Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Ca cao hay những giọt cà phê?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 931 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 72 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #1
    Cô và anh khác nhau nhiều lắm, khác lắm, cả nội tâm lẫn tính cách.

    Cô như một cơn gió mùa đông bắc, quay quắt, gào rú , lạnh lẽo và hiu hắt.

    Anh như một cơn gió mùa hạ thoảng hương sen.

    Cô độc lập, ồn ào và quái đản.

    Anh nhẹ nhành, ôn tồn, và lịch lãm.

    Cô thích mọi việc cô làm đều phải cháy hết mình, cô không thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ, cô ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. Cô 20 tuổi, cuồng nhiệt với vài mối quan hệ. Cô 20 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Cô thích hình tam giác bởi vì nó có các cạnh sắc nhọn, và cô thích những điều sắc nhọn

    Anh không bao giờ cháy hết mình trong mọi việc, anh luôn vậy, giữ lại cho mình ít nhất một vài thứ mà ở đó chỉ mình anh biết, anh cười với tất cả mọi nguời, những nụ cười đẹp nhưng xa lạ, nụ cười vô thưởng vô phạt, anh không bao giờ từ chối ai, những cũng không bao giờ đi cùng ai hết một con đường. Anh thích hình tròn, anh thích sự viên mãn và quan trọng hình tròn không có các cạnh sắc nhọn. Anh ghét sự thoái trào.

    Cô thích cà phê, cô thích nhấm nháp cái thứ nước đen ngòm, sóng sánh, khi lạnh te, khi nóng lẫy. Cô thích nhâm nhi ly đen mỗi ngày như một thói quen như là cô đang nhâm nhi những lời nói, những hàng động làm cô bị tổn thương mỗi ngày. Cô thích vị nồng nồng và thơm nức của cà phê, cô bắt đầu uống nó khi bắt đầu biết nước mắt không chỉ mặn mà còn cay. Cô thích vị cay. Cô coi vị cay như một liều thuốc kháng sinh để chống lại nỗi buồn. Khi buồn cô thèm được ăn những tô phở đậm đà với ớt xiêm cay lòi mắt, cô thèm ăn những đĩa ốc với nước mắm băm ớt đỏ rực, cồ thèm ăn cơm trắng với tương ớt nhiều như thể chan canh. Cô thích vị cay và đắng. Cô thích bạc hà. Và mê nghe nhạc quái. Cô hâm mộ Lê Cát Trọng Lý và nhóm nhạc Bức Tường. Cô thích những thứ ngoài khuôn khổ, thích đi trên những con đường mới và ghét những lối mòn độc đạo.

    Anh thích vị ngọt, nó giúp anh thư thái sau một ngày bận rộn, nó hợp với anh, nó nhẹ nhàng và mềm mại. Anh thích đi café ở những quán có nhạc sống. Anh thích ngồi đó, nghe nhạc và nhâm nhi một ly cacao nhiều sữa. Anh ghét cái vị nồng nồng của café và thuốc lá. Anh tinh tươm như một chú nhóc và anh ghét sự bụi bặm. Anh thích nhạc nhẹ nhàng, trữ tình tha thiết và ghét nghe rock sôi động điên cuồng, anh ghét nó bởi cái âm thanh ồn ào chát chúa của nó. Ghét những kẻ để râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, rũ rượi như phê thuốc. Anh ghét những thứ thiếu chỉnh chu. Và thích sự ổn định.

    Cô thích nhảy lên sân tập với bộ võ phục rộng thùng thình, thích đấm đá la hét, thích chạy huỳnh huỵch như con trai đến khi khuôn mặt đỏ bừng, tóc tai dính bết lại vì mồ hôi. Cảm giác được nằm lười trên sân tập làm cô cảm thấy được bình yên và thư thái.

    Anh thích nhảy lên sân khấu với quần áo phẳng lỳ thơm nức mùi xả vải, đầu gọn gàng và gương mặt thanh cao. Anh hát bằng cả trái tim và sự tinh khôn từng trải cùng với kĩ thuật điêu luyện trời cho. Với giọng hát ấy anh đã làm cho bao con tim phải thắt lại, làm cho bao đôi mắt phải hoảng hốt kiếm tìm. Sau những bài hát là những tràng pháo tay giòn giã, những lời ca ngợi, anh cúi người nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng tự mãn.

    Cứ thế anh và cô đi song song cùng nhau trên suốt chặng đường, như hai cực của một dãy số liệu có bao giờ nó chạm nhau tại vô cùng?

    Cô có thích anh không? Cô không biết nữa.

    Anh có thích cô không? Anh không biết nữa.

    Cô không thích những người quá bận rộn và trải đời như anh, anh là của mọi người nhưng cũng có nghĩa chẳng bao giờ anh là trọn vẹn của ai. Cô không thích sự bận rộn, xã giao quá nhiều nơi anh. Cô không bao giờ cho phép mình trở thành một vệ tinh mờ nhạt bay quanh anh như hàng chục vệ tinh khác vẫn quay theo anh mỗi ngày. Có hai điều trên đời này cô sẽ không bao giờ đánh mất. Đó là gia tình và lòng tự tôn cá nhân cô. Nó cao vời vợi và cô cũng không có ý định hạ thấp nó. Lòng hãnh tiến của một đứa con gái hiếu thắng không cho phép cô đánh mất lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh.

    Anh không thích những người mờ nhạt. Cô sống đi bên anh nhưng chẳng bao giờ anh có thể điều khiển cô dễ dàng như những đứa con gái khác đang vo ve bên cạnh anh mỗi ngày. Cô như một cơn gió kì lạ thổi ào vào cuộc sống vốn đã đầy ắp sự náo nhiệt của anh. Một cô gái kì quái, một gương mặt kì quái, những sở thích kì quái. Cô là một phương trình mà một kẻ chuyên toán như anh không bao giờ giải được.

    Rồi một ngày cơn gió nghịch mùa đó gặp nhau.

    - Nếu cậu cứ cháy hết mình như vậy rồi sẽ đến lúc cậu chỉ còn là nắm tro tàn, Du ạ.

    - Nắm tro tàn để tạo dinh dưỡng cho đất còn hơn là một cái cây xanh nhưng gốc đã rống ruột từ lâu.

    Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Anh không nói nữa, anh mỉm cười, nhẹ nhàng quay lưng bước tiếp. Cô thở dài, so vai, quay mặt bước đi. Trời thì vẫn mưa và có gió, mùa đông vẫn lạnh. Hai người chạm nhau rồi quay lưng đi về hai phía.

    Nhưng cô không biết ở đằng xa kia, anh đang quay lại nhìn theo một cái bóng mảnh khảnh đổ dài dọc hành lang. Mắt anh tối sầm và đen sẫm khi cái bóng ấy đang rảo bước về phía trước mà không chút do dự với con người phía sau. Mộtt người con gái anh không bao giờ có thể chở che.

    Đêm hôm ấy, tại một góc nhà trọ cũ kĩ và lạnh lẽo có một người con gái đang khóc, tay ôm chặt một bức ảnh chụp một ngươi con trai lịch lãm đang biểu diễn một ca khúc nào đó. Người con trai trong bức ảnh đó rất lịch thiệp và nhẹ nhàng.
    Gió âm thầm không nói
    Mà sao núi phải mòn
    Anh đâu phải là chiều
    Mà nhuộm em đến tím
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,252 Bài viết

    • 2,314 Được cảm ơn

    #2
    Thấy có mình trong chàng trai đó. Thích mọi thứ nhẹ nhàng, có kiểm soát, rất sợ những cô gái "cháy" hết mình, bởi sau đó là những giọt nước mắt, là những khổ đau. Luôn giữ lại một điều gì đó cho riêng mình, đó là những điều không bao giờ thổ lộ với ai. Là dân chuyên toán, và cũng không bao giờ muốn giải mã những phương trình bí ẩn, luôn lựa chọn 1 tách chocolat nóng, thay vì 1 ly cafe expresso đắng ngắt.
    • 72 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #3
    Thấy có mình trong cô gái đó. Thích mọi việc mình làm đều phải cháy hết mình, không thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ,ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. 21 tuổi, cuồng nhiệt với vài mối quan hệ. 21 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Mỗi tội mình không thích cafe. Thay vào đó lại rất hay uống sinh tố cà rốt. Chẳng hiểu tại sao
    Gió âm thầm không nói
    Mà sao núi phải mòn
    Anh đâu phải là chiều
    Mà nhuộm em đến tím
    • 1,077 Bài viết

    • 528 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Maruko_Chibi Xem bài viết
    Thấy có mình trong cô gái đó. Thích mọi việc mình làm đều phải cháy hết mình, không thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ,ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. 21 tuổi, cuồng nhiệt với vài mối quan hệ. 21 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Mỗi tội mình không thích cafe. Thay vào đó lại rất hay uống sinh tố cà rốt. Chẳng hiểu tại sao
    ghét sinh tố carot
    • 6,355 Bài viết

    • 9,547 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MiranaNovax Xem bài viết
    ghét sinh tố carot
    Ngon thế mà anh.... Mỗi tội uống nhiều da như bệnh nhân gan :RaisedEye
    Anh-03 There is no Rainbow without Rain!
    • 72 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chocolate_fudge202 Xem bài viết
    Ngon thế mà anh.... Mỗi tội uống nhiều da như bệnh nhân gan :RaisedEye
    Ơ, ngày nào mình cũng uống cà rốt mà có thấy vàng da gì đâu. Uống món đó rất tốt mà.
    Gió âm thầm không nói
    Mà sao núi phải mòn
    Anh đâu phải là chiều
    Mà nhuộm em đến tím
    • 1,077 Bài viết

    • 528 Được cảm ơn

    #7
    vì không thấy ngon nên không thích