TIN TÀI TRỢ.

Chị nhớ em

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 51K Lượt đọc
  • 427 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 8 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #21
    Các thím cho em hỏi nhỏ chút là chị lày đang nhớ về em giai hay em gái vậy? Ây da đau đâu quá

    Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
    Đời chỉ vui khi bố vợ thịt gà
    ...........................................
    À mà thôi đến giờ em phải đi phụ hồ rồi k chủ thầu biết nó đuổi việc thì chết em
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #22
    Một ngày quay cuồng...nhưng giờ đỡ hơn

    Hôm nay chị lại bị anh trai mắng. Khổ thế! Ông ấy muốn chị sang bên kia. Ông bảo :" E về VN bao năm mà vẫn giữ tính cách và lối suy nghĩ như ở bên kia. Ko hợp đâu. Ở VN chúng nó chỉ cắn xé giẫm đạp nhau, chẳng có tình thân tình thương gì đâu!"...thở dài. Ông anh nói ko sai.
    Nhưng a trai quên mất e gái của a là thủ lĩnh phong trào "Trao nhau 1 trái tim " trong suốt năm tháng ở nước ngoài hay sao. Chẳng là thời sinh viên, chị làm tình nguyện viên LHQ, đến trợ giúp những mảnh đời bất hạnh nên mình rất hiểu và cảm thông với mọi người. Hồi đó đi học, dân VN bị kỳ thị lắm nên chị khởi xướng phong trào này. Mục đich giúp sv khó khăn, kéo nhau lại gần và trên hết là dập tắt những việc chỉ trich khi ai đó làm sai, nâng đỡ và khuyến khích những người vâp ngã có cơ hội sửa đổi. Trong đó, Mục đich cao nhất là tạo ra 1 cộng đồng đoàn kết, sống với nhau chân thành, yêu thương.
    Vừa kể lại cho ông anh nghe điều đó, lại bị ông gõ đầu: " Em quá ngây thơ! Em có thể tạo ra ở NN. Nhưng a đố em tạo ra ở VN". Rồi thuyêt giảng 1 lô nào là " Em tốt quá, chúng nó lợi dụng. Em hiền quá chúng nó coi thường..không được đâu. Tốt nhất có cơ hội sang Thụy sĩ đi".
    Tự dưng buồn xo... Còn gđ nữa chứ!
    Ko lẽ nếu mình ở lại VN, mình phải thay đổi? Khó đấy! Đã là bản chất thì khó đổi lắm! Nhưng ông anh nói cũng đúng, vì cái sự tốt bụng quá ko phù hợp ở đất nước này nên đôi khi chị cũng bị hiểu lầm là có ý gì! Tại sao lại tốt thế? Có mưu cầu gì..
    Nhiều lúc muốn vô tư mà cứ bị hiểu sai, cũng mệt! Có lẽ nên đi...











    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #23
    Oh,
    Xuất phát điểm chỉ là lên đây viết vài dòng cho giải tỏa. Ấy vậy mà "căn nhà"của mình dường như xây quá nhanh. Mỗi ngày 200 lượt view, cũng nhanh đấy chứ. Sáng mở mắt thấy 500 lượt view đã giật mình, giờ đã hơn 800 rồi.
    Nhân buổi làm việc với ĐSQThụy sĩ, mình chia sẻ một số kinh nghiệm chuẩn bị hồ sơ học bổng và xin visa như sau:
    1. Hồ sơ Học bổng:
    Hồ sơ SGS bao gồm
    Cần 3 bộ hồ sơ giống hệt nhau, mỗi bộ gồm có:
    1. Application form
    2. Bằng đại học + bảng điểm
    3. 2 thư giới thiệu
    4. Personal Statement
    - Với Master program: 2 pages
    - Với Research Fellowships: 5 pages research proposal
    5. Curriculum vitae
    6. Letter of contact:
    - Với Master program: thư từ Master director / coordinator chỉ rõ là mình đã liên hệ với trường và mình có thể được nhận vào trường
    - Đối với Research Fellowships: thư xác nhận của giáo sư là sẽ hướng dẫn nghiên cứu.
    7. 1 health certificate (theo form)
    img_secret Các giấy tờ khác: Chứng chỉ tiếng anh, chứng chỉ khác, giấy khen…
    Lưu ý : Các lợi thế đạt học bổng
    + IELTS 8.0 trở lên
    + Phỏng vấn tốt (Phát âm, độ trôi chảy, accent, phong thái tự nhiên, lịch sự, đặc biệt phải nói thật, khi trả lời phải nhìn vào mắt người pv, mỉm cười và tự tin, dáng đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, ngồi nhẹ nhàng, nên ngồi thẳng lưng, chân chụm hoặc vắt nhẹ chân dưới)
    + Bài luận ấn tượng
    + CV ấn tượng thể hiện được các hoạt động xã hội, càng nhiều càng tốt nhé, đặc biệt ghi điểm là các hoạt động từ thiện như mùa hè xanh hoặc hoạt động đoàn, hoạt động thể thao....v...v... đều là điểm cộng cho CV của bạn
    2, Xin visa
    Cũng như bất kỳ quốc gia nào khác, để xin được visa, bạn cần phải chuẩn bị 1 bộ hồ sơ đúng và đủ yêu cầu. Cụ thể:

    • 3 from theo mẫu của đại sứ quán được điền đẩy đủ thông tin
    • 4 ảnh hồ sơ kích thước 4×6 với nền trắng chứ không phải nền xanh
    • Hộ chiếu còn thời hạn tối thiểu 6 tháng
    • Bằng cấp, bảng điểm cao nhất bạn đạt được
    • Chứng chỉ ngoại ngữ
    • Hồ sơ chứng minh tài chính quan trọng nhất là sổ tiết kiệm ngân hàng sau đó đến bảng lương, các tài sản có giá trị khác…
    • Sơ yếu lý lịch đầy đủ
    • Thư cam kết sẽ quay trở lại Việt Nam sau khi kết thúc khóa học

    Xin học bổng là một quá trình lâu dài, cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúc các bạn đang nung nấu ý định đi du học thành công!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #24
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngheomexe79 Xem bài viết
    Các thím cho em hỏi nhỏ chút là chị lày đang nhớ về em giai hay em gái vậy? Ây da đau đâu quá

    Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
    Đời chỉ vui khi bố vợ thịt gà
    ...........................................
    À mà thôi đến giờ em phải đi phụ hồ rồi k chủ thầu biết nó đuổi việc thì chết em
    Thím ơi
    Nhớ giai hay gái quan trọng gì không, Cái mà chủ thớt đang viết đến đây là tình người, cách sống đẹp, tình cảm trong sáng giữa người và người thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #25
    Bé của chị,
    Chị biết Bé ko thích bị gọi là Bé đâu. Nhưng mà c thích. Thực ra đối với chị thì bé ko bé đâu. Cũng to lớn và ấm áp lắm. Thực ra đi với Bé, chị thấy mình mới là nhỏ bé. Nhưng mình là chị mà, quan trọng gì chiều cao. Làm chị thì dù nhỏ bé cũng phải oai phong lẫm liệt ka ka.!
    Đọc lại reply của 1 bạn nào đó, Bạn ấy bảo hình như c ko thương bé đơn thuần kiểu chị em. Chị lại giật mình, kiểm điểm lại xem mình quan tâm đến bé kiểu gì?
    Xem nào, thứ nhất là ko vụ lợi, ko cần bé điều gì cả, chỉ cần bé vui là được.
    Thứ 2, Ko cần gặp bé, ko cần nc với bé, miễn là biêt bé đang ổn và hp là c vui
    Thứ 3, nếu gặp bé sớm hơn cách đây 10 năm, hoặc bé là em ruột của chị, chắc hẳn c sẽ quan tâm đến bé nhiều hơn. Đầu tiên là sức khỏe, tiêp theo là tinh thần. Sẽ luôn ở bên bé lúc khó khăn, chia sẻ công việc, cuộc sống, hỗ trợ, giúp đỡ... và sẽ ko bao giờ để bé phải buồn. Nếu cả thế giới quay lưng với bé thì chị sẽ bên cạnh bé chiến đấu đến cùng.
    À nếu giả sử bé là em của chị thật nhé, khi bé đi làm về chị sẽ nấu cho bé bữa ăn thật ngon, bật sẵn ngay nước ấm cho bé tắm, cùng chia sẻ xem cv bé có gặp trục trặc gì không? Kể cho bé vài câu chuyện cười để bé refresh...tối rủ bé đi dạo...
    Làm em ruột của chị là được chiều thế đấy
    Vậy sự quan tâm này được gọi là gì? Có giống tình thân gia đình ko? Giống phải ko bé!
    Đó là điều c muốn, còn thực tế trước đây khi gặp bé, c phải hạn chế sự quan tâm, phải cố gắng nói lời vô tình. Vì sao thì bé hiểu? Suy cho cùng, nếu khiến bé ghét chị, quên chị thì điều đó tốt hơn cho bé và cho cả chị. Vậy nên...!
    Có vẻ bé đã quên c thật rồi! Sự im lặng kéo dài của bé đã nói lên điều đó. Vì thế c yên tâm rằng bé sẽ ko biết được những điều này! Như thế sẽ tốt hơn cho bé!
    Nhưng sâu thẳm, trc khi rời VN, c muốn đc gặp bé 1 lần, ngôi đối diện với bé chỉ để hỏi 1 câu thôi...rồi c sẽ đi, ko bao h trở lại...















    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #26
    Bé,
    Chị về rồi. Vừa về lúc 11.30 đêm.
    Công nhận đi công tác trong ngày mệt thật. Về nghỉ ngơi đc 1 chút thì lại phải làm việc. Đêm nay sẽ lại là 1 đêm dài...
    Trong bữa tiệc tối nay ở nơi c công tác có 1 bạn nam cứ nhìn chị suốt và đến tiết mục trao quà, thế nào lại đúng là bạn ý trao quà cho chị. Trời, mặt mình đỏ như gấc luôn!
    Bạn nam đó đàn và hát cũng khá hay. Lúc hát cứ nhìn chị rồi còn nói bài hát này tặng riêng 1 người con gái. Chẳng biết đang nói ai, nhưng mắt cứ nhìn mình làm mình ngại muốn chết.
    Lúc về đến HN thì chủ động hỏi nhà và muốn đưa chị về nhưng chị từ chối.
    Cầu trời để cậu ta ko làm phiền. Chị mệt lắm! Ko thich mấy chuyện này!
    Em biết không, chị nhận ra rằng chị chỉ thích nc với e thôi. Dù hàng ngày, một số người bạn yêu mến chị, vẫn hay gọi chị là Idol của họ, sáng nào cũng nhắn tin chúc buổi sáng tốt lành... tối thì nt nhắc c đi ngủ sớm, giữ sk...nhưng chị ko có 1 chút cảm xúc nào...!
    C chỉ reply qua loa cho xong, có lúc bận cũng quên luôn... Nói chung nhiều lúc thấy phiền! Nhưng mình cũng ko thể ngăn cấm họ yêu quý mình.
    Thế mới biết rằng không phải ai cũng được chị yêu mến, nói chuyện vui vẻ như với em.
    C biết vì sao c thích nc với e. Đó là vì chị em mình giống nhau, có nhiều điểm chung, dễ đồng cảm.

    Nhưng em biết không, chị cay đắng nhận ra, em chính là thất bại của chị!

    Chị tự tin vào bản lĩnh của mình vì chị không dễ bi chinh phục đâu. Ngược lại, chị biết cách cảm hóa những fan cuồng, biến họ thành 1 người bạn vô tư với mình.
    Vậy mà chị đã thất bại với em!
    Chị đã thất bại khi muốn cảm hóa em! Chị muốn biến em thành người em vô tư trong sáng của chị, để khi gặp nhau, 2 chị em vô tư vui vẻ nói cười, đi chơi...nhưng sao lại khó vậy! Để rút cục 2 chị em xa nhau...

    Không phải chị không hiểu tình cảm của em dành cho chị. Chị hiểu hết và nói thật là cũng xúc động lắm!
    Nhưng hoàn cảnh này ko cho phép...!
    Chị đành buông tay, để em đi xa....

    Mọi thứ chị giữ lại trong lòng...
    Thôi chị phải đi làm việc! Đau đầu quá!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #27
    Mới đầu đọc giật cả mình 😆😆 sau ngẩm lại trc chị vs e k đi ăn ốc cùng nhau nên k fai là chị rồi 😆😆😆
    Chúc chị gái sớm tìm lại dc cảm giác của ng e thất lạc 😁

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của luckyday1709
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi luckyday1709 Xem bài viết
    Mới đầu đọc giật cả mình ������������ sau ngẩm lại trc chị vs e k đi ăn ốc cùng nhau nên k fai là chị rồi ���������������� �
    Chúc chị gái sớm tìm lại dc cảm giác của ng e thất lạc ������

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của luckyday1709
    Cảm ơn em đã chia sẻ!
    Chị cũng mong như vậy nhưng cảm thấy ...vô vọng... hix
    Người em chị yêu quý đã rời xa chị không 1 lý do....
    Chị sẽ không bao giờ trách cứ vì điều đó... Nhưng chị buồn!
    Giá như em chị can đảm nói với chị 1 lời ...
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #29
    Bé à,
    Ngôi nhà của chị em mình đã có hơn 1,30k lượt đọc chỉ trong mấy ngày đấy.
    Chỉ là tâm sự vu vơ, nỗi nhớ không tên, vậy mà cũng thu hút kha khá người quan tâm.
    Hôm nay là Noel đó bé ạ. Trời không lạnh lắm nhưng bé nhớ phải mặc áo ấm, đeo khẩu trang nhé. Bé hay bị viêm mũi dị ứng mà.
    Nói điều này lại buồn, ngày xưa chị hay nhắc nhở bé. Giờ viết vào đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Bé có đọc được đâu...
    Dạo này công việc bị sao ấy. Tự dưng lại nhận được mail hỏi thăm của hiệu trưởng cũ. Mọi thứ cảm xúc lại ùa về...

    Ngày ấy, Khi chị được giữ lại làm giảng viên của trường, làm hết 3 năm yên bình, chỉ phải chống chọi với một số người tán tỉnh thì đến năm thứ 4, thầy hiệu trưởng có dấu hiệu....không ổn. Có vẻ hơi quan tâm quá đến giảng viên trẻ như chị, nhắn tin hỏi han rất quan tâm rất nhiều..nên chị rất sợ.
    Mỗi lần lên phòng HT phải rủ ai đó lên cùng. Họp hành là phải chuồn đầu tiên, không bao giờ dám ở lại muộn 1 mình. Duy chỉ có bạn giảng viên trẻ người Anh rất nhiệt tình đi với chị lên phòng HT và lúc về bao giờ cũng đợi chị về cùng. Chị thì cảm thấy vô tư và yên tâm vì con gái về 1 mình nguy hiểm và bạn người Anh này rất hiền.
    Rồi 1 ngày đen tối xuất hiện. Thầy HT gọi riêng lên. Chị không nhờ được ai đi cùng và bạn người Anh kia lại nhiệt tình đi cùng. Vào phòng, thấy thầy chốt cửa tạch 1 cái chị đã sợ rồi. Thầy hỏi bảo: " Why do you always avoid me? Don't you know my feeling?". Chị bối rối " I'm sorry. I don't understand why you got that feeling ." Rồi tự dưng thầy ngồi xích lại gần và nói " My feeling is true". Chị hoảng quá vội đứng dậy " I'm sorry I gotta go".
    Nhưng cửa bị khóa. chị không giật được cửa ra. Chị hoảng thật sự. Trong khi nhìn ông thầy đang lại gần như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống mình.
    Chị gõ mạnh vào cửa và kêu thật to " Please open the door", cố ý để bạn kia ở ngoài nghe thấy.
    Thật may, sau đó thì bạn ấy đã gõ cửa dồn dập và thầy buộc lòng phải mở.
    Bạn ấy nhìn thấy chị măt tái nhợt và bạn ấy cũng hốt hoảng "Are you alright?". Chị chỉ lắp bắp "I'm ...ok".
    Rồi bạn ấy kéo tay vào lòng và nói với thầy "Sorry, this is my girlfriend. She is sick today. I gotta take care her".
    Chị cũng bị bất ngờ, hóa đá luôn.
    Thầy hiệu trưởng có vẻ ngượng "Ok, please take care her".
    Ra hành lang thì chị chạy khỏi người bạn ấy và cảm ơn nhưng ngượng. Bạn ấy đưa chị về nhà. Chị nghỉ làm luôn hôm đó vì đúng là hôm đó cũng đang bị ốm.
    Bạn ấy muốn được ở lại chăm sóc chị nhưng chị từ chối. Chị muốn ở 1 mình. Tinh thần lúc đó hơi bị hoảng loạn.
    Rồi thầy HT nhắn tin dồn dập. Không nhớ nhắn gì. Ngày đó Fb chưa phát triển, chỉ có yahoo thôi. Chị xóa hết.
    Và bạn kia cũng nhắn tin. Chị cũng ko đọc.
    Hôm sau đi làm, nhìn thấy thầy HT thấy sợ. Còn nhìn thấy bạn kia cứ cảm thấy ngại ngại. Bạn ấy có vẻ rất quan tâm.
    Trong khoa của chị, có 1 GV người Canada cũng rất thích chị. trước kia chưa có bạn người Anh thì hôm nào về cũng bám theo chị. Kể từ hôm bạn người Anh kia đưa chị về thì không bám nữa nhưng lại quan tâm kiểu khác.
    Rồi 1 ngày chị thấy 2 bạn ấy nói chuyện gì với nhau căng thẳng lắm. Chị cũng không hỏi.
    Và đến ngày sinh nhật của chị, cả 2 cùng đến mang 1 bó hoa to và ngồi đến muộn, không ai chịu về trước, đến mức chị phải đuổi khéo.
    Bạn người Anh về trước. Còn bạn Canada ở lại, nhìn chị buồn và hỏi " Why not me?" Chị bất ngờ và hỏi " I don't understand what you mean". Cậu ấy nắm tay chị nhưng chị đã nhanh chóng rụt lại. Cậu ấy nói " Good luck with love" rồi về.
    Thấy con trai khó hiểu và rắc rối mà.
    Hôm sau đến trường thì bạn người Anh đó nghỉ làm, kêu ốm. Nghỉ tận 1 tuần. Chị và một số người bạn đến thăm. Khi mọi người về thì bạn ấy gọi chị và muốn nói chuyện riêng với chị.
    Bạn ấy nói " Don't leave me alone. I love you at the first sight. Don't you know". C shock nặng!
    Lúc ấy c luống cuống nói vào câu nhắc bạn ấy giữ sk rồi chuồn luôn.
    Về nhà thấy quá mệt.
    Bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc nên ở lại hay không? thấy mệt mỏi quá!
    Đúng lúc ấy có email của tình yêu gửi đến với nỗi nhớ thiết tha, mong muốn 2 ta về 1 nhà. Và thế là c quyết định ...Quit.
    Hôm sau rủ bạn người Anh đi sang phòng HT cùng, đưa đơn xin nghỉ. Bạn người Anh lại đứng ngoài. C đưa đơn cho ông HT và ông ấy lại shock nặng, liên tiép hỏi vì sao, có phải vì tô không? Chị chỉ trả lời " I gotta get back to VN to get married". Ông ấy buồn thiu ký đơn.
    Và ra cửa, c sung sướng báo tin cho bạn người Anh. Suốt dọc đường bạn ấy không nói gì. Cả ngày cũng không nói gì.
    Đến tối gõ cửa chị và muốn nc. Bạn ấy tâm sự 1 lô nào là yêu chị từ cái nhìn đầu tiên. Yêu cái lúc chị bế em bé sudan gầy guộc vào lòng, xúc ăn cho em bé (lúc chị đi tình nguyện viên LHQ và bạn ấy cũng tham gia cùng), yêu lúc chị lau mồ hôi khi vận chuyển hàng. Yêu cái lúc chị dạy trẻ con hát và nhảy ở làng P nghèo bên Malaysia, yêu lúc chị nhấc bổng 1 em bé lên và hát, em bé thì cưới tấm tắc....
    Bạn nói nhiều lắm, giờ không nhớ hết. Chỉ biết bạn ấy xúc động nghẹn ngào lắm! Chị cảm ơn và khuyên bạn ấy một số điều. Chị nói chị đã có người yêu ở VN và không thể thay lòng đổi dạ được. Chị phải lấy chồng thôi và bạn ấy bật khóc... Chị đã rời đât nước bạn mà chị gắn bó 1 thời như thế! cũng lưu luyến, buồn...
    Tự dưng những kỷ niệm buồn lại tràn về. Giờ đọc mail của thầy HT mời chị về làm giảng viên cao cấp đào tạo về phương pháp giảng dạy bộ môn EDP với mức lương 3500 USD mà chị thấy sợ sợ.
    Chị không muốn gặp lại những người đã làm mình khó xử. Không biêt bạn Canada, bạn người Anh còn làm ở đó ko? Nhưng nghĩ đến vừa áy náy vừa sợ sợ. Có lẽ chị sẽ không đi...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #30
    Em,
    Em đã ăn cơm chưa?
    Chị ăn rồi, buồn ngủ quá! Dạo này thiếu ngủ trầm trọng. Đêm nào cũng thức muộn đến 2.00 đêm. tầm 4.00 sáng lại tỉnh.
    Và e biết không, khi tỉnh giấc, người đầu tiên chị nghĩ là về ...em. Tệ thế! Không biết làm sao để ko nghĩ nữa...
    Tự nhủ mình phải quên đi. Em mình đã quên mình rồi cơ mà... Mà sao mình lại yếu đuối thế! Thật không giống mình chút nào!
    Tự tát vào má 2 cái cho tỉnh táo! Sao em mình lại có thể tác động đến mình nhiều thế nhỉ!
    Nhưng mà thôi, mọi thứ cứ để tự nhiên... muốn nghĩ thì cứ nghĩ... muốn nhớ thì cứ nhớ... Đằng nào em có biết đâu! cũng chẳng sao cả! Chị cũng không liên lạc với em mà!
    Nếu sau này khi rời VN, hy vọng thời gian sẽ là liều thuốc để quên...
    Cứ trút hêt vào đây, xây cái nhà này cho to lên. Nhà to mà chỉ có 2 chị em thôi...
    Chị đang nghe bài " Như đã dấu yêu" mà em hay hát đây...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #31
    Hôm nay là Noel nhỉ!
    Vừa cho cả nhà đi chơi về. Cứ gần đến Noel là tiệc tùng triền miên, mệt hết cả người. Đêm lại phải làm việc chứ có được nghỉ đâu.
    Mới nhận được tin nhắn chúc mừng của một số bạn, trong đó có 1 bạn học cũ. Dạo này, bạn quan tâm đến mình hơi quá. Sáng nhắn, chiều nhắn, tối nhắn. Có vấn đề rồi chăng!? Lại phải hỏi han thẳng thắn
    Mình: Sao giờ này ko đưa vợ con đi chơi mà nhắn cho tớ.
    Bạn: Tớ đang đi công tác.
    Mình : Oh! đi công tác đêm Noel thì buồn nhỉ!
    Bạn: Uh, biết sao.
    Mình: Vậy đi công tác vui vẻ! Tớ đi ngủ đây!
    Bạn: Uh, ngủ ngon! Nhớ B!
    Mình: Gì thế?
    Bạn: Tớ nhớ Idol của tớ.
    Minh: Idol nào?
    Bạn: Là bạn đó
    Mình: Bạn coi tớ là idol từ khi nào?
    Bạn: Từ năm cấp 3. Khi nhìn thấy bạn ở đội tuyển HSG.
    Mình: Sao tớ ko biết gì? Có thấy bạn thể hiện gì đâu!
    Bạn: Vì bạn có nhiều vệ tinh xung quanh quá! Ngay lớp tớ đã mấy đứa bồ kết bạn rồi. Tớ thì tự ti.
    Mình: Sao tự ti? Bạn hát hay mà! Nổi tiếng toàn trường còn gì!
    Bạn: Uh, sai lầm của tớ ngày ấy là tự ti. Nghĩ bạn nhiều người thích thế, tớ chẳng chen chân vào được. Giờ bạo hơn thì ván đã đóng thuyền rồi.
    Mình: Tớ bất ngờ đấy! Vì sao bạn Idol tớ?
    Bạn: Vì bạn rất xinh, học giỏi, hát hay, vui tính lại rất dịu dàng!
    Mình: Thanks bạn! Đừng bốc tớ lên mây xanh!
    Bạn: Tớ nói thật mà! Đến bây giờ bạn vẫn đẹp như thế, có điều mặn mà quyến rũ hơn.
    Mình: Chém vừa thôi, tớ phải đắp chăn đấy!
    Bạn: (Mặt mếu) Tớ nói thật.
    Mình: Bạn chơi thân với D phải ko?
    Bạn: Uh, cũng hay gặp lắm!
    Mình: D có biết bạn idol tớ ko?
    Bạn: Không! tớ kín lắm! Nhưng hình như D thích bạn thì phải! Nó nhắc bạn suốt!
    Mình (cười): .....
    Bạn: Ok. Idol ơi cho xin ảnh!
    Mình: Để làm gì?
    Bạn: Để nhìn cho đỡ nhớ!
    Mình: Sao lại nhớ? Không nên đâu nhé! Vợ con rồi, lưu ảnh người khác là vk nó ghen đấy!
    Bạn: Idol của tớ, sao vợ dám ghen!
    Mình: Ghen chứ! ck tớ mà lưu ảnh người khác là tớ sẽ truy ra bằng được. Nên thôi, nghĩ cho vợ con đi nhé!
    Bạn: thôi đành, tớ lấy trên fb. Tớ lưu nhiều ảnh của B lắm!
    Mình: Chết! Xóa ngay! Phiền cho tớ đấy!
    Bạn: Kệ bạn!
    Mình: Ko xóa là tớ ko nc nữa đâu. Tớ ko thích phiền hà đâu!
    Bạn: Yên tâm đi! đt có mật mã!
    Mình: Lạy thánh! Thánh tha cho em!
    Bạn: Ha ha, buồn cười quá! biết D ko? bao năm nó toàn để ảnh B làm ảnh nền trên đt đấy! Tớ lưu vào máy có là gì!
    Mình: Trời! bó tay với các bạn! Tớ ko thích phiền đâu! Tập trung lo gia đình con cái đi chứ! Thôi tớ đi ngủ!
    Bạn: B ngủ ngoan!

    Đấy! Hay nhỉ! đàn ông kỳ lạ quá đi! Từ giờ Mình cần phải cảnh giác hơn, rắn hơn mới được! Bắt đầu thấy phiền phiền rồi!
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #32
    Buồn ngủ quá!
    Dạo này toàn thức muộn! Sáng nay 7h mới mở mắt!
    Thôi chết tôi rồi! muộn giờ rồi. Xe đã đi mất hic hic
    Đành tự túc đến cơ quan.
    Vừa đến cơ quan, các cô đã reo lên :A chị đây rồi! Mọi người đang mong chị.
    Mình ngơ ngác " Có chuyện gì". Mọi người đang muốn nhờ chị tư vấn.
    Thế là cả buổi sáng tiếp hơn chục người. Hết người này đến người kia. Ngẩng mặt lên 12.00. Đến giờ đi ăn trưa.
    Ăn trưa xong lại có cậu em đang gặp trục trặc về tâm lý. Thế là ăn xong 2 chị em đi dạo. Cậu chia sẻ khá nhiều điều. Mình lắng nghe và cho cậu một số lời khuyên.
    Thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn khi giúp được mọi người. Nhưng giờ phải đi cày thôi. Từ sáng giờ chưa làm được việc gì.
    Mà căn nhà này xây nhanh quá cơ! đã 1.74k lượt đọc rồi.
    À, Hôm trước nói chuyện với anh trai, tự dưng rút ra được nhiều điều.
    Mình bảo "Số em sao ấy!". Ông ấy cười " Số đào hoa, toàn zai đẹp theo còn gì".
    Mình nhăn mặt: "E chỉ thích vô tư thôi".
    Ông ấy bảo : Anh mà như em! có mà yêu hàng tá! zai đẹp không yêu thì phí!
    Mình cười : Sao a biết em có zai đẹp theo?"
    Ông ấy bảo : A lạ gì em! từ thời đi học đã nhiều anh ngẩn ngơ...
    Mình cười : Gặp em thì phải vô tư hết. Không yêu đương gì cả!"
    Ông ấy bảo : Có phải tất cả đều vô tư được như em đâu!
    Mình : Vâng, có lúc em bị thất bại thật. Không uốn nổi 1 người em yêu quý để giờ 2 chị em xa nhau.
    Ông ấy cười: Cả em và người đó đều thất bại.
    Mình: Thất bại ở điểm gì a?
    Ông anh : Em đã không làm cho cậu ấy vô tư được còn người đó thì thất bại vì đã không giữ được người chị tốt như em.
    Mình (buồn): Thất bại hay thành công chẳng còn ý nghĩa gì. Em và người đó không còn nc với nhau nữa...
    Ông anh: Thật ra cả 2 cứ làm quá sự việc lên ấy. Nếu không có gì to tát thì cả 2 cứ nói chuyện với nhau bình thường.
    Mình: Em là con gái. Em ngại... Ai lại chủ động! Với lại nếu người ta đã không muốn nói chuyện tức là muốn quên mình. Vậy mình nói để làm gì!
    Ông anh: Cứ nói bình thường thì mọi thứ sẽ bình thường. Anh thấy cả em và người đó chọn cách im lặng là sai...! Nếu thực sự cả 2 là người tốt, nên duy trì quan hệ bạn bè bình thường. Không nên làm căng sự việc như vậy!
    Mình: Có gì căng đâu, chỉ là ko nc nữa thôi.
    Ông anh: Thế là căng rồi! sự im lặng là giết chết 1 mối quan hệ đang tốt đẹp!.
    Mình: Vậy nếu là anh, anh sẽ làm gì?
    Ông anh: Tất nhiên anh sẽ chủ động nối lại liên lạc rồi... Đàn ông quảng đại mà!
    Mình: Vâng.

    Thôi, cũng là biêt thêm về suy nghĩ của đàn ông thông qua anh trai.

    Càng ngày càng thấy căn nhà của mình giống 1 cuốn nhật ký! Thật dễ chịu khi được giải tỏa ở đây! Mệt rồi, chợp mắt chút!
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #33
    Hôm nay nhiều việc quá! Stress kinh khủng!
    Nhiều lúc muốn nghỉ hết chỉ để ở nhà ngủ 1 giấc ngon lành hoặc đi xả xì trét với bạn bè! Nhưng còn rất nhiều thứ phải lo toan...!
    Quyết định ở lại đến 6.00 mới về!
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #34
    Cuối cùng thì cũng tạm xong việc.
    Ngồi trên oto ngắm phố phường, đi qua phố Hàng Da, có mấy quán vỉa hè trông ngon quá!
    Ước gì có thời gian rủ bạn bè đi ăn. Mình thích khám phá ẩm thực bởi sau khi ăn xong, mình có thể nhận biết có những vị gì bên trong và nấu lại. Và mình tự đặt yêu cầu cho chính mình là phải nấu ngon hơn ngoài hàng. Chính thế nên những món ăn mình nấu hương vị đặc biệt, ai ăn 1 lần phải nhớ mãi.
    Ngày xưa người yêu mỗi khi đc ăn món mình nấu thì đều nói, sau này e có thể mở nhà hàng ăn. Ôi minh chưa bao giờ nghĩ điều đấy! Chỉ muốn nấu cho người mình yêu.
    Nhớ hồi học và làm việc bên kia, cuối tuần là bạn bè tụ tập ở nhà mình nấu nướng. Chúng nó đặc biệt thích món bún thang, mì vằn thắn và phở bò Hà Nội do mình nấu. Chúng nó nói vui là anh nào sau này lấy mình sướng phải biết.
    Thực ra nấu ăn là 1 sở thích, quan trọng là phải tinh tế và có vị giác tốt thì mới nấu ngon. Nhiều khi cùng 1 công thức nhưng có ng nấu ngon, người nấu bình thường.
    Ngày nhỏ, bố mẹ m đã dạy, con gái HN nữ công gia chánh phải giỏi, phải dịu dàng, tinh tế! Đúng là các cụ nói không sai.
    Giờ có gđ, áp dụng lời các cụ nên ox lúc nào cũng mê mệt vợ. Thật ra bí quyết giữ gđ rât đơn giản, dịu dàng, ngọt ngào, biêt chia sẻ với ck con, nấu ăn ngon và biết massage cho xã lên đỉnh là ok. Và đặc biệt không bao giờ đc chê chồng nhé. Chồng phải là nhất!
    Khi ck mà nóng, mình đừng tranh cãi làm gì. Lặng lẽ pha cho ck cốc nước mát, ôm cổ ck và nói "chồng yêu đừng giận nữa nhé. Uống nước cho mát ruột nào".
    Bí quyết giữ cho ck yêu mình như lúc mới yêu chỉ đơn giản vậy.






    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #35
    Kể ra có một trang nhật ký thế này thật là hay
    Tha hồ trút bỏ mọi suy nghĩ và cảm xúc vào đây mà không ai biết mình là ai. Được sống thật với mình!
    Một năm sắp kết thúc.
    Trước khi bắt tay vào việc, làm 1 tách cafe và tổng kết những việc có ích mình đã làm được
    1. Tư vấn tâm lý thành công: 100 ca (Bao gồm cả online và offline)
    2. Đào tạo EDP: 150 ca
    3. Bắt đầu triển khai Start up.
    4. Giúp đỡ trẻ em vùng cao quần áo ấm
    5. Giúp ck thành công hơn trong cv.
    Thôi thế cũng là tạm ổn. Phấn đấu năm sau sẽ làm được nhiều việc có ích hơn nữa.
    Trước khi rời VN, sẽ làm 1 cú hich nữa, giúp thật nhiều người với mô hình FEC.
    Đời người rất ngắn ngủi, làm gì hãy để lại cho đời những điều tốt đẹp, không cần mọi người nhớ đến mình, chỉ cần đem lại điều có ích cho mọi người là được.
    Đến nay trong 100 ca tư vấn tâm lý thành công thì có 40 ca là của những người đã có gia đình và thật may cả 40 ca đó đã tìm được hạnh phúc gia đình quay trở lại. Mà tự hào trong số ca đó, không ít người đã từng say nắng mình. Nhờ sự khuyên bảo của mình, họ đã vượt qua cơn say và quay về với gia đình. Còn các ca tư vấn tâm lý cho chị em thì quá nhiều.
    Nhớ một trong số những ca mình tư vấn, một cô gái xinh đẹp và ấn tượng. Câu chuyện thì cũng thường ngày thôi nhưng cũng đáng để suy ngẫm.
    Cô gái: Chị ơi em muốn li hôn.
    Mình: Sao lại li hôn em?
    Cô gái: Lão ck em vô trách nhiệm. Hai tuần nay vc chiến tranh lạnh rồi.
    Mình: Lý do chiến tranh?
    Cô gái: Chị biết không? Em đi làm về, đầu tắt mặt tối lo cơm nước chợ búa, chăm con cái còn lão đi làm về thì không về thẳng nhà mà còn đi tennis đến 9h tối, có hôm 11h đêm mới về. Cuối tuần thì đi tiếp khách. Nhà cứ như nhà trọ. Chẳng ngó ngàng gì vợ con. Em khuyên nhẹ nhàng có, khóc lóc có, giận dỗi có rồi đâu lại vào đấy. Cách đây 2 tuần, em dọa li hôn. Lão ấy bảo " Thích thì làm! Đây cũng chán rồi!". Chị bảo có chán không?

    Mình: Như thế là không được rồi. Bây giờ phải xem gốc rễ câu chuyện. Nói chị biết khi mới lấy nhau, 2 vợ chồng có phân chia công việc và bàn bạc thẳng thắn với nhau không?
    Cô gái: Không ạ. Lão ấy bảo việc nội trợ là của phụ nữ. Đàn ông chỉ lo việc lớn. Em không đồng ý thì lão bảo, ở nhà anh toàn thế! Em là phụ nữ thì phải biết điều đó. Rồi em cũng đồng ý vì nghĩ lão ấy đi làm về muộn chắc cũng mệt.
    Mình: Vậy lỗi của em là nhân nhượng trước. Trong cách nói năng vợ chồng, em xưng hô thế nào?
    Cô gái: Lúc thế nọ lúc thế kia. Bình thường thì anh em, vợ chồng. Lúc tức lên thì tôi với anh. Điên quá thì mày tao.

    Mình: Xưng hô như vậy là không được. Dù tức cũng không được mày tao. Cùng lắm là tôi với anh thôi. Khi nhờ ck việc gì thì em nói thế nào?

    Cô gái: Có mấy khi nhờ được. Lúc nào cần lắm em mới nhờ. Em bảo " Anh sửa cái bóng đèn đi". Lão bảo "Anh không biết sửa". Em mắng luôn " Nhà này là nhà trọ của anh đấy à?". Thế là lão giận dỗi bỏ đi.

    Mình: Câu đầu nhờ như thế cũng tạm được. Nhưng nếu nói thê này thì tốt hơn " Chồng ơi, chồng xem giúp em cái bóng đèn sao nó không sáng?". Nếu ck bảo "Anh không biết sửa" thì em bảo " Để em tra google nha, rồi ck bắc ghế lên tháo ra xem đui có bị cháy không?". Mình phải hỗ trợ ck em ạ, chứ không phải là quát thế đâu.

    Cô gái: Thế ạ. Đúng là ngọt hơn thật. Nhưng em bực lắm. Tiền thì tháng đưa đủ tháng đưa thiếu. Cần sửa mấy thứ mà chả chịu đưa tiền. Lúc nào cũng kêu anh hết tiền. Không biết có quỹ đen không!

    Mình: Sai lầm của phụ nữ là suốt ngày kêu tiền tiền đó em. Đàn ông cũng phải có quan hệ công việc, đối tác, cũng phải có tiền trong người thì mới tự tin chứ. Vợ lột hết tiền thì đến đồng tiền uống nước với bạn bè không có thì không được. Thời nay việc đưa hết tiền cho vợ quản lý là xưa rồi. Ở nước ngoài, 2 vc lập 2 tk cá nhân và 1 tk chung. Cả 2 công khai tài chính rõ ràng. Tk vợ mỗi tháng cần bao nhiêu tiền. TK chồng cần bao nhiêu. TK chung gia đình cần bao nhiêu. Thống nhất con số cụ thể rồi mỗi tháng nạp vào đó. Cuối tháng 2 vk cùng sao kê, cân đối.
    Cô gái: Thế nhỡ nó lấy tk của nó cho bồ thì sao?
    Mình: Cuối tháng sao kê mà. Với lại em nghĩ rộng hơn đi. Đừng bao giờ lo chồng có bồ mà hãy làm bồ của chồng nhé.
    Cô gái: là sao ạ?
    Mình: Em phải hiểu căn nguyên của vấn đề. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Đàn ông có muốn về nhà hay không là do người vợ! Đàn ông đi làm nhiều áp lực lắm. Lúc nào cũng phải căng thẳng về công việc và vấn đề tài chính để lo cho gia đình. Em nghĩ xem, Sau một ngày làm việc vất vả, về nhà, vợ đòi tiền rồi chỉ trích, chê bai, con thì léo nhéo khóc lóc, có mệt không? Lúc đó chỉ muốn đi đâu cho nhẹ đầu. Đó là lý do các ông chồng chỉ thích đi chơi sau giờ làm. Nếu về nhà, có vợ xinh tươi, nhẹ nhàng, chăm sóc hỏi han tình hình công việc, vui vẻ thì đàn ông nào chẳng thích về, đúng không nào?
    Cô gái: Ôi về nhà đầu tắt mặt tối con con cái cái, còn đâu mà xinh tươi hả chị! tiền thì đang thiếu!

    Mình: Sai lầm của phụ nữ là thế! Ở cơ quan xinh đẹp bao nhiêu, về nhà lại như quạ bấy nhiêu. Suốt ngày cằn nhằn, đá thúng đụng nia. Chăm con mà khoa học thì cũng không vất vả lắm đâu. Với lại, về nhà là phải thay ngay bộ đồ quyến rũ vào, sexy một chút không sao, mặt mũi tươi tỉnh, gạt hết công việc 1 bên nhé. Chồng về thì đon đả ra đỡ đồ cho chồng, pha chồng cốc nước trái cây, hỏi han công việc thế nào, tình cảm một chút càng tốt. Dạy con lễ phép, chào bố và tình cảm với bố. Đảm bảo không có ông chồng nào muốn ra ngoài.

    Cô gái: Ôi đúng là từ khi sinh con em không còn chăm chút mình. Lúc nào cũng xuề xòa. Về nhà chăm con với việc nhà nên cáu gắt. Ông ý thì cứ như người ở trọ, chả biết việc gì, nhìn ngứa mắt chỉ muốn mắng.

    Mình: Em mà cứ duy trì thế thì sớm muộn ck em sẽ có bồ. Các cô bồ ngoài kia chưa có gia đình, chẳng vướng bận gì, trẻ đẹp mơn mởn, lại ngọt ngào, đàn ông nào mà không thích. Với lại, cặp bồ với các em đó có mất gì đâu. Trong khi vợ già ở nhà cứ quang quác suốt ngày. Em thấy 2 hình ảnh đối lập không? Hãy thay đổi đi nhé.
    Với lại muốn nhờ chồng việc gì thì đầu tiên hãy nói ngọt, đừng dùng giọng ra lệnh nhé. Và nhớ không được so sánh chồng với người khác hoặc chê bai ck.

    Cô gái: Ôi chết! Em toàn so sánh và chê bai. Xem tạp chí có anh đẹp trai, em xuyt sao bảo đẹp thế này thì phí rồi liếc ck xem phản ứng thế nào mà thấy có vẻ ko vui. Em cũng hay so sanh với hàng xóm gần nhà, mỗi lần so sánh xong lão ấy sửng cồ bảo "Cô thích thì đi mà lấy lão hàng xóm".

    Mình: So sánh và chê bai là điều cấm kỵ. Em hãy nhớ là vì sao em lấy anh ấy. Mà một khi anh ấy đã được chọn thì em phải làm cho anh ấy thành number 1 trong mắt em. Dù sự thực anh ấy có thể chưa hoàn thiện lắm, nhưng với sự hỗ trợ của em, anh ấy sẽ hoàn thiện dần. Hãy cứ coi chồng là number 1 đi rồi một ngày nào đó anh ấy cũng sẽ coi em là number 1. Chứ em mà coi anh ấy là number 2 thì anh ấy sẽ cho em là number 3, number 4 ngay.... Em phải nhớ, phụ nữ lấy năng lượng từ vũ trụ nhưng đàn ông lại lấy năng lượng từ...phụ nữ đấy. Anh ấy giỏi giang hay thành đạt, kiếm được nhiều tiền, tâm lý hay không là do người phụ nữ đó em.

    Cô gái: Hi hi vâng ạ. Em sẽ áp dụng. Nhưng chưa biết giải quyết chiến tranh lạnh thế nào.

    Mình: Tối nay mặc bộ váy sexy, nấu mon ăn thật ngon rồi rủ ck đi dạo, 2 vc nói chuyện với nhau.

    Cô gái: Vâng em sẽ áp dụng. Cảm ơn chị!

    Một câu chuyện rất bình thường nhưng lại rất phổ biến.
    Và từ việc giải quyết được cái gốc của vấn đề mà đến nay các gia đình đã tìm được hạnh phúc.
    Mình không mong làm điều gì to tát, chỉ cần mỗi một gia đình hòa thuận thì trẻ con sẽ được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, sẽ không bị đẩy ra xã hội với bao nhiêu cạm bẫy.
    Chỉ nghĩ được 1 điều đơn giản như vậy thôi...
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #36
    Mệt mỏi!
    Stress!
    Căng thẳng!
    Là những từ được dùng để mô tả công việc!
    Mình có thể là chỗ dựa, nơi mọi người tin tưởng, trút bầu tâm sự
    Nhưng cá nhân mình lúc này cần 1 một người có thể hiểu và chia sẻ công việc với mình thì điều đó lại quá khó, vì tính chât công việc khá đặc biệt...
    Lo lắng và căng thẳng! muốn bỏ hết mọi thứ và đi đâu thật xa....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #37
    Em mới biết topic của chị ngày hôm qua, chị rất giống một chị bạn người Huế của em, cũng rất dịu dàng, tinh tế và nấu ăn ngon Cũng vì 1 vài lí do khách quan mà giờ bọn em ko còn liên lạc với nhau nữa, thỉnh thoảng em vẫn theo dõi fb của chị ấy, biết chị ấy vẫn sống hạnh phúc cũng thấy mừng cho chị.
    Chị chủ top cố gắng duy trì topic nhé, en rất thích đọc những chia sẻ của chị
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #38
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pupikawaii Xem bài viết
    Em mới biết topic của chị ngày hôm qua, chị rất giống một chị bạn người Huế của em, cũng rất dịu dàng, tinh tế và nấu ăn ngon Cũng vì 1 vài lí do khách quan mà giờ bọn em ko còn liên lạc với nhau nữa, thỉnh thoảng em vẫn theo dõi fb của chị ấy, biết chị ấy vẫn sống hạnh phúc cũng thấy mừng cho chị.
    Chị chủ top cố gắng duy trì topic nhé, en rất thích đọc những chia sẻ của chị
    Chị đang stress công việc quá! Nhưng đọc chia sẻ của em chị cũng thấy vui hơn!
    Cảm ơn em rất nhiều nhé! Chị còn rất nhiều điều muốn chia sẻ về cuộc sống, về những bài học qua những năm tháng làm tình nguyện viên LHQ. Có những câu chuyện về tình người rất đẹp em ạ!
    Rất vui đc làm bạn với em!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #39
    Hi, vậy cho em em lót dép hóng những câu chuyện tiếp theo của chị nhé ^^! Nick em lập 8 năm rồi mà cực ít vào comment trong các topic, gặp topic của chị phải log vào để ủn lên vì những chia sẻ của chị khiến em cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, ko hiểu vì sao
    Chúc chị một ngày làm việc vui vẻ và nhanh vượt qua stress nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 294 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #40
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pupikawaii Xem bài viết
    Hi, vậy cho em em lót dép hóng những câu chuyện tiếp theo của chị nhé ^^! Nick em lập 8 năm rồi mà cực ít vào comment trong các topic, gặp topic của chị phải log vào để ủn lên vì những chia sẻ của chị khiến em cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, ko hiểu vì sao
    Chúc chị một ngày làm việc vui vẻ và nhanh vượt qua stress nhé
    Cảm ơn em nhé!
    Nick 8 năm rồi chứng tỏ là cựu member rồi. Chị thì mới tinh.
    Ngày trước có chuyện gì thì cũng ủ trong lòng, không viết ra, hoặc cùng lắm tâm sự với chị gái hoặc anh trai thôi. Giờ có Webtretho thấy hay hay, chia sẻ thoải mái, thật lòng, như kiểu trút được vướng mắc trong lòng ấy.
    Chúc em một ngày vui vẻ! Nhận được chia sẻ của em chị rất vui, lại có thêm động lực để viết tiếp đấy!