TIN TÀI TRỢ.

Câu chuyện gia tình tôi : Đại gia vs "Chân dài"

  • 6 Lượt chia sẻ
  • 33.4K Lượt đọc
  • 123 Trả lời

  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #1
    Hôm nay nhân dịp kỷ niệm 5 năm ngày cưới, mình viết bài này để kể về câu chuyện gia đình của mình để chia sẻ và để các bạn có 1 cái nhìn khác về những đại gia và “chân dài” , hihi

    Giới thiệu 1 chút là chồng mình là giám đốc thiết kế cho 1 công ty xây dựng của nước ngoài, hơn mình 10 tuổi, lương 1 tháng của anh ấy gấp 30 lần thu nhập 1 tháng của mình. Ngoài ra, anh còn sở hữu đất đai và nhà cửa ở 1 số khu vực du lịch để cho người ta thuê kinh doanh.

    Còn bản thân mình thì chỉ cao 1m53, chân không dài, mặt cũng dễ nhìn thôi, chứ không phải chim sa cá lặn gì đâu, nói chung là trên mức bình thường 1 chút

    Và mình gặp anh như thế này:

    Năm 18 tuổi, mình vừa thi đại học xong là bắt đầu tìm 1 công việc làm thêm để thử sức bản thân. Cũng nói trước là hoàn cảnh gia đình của mình cũng đầy đủ và không phải là khó khăn, nhưng mình ngày đó tuổi trẻ năng động, rất thích thử thách bản thân mình để tìm kiếm kinh nghiệm.

    Công việc mà lần đầu tiên mình làm là PG cho 1 hãng bia tại các nhà hàng, quán ăn. PG cho bia mà ở các quán ăn thì các bạn cũng biết môi trường hơi phức tạp khác xa so với tưởng tượng của mình. Mình thì lúc đó còn quá trẻ và không dám xin nghỉ việc vì suy nghĩ là sẽ bị công ty ghét. Lúc đó còn non lắm, nên suy nghĩ vớ vẩn như thế, các bạn đừng cười. Nhưng có lẽ vì còn non quá nên các anh chị trong quán ăn, quản lý cũng thương nên không ép buộc gì về doanh số cho mình, mình chỉ đơn giản thấy khách vào thì giới thiệu về bia, khuyến mãi miễn phí 1 chai bia đầu tiên, uống thì mừng không uống thì thôi, không chèo kéo, ngả ngớn gì hết.hehe

    Anh lúc đó là khách hàng quen của quán, nhưng mình mới gặp lần đầu. Mình đúng công việc của PG là tới mời anh và bạn dùng thử bia của mình. Anh cũng ok, xong rồi kèm theo câu hỏi là : Em đủ 18 tuổi chưa vậy?

    Anh uống được đúng ½ chai thì anh kêu mình tới và nói là : Anh xin lỗi em, nhưng bia này nặng đô quá, anh uống không quen. Chai này là chai đầu tiên thì miễn phí nhưng em cứ tính tiền cho anh đi, rồi em cho anh đổi sang bia khác nha.

    Nói thật là lúc đó thấy mắc cười vì sao có ông khách gì mà hiền thấy ghê, nhưng mình quen với việc khách chê bia dở rồi nên cũng vui vẻ đổi bia cho anh.

    Sau đó, anh ghé quán thường xuyên. Mình nhớ mặt chẳng thèm mời bia của hãng mình bán, biết ý là đem loại bia anh hay uống ra. Nhưng lần này, anh lại kêu là em đưa cho bạn anh đi, còn anh thì uống bia của hãng em. Mình ngạc nhiên quá trời, thấy kỳ lạ vì sao ông này ngộ ghê, lúc kêu dở, lúc lại đòi uống là sao???

    Sau này, lúc nào cũng thế, anh uống bia hãng mình, bạn anh uống hãng bia khác.

    Các chị trong quán lúc nào cũng khen anh hiền lắm, làm kỹ sư, vô quán thì ngồi nói chuyện uống bia với bạn, không chọc ghẹo nhân viên nào hết. Mình cũng có hỏi chứ cuối tuần em nghỉ thì anh này uống bia gì, mấy chị nói bữa nào có em thì uống bia của em, còn không có em thì anh uống bia loại cũ.

    Mà dù anh vô quán nhưng anh không nói chuyện nhiều với mình, chỉ cười thôi, chỉ có 1 lần mình đang đứng 1 mình ở quầy, anh tới đưa cho mình danh thiếp rồi nói em có số điện thoại không cho anh xin. Mình nói em không có di động đâu, em có số điện thoại bàn ở nhà thôi mà ba mẹ em khó lắm, không cho được.

    Anh nói vậy thì trừ thứ 2 ra thì khi nào em muốn đi uống café thì cứ gọi anh là anh có mặt liền. Lúc anh nói chuyện mà mặt đỏ hết cả lên, nhìn rất mắc cười. Nhưng mình không quan tâm tới anh lắm, vì không thích người già quá, haha, xin lỗi các bạn chứ thời đó mình chưa có khái niệm đại gia, không suy nghĩ gì về người giàu , người nghèo gì hết, cứ vô tư, tưng tửng thôi. Mình cũng không giữ danh thiếp của anh nữa, mất tiêu luôn rồi.

    ......


    Các phần kế tiếp
    1. Phần 2: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index2.html#16
    2. Phần 3: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index4.html#32
    3. Phần 4: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index4.html#38
    4. Phần 5: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index5.html#45
    5. Phần 6: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index5.html#50
    6. Phần 7 https://www.webtretho.com/forum/f187/...index6.html#54
    7. Phần 8: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index6.html#57
    8. Phần 9: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index7.html#67
    9. Phần 10: https://www.webtretho.com/forum/f187/...index9.html#85

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của tom_kute
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 60 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #2
    sao nữa bạn ngồi hóng típ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 933 Bài viết

    • 530 Được cảm ơn

    #3
    Đề nghị sửa tên topic vì chủ topic ko 'chân dài' lắm
    Hello, is it me you're looking for?

    20148de83c4b-afac-4a61-a467-32dab17d70e2
    • Avatar của tuenhu_
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 499 Bài viết

    • 658 Được cảm ơn

    #4
    5 năm ngày cưới, cũng đã qua một giai đoạn thử thách.
    Cảnh báo bạn một chút cẩn thận đừng có nhặt gạch đá nhé
    Người khác có thể quên những gì bạn nói nhưng sẽ không bao giờ quên những cảm xúc bạn mang lại cho họ.
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mr.kid_lonely Xem bài viết
    Đề nghị sửa tên topic vì chủ topic ko 'chân dài' lắm
    Hehe, vậy mới phải bỏ trong dấu ngoặc như thế ạ..."chân dài"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tuenhu_ Xem bài viết
    5 năm ngày cưới, cũng đã qua một giai đoạn thử thách.
    Cảnh báo bạn một chút cẩn thận đừng có nhặt gạch đá nhé
    Vâng, mình theo dõi nhiều bài viết của các mẹ rồi, hiểu lắm là chưa có gì gọi là mãi mãi hết
    ..... nên phải cứ ráng tận hưởng hạnh phúc cho những ngày hiện tại thôi ạ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 20 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #7
    tiếp tục đi chủ topic, đang tới đoạn hay thì ngưng, mất hứng quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của xrelax
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 21 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #8
    Ngon rồi, đường cao tốc cứ thế mà phóng thôi.
    • Avatar của hihohe
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 30 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #9
    Đại gia..."chân dài" đúng chủ đề quá c, xã đại gia nhà e cao gần mét 8 mà e có hơn mét 5, nhiều lúc đi cùng nhau cũng ngại ngại nhưng đc cái hoà hợp tính cách nên vượt qua đc mấy cái ngoại cảnh tác động Lắm lúc ổng còn trêu " mấy ẻm chân dài đầy bệnh, a thì lại sợ chết, thôi ở với chân ngắn cho an toàn"

    Gởi từ ứng dụng Webtretho trên iPhone
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #10
    Sau 1 tháng, mình xin nghỉ công việc đó vì mình sợ cái không khí quán nhậu mà mình có thể nhìn thấy nhiều cảnh trớ trêu mà báo chí hay đăng quá, như mấy ông đi làm về thì trốn vợ đi nhậu, hoặc 1 ông hôm qua đi chung 1 cô qua ngày hôm sau ôm 1 cô khác, thấy cảnh vợ tới đón chồng nhậu sau quắc cần câu về nữa,...

    Và khi đó mình cũng nhận tin đậu đại học luôn. Mình đi học được 3 tháng thì thời khóa biểu ổn định. Mình bắt đầu lên đường và tìm công việc làm thêm để kiếm thêm kinh nghiệm.

    Sau đó, mình làm lễ tân trong 1 nhà hàng (không phải quán nhậu nha mọi người, sợ lắm rồi,haha) . Chú thích là hồi đó thì tiêu chuẩn tuyển nhân viên lễ tân cũng không cao quá, miễn cái mặt nhìn đỡ 1 chút là được nên mình mang giày vô thì cũng ăn gian được chút. hehe


    Một lần tình cờ, anh vào nhà hàng cùng với đối tác. Lần gặp này thì anh nhận ra mình và chạy tới hỏi thăm luôn. Mình cũng hơi bất ngờ vì sao trái đất nó tròn quá vậy. Anh cũng trách là sao em nghỉ công việc kia không gọi cho anh 1 cuộc để anh biết, làm anh đi ăn quán đó hoài ngán luôn mà không thấy mình. Mình chỉ cười hihi thôi, chứ không lẽ khai thật là em quăng mất cái danh thiếp của anh rồi nên không có số để gọi.

    Sau đó, anh tới nhà hàng ăn thường xuyên, nhưng do mình đi học rồi công việc cũng là bán thời gian nên mình chẳng cố định làm buổi nào. Anh nhiều khi ghé nhà hàng ăn gặp mình thì cứ thắc mắc sao ngày đó , buổi đó em không đi làm, hôm qua anh tới không gặp em v..v.v (Tại mình có điện thoại di động rồi nhưng giấu, không cho số điện thoại nên anh mới phải đi kiếm hụt như thế)

    Sau đó, 1 lần, vô tình đang nhong nhong nghe điện thoại ngoài nhà hàng thì bị anh bắt gặp. Rồi phải cho số điện thoại thôi chứ biết sao giờ.


    Lúc đó, mình cũng mới có bạn trai nên không thích sự hiện diện của anh. Nếu gặp nhau thì nói chuyện, mà anh có hẹn đi đâu thì chắc 10 lần mình mới đi 1 lần thôi. Trong những lần gặp nhau hiếm hoi thì anh cũng chia sẻ công việc của anh, rồi cũng nói là anh thấy thích em cách em sống, còn trẻ nhưng rất năng động, tự mình tư lập. Mình cũng hiểu là anh có cảm tình với mình nhưng mình hầu như lúc đó không có tình cảm, chỉ quý và ngưỡng mộ vì những thành công của anh.

    Sau 1 năm, tình yêu của mình với bạn trai cũ bắt đầu có rạn nứt vì khác biệt trong cách sống, nếu như mình luôn cố gắng vươn lên thì bạn trai cũ luôn chần chừ và thụ động với tương lai của mình. Mình quyết định chia tay và sau đó người bạn trai cũ ngày nào cũng tới chỗ mình làm thêm để chực chờ, theo đuổi năn nỉ.

    Mình kien quyết không chịu quay lại vì đây là lần thứ n mình khuyên bạn trai phải đi học lại đi, rồi tìm công việc làm thêm đi chứ ở nhà xin tiền ba mẹ hoài à, nhưng không có tác dụng. Vô tình 1 lần mình và bạn trai cũ đang giằng co, lúc đó bạn trai cũ điên lên đang chực đánh mình thì anh xuất hiện. Thật là nghĩ lại lúc đó, mình thấy giống như 1 cảnh phim bi kịch và rất sợ. Anh thì rất là nóng giận, nói với bạn trai mình : không cần biết chuyện 2 người như thế nào nhưng là thằng đàn ông mà đi đánh con gái thì là đồ hèn.

    Sau ngày hôm đó, mình xin chuyển vị trí công việc khác, làm việc ở nơi khác, tránh gặp bạn trai cũ và anh luôn vì xấu hổ quá. ....
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hihohe Xem bài viết
    Đại gia..."chân dài" đúng chủ đề quá c, xã đại gia nhà e cao gần mét 8 mà e có hơn mét 5, nhiều lúc đi cùng nhau cũng ngại ngại nhưng đc cái hoà hợp tính cách nên vượt qua đc mấy cái ngoại cảnh tác động Lắm lúc ổng còn trêu " mấy ẻm chân dài đầy bệnh, a thì lại sợ chết, thôi ở với chân ngắn cho an toàn"

    Gởi từ ứng dụng Webtretho trên iPhone
    Hihi, vấn đề muốn thưở chị ah, chị em mình cứ 1m5 như thế là đi cải thiện gen nhà mình mà đi phá gen cao của nhà người ta đó ạ. Hên là con gái em chân dài giống ba chứ nếu ko sau này nó lại trách ba nó ko biết chọn vợ...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của j654321o
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 28 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #12
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mathvn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 51 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #13
    lót dép hóng
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 20 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #14
    đọc xong phần 2 rồi, hấp dẫn nhỉ, dự đoán 2 người rất rất có duyên, thay chỗ làm đến lần thứ 2 rồi cũng có cơ hội gặp lại nữa. hóng.
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thuydungng Xem bài viết
    đọc xong phần 2 rồi, hấp dẫn nhỉ, dự đoán 2 người rất rất có duyên, thay chỗ làm đến lần thứ 2 rồi cũng có cơ hội gặp lại nữa. hóng.
    Cám ơn bạn, câu chuyện tình of mỗi người lun là 1 câu chuyện thú vị mà....Duyên trời định thì trốn ko thoát bạn ạ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #16
    Anh nhắn tin, gọi điện liên tục nhưng mình không trả lời. Nhưng chỉ trong 1 thời gian ngắn thôi, sau 1 ngày đi học đi làm về cũng khoảng 11h đêm thì thấy anh đang đứng đợi ở gần nhà mình. Lúc đó, mình xanh mặt luôn, không nghĩ là anh sẽ tìm tới tận nhà như thế.

    Sau này mới biết là do ông quản lý nhà hàng “bán đứng” mình, anh vốn dĩ là khách quen, khách sộp của nhà hàng nên anh chỉ cần nói 1 chút thì ông quản lý cho anh 1 bản photo hồ sơ xin việc của mình luôn.

    Anh chỉ nói đúng 2 câu :

    - Em dạo này ốm quá
    - Anh muốn làm bạn trai của em. Em không cần trả lời anh bây giờ. Em cứ suy nghĩ đi, bao lâu anh cũng đợi.Nhưng trong lúc đó thì anh có gọi điện hay nhắn tin em cũng phải trả lời 1 câu để anh biết là em ok, không bị gì hết. Đừng có làm anh lo lắng như những ngày vừa qua như thế.

    Mình dạ dạ, vâng xong thì anh về. Sau đó thì hằng ngày đều đặn anh gọi điện, nhắn tin hỏi thăm. Mỗi ngày đều đặn anh order thức ăn người ta giao tới trường học hoặc chỗ làm của mình. Lúc đầu mình không chịu vì nói em có tay, có chân, em biết đi mua đồ ăn mà. Nhưng anh chỉ nói là anh order thanh toán dài kỳ rồi, em không nhận thì người giao hàng về bị sếp chửi thì như thế là em ở ác với người ta. Done!


    Cứ từ từ như thế thì mình cũng dần có tình cảm với anh. Và chính thức thành 1 cặp đôi lệch tông! Hehe

    Yêu 1 người làm sếp trong ngành thiết kế xây dựng có nghĩa là chấp nhận tính khô khan, thiếu lãng mạng. Chấp nhận kiểu hay áp đặt ý kiến của 1 người quen chỉ đạo mọi thứ, chấp nhận những chuyến công tác theo công trình từ trong nước ra tới nước ngoài của anh, chấp nhận hy sinh thời gian hẹn hò khi anh bị deadline dí …

    Tính anh ít nói, ít thể hiện tình cảm nồng nhiệt, cũng không khéo léo hiểu tâm lý bạn gái. Có lần mình muốn lãng mạng nên bắt anh tự suy nghĩ quà sinh nhật cho mình, để xem anh sẽ nghĩ ra cái gì, ai dè anh tặng cho mình 1 cái phong bì trong đó có 3000usd, nói là em thích mua gì thì mua. Lần đó, mình cãi nhau to với anh, trách anh vô tình và không thèm nhận phong bì, bỏ về nhà rồi giận anh 1 tuần lễ.

    Từ đó, mình rút kinh nghiệm là thích cái gì thì nói thẳng chứ chẳng dám để anh tự suy nghĩ nữa. Anh cũng từ từ biết cách để ý, thấy cái gì của mình mà hư thì tự động dắt đi mua luôn.

    Còn những lần anh bị deadline dí mà trúng ngay ngày hẹn hò thì sẽ rất “lãng mạng” là anh qua đón mình đi mua 1 đống thức ăn, xong rồi lên công ty của anh. Mình ngồi ăn, anh ngồi làm việc !!!

    Nghe thì tệ thế thôi, nhưng do mình đi học và đi làm thêm này nọ nên tính ra cũng bận rộn giống như anh. Có lẽ như thế lúc anh bận rộn không dành thời gian nhiều cho mình thì mình cũng không thấy buồn gì hết. Nhưng khi anh rảnh thời gian 1 chút là nhất định sẽ sắp xếp thời gian nghỉ ngơi để 2 đứa đi chơi , đi du lịch bù lại.

    Cái kiểu áp đặt của anh thì lại nằm trong vấn đề ăn uống của mình. Không cần biết là đói hay no, cứ đúng bữa là mua cho mình thật nhiều đồ ăn. Anh bận thì cho người mang tới, cấm cãi, cấm kêu, chỉ có ăn thôi. Nhưng rất kỳ là mình ăn bao nhiêu cũng không mập, trong khi đó anh thì lại mập ra. Có lẽ vì thế nên mẹ anh rất thương mình vì đã có công “chăm sóc” con trai cưng mập lên được như thế.

    Theo quan điểm của mình thì tiền bạc trong tình yêu rất tế nhị. Anh tất nhiên là nhiều tiền hơn mình rồi. Nhưng trong tâm lý của mình khi đó thì không muốn lệ thuộc vào anh gì hết nên mình quán triệt với anh là đi chơi thì hóa đơn chia ra, mình trả 2 số cuối , còn mấy số đầu là của anh, ví dụ : 650k thì anh 600k còn mình 50k,lúc đầu anh kêu mình linh tinh, vớ vẩn nhưng do mình ương bướng nên anh cũng đành chịu.

    Sau đó,mỗi lần đi ăn thì anh hay order thức ăn theo kiểu tính nhẩm trong đầu, làm sao mà hóa đơn đưa ra là …00k. Anh nói em làm anh nhức đầu quá, tính nhẩm trong đầu mệt lắm đó. Sau này, mỗi khi đi ăn lúc order là 2 đứa mở điện thoại chỗ máy tính ra, rồi order cái gì thì bấm bấm vô, rồi giành nhau order chí chóe, cười như bệnh vậy đó.
    • 810 Bài viết

    • 1,292 Được cảm ơn

    #17
    Bạn viết thật vui, mong được đọc tiếp câu chuyện tình của bạn!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 299 Bài viết

    • 139 Được cảm ơn

    #18
    eo ôi ngưỡng mộ chị ghê, em nghe như truyện ngôn tình vậy *ước gì mình được như cô ấy*
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hura00hura Xem bài viết
    eo ôi ngưỡng mộ chị ghê, em nghe như truyện ngôn tình vậy *ước gì mình được như cô ấy*
    Hehe, tâm trạng vui thì viết kể mấy chuyện vui thôi em...chứ chị mà kể chi tiết mấy lúc cãi nhau thì lúc đó em sẽ thấy truyện Quỳnh Dao liền
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi camchuong09 Xem bài viết
    Bạn viết thật vui, mong được đọc tiếp câu chuyện tình của bạn!
    cám ơn bạn nhiều, mình cũng ráng type đây, xem ra làm nhà văn không hề dễ chút nào hết ^^
  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7