TIN TÀI TRỢ.

Chênh lệch trình độ nên bị gia đình phản đối kịch liệt

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.62K Lượt đọc
  • 5 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Em xin chào các mẹ,
    Em năm nay 24 tuổi, làm tại hà nội. Người yêu em sn 86, anh không phải người hà nội, chỉ lên trên này làm việc. Chúng em quen nhau khi em đi làm thêm hè năm em học đại học năm 2, có thể coi đây là mối tình đầu của em. Ngày đó, em rất trẻ con, chỉ nghĩ thích, yêu rồi cưới, chứ không ngờ đến bây giờ lại có quá nhiều khó khăn để chúng em đến được với nhau. Trong quá trình quen rồi yêu, em đã phải phá thai 1 lần, vì lo ảnh hưởng đến việc học hành. Đến bây giờ, em đã đi làm được 2 năm, tính chuyện cưới xin thì cả họ hàng nội ngoại, cô, dì chú bác ông bà đều phản đối.
    - Thứ nhất: anh chỉ học đến lớp 12, không học đại học, bố mẹ em sợ chênh lệch trình độ quá, sau này khó sống. Chuyện này thì bm em đã nói với em từ trước, em có bàn với anh và anh đã nộp hồ sơ vào 1 trường trung cấp học về máy tính, 6 tháng nữa là học xong. Rồi anh cũng tính chuyện học lên dần (cũng may vì có chế độ xét tuyển riêng của từng trường nên thi cử sẽ dễ dàng hơn, chứ anh không học lâu rồi, thi lại cũng khó).
    - Thứ hai: công việc của anh không ổn định. Anh làm cho công ty của 1 người bạn về đồ thiết bị vệ sinh, mới đóng cổ phần cùng bạn. Nói chung vừa học vừa làm, cực kì vất vả.
    - Thứ ba: không có nhà hà nội.
    Trong 3 lý do trên thì nhà em phản đối nhiều nhất là sợ chênh lệch trình độ. Bây giờ, bọn em chỉ lén lút qua lại với nhau, mẹ em có biết, nhưng chắc mẹ chán rồi nên cũng không nói gì. Bố em mới là người phản đối kịch liệt nhất, vì bố em rất thích làm thông gia với mấy người bạn của bố. Anh cũng biết nhà em phản đối nhiều, nên cũng cố gắng học và làm nhiều lắm, em cũng chỉ biết đợi chờ vào sự cố gắng của anh thôi. Nói thực là em cũng muốn cưới rồi, nhưng lại rất sợ khổ. Bố mẹ đã vẽ ra cho em viễn cảnh tương lai khi 2 đứa lấy nhau rồi, bên ngoài em giả vờ không quan tâm, nhưng thực ra em cũng lo lắm, lo nhất là về kinh tế. Trước đây, có 1 lần em dứt khoát chia tay, nhưng cả 2 đều rất đau khổ, lại quay lại với nhau. Cả em và anh ý đều là người nội tâm, rất tình cảm nên chuyện chia tay là rất khó làm được.
    Em muốn anh chị cho em lời khuyên: vì em muốn nói chuyện với bố cũng như mọi người trong nhà để có thể tin tưởng và đừng ngăn cản chúng em nữa, nhưng không biết nói thể nào để cho có sức thuyết phục cả.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 170 Bài viết

    • 39 Được cảm ơn

    #2
    Gần giống vấn đề của mình ,nhưng mình với ngy thì bme phan đối vì nhà anh chênh lệch quá bme bên nhà anh công chức hết, sợ mình về đó nép vế ngta mà, nhưng mình cũng chả phải học ít cũng đi học và đã đ làm được năm zùi. nhiều nhà mình thì chỉ là nông nghiệp nhưng mưa dầm thấm lâu bạn ạ
    Mới đầu bme mình phản đối dữ lắm nhưng giờ thì đỡ hơn zùi, cố gắng lên bạn vì anh cũng đã cố gắng nhiều zùi mà ,chúc bạn hạnh phúc
    cuộc đời là những chuyến đi
    • Avatar của NUL
    • NUL
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 409 Bài viết

    • 373 Được cảm ơn

    #3
    Bố mẹ nào mà chẳng thương con, chứ để nó cưới một đứa không ra gì sau này suốt ngày cãi nhau lại bế con về nhà ngoại thì cũng chết mệt. Yêu với chẳng đương, không có ăn thì mới chết, không có tiền thì mới khổ, chứ không yêu thì chỉ hơi thèm tí thôi.
    Chợt nhận ra, mình là kẻ đáng ghét
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Tks bạn nhé, bạn còn đỡ hơn mình, vì thân con gái thì kém con trai là bình thường. Bố mẹ mình lại lo vì anh mới chỉ học đến trung cấp thôi. Nhiều người nói vào cũng nản lắm, giờ hình như hai đứa cũng buông rồi, ở bên nhau như 1 thói quen thôi
    • 529 Bài viết

    • 585 Được cảm ơn

    #5
    Vài lời tâm sự với bạn!
    Hoàn cảnh của bạn giống mình cách đây 3 năm. Còn 1w nữa là kn 3 năm ngày cưới của vc mình. Nhớ lại những ngày tháng đó thật khủng khiếp. Đó là cuối năm 2010. Lúc đó mình đang học năm đầu của chương trình Cao học, đã yêu 1 người 4 năm nhưng gặp xã mình có 1 vài lần rồi quyết định chia tay người kia để đến với anh.
    Bm và gia đình mình phản đối ác lắm vì chồng mình mới học đến lớp 12, thậm chí chưa thèm tốt nghiệp vì hồi đó nghịch ngợm và chán học. Bm và các anh chị thì đã nhắm cho mình vài đám, theo mọi người là "môn đăng hộ đối". Hai nhà đều ở quê, cách nhau có 2km nhưng bọn mình quen nhau trên này. Anh hơn mình 4 tuổi, đã trở thành 1 thợ ảnh lành nghề sau 10 năm theo đuổi. Nhưng lúc quen nhau là anh tạm thời thất nghiệp. Chúng mình đã phải đấu tranh rất nhiều, nước mắt chan cơm ko biết bao nhiêu ngày. bm mình họp gia đình, tuyên bố từ mình nếu mình lấy anh. Hồi đó, mới quen anh, ko hiểu sao mình lại tin anh đến vậy, chứ nói thật, ko yêu nhiều lắm đâu. Lí do thì quá nhiều nhưng cơ bản là sự chênh lệch học thức, sợ sau này sống với nhau sẽ va chạm.
    Giải pháp đường cùng là mình là tự đến xã, xin giấy giới thiệu và cùng anh đi đăng kí (vì 2 nhà là 2 xã khác nhau). Kế hoạch tổ chức đám cưới đã được nhà trai ấn định. Mình cũng xác định là lấy anh sẽ khổ vì anh ko giàu có, bm là nông dân, ko có nhà HN, mình thì chưa có công việc gì, còn đang đi học...Trước ngày cưới 2 ngày, bm mình thấy "rát mặt" quá vì 2 nhà gần nhau nên đồng ý cho cưới và nói chuyện người lớn vào 6h tối ngày 16/1/2011. Trong buổi nc, bm mình vẫn gay gắt lắm " Tôi ko bao giờ đồng ý, các cháu cố tình tôi phải lo". Bạn ko biết đâu, ngày cưới, bm và các anh chị em trong nhà (nhà mình có 5 chị em gái, mình là út) ko ai đưa mình về nhà chồng, ko ai chụp với mình 1 kiểu ảnh... Tủi thân vô cùng. Nhưng mình luôn tự nhủ là mình may mắn vì bm chồng, chị em nhà chồng và nhất là xã mình rất tốt, hiểu biết và thương mình.
    Sau khi cưới, mất 1 năm ròng để vc mình bình thường hóa quan hệ với cả gia đình bên nhà đẻ. Bằng tất cả nỗ lực của 2 đứa, nhất là sự kiên trì, nhẫn nại và tình yêu thương chân thành của xã mà bm và các anh chị dần chấp nhận, thậm chí bây giờ còn yêu quý xã mình nhất trong số 5 chàng rể. Chuyện của mình rất dài nhưng mình nói sơ qua vậy cho bạn hiểu.
    Bây giờ, 2vc mình đang chuẩn bị đón cô con gái đầu lòng sau bao ngày mong ngóng. Những vất vả, tủi hổ suốt thời gian trước và ngay sau khi cưới sau này có lẽ viết được thành tự truyện ấy bạn ạ. trong cuộc sống, có nhiều thứ quan trọng, tình yêu ko phải là tất cả nhưng nếu lấy 1 người mình ko yêu, ko hiểu, ko tôn trọng mình thì "tuổi thọ" của hôn nhân ngắn lắm bạn ạ.
    Mình cũng phải nói thêm cho bạn biết, mình gặp rất nhiều khó khăn về kinh tế khi lấy anh vì bản thân mình đến giờ cũng chưa có công việc ổn định. Mọi chuyện đều do anh gánh vác và nhận được sẻ chia của bm chồng. Mình luôn tự hào rằng ngày ấy đã quyết đinh đúng. 3 năm sau hôn nhân, mình chưa bao giờ thất vọng về người chồnng mình chọn. Bạn bè mình có 1 cô , lấy chồng là kĩ sư, lương tháng 22 triệu nhưng vô cùng coi thường vợ và gia đình nhà vợ, sống gia trưởng và vô tâm. Bạn chọn ai nếu như cũng có 2 người đàn ông như thế muốn cưới bạn???
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    mình cũng bị gđ phản đối vì mình học cao học rồi mà a thì chỉ học trung cấp. rồi gia đình anh cũng ko có ai học hành nổi trội. gia đình mình nói lấy nhau sau này con cái mới là tất cả, rồi con nó dốt thì ko cứu được. anh cũng biết và cũng rất phấn đấu vì mình cũng đi học lên. bây giờ mình ko biết làm thế nào để thuyết phục mọi người nữa. mong mọi người cho mình lời khuyên với.