TIN TÀI TRỢ.

Chị nhớ em

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 54.3K Lượt đọc
  • 442 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #241
    Vừa dỗ các con ngủ xong, giờ mới lên làm việc một chút.
    Các nhóc đi chơi với mẹ về mệt quá nên mẹ chỉ kể xong 1 câu chuyện là lăn ra ngủ như lợn con, trông yêu thế!

    Nt cho bố bảo mấy mẹ con đang đi chơi này, bố ngạc nhiên bảo : Mẹ giỏi thế, chăm 1 đàn con mà cứ ung dung nhàn nhã, lại còn đi chơi nữa.
    Ơ hơ! ox cứ hay lo lắng quá cho vk, lúc nào cũng sợ vk vất vả. Ox quên mất là vk có thể điều hành cả 1 cty từ xa, mọi việc tăm tắp thì cái đội quân tí hon này muỗi mà. Chúng nó bảo ko có bố cũng vui chả kém mẹ nhỉ! ha ha! mình bảo chỉ nói với mẹ thôi, nói với bố thế là bố buồn đấy.
    Dạo này nhiều việc quá! tại cover bao nhiêu mảng, đi làm ở cơ quan này vẫn phải điều hành mọi việc ở cty kia. Tài liệu cho buổi thuyêt trình với đối tác đã chuẩn bị xong. Chuẩn bị tuần tới sẽ present. Lần này phải thật ấn tượng! Mình tin vào xác suất thành công cao vì chưa khi nào mình thất bại.
    Phong thái tự tin, sự chuẩn bị cẩn thận, cách diễn thuyết vừa thu hút vừa hài hước cùng với các đạo cụ độc đáo là những điểm cộng gây ấn tượng với đối tác.
    Nói gì về phong thái tự tin thì mình có thừa. Mình chỉ lúng túng khi có 2 người thôi, chứ đứng trước đám đông thì rất tự tin. Chắc sinh ra là để tự tin trước đám đông rồi.
    Hôm rồi đi dự CEO, chợt thấy buồn cho mình quá! Mình thấy mình vẫn là 1 hạt cát trong sa mạc, còn phải phấn đấu nhiều nhiều nữa.
    Mình ko tham vọng nhưng lúc nào cũng phải đặt mục tiêu rõ ràng cho từng mốc cuộc đời. Nguyên tắc là không 1 thì 3. Nghĩa là nếu ko thể là number 1 thì cũng phải nằm trong top 3. Từ hồi đi học cũng thế, với một số môn chính như toán, anh và văn thì ở luôn vị trí top 1 của lớp, còn xét chung tất cả các môn thì nằm trong top 3. Việc học nghiêm túc để cán cột mốc đó là việc đương nhiên phải làm của 1 học sinh.
    Vậy mà giờ,đi làm rồi, bao năm lăn lộn trong nước, ngoài nước vẫn chỉ lẫn trong 1000 CEO cả nước. Thật khác gì cát trong sa mạc đâu! Tự cảm thấy xấu hổ với bản thân, với mục tiêu đã đặt ra.

    Mình cần phải phấn đấu, nỗ lực vượt bậc để một ngày nào đó sẽ đứng trong top 3 nữ DN thành đạt nhất cả nước với doanh thu nghìn tỷ. Đấy là mơ ước! Đấy là hoài bão! Có lẽ mọi người sẽ thấy viển vông. Nhưng mình tin mình sẽ làm được.

    Sẽ có khả năng thành hiện thực nếu nghiên cứu từng bước cẩn thận, học hỏi thật nhiều và bắt tay vào xây dựng nền móng đầu tiên. Mơ ước tạo ra 1 DN với doanh thu khủng cũng chính là để lại di sản cho con cái sau này.

    Di sản ấy bao gồm cả việc trang bị cho con cái đức tính điềm tĩnh, tự tin, thanh cao và hướng các con tới một lý tưởng " Kiếm tiền để cuộc sống tốt hơn và giúp đỡ được nhiều người hơn". Đó chính là một cuộc sống thiện nguyện, biết yêu thương chia sẻ với những người khó khăn. Mình ngưỡng mộ Bill Gate vì lý tưởng sống đó.

    Cứ mỗi khi tâm sự với ox về những điều này và chiến lược kinh doanh, ox đều nói : Em có tầm nhìn rất xa. Nhiều khi những ý tưởng của em đi trước vài năm. Anh tin nếu không phải hy sinh nhiều cho gia đình thì em sẽ tiến rất xa."

    Một ngày nào đó em sẽ là 1 CEO

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 22 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #242
    Mỗi tình chênh lệch tuổi tác có đến được không ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 23 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #243
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoangphongkt Xem bài viết
    Mỗi tình chênh lệch tuổi tác có đến được không ?
    Bà xã mình hơn mình 2 tuổi đây có sao đâu
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #244
    Chào 1 ngày mưa!
    Làm ly cafe nóng ngắm trời mưa qua khung cửa kính! lãng mạn ghê!
    Hôm nay quên ko mang thuốc đi rồi, đau đầu quá!
    Tự dưng mở lại bài hat "My memory" và "Winter sonata" trong bộ phim Bản tình ca mùa đông, ký ức xưa ùa về. Ông anh trai hôm trc gửi link phim này. Ko có thời gian xem vì bận nhưng cái chính là đã xem rồi.

    Ông anh trai nói 1 câu " Em thấy 3 nhân vật trong phim này giống chúng ta ko? Nhưng cái kết thì ko giống chút nào. Chúng ta đã cùng nhau qua bao năm tháng đẹp của thời hs bên nhau. Giờ mỗi người 1 ngả và người bên cạnh em giờ lại ko phải cậu ấy, cũng chẳng phải anh !!!!". Mình nghe xong sững người!

    Tự dưng 1 nỗi xót xa ngập tràn... Cái thời tuổi trẻ rất đẹp ấy đã qua. Mối tình câm lặng của cậu ấy, và có lẽ của cả anh nữa... Cậu ấy giờ đã có gđ, mình cũng vậy, còn Anh trai vẫn 1 mình....!

    Nhìn những giọt nước mắt của người đàn ông rơi xuống mà lòng đau như cắt! Đàn ông thường ko bao giờ khóc, lại càng ko bao giờ khóc trc mặt phụ nữ...
    Nhưng nếu đã khóc thì chắc chắn phải vì một người mình yêu thương, phải vì rất đau lòng... Mình ko muốn có thêm 1 người đàn ông nào khóc vì mình nữa...

    Em xin lỗi...!
    Là lỗi của em... đã làm khổ anh, làm khổ những người đàn ông đã bên cạnh, yêu thương em hơn chính cả bản thân mình...!
    E chỉ có 1 trái tim, ko thể san sẻ cho nhiều người...!
    Xin lỗi anh! Mong anh sớm tìm đc bến đỗ cuộc đời!!!
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #245
    Hu hu
    Mệt quá! Nhiều việc quá mà người cứ mệt rã rời! Đau đầu, cái tội để quên các loại thuốc ở nhà.

    Lại thêm tim đập nhanh và mạnh nữa. Ngay lúc này đây, tim đập cứ bụp bụp bụp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đập nhanh như kiểu vừa chạy Marathon về. Mệt vãi!
    Help me pls!
    Mình ko điều khiển nổi nó, vì nhịp tim giờ cũng ko còn là của mình nữa rồi. Nói chính xác là nó là nhịp tim của người khác và tim người ta đập kiểu gì thì tim mình đập kiểu thế. Khổ quá ! Chả hiểu sao trên đời có chuyện kỳ cục đến thế cơ chứ! Mà sao lại rơi vào mình chứ?
    Biết nhịp tim này là của ai. Chẳng lẽ lại bảo là e ơi, em làm sao cho tim bớt đập nhanh chút được ko? cứ đập bụp bụp thế này chị mệt lắm.
    Hix, nếu mà nói được thì đã tốt. Đằng này ko dám nói, cứ cố gắng chịu đựng. Đủ mọi cung bậc cảm xúc của người ta mình hứng hết. Vui, buồn, hồi hộp, tim đập nhanh, nóng ruột....đều lây sang bên mình.

    Khoa học gọi đó là thần giao cách cảm khi 2 người có cùng 1 tần sóng sinh học nên bắt được. Do đó mọi cảm xúc của người này thì ng kia đều cảm nhận được.
    Ngày trước thấy rất khó hiểu về điều này. Nhưng dần cũng phải chấp nhận nó như 1 sự thật. Có lẽ mình là ng có khả năng đặc biệt và ng đó cũng vậy chăng?
    Hoặc có 1 duyên gì đó? Hay duyên từ kiếp trước?

    Thôi, chẳng biết nữa. Chỉ biết giờ tim vẫn đập mạnh lắm...! D
    Cố gắng chịu đựng vậy!
    Quyết ko làm phiền đến ai, không kêu ca với ai hết! hix hix
    Oh, my heart!
    Don't beat so quick like that! pls slow down!
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #246
    Chào một ngày mới nóng nực như mùa hè!
    Trước khi bắt tay vào việc, tâm sự với anh Nhật ký chút!
    Trước tiên cảm ơn tất cả những người đã follow topic này, dù nó chỉ là những mẩu nhật ký nhưng số 21.2k lượt đọc và lượng follow lớn cũng là một niềm an ủi đối với mình.
    Cảm ơn tình cảm mọi người dành cho mình.
    Có người khen mình là superman, nhưng thực ra ko phải, đúng hơn là ...superwoman! Đùa chút, mình chỉ là 1 người hết sức bình thường như bao người, không có gì đặc biệt, chẳng có gì nổi trội, cũng chẳng phải người giỏi giang kiệt xuất, chẳng qua may mắn được mọi người yêu quý, vậy thôi!!!

    Nhưng có người đã từng nói " Ta bé nhỏ, ta tự hào bé nhỏ!". Vậy nên điều mình tự hào đến thời điểm này là mình sống có lý tưởng và giúp ích được cho nhiều người. Còn lại mọi thứ vẫn luôn phải phấn đấu không ngừng.

    Có người thắc mắc, tại sao mình làm được nhiều việc. Thực ra không phải là nhiều lắm, vẫn chưa đạt đến kỳ vọng của bản thân đâu, nhưng vẫn đang cố gắng chuẩn hóa mọi thứ.

    Một ngày làm việc bận rộn của một người bình thường, ví dụ như hôm qua sẽ là thế này.

    Sáng đưa con đi học rồi đến cơ quan. Việc đầu tiên là pha tách cafe capuchino hoặc 1 tách trà. Viết sổ list ra các đầu việc quan trọng cần hoàn thành.
    Mở Lap ra, liếc qua mấy chục email (thực ra hàng trăm email nhưng đã cho vào list spam nhưng cái quảng cáo và ko cần thiết) xem cái nào quan trọng thì trả lời.

    Mở zalo, cũng hơn 100 tin nhắn các loại, từ trợ lý, từ đối tác, khách hàng, phụ huynh, học sinh và cả những "vệ tinh", fan hâm mộ, các group...Thật ra chỉ quan tâm đến các tin nhắn công việc nên tin từ trợ lý sẽ đc ưu tiên trc, rồi đến khách hàng, phụ huynh và đối tác. Còn các vệ tinh, chỉ đọc, thấy hay thì rep, ko thì thôi.

    Mở viber, tin nhắn đầu tiên bao giờ cũng là của anh trai "Chúc bé ngày mới vui vẻ!", sau đó đến các group. Quá nhiều group nên liêc qua, cái nào cần thiết thì rep, ko thì để sau.
    Gọi viber nhắc trợ lý hoàn thành các mục quan trọng.
    Riêng mấy cái vụ này đã hết 30 - 45'' đầu giờ rồi.

    Rồi một lúc sau, cấp dưới lên, đặt lên bàn 2 cuốn giáo trình dày cộp, cỡ 300 trang và thỏ thẻ " Chị duyệt cho em để em đem đi in". Ặc! Suýt ngất! 300 trang chứ ko ít đâu. Phải đọc từng dòng một, soi từng dấu chấm dấu phẩy, rồi nội dung, văn phong, format, outlook...., cái nào sai là sửa luôn vào đấy. Tóm lại là công việc của tổng biên tập...mất nguyên buổi sáng!
    Trưa thì tranh thủ ăn nhanh rồi lên dạy tiếng anh cho các giáo viên, cán bộ nhân viên cơ quan. Dạy free nhé!
    Đầu giờ chiều, tự xin phép bản thân (Mà có khi quên cả xin phép), ngủ gật trên bàn chừng 20'. Tỉnh dạy mỏi hết cả cổ, vai. Ước gì có ai massage cho cái cổ lúc này.
    từ 2h chiều, chấm giáo án của giáo viên, mất 60'. Rồi duyệt hợp đồng của đối tác.
    Thời gian còn lại hoàn thành cuốn sách đang viết. Hết ngày.

    Chiều hôm qua còn về sớm để tham dự sự kiện của trường con. Xong sự kiện, 2 mẹ con về nhà đã tối mịt. Mình về tắm giặt cho con, cho ăn uống rồi ăn chút cơm, mệt ko buồn nhai nữa. Sau đó dỗ con ngủ và cũng lăn ra bất tỉnh nhân sự.
    Ox nhắn tin từ sáng " a đi nhậu với Hội B." mình nhắn lại "Anh cứ đi thoải mái", chả lo lăng, giận hờn hay nghi ngờ gì cho mệt thêm. CK thích đi đâu cứ cho thoải mái, chẳng bao giờ gọi điện hay giục về ...kệ!

    Thế nên đêm qua, dù nằm bất động vân biết là ox về nhà rất muộn, nhưng mệt, chẳng buồn mở mắt ra.
    Sáng ra ox mặt hối lỗi, xun xoe lại gần, mà mình thì có giận gì đâu cơ chứ, mệt chết đi được! Ox bảo "Anh về muộn ko giận à?". Mình cười bảo "Em có giận anh bao giờ đâu! lần sau đừng về muộn quá, gió máy ko tốt"

    Ox nhăn mặt " chả thấy ghen bao giờ, chả giận dỗi gì, ko sợ mất ck à".
    MÌnh cười bảo " Chồng là 1 sản phẩm di động, bán không ai mua, cho không ai lấy mà cứ hở ra là mất!". Ox cừoi phá lên.
    Quay ra nhìn thẳng vào mắt ck "Anh mà làm gì có lỗi với em là em biết hết đấy!". Ox cười " Anh chẳng dại. Mất vợ như chơi".
    Thế đấy, một ngày bình thường của một người bình thường là như vậy đấy! Hôm qua do về muộn nên cho lớp buổi tối nghỉ chứ ko tối qua cũng phải dạy học nữa cơ...

    Thật 3 đầu 6 tay, sắp thành Robot đến nơi rồi!
    Thế nên thời gian đâu, cảm xúc đâu cho chuyện yêu đương nữa... Đôi lúc nhìn các cặp đôi tình củm cũng thấy thú vị nhớ lại thời lãng mạn của mình ngày xưa. Nhưng hình như mọi thứ đã khá xa rồi...

    Thời gian qua đi, ko trở lại... được! Quan trọng là mình đã làm được gì, hay là để thời gian trôi qua vô ích?
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #247
    Hi Weekend!
    Thời tiết hôm nay thật kỳ lạ!
    Sáng thì man mát, trưa thì lành lạnh mà chiều thì nong nóng. Thời tiết như kiểu 1 cô gái đỏng đảnh hay hờn dỗi.
    Sáng sớm nay mình dạy thật sớm, đi tập thể dục 1 vòng rồi rẽ vào clb zumba fitness. Ở đây mọi người đã học đc 3 tháng rồi, thành thục các động tác, mình thì mới vào có 2 buổi, đang phải học đuổi.

    Trời, đây phải gọi là dancing club mới đúng. Theo hình dung cua mình, zumba là điệu nhảy có sự uyển chuyển nhưng khá mạnh mẽ theo hướng latin. Ấy thế mà vào đây được học cả Salsa lắc mông, các điệu của Ấn Độ lắc eo, lắc ngực, các điệu zumba và có cả 1 chút hiphop dạng poping....thú vị thật!
    Thề, "một khi đã máu đừng hỏi bố cháu là ai"! Mình cháy hêt mình luôn. Cô giáo phát hiện ra học viên mới là mình, đi qua rồi dứng lại nhìn, bảo "em nhảy đẹp đấy! rất có hồn! mới đúng không!". Mình cười bảo " vâng, em là ma mới ạ". Cô giáo vỗ vai rồi bảo " Lắc hông rất đẹp! cứ thế phát huy!" rồi đi.

    Cô giáo thì đúng phong cách dancer chuyên nghiệp, nhìn nhảy đã thấy mê luôn. Ox bảo em đi nhảy làm gì, ở nhà đi bơi, anh dạy bơi cho. Uh thì mình cũng thích bơi, nhưng mà thích nhảy hơn. Nhảy giúp giải phóng năng lượng, được hòa theo điệu nhạc, feel hêt mình luôn, giúp lưu thông khí huyết, giảm stress, nói chung là tốt. Nhiều lúc tự hỏi nhóm thanh niên đi bar làm gì nhỉ? Nhảy thì ít, cắn thuốc lắc thì nhiều, đập đá các loại. Rút cục chỉ làm thương tổn hệ thần kinh, rệu rã sức khỏe và chả đem lại lợi ích gì ngoài cái lúc sống ảo, tưởng mình thành tiên, sau tỉnh ra đã thấy mình nằm nhà thương điên.
    Cứ sinh hoạt tại các clb zumba có phải được xõa hết mình, ý là những ai đam mê nhảy nhót, vào clb này vừa tốt sức khỏe vừa giải stress, vừa giao lưu lành mạnh, có phải tốt ko nhỉ!?
    Tập đúng 60', mồ hôi như suối. Nghỉ ngơi chút, trao đổi với HLV rồi đi về.
    Ox mua cho 1 bộ tập đẹp, trông đến sexy, đi bộ về mà ai cũng nhìn, ngại!

    Về nhà, các con đon đả ra đón mẹ, mình bảo " Ai lấy nước, lấy đồ ăn sáng cho mẹ nhỉ?" / " Con, con". 2 đứa con tranh nhau, đứa lấy nước, đứa lấy cơm. Em bé thì ra bật quạt cho mẹ.
    Sáng nay có buổi chia sẻ khá hay về công nghệ nên dù thế nào mình cũng phải đi. Mấy đứa con phụng phịu bảo " Mẹ tuần nào cũng đi". Biết làm sao.
    Luôn phải học hỏi, update kiến thức mới, kỹ năng mới mà. Đến nơi gặp bao nhiêu đồng đội của mình, là những giáo viên đã được mình dạy tiếng anh miễn phí trong cộng đồng. Mọi người rất vui khi gặp mình. Các cô ồ lên bảo " Cô giáo ngoài đời trẻ và xinh quá! Em xin làm 1 fan hâm mộ!" . Ha ha! Các cô giáo thật là kute! yêu!
    Dự định chiều nay sẽ ko đi đâu, dành thời gian học tập nghiêm túc. Già rùi cũng vẫn học, học nữa, học mãi...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 79 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #248
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yoursister Xem bài viết
    Chào 1 ngày mưa!
    Làm ly cafe nóng ngắm trời mưa qua khung cửa kính! lãng mạn ghê!
    Hôm nay quên ko mang thuốc đi rồi, đau đầu quá!
    Tự dưng mở lại bài hat "My memory" và "Winter sonata" trong bộ phim Bản tình ca mùa đông, ký ức xưa ùa về. Ông anh trai hôm trc gửi link phim này. Ko có thời gian xem vì bận nhưng cái chính là đã xem rồi.

    Ông anh trai nói 1 câu " Em thấy 3 nhân vật trong phim này giống chúng ta ko? Nhưng cái kết thì ko giống chút nào. Chúng ta đã cùng nhau qua bao năm tháng đẹp của thời hs bên nhau. Giờ mỗi người 1 ngả và người bên cạnh em giờ lại ko phải cậu ấy, cũng chẳng phải anh !!!!". Mình nghe xong sững người!

    Tự dưng 1 nỗi xót xa ngập tràn... Cái thời tuổi trẻ rất đẹp ấy đã qua. Mối tình câm lặng của cậu ấy, và có lẽ của cả anh nữa... Cậu ấy giờ đã có gđ, mình cũng vậy, còn Anh trai vẫn 1 mình....!

    Nhìn những giọt nước mắt của người đàn ông rơi xuống mà lòng đau như cắt! Đàn ông thường ko bao giờ khóc, lại càng ko bao giờ khóc trc mặt phụ nữ...
    Nhưng nếu đã khóc thì chắc chắn phải vì một người mình yêu thương, phải vì rất đau lòng... Mình ko muốn có thêm 1 người đàn ông nào khóc vì mình nữa...

    Em xin lỗi...!
    Là lỗi của em... đã làm khổ anh, làm khổ những người đàn ông đã bên cạnh, yêu thương em hơn chính cả bản thân mình...!
    E chỉ có 1 trái tim, ko thể san sẻ cho nhiều người...!
    Xin lỗi anh! Mong anh sớm tìm đc bến đỗ cuộc đời!!!
    Làm gì tới mức này nhỉ! Chẳng nhẽ đàn ông lại yếu đuối đến thế? Không yêu thì thôi, suy nghĩ nhiều vậy lấy đâu tâm trí mà làm việc nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kairen1987
    • 79 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #249
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yoursister Xem bài viết
    Mở zalo, cũng hơn 100 tin nhắn các loại, từ trợ lý, từ đối tác, khách hàng, phụ huynh, học sinh và cả những "vệ tinh", fan hâm mộ, các group...Thật ra chỉ quan tâm đến các tin nhắn công việc nên tin từ trợ lý sẽ đc ưu tiên trc, rồi đến khách hàng, phụ huynh và đối tác. Còn các vệ tinh, chỉ đọc, thấy hay thì rep, ko thì thôi.

    Mở viber, tin nhắn đầu tiên bao giờ cũng là của anh trai "Chúc bé ngày mới vui vẻ!
    Ông anh của chị có ý đồ xấu là cái chắc. Cho em xin facebook của chị để check nhan sắc xem nào? Không nghĩ có người đẹp tới mức mà người khác si mê đến thế.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kairen1987
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #250
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Kairen1987 Xem bài viết
    Ông anh của chị có ý đồ xấu là cái chắc. Cho em xin facebook của chị để check nhan sắc xem nào? Không nghĩ có người đẹp tới mức mà người khác si mê đến thế.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kairen1987
    Chị chưa bao giờ khẳng định là mình đẹp tới mức đàn ông phải si mê. Chị tự nhận là mình rất bình thường như bao người. Được mọi người yêu mến có lẽ vì chị thật lòng và tốt tính chứ khoản xinh đẹp thì không dám đọ với mọi người đâu. Trên đời còn nhiều người đẹp lắm e ạ, mình có là gì đâu!
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #251
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Kairen1987 Xem bài viết
    Làm gì tới mức này nhỉ! Chẳng nhẽ đàn ông lại yếu đuối đến thế? Không yêu thì thôi, suy nghĩ nhiều vậy lấy đâu tâm trí mà làm việc nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Kairen1987
    Ngày xưa chị luôn mặc định là đàn ông mạnh mẽ, ko khóc bao giờ. Nhưng khi chứng kiến đàn ông khóc trước mặt mình thì mới hiểu là có chuyện đó thật. Mặc dù con số này không nhiều nhưng Phải yêu ai đó thật lòng và sâu sắc thì mới có thể khóc được. Em cứ yêu ai đó hết lòng mà ko thể nào đến đc với người ta thì em sẽ hiểu.
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #252
    Chào buổi sáng mát mẻ!
    Thời tiết thế này có phải dễ chịu không?
    Sáng nay mình dạy muộn, cuống hết cả lên đi tập zumba. May quá đến nơi vẫn kịp. Hôm nay cô giáo dạy mấy điệu Salsa & Columbia. Các điệu hôm nay thật là bốc lửa. Cô giáo đúng dancer chuyên nghiệp, nhảy đẹp, mình ngưỡng mộ quá đi!
    Công nhận nghề nào vui nghề đó. Được làm giáo viên dancing cũng thật là thích, suốt ngày đắm chìm trong không gian âm nhạc, thả lỏng cơ thể, phê tới bến!
    Mình kết clb zumba này nhất đấy! Cứ mỗi lần nghe nhạc vào người nó cứ lắc, lắc. Giờ được học bài bản thế này, nhạc lại hay có thể cháy luôn! Tập xong sáng khoái, đi bộ về.
    Hnay ox đi Hội Thảo nên mình ở nhà trông con và dạy con học. Tiện ghé qua anh Nhật ký chút xả xì tret.

    Tình hình là cô em gái nắng (ko phải em gái mưa nhé. khái niệm này dành con trai) lại đang bắt đầu mê trai đẹp. Nó chồng con đề huề rồi nhưng vẫn cái tật mê giai, nhìn thấy trai đẹp là tít hết cả mắt, sán lại gần. Mà mình thuộc dạng khắt khe hay sao mà ko thể hiểu nổi sao con gái lại phải mê trai đẹp? Uh thì cái đẹp ai cũng thích nhưng cũng còn tùy, đẹp cả tâm hồn lẫn tính cách thì mới gọi là đẹp chứ cái outlook chả nói lên điều gì. Ví dụ cái mặt đẹp mà tính cách đểu thì dẹp luôn!
    Nhưng cô em mình thì ko nghĩ thế. Nó lại chứng nào tật ấy rồi. Chị em chơi với nhau bao năm, chẳng lẽ ko hiểu tính nó. Ngày xưa nó kể là nó yêu bao nhiêu anh, cỡ phải chục, anh nào cũng phải thử máy. Mình lạy nó luôn! Mình bảo cái này thì cô hơn đứt tôi rồi đấy. Tôi già thế này mà chỉ y có 1 anh duy nhất, y rồi là lấy luôn. Lịch sử tình trưởng chỉ có con số 1 thôi. Nó bảo chị cổ hủ, ko yêu thì phí cuộc đời, giai đẹp là phải thử ngay. Óa! Thử cơ á!?

    Đối với mình, giai đẹp chả có ý nghĩa gì, càng đẹp, càng nhiều ng thích thì mình càng ko để ý. Căn bản giai đẹp quanh mình quá nhiều, nhìn nhiều cũng thấy bình thường.

    Mình bảo cô em là cô xem lại mình đi, mình là con gái, cần quái gì cứ phải sán vào trai đẹp, mất giá!

    Mà mấy ông đẹp trai là hay tự hào bản thân lắm, thấy gái nào chủ động sán vào là mấy ông ấy lợi dụng ngay. Mèo thấy mỡ có chê bao giờ. Cơ mà nói nó có nghe đâu. Nó tít hết cả mắt lên rồi. Nó mà ko phải là em gái nắng thì cũng kệ luôn! thân ai ng đấy lo. Thôi kệ! dại thì chít! Chị chỉ khuyên đến thế thôi.

    Hôm nay ở nhà dạy con học. Đang dạy con cách tính nhẩm nhanh và cách học toán tư duy. Tự dưng buồn ngủ thế mà tẹo nữa phải đưa các con đi chơi!
    Làm 1 tách trà cho tỉnh ngủ cái nào!
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #253
    G.Morning!
    Chẳng là mình rất yêu thích ẩm thực nhưng có lẽ thích nhất vẫn là các món ăn Việt Nam. Đi các nước và khám phá ẩm thực khắp mọi nơi nhưng chốt lại vẫn thấy món VN đặc sắc hơn cả, đầy đủ khẩu vị, cân bằng dinh dưỡng và đa dạng nhất. Mình thích đồ nướng nhất. Có lần được dự tiệc nướng BBQ của Úc mà thấy vẫn sao sao, không hợp khẩu vị (chính sếp người Úc sắn tay làm món thịt này), vị nó ngai ngái pha lẫn cari ấn độ với cái loại gia vị gì khó ăn. Các món châu âu thì nhiều bơ sữa, ăn nhanh ngán. Các món Đài Loan, Hong Kong, TQ thì lắm xì dầu, lắm mỡ và ngọt.
    Có lẽ chỉ có món VN mới là tuyệt đỉnh.
    Do đặc trưng công việc hay đi thiện nguyện lên các vùng cao nên mình đc thưởng thức các món núi rừng. Ngon vô cùng!
    Các món có hương vị vô cùng lạ từ các loại lá, các loại hạt, đặc trưng nhất là hạt dổi, mắc khén, lá móc mật, quả móc mật.... Ăn ở đâu về là phải tọ mọ nấu nướng theo.
    Hôm trước vừa hướng dẫn con gái cách làm món thịt lợn mán nướng. Hôm nay mình chia sẻ cách làm món này. Nếu mọi người thích hương vị núi rừng, ăn món này 1 lần sẽ nhớ mãi.

    Nguyên liệu:
    – 300 g - 500g thịt ba chỉ hoặc sườn lợn mán
    – 2 của hành tím, 1 củ tỏi
    – 1 muỗng mật ong, 1 muỗng nước tương, dầu ăn
    – Một ít cam thảo, 30 ml rượu chát
    - 2 thìa hạt dổi, 2 thìa măc khén
    - Móc mật thái chỉ

    Thực hiện:
    – Lấy sườn trong miếng thịt ra để nguyên miếng lớn/ thịt ba chỉ thái lát mỏng dài cỡ gang tay.
    – Bóc vỏ hành và tỏi và băm nhỏ nhuyễn
    – Trộn đều hỗn hợp sau: tỏi, hành, cam thảo, nước tương, rượu chát, mật ong, dầu ăn, hạt dổi, mắc khén, móc mật trong bát lớn. Say đó đem miếng thịt lợn ướp trong hỗn hợp trong vòng 10 phút.
    – Dùng que nhọn xăm đều lên miếng thịt, hoặc xếp các miếng ba chỉ dài vào vỉ, sau đó đem lên vỉ để nướng trên bếp than hồng. Nướng đến khi miếng thịt có màu vàng thì được.
    Thưởng thức:
    Thái miếng thịt đã được nướng chín thành các miếng vừa ăn và bày ra đĩa. Món thịt lợn nướng này sẽ ngon hơn khi ăn kèm với các loại rau thơm cùng nước chấm chao có pha chút đườn.
    Hoặc các bạn biết làm chẩm chéo ăn cũng rất ngon!
    Chúc các bạn có 1 bữa ăn ngon miệng!
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #254
    Dù bận cũng phải chia sẻ ngay cảm xúc hiện tại!
    Đó là cảm giác hạnh phúc!
    1 hạnh phúc ngọt ngào khi làm được việc có ích cho cộng đồng!
    Ko cần gì cả! chỉ cần 1 trái tim trao nhau, 1 ánh mắt, 1 nụ cười!
    1 vòng tay ấm áp của mọi người!

    Dự án giáo dục vì cộng đồng lại được khởi động trên toàn quốc và mình đã nhận được rất nhiều trái tim!
    Yêu thương chính là đây!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #255
    Đau đầu quá đi!
    Uống thuốc rồi mà không đỡ.
    Hnay cực nhiều việc. Gạch đầu dòng các việc cần làm.
    1. Checking, editing & approving K3i.( Thẩm định giáo trình K3)
    2. Checking, editing & approving K6-10i (Thẩm định giáo trình K6,7,8,9,10I)
    3. Contact 3 schools.
    4. Making 2 Reports
    5. Making some videos.
    6. Sort & Filter list.
    7. Making lesson & Lesson plan.
    8. Feedback some inquiries of clients & parents.
    9. Recording video.
    10. Reminding the assistant to edit the contract of client.
    11. Die luôn!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 62 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #256
    Bù đầu vì công việc!
    Giờ lên oto mới chút tgian xả xì tret. Con thì líu lo bên cạnh. Đúng là trẻ con vô tư đáng yêu thật! Cuộc sống ko có những thiên thần này thật buồn.
    Nhiều lúc tự hỏi m có mấy cái đầu? Mấy cái tay mà cover nhiều vc thế? Tự phục mình he he.
    Vừa đọc câu " cuộc đời vốn bât công nên cọng lông ko thẳng. Cuộc đời vốn ko bằng phẳng nên đừng vuốt thẳng cọng lông". Mình ngoác miệng ra cười. Đúng là có những cọng lông ko bao giờ thẳng đc 😂
    Cuộc sống thật căng thẳng mà m vẫn vui tươi đc. Bởi vì đc làm những vc có ich cho mọi ng, thấy m sống có ý nghĩa.
    Thui về rùi. Bye a Nhật ký!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #257
    Thôi, đêm nay lại phải thức rồi!
    Thật lòng là ko muốn thức, già cả người, sức khỏe suy giảm!
    Nhưng mà nhiều việc thế ko biết!!!
    Trong lúc giao bài cho con, chờ con làm xong thì ra tâm sự với anh Nhật ký này 1 xíu, kẻo anh ấy sắp Mốc!
    Buổi sáng đưa đồ cho con ở trường, cô CN và cô dạy toán lớp con vừa thấy mình thì vồ lấy luôn. Hôm nay mới đc nhìn thấy cô giáo của con, mặc dù hàng ngày vẫn nói chuyện với cô CN, nắm bắt tình hình đều. Các cô trẻ và sành điệu quá! Người ta bảo muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy. Mình rất quan tâm đến các cô, trao đổi thường xuyên, quà cáp đầy đủ, ko phải là nịnh. Đơn giản là vì mình cũng là một nhà giáo.

    Rồi sau đó đi làm. Hôm nay đi công tác đến trụ sở chính. Găp mấy cô em gái nắng, chúng nó ùa ra, đứa thì ôm, đứa thì khoác vai chị. Chúng nó bảo chị xinh thế, mà cứ bay như chim, ở đâu cũng thấy xuất hiện. Hi hi! việc là thế mà.
    Công việc chạy đôn chạy đáo. Rồi trưa gặp nhóm ruột, rủ nhau đi oánh chén món mà mình thích, vui thế!

    Buổi chiều thì công việc ngập mặt. Về đến nhà 7h kém. Ăn vội bát cơm rồi dạy tiếng Anh.
    Đây là lớp tiếng anh nâng cao cho trẻ con tiểu học. Vào lớp là không được dùng tiếng Việt. Chúng nó quen học vơi cô, giao tiếp hoàn toàn = tiếng Anh rồi nên giờ chúng nó nói như gió. Kiểu đã tạo thành phản xạ nghe nói tự nhiên, phát âm chuẩn Anh Mỹ. Cô giáo khá khắt khe phần phát âm nên thành quả bây giờ chúng nó phát âm rất hay, nói trôi chảy, đúng chất Anh Mỹ. Mình yêu tụi trẻ này lắm! Mỗi lần dạy xong tuy hơi mệt nhưng thấy vui phơi phới, giảm stress!

    Dạy xong thì quay ra dạy con học toán. Đang dạy toán tư duy cho nó. Giảng bài cho con mệt hơn cả đi dạy học bên ngoài. Có khi dạy mấy chục đứa học sinh còn dễ chịu hơn.
    Bọn trẻ giờ sướng quá rồi, không chịu động não như mẹ ngày xưa, mà cũng ko chăm chỉ như mẹ. Tối nào mình cũng phải ốp chúng nó học, không tự giác chút nào. Về khoản này là ko hài lòng về con cho lắm đâu.

    Ngày xưa từ bé đi học mình chăm lắm, ở trường cô giao bài là hoàn thành hết, về nhà ko phải làm mà sẽ học thêm một số bài nâng cao hoặc các môn kỹ năng sống như đàn, hát, múa, tiếng anh...Hồi đó học múa nên uốn dẻo lắm, gập hết cả người hoặc uốn cong người chân chạm đầu... Bố mẹ kiểu nghệ sĩ nên muôn con gái toàn diện, nhạc, họa, múa hát... cái gì cũng phải biết...mà lại phải học giỏi văn hóa nữa!
    Thật là bố mẹ đòi hỏi hơi cao mà lại chẳng chịu dành thời gian dạy dỗ con gì cả, toàn để con tự học. Giờ nghĩ lại thấy bố mẹ ko quan tâm mình bằng 1 phần mình quan tâm đến các con. Bao nhiêu nỗi cô đơn nhét hết vào những bức tranh, những mẩu chuyện đăng báo, những bài múa... Tuy nhiên, mình ko hề trách cha mẹ. Cha mẹ đã giúp mình tự lập, trưởng thành, tự tin với cuộc đời, luôn bình tĩnh trước mọi giông tố.

    Mà hồi đó toàn tự học tiếng anh nhé. Được học từ năm 4 tuối bằng cách nghe casset (hồi đó chỉ có băng casset), nghe cô chú hát tiếng anh rồi nhảy ngoáy tít. Vẫn nhớ hồi bé 4 tuổi hay mặc chiếc váy màu xanh ngọc 3 tầng và màu vàng nhảy điệu lambada cho mọi người xem. Nghe nhiều thành ra nhớ lời và giai điệu nên tai âm nhạc và ngoại ngữ phát triển từ đó. Vì thế càng lớn càng chịu khó học ngoại ngữ, đa phần là tự học, tự luyện nghe nói, phát âm cũng chuẩn nhờ chịu khó luyện nghe.
    Đi thi trường chuyên cũng tự mình đi nộp hồ sơ, tự mình đi thi. Cấp 3 thi vào Amsterdam cũng tự mình đi ôn, tự mình đi thi. Bố mẹ gần như không phải lo lắng bất kỳ điều gì về việc học hành của mình.
    Có lẽ giờ mình quan tâm tới con từng chút một có khi lại làm chúng nó thụ động hơn cũng nên.

    Dạy con cái thật là khó! Có lẽ nên bỏ bớt các tiêu chí ra. Chúng nó đến thời điểm này thì thua xa mẹ ngày xưa, nhưng đành chấp nhận! vì mỗi người sinh ra đã chẳng ai giống ai. Có thể chúng nó sẽ có những thế mạnh riêng, nhưng có 1 đặc điểm là cũng hơi hướng nghệ thuật giống mẹ, thích nhạc, họa, múa hát, mỗi tội không học giỏi bằng mẹ ngày xưa thôi.

    Mệt quá!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 303 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #258
    Tình hình là đang bị bốc hỏa!
    Ko biết xả đi đâu, đành phải xả vào anh Nhật ký!
    Sáng đến bao nhiêu việc, email, tin nhắn, hợp đồng, sách vở các kiểu. Thế mà giao việc cho cô trợ lý, nhắc hoàn thành mấy mục để chuẩn bị đi gặp đối tác thì hỏi cái gì cũng " Ôi! Em quên mất!".
    Chuẩn bị đi gặp rồi mà tài liệu các thứ chưa chuẩn chỉ, thiếu cái nọ, thiếu cái kia, có điên ko cơ chứ!

    Máu bốc lên đầu rồi!!! Nhưng mà thay vì quát lên, hít một hơi dài, tập vài động tác cho hạ hỏa bớt rồi hỏi nhỏ " Này em, em đang yêu hay sao mà đầu óc trên mây thế hả?"
    Nó lí nhí "E xin lỗi chị. Dạo này em...đúng ạ!"
    Ôi !!!! Mình vừa tức vừa buồn cười!
    Mình mà như cô này, chắc chả làm được cái việc gi!
    Ngày nào mà chả nhận đc các tin nhắn tán tỉnh của các anh. Cơ mà chả thấy động đậy gì! Hình như bị chai lỳ cảm xúc rùi. Giờ mà ai làm cho mình rung động mơ màng kiểu cô bé này, chắc mình tôn lên làm sư phụ.
    Sư phụ cho đệ tử lạy 1 lạy vì trình cao quá! hi hi

    Lấy hết sức bình tĩnh nói với cô bé " Yêu đương là việc tốt. Nhưng ko đc để ảnh hưởng đến công việc. Trong ngày hôm nay phải hoàn thiện hết tất cả tài liệu. Để chị lùi thời gian hẹn với đối tác lại cho em có thời gian chuẩn bị chỉn chu hơn. Nhưng đây là lần cuối. Chị không muốn nhìn em trong tình trang lơ mơ như thế nữa đâu. Hiểu ko cô bé?"

    Nó lí nhí xin lỗi.
    Mình cũng phải làm ngay cốc cafe cho hạ hỏa! Bao nhiêu việc dồn, chồng chất, tất cả làm việc theo 1 dây chuyền. 1 măt xích bị chệch sẽ ảnh hưởng đến 1 loạt. chỉ vì lơ đễnh mà việc nọ ảnh hưởng việc kia. Thật là...!

    Nhưng dù cáu vẫn kiểm soát giọng nói tốt. Không quát mắng, giọng vẫn cứ nhẹ như mây. Thôi thế là được!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 62 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #259
    Hôm qua đc nói chuyện với chủ tịch. Lâu lắm rồi ko gặp chủ tịch. Nói chuyện xong có 1 sự xúc động ko hề nhẹ. Chủ tịch vẫn ân cần hỏi han và chăm sóc mình như 1 cô em gái. Đối với mình, chủ tịch như chị gái và là 1 người chị vô cùng đáng kính.
    Thế nên mới nói mình đi làm là vì tình, ko phải vì tiền. Bởi thật sự mà nói, thu nhập từ những lớp học ở nhà và từ công ty mình đang điều hành với chị gái đã cao hơn lương rồi. Nhưng đi làm ở đây chỉ vì yêu quý chủ tịch mà thôi.
    Chủ tịch cũng dành nhiều ưu đãi cho mình. Đưa mình lên vị trí cao ngất, các đãi ngộ ngang với với hiệu trưởng và giám đốc. Mình không bị bât cứ ràng buộc. Cái ràng buộc duy nhất là ý thức, trách nhiệm hoàn thành công việc đúng deadline. Vậy thôi!
    Có điều, hiện giờ cuộc sống của mình thật sự quá bận rộn. Sáng việc cơ quan, tối về dạy tiếng anh ở nhà, sau đó dạy con học đến đêm. Đang rèn nếp cho con và dạy cho con cách tư duy để giải quyết mọi vấn đề, ko chỉ trong môn toán mà còn các môn khác nữa. Mình tặng 2 đứa 1 quyển sổ và yêu cầu các con sáng phải viết kế hoạch cho cả ngày. Ví dụ: sáng học gì, làm bài gì, hoạt động gì. Chiều và tối cũng thế. Rồi thực hiện theo. Tối về mẹ sẽ kiểm tra sổ kế hoạch, sách vở, bài tập xem có làm theo đúng deadline hay ko. Đúng thì đx khen mà chậm sẽ bị nhắc.
    Rồi hỏi con 1 câu hỏi " Ước mơ của con khi lớn lên sẽ làm nghề gì". Và sau đó vẽ sơ đồ tư duy " lộ trình thực hiện ước mơ".
    Kể từ đó, tối nào cũng hỏi con câu đấy và yêu cầu con chỉ vào sơ đồ xem mình nằm ở giai đoạn nào. Đó là phương pháp dạy con của mình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 62 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #260
    Cuối cùng cũng đến giờ về.
    Hôm nay trên xe lại có không gian âm nhạc mà mình thích. Vừa nghe bài " Hotel California" xong lại đc nghe bài " How can I tell her", thú vị quá!
    Ở cơ quan quay cuồng, bận ngập mặt, giờ mới đc thư thái nghe nhạc, cho tâm hồn feel 1 chút.
    Nhiều lúc nghĩ, nếu ai mà biết mình bận thế này thì liệu có ai dám yêu, ai dám thích nữa ko? Chắc chạy mất luôn!
    Có lẽ đàn ông thích những cô gái rảnh rang, sành điệu, makeup đậm, sơn móng tay móng chân, đi shopping, mặc đồ hiệu, biết uống rượu, dẻo mồm tán tỉnh chứ ai thích 1 ng làm việc nghiêm túc và siêu bận rộn như mình.Ha ha! Nếu thế thì phải cảm ơn ox đã rước mình, chứ kiểu bận thế này khéo ế mất hi hi.
    Về mà nói với ox câu này, chắc ox sướng, cười tit mắt. Khéo lại vỗ ngực bảo " Đấy! Nhờ anh mà e thoát ế" ha ha.
    Nói vui vậy chứ, ai cho ế mà ế! Nhưng dạo này mình thêm mấy cái sự án mới nên bận túi bụi. Các tin nhắn của fan cho mốc luôn, ko rep cái nào. Cũng để xem fan nào đủ kiên nhẫn. Có 1 fan trung thành nhiều năm, đx mình rep nhưng rep từ tuần trc. Mình bảo " Thôi đừng gọi tớ là idol. Tớ là ng bình thường, ko đặc biệt, chẳng có tài năng gì. Chỉ đc mỗi cái là cực bận thôi. Nên tớ sẽ ko có tgian rep các tin của bạn đâu."
    Mình phải nói thẳng thế. Tưởng bạn tự ái sẽ ko nt nữa. Thế mà bạn vẫn nhắn " Trong lòng ta nàng mãi là Idol." Ôi bó tay!
    Có nhiều tin từ các men khác, đến nỗi mình còn chả kịp đọc. Bao e chân dài măt xanh mỏ đỏ, sexy thì ko thích, cứ đâm đầu vào bà già này. Mà bà thì bận tối măt, thời gian đâu yêu đương nhí nhố. Còn chăm sóc gia đình nữa chứ.
    Mà dạo này bận cũng chẳng gặp e. Nhiều lúc mình nghĩ khéo mình quên mất e đấy. Nói vậy thôi, tuy ko gặp nhưng rất hiểu và thông cảm. Đã từng trong hoàn cảnh e mà. Chỉ biết động viên thôi. Ai cũng bận cả.
    Cuộc sống là những chuỗi ngày bận rộn nhưng vui và có ý nghĩa.
    Hãy cố gắng lên, vì một tương lai tươi sáng!









    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)