Chia sẻ của những người mới hoặc sắp chia tay người yêu

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 42.5K Lượt đọc
  • 430 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 45 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #41
    Yêu nhau thì dễ, đến khi kết hôn chia tay lại là một chuyện khác, đôi lúc nó đau khổ và không dám bước tiếp cho những sự việc tiếp theo.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 7 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #42
    Mình định kể cho các bạn về chuyện của mình, chuyện đã xảy ra gần 3 năm. Đau khổ vật vã thế nào mình cảm nhận rõ nét lắm và cũng sẽ chẳng thể nào quên đc nhưng ngày tháng đó. Do gia đình người đó ngăn cấm và người đó ko quyết đoán để bảo vệ tình yêu hơn 4 năm. Mình hận ng đó, lao vào học tiếng Anh, cái mà mình nghĩ mình đề kháng với nó, mình lao vào học để quên đi và để chứng tỏ bản thân, mình sẽ làm cho họ thấy rằng họ đã sai khi để mất đi mình. Mình như người bị tự kỷ, trong khi bạn bè công việc ổn định, lập gia đình hết mình chẳng có gì. Không tình yêu, không công việc, không niềm tin vào cuộc sống. Ngày trôi đi với thời gian biểu giống hệt nhau. Từ 5h sáng đến lúc ăn cơm trưa nghỉ ngơi 1 tiếng lại học đến lúc nghỉ ăn tối tắm giặt và từ lúc 7h tối đến 11-12h đêm, cứ như vậy trong 1 năm, mình chỉ ra khỏi nhà những lúc ko đừng được, học để quên đi đau khổ. Mình ko có ngày nghỉ và ngày tết. cứ như vậy 1 năm trồi đi từ 1 người kém cỏi tiếng anh mình thi Toeic đạt 745 điểm, sau đó mình ôn thi công chức Kho bạc, thi đỗ và chuẩn bị sắp đi làm. Nỗi đau vơi dần theo thời gian và bây h thì ko còn nữa, Nhưng phải mất gần 3 năm để vượt qua nó thật kinh khủng. Điều mình muốn nói là hãy vượt qua nỗi đau và chứng tỏ mình, chứ đừng hủy hoại mình vì nỗi đau. Chọn cách vượt qua nỗi đau 1 cách thông minh/ Hãy làm cho họ thấy rằng quyết định của họ là sai. Bây h mình nghĩ phải cảm ơn người đó và gia đình người đó. Nếu không có họ mình sẽ không có ngày hôm nay.
    • Avatar của carot195
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 21 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #43
    đau lòng
    • 75 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #44
    Trích dẫn Nguyên văn bởi meomun_vt2010 Xem bài viết
    mình thì bị gia đình ng ta cấm không cho ng ta yêu. Chắc tình yêu của ng ấy k đủ lớn nên đành đứt gánh giữa đường.Thất vọng
    MÌnh cũng giống bạn, cứ nghĩ con tim đã vui trở lại ai ngờ chưa kịp vui thì lại đứt gánh, đành cố gắng vậy thôi nhỉ
    • 25 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #45
    Cảm ơn bạn nhé...., mình sẽ cố gắng
    • 195 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    #46
    Trích dẫn Nguyên văn bởi cucpong Xem bài viết
    Ôi chuyện của b giống m quá! Mà sao đàn ông dễ thay đổi như vậy trong khi con gái thì lúc nào cũng có thể chung thuỷ với ng m yêu nhỉ! Con gái đúng là khổ quá!
    Cái này anh phản đối em ơi. Đàn nào cũng có người nọ người kia mà. Là tại em không may mắn gặp phải người dễ thay đổi thôi.
    Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì cả.
    • 2,814 Bài viết

    • 3,187 Được cảm ơn

    #47
    Mới nói chia tay tuần trc vì nhận thấy a ta quá vô tâm
    khong coi trọng mình vừa nói chia tay thì a ta dong ý luôn giống như chờ đợi từ lâu lắm rồi đấy
    sau đó mình có nt và gọi nh a ta Kh trả lời
    rồi lên zalo thấy đi chơi với cty vui vẻ lăm rồi thấy toàn online zalo chat chut với gáaíhii
    quen nhau 1 năm mà chả thấy gì gọi là thấu hiểu v cảm thông cho nhau gì cả ! Chán !
    Phải tin tưởng sẽ có một ng yêu mình.
    Mình đã từng có đo !
    • 2,814 Bài viết

    • 3,187 Được cảm ơn

    #48
    Trích dẫn Nguyên văn bởi younglady219 Xem bài viết
    Mình định kể cho các bạn về chuyện của mình, chuyện đã xảy ra gần 3 năm. Đau khổ vật vã thế nào mình cảm nhận rõ nét lắm và cũng sẽ chẳng thể nào quên đc nhưng ngày tháng đó. Do gia đình người đó ngăn cấm và người đó ko quyết đoán để bảo vệ tình yêu hơn 4 năm. Mình hận ng đó, lao vào học tiếng Anh, cái mà mình nghĩ mình đề kháng với nó, mình lao vào học để quên đi và để chứng tỏ bản thân, mình sẽ làm cho họ thấy rằng họ đã sai khi để mất đi mình. Mình như người bị tự kỷ, trong khi bạn bè công việc ổn định, lập gia đình hết mình chẳng có gì. Không tình yêu, không công việc, không niềm tin vào cuộc sống. Ngày trôi đi với thời gian biểu giống hệt nhau. Từ 5h sáng đến lúc ăn cơm trưa nghỉ ngơi 1 tiếng lại học đến lúc nghỉ ăn tối tắm giặt và từ lúc 7h tối đến 11-12h đêm, cứ như vậy trong 1 năm, mình chỉ ra khỏi nhà những lúc ko đừng được, học để quên đi đau khổ. Mình ko có ngày nghỉ và ngày tết. cứ như vậy 1 năm trồi đi từ 1 người kém cỏi tiếng anh mình thi Toeic đạt 745 điểm, sau đó mình ôn thi công chức Kho bạc, thi đỗ và chuẩn bị sắp đi làm. Nỗi đau vơi dần theo thời gian và bây h thì ko còn nữa, Nhưng phải mất gần 3 năm để vượt qua nó thật kinh khủng. Điều mình muốn nói là hãy vượt qua nỗi đau và chứng tỏ mình, chứ đừng hủy hoại mình vì nỗi đau. Chọn cách vượt qua nỗi đau 1 cách thông minh/ Hãy làm cho họ thấy rằng quyết định của họ là sai. Bây h mình nghĩ phải cảm ơn người đó và gia đình người đó. Nếu không có họ mình sẽ không có ngày hôm nay.
    Chúc mừng bạn nha
    Phải tin tưởng sẽ có một ng yêu mình.
    Mình đã từng có đo !
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #49
    Mình thì chẳng có chia tay mỗi người một thế giới 3 năm rồi chẳng quên được hình bóng cô ấy
    • 16 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #50
    Tôi cho rằng yêu một người chỉ cần hết lòng cố gắng, chân thành chờ đợi, rồi sẽ có ngày được báo đáp, nhưng… tiếc là không phải.

    Tôi yêu anh thầm lặng mười hai năm, chưa từng dám thổ lộ, cũng không mong anh sẽ quay đầu lại nhìn tôi, tôi chỉ cần có thể được nhìn anh từ xa là đủ rồi. Ông trời xót thương tấm chân tình của tôi, cho anh được trông thấy tôi, cho tôi và anh ấy được trở thành người yêu của nhau. Ngỡ rằng mọi công sức bỏ ra đã có kết quả, nào ngờ nó lại là bắt đầu cho môt chuỗi ngày đau khổ sau này của tôi.
    người không yêu tôi nhiều như tôi yêu người, người chỉ hời hơt để mặc tôi tự giải quyết mọi truyện từ chuyện gia đình hai bên đến việc ứng phó với bạn bè. Tôi vẫn tự an ủi mình chỉ cần người yêu tôi là đủ.
    Nhưng mọi thứ đếu có giới hạn chịu đựng của nó, khi người bỏ mặc tôi ngay trong buổi lễ đính hôn chỉ vì người mà anh yêu đã trở về. Tôi bàng hoàng và không biết phải làm sao cả.
    Giờ tôi mới thấm thía câu nói của các cụ "lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu".
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Lazzy.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 98 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #51
    Kết thúc rồi. Ko phải 1 ty nhưng cũng đã đặt quá nhiều hy vọng. Đau lòng.
    Phải tự dặn luôn lạc quan lên. Cái gì k còn giá trị thì phải buông bỏ.
    Giống như con thạch sùng. Khi gặp nguy hiểm liền tự cắt đuôi bỏ đi.
    Nhưng cảm giác lúc này phải chăng là nỗi đau khi cái đuôi mọc lại

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Lazzy.
    • 2,814 Bài viết

    • 3,187 Được cảm ơn

    #52
    Cảm thấy buồn chia tay là sơm hay muộn thôi
    thôi thì để mình kết thúc thì tốt hơn ./
    Phải tin tưởng sẽ có một ng yêu mình.
    Mình đã từng có đo !
    • 15 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #53
    :< e mới ct ny đc 4 ngày. yêu xa. Huế - Hà Nội. Tình yêu đẹp v rồi cũng kết thúc
    • 67 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #54
    Ttttttttttt
    • 31 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #55
    • 31 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #56
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #57
    Người mình yêu sắp đi lấy chồng.
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #58
    Người mình yêu sắp đi lấy chồng. Sau ba năm mọi thứ lại quay lai như lúc ban đầu. Thất tình thật là buồn.
    • 283 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #59
    nghĩ hay nhỉ các kinh nghiệm chỉ có thể là đọc và biết
    • 245 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    #60
    thật ra đối với mình không quan trong, quan trọng là phải hiểu nhau???/