TIN TÀI TRỢ.

xót xa đến đắng lòng

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 602 Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 31 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #1
    đây là những tâm sự mà e dòn nén...dù cố quên nhưng vẫn luôn đắng lòng...
    _ Lúc 5 tuổi e bị lạm dụng tình dục khi qua nhà bạn chơi...lên học lớp 1,lớp 2 em chuyển nơi sống những tưởng sẽ bình yên nhưng tại đây em lại bị lạm dụng tình dục bởi 1 người thợ sửa xe của dì em suốt thời gian dài. cha mẹ e cuộc sống lúc đó cũng khó khăn, cha 1 nơi, mẹ 1 nơi nên cũng chẳng ai thèm quan tâm sâu sắc hay trò chuyện với em theo cách đúng nghĩa...dẫn đến e cứ phát triển trong cái vỏ bọc quanh mình, hễ ai đụng tới là xù lông ra như con nhím, cứ chửi thề, hung dễ chẳng muốn ai lại gần. Rồi tự e học cách nuốt những tâm sự,nỗi đau và những happy bất chột vào tim. trong time đi học e chỉ có 1 đứa bạn thân duy nhất..e ích kỷ đến mức chẳng muốn ai đụng tới nó. Hễ thấy ai nói chuyện với nó là nắm tóc nó giật đi.1 con bé xù xì, hung dữ là em dây.khép kín chẳng muốn tâm sự chẳng muốn biểu lộ cảm xúc cùng ai. rồi những năm tháng đó cứ theo e lớn dần đến khi e học cấp 3. em nhận biết được mình dể thương,nên cũng khá chàng theo. có lúc người ta chinh phục nhưng mình cứ cà rởn cho vui..có lúc lại mềm lòng với vài người nhưng e không cho phép vì chỉ 1 định kiến" đàn ông chỉ là những con thú đói khát". rồi cũng nhiều lúc lại thích chinh phục vài người..thấy vui rồi..chán rồi thì quăng đi chỗ khác...đó là cuộc sống theo e định nghĩa lúc ấy.
    -TRong time này e có sinh hoạt đòn tại phường, khoảng đầy lớp 11 e yêu thầm 1 người thật sự nhưng chẳng có kết quả, buồn kéo tiếp buồn nghĩ mình là người bị trời, bị đời ghét nên e mặc kệ tất cả....e quen với 1 người khác..nếu người khác nhìn vô thì đó là tình yêu tuyệt vời...nhưng đúng 1 tuần cái tình yêu đó đi vào the end vì tên đàn ông đó cũng như bao tên khác chỉ biết săn mồi. chán ghét tất cả, em như muốn bỏ tất cả thới giới lại sau lưng...nhưng cuộc sống thì cứ diễn ra hững hờ...
    - rồi anh bước vào đời e nhẹ nhàng như cơn gió mùa xuân. đem lại cho cuộc đời e những màu sắc, mùi hươgn của cuộc sống khi em đang học cuối lớp 12.anh lúc ấy hay nhậu nhẹt, thuốc lá thổi phì phèo, bạn bè anh không giang hồ thì cũng tù tội, xì ke..,hiếm lắm e mới gặp được vài người bạn mà người đời gọi họ à người thành công trong cuộc sống. nhưng tất cả bạn bè anh tuy giang hồ, tuy tù tội nhưng tình nghĩa rất nhiều. nhà a có 3 anh em, anh là con giữa, vừa đẻ ra là dì ruột của anh nhận a làm con nuôi đến bây giờ.. anh sanh ra vào cái ngày ông nội anh mất..gia đình bên nội đổ hết tội lỗi vào anh..nào là anh là khắc tinh của gia đình, tại anh mà ông nội anh mất...cứ thế mỗi n8am sinh nhật anh đều trôi qua như bao ngày khác.khi anh học cấp 2 đang là học sinh giỏi thì mẹ ruột anh bị người ta lừa phải bán nhà bán cửa để trả nợ..bà cũng mấy lần nhâp việnn vì lên cơn điên...ba anh thì ghét bỏ anh vì nghĩ anh không phải con ông, nhà mất đồ là lôi anh ra chửi bới..kiếm được đồ rồi thì chẳng 1 câu xin lỗi.đang giỏi giang..a xuống dốc..vì cũng chán cuộc sống.anh ăn chơi, bỏ học, quậy phá chuyển hết trường này snag trường khác. má nuôi anh lúc đó chán anh rồi nhiều khi đi chơi cả tháng trời chẳng ai thèm nhìn đến..cơm không có ăn, mà tiền cũng chẳng cò..sống nhờ vào tình thương của bạn bè..anh cũng xin đi làm thuê nhiều chỗ để kiếm cái ăn nhưng vì chưa đủ 18t nên a cũng không làm lâu được.a kể với em có cái tết a nằm co ro ở nàh má nuôi chẳng có cơm ăn, bụng đói meo.hàng xóm thương cho tô cơm trắng về a xịt nước tương lên ăn mà vừa mừng vừa tủi.rồi có thời gian má nuôi anh bị ung thư anh cũng phải tự mình sống tự mình bương chải, việc học gián đoạn, tương lai chỉ biết ngày nào sống ngày đó.
    -rồi từ khi wen nhau anh thay đổi nhiều lắm..bớt dần những cuộc nhậu thâu đêm, khói thuốc cũng ít phì phò hơn...anh chăm chỉ làm công nhân ờ 1 công ty. nhưgn rồi a tự ái khi bị người ta chửi, tự ái khi em vào đại học. anh khát khao được đi học, gia dình anh ngăn cản vì 23 tuổi rồi không làm ăn lấy đâu mà sống. nhưng anh và e quyết vượt wua. a và e lo mọi giấy tờ để anh nhập học vào 1 trường trung cấp nghề trong quận a nghĩ làm ở công ty về xin làm giữ xe cho 1 tiệm net ngày nào có tiết học thì a đổi ca làm để đi học. anh phải học bổ túc 1 năm cấp 3..a dạt điểm cao trong mọi kỳ thi.được thầy cô yêu thương lắm. nhưng niềm vui chưa lâu thì a lại phải gián đoạn việc học, vì không cò đủ tiền đóng tiền học.anh bảo lưu kết quả 1 năm.chạy chỗ này chỗ kia làm. đến bây giờ thì anh đang chuẫn bị kết thúc 1 năm học của trung cấp kế toán và chỉ còn 1 năm nữa thôi anh sẽ cầm trên tay tấm bằng trung cấp để đi làm..để có thể học lên cao đẳng và cao hơn nữa.
    trong suốt time 5 năm yêu nhau anh luôn cha9m sóc, yêu thương em. e thích ăn gì ..a lên mạng học cách làm rồi bữa sau nấu e ăn. do e không hề mở lòng với ai và gia dình nên có gì e cũng chạy đến vòng tay anh. a chăm chút e từng chút.bệnh thì anh nấu cháo, mua thuốc cạo gió. khỏe thì anh chờ đi chơi.ăn uống với bạn bè thì a dành tất cả viẹc của e. không cho e đụng vào việc gì.
    -2 đứa e quen nhau lúc đầu thì giấu với gia đình e.nhưng 2 năm gần đây e cố gắng để gia đình e tiếp nhận a nhưng cha mẹ e chỉ nghe người ngoài, họ cứ lấy cái quá khứ của anh mà nói xấu với cha mẹ e. nói anh là côn đồ, ăn bám này nọ....e đã cố giải thích nhiều lắm nhưng gia đình e thì khôgn bao giờ muốn quan tâm đến em. cha mẹ e thì chỉ quan tâm đến người khác nghĩ gì..phải sống sao cho đẹp lòng người khác. e thì không muốn thế.e là e và e muốn sống với hạnh phúc mà khó khăn lắm trng đời e mới nắm giữ được...vậy mà cha mẹ cứ nói e là đứa mù quáng...
    -cách đây nữa tháng e phát hiện mình mang thai, đến ngày đi siêu âm thì thai nhi được 6 tuần rưỡi. không hiểu sao khi biết tin e và a cứ cười hoài. hạnh phúc có, lo lắng cũng có nhưng cái phần happy nó chiếm nhiều hơn. a thủ thỉ với e rằng giữ bé lại để sanh ra, để nuôi vì a mong có con lắm rồi. nhân việc này hai đứa về xin lấy nhau luôn.còn nếu cha mẹ e không cho thì e đi theo a, a sẽ đi làm để lo cho mẹ con em. e cũng đã tính kế hoạch chuẩn bị tiền và đi theo anh. nhưng hạnh phúc chưa hưởng hết thì nỗi đau lại ập tới.e tâm sự với 1 chị quen biết thân, chị nói do em uống thuốc tránh thai khẩn cấp 2 lần mà vẫn mang thai thì không nên để vì thai sinh ra 90% sẽ mang dị tật.e và a hoang mang, nên hỏi 1 bác sĩ tư thì bác sĩ cũng nói vậy. những ngày khủng khiếp đến với e và a. nhiều đêm thức trắng và khóc vì thương sinh linh nhỏ bé trong bụng rồi cuối cùng tụi e cũng quyết định bỏ bé...vì sợ rằng bé sinh ra và sống trong cuộc đời này sẽ gặp nhiều đau khổ hơn những gì cha mẹ đã trải qua. những ngày chờ thia sảy.., e cứ khóc miết..a thì luôn ở bên chăm sóc và động viên em dù e biết a buồn la91m, đau khổ lắm. anh khóc khi tâm sự với bạn thân..đó là con anh,anh xót cho đứa bé và xót cho em, cho cuộ đời chúng em.mỗi khi bắt gặp anh ôm đứa cháu ruột mà tim e như vỡ ra trăm mảnh.
    rồi cái gì đến nó cũng đến...cái gì qua nó cũng qua nhưng nỗi đau mất con niềm hạnh phúc kịp nhận ra rồi mất đi cứ đeo bám e dai dẳng.nhìn những bà bầu e khát khao được mang thai, nhìn những đứa bé e khát khao được ôm con trên tay. e ước e có thể sanh 1 đứa con ngay bây giờ.
    e và a bây giờ vẫn cố gắng đấu tranh để được gia đình e chấp nhận...nhưng ba má e thì khinh người...và 1 phần cũng vì nàh a đạo Thiên Chúa còn nhà e Đạo Phật .e và a đã lập kế hoạch sau mùa tết này sẽ ráng cố gắng để dành thêm ít tiền rồi 2 đứa bỏ đi cùng nhau. chúng e sẽ sống ở nhà cha mẹ của a.(vì bên gia đình a ai cũng chấp nhận e).
    đó là tất cả những tâm sự chất chứa trong lòng em..hôm nay e muốn trải lòng để nhẹ nhàng để bước tiếp cùng a chứ không phải giữ cái ý định muốn tự tử.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 475 Bài viết

    • 317 Được cảm ơn

    #2
    Chị ước gì thời gian có thể quay trở lại và em gặp chị trước khi phá thai thì 2 em đã có thể giữ lại cháu bé.
    Nhưng thôi, chuyện qua rồi.
    Hiện tại 2 em nên cố gắng sống tốt và chứng minh cho 2 gia đình thấy tình yêu của 2 em. Khi mọi người thấy 2 em yêu thương nhau thật lòng và vì tình yêu, 2 em trở nên tốt hơn th2i cũng không nỡ tiếp tục cấm cản 2 em. Việc bỏ đi là việc bất đắc dĩ nhất phải làm chứ không phải là cách tốt nhất.
    Mong 2 em cản đảm để đối diện và vượt qua những sóng gió này
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuydevil
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 30 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #3
    Chúc 2 em sẽ vượt qua được khó khăn này, chị thành tâm mong những điều tốt đẹp đến với 2 em.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 31 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #4
    em chân thành cám ơn hai chị!
    • Avatar của makubin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 863 Bài viết

    • 2,739 Được cảm ơn

    #5
    Chuyện đời em như phim vậy. Cố lên em, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết mà
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 31 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi makubin Xem bài viết
    Chuyện đời em như phim vậy. Cố lên em, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết mà
    cũng tại vậy mà em không dám tâm sự với ai.hồi đó có tâm sự với 1 nhỏ bạn...nó nói em xạo rùi đi loan tinh tùm lum...thành ra sợ...
    • 10 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #7
    Trải qua những sóng gió như vậy mà bạn vẫn giữ đc niềm hy vọng trong cuộc đời quả là điều đáng quý. Thật sự rất cảm phục bạn
    Tìm đc người luôn ở bên bên mình những lúc hoạn nạn không phải chuyện dễ dàng. 2 bạn hãy cố gắng bước tiếp cùng nhau, khi nhận ra bạn hạnh phúc ba mẹ bạn tự khắc sẽ chấp nhận anh ấy thôi. Cố lên bạn nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)