đần tôi chăm sóc gia đình nhiều.Tuy nhiên như đã nói ở trên, người chồng mà tôi mong ước là người yêu tôi, có thể cùng tôi phát triển sự nghiệp, có đủ bản lĩnh và khéo léo để làm chỗ dựa cho mọi sóng gió trong cuộc sống. Về những điểm này, tôi còn thấy hơi phân vân ở anh.

    Thực sự cả 2 chúng tôi đều đã lớn tuổi nên cũng muốn ổn định gia đình. Tôi biết nếu không phải là tôi thì anh hoàn toàn có thể tìm được một người con gái tốt. Tôi hiện nay không phải là không có người khác theo đuổi (những người đó đều có ngoại hình - xuất thân - thu nhập - tính cách tốt, họ đang sinh sống cả ở trong và ngoài nước) nhưng tôi sợ không tìm được người thương mình như anh. Ngoài ra, nếu lấy anh và từ bỏ con đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài của mình thì tôi sợ rằng mình sẽ hối tiếc vì đó là cả tuổi trẻ với bao nỗ lực và khát khao mà tôi đã cố gắng rất rất nhiều để đạt được.

    Xin nhờ các anh chị tư vấn giúp tôi vì tôi phải quyết định sớm rồi. Tôi xin chân thành cảm ơn
    Đốt đuốc đi tìm không ra như người hiện tại đâu. Bạn đang yêu danh vọng. Nên nhớ cần tìm người đàn ông đi với bạn để bù khiếm khuyết lẫn nhau trên đường đời dặc biệt yêu thương bạn.

    " người chồng mà tôi mong ước là người yêu tôi, có thể cùng tôi phát triển sự nghiệp, có đủ bản lĩnh và khéo léo để làm chỗ dựa cho mọi sóng gió trong cuộc sống" Chưa chắc khi có người này với tính cách mạnh mẽ sôi nổi bạn sẽ ngoan ngoãn nghe lời?

    "Người yêu thương ta sẽ cùng ta đi đến già chứ danh vọng có theo mãi đâu?".

    Tôi cũng đang làm khảo sát với 1 chàng cùi bắp sẽ nhận được bao nhiêu lời bình? vì ở đây đa số ai cũng thể hiện tính cách tốt và mong muốn tìm người hơn mình mọi mặt và tốt nữa? Theo tôi chỉ 5% sẽ tìm được thôi. hihi mong lượng thứ.
    • 432 Bài viết

    • 246 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Em thấy cái mà chị đang tìm kiếm là con đường, sự nghiệp của bản thân chị chứ không phải bất cứ tình yêu nào trong cả 3 anh đó. Tình yêu công việc đang lớn hơn tình yêu trai-gái, nên chị sẽ phải lựa chọn, và lựa chọn xong rồi thì ko được hối tiếc.
    • Avatar của wingman
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #6
    - Cô học cao, hiểu biết nhiều nhưng càng đọc càng thấy thần kinh cô có vấn đề.

    - Đọc qua thì tôi thấy gia đình cô cơ bản " Bố mẹ là giảng viên đại học" hơn nữa "Ba tôi luôn là người đưa ra ý kiến rất khôn khéo, hợp tình hợp lý để mẹ tôi cứ thế đó mà theo làm". Tôi đang tự hỏi. Bố cô giỏi như thế sao lại dạy được một đứa con như cô nhỉ. Cô học ở đâu cái thói so sánh người này với người kia một cách vô duyên như thế, thế mà mở miệng ra học rộng biết nhiều. Tội nghiệp cô.!!!!!!!!!!!.

    - Trước khi tôi viết những dòng ở trên trong đầu tôi luôn hình dung đến câu nói này "Lời nói của bạn chính là phản ứng mà bạn nhận được" nhưng giữ ý với cô làm gì cho nó mệt người.

    - 29 tuổi bạn vẫn còn phải hỏi lấy chồng hay sự nghiệp thì bạn chưa sãn sàng đâu.

    P/s: bạn! sẽ có những lúc cánh đàn ông chúng tôi, hoặc không còn ai bên cạnh bạn trong thời khắc đen tối nhất của cuộc sống. Hãy nhớ một điều dựa dẫm vào người khác là cách tự quên đứng vững chắc bằng chính đôi chân của mình.



    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thosanvitgioi Xem bài viết
    Theo như tính cách của chị thể hiện qua bài viết thì chưa nên kết hôn

    Đam mê cháy bỏng của chị là sự nghiệp chứ không phải là gia đình Nếu giờ chị đám cưới thì chắc chắn một trong hai phải hy sinh sự nghiệp của mình. Và điều này thực sự không ổn.

    Nếu anh kia hy sinh. Lương sẽ thấp, chủ yếu ở nhà chăm sóc con cái và gia đình. Thêm phần không khéo léo. Tự trọng của một người đàn ông bị đưa vào hiểm cảnh --> Xung đột rất dễ xảy ra, mâu thuẫn leo thang và kéo dài!

    Nếu chị hy sinh. Tất nhiên, cuộc sống gia đình sẽ vẫn ổn Nhưng, chị sẽ luôn đau đáu và hối hận với quyết định của mình. Cuộc sống hôn nhân bình thường thì không sao. Nhưng một khi xảy ra tranh cãi (điều khó có thể tránh khỏi) thì sẽ như bật lửa vào thùng xăng! Chị như quả bom bị kìm hãm lâu ngày và phát nổ!

    Còn nếu không cưới thì khả năng gặp được người yêu toàn diện như anh số 1 rất khó (những người như thế thì quá dễ để tìm một người phù hợp với họ, vì đàn ông đôi khi dễ tính hơn phụ nữ, họ không yêu cầu quá cao vào bạn đời của mình, chỉ cần họ yêu là đủ)

    Tuy nhiên, chị xinh đẹp, thông minh, giỏi giang! Sao phải xoắn
    3 điều em nói là tất cả những điều mà chị đã suy nghĩ, và cả người yêu hiện tại của chị cũng đã bày tỏ lo lắng. Thực ra nếu mà ở nước ngoài việc phụ nữ 30-40 tuổi mới kết hôn là chuyện rất bình thường. Tuy nhiên khi về VN, dưới sức ép của gia đình và đồng nghiệp, chị thấy mình bắt đầu... bất bình thường nếu không kết hôn trước 30 tuổi (mặc dù ngoại hình chị trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật của mình)
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi forgiven Xem bài viết
    Em thấy chuyện của chị có 2 vấn đề

    Thứ 1: anh chị có hướng phát triển khác nhau, nếu anh chị ko ai muốn hy sinh sự nghiệp của mình thì khó tiến xa đc. Em ko hiểu lắm sao anh thứ 2 can thiệp thẻ xanh của chị đc, theo em hiểu là nếu cty sponsor cho chị thì ko dính dáng tới anh ta.

    Thứ 2: Chị có yêu cầu khá cao, 1 ng đàn ông như chị muốn (in đậm) thì KO BAO H nghèo đc chị ah Một ng vừa tinh tế, giỏi giang (giỏi hơn chị mới chỉ dạy cho chị đc chứ), tâm lý, khéo đối nội đối ngoại thì phải thành công rực rỡ ấy chứ, điển hình là anh ny đầu của chị đó, tự lực học tiến sĩ, lại tốt bụng chăm sóc chị chu đáo thì ai chả thix hả chị? :P

    Túm lại là chị muốn có ng vừa giỏi hơn chị, khôn khéo, bản lĩnh, chung thủy, chu đáo, tận tụy, có khả năng nâng đỡ đưa chị sang Mỹ lấy thẻ xanh & lập nghiệp ở đó cùng chị Em hiểu con gái lúc nào cũng muốn có cây tùng cây bách đỡ đần mình, yêu cầu cao là chính đáng tại con gái chỉ có 1 lần cưới, nhưng em sợ ngoài anh đầu tiên thì khó kiếm anh thứ 2 có thể đáp ứng gần hết yêu cầu của chị. Nếu chị nhất định ko bỏ sự nghiệp thì chị cố thuyết phục anh kia hy sinh hoặc tìm ng khác, chứ cv 2 hướng khác nhau thì ko cưới đc đâu ạ

    Ny của em giống y chang anh thứ 1 của chị bi h. Đọc bài của chị em càng thấy may mắn & tự hứa sẽ vun vén hết mình ty đó.
    Cảm ơn em.
    Chuyện thẻ xanh của chị là câu chuyện dài nhưng anh thứ 2 là người góp phần chính vào sự việc đó .


    "Nếu chị nhất định ko bỏ sự nghiệp thì chị cố thuyết phục anh kia hy sinh hoặc tìm ng khác, chứ cv 2 hướng khác nhau thì ko cưới đc đâu ạ" => vấn đề là chị không muốn anh hy sinh vì nhiều lý do 1) không tốt cho sự nghiệp anh ấy, lỡ mai này hục hặc rồi anh oán trách chị 2) để sang bên này, anh phải chấp nhận một công việc lương thấp, trong khi chị có thể tìm một công việc tốt ở nước ngoài. Chị lo rằng 2 vợ chồng chênh lệch nhau nhiều cũng sẽ có vấn đề
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tung1362014 Xem bài viết
    Đốt đuốc đi tìm không ra như người hiện tại đâu. Bạn đang yêu danh vọng. Nên nhớ cần tìm người đàn ông đi với bạn để bù khiếm khuyết lẫn nhau trên đường đời dặc biệt yêu thương bạn.

    " người chồng mà tôi mong ước là người yêu tôi, có thể cùng tôi phát triển sự nghiệp, có đủ bản lĩnh và khéo léo để làm chỗ dựa cho mọi sóng gió trong cuộc sống" Chưa chắc khi có người này với tính cách mạnh mẽ sôi nổi bạn sẽ ngoan ngoãn nghe lời?

    "Người yêu thương ta sẽ cùng ta đi đến già chứ danh vọng có theo mãi đâu?".

    .
    Cảm ơn bạn. Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về những điều bạn nói.
    "Nên nhớ cần tìm người đàn ông đi với bạn để bù khiếm khuyết lẫn nhau trên đường đời dặc biệt yêu thương bạn"
    => Tôi nghĩ yêu thương cần thể hiện qua hành động. Tôi không cần anh nói anh yêu thương tôi, bảo là thương tôi lắm khi tôi làm việc vất vả, nhưng không thể chung tay giúp đỡ, giúp tôi tháo bỏ khó khăn trong công việc hay cuộc sống giữa các mối quan hệ phức tạp hàng ngày (dù đó không phải là lỗi của anh, anh đã cố gắng hết sức có thể rồi). Tôi cảm thấy mình không đủ tin tưởng anh, rằng nếu có việc gì xảy ra thì anh có thể thay tôi đứng ra lèo lái, có thể làm chỗ dựa về mặt tinh thần cho mình.

    Mà tôi thấy, phụ nữ khi không ngưỡng mộ, tin tưởng người đàn ông của mình thì có rất nhiều vấn đề. Khi có việc gì xảy ra, vì không tin tưởng người đàn ông của mình họ sẽ âm thầm tự giải quyết. Nếu giải quyết không tốt thì họ sẽ đâm ra oán trách sao người đàn ông của họ không thể giúp đỡ cho mình. Còn nếu giải quyết tốt thì họ càng có lý do để không cần người đàn ông đấy thêm nữa trong cuộc sống về sau của mình.

    Người đàn ông có vợ không tin tưởng vào khả năng của mình thì tôi nghĩ cũng sẽ không hạnh phúc. Bởi lẽ đàn ông vốn dĩ luôn muốn là chỗ dựa cho người phụ nữ của mình. Giúp đỡ vợ cũng là cách để anh cảm thấy tự tin với vai trò làm chủ của mình trong gia đình. Nay vợ không tin tưởng, anh dễ dàng tìm đến những cô gái trẻ nhưng rất thần tượng anh, để có thể tìm lại bản lĩnh đàn ông của mình. Tôi sợ sẽ có sự đổ vỡ.
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Pocker_monsterr Xem bài viết
    Em thấy cái mà chị đang tìm kiếm là con đường, sự nghiệp của bản thân chị chứ không phải bất cứ tình yêu nào trong cả 3 anh đó. Tình yêu công việc đang lớn hơn tình yêu trai-gái, nên chị sẽ phải lựa chọn, và lựa chọn xong rồi thì ko được hối tiếc.
    Cảm ơn em. Đối với chị, công việc - tình yêu phải luôn song hành cùng nhau. Chị không đặt cái nào trên cái nào.

    Ngay từ thời đại học, nếu chị thấy yêu đương mất thời gian làm ảnh hưởng công việc học hành của chị thì chị dừng ngay lập tức. Những người chị từng yêu hoặc có cảm tình đều là những chàng trai có ý tiến thủ cao, giỏi giang. Khi yêu họ, chị được truyền thêm nguồn cảm hứng để nỗ lực hơn nữa. Chị nghĩ, yêu đương phải cùng nhau tiến bộ, phát triển, cả 2 người cùng có động lực phấn đấu đi lên thì mới nên yêu. Còn yêu mà kìm hãm sự phát triển của nhau thì sẽ xung đột, thiếu hạnh phúc mà thôi.

    Tóm lại ý của chị là: yêu đương nên là nguồn cảm hứng, là động lực hỗ trợ để thúc đẩy sự nghiệp của nhau. Ngược lại, khi sự nghiệp có thành công thì con người ta mới thấy thỏa mãn với bản thân, mà chỉ khi bản thân thấy thỏa mãn, vui vẻ thì mới mang lại hạnh phúc cho người mình yêu được.
    • Avatar của madau999
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 182 Bài viết

    • 272 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    chẳng thấy bạn đề cập bạn YÊU người này thế nào, thuơng người kia thế sao cả. chỉ toàn những lời kể lể họ đã giúp gì cho mình, ko giúp gì được mình. Xin lỗi nhưng tôi thấy bạn sống rất thực dụng, thích dựa dẫm và lợi dụng người khác, chứ không hề có tình yêu trong đó cả
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của wingman
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi madau999 Xem bài viết
    chẳng thấy bạn đề cập bạn YÊU người này thế nào, thuơng người kia thế sao cả. chỉ toàn những lời kể lể họ đã giúp gì cho mình, ko giúp gì được mình. Xin lỗi nhưng tôi thấy bạn sống rất thực dụng, thích dựa dẫm và lợi dụng người khác, chứ không hề có tình yêu trong đó cả
    - Cần thiết phải nói thẳng thế không bạn ^_^
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi wingman Xem bài viết


    P/s: bạn! sẽ có những lúc cánh đàn ông chúng tôi, hoặc không còn ai bên cạnh bạn trong thời khắc đen tối nhất của cuộc sống. Hãy nhớ một điều dựa dẫm vào người khác là cách tự quên đứng vững chắc bằng chính đôi chân của mình.
    Cảm ơn bạn, tôi xin được trả lời bạn như sau:
    Tôi có 2 thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời: thời điểm trước lúc gặp người yêu thứ nhất và thời điểm trước khi gặp người yêu hiện tại. Cả 2 thời điểm đó tôi không có tiền, không công việc, mất định hướng, lạc lõng, không có người thân bên cạnh.

    Người yêu thứ nhất đã đến bên tôi lúc đó, anh thương yêu tôi, che chở cho tôi, cho tôi những lời khuyên để tôi tiếp tục vững tin đi tiếp. Từ khi có anh, tôi thấy cuộc sống tôi tốt hơn rất nhiều. Tôi tin tưởng rằng, chỉ cần có anh, dù đói khổ, mất việc hay thế nào đi chăng nữa thì chắc chắn chúng tôi sẽ tìm ra một con đường đi tiếp.

    Người yêu hiện tại anh cũng ở bên cạnh tôi, an ủi tôi nhưng anh chỉ đứng đó nhìn tôi. Khi tôi có bất kỳ điều gì cần hỏi han anh thì anh đưa ra những lời khuyên rất chung chung (mà một người là bạn bình thường cũng có thể nói được). Anh bảo rằng "em cứ đi đi, anh sẽ đứng sau dõi theo em". Tôi không cần một người dõi theo mình, tôi cần một người đi ngang mình và cùng tôi vượt qua khó khăn trong cuộc đời.



    Tôi biết một người nên sống độc lập, không dựa dẫm, nhưng có ai có thể sổng độc lập cả đời? Mục đích đàn ông và đàn bà đến với nhau há chẳng phải tìm một người để mình có thể dựa dẫm những lúc khó khăn, yếu lòng, cần sự nương tựa hay sao (cả đàn ông cũng có những giây phút yếu đuối). Nếu không cần nhau thì lấy nhau để làm gì? Cuộc sống độc thân không phải vốn dĩ đã rất vui vẻ, thoải mái sao?

    Con người sống một ngày 24 tiếng, 8 tiếng cho công việc, 8 tiếng cho gia đình, 8 tiếng cho bản thân (đã bao gồm ngủ và vệ sinh cá nhân). Vậy thì công việc có thể nói chiểm một vị trí rất lớn trong cuộc sống hàng ngày. Khi trở về gia đình, những khó khăn trong công việc, những mối quan hệ phức tạp, cần lắm một người có thể chia sẻ với mình. Nhưng nếu người đó không thể làm được, bạn có chắc chắn là mình sẽ luôn vui vẻ hạnh phúc hay chỉ biết âm thầm chịu đựng hoặc tệ hơn là tìm một người khác để chia sẻ?

    P/S: tôi nghĩ mọi việc đều có thể bình tĩnh nói với nhau. Những người dùng ngôn từ thiếu tôn trọng hoặc có hành vi thô lỗ đều chỉ thể hiện một điều rằng: mình không có khả năng phân tích và lập luận, đuối lý, không đủ khả năng giúp người khác nhìn nhận vấn đề ở một cách tích cực, do đó họ mới tìm cách la hét, mạt sát, trấn áp người khác để thể hiện cái tôi của mình. Đáng tiếc là những kiểu phản ứng tiêu cực như thế chỉ làm tình huống thêm tồi tệ, không tìm được sự tôn trọng của người đối diện và cũng không khiến mình trông trở nên tốt đẹp hơn. Vài lời với bạn. Thanks anyway.
    • 8 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi madau999 Xem bài viết
    chẳng thấy bạn đề cập bạn YÊU người này thế nào, thuơng người kia thế sao cả. chỉ toàn những lời kể lể họ đã giúp gì cho mình, ko giúp gì được mình. Xin lỗi nhưng tôi thấy bạn sống rất thực dụng, thích dựa dẫm và lợi dụng người khác, chứ không hề có tình yêu trong đó cả

    Cảm ơn bạn. Vì cái note đầu tiên tôi nghĩ mình viết khá dài, sợ mọi người không kiên nhẫn đọc nên chỉ viết ngắn gọn.
    Tôi xin nói rõ thêm:

    Người thứ nhất tôi ngoài tình yêu thì còn là tình thương. Gia đình anh rất khó khăn và có thể nói là khủng khiếp: nợ nần chồng chất, cờ bạc, ba mẹ lăng nhăng bồ bịch, vào tù ra tội. Cả gia đình họ ai cũng khỏe mạnh có khả năng làm việc nhưng đều lười nhác và sống phụ thuộc vào anh. Gia đình tôi khi biết gia đình anh như vậy thì đã cấm tiệt tôi giao du, vì sợ tôi khổ. Nhưng tôi cho rằng, con người sinh ra chẳng ai lựa chọn được gia đình cho mình. Anh đã sinh ra thiệt thòi thì tôi càng phải yêu thương bù đắp cho anh.Tôi nghĩ tôi cần là ở bản thân người đàn ông đó chứ không phải gia đình. Tôi cũng đã chấp nhận là lấy anh thì chỉ đăng ký kết hôn, không cần đám cưới vì gia đình 2 bên không cho phép. Chưa kể, vì gia đình khó khăn, bao nhiêu tiền anh cũng phụ giúp gia đình. Anh đến với tôi, dù tuổi đã lớn nhưng không có bất kỳ tài sản gì. Tôi nghĩ, điều đó chẳng quan trọng. Giờ chưa có thì mai mốt 2 vợ chồng cùng nhau làm việc, rồi cũng sẽ để dành được. Quan trọng vợ chồng hợp ý, tin tưởng nhau, cùng nhau dìu qua khó khăn. Thế nhưng, vì vài lý do chúng tôi đã không thể đến được với nhau. Dù nuối tiếc nhưng tôi đành bất lực.
    • Avatar của wingman
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 56 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #15
    - Bạn vào đây xin tư vấn sẽ có người như thế, này người như thế kia chung quy cũng chỉ giống trò chém hoa quả chém chém chém, nói chung là kiểu gì cũng tả tơi. Mọi người ở đây không ai ở hoàn cảnh của bạn. Mọi lời tư vấn chỉ mang tính chất động viên, thêm thắt vào bạn những luồng suy nghĩ mà bạn chưa nghĩ đến. Nó có đúng hay không thì con tùy vào "Quyết định" của bạn.

    - Mình chỉ muốn hỏi: Việc mà bạn đang làm hiện giờ có thể phát triển được nó ở VN hay không? tại sao cứ phải ở nước ngoài mới phát triển được?. Trong khi tôi thấy đất nước mình cần rất nhiều những người mang những tư duy mới ở đất nước phát triển như bạn đã sống về xây dựng quê hương, thì các bạn lại không làm như vậy. Thật ra thì cũng không thể trách các bạn được. Con người có quyền lựa chọn và mưu cầu những thứ tốt nhất cho mình, đó là điều hoàn toàn bình thường và chính đáng. Good luck.

    - Tình yêu và sự nghiệp là 2 thứ mà chúng khó có thể đi kèm với nhau thưa bạn. Có rất nhiều doanh nhân giỏi đã phải gác công việc kinh doanh lại để chăm sóc gia đình, con cái... Đôi khi tôi thấy họ hinh sinh như thế không phải họ thiếu động lực sống mà họ rất mạnh mẽ bởi vì họ biết thứ gì là quan trọng nhất với họ.

    - Có 2 lựa chọn vui dành cho bạn:
    1. Lấy chồng, tạm thời kế hoạch việc sinh con, tiếp tục theo đuổi công việc mà bạn thích -> áp lực sinh cháu cho bố, mẹ 2 bên gia đình dành cho bạn cũng không nhỏ đâu. Không thể quên đi mà sống được đâu thưa bạn."tôi quen 1 bà chị 30 mùa khoai sọ mới lấy chồng, cưới 5 năm rồi chưa có con, hiện 2 ông bà ấy đang ở bên SING" -> Chốt lại một câu mà bố bà chị tôi nói: "Bố không biết chúng mày làm ăn zời sông lấp biển thế nào, nhưng Bố với ông bà thông gia chỉ có một hi vọng một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi là cần một đứa cháu, chúng mày liệu mà làm đi, không làm xong thì đừng vác mặt về gặp Bố. Nếu cần thiết chúng mày đẻ đi rồi đưa cháu về đây chúng tao có trách nhiệm nuôi cháu".
    2. Lấy sự nghiệp làm đầu khi đã cảm thấy... mình đã sãn sàng thì làm một mẻ

    p/s: Chúc bạn may mắn, hạnh phúc và luôn vui vẻ.
    • Avatar của .ducvu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,359 Bài viết

    • 2,925 Được cảm ơn

    #16
    Chào Nguyenlebaobao!
    Đọc trong topic của em anh chia sẻ một số có thể chỉ là lý thuyết chung như sau:
    - Từ phía tiêu đề topic: Cái này hoàn toàn chỉ có em mới trả lời được, nó phụ thuộc mục đích sống (lý tưởng..) và trong trường hợp này là "mục đích cuộc hôn nhân" của từng người.
    - Nếu một người chồng (vợ) muốn giúp đỡ được nhau trong công việc, trong cuộc sống thì do quan điểm, tình cảm...Nếu người này muốn giúp đỡ, hỗ trợ người kia thì phụ thuộc hơn nữa là trình độ nghề nghiệp, tư duy.
    Ở đây em nói rằng bạn trai chỉ đứng nhìn và động viên (khan), cái này có thể do tính cách (vô tâm) hay do không hiểu nên chàng chỉ thể hiện như vậy, còn việc chàng mua, dành những gì cho em thì em phải xem xét tâm lý, tình cảm, diễn biến tâm lý. Em đã đọc nhiều mẹ tâm sự trên này khi mà người yêu (bạn trai) thể hiện 2 bộ mặt trái ngược như thế nào.
    Nếu chàng rơi vào trường hợp vô tâm thì em hoàn toàn vô vọng(với sự giúp đỡ trực tiếp), nếu rơi vào trường hợp chàng thiếu kiến thức thì phải xem tiếp quan điểm thế nào, có tiếp thu hay không chứ rõ ràng chàng không có ý tích cực, vì tích cực chàng hoàn toàn có thể hỗ trợ bằng nhiều cách... Một phép thử quan trọng anh mách em là hãy gây khó cho chàng xem chàng phản ứng ra sao (chọn cái gì), còn chuyện mua này tặng kia không nói lên điều gì.
    Nhưng mà hãy suy nghĩ em ạ, những gì em suy nghĩ không sai nhưng cơ hội để thực hiện không phải nhiều.
    Chúc em may mắn!
    Chậm, muộn, đam mê và nông nổi...
    Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần tôi
    • Avatar của forgiven
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 1,033 Bài viết

    • 1,245 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenlebaobao Xem bài viết
    Cảm ơn bạn. Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về những điều bạn nói.
    "Nên nhớ cần tìm người đàn ông đi với bạn để bù khiếm khuyết lẫn nhau trên đường đời dặc biệt yêu thương bạn"
    => Tôi nghĩ yêu thương cần thể hiện qua hành động. Tôi không cần anh nói anh yêu thương tôi, bảo là thương tôi lắm khi tôi làm việc vất vả, nhưng không thể chung tay giúp đỡ, giúp tôi tháo bỏ khó khăn trong công việc hay cuộc sống giữa các mối quan hệ phức tạp hàng ngày (dù đó không phải là lỗi của anh, anh đã cố gắng hết sức có thể rồi). Tôi cảm thấy mình không đủ tin tưởng anh, rằng nếu có việc gì xảy ra thì anh có thể thay tôi đứng ra lèo lái, có thể làm chỗ dựa về mặt tinh thần cho mình.

    Mà tôi thấy, phụ nữ khi không ngưỡng mộ, tin tưởng người đàn ông của mình thì có rất nhiều vấn đề. Khi có việc gì xảy ra, vì không tin tưởng người đàn ông của mình họ sẽ âm thầm tự giải quyết. Nếu giải quyết không tốt thì họ sẽ đâm ra oán trách sao người đàn ông của họ không thể giúp đỡ cho mình. Còn nếu giải quyết tốt thì họ càng có lý do để không cần người đàn ông đấy thêm nữa trong cuộc sống về sau của mình.

    Người đàn ông có vợ không tin tưởng vào khả năng của mình thì tôi nghĩ cũng sẽ không hạnh phúc. Bởi lẽ đàn ông vốn dĩ luôn muốn là chỗ dựa cho người phụ nữ của mình. Giúp đỡ vợ cũng là cách để anh cảm thấy tự tin với vai trò làm chủ của mình trong gia đình. Nay vợ không tin tưởng, anh dễ dàng tìm đến những cô gái trẻ nhưng rất thần tượng anh, để có thể tìm lại bản lĩnh đàn ông của mình. Tôi sợ sẽ có sự đổ vỡ.
    Sao từ đầu chị ko chủ trương yêu 1 anh cùng ngành, cùng kinh nghiệm, kiến thức giống anh ny thứ 1 để dễ nâng đỡ chị? Việc này chị hoàn toàn tự quyết đc, sao chị yêu anh này rồi chị chê ảnh ko giúp đc chị?

    Còn công việc thì theo chị ko ai muốn hy sinh sự nghiệp của mình, nếu có thì sau này gđ lục đục tan vỡ, và cũng ko ai muốn thay đổi mình vì ng kia, em thấy tương lai 2 ng ko có hy vọng lắm. Chị nên tìm 1 ai giỏi hơn chị, cùng ngành, chịu đi Mỹ, khôn khéo & nhất là yêu chị nhiều

    Em thấy chia sẻ của chị rất thực tế, đàn ông phải lèo lái gđ, là cây tùng cây bách, giúp đỡ đc vợ nhưng em chưa thấy chị nói gì về việc chị giúp đỡ anh kia cả, chị muốn ngta giúp mình nhiều hơn. Nếu nói như chị thì mấy vc làm khác ngành họ chia tay nhau hết... Trên đời này ko ai hoàn hảo, em có cảm giác chị ko muốn chấp nhận khuyết điểm nào của ny Gia cảnh ko tốt chị ko thix, ko nâng đỡ chị chị cũng ko thix.
    • Avatar của oxalis86
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 85 Bài viết

    • 110 Được cảm ơn

    #18
    Mình chưa từng có suy nghĩ chồng mình phải là cây tùng cây bách gì hết nè. Cả 2 người cùng là 2 cây đứng dựa nhau có phải tốt hơn không.
    Mình cũng chưa từng nghĩ phải kiếm 1 người có thể hỗ trợ giải quyết cv giúp mình, đơn giản vì mình hay mình thấy chị là 1 người thông minh thì hãy tự quyết đừng dựa dẫm vào ai cả.
    Anh ý không biết đưa ra lời khuyên cụ thể vì anh và chị khác lĩnh vực nhau, nhưng a vẫn nói sẽ đứng sau làm hậu phương vững chắc còn gì. Có khi đưa ra lời khuyên cụ thể còn bị nói là "anh thì biết gì"
    Một người hỗ trợ chị ở nhiều mặt chứ riêng gì công việc, được cái này mất cái kia chị ạ, cả 2 cùng cắm đầu làm việc thì ai lo cho gia đình???
    Ck mình cũng khá giống ng hiện tại của chị và mình thấy quá ổn, lo lắng gia đình, cơm nước, con cái chu toàn, cv khác nhau và mình gặp rắc rối thì cũng vẫn tâm sự và 2 vk cùng cho ý kiến.
    Tóm lại là thấy chị mạnh mẽ thế thì sợ gì lời của các cụ nhỉ??? Ai nói gì mặc ai, mình làm gì mình thích thì mình cứ làm vì bản thân mình không vui, gượng ép thì duy trì sao được.
    • 16 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #19
    Em có vẻ giống chị hồi trước đó, học giỏi, xinh xắn, gia đình tốt. Bố chị có bằng TS ở nước ngoài lại có địa vị xã hội. Chị hồi đấy cũng rất tham vọng, muốn học lên cao ở nước ngoài, thích vẫy vùng cho xứng đáng năng lực của mình, thậm chí chuyện gia đình cũng không đặt nặng lắm. Chị xin được học bổng học ThS ở nước ngoài và gặp chồng chị bây giờ. Anh cũng từng trải hơn và giúp chị trong sự nghiệp rất nhiều. Tuy nhiên, từ kinh nghiệm bản thân, chị khuyên em nên suy nghĩ chín chắn. Phấn đấu sự nghiệp ở nước ngoài không hề dễ dàng, nước Mĩ cạnh tranh rất gay gắt, đặc biệt là phụ nữ nước ngoài thì càng khó có chỗ đứng. Nếu em xác định phấn đấu để có địa vị cao thì nên ở lại VN chứ sang Mĩ khả năng đó khó lắm, nhất là em đã sắp ở tuổi 30 và cũng không có năng lực gì đặc sắc hơn người bản xứ. Sự nghiệp cũng chỉ là một phần trong cuộc đời thôi em ạ, không phải cái gì mình muốn cũng sẽ đạt được đâu. Sẽ có lúc thất vọng tràn trề về bản thân và nuối tiếc những điều khác trong cuộc sống đã bỏ lỡ.
    Túm lại nếu em xác định yêu sự nghiệp thì đừng nên mong đợi bạn đời hỗ trợ được nhiều, chủ yếu là mình thôi và xác định là sẽ có lúc rất mệt mỏi, áp lực, hi sinh cả thời gian cho gia đình, con cái.
    Em ko cam lòng thì đừng cưới kẻo về sau lại tiếc rồi trách móc, gia đình bất hoà mệt lắm. Mà nếu em gặp được người tài giỏi như em mong muốn thì cũng nên chuẩn bị trước tinh thần là nếu cả hai cùng phấn đấu sự nghiệp thì cuộc sống gia đình rất nhiều stress, nhất là ở nước ngoài không có gia đình hỗ trợ rất mệt mỏi. Được cái này mất cái kia đó em, cuộc sống không dễ dàng như mình kế hoạch đâu.
    • 101 Bài viết

    • 52 Được cảm ơn

    #20
    Học tập bên Mỹ về nên cách suy nghĩ, lối sống thực dụng nhỉ
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2